X (II)

Nói chung là Chuột Nhắt đáng mặt làm chị hai tôi trong mọi chuyện. Cả cái chuyện leo cây mận cũng vậy. Lúc tôi còn nhìn cái cây một cách sợ hãi là nó đã leo lên nhánh thấp. Được nó khuyến khích rủ rê, tôi lọ mọ bám được nhánh thấp là nó đã chuyền lên cành cao. Cứ vậy, nhưng cuối cùng thì cũng có những buổi hai đứa cùng chuyền lên mái nhà, ngồi sung sướng trong bóng lá mát rượi, mắt thì dáo dác tìm mận chín. Khi chưa đến đợt mận chín, hai đứa ngửi lá mận cho đỡ thèm. Cái mùi quả mận, lá mận chua chua chát chát quyện vào những giấc mơ tuổi thơ tôi, nhiều khi nhớ lại nghe miên man khát thèm như một kỷ niệm xa xăm dịu ngọt. Và tua hoa mận trắng càng ngày càng vương đầy phủ ngợp những vùng ký ức. Bây giờ người ta bán mận thái lan đầy đường, ngọt như đường phèn, cùi dày xanh xanh, tôi có tìm mỏi mắt cũng đừng mong thấy những trái mận sọc hồng ửng như đôi má đứa con gái lần đầu biết mắc cỡ của ngày xưa nữa...

Ngày xưa ...

Cái xóm nghèo, chỉ duy nhất có một nhà có tivi. Mà lại là nhà tôi, căn nhà tồi tàn thứ hai trong xóm (còn căn nhà tồi tàn nhất thì tôi sẽ kể sau). Nhà tôi từ xưa đến giờ mà có được món gì cũng nhờ mẹ tôi cả. Ba tôi không bao giờ mang tiền về nhà, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện góp một tay nuôi mấy đứa con mà ông cũng có phần sinh ra. Ông càng lạ lẫm và thù nghịch một cách đáng ngạc nhiên với chuyện mua đồ đạc trong nhà. Cứ mỗi lần mẹ tôi mua thứ gì về là đều có chiến tranh. Mẹ tôi thì dù vất vả đến thế nào, thỉnh thoảng cũng lại tha từ đâu đó về một món đồ, có khi là cái tủ lạnh cũ bé xíu người ta để lại với giá rẻ mạt, có khi là bộ bếp gaz bán trả góp. Đó là những thứ sau này, còn thứ đầu tiên mẹ tôi mang về nhà theo kiểu đó là một cái tivi.

Bây giờ một cái tivi như vậy chắc chỉ còn trong phòng triển lãm những sản phẩm xa xưa của hãng. Tivi trắng đen, to đùng (mặc dù cái màn hình bé xíu), nặng chịch, có mấy cái nút bấm nút xoay. Và như mọi thứ đồ cũ khác của thời đó, nó không chạy ổn định tí nào. Chuyện thỉnh thoảng đang coi phim mà cái màn hình biến thành một mớ sọc dọc sọc ngang là chuyện thường ngày ở huyện. Lúc đó thì giống như trong truyện của Aziz Nesin, ba tôi sẽ thử vặn vặn nó, xong rồi gõ nhẹ nhẹ, rồi đập bùm bùm, cuối cùng nếu vẫn không được thì cho nó vài cú đấm đá, và nói chung trong quá trình đó nó sẽ lại hiện hình đàng hoàng như cũ. Nó khởi động cũng chậm rì chậm rịt. Nếu mở tivi vào lúc 7g, thì tôi phải chờ đến khoảng 7 rưỡi cái màn hình mới bắt đầu trong và sắc nét lại, còn trước đó là cả một bầu trời muối tiêu và hột é.

Nhưng dù sao nó cũng là niềm vui của cả xóm tôi. Lúc đó đài chiếu phim Tây du ký. Cứ đến khoảng 8g45 là tôi chạy khắp xóm thông báo “sắp có phim rồi”. Đúng ra thì cũng không cần, vì cứ gần đến giờ là mọi người trong xóm tự động chạy sang nhà tôi, ngồi đầy cái phòng chất ngổn ngang những chồng áo mưa đang bấm nút dở dang, chăm chú theo dõi Tôn ngộ không tài giỏi và ông Tam tạng đẹp trai khờ khạo.

Dĩ nhiên là mọi người mê phim Tây du ký như điên, nên chuyện tôi đi thông báo có hơi dư thừa. Thực ra tôi chạy đi báo là để chắc chắn có một người sẽ sang nhà tôi xem phim. Một người mà sự vắng mặt sẽ gieo xuống một khoảng trống nho nhỏ nhưng mông lung kỳ lạ trong tâm thức mơ hồ của đứa con gái nhỏ ngày ấy.

------------------

hix, tự nhiên chán không muốn viết nữa

X

Ngày tôi về xóm, đêm nằm còn nghe tiếng ếch nhái uênh oang trong những vũng lầy chưa lấp. Cái xóm nghèo bé xíu như một bàn tay. Con hẻm nhỏ lởm chởm đá và đất đỏ, lòa xòa bóng ba cây mận. Gần mươi căn nhà, ba cây mận nằm trong ba căn kế nhau, có ba cái sân hơi hơi giống nhau. Cây trắng nằm trong sân nhà chính giữa, quả hình chuông loe đặc ruột, nhỏ bằng hai đốt tay và trắng xanh, ăn vào cứ ngọt lịm cả người. Hai cây hai bên nghe nói là anh em, hồi xưa đã được chiết ra từ cùng một cây mẹ nào đó, lá to hơn, quả cũng to, tròn bầu dục chứ không loe hình chuông, có những sọc hồng chạy dài dọc thân. Loại mận sọc hồng này ít ngọt hơn, rỗng chứ không đặc ruột, nhưng ăn cũng mát dịu dễ chịu. Một trong hai cây hồng đó mọc trên sân nhà tôi.

Sân nhà tôi. Cái mảnh sân cũ kỹ lúc nào cũng ngập lá mận rụng, dù ngày nào tôi cũng quét. Mùa hoa mận nở, những tua hoa trắng muốt rụng đầy sân, vương vất lên mặt cái hồ cá xi măng xanh thẫm màu rêu, lên cái ghế sắt màu xám tôi thường để gần dưới gốc cây, lên đầu lên tóc tôi và em tôi. Cả hai đứa lúc nào cũng tha thẩn quanh cây mận, mê mẩn như điên những bông mận xòe bung chùm tua trắng muốt như một đóa mặt trời, say sưa ngửi mùi lá mận thơm thơm như một trái mận xanh. Nhà tôi lúc đó nghèo khủng khiếp, nhưng mảnh sân của chị em tôi lại giàu. Cây mận ra trái rải rác quanh năm. Hồ cá có cả một hòn non bộ đắp bằng xi măng nằm sát tường, tuy xấu xí nhưng lại khá tự nhiên, có cả một cái chùa sứ và vài bức tượng người sứt mẻ, dây trầu bà vướng vít quẩn quanh. Hàng rào kẽm gai có trồng một dãy cây gì đó tôi không biết tên, lá tròn tròn dày như lá sống đời, có mủ trắng, thỉnh thoảng cũng có hoa, những bông hoa nhỏ xíu nhòn nhọn màu đỏ, trông như những con chim ruồi tí hon đậu chụm đầu trên cành.

Ngày về xóm, tôi chín tuổi. Gầy tong teo như một con ngỗng ốm. Chuột Nhắt thì thấp lùn, bé xíu như một con chuột chính hiệu có đôi mắt đen láy láu lỉnh. Lúc đó tôi chưa đeo kính và còn rất mơ hồ về cặp mắt cận của mình. Có những buổi sáng khi tôi mở mắt nhìn lên trần nhà đầy những lỗ tràn nắng, tôi không tự hỏi tại sao tất cả những đốm nắng cứ tròn xoe tua ra một cách kỳ lạ, mà cứ nằm nhìn – giống kiểu người ta hay căng mắt nhìn vô mấy cái hình nổi ba chiều, hoặc nói theo cách hơi khoa học là ráng chỉnh cái tiêu cự của mắt mình ra xa xa một tí, cho những đốm mặt trời đó càng lúc càng xoe tua ra thêm. Chơi ngốc vậy nên khi tôi bắt đầu đeo kính (và bắt đầu sớm nhất lớp), thì cặp kính của tôi đã dày cộm một cách thê thảm.


Hai chị em cách nhau hai tuổi. Bất cứ người nào mới gặp hai đứa, đều có thể chỉ ra chính xác đứa nào chị đứa nào em, vì dĩ nhiên hai cái chiều cao chênh lệch tự nó khai báo rầm rĩ lên sự thật đó. Nhưng nếu người đó nhìn tụi tôi chơi với nhau một lúc nữa thì sẽ bắt đầu hoài nghi. Còn nếu dòm lâu lâu, rồi càng suy nghĩ tới lui, thì chín phần mười sẽ quay sang một cái kết luận trái ngược 180 độ: Chuột Nhắt là chị tôi mới đúng. Cũng chả có gì lạ, tôi thì ngờ nghệch từ cặp mắt đến từng cử chỉ, Chuột Nhắt thì lanh lợi, chạy tới chạy lui nhanh phong phóc, giọng nói cũng rõ ra là đầy quyền uy. Hai đứa gần bằng tuổi nhau, lại chơi với nhau từ bé nên chả thèm xưng chị em gì sất, cứ thế mày tao. Mẹ tôi hăm dọa la lối mãi cộng với sức mạnh vĩ đại của cây roi mới chuyển được kiểu xưng hô mày tao của chị em tôi thành “ta” với “nhà ngươi”, nghe như phim kiếm hiệp Hồng Kông, mà cũng chả có tôn ti hơn được tí nào.


Từ bé tôi đã khù khờ. Khi chơi trò mẹ con, dĩ nhiên tôi làm con còn Chuột Nhắt làm mẹ. Các trò khác cũng tương tự. Tôi còn nhát gan và sợ đau một cách khủng khiếp. Mỗi lần tôi bị ngã và trầy da, mẹ tôi phải một tay bông gòn chấm sẵn thuốc đỏ, một tay cố gắng tóm lấy tôi lúc đó đang cố gắng chui vào tận góc giường để trốn (tôi không bỏ chạy được vì đau) và hét toáng lên như một cái còi. Còn chuyện mang vết thương của tôi ra rửa nước thì đừng hòng, chưa từng có ai làm được. Có lần lúc Chuột Nhắt khoảng 4 tuổi (và tôi lên 6, dĩ nhiên), tôi tròn xoe mắt thán phục nhìn Chuột Nhắt đi đâu về với cái đầu gối trầy xước đầy cát, nó lạnh lùng dí đầu gối vào vòi nước rửa sạch, không thèm nhăn mặt lấy một cái. Ngay lúc đó, tôi bắt đầu nể phục nhỏ em bé choắt của mình, và cái sự nể phục đó chỉ càng tăng lên theo thời gian.


(còn tiếp)


M

là tiếng mưa trong một ngày lê thê ướt át
kể lể chi những đau lòng
ký ức như một trò đánh đố
quên được không ? không quên được không?

cười là thua khóc cũng là thua
quên là mất nhớ là cũng mất
thương là mơ mà đau là thực
mưa mùa này hay mưa mùa sau

rồi người còn có nhớ gì nhau ?

Alone

I'm still lonely ...


always ....

Tự nhiên

Rồi tự nhiên thấy quên dễ hơn nhớ
Rồi tự nhiên thấy khóc khó hơn cười
Tự nhiên thấy hôm qua trời nổi bão
Cũng êm đềm như nắng bữa kia thôi

Tự nhiên thấy mình đi vui vẻ lắm
ngang qua em qua gió với qua đời
còn huýt sáo và còn nghêu ngao hát
hình như là toàn những khúc nhạc vui

Tự nhiên thấy mình ngó vài cô bé
xinh như em, mà không, xinh hơn em
Tự nhiên thấy mình cũng đâu có tệ
em mà theo lẵng nhẵng cũng không thèm

tự nhiên thấy mình mải mê mà bước
mải mê quên cái góc cũ trong hồn
cái góc có một người quanh quẩn mãi
cứ một ngày trống rỗng một nhiều hơn ...

Perhaps love

Perhaps love is like the ocean
Full of conflict, full of pain
Like a fire when it's cold outside
Thunder when it rains

If I should live forever
And all my dreams come true
My memories of love will be of you...

