Blog blog blog
- Sáng bò dậy, vô cty, vừa check mấy cái blog vừa ăn kimpap
- check mail
- ngó coi sếp vô chưa
- nếu rồi, ngó coi sếp vô bàn chưa
- nếu rồi, check blog tiếp
- sếp to đi ngang qua chào, cảm thấy hơi nhột nên tắt cửa sổ Firefox và mở Visual C lên
- nhìn vô cái project và thấy chán quá
- mở Firefox đọc tiếp cái blog dở dang
- nhìn đồng hồ, mới có 10 rưỡi, héhé. Tranh thủ ngó sơ qua cái waiting list, xem có bỏ sót đứa bạn nào chưa add hông
- Á á, có, coi blog của nó :D
- Hơn 11g rồi, sắp ăn trưa. Giờ này mà làm thì chả kịp làm gì. Coi tiếp cho hết danh sách blog của đứa bạn (thông thường khoảng vài chục cái entries)
- Gọi hai đồng chí đang say sưa code đi ăn trưa
- Ôm cái bụng tròn xoe lặc lè vô phòng, chưa muốn làm việc. Tranh thủ đọc vài dòng blog.
- Bụng đã xẹp bớt đủ để lê đi đánh răng.
- Cảm thấy ân hận, lại mở project Visual C
- Dòm mãi chả hiểu mình định làm gì. Code viết chuối thế!!! (hehe, code mình viết chứ ai). Thôi thì đọc document.
- zzz .... zzz .....
- chit men, 4g rồi. Tại cái doc cả :-L. Đi rửa mặt cái.
- pha ly trà sữa :D
- có ly trà, ta đọc blog tiếp :D :D
- Còn nửa tiếng hết giờ, thôi thì ....
hehehe....
Dù sao cũng phải cám ơn những cái blog. Các bạn đã giúp tớ nhiều lắm trong những ngày vừa qua. Nói chung là solve những trục trặc trong đầu để có thể cười hehe tiếp.
Hehe
Time for some male bashing..... (For a change)...
Q: What is the difference between men and puppies?
A: Puppies grow up.
Q: Why do men always have a stupid look on their faces?
A: Because they are...
Q: What do men have in common with ceramic tiles?
A: Fix them properly once and you can walk all over them forever.
Q: If you drop a man and a brick out of a plane, which one would hit the ground first?
A: Who cares?????.....
Q: What did God say after he created man?
A: I can do better than this! And then he created woman!!!.
Q: What's the difference between an intelligent man & a UFO ?
A: I don't know, I've never seen either.
Q: What are two reasons why men don't mind their own business?
A: i) no mind ii) no business
Q: Why did Moses wander in the desert for 40 years?
A:! Because even back then men wouldn't ask for directions .
Q: What is the difference between men and pigs?
A: Pigs don't turn into men when they drink...
Q: What makes men chase women they have no intention of marrying?
A: The same urge that makes dogs chase vehicles they have no intention of driving.
Q: What do you do with a man who thinks he's God's gift?
A: Exchange him!!
Q: Why do men like smart women?
A: Opposites attract.
Chiêu Quân
hồ cầm gạt lệ chiêu quân
theo cánh nhạn bay em về phương bắc
nhìn nhau thôi cũng ngại ngần
lá đỏ rưng trời ngựa bước chồn chân
nghiêng bóng xế liêu xiêu thành quách cũ
quân vương khóc soi mình vào chén rượu
mang người thương đổi lấy cuộc yên bình
rồi cũng đổi dời những bận điêu linh
rồi nhụy cũng tàn rồi hoa cũng nát
có lẽ sắc hương quá dễ dàng phai nhạt
nên trên bàn cân luôn là phía nhẹ nhàng
tiếng hồ cầm lỡ một nhịp mang mang
đâu ai đổi giang san lấy người trong mộng
tình yêu chỉ là bóng trăng lồng lộng
lá lìa cành chạm mặt nước là tan
Café
Cà phê Hàn là ...cà phê, và không gì ngoài cà phê. Vào quán là để uống. Không hiểu sao không hề có cảm giác muốn ngồi quán, mặc kệ cái thứ họ mang ra cho mình ngon hay dở (nó ngon thì càng tốt), chỉ cần cái khung cảnh và (những) người bạn bên cạnh là đủ. Bên này, chỉ có hứng bước vào quán khi thấy thèm một ly nước thơm thơm có cream trắng trên mặt. Những cái quán có cửa kính, trang trí nhã nhặn, bàn ghế lịch sự kiểu Tây phương. Vào quán phải đến quầy chọn càphê, xong trả tiền ngay, rồi chờ họ đưa khay ra, nhận lấy và đi về bàn. Uống xong, tám xong, mang khay đi trả. Chủ khách cám ơn nhau. Rất chi là trật tự và lịch sự.