(from lyric of Perhaps love)

N

vậy đó mà con đường thành ra rất dài
dài lắm
hướng dương vàng heo hắt
từng sợi nắng ngắn dài xao xác liêu xiêu

những điều phải quên thật nhiều
nếu quên hết rồi anh sẽ còn gì nữa
trời ơi cái nhìn
đen như màn đêm chênh chao bên cửa

Chuyện của số 3

Sáng rực và kiêu hãnh nhất, là mặt trời.
Nóng tính và cộc cằn nhất, là mặt trời.
Ấm áp và dịu dàng nhất, là mặt trời những buổi sớm mai.
Âm u và buồn bã nhất, là những ngày mặt trời bỏ đi để mây giăng đầy, hoặc để mưa tràn về trắng trời trắng đất.
Với trái đất, mặt trời là một người anh, một người bạn, một vị thần ban cho cuộc sống và chở che.
Và mặt trời, cái anh chàng kiêu căng ngạo mạn ấy, kẻ không cho một tinh tú nào khác chia sẻ bầu trời với mình, khiến tất cả các vì sao phải chạy dạt về phía trời đêm, không hiểu sao lại yêu thương trái đất như một đứa em bé nhỏ. Trong mắt mặt trời, trái đất nhỏ nhoi lắm, xấu xí lắm, tính tình lại đồng bóng thất thường, trong một cái đầu bé xíu như vậy mà chỗ thì lạnh như bắc cực, chỗ thì nóng như sa mạc. Lại thêm một trái tim sâu như biển cả, lúc nào cũng trăn trở cồn cào. Nhưng mặt trời vẫn chăm chút tỏa nắng ấm cho trái đất mỗi ngày.

***

Một ngày nhật thực, mặt trời nhìn thấy mặt trăng, người bạn gái rất thân của trái đất, mà anh ta chưa gặp bao giờ.
Chưa bao giờ có ai che mờ được mặt trời. Vậy mà mặt trăng hiền dịu, bé nhỏ ấy đã làm được. Lần đầu tiên, mặt trời lặng người đi có đến hơn một phút, rồi mới từ từ tỏa sáng lại được.
Nhưng mặt trăng không nhìn lại mặt trời đến lần thứ hai. Cô thản nhiên bỏ đi về phía đêm.

***
- Nhóc nè!
- Dạ?
- Tối qua em có gặp mặt trăng không?
- Thì tối nào mà tụi em không gặp.
- Hai người nói chuyện gì vậy?
- Đủ thứ. Em kể mặt trăng nghe chuyện dưới đất. Chị ấy kể em nghe chuyện các vì sao.
- Lại chuyện mấy ngôi sao đó nữa!
- Thì đâu có chuyện gì khác. Nhưng mà kể hoài cũng không hết đó. Anh đếm cả đời cũng không hết nổi các vì sao đâu. Anh biết không, có hai vì sao thương nhau, nhưng lại ở cách nhau cả một dải Ngân hà…
- Kệ tụi nó! Mặt trăng không nhắc gì đến anh à?
- Hình như là không…
- …
- Nhưng mà em có kể về anh cho chị ấy nghe. Em kể chuyện hôm qua anh làm lúa mì chín trên những cánh đồng ở X và …
- Kể chi mấy chuyện đó, tầm thường quá!
- Đâu có tầm thường anh. Đâu có ai mang được bình minh đến như anh. Không có anh thì đâu có mùa xuân, hoa đào cũng sẽ không bao giờ nở…
- Nhưng mà mấy chuyện đó đâu có làm cô ấy chú ý, phải không?
- …
- Sao anh muốn đốt hết bầu trời này quá!
- Đừng vậy anh!
- …
- Anh đừng nóng vậy, em sợ … !
- Không sao đâu nhóc, anh hết bực rồi …
- Phải chi anh thấy mặt trăng hôm qua. Chị ấy mặc áo thật mảnh, cong cong, màu trắng bạc, nhìn thanh thoát dịu dàng lắm.
- Trời, anh muốn gặp cô ấy một lần nữa … Tại sao anh cố gắng đi thật nhanh mà vẫn không đuổi kịp cô ấy hả nhóc?
- …

***

- Chị mặt trăng ơi, hôm nay anh mặt trời lại hỏi em về chị đó!
- Kệ hắn, chị không quan tâm.
- Sao chị không ưa anh ấy? Mặt trời cũng tốt lắm mà.
- Chỉ tốt với mình em thôi! Em coi, mấy vì sao cũng không ưa hắn …
- Ảnh nóng tính chút thôi. Nhiều khi cũng hiền lắm. Ngày hôm nay ảnh …
- Thôi không nói chuyện hắn nữa, kể em nghe chuyện này. Hai vì sao hôm qua chị kể cho em nghe đó, mỗi năm họ gặp nhau một lần…

***

Và cứ như thế, hằng ngày mặt trời vẫn mải miết đi tìm. Chàng đi đến đâu, bóng đêm và các vì sao kéo nhau bỏ đi, mặt trăng cũng theo bóng đêm mà đi mất.
Trái đất bé nhỏ nhìn họ xoay vòng trong trò chơi cút bắt. Và đau. Có những điều thật gần gũi nhưng lại quá đỗi xa xôi. Như mặt trời chưa bao giờ khắc khoải đi tìm nó.
Vì nó bao giờ cũng ở đó, xoay quanh mặt trời, lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ sẻ chia. Vì nó không có can đảm bỏ đi, thiếu ánh nắng ấm áp ấy có lẽ trái đất không sống nổi.
Mặt trăng vẫn thờ ơ. Vì nàng có thế giới riêng của mình, với triệu triệu vì sao (trong số đó cũng có nhiều kẻ trồng cây si mặt trăng lắm!). Vì nàng sợ đứng chung với mặt trời trên cùng một bầu trời thì nàng sẽ trở nên nhợt nhạt, không ai nhìn thấy nữa. Hay là đơn giản vì nàng không có một trái tim đại dương sâu thẳm và cồn cào sóng, miên man những giấc mơ và chát mặn những giọt nước mắt như trái đất bé nhỏ xấu xí kia?

***

Bao nhiêu ngàn năm, bao nhiêu triệu năm đã qua rồi?...

Chuyện của số 1

Một, tiếng Anh là one, tiếng Hàn là il, tiếng Trung Quốc là nhất. Đơn giản nó chỉ là con số. Ít ỏi nhất trong tất cả các số. (dĩ nhiên, nó vẫn còn lớn hơn số không, nhưng điều đó không tính. Không nên so sánh giữa cái có và cái không có).

Một, cũng có nghĩa là đơn, là duy nhất. Khi người ta muốn nói về cái gì đó đơn độc lẻ loi, người ta nói "một...". Trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ. Những thứ cao ngạo là những thứ lẻ loi.

Có những thứ trên đời mình chỉ có thể có một. Chỉ có một người mẹ, một người ông, một người bà, ... để mà yêu thương. Chỉ có một trái tim, một cái đầu, một bộ óc.... để mà suy nghĩ, mà chứa đựng cả cuộc sống cả trăm điều vạn điều vào đó. Chỉ có một lần đầu tiên chui ra từ bụng mẹ để bắt đầu một cuộc thăng trầm. Chỉ có một lần được nghỉ ngơi một cách êm đềm nhất, bỏ hết những âu lo và cả những yêu thương lại phía sau.

Có những thứ trên đời tưởng chừng rất nhiều, nhưng xét cho cùng cũng chỉ có một. Thời gian là vô tận, nhưng mỗi khoảnh khắc chỉ trôi qua một lần. Chỉ có một ngày sinh nhật tuổi mười lăm, một ngày sinh nhật tuổi hai mươi... Chỉ có một lần bước chân vào trường tiểu học, một lần đầu tiên gặp một ai đó, một lần sau cùng chia tay ai đó... Dù là sau này có thể gặp rất nhiều lần đầu tiên nữa, nhưng đã là với người khác mất rồi.

Có những thứ trên đời rất nhiều, nhưng chỉ có thể chọn một. Người ta thường chọn món ăn xong rồi lại thèm món của người bên cạnh, vì một lần chỉ nên ăn một bữa ăn. Dạ dày con người thường hẹp. Trái tim con người vốn cũng rất hẹp, chỉ có thể chứa được một người.

-------------------------------------------
Hoàng Tử Bé chỉ có một. Trăm năm ngàn năm sẽ không bao giờ có một hoàng tử bé thứ hai. Hoa hồng của hoàng tử cũng chỉ có một. Dù trên thế gian có triệu triệu khu vườn, mỗi khu vườn có trăm ngàn đóa hồng giống hệt nhau, cuối cùng cũng chỉ có một đóa hồng cậu đã chăm sóc, đã yêu thương, đã giận hờn...

Thế gian thì vô cùng. Ước mơ thì vô tận. Hoàng tử bé đi chu du khắp các thiên hà cuối cùng vẫn đau đáu nhớ về cái hành tinh bé nhỏ của mình. Sự trở về khó khăn và đau đớn. Hoàng tử bé thật có quay về được không? Có phải bao giờ cũng trở về được đâu...

--------------------------------------------
Số một cũng có nghĩa là nhất. Có cái nhất, vì có nhiều. Có cái nhất, vì không thể đồng đều. Mặc dù không phải lúc nào cũng dễ quyết định cái nào là nhất. Có những cái nhất chỉ trong một khoảnh khắc, bước sang khoảng khắc khác đã phải nhường ngôi. Vị trí cao nhất thường là vị trí bấp bênh nhất.

Bạn yêu thương điều gì nhất trong đời?

--------------------------------------------
Cái làm cho tôi tò mò nhất từ bé đến giờ là lý thuyết về lỗ đen vũ trụ. Cái gì phía sau đó? Không ai biết. Đã rơi vào đó, không thứ gì, kể cả ánh sáng, có thể thoát ra.

Giả sử, chỉ là giả sử thôi, có ai đó đoan chắc với bạn, rơi vào lỗ đen vũ trụ bạn sẽ không chết, mà trở nên hạnh phúc nhất đời, cảm thấy được những niềm vui trên đời này không có, sống được một cuộc sống khác mà mỗi khoảnh khắc cũng đáng giá cả một cuộc đời. Chỉ có điều là vĩnh viễn không thể quay lại được. Bạn có bước vào đó không?

99,99% sẽ trả lời là không. Tôi cũng vậy, tôi trả lời không. Mặc dù cuộc sống bây giờ chỉ tạm bình thường.

Giả sử ngược lại, bạn rơi vào đó, người bạn yêu thương nhất sẽ được hưởng cuộc sống thần tiên ấy, niềm hạnh phúc bất tận ấy, bạn có bước vào không?

Tôi gật đầu. Nhưng rồi tôi phải suy nghĩ xem chọn ai để làm người được hưởng hạnh phúc ấy.

Thật khó. Hóa ra bạn không thể mang cả cuộc sống mà trao hết cho một người.

-------------------------------
Số 1, là duy nhất, là độc đoán, là bướng bỉnh, là cố chấp.

Mọi thứ bắt đầu ở nó. Nhưng không thể mãi là nó.

Có khi phải là nó. Có khi tự hỏi vì sao phải là nó.

Cuộc đời chứa đầy những số 1

Trăm ngàn triệu triệu số 1 chỉ tạo nên có một cuộc đời....

Linh tinh n+4

Sáng hôm nay vô cty thấy vắng hoe. Ngồi (tranh thủ) chơi bời nãy giờ vẫn chưa có một ai vào. Bà con hôm qua nhậu xong rồi ngủ khiếp quá hix hix ...

Từ hồi sang Hàn, mình nhậu nhẹt nhiều hơn. Tập thể dục thì ít. Nhan sắc xuống cấp như cái đồ thị y=1/x :(

huhu...

n+3

lại chờ đợi để rồi thất vọng ...

cái cảm giác đó ... mình mãi vẫn không chịu được.

Nhưng mà cũng đáng đời mình lắm .... :(

Bên kia cuộc đời

Đọc một truyện ngắn. Lại nhớ ông. Bao lâu rồi, thỉnh thoảng lại nhớ. Nhớ nhất là cái cách ông đá vào chân mình để gọi mình dậy đi học. Hồi xưa cáu vì chuyện đó biết bao. Bây giờ ... chắc trên đời này không còn ai gọi mình dậy theo kiểu đó nữa.

đừng khóc đừng khóc ...

ông đang làm gì bên kia cuộc đời?

Cho đến bây giờ, con vẫn còn ở xa quá. Nên mất mát vẫn chưa rõ rệt. Con sợ cái lúc trở về nhà. Ai còn nghe vọng cổ, nghe tình anh bán chiếu, nghe võ đông sơn giã biệt bạch thu hà? Ai thức nấu ấm nước cho bà lúc 5g sáng? ai xem world cup năm nay? ai ngồi trên cái ghế bố trông ra cửa? ai tưới cây mai ? ai giữ chùm chìa khóa có con dao xếp đã mấy chục năm trời? ai thu xếp giấy tờ hồ sơ của cả nhà? ai giữ cho con cái học bạ từ hồi lớp 1? rồi đây con trồng hoa phong lan nở hoa cho ai ngắm? con thành công cho ai vui ? con lấy chồng cho ai mừng ?

trong vali của con, còn một chồng tiền lẻ. Lúc con đi Hàn, ông cho để mang theo ra sân bay, phòng khi có cần làm gì. Ông đưa tiền lẻ để dễ tiêu.

con đi lâu quá, ông có chờ không? Sao ông nói với Hoa là ngồi chơi một lúc chờ con về? Những ngày đó, ông có tưởng là con chỉ đi đâu đó một lát rồi sẽ về ngay? mà con đi lâu quá ... mãi đến giờ con vẫn chưa về. ông có chờ không ?

gần năm tháng rồi phải không ông? hôm đó ngày sinh nhật Trúc. Con làm một cái bánh hình cây đàn. Con khoe với gấu ... và rồi ... Con trốn vào phòng khóc. Con cười toe toét trước mặt bạn bè. SN Trúc, con không muốn hắn mất vui. Con ngồi trên xe bus khóc. Bước xuống xe lại cười. Đi vượt lên trước mọi người thì khóc. Quay mặt lại đã cười.... Chưa bao giờ con biết mình có thể khóc vì buồn ...

Tại sao cho đến bây giờ, cái cảm giác mất mát vẫn chưa rõ rệt ?

Tại sao cho đến bây giờ, con vẫn khóc nhiều y như hôm ấy?

ông đang làm gì bên kia cuộc đời ?

Chuyện trên subway

Subway vào khoảng 6 giờ chiều ngày thứ bảy còn giống một hộp cá hơn là bản thân cái hộp cá mòi. Nó đứng ép sát vào một đầu băng ghế, cảm thấy mình bị xô đẩy từ cả hai phía. Những người tốt phước và nhanh chân kiếm được một chỗ ngồi thì đang thi nhau ngủ gà ngủ gật, mặc cho bao nhiêu cặp mắt ghen tị chung quanh đang mỏi mòn chờ họ thức giấc và xuống tàu, bỏ lại chỗ trống béo bở.

Nó thầm thở dài khi thấy bà cô đang ngồi ở đầu băng ghế ngủ say sưa, như để chứng tỏ là bà ta không hề có ý định rời tàu trước trạm cuối cùng. Lại đến một trạm nữa, đầu kia có một người đứng dậy. Và dĩ nhiên, ngay lập tức có một người chiếm chỗ.

Nó hơi ghen tị nhìn kẻ đó. Rồi giật mình nhìn kỹ lại lần nữa. Hóa ra hắn ta không đi một mình mà đi chung với một cô gái, và cô ta vẫn đang phải đứng, ô hô...

Gọi là hắn, vì cái mặt mất cảm tình không chịu nổi. Khoảng 30 tuổi. Tròn quay, hơi phị phị xệ xệ, trông không giống như người bị béo mỡ mà giống như có ai chơi ác bơm cho một ít nước vào khiến nó chảy nhão ra từ bên trong. Hoặc giống như một miếng bánh bao nguội đã bị nhúng nước. Hai con mắt híp cũng chảy xuống, nhìn dài dại, lại có vẻ ngu ngu.

Tả như vậy thì cũng hơi ác miệng. Chẳng qua là do nó có ác cảm với hắn ngay lập tức. Có ai đi cùng với bạn gái mà lại giành lấy chỗ ngồi trong khi bạn gái phải đúng không?

Ngồi xuống rồi, hai tay hắn bắt đầu hoạt động quanh vòng eo của cô. Cái mặt lò đờ ngước lên nhìn cô, càng có vẻ bệu xệu bệnh hoạn hơn. Vậy mà cô gái chỉ hơi gạt nhẹ tay hắn, rồi để yên, lại còn massage vai cho hắn nữa chứ. (hix, lúc này nó bắt đầu dòm kỹ xem thằng cha này có dấu hiệu gì của sự giàu có không mà sao có cô gái chịu lỗ như thế)

Có thêm người lên tàu. Một cặp choai choai ép nó dúi sâu thêm vào cái thanh sắt (không có thanh sắt chắc nó nhào luôn vào lòng bà cô đang ngủ). Nhìn sang bên kia, con heo yorkshire cũng đã ngủ, tay đã xuôi xuống, đầu hơi nghoẹo sang bên, hai mắt dĩ nhiên là nhắm tít, hai cái má càng xệ não nùng. Cô gái đứng vịn vào một trong những cái tay nắm treo dọc băng ghế cho hành khách có chỗ bám. Không biết cô đang nghĩ gì...

Người Hàn

Từ hồi sang Hàn đến giờ, thiệt tình mình rất có thiện cảm với người Hàn. Trong mắt mình, họ lễ độ và lịch sự, rất sẵn lòng giúp đỡ mình.

Khi bắt đầu ở Kosiwon, mình khám phá ra hình như mình là đứa duy nhất hay share đồ ăn với mấy người hàng xóm và chào hỏi lúc gặp nhau ở bếp. Họ sống cách biệt, cố gắng tránh hết mức để không đụng chạm nhau.

Tối hôm qua, một cô bạn hàng xóm gõ cửa phòng. Cứ nghĩ là lại bị than phiền cái màn gõ bàn phím (:"> bị ám ảnh luôn, mặc dù cái con bé hay than phiền bây giờ đi đâu mất rồi), nhưng không phải. Cô bạn hỏi mình có handphone không, để gọi cho ông quản lý. Cô để quên chìa khóa trong phòng. Xui xẻo mình cũng không có.

1 rưỡi sáng. Mấy phòng khác đóng cửa ngủ cả, mình cũng ngại gọi. Lấy xe chở cô bạn ra ngoài tìm cái phone box công cộng, thì nó bị hỏng. Cô bạn thử hỏi mượn máy của mấy người gặp trên đường, thì họ chỉ hỏi tới hỏi lui, hoặc chỉ đi chỗ khác và ... lờ đi không cho mượn. Mặc dù một cú điện thoại giá chừng 70won, không đủ mua cái bao nylon đựng đồ trong homeplus.

Lần đầu tiên mình thấy những người Hàn giống như đã nghe cảnh báo.

Chả lẽ họ chỉ lịch sự và nhiệt tình với người nước ngoài thôi sao ?

Vì sao con vịt thương gấu

Nghe mang máng giống như "vì sao con mèo rửa mặt...". Hehe, thực ra là do vịt đọc một mớ bài viết về tình iu trên trang hoa thủy tinh chấm còm, xong rồi tâm đắc quá mà ngồi kiểm lại trái tim mình xem sao.

1. Vì mọi người gọi vịt là vịt, con dzịt, dzịt ù, dzịt còm, chị dzịt ... Chỉ có mình gấu gọi vịt là vịt con. Bên cạnh gấu, lúc nào cũng có cảm giác mình giống như con nít (mặc dù đã già lắm rồi :D)

2. Vì vịt có thể khoe với gấu mình mới ăn một chén cơm, một cam một yaourt một sữa một bánh ngọt và một đám chocolat mà chỉ làm gấu hơi xanh mặt một tí (quen rồi hehe).

3. Vì khi mọi người đến nhà sếp nhậu rồi say mèm lăn lóc và nhè lung tung, thì con gấu lui cui dọn dẹp.

4. Vì khi con vịt buồn vì những chuyện trời ơi đất hỡi nào đó và không chịu kể cho gấu nghe, thì gấu bỏ một buổi tối ngồi đàn cho vịt nghe.

5. Vì ngay cả con vịt Donald xấu tính trong truyện tranh cũng không xấu tính bằng con vịt mà gấu hay hình dung: vừa lười (hay nằm ườn ra và ngáp oáp oáp, đi thì kéo chân lệt xệt), vừa ham ăn (mỗi tay cầm một cái bánh), vừa nóng tính (hay đỏ mặt tía tai), vân vân ... Nhưng gấu vẫn thương nó nhiều thiệt nhiều.

6. Vì con gấu thương và nhường nhịn mọi người trong nhà gấu. Làm ra tiền mà chả dám xài gì nhiều cho mình.

7. Vì con gấu thương bạn bè, và bạn bè thương gấu.

8. Vì con gấu biết nghe bà ngoại kể chuyện và nhớ nằm lòng mấy câu chuyện đó.

9. Vì nỗi nhớ dằng dặc về tuổi thơ của một con gấu con xinh xắn tóc xù.

10. Vì những ước mơ mà gấu đã bỏ qua để lo cho gia đình và cho vịt.

....
kể ra nữa chắc đến sáng mai cũng không hết ...

vì con gấu là con gấu. Không có linh tinh và hay thay đổi như con người :D Thêm nữa dạo này gấu thành động vật quý hiếm rồi, mang bán cũng được giá, hehe ... :-"

Linh tinh n+2

Con gái !... Sao cứ muốn giữ mãi những tình cảm người ta dành cho mình, mặc dù không thể đáp lại được?

Mình cũng là con gái nên mình hiểu.

Hiểu nhưng vẫn có ác cảm với người ấy.

Người đã phá nát điều gì, người có biết không?

Linh tinh n+1

Đang làm việc liên quan đến podcast và RSS. Khám phá ra có thể làm những loại blog khác, chục lần hấp dẫn hơn cái blog truyền thống đơn giản này. Nghĩ nghĩ xem có nên chuyển không, rồi lại thôi. Giống như cái lần không muốn sếp thay cho cái màn hình 19inch, chỉ vì đã quen với cái màn hình cũ mèm 15inch. Hoặc giống cái lần không muốn chuyển vào lab chính tiện nghi hơn chỉ vì quyến luyến chỗ ngồi trong cái phòng lab dưới tầng hầm. Có vẻ như mình bao giờ cũng vậy, khó mà dứt được những cũ xưa đã thành thân thiết.

Vậy mà cuộc sống vẫn ầm ào trôi. Chưa kịp chớp mắt, đã có bao nhiêu thứ đổi thay rồi.

Đổi thay là ở cuộc sống bên ngoài. Còn cuộc sống của mình bây giờ đã thành một routine. Mà cũng lạ, những đứa bạn ra trường rồi cũng vậy, hỏi nhau "dạo này thế nào?" bao giờ cũng được đáp bằng một câu "cũng vậy". Cô bạn Pakistan đang sống với chồng bên TQ, cậu bạn đã về Pakistan, những người còn ở trường ... ai cũng bảo, cuộc sống chỉ là một vòng lặp đi lặp lại.

Dường như khi người ta lớn lên thì cuộc sống càng tẻ nhạt hơn hay sao?

Không phải vậy. Chắc chắn không phải vậy! Nhớ cái hồi mình còn bé xíu, mỗi ngày chỉ lòng vòng chơi quanh nhà, xem truyện, ăn rồi ngủ. Mà sao hồi đó có biết bao điều mới mẻ để mà khám phá. Mảnh thủy tinh tìm được trong gầm tủ là một viên kim cương của một kho tàng nào đó. Con đường đến nhà ngoại nếu đi vòng một chút, sẽ đi ngang một khu vườn xinh đẹp (thật ra là một cái sân nhỏ có một ít chậu cây). Những quyển sách biết nói, những chiếc lá cây biết hát, và anh hàng xóm mỗi chiều ngồi trước sân nhà vẽ những hình vẽ rất đẹp xuống đất cho cả đám trẻ con xúm xít trầm trồ là một nghệ sĩ tài hoa trong cổ tích.

Có lẽ nên nhìn mọi thứ bằng một con mắt khác. Không nên dùng con mắt mệt mỏi già nua (mới 27 tuổi đã thấy mình già lắm rồi) mà nhìn cuộc đời nữa.

linh tinh n

Penguin bảo có rảnh thì update cái blog, để mấy cái buồn bã đọc chán quá. Bao giờ bà cũng là động lực để tui update blog, hehe ....

Cũng chả biết nói gì vui. Từ ngày đi làm đến giờ thấy mình tệ hẳn đi. Ít nói chuyện với mọi người, ít tâm sự, mặt mày lúc nào cũng quạu đeo, đến sếp còn phải ngán. Cái gì cũng quên tuốt hết. Cứ về đến nhà là không còn nhớ được gì. Dĩ nhiên là không update blog nữa. Không ngờ áp lực công việc nó làm người ta thay đổi đến vậy.

Nhưng mà hình như mọi thứ đang tốt hơn lên một tí. Mấy bữa nay đất trời thay đổi. Mùa xuân cuối cùng cũng đang đến. Hoa nở khắp mọi nơi. Những hàng cây ngân hạnh đâm chồi, từng chùm lá con trông như những đóa hoa xanh nõn. Hoa anh đào làm thành từng quầng mây hồng nhạt mông lung trôi trên nền trời xanh trong trẻo của mùa xuân. Mộc lan trắng rực rỡ trong những buổi hoàng hôn nhập nhoạng.

Đỗ quyên bắt đầu khoe những sắc màu khác nhau trên sườn đồi. Mỗi màu sắc có một dáng vẻ riêng. Đỗ quyên trắng hoa to nhất, hoa trắng lá xanh nhạt, nhìn mong manh và dịu dàng. Đỗ quyên đỏ hoa nhỏ nhất, lá cũng thẫm hơn, vẽ thành những mảng sắc nét, như một cô gái cá tính mạnh. Cứ nhìn hoa đỗ quyên đỏ lại nhớ lâu đài trong truyện Rebecca, được miêu tả với những cây đỗ quyên hoa đỏ rực phủ đầy bờ tường. Quả thực cái màu đỗ quyên đỏ lộng lẫy và kiêu sa. Mặc dù mình thích màu trắng, và nhìn hoa trắng lúc nào cũng thấy sang cả lắm, nhưng màu hoa đỏ cũng làm mình ấn tượng vô cùng.