Cái quán mình thích uống tên là Holycino, làm cà phê rất ngon. Cream lâu tan và thơm, ngọt dịu. Những thức uống khác cũng ngon. Bánh ngọt giá vừa phải, cái muffin 1.5$ mềm xốp ba đứa chia nhau vẫn còn dư. Có lần thử quán Dunkin Donut, vốn bán món chính là bánh doughnut, cà phê là món kế tiếp, giá rẻ hơn Holycino. Mặc dù nó tự quảng cáo là cà phê ngon nhất thế giới, nhưng mình không uống hết được ly cà phê, cũng không múc hết được lớp kem quá béo.
Hôm qua Hưng nhỏ ghé chơi. Bốn đứa đi ăn Pizza, đi lòng vòng một hồi, rồi quyết định uống càphê. Holycino đông nghẹt, không còn bàn nào trống. Chạy qua S., vốn cũng nổi tiếng lắm. Cà phê mắc hơn, quán bài trí đẹp hơn, bánh ngọt cũng nhiều chủng loại hơn. Ăn thử một miếng bánh ngọt họ mang ra làm mẫu, khô queo. Cà phê ở đây có vẻ chuyên nghiệp. Phi và Hưng nhỏ chọn hai ly Epresso, nhỏ xíu xiu, có một chút cà phê chỉ bằng cỡ vài cc nằm dưới đáy ly. Nó nhấm thử một chút, đắng ngắt. Ly cà phê sành điệu chỉ là vài giọt nước nâu nâu đắng đắng dưới đáy ly, không hơn không kém.
Muôn đời nó vẫn không biết cà phê ngon hay dở là thế nào. Muôn đời nó vẫn đánh giá những quán cà phê dựa theo cảm hứng, theo tình cảm, theo sự hiện diện của những người bạn. Muôn đời với nó ly cà phê ngon sẽ là ly cà phê dễ uống, tốt nhất là ngọt vừa đủ, thơm dịu, cream ít béo lâu tan, tốt hơn nữa là không phải cà phê, mà là một thứ nước khác ngon hơn và không chóng mặt. Muôn đời nó thèm ngồi trong một quán cà phê càng cũ kỹ càng tốt, càng vắng càng tốt, mặc kệ cái thứ họ mang ra là thứ gì, chỉ cần hạnh phúc và bình yên.
Hàn ký - 1
Những ngày trôi qua giống hệt như nhau. Sáng cố đánh vật với chính mình để chui ra khỏi cái chăn ấm. Mắt nhắm mắt mở lê đến vòi nước rửa mặt. Có khi vừa hất cái chăn qua một bên đã gào lên một bài gì đó, thường thì là "Stair way to heaven", để tự đánh thức mình. And you know sometimes words have two meanings. Tôi thích câu này. Đôi khi lời nói có hai ý nghĩa. Đôi khi mọi suy nghĩ của chúng ta đều gây ngờ vực. Những suy nghĩ, những nghi ngờ, chúng chiếm đầy cái đầu nhỏ bé của tôi trong những ngày tháng này. Mà cuộc sống thì có cho mình nhiều thời gian để suy nghĩ đâu!
Mùa đông năm ngoái, tôi có một cái máy vi tính ở phòng để remote lên lab làm việc. Thế là có khi cả mấy ngày liền không đặt chân ra ngoài trời. Sáng ngủ dậy leo xuống ngồi vào máy. Trưa ngừng tay lôi thức ăn trong tủ lạnh ra, rồi lại ngồi vào máy. Tối leo từ bàn lên giường. Nếu không phải thỉnh thoảng ra hành lang lấy nước, chắc tôi không bước chân ra khỏi phòng. Được ít ngày như vậy, thế giới bên ngoài cửa sổ cũng trở thành lạ lẫm. Thế là cố gắng mỗi buổi lên lab và về, chỉ để giữ cái thói quen bước ra ngoài, nhìn ngắm chung quanh. Mà trường tôi thì đẹp như một bức tranh. Ngay cả trong mùa đông trơ trụi cây cành, những ngọn đồi vẫn đẹp một cách buồn bã và hoang hắt.