Chán nhất là đỗ quyên hồng, hồng nhạt hồng đậm gì cũng không đẹp lắm, mà lại nhiều, nhiều nhất trong các loại màu. Có lẽ vì nó hơi ngả sang tím cà, nhìn không tươi, chụp hình lại bị chói, nên mình mất cảm tình.

Đó là nói về đỗ quyên dại, hay mình thường gọi là đỗ quyên núi, có 5 cánh, giản đơn, cành lá loe hoe, phủ đầy các sườn đồi. Còn đỗ quyên kiểng bán ở các hàng hoa thì ôi thôi, đẹp đến nỗi nhìn vào là muốn bê ngay một chậu. Cả thân cành lá hoa đều có vẻ sang trọng, có thể nói chỉ ngắt một cành cắm vào chậu cũng thành bonsai.

---------------------------------------
Tự dưng nổi hứng nói một hơi dài về hoa đỗ quyên. Chắc là vì hồi ở VN, mình thích nó lắm mà không dám bỏ tiền mua một chậu.

Nói chuyện khác. Trong hai tháng vừa qua cũng có nhiều chuyện, lúc thấy định viết lên blog, nhưng rồi lại quên mất. Bây giờ trong đầu chỉ còn lại một chuyện, mà lại là chuyện nhảm nhất. Đó là một buổi tối khi mình đang đạp xe về nhà, đang chờ sang đường (bên này sang đường là phải đứng ngay vạch zebra crossing, chờ đèn xanh dành cho người qua đường, chứ không chạy qua bất cứ chỗ nào như ở VN).
Bên kia đường, cũng có ba người đang chờ. Đường thì vắng. Đợi một lúc, một người có vẻ mất kiên nhẫn, nói to gì đó rồi đi luôn sang, mặc kệ đèn vẫn còn đỏ. Nhìn dáng điệu, mình biết ông này say rồi. Hai người kia cản không được, nên quay sang nói với nhau, ra vẻ chê trách ông kia.
Đèn xanh, mình chạy qua đến nơi vẫn thấy hai người mải chê người kia, không chú ý đèn, xanh rồi mà vẫn chưa chịu đi. Nhìn gần mới biết, họ đều say cả.

Chuyện nhảm thôi. Nhưng tự nhiên làm mình có một ấn tượng gì đó, không rõ ràng, nhưng vẫn nhớ đến nó hoài.
Bây giờ ngồi viết cái này, mới nghĩ ra, có lẽ lúc đó mình nhận ra một điều, là con người ta ai cũng như nhau, đều nghĩ là mình tỉnh, nhưng có khi đang say mà không biết. Có khi chê người ta vội, mà không biết là mình đang tụt hậu. Có khi chê người ta sai, mà không biết trên đời có nhiều cách sai khác nhau. Có khi bận nói mà quên làm. Có khi mải theo nguyên tắc mà quên thực tế.

Liệu mình đang sống đây, có tỉnh táo thực sự mà đi đúng đường, làm đúng việc, hành xử đúng lúc hay không?

Lo lắng

Một đêm với những giấc mơ chập chờn nặng nề ... Có lúc tỉnh dậy tự nghĩ tại sao mình lại mơ như thế, và kết luận là do mình đang cảm thấy bị công việc dồn ép.

Hai năm trời chơi bời, kết quả là bây giờ mình tụt hậu vô cùng.

Ráng lên ráng lên nhóc ....!

Những điều ước

Hồi bé đọc truyện hay thấy ba điều ước. Lúc đó hay nghĩ mình sẽ ước gì ... Điều ước thứ nhất là được xinh đẹp hơn (từ nhỏ đã thấy chán cái chuyện mình xấu xí như một con vịt). Hai điều ước còn lại để dành ... thế nào cũng sẽ có lúc cần trong đời

Lớn lên một chút và bắt đầu biết những điều ước là không thực. Lúc nào đi chùa (có một hai lần trong năm) hoặc thắp nhang ông địa và bàn Phật (cái này thường xuyên hơn) cũng chắp tay cầu cho mẹ khỏe mạnh bình yên. Trăm lần như một, dù cho mình có đang để ý một cậu bạn nào, đang thi cử, đang .... gì gì đi nữa, thì sao cũng được, mình thất bại cũng được, chỉ cần mẹ khỏe mạnh bình yên, hạnh phúc. Nhưng mẹ không hạnh phúc, không khỏe mạnh cũng chẳng bình yên. Càng ngày càng ít muốn cầu nguyện, bắt đầu có cảm giác nếu mình ước mong một điều gì đó bằng cả trái tim, điều đó sẽ không thành. Cũng phải mất một thời gian dài mới thấy là những điều ước rồi có lẽ vẫn thành hiện thực, chỉ là không giống lắm cái cách mình trông chờ nó.

Lớn lên thêm một chút nữa và yêu lần đầu tiên. Khi bước vào chùa thấy mình vẫn đang cầu cho mẹ. Nhận ra hình như mình chưa thật sự yêu.

Rồi cái "chưa thật sự yêu" cũng đi qua và gặp anh ... Lần đầu tiên trong một đêm xem pháo hoa một mình, khi trong đầu vang lên điều ước "cầu cho hai đứa mình mãi mãi hạnh phúc", giật mình thấy mẹ bị bỏ rơi. Không suy nghĩ gì hết, chỉ tự nhiên bật ra cái ước mơ mãi mãi được ở bên cạnh một người...

Và giao thừa năm nay. Có một sự lựa chọn khi chuẩn bị điều ước mà mình sẽ nhẩm trong đầu vào thời khắc chuyển qua năm mới.

Không phải mẹ. Không phải anh. Mà là P. Xin lỗi mẹ, xin lỗi anh. Những điều cầu chúc cho hai người xin để lại sau. Có một người khác cần biết bao một chút hạnh phúc trong cuộc sống.

New year wishes

Wish I know how to love and express my love

Wish I know how to understand and what to say

Wish I know how to work and how to play

Wish I know how to listen, and how to talk

Wish I know how to think and what to do

Wish I know more about you and your pain and your happiness

Wish I love you more and more, my family, my sweetheart and my friends

Wish I never change

Wish I never stop

Wish I never forget anyone

Wish I can make myself go forward

Wish I can make myself stand

Wish I can give more than I can

Giao thừa

Thức ăn thì ê hề.

Không thể nào gọi điện về nhà được. Hình như là nghẽn mạch. Cứ thắc thỏm biết mẹ và gấu đang chờ. Biết thế thì đã dặn mẹ online rồi.

Đầu năm, không muốn nói đến chữ buồn. Nhưng mà ....

Hạnh phúc có, ấm áp có, lặng lẽ có, nhớ nhung có, lo lắng có, buồn cũng có...

Chắc sẽ không bao giờ quên được cái giao thừa này....

Mâu thuẫn

Cái mình muốn làm thì mình thấy không nên, vì nó tốn thời gian

Cái mình nên làm thì thiệt tình không muốn

Thời gian vẫn mất ...

Stupid cupid

Đó là tên một bài hát mà mình rất ... ghét. Vì mấy band nhạc hải ngoại hay hát, nhảy nhót í éo trông chán ngắt.

Nhưng mà cái ông thần tình iu thì đúng là stupid thật. Trong số 10 mũi tên ổng bắn ra chắc có ít nhất 3 mũi lộn địa chỉ, 4 mũi yếu xìu nên nó dính có một tí rồi rơi mất, 2 mũi tẩm thêm thuốc độc, làm người ta đau.

Thỉnh thoảng thương mấy đứa bạn mình vô cùng. Và muốn bóp cổ cái tên bắn cung vô tội vạ kia chit ngắc cho rồi.

Nhưng mà hông có hắn liệu người ta có hạnh phúc không?

Thử nghen ^^

Locations of visitors to this page

Into the west

Mình có một cái playlist thông minh ^^

Nó luôn tự động chọn được những bài hát mình thích. Có khi chỉ cần nghĩ trong đầu "Bi giờ mình muốn nghe bài này" là nó tự động nhảy đến bài đó.

Bây giờ là Into the west. Cứ như là muốn giải thích vì sao A kiss at the end of the rainbow hay thế mà không được giải Oscar.

Phải xem xong tập 3 của LOTR rồi mới cảm được hết bài này. Cái cảm giác như đã đi qua một cuộc chiến tranh, với tất cả những khốc liệt, mất mát, đau thương, đen tối của nó. Đã hết cả sức lực và tâm trí. Bây giờ thì ... "Ngả xuống đi mái đầu nhỏ mệt mỏi rã rời. Đêm đang xuống. Bạn đã đi đến cuối cuộc hành trình. Giờ thì ngủ đi, và mơ về những người đã đến...". Dịu dàng như một lời an ủi, một vòng tay đỡ nâng. Qua rồi, tất cả qua hết rồi, bạn đang đi về một bến bình yên.

Bài hát có tông màu xám và trắng. Lạnh và dịu, trong veo, thỉnh thoảng lấp lánh sáng. Giọng hát và tiếng guitar cũng có cùng một màu như vậy.

Có đi qua những mất mát, đau buồn và những khoảnh khắc khốc liệt nhất, người ta mới hiểu được trọn vẹn sự bình yên...

Into The West

Lay down, your sweet and weary head.
Night is falling.
You have come to journey’s end.
Sleep now,and dream of ones who came before.
They are calling, from across the distant shore.

Why do you weep?
What are these tears upon your face?
Soon you will see.
All of your fears will pass away.
Safe in my arms, you’re only sleeping.
What can you see,on the horizon?
Why do the white gulls call?
Across the sea,a pale moon rises.
The ships have come,to carry you home.

And all will turn, to silver glass.
A light on the water.
All souls pass.

Hope fades,
Into the world of night.
Through shadows falling,
Out of memory and time.
Don’t say,
We have come now to the end.
White shores are calling.
You and I will meet again.

And you’ll be here in my arms,
Just sleeping.
What can you see,on the horizon?
Why do the white gulls call?

Across the sea,a pale moon rises.
The ships have come,to carry you home.

And all will turn, to silver glass.
A light on the water.
Grey ships pass
Into the West.

Nghe nhạc

Hôm nay ngồi lục trong đám nhạc kiếm một bài vui vui để gửi cho nhóc. Không dám gửi nhạc buồn nữa, sợ nhóc lại buồn khờ người ra.

Tìm mỏi cả mắt. Sao những bài mình thích toàn buồn xo không nè trời? Cả những bài về tình iu dạng lạc quan (nghĩa là không có you left me hay cái gì tương tự vậy) cũng có âm điệu da diết thế nào.

Phải đổi gu nghe nhạc thôi.

Nhưng mà phải công nhận, nghe nhạc buồn vẫn thích :">

----------------------------------

Cái list nhạc đang chuyển đến bài A kiss at the end of the rainbow.

Thật lạ, lần đầu nghe bài này là trong đêm trao giải Oscar. Hai người biểu diễn tạo cho mình một ấn tượng rất đậm về một tình yêu đã đứng tuổi, dịu dàng ngọt ngào. Cuối bài, họ kiss nhau ^.^

Chưa từng xem cái movie đó, nên chưa biết cái cảm giác của bài hát khi lồng vào phim nó thế nào. Nhưng bây giờ mỗi khi nghe lại bài này lại thấy nó dịu dàng thế nào ấy. Như một câu chuyện cổ tích kết thúc có hậu.

An empty space in the sky

Rồi cuộc sống vẫn tiếp diễn, chẳng có gì đổi thay

Chỉ là đâu đó trên bầu trời, có một vì sao đã tắt ...

Chuyện con vịt

Trước hết xin đính chính, không phải con vịt này :D

Mà là một con vịt nó thấy ở đảo Síp.

Lúc đó cả đoàn đi thăm một cái làng cổ và đang trên đường về. Qua một đoạn cầu dọc một con suối. Gọi là cầu, vì nó là một khúc đường nằm chót vót trên cao, suối chảy tít phía dưới chân núi, cách nhau về chiều ngang thì chỉ có chừng dăm mét mà chiều cao thì cả mấy chục mét.

Nó nổi hứng lên ngồi lại bên vệ cầu, chân đung đưa vào khoảng không, chợt nhìn thấy một cái xác vịt (má ui...) trôi lập lờ dưới suối, ngay chỗ nước xoáy gần mấy tảng đá. Một cánh cụp một cánh xòe, con vịt nổi phập phều, xoay xoay nhẹ nhẹ theo sức cuốn của dòng nước.

Nó dòm một cách thương xót (dù sao thì cũng là họ hàng nhà vịt ... :"> ). Dòm một hồi bỗng thấy kỳ kỳ. Dòng nước chỗ đó xoáy khá mạnh và chảy cũng khá mạnh. Tại sao cái xác vịt không bị cuốn trôi đi, hoặc không bị xoay tít mà cứ nổi lập lờ một chỗ.

Thế là dòm một lát nữa thì thấy con vịt ngóc đầu khỏi mặt nước và ... bơi. Hóa ra nãy giờ cu cậu kiếm mồi.... :D

Nó dừng ở một chỗ trên mặt nước, vẫn trong cái khu xoáy đó. Trông nó bình lặng và an nhiên. Cứ như là nó đang thưởng thức cảnh dòng suối và núi đồi xung quanh. Nhưng tư thế bơi của nó không giống đại đa số vịt khác cho lắm. Chả là một cánh của nó vẫn xòe ra, cứng quèo.

Rồi nó leo lên tảng đá đứng rũ lông. Rồi rỉa lông cẩn thận. Một cánh vẫn xòe lệt xệt. Rõ ràng cu cậu bị tật ở một bên cánh rồi (biết đâu chiều qua ông chủ định vặt lông, vừa bẻ một cánh thì nghĩ lại, hix hix).

Có một con vịt khác ngồi trên cầu và tự hỏi, làm sao với một bên cánh gãy, con vịt kia vẫn bình thản kiếm mồi nơi nước chảy xiết nhất của dòng suối. Và làm sao trông nó có thể hạnh phúc đến thế, thảnh thơi tự tại đến thế.

Một cuộc đời khác

Em đang ngồi xem một bộ phim. You've got mail. Phim cũ rồi. Hai người nói chuyện với nhau mà không hề biết nhau là ai, ở đâu, làm gì...

Tự nhiên nghĩ, nếu em nói chuyện với một người nào đó không hề biết em là ai, thì em có thể làm một người khác được không? có thể sống một cuộc đời khác được không?

Và cái cuộc đời khác đó, em muốn sống thế nào?

Chắc là không làm programmer nữa anh nhỉ. Em chưa bao giờ thấy mình hợp với cái ngành đầy toán và lúc nào cũng ngồi chăm chú dán mắt vào màn hình máy tính này. Cả ngày không đi đâu không làm gì khác.

Chắc là không thèm học cao làm gì. Em chưa từng siêng học lấy một ngày trong đời. Những gì em đã học, những bằng cấp em đã lấy ... đều chỉ vì em cần chúng mà thôi.

Sẽ làm gì nhỉ, nếu không phải làm những thứ đó?

Hay là cứ thử sống từng cuộc đời khác nhau xem sao...

Happy things in the day

Tự nhiên dòm lại mấy cái blog gần đây mà giật mình. Sao mà buồn xo vậy trời!

Có lẽ phải làm cái gì đó vui vui...

Mỗi ngày sẽ viết một cái blog gọi là happy things in the day, liệt kê những chuyện vui trong ngày xem sao :)

Ca dao hát lại

Ngàn năm cải vẫn về trời
còn ai xa xót thương đời rau răm
tình yêu nửa đục nửa trong
làm gì khi biết nhớ mong một người

về trời chắc cải vẫn tươi
rau răm thì cả nụ cười cũng đau
người mà ngoảnh lại nhìn nhau
trời ơi gió thốc nát nhàu trái tim

nói chi cho sóng đứng im
nhắc chi cho nước lặng chìm đáy sông
bờ dương mà nổi bão giông
thì con ốc nhớ ngập lòng biển ơi

ngàn năm cải vẫn về trời
nỗi buồn làm tội riêng người đa đoan...

--------------------------------

lại nhảm nhí nữa rồi ... lo làm việc đi thôi!!!

Impossible

Tôi hiểu nỗi buồn của bạn

nhìn thấy nỗi buồn trong cả những nụ cười của bạn

nhìn thấy khoảng trống mênh mông trong những lời bạn nói

nhưng không thể đau giùm nỗi đau của bạn

không thể ở bên cạnh bạn

không thể cho bạn mượn vai mình mà khóc

không thể mua một que kem cho bạn

không thể xóa được ký ức khỏi bạn

không làm được gì hết

không nói được gì hết

nhỏ bé và bất lực quá ...

Things I want to do before leaving Kyunghee

Watching the full moon from a hill top (there are so many hills around the campus. I always want to climb up to the hill and watch the moon from there, but have never done it. Because I was scared of the darkness? Dunno...)

Walking around the campus. There are so many places where I have never been, even though I have lived here almost 2 years. What a routine, the life of a grad student, hehe ...

Taking photos all around the univ.


and if I will come back to VN ?

Drinking with my friends until I get drunk ^^ well... such a bad thought for a girl, hehe

Singing with my friends until I can not sing any more ...

Taking photo of everyone...

Listening to someone playing guitar ...

and this and that ...


Still 1.5 months left. Why am I feeling like leaving my home?

Deleted one memory

Wanted the peace

Got the emptiness

Didn't want to lose

and lost

The memory is still in my mind

Just the warmness was erased...

Vui một mình

Vui một mình có dễ không?

ăn mừng một mình có dễ không?

Nỗi nhớ con thuyền (tập 2)

(Tặng penguin, vì đọc lời bài hát Nỗi nhớ con thuyền bà post. Nhưng bà đọc mà buồn là tui quánh bà chít)

Cũng chẳng nỗi nhớ nào lặng lẽ như nỗi nhớ của con thuyền
một ngày xa biển
Những ngóc ngách tâm hồn rêu xanh dần phủ kín
nằm tựa bờ thương gỗ mục liêu xiêu

Lắng nghe xa xăm vọng tiếng thủy triều
day dứt nhớ từng ngày lang bạt
Nhớ bản tình ca ngọt ngào sóng hát
ánh mắt biển nhìn từ thăm thẳm đáy sâu

trong lòng đại dương những thần thoại bắt đầu
hình như tình yêu cũng sinh ra từ bọt biển
phải chi có thể phiêu du cả đời không về lại bến
mặc thế gian cứ việc thăng trầm

con còng gió trên cát chợt trầm ngâm
tự hỏi mình nghe tiếng thở dài hay tiếng gió ...

Thức dậy sớm

Mở mắt vẫn còn thấy đêm
một khuôn mặt vẫn còn phảng phất
Giấc mơ mùa đông đứt quãng giữa chừng vì lạnh
không kéo dài nổi đến scence hạnh phúc sau cùng

Nằm nghĩ có nên ngủ tiếp hay không
Những giấc mơ cũng giống tình yêu, mất một nhịp rồi chẳng thể nào quay lại
Trong mơ người ta hay gặp những gì muốn thấy
Bảo sao mơ với thật chẳng khác nhau

Hình như mình trí tưởng tượng cũng hơi giàu
Nên một trăm đêm là một trăm giấc mơ có lẻ
hay là suy nghĩ quá nhiều nên không thể
có một phút nào đầu óc được bình yên

Cô bạn còn ngủ nên chẳng dám mở đèn
Ngồi lặng nhớ tối qua sao sáng lắm ...

Bèo nhèo

Thỉnh thoảng thấy mình bèo nhèo như con mèo...

Đó là những khi tự đặt ra cho mình : từ giờ phải làm thế này, không nên làm thế kia... rồi vẫn tiếp tục làm theo thói quen.

Những lúc nghĩ nát đầu không ra vì sao mình cảm thấy trống thênh thang như cái nhà bị dọn sạch đồ đạc, cửa ngõ tan hoang cho gió lùa vào.

Những lúc khóc lóc với ai đó vì một problem nhỏ nhặt nhảm nhí nhất.

Những lúc có problem trầm trọng mà không muốn nói với ai trừ một người, nhưng người đó lại đi đâu mất rồi.

Những lúc mở lên mở xuống cái list của messenger cứ hai phút một lần, chờ đợi một ai đó sẽ không online.

Những lúc ngồi cười toe toét giữa đám đông mà vẫn không nguôi nhớ về một người...

Những lúc người ta nói bye bye, và mình nhìn hoài cái webcam đã đen thui ... Tự hỏi thế nào thì tốt hơn, một cái webcam đen thui hay cái webcam shows một chỗ ngồi trống ...

Song from a secret garden

Một ngày không bị vướng bận bởi công việc (tại mình không muốn làm việc, chứ không phải do chả có việc gì). Nghe nhạc. Cái máy ở phòng cấu hình yếu xìu, chỉ nghe được vài bài nhai đi nhai lại. Nhưng khi nghe đến Song from a secret garden thì không muốn nghe bài khác nữa, chỉ cần mình nó quay vòng mãi...

Có một khu vườn bí mật nằm đâu đó trong tâm hồn của mỗi người

Khu vườn bình yên. Và nhiều bóng tối. Tiếng piano là mưa, lẫm đẫm rơi trên những tảng đá phủ rêu xanh. Cánh ngọc lan thơm mùi liêu trai. Tiếng violon là gió, là một con đường băng qua khu vườn, luồn qua những tàng cây lòa xòa. Bụi cỏ đẫm sương. Cành khô mục vỡ dưới gót giày. Thấp thoáng những bức tranh. Những hồi ức. Những giấc mơ chập choạng đan nhau. Những khuôn mặt từ xưa xa. Thấp thoáng tôi của năm lên sáu, lên mười, của một tuổi thơ sớm qua. Của tuổi mười bảy ngốc nghếch với những nỗi buồn không tên mịt mờ. Của tuổi hai mươi ngồi khóc với những thất bại đầu đời. Và bây giờ... bó gối trong góc vườn có phải là tôi, dằng dặc nỗi buồn xa nhà, dằng dặc giấc mơ về một người...

Quá nhiều cho một bản nhạc...

Mà có phải một bản nhạc đâu. Đó là cổ tích được kể bằng tiếng con dế nỉ non trong góc vườn, dưới ánh trăng rơi...

(download here: http://163.180.116.104/res/Music/symphony/Song%20from%20a%20Secret%20Garden.wma)

Đến rồi đi

Đến rồi đi và không để lại gì
là những chiếc lá mùa thu cũ rã dần trong bàn tay chơ vơ của ký ức
có thật không để lại gì?

có ngọn gió lạnh buốt một đêm miền đông vang vọng tiếng Saxo của bài Alone
hạnh phúc sao những người chưa bao giờ đơn độc
khi yêu, người ta hết lẻ loi hay là càng lẻ loi hơn?
có một cái áo, một chiếc ghế, một chiếc CD, hai cái mobile xưa rích giống hệt nhau
và một giọng nói ấm đến từng sợi tóc
và con đường bụi mù xa vạn dặm
nơi những chuyến xe tốc hành đến rồi đi
có để lại gì?

Hạnh phúc có phải là không làm tổn thương ai ngoài mình?
tình yêu có phải là khi nhận được sự đồng ý thì mới bắt đầu
nếu ngày xưa đi về hai hướng khác
liệu mình có nhận ra nhau

là số phận hay lựa chọn?
số phận cũng là một sự lựa chọn
người ta đi mãi trên một con đường là vì điều gì
người ta rẽ sang hướng khác là vì điều gì?

"Mãi mãi" là một từ của sự dũng cảm
"Tôi sẽ" là một từ khác của sự dũng cảm
có ai dám bảo trước mình sẽ làm gì
khi những điều quan trọng nhất lại dễ thành phù du
có ai dám nói về vĩnh cửu
khi mọi thứ đều có kết thúc và bắt đầu

mình hiểu mình
mình không hiểu mình
trái tim mỗi người là một lỗ đen vũ trụ
thế giới đằng sau nó thăm thẳm và trĩu nặng gấp trăm ngàn lần lực hút của trái đất
một lần thôi rơi vào đó
rồi nát vụn cũng đành

cứ tưởng những gì đang có thì bình dị
có lúc đang vui chuyện, mở miệng ra nhắc mới giật mình
hóa ra chưa bao giờ em thôi nghĩ về anh...

Mầm hoa và sương mùa đông

Ở nhà, cứ đọc trong sách "mùa xuân cây đâm chồi nảy lộc ra hoa", thế là tưởng loại hoa nào cũng đâm chồi vào mùa xuân như mấy chú mai đào nhà mình.

Hóa ra chả phải, hay đúng ra không phải đối với hoa cherry và mộc lan, hai loài hoa rực rỡ nhất của mùa xuân ở đây.

Cherry hồng nhạt, khi nở cả hàng cây sáng bừng lên như có ai đó rắc cả một đám mây hồng xuống trần gian. Mộc lan trắng muốt kiêu kỳ, cánh to, trông như những bông sen cạn. Năm nào cũng một cảm giác náo nức và ngỡ ngàng khi những bông mộc lan và cherry đầu tiên bừng nở, báo mùa xuân đang vội vã quay về.

Nhưng mầm nụ của hai loại hoa này thì đâm ra vào cuối mùa thu. Sau khi chiếc lá cuối cùng trút xuống thì cây nảy đầy những chồi nụ mập mạp. Nhất là cây mộc lan, những nụ hoa bằng ngón tay trông như sắp sửa nở bung đến nơi. Nhưng nụ không nở mà giữ nguyên như vậy suốt hơn 4 tháng mùa đông.

Không hiểu sức mạnh nào khiến cho những cái nụ sống sót qua một mùa đông lạnh giá khắc nghiệt đến nỗi người ta phải lấy rơm bó từng thân cây để giữ cho cây không chết.