Bây giờ cũng gần như vậy. Giữa những lúc ngồi trước máy là thời gian đi từ nhà lên công ty và từ công ty về nhà, cộng thêm thời gian ăn và ngủ. Mới hai mươi tám tuổi đã thấy đời mình cũ mòn.
***
Ba đứa có thói quen ăn vặt vào buổi tối. Lạnh và đói, lúc cúc đi về được gần đến nhà mà nghĩ đến một món ăn gì đó nóng và hơi cay cay thì không cầm lòng nổi. Trước đây thường ăn gà nướng, hoặc mề gà chiên, trong một quầy trước ngõ. Quầy là cái xe quây thêm hai tấm bạt xung quanh, treo đầy những bảng tên món ăn bằng bìa. Cô chủ gầy gầy, lúc nào cũng cười vui vẻ. Cây gà nướng một ngàn, loại cay hay không cay đều xé lưỡi như nhau, vừa đủ để thòm thèm. Được một thời gian, cái xe nhỏ biến mất. Chờ mãi không thấy quay lại nữa. Rồi người ta mang gỗ đến, dựng một cái mái hiên đẹp tuyệt kiểu cổ xưa. Căn nhà được trang trí lại thành một quán ăn cấp cao, có cái lò nướng to khủng bố kiểu cách quay quay những tảng thịt vàng ruộm. Chả biết cô chủ cái xe bán gà nhỏ ngày xưa giờ lưu lạc phương nào.
Tôi thích những người bán hàng rong hoặc buôn bán nhỏ của Hàn. Không có kiểu cân thiếu hoặc gạt gẫm khách hàng. Cũng không có chuyện chửi bới nếu bạn hỏi giá rồi không mua. (Nhưng tôi đã từng bị chửi bới và gạt gẫm bởi những người bán hàng trong một khu Digital Land rất to ở đây). Những người bán hàng nghèo, quần áo cũ kỹ. Họ rất hay cười và hỏi thăm. Họ cũng hay tặng thêm cho bạn những điều bất ngờ. Mua một túi bánh có thể được biếu thêm một cái. Mua túi rau được nhét thêm một hai búp. Có một cô bán bánh mà tôi chỉ mua có vài lần, bao giờ thấy tôi đi ngang cũng gọi vào cho uống nước và sưởi ấm. Có lần tôi và cậu bạn đi chơi rồi lạc đường đến một khu dân cư nhỏ xíu vắng hơ vắng hắt. Đói. Có một hàng quà nhỏ bên đường. Hai đứa ghé vào ăn lòng luộc, hai ngàn một đĩa. Hỏi đường, chị bán hàng chỉ tận tình. Hóa ra phải chờ bus khoảng mươi phút. Chị bán hàng bảo hai đứa cứ đứng chờ bên quầy cho ấm, rồi ra cái máy bán cà phê cạnh đó mua cà phê cho hai đứa uống. Chị trông xe bus đến, hỏi thăm bác tài xế, chờ cho hai đứa lên xe và vẫy tay chào.
Nói tiếp chuyện ăn vặt buổi tối. Gần đây ba đứa lại kiếm ra một món khác. Khoảng chiều chiều, có một bác đậu xe thịt nướng ngay ngã ba gần nhà, bán ở đó đến khoảng 11g tối. Thịt nướng chắc làm từ thịt xay và bột, quết thêm nước sốt mặn mặn ngọt ngọt cay cay, ăn rất giống nem nướng ở VN. Nướng bằng máy đàng hoàng, khoảng hai chục xâu thịt cắm quanh một cái giàn quay, bên dưới là lửa, thịt tự động quay vòng vòng và vàng ươm lên, người bán chỉ việc rút ra quết sốt. Ba đứa ăn được đến bữa thứ hai thì bác bán hàng quen mặt.