Mà cũng có lẽ vì chờ đợi và ấp ủ suốt một mùa dài, nên khi hoa nở mới nhanh và rực rỡ đến vậy.

--------------------------------------

Chuyện thứ hai là chuyện cổ tích. Rằng có một nàng công chúa rất nhân hậu, rất xinh đẹp. Công chúa sắp đi lấy chồng, dĩ nhiên là một hoàng tử. Những buổi chiều, những đêm mùa đông nàng trầm ngâm nhìn ra ngoài khung cửa, nơi biển cả cuộn khói sóng. Đất nước mà nàng sẽ đến ấm áp và xinh đẹp, nhưng không có biển xám buồn và tuyết trắng mênh mông. Vua cha thương con hỏi nàng muốn gì làm của hồi môn.

Nàng chẳng đòi gì, chỉ xin một chiếc áo choàng xám như mặt biển vào những buổi chiều bão giông, và một chiếc vương miện lấp lánh mịn màng huyền ảo như băng tuyết trên thành cửa sổ trong đêm trăng.

Áo thì còn dễ có. Những thợ dệt thợ may giỏi nhất được triệu tập. Những nguyên liệu tốt nhất được cung cấp, và họ làm việc cả ngày lẫn đêm. Nhưng cả người thợ kim hoàn giỏi nhất cũng không làm được một chiếc vương miện lấp lánh như băng giá trên cửa sổ mùa đông. Cho đến khi có người hiến kế: có một loài hạc trắng như tuyết sống trên một hòn đảo. Con trống có chiếc mào trắng muốt xòe rộng như vương miện, mịn màng hơn tuyết nhung. Cắt lấy chiếc mào đó và cho thợ kim hoàn giỏi nhất đính trăm ngàn viên kim cương li ti lên, chiếc vương miện của nàng công chúa trong ngày hôn lễ lộng lẫy huyền hoặc đến nỗi người ta đua nhau bắt chước, khiến cho loài hạc đáng thương suýt nữa diệt vong...

Chuyện còn dài, nhưng chi tiết về chiếc vương miện lấp lánh như băng giá trên cửa sổ làm tôi nhớ mãi. Và cho đến sáng nay tôi mới biết rằng tất cả hình dung của mình trước nay về nó là hoàn toàn sai lầm.

5g30 sáng, đi từ lab về. Lạnh thở ra mù mịt khói. Đi ngang dãy xe đạp và xe máy dựng bên một rào cây, dưới những ngọn đèn vàng. Có cái gì đó lấp lánh trên yên xe. Cái gì đó khiến tôi khi nhìn một lần nữa thì đứng sững sờ quên cả giá rét. Qua một đêm lạnh, sương giá đóng trên yên xe đã đóng băng, một lớp băng mỏng tanh như triệu triệu viên kim cương lấp lánh. Chiếc yên xe màu đen tầm thường bỗng như phủ một lớp nhung mịn, mịn hơn bất cứ loại nhung nào, lóng lánh rực rỡ hơn bất cứ loại trang sức nào. Ngay cả bầu trời đêm thăm thẳm chi chít những vì sao cũng không huyền ảo bằng lớp băng giá đen thẫm mà lại chớp sáng lung linh trên những chiếc yên xe ấy.

Trong một phút chốc, tôi thấy mình hiểu ra vì sao nàng công chúa xưa lại ước ao được cầm trong tay lớp băng giá ấy, được mang nó ra làm trang sức cho mình và được đem theo nó bên mình đến nơi xa xôi...

Không nói được

Khi biết một người bạn đang có chuyện buồn. Mình muốn hỏi thăm, muốn an ủi lắm mà không biết phải mở miệng ra làm sao...

Khi mình muốn nói với mẹ là mẹ ơi con thương mẹ lắm, con nhớ mẹ lắm... Nhưng từ nhỏ tới lớn hai mẹ con không quen nói những câu như vậy với nhau.

Khi thấp thoáng trong những chuyện bạn kể cho tôi, có một linh cảm mơ hồ về điều gì đó sẽ không được đẹp như bạn (và tôi) mong ước.

Khi mẹ kể chuyện nhà. Những chuyện mà bây giờ chỉ có thể nghe chứ chẳng giúp gì được.

Khi muốn nhỏ em mở lòng ra tâm sự với mình như cái hồi hai chị em ở nhà rỉ rả suốt đêm

Khi muốn nói với thằng em là mình nhớ và lo cho nó lắm

Khi muốn nói một lời chân thành ...

Chuyện con cá

Bưng nồi cơm tính đặt vào chỗ để nấu, tự dưng bé Hạnh la làng. Một con cá trong bồn đã nhảy ra nằm trên cái nắp hộp dùng làm chỗ đặt nồi cơm. Nó nằm đó, cứng ngắc, dĩ nhiên là đã chết queo.

Cái bồn cá xuất hiện khi cậu Myamar về nước, để nó lại. Hai con cá dài cỡ hai đốt ngón tay, xam xám, hơi có sọc. Một lớp sỏi màu mè và một căn nhà nhỏ xíu giữa bồn. Mỗi lần súc bồn, bé Hạnh cọ sạch mọi thứ trừ đám rêu bám quanh cái nhà nhỏ. Nhìn hay hay như một góc thủy cung. Vịt thả vào bồn thêm mấy viên sỏi thủy tinh màu. Rồi hai đứa đi đâu thấy sỏi đẹp cũng nhặt về. Mùa hè còn vớt cả bèo hoa dâu từ cái bồn đá con rùa ngoài sân trường để cho mấy con cá bơi loanh quanh dưới cái bóng lá bèo xanh xanh. Thỉnh thoảng rảnh ngồi dòm, thấy cũng hay hay, đầu óc thảnh thơi nhè nhẹ.

Bé Hạnh cho cá ăn. Ngày một lần, lần một miếng thức ăn tổng hợp mỏng hơn tờ giấy, nhỏ hơn cái móng tay út. Không cho nhiều hơn, vì sợ mau đục nước. Con cá đớp một góc ngậm ngậm, rồi dứt ra một tẹo, phần còn lại chìm luôn xuống đáy bồn lẫn trong đám sỏi màu. Hai con cá vẫn mãi tìm trên mặt nước, không thấy gì nữa đành thôi. Tụi nó là loài cá ăn bề mặt. Không hiểu sao ngày nào cũng được nuôi kiểu đó mà tụi nó vẫn sống nhăn. Chỉ có một hôm mới đây, bé Hạnh dòm dòm rồi bảo, hình như tụi nó ốm quá chị ạ. Nhưng ốm thì ốm, hai con cá vẫn bơi qua bơi lại chóng mặt, và chung sống hòa bình (có hạnh phúc không thì không biết. Của đáng tội, chỉ có hai đứa, anh chàng cá mà muốn léng phéng với nàng nào khác thì cũng vô phương).

Vậy mà bây giờ chàng cá nằm đó, lạnh cứng. Nàng cá quanh quẩn trong bồn, như ngơ ngác tìm. Vịt thương tình lấy cho nàng chút thức ăn. Một miếng thức ăn vẫn chưa bằng cái móng tay, nhưng bóp vụn ra thì lâu chìm, ăn được lâu. Nàng cá cũng nhào đến ăn lấy ăn để. Nỗi buồn chưa chắc có hiệu quả bằng cái bụng đói.

Bé Hạnh ngẩn ngơ tiếc con cá. Nó đổi ngay status yahoo, thông báo tin con cá chết cho bà con lối xóm, cùng với cái icon buồn xo rất chi là biểu cảm. Ngay lập tức một vài chú nhảy vào hỏi thăm chuyện cá, tranh thủ hỏi thăm chuyện người. Giang b (b đây có thể hiểu là béo, là bờm, là ... tùy ý khán giả) nhanh chân nhất. Và sau đây là màn đàm thoại song phương đầy gay cấn (đã được kiểm duyệt bớt cho đỡ dài dòng, vì thật ra nó dài loằng ngoằng như mấy cuộc họp giải quyết vấn đề Trung Đông)

Pho Giang: Chac lai dem xa`o to?i rui` phai hon
Hanh : u
Hanh : you xui con ca cua HAnh nhay ra ngoai`
Hanh: mua ca' moi' den` de^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Pho Giang: la` sao Hanh?
Hanh: sao la sao
Hanh: mua con ca khac den` de^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Pho Giang: chac la` H dang de ca'i chao ben canh lo ca' phai ko?
Pho Giang: no' nhay ra ngoa`i the la` len thot luon rui chu gi`
Pho Giang: toi nghiep no' wa'
Hanh: mua ca moi den` de^^^^^^^^^^^^^^^^^

Hanh: mai di home+ mua nha
Hanh: nuoi tiep'
Hanh: beo' lai. thit.

Hanh: mai an che` dau den ko?
Hanh: mai mua den` de^^^^^^^^^
Hanh : mua ca thi` duoc an che`
Hanh : ko thi` thui
Hanh : which one do u like?

Pho Giang : G chon ca'i duoc an che` ma` ko phai di mua ca' a'
Pho Giang : ko bit chon vay co' duoc hong?
Hanh : hahhaha
Hanh : nooooooooooooooo
Hanh: dam phan song phuong 2 ben cung` co loi
Hanh: ko choi loi 1 ben
Pho Giang: thi` H loi wa' co`n gi`
Pho Giang : H nau che` co' nguoi an giup ma` --> wa' loi di chu
Pho Giang: co' G la` thiet ne`Pho Giang (vua phai an che`, vua ko duoc di mua ca'
Hanh noooooooooooooooo

Hanh : G ko giup co nguoi` khac giup'Hanh (hahhaahaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Hanh : nao`Hanh : cho nghi~ tu gio den mai
Pho Giang : thoi, kieu na`y dem nay "tran troc ban khoan giac chang tha`nh" rui`
Pho Giang : G dang dinh viet paper, ma` kieu na`y thi`.....
Pho Giang: chac chi co' viet duoc tu che`, cha'o or smt like this thoi
Hanh : ko thuong xot
Pho Giang : trui ui, ca'c cu no'i co' thuong thi` thuong cho tro't di ma`
Hanh : no
Pho Giang : da~ quang ca'o co' che` rui` ma` ko cho nguoi nghe duoc an la` seo?
Pho Giang: lan na`y G hua se~ ko mang no^`i ra xin nua dau
Hanh : nooooooooooooooo
Hanh : mua ca thi` an che`

Pho Giang: huhu, xem ra che` la^`n na`y co' vi dang rui, ko ngot nhu lan truoc
Hanh: hahha
Pho Giang : a` ma` lan truoc cu~ng ko co' ngot lam
Pho Giang : cu~ng phai da`m pha'n may...pha't moi duoc an
Pho Giang : a` ma` cu~ng chua co' duoc an, 2 thang Phuong & Diepno' an mat
Hanh: thang` nao` an thi` G cung~ phai mua ca'
Pho Giang : xui xeo the ko bit

Kết quả : dĩ nhiên là kẻ nắm quyền kinh tế (ở đây là kẻ nắm nồi chè) toàn thắng. Giang b dẫn hai chị em đi mua cá, than thở "Thôi thì cũng vì miếng cơm manh áo..."

Tại hàng cá, hai chị em dòm mấy con cá trong hồ, cùng loại mà nhỏ xíu. Tính mua một con về cho con kia có bạn. Kiểu này thì nàng cá ở nhà chắc phải nhận cậu bé mới về làm con nuôi, chứ bạn nỗi gì.

Anh nhân viên bán cá cười rất chi là tươi, hỏi : mấy con. Trả lời (đỏ mặt tía tai) : một con... Anh nhân viên vắt tay vào thành bể, biểu diễn một tư thế xìu xuống như cái mền rách. Một tay huơ huơ, bốn ngón chìa ra; Không được, 1 con không được, phải 4 con trở lên. Hai chị em dòm nhau. Cái hồ nhỏ bằng cái tô, bỏ năm con cá vào chắc tụi nó bơi tông nhau rầm rầm.

Nhưng không mua thì thương nàng cá ở nhà một mình thui thủi. Thôi kệ, cá con cá già gì cũng là đồng loại cá, mua cho nó có bạn có bè (hoặc là có thêm bầy con nuôi). Thế là cuối cùng mua hai cặp, một cặp cùng loại (nghĩa là xám xịt), một cặp khác loại, chỉ dài bằng đốt ngón tay, bé xíu xiu, có những vệt màu lấp lánh.

Buổi tối, sau một màn chat chit hăng say, Vịt quay sang hồ cá xem tình hình mẹ con nuôi thế nào. Trời ạ, nàng cá to đang đuổi mấy con cá nhỏ chạy (mà không phải, bơi chứ) tán loạn. Tội nghiệp lũ cá con bơi cong cả đuôi. Thả một mớ thức ăn vào để cứu bồ, nàng cá xông vào ăn (mấy con cá con không ăn, chắc bình thường ở tiệm được nuôi toàn sơn hào hải vị nên chê thức ăn tổng hợp. He he, đợi vài hôm đi các con, sẽ thấy thức ăn tổng hợp cũng khó có mà ăn). Ăn xong chắc nặng bụng, nên nàng ta lượn vài vòng mới nhào vào cắn cá con vài cái, rồi lại lượn vài vòng...