Có buổi chiều không muốn ăn cơm, bèn rủ nhau đi ăn thịt nướng. Giấc chiều, có một cô chắc là vợ bác kia, bán thay. Tối mười rưỡi về, bụng đã lại đói, thấy cái xe vẫn còn đó, thế là hăm hở lao vào chén mỗi đứa một cây nữa. Bác múc cho mỗi đứa một ly nước (họ có bán một món khác, mà tiếng Hàn gọi là chả cá, nhưng thật ra là những cây bột có tí xíu vị cá nấu trong nước có nêm gia vị. Thứ nước đó giống nước canh nóng nóng, thơm thơm, uống rất ngon). Ăn xong, cả bọn đứng chờ đèn xanh, vịt lại muốn xin thêm miếng nước. Quay lại xin, bác cho nước xong bảo, ăn thịt nướng nữa không bác cho một cây nhé. Vịt cười toe toét. Nhưng một tay đang cầm nước, tay kia đeo găng da dày cộp, lóng ngóng thế nào cây thịt nướng rơi bộp xuống đường. Chắc nhìn cái mặt vịt thảm lắm hay sao mà bác vội vã an ủi, không sao, không sao, để bác cho cây khác, mỗi đứa một cây. Thế là ba đứa cầm ba cây thịt nữa, lon ton chạy về nhà. Tổng cộng 10 cây trong một ngày.
Mơ là thác đổ
Nửa đêm thấy ta là thác đổ, tỉnh ra có khi còn nghe
Cô đã nằm rất lâu, nhắm mắt, nghe cái lạnh và màn đêm loang loãng những tia nắng bình minh đang bủa vây mình. Cố nhớ lại những chi tiết trong giấc mơ. Hình như có một ngôi nhà sàn (sao lại là nhà sàn nhỉ?). Anh ở trong đó. Trong mơ, cô không cần nhìn cũng biết anh có ở đó, cũng như trong hiện thực cô luôn biết được sự hiện diện của anh, luôn biết anh đang làm gì, ngay cả khi đang cười đùa ầm ĩ với một đám bạn khác và không hề đưa mắt nhìn về phía anh một lần.
Trong mơ, cô đã cố bình thản đi qua. Nhưng đôi chân lại tự nhiên đứng lại. Hình như cô ngồi xuống bậc cửa. Hình như là chung quanh ngôi nhà sàn đó nhiều gió lắm, gió hoang hoải xô vào lòng cô từng đợt sóng chênh chao. Cái nỗi đau đó, cái nỗi khao khát được dừng chân lại bên anh đó, có phải chỉ trong mơ mới hiện diện?
Cô kéo chăn trùm kín đầu. Mảnh chăn rất ấm. Sáng rồi, nhưng trời vẫn còn lạnh quá. Hơi lạnh đậm đặc tưởng như có thể thấy rõ hình dạng được, nếu vẽ vào truyện tranh thì sẽ thành những vệt cuồn cuộn mờ mờ toả ra từ bốn bức tường gạch, từ mặt đất, từ khung cửa sổ đẫm sương. Cô muốn nhớ lại những lời họ nói với nhau trong mơ, nhưng không thể nào nhớ nổi.
Chỉ nhớ cái cảnh cô bỏ chạy. Anh đã nói một câu gì đó làm cô đau quá. Hihi, cô mỉm cười nhạo mình trong bóng tối ấm áp của cái chăn, bỏ chạy, cứ như là kịch vậy. Cải lương! Sến! Vậy mà trong mơ cô đã bỏ chạy thật, chạy mãi, ngược về cuối con đường quanh co, hai bên là đồi, là rừng, xanh ngút ngàn xanh. Cô đã chạy đến khi ngôi nhà sàn xa khuất tầm mắt, cả thế giới cũng xa khuất tầm mắt, chỉ còn trước mặt và sau lưng là những tán cây xanh lao xao an ủi. Lúc đó cô dừng lại. Rồi cô có khóc không? Trời ơi, không nhớ nữa!
Cũng còn những cảnh sau đó, nhưng cô không nghĩ đến nữa. Đối với cô, giấc mơ chấm dứt kể từ khi cô bỏ chạy đi, xa khỏi anh.
Anh đã nói câu gì?
Cả ngày hôm đó, cô chẳng làm được chuyện gì ra hồn. Trong đầu chỉ có cái màu xanh trong vắt sâu thẳm của ngàn lá, và một nỗi đau không thành hình.
***
- Hôm qua tui mơ thấy bà.
Thằng bạn thân tí toét kể.
- Bà qua nhà tui ngủ. – Nó gõ một cái mặt ngầu vào cửa sổ chat – Con gái hư, tại sao lại qua nhà tui ngủ?
- Chắc tại nhà ông có máy lạnh?
- Đâu có, tui thấy bà nằm dưới đất.
Haha, cô cười.
Một lúc sau nó lại vặn:
- Nhưng tại sao bà lại qua nhà tui ngủ?
- Chắc do tui nhớ ông.
- %$^&&^&^(*!
- Haha …
Thằng bạn chí cốt. Nó đang tự hỏi tại sao lại nằm mơ vậy. Cũng như cô, mỗi lần thức giấc cũng hay tự hỏi sao mình lại nằm mơ thế này thế kia.
Không biết nó có bần thần nghĩ lại những tình tiết trong mơ. Có thấy nao lòng? Có thấy buồn buồn như mất đi một cái gì đó.
Mà sao hôm đó cô đã buồn nhiều vậy chứ? Khi mà trong đời thực, cô cũng đã khóc bỏ chạy đi, từ lâu lắm rồi, và anh đã không hề đưa tay giữ lại…
Màu của sự im lặng
Niềm vui đòi một chiếc áo vàng. Thần gom hết nắng bốn mùa trong năm nhuộm từng sợi vải. Niềm vui chạy tung tăng. Nắng xuân vàng lung linh hoa mai. Nắng hạ nóng rực giòn tan như một tiếng cười. Nắng thu ngọt như mật ong. Nắng mùa đông ấm như một nụ hôn trên má.
Nỗi buồn đòi một chiếc áo xanh. Thần đi nhặt ánh mắt của đại dương thăm thẳm, niềm u uẩn của rêu phong trên những mái nhà xưa. Nỗi buồn cầm chiếc áo trong tay, nó khóc.
Mộng mơ đòi một chiếc áo màu hồng. Khoác áo vào, nó bồng bềnh trôi dưới cơn mưa hoa anh đào tháng tư. Đôi má người thiếu nữ hồng rực lên khi hình bóng một người xuất hiện.
Thất vọng cười nhạo Mộng mơ. Nó chỉ thích áo màu xám. Thần cảm xúc mệt nhoài chạy theo những cơn giông, gom từng sợi mây xám nặng trĩu u uất.
Nồng nhiệt thì hăng hái chạy đi tìm những cánh hồng nhung mịn màng, hứng ánh mặt trời cháy rực cuối hoàng hôn. Nó dừng lại rất lâu để nghe câu chuyện cổ tích của hoa mào gà, và suýt nữa phỏng tay vì chắt ra trái tim nóng bỏng của ngọn lửa. Nó muốn một chiếc áo đỏ thắm nhất thế gian này.
Cứ thế, hết màu này đến màu khác. Những đứa con của thần cảm xúc mặc áo mới và tỏa đi khắp thế giới.
Khi không một màu sắc nào trong vũ trụ còn sót lại, thần cảm xúc thở phào nhẹ nhõm và định đi ngủ. Trời cũng đã tối rồi. Khi xoay lưng lại, trong ánh sáng chập choạng, thần nhìn thấy Lặng lẽ đang đứng sau lưng người, đợi chờ.
Lặng lẽ là đứa duy nhất đã không lên tiếng đòi màu áo nó muốn. Và thần cũng suýt nữa quên hẳn nó.
Không còn màu nào hết! Thần không biết nên thương hay nên trách. Và cuối cùng, thở dài, thần khoác lên người Lặng lẽ tấm áo vũ trụ đen thăm thẳm.
Bạn đừng ngạc nhiên nếu sự im lặng giống như bóng đêm. Có khi nó dịu dàng và bình yên. Có khi nó nặng nề đến ngạt thở. Có khi nó bủa vây người ta đến bức bối. Có khi nó sâu thẳm và lung linh những ánh sao trời.
Thực ra bản thân Lặng lẽ không tội tình gì hết. Nhưng người ta cứ hay mượn tấm áo bóng đêm của nó để che giấu những cảm xúc khác của họ.
Đôi khi, bạn ngồi trong tĩnh yên, và chợt nghe như có một tiếng thở dài từ ngàn xưa vẳng lại.