Tự nhiên thấy bứt rứt. Mang chi mấy con cá con về cho tụi nó rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, bơi tới bơi lui bơi đứng gì cũng phải dòm chừng để chạy trốn cho nhanh. Hóa ra mình lãng mạn quá đáng, cứ tưởng con cá cũng biết buồn nhớ người iu, biết cảm thấy lẻ loi, biết tình cảm đồng loại. Hóa ra nó chỉ quan tâm đến chuyện bảo vệ lãnh thổ và mớ thức ăn ít ỏi của nó thôi.

Forever and one - con đường đến Neverland

Một buổi chiều chủ nhật. Ngoài kia là mùa đông ngập tràn những cơn gió vần vũ lạnh. Trong phòng là mùi thơm của nồi chè đang nấu, của mấy cái bánh chuối mới làm, và tiếng nhạc. Ấm áp và ngọt ngào. Nhưng những bài hát dần dần mang mình ra khỏi căn phòng, ra khỏi cả hiện tại. Sleeping sun đổ xuống vầng hào quang đỏ rực của một đêm vĩnh hằng, nơi chỉ còn có trái tim thổn thức về tình yêu. We all fall in love sometimes lại xóa mờ hết không gian bằng màn khói xám của một buổi chiều mưa lẫm đẫm; như thấy trước mắt mình mưa ướt thẫm mọi vật, ướt những con đường, những bậc thềm, ướt những lá phong lũ rũ, những bông cúc mùa thu trắng mông lung.

và Forever and one. Lại nghe gió xoáy trong những đêm dài mùa đông day dứt. Con đường từ lab đi về dài thật dài. Lạnh. Cái lạnh túm chặt lấy mình mà vặn xoáy, bẻ gãy, cả tai cả mũi tê nhức lên rồi chả còn cảm giác gì. Bàn tay lập cập dường như không phải là tay mình nữa. Đêm sâu hơn bao giờ, bóng tối nặng trĩu hơn bao giờ. và tình yêu. và nỗi buồn. và sự cô đơn... Neverland...miền đất không bao giờ. Nơi những giấc mơ không thành. Nơi hạnh phúc không có thực. Nhưng con đường đến Neverland, mình vẫn đi, có những người khác vẫn đang đi. Con đường mỗi người tự mình vạch nên bằng một tình yêu khắc khoải. Con đường mà giá lạnh, nỗi buồn và sự cô đơn bủa vây không thể nào dứt ra được. Con đường hun hút bóng đêm và tiếng rền rĩ của những cơn gió lang thang trên đồi cao. Con đường vô tận mà mỗi người ao ước một bàn tay, nhung nhớ một bóng hình và mong chờ một huyền thoại, nhưng rất có thể nơi đến chỉ là miền đất Không bao giờ.

Passion

Hôm qua đi xem múa truyền thống của Hàn, rút ra kết luận: sự đam mê chỉ đến khi người ta hiểu rõ về cái gì đó. Mình thì chưa đến mức hiểu rõ và đam mê, nhưng cái khóa học múa dân tộc Hàn đã khiến mình say sưa theo dõi từng động tác của các bài múa.

Không còn thời gian cho những chuyện linh tinh nữa. Tập trung làm việc thôi.

Wild flower (Dolly Parton)

The hills were alive with wildflowers
And I was as wild, even wilder than they
For at least I could run, they just died in the sun
And I refused to just wither in place

Just a wild mountain rose, needing freedom to grow
So I ran fearing not where I'd go
When a flower grows wild, it can always survive
Wildflowers don't care where they grow

And the flowers I knew in the fields where I grew
Were content to be lost in the crowd
They were common and close, I had no room for growth
I wanted so much to branch out

I uprooted myself from home ground and left
Took my dreams and I took to the road
When a flower grows wild, it can always survive
Wildflowers don't care where they grow

I grew up fast and wild and I never felt right
In a garden so different from me
I just never belonged, I just longed to be gone
So the garden, one day, set me free

Hitched a ride with the wind and since he was my friend
I just let him decide where we'd go
When a flower grows wild, it can always survive
Wildflowers don't care where they grow

Nho xanh và chim Kachi

Hôm nay đi hái đợt hồng cuối cùng

Còn một cây hồng duy nhất, chỉ còn sót lại khoảng hai mươi trái. Loại hồng dĩa bẹp như cái bánh cam. Không ngon bằng loại hồng trứng đầu mùa, nhưng bây giờ mùa đông rồi, cũng chả còn gì để chọn.

lạnh đến nỗi hai tay cóng lại, da tay muốn nứt ra. Hái được 6 trái bằng cái que xiên xẹo. loại hồng này bám cành chắc khủng khiếp, lại khó móc. Vịt nhìn cây hồng khẳng khiu ước lượng xem nó có chịu nổi thân hình mập ú của mình không, rồi kiên quyết trèo.

Những trái thấp dĩ nhiên đã bị người ta vặt cả. Chỉ còn những quả vắt vẻo trên cành cao nhất. Vịt bám vào một cái chạc ba, nghe cái cành hồng nhỏ bằng cổ tay con nít đung đưa, đung đưa. Không sao, có dịp luyện tập khả năng chịu độ cao. Miễn là đừng nghĩ mình sẽ ngã.

Nhưng mình không ngã là một chuyện, cành cây gãy là chuyện khác. Con vịt đành bỏ cuộc khi gió bắt đầu nổi lên. Còn 3 trái trên cây. Tự nhủ, thôi dành lại cho mấy con chim Kachi.

Nhớ mùa đông trước đi Hwasong chơi, thấy một cây hồng còn hai trái vắt vẻo đầu cành, anh bạn Hàn giải thích là họ chừa lại cho Kachi ăn. Bây giờ tự nhiên lại nghĩ, không biết họ tự nguyện chừa hay là không hái nổi.

Thấy mình cũng giống con cáo, không hái được nho thì bảo nho xanh. Con cáo còn thật thà hơn. Nó mà học mình một khóa rồi, không hái được nho dám lại bảo thôi dành lại cho người khác.

Bến phù du

Bến phù du
Ai cũng phải qua một lần
Nghe rì rào cỏ lau hát những ngày những mộng mơ xa cũ
vốc nước vào tay soi quá khứ
thẳm sâu những vết thương lòng

bến phù du và những con thuyền đi không về không
ai hát bài ca mờ nhân ảnh
bàn tay muôn đời lạnh
đốt lửa bên đời có gặp lại nhau không

bến phù du
con gió thổi ngược dòng
giọt nước nào cũng nửa trong nửa đục
ngâm bàn chân lang thang mỏi mệt
giật mình nhận ra đá cũng đang mòn
tình yêu màu gì hở ngọn gió cô đơn?

Ngôn ngữ bàn tay

Đi xem concert của Hàn, thỉnh thoảng lại có mấy tiết mục múa kỳ cục : một đám người đứng im lặng không di chuyển gì hết chỉ khoa tay lòng vòng làm điệu bộ. Nhìn phải nói là chán òm. Thử hỏi nguyên một bài hát mà chỉ có hai cái tay khoa tới khoa lui thì chán thế nào.

Mới đây được cô bạn Hàn giải thích, người Hàn gọi đó là son-hoa, nghĩa là nói chuyện bằng tay. Có nghĩa là người ta "hát" bằng tay. Và khi cô bạn xem một tiết mục, cô không ngừng tấm tắc "Đẹp quá, đẹp quá!"

Tôi vẫn thấy chán.

Không hiểu sao lại có hình thức "hát câm" thế này? Hoặc là người Hàn nhiễm phim "Ngôi sao may mắn" quá độ, hoặc là họ muốn phát triển một loại hình nghệ thuật dành cho người tàn tật.

Dù sao, nếu tôi không nghe được họ hát, tôi thích nhìn họ múa hơn.

Jeju - ngày 3 - tiếp theo và hết

Mới đọc một truyện ngắn của một nhà văn đi tập huấn ở Hàn, kể về Trung thu Hàn. Trời ạ, cái kiểu văn đó ... Phải coi lại mấy cái blog lủng củng của mình, không khéo mình cũng viết cùng một kiểu như vậy thì nguy tai.


Dù sao cũng không định viết văn. Chỉ là muốn ghi lại những gì mình thấy, mình trải qua, kẻo nó trôi tuột mất vào quá khứ. Trí nhớ thường chơi khăm con người, có những thứ muốn quên mà cả đời không quên nổi, có những điều đáng nhớ thì cứ phai nhạt dần đi.

Còn nợ phần tiếp theo của chuyến đi Jeju. Hôm nay nhất quyết thức khuya trả nợ vậy.

Đang ở đâu nhỉ? À, lưng chừng Halasan. Dốc mưa ngoằn ngoèo ẩm ướt dưới chân, tiếng suối rì rầm sau lưng và rừng cây thẳm xanh trước mặt. Ba đứa mải miết leo. Thỉnh thoảng dừng lại chụp hình. Rồi cây cối quang ra, trời xanh ngăn ngắt trên đầu và mình chợt nhận ra mưa đã tạnh, nắng đã lên.

Hóa ra leo núi trời mưa còn đỡ hơn trời nắng. Nóng, mồ hôi bắt đầu tuôn ra, hơi thở bắt đầu hụt đi và đôi chân mới đây thôi còn tỉnh bơ bây giờ đã nặng chịch. Mà cảnh triền núi thì đẹp như tranh. Không còn rừng, nhìn thấy rõ con đường bậc thang vòng vèo men theo vách núi dẫn hút lên trên. Sương bắt đầu kéo về trên những đỉnh núi trập trùng xanh chung quanh. Một ngọn thác trắng in lên cái nền xanh của núi, xa mờ. Hưng tinh mắt ồ lên, có một con nai đang đứng trên vách núi chênh vênh bên kia. Chỗ đứng dốc đến nỗi có leo cũng chưa chắc bám được, vậy mà nai ta tỉnh bơ nhai lá. Tự nhiên nhớ truyện Bà chúa tuyết của Andersen, chàng thợ săn nai học cách trèo của con mèo già "đừng nghĩ đến việc ngã là sẽ không bao giờ ngã", và chàng đã trèo giỏi hơn cả lũ nai. Mình vẫn tin cái lý thuyết ấy, nhưng ít khi dám thử.

Ráng nhấn hết chân nọ đến chân kia xuống các bậc thang để trèo mãi, trèo mãi... Chỉ sợ mình dừng lại thì sức lực sẽ bị đánh lừa, lúc đi tiếp còn mau mệt hơn. Nhưng rồi cuối cùng bé Nga mệt quá, ba đứa cũng phải ngừng dưới bóng một tảng đá to. Lôi bánh và nước ra. Có hai con chim gì to to bay đến và nghiêng ngó. A, quạ! Trông nó mạnh và dữ dằn. Tiếng kêu to khô khốc nghe phát sợ. Đã đọc chuyện về con quạ trong cuốn Truyện loài vật, mình vốn có ấn tượng là quạ rất thông minh, vậy mà nhìn nó vẫn thấy mất cảm tình.

Nhưng mà vẫn phải nén cái sự mất cảm tình của mình xuống. Bao nhiêu đời rồi người ta nhìn bề ngoài mà ghét bỏ mấy con quạ, kể ra thì nó cũng dữ và hay cắp vặt, nhưng ghét nó thì cũng tội tình. Lấy bánh ra, hai con quạ ngó nghiêng và nhích lại gần. À ra bọn mày đòi ăn! Mẩu bánh quăng ra còn lơ lửng, quạ ta nhảy lên mổ gọn bơ như xiếc. Thế là bánh cứ quăng, quạ cứ thay nhau nhảy đớp không sót mẩu nào. Bé Nga rùng mình khi thấy tụi nó đã tiến lại quá gần. Nhìn gần, với cái mỏ to và móng vuốt sắc, trông nó đáng sợ. Giấu bánh đi và xùy xùy, lũ quạ bay dạt ra xa, chờ một lúc không thấy gì nữa thì cất cánh bay đi.

Nhưng được một hai phút thì chúng quay lại. Dòm chúng đứng ngó nghiêng thèm thuồng cũng tội, khoảng cách xa không sợ lắm, thế là trò xiếc lại tiếp diễn. Để ý thấy một con đớp được mẩu nào nuốt mẩu đó, con kia chỉ ngậm đầy mỏ. Chắc còn một lũ con ở nhà đang chờ nó mang mồi về mớm cho. Không hiểu sao mình nghĩ cái con dành thức ăn cho con là con cái, còn con tỉnh bơ ăn sạch một mình là con đực.

Tiếp tục lên đường. Đồng hồ đã chỉ 4 giờ hơn. Được một quãng nữa thì có cảm giác mình đã lên cao lắm rồi, nhìn xuống đã thấy mù sương nằm lại dưới chân. Con đường thỉnh thoảng nhô ra thành một cái ban công bằng gỗ có tay vịn là dây thừng vắt vẻo bên sườn núi, lý tưởng cho khách dừng lại ngoạn cảnh và chụp hình. Đến một cái ban công như vậy, Hưng và bé Nga dừng lại đòi về. Nó nhìn đồng hồ tiếc rẻ. Cho thêm 15 phút nữa thôi, tớ ráng đi thêm một chút nữa xem trên kia có gì.