Thả gió cho mây ngàn bay
Tự nhiên hôm nay ngồi đọc linh tinh một hồi, thấy lòng mình nhẹ hẫng. Hình như có cái gì đó được giải quyết.
Nghĩa là vầy, mình còn nhiều thứ phải làm và muốn làm lắm. Vậy thì tập trung làm những gì mình muốn làm đi. Mấy chuyện nhỏ nhặt đừng có quan tâm nữa.
Giả sử như vầy hen, nhìn thấy cái mặt người ta hầm hầm, mình bực. Mình bực, cái mặt mình cũng chả vui gì. Có hai cách để giải quyết, một là tìm cách cho người ta hết hầm hầm, một là lơ đi. Làm lơ thì thấy mình tệ, đâm ra bực chính mình (hehe, vậy mà bây giờ vẫn làm lơ khá lắm rồi á. Xuống cấp dữ chưa! :P ). Giả sử mình bắt chuyện, và cái mặt hầm hầm kia không nói câu nào hết, vậy thì sao? Á, mình bực hơn nữa, và mặt mình chắc cũng khó coi thêm tí nữa. Vậy thì sao đây, é é ... Mình loop, và mình xì chét, hehe ...
Làm sao để đừng bực mình, câu hỏi đó ám ảnh mình một thời gian dài.
Nhưng nếu mình bận rộn một cái gì đó, và mình tập trung vào cái gì đó khác, mình sẽ không có thời gian để quan tâm coi người ta có hầm hầm hay không. Vậy là ổn chứ gì? Đằng nào thì cái người đó cũng đã nhiều lần khẳng định là cái sự hầm hầm của họ chả liên quan gì đến mình, mắc gì mình phải để ý rồi làm cho tình hình bi đát thêm lên!
Vậy, vấn đề hoàn toàn là do mình rảnh quá, nên sinh ra nhiều chuyện, đúng không?
Từ giờ trở đi, ráng tập trung làm những gì mình muốn làm, và đừng để bị loop vì những chuyện nhỏ nhặt (hoặc không nhỏ nhặt lắm) nữa hen !!!!
Có người hỏi tại sao mình xóa mấy cái blog không vui. Nhớ có lần đọc một chuyện, một anh chàng bị bạn tát cho một cái, bèn viết lên cát "hôm nay bạn tôi tát tôi một cái". Ít lâu sau, anh chàng đó rơi xuống nước được bạn kéo lên, anh viết lên đá "Hôm nay bạn tôi cứu tôi khỏi chết đuối". Anh bạn hỏi, sao lúc thì cậu viết trên cát, lúc cậu viết trên đá. Người bạn nói, vì những chuyện không vui giữa bạn bè nên để nó qua nhanh, còn những chuyện tốt đẹp thì nên nhớ lấy.
Blog cũng như là cái tảng đá kia. Lâu lâu mình sẽ coi lại, nên không muốn ghi lại mấy chuyện mà lúc đọc lại sẽ có cảm giác khó chịu. Cảm giác buồn thì ok thôi, nhưng mình sợ cái cảm giác khó chịu.
Sẽ giữ lại cái blog này. Để lâu lâu nếu bực mình sẽ coi lại nó, và tự nhắc mình tập trung vào những việc to hơn.
Trăng nơi đáy nước
là ảo ảnh
có ai thử vớt chưa? chỉ cần chạm tay sẽ tan
có ai thử đập vỡ chưa? sau một khoảnh khắc sẽ liền
trớ trêu vậy đó, là hư vô, là ảo ảnh, là không thực, mãi mãi không thực, nhưng vẫn ở đó
dễ vỡ mà không bao giờ mất đi hẳn, cứ nằm đó, cười nhạo thách thức, mang mang miên miên
quay lưng đi, sau lưng như có một ánh mắt nhìn
đưa tay ra đi, cả một mặt ao đầy những mảnh trăng vỡ
có khi chẳng cần đưa tay ra, chỉ cần một cơn gió
Tổng kết 10 năm
Có nghĩa là mười năm trước, ặc ặc.
Kinh dị, thời gian qua cái vèo.
Sáng nay biếng làm việc (lại biếng, blog con vịt dạo này hình như toàn chữ làm biếng). Lại ngồi đọc blog bà con. Ai cũng tổng kết năm. Dòm qua dòm lại, cả một năm qua chưa làm được gì nhiều. Thôi cho em tổng kết 10 năm hen, may ra được cái gì đó đáng kể.
18 tuổi, rất chi là hạnh phúc khi kiếm được công việc đầu tiên, dạy thêm một tuần hai buổi, một trăm nghìn một tháng. (giờ nghĩ lại thấy lúc đó bị bóc lột ghê quá, ặc ặc)
28 tuổi, tháng đi làm coi như 20 ngày đi, thì lương khoảng 100$/ngày. Vẫn la lối là nó bóc lột mình ghê quá, ặc ặc.
18 tuổi. Viết truyện ngắn đầu tiên. Thấy nó hay.
28 tuổi, ngồi cắn ... ngón tay (chứ toàn gõ bàn phím thì bút đâu mà cắn) mãi mà không ra được mẩu truyện nào. Nhìn lại ngày xưa thấy mình hay.
18 tuổi, thèm có người dẫn mình đi ăn kem Bạch Đằng. Đánh tiếng mãi chẳng ma nào thèm dẫn đi.
28 tuổi, vẫn chưa có ai dẫn mình đi ăn kem Bạch Đằng, huhu. Nếu có không biết có dám đi không, chỉ sợ nó dở quá thì tiêu tùng giấc mộng mười năm trời.
18 tuổi. Đài chiếu phim Hàn đầu tiên, Xúc cảm hay cảm xúc gì đó. Không thèm coi vì trái giờ. Trong khi bà con ta quay cuồng vì nó. Mãi đến giờ vẫn chưa coi hết cái phim đó.
28 tuổi. Thấy mình như sống trong phim Hàn. Cũng có cảnh đi dạo trong mùa thu, có cảnh chơi tuyết mùa đông, có cảnh ngồi uống soju trong cái lều bạt, chỉ thiếu nhạc background, héhé. Vẫn thèm một tình iu lãng mạn kiểu phim Hàn, dù là đã biết phim ảnh toàn nói xạo, bọn Hàn còn khô như ngói hơn dân Việt Nam.
18 tuổi. Thèm có ai đó tặng mình một bông phượng. Hay làm hoa hồng khô tặng mấy đứa bạn gái, thật ra là để tự an ủi mình, không ai tặng ta bông thì ta vẫn có thể mang bông tặng người khác, hehe...
28 tuổi. Tính ra trong 10 năm qua được nhận hoa mấy lần: 2 lần nhận bông hồng trắng (gói trong giấy báo, vì người ta chở mình đi chợ và mình thấy bông hồng trắng thì khoái wá đòi mua), 2 lần nhận một lẵng hoa hồng to đùng và một bó hoa cũng to đùng của một người mình chả khoái miếng nào, 1 lần nhận một bó hoa ngày 14-2 của anh, hoa hồng đỏ, trong khi anh biết mình khoái hoa màu trắng. Nếu tính thêm một bông hồng của cái tay mình chả khoái miếng nào, mà mình đã kiên quyết từ chối, thì tổng cộng được 6 lần. 6/10, cũng không tệ, hehe ...
18 tuổi. Nghe bài hát Làn sóng xanh đầu tiên. Làm nguyên bài thơ tặng cái người hát bài đó. Trích ra đây khổ cuối "... Muốn đứng lên lại sợ - tiếng hát rơi qua tay - sợ mình như chiếc lá - khô vụn rồi không hay". Lỡng mợn wé, héhé.
28 tuổi. Đã tìm được ca sĩ riêng. Một người chịu đàn cho mình nghe mọi lúc vui buồn, và có khả năng chịu đựng giọng ca hai ngàn watt của mình. Người tập cho mình khoái nhạc rock, khoái Stratovarius, nghe nhạc tiếng Anh, và người khi nói "bài này hay" thì mình cũng cảm thấy bài hát đó hay.
18 tuổi. Tóc ngắn như con trai. Không dám oánh nhau.
28 tuổi. Tóc dài, mặc đồ cũng dịu dàng hơn, chọn lựa hơn. Túm lại là chảnh hơn rất nhiều. Nhưng khoái oánh nhau.
18 tuổi. Nằm co mình rên rỉ mỗi buổi sáng