Qua khỏi mấy cái ban công, đường lại lẩn vào rừng. Một con suối nhỏ róc rách dọc ven đường. Rồi không còn bậc thang, chỉ còn những tảng đá suối kế tiếp nhau làm đường đi tiếp. Nó nhảy từ tảng này sang tảng khác. Nhanh nhanh nhanh... chỉ còn 10 phút ... 7 phút. Một bãi đá suối rất to hiện ra trước mặt, những tảng đá lớn chất chồng phủ kín một vùng nước như cái hồ con. Suối có lẽ bắt nguồn từ đây. Bên kia vẫn còn đường, nhưng đã đến lúc quay về.

Nó ráng đi nhanh hết cỡ trên đường về. Hưng với bé Nga đang chờ. Chuyến xe bus lúc 6g45 chẳng biết có hay không. Nó lơ mơ cảm thấy là không (cảm thấy vậy từ lúc bắt đầu lên núi cơ, nhưng vẫn muốn liều). Mũi giày chúi vào hốc giữa hai tảng đá đau nhói. "Đừng nghĩ đến chuyện ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã". Mong là như thế...

Xuống núi hóa ra vất vả tương đương lên núi. Lên thì mệt, xuống thì đau. Chân mỏi nhừ. Mũi chân ngón chân bàn chân gót chân đau âm ỉ, thỉnh thoảng lại nhói lên mà vẫn phải cố bước nhanh, nhanh hơn nữa. Bé Nga nắm tay Hưng đi, còn mình thì ... nhớ gấu (mà thiệt ra đã nhớ từ lúc bắt đầu lên núi, nhớ ngày nào đó trên đường đi núi Bà Đen có người lo lắng cho mình từng bước chân)

Bến xe vắnh tanh. Trạm bán vé đóng cửa, không còn ai. Chuyến xe bus cuối cùng không chạy. Người gác gọi giùm taxi. Đi taxi về thì chết tiền, nhưng biết làm thế nào?

Trong lúc bó gối chờ taxi (cái chỗ đèo heo hút gió này đến taxi còn khó kiếm) thì thấy một chiếc ô tô 6 chỗ ghé vào sân lấy nước. Ba đứa nhìn nhau, hay là xin quá giang. Chỉ cần đến bến xe bus gần nhất. Nhưng xin thế nào??? Đánh bạo lại gần, vờ vịt hỏi bến xe bus gần nhất ở đâu. Người chồng sốt sắng, xa lắm lên xe đi tôi chở đến đó giùm cho. Chỉ chờ có thế, cả lũ cám ơn rối rít.

Hai vợ chồng bàn nhau rồi chạy về hướng Nam, vì bến xe ở hướng đó gần hơn. Jeju city ở phía bắc. Xe đi hoài đi hoài... Mấy cái mặt bắt đầu ngơ ngác. Hơn một tiếng qua đi...

Hai vợ chồng rất thân thiện, hóa ra đã từng làm việc ở Đại sứ quán Hàn ở VN. Cuối cùng họ cũng dừng trước một trạm bán vé limousine, dặn dò kỹ lưỡng rồi mới đi. Gần 8g. Cả bọn nhìn nhau cười méo xẹo. Bản đồ chỉ đây là một thành phố ở phía Nam đảo, từ Halasan về đây còn xa hơn về Jeju-si, biết thế xin họ chở về Jeju city luôn.

Thôi thì nhân thể du lịch khu phía Nam. Hỏi giờ chuyến cuối cùng, còn được tiếng rưỡi, ba đứa quyết định đi tham quan cái thác gần đó. Nhưng cứu đói trước đã. Xin cô bán vé chút nước nóng để trụng mì gói, cô lụi cụi đi ... nấu nước. Lòng hiếu khách của người Hàn luôn làm mình bất ngờ đến cảm động.

Cái thác nằm trong một công viên xây dựng công phu bề thế. Đường xuống thác dọc theo suối, trang trí cây và cảnh công phu. Rải rác những chiếc cầu bắc ngang qua suối, cả kiểu xưa (cong vòng lên, với mấy ông thần đảo Jeju đứng gác ở đầu cầu) và kiểu nay (thẳng tắp, phẳng sát mặt nước giống như một cái thềm hơn là cái cầu, có năm làn, làn giữa rộng và liền làm lối đi, bốn làn hai bên hẹp và đứt quãng làm kiểng). Cuối đường là một cái thác ... nhỏ xíu, đáng làm cháu chắt mấy đời của Dambri, nhưng khá lộng lẫy nhờ dàn đèn pha hết công suất chiếu vào.

Phải đón taxi về vì sợ nhỡ chuyến limousine cuối cùng, không ngờ lại vừa kịp cho chuyến áp cuối. Xe vắng, nó chiếm luôn hai ghế và nằm quay ra ngủ lơ mơ. Trời lại bắt đầu mưa, nhưng cuối cùng cũng đang trở về nhà.

Ừa thì cái khách sạn cũng là nhà, là một cái góc ấm áp tiện nghi mà bây giờ mình đang muốn quay về quá đỗi. Bây giờ mới hiểu câu bốn bể là nhà của người xưa hay nói. Không phải chỉ có nghĩa đơn thuần là lang thang.

Mùa thu vội vã

Thu đến và đi vội vã. Chưa kịp ngó mình điệu đàng trong cái khăn voan choàng cổ đã thấy lạnh co ro trong áo khoác. Cỏ vẫn còn xanh, hoa cúc vàng cúc đỏ thì đã tàn. Chỉ còn một loài cúc trắng rực lên bên đường, mỏng manh xao xác.

Mọi việc xoay vòng một cách đáng sợ. Buổi tối từ lab lầu ba ghé xuống lab tầng hầm, mấy chú bạn vẫn còn đang chăm chú làm việc. Thì về một mình. Cái lạnh thiếu người chia sẻ thành ra ngun ngút. Cũng là một con đường, khi đi một mình sao mà dài quá đỗi. Ở một nơi xa, có người cũng đang đi một mình. Mẹ cũng đi chợ một mình. Bé Lùn ngủ một mình. Và nhóc Tin xem phim hoạt hình một mình, học bài một mình. Giả như về nhà chơi thì có thể lấp đầy những khoảng trống đó, nhưng mà nếu về nhà làm việc thì sao nhỉ? Sáng đến chiều chúi mặt trong công ty, biết đâu lại cũng chẳng đồng hành được với ai.

Mà rồi người ta cũng phải đi hết con đường dù là cô độc. Rồi người ta cũng phải tự tìm lấy cho mình một người đồng hành. Những đứa em rồi sẽ có người yêu, rồi lập gia đình... Chỉ có mẹ... Mình nói, mai mốt mẹ về ở với con, mẹ chỉ cười. Con gái theo chồng. Mà thỉnh thoảng mình cũng có ý nghĩ đó thật, nghĩ là mai mốt mình sẽ theo người ta về một căn nhà nho nhỏ nào đó. Có sống chung với nhà chồng hay không thì không biết, chung cũng được, đã từng có nơi nào mình sống mà người ta ghét mình đâu. Và rồi giật mình. Còn mẹ nữa mà. Cuộc đời người không có mùa xuân quay trở lại sau mùa đông giá. Mẹ đang ở vào mùa thu, nhọc nhằn đã dịu đi nhưng người thì đã như cây cỏ ngả vàng. Mẹ sẽ tiếp tục đi tiếp con đường mùa đông một mình sao?

Mà mùa đông thì lạnh lắm...

Wonder

Trên bàn có một bông cúc trắng cắm trong chiếc ly giấy.
Chiều qua, vịt thấy bông cúc héo. Những cánh hoa trắng rũ cụp xuống. Dù sao nó cũng đã tươi được hai ngày. Định vứt nó đi nhưng rồi lại quên mất.
Sáng nay vào lab thấy bông cúc lại tươi rạng rỡ.

Cuộc sống vẫn còn nhiều bất ngờ kỳ diệu.

Chuyện những con cún

Về nhà. Mẹ kể chuyện thằng Út để dành tiền ăn sáng mua một con cún. Hai cha con đi chọn thế nào mà mua nhầm một con cún bệnh. Tốn mấy trăm ngàn chích ngừa mà vẫn không khỏi, con cún chết.

Tôi thấy nhói lòng. Thương thằng em quá! Nó mới lớn lên thôi, mới trở nên thuần tính hơn gần đây thôi. Nó được cưng chiều từ nhỏ. Nó ích kỷ và ít yêu thương ai trừ nhỏ em tôi. Con chó có lẽ là thứ đầu tiên trên đời mà nó dốc lòng chăm sóc. Và là nỗi mất mát đầu tiên. Chuyện sinh ly tử biệt đầu tiên. Nó cảm thấy gì lúc đó? Nó đã buồn đến thế nào? Nó có khóc không? Ai chứ thằng em tôi là chúa mau nước mắt, chỉ cần hờn tủi chuyện gì là nó leo lên lầu tấm tức khóc. Tôi không biết nó đã khóc con chó thế nào, tôi cũng không dám hỏi.

Sao những con chó của nhà nghèo lại dễ chết? Tôi nhớ cái cảnh tôi và nhỏ em ngồi khóc bên con Bim trắng. Bim nhỏ xíu, nhỏ hơn cả con chó bông của nhỏ em tôi. Khi nó về nhà tôi, nó rền rĩ than van suốt vì nhớ mẹ. Nó chỉ có vẻ vui sướng khi em tôi cho nó chơi với con chó bông, em tôi bảo chắc Bim tưởng đó là mẹ nó. Bim hay ôm bụng chó bông ngủ ngon lành. Nhưng rồi Bim bệnh và yếu đi rất nhanh. Cái buổi chiều hôm đó, tôi muốn đem Bim đi bác sĩ, nhưng không biết đi đâu, không biết đem cách nào. Thời đó, tiền chữa bệnh cho người nhiều khi còn không có. Nhưng Bim bé quá tội quá khiến mẹ tôi cũng động lòng. Mẹ bảo chờ ba về chở Bim đi khám bệnh. Khi ba tôi về đến nhà, con Bim đang co giật những cơn cuối cùng. Hai đứa nước mắt nhoẹt nhòe ngồi nhìn Bim, chẳng còn làm gì được nữa... Rồi mẹ bảo chúng tôi lấy một cái thùng thả cái xác bé xíu của Bim xuống sông. Em gái tôi bỏ luôn con chó bông mà nó yêu nhất vào thùng cho Bim có bạn. Hai đứa không ngừng khóc trong suốt thời gian đi thả xác Bim và thắp nhang ở chân cầu. Suốt đời tôi không quên được cảm giác đó. Cái cảm giác mình đã không làm được gì để cứu một sinh linh bé bỏng. Cái cảm giác lẽ ra mình nên làm gì đó, mà mình đã không làm, không đủ quyết tâm để làm...

Đã cần phải có bao nhiêu bài học nữa để dạy cho tôi phải luôn cố gắng hết sức cho những gì mình yêu thương?

Mùa thu và sự lựa chọn ...

Vậy là lại về đây rồi, ngồi nghe những hơi thở lạnh lạnh của mùa thu xuyên qua cửa sổ và tự hỏi sao con người ta luôn phải lựa chọn giữa cái này và cái khác. Hạnh phúc tự nó không có hình tròn. Tại sao người ta lại chỉ có thể giúp những người mình yêu thương bằng cách đi xa họ?

Nhớ. Một năm rưỡi, mọi thứ đang dần dần đi vào cái nếp bình yên của nó thì một chuyến về làm cho mọi thứ kể cả nỗi nhớ trở thành tươi mới, cồn cào. Bên kia là một mùa mưa bão lê thê chen với những ngày nóng đến rạc người. Bên này là mùa thu đang dịu dàng len lỏi qua những kẽ lá, sơn phết lại đất trời bằng hộp màu chỉ có gam vàng và đỏ của riêng nó. Vậy mà vẫn thèm quay về với nóng bức với mưa dầm. Bên ấy mình không cô đơn...

Hôm qua SN Đại. Ngồi giữa cả một bàn tiệc cười nói mà vẫn thấy cô độc. Mình không có cái khiếu tán chuyện hay thỉnh thoảng chêm vào một câu làm cho thiên hạ cười. Ngồi yên và nhe răng toe toét.

Giáo sư đang đặt trước mặt mình một sự lựa chọn khác. Sao mình ghét những sự lựa chọn thế. Mình có kinh nghiệm là chuyện gì cũng vậy, cứ làm theo cảm tính thì tốt hơn. Chứ phân vân chọn lựa mãi rồi sẽ chẳng đâu vào đâu, cái mình chọn cuối cùng sẽ là sai lầm. Nhưng mà bây giờ không chọn không được. Cảm tính mình không giúp được gì. Làm sao đây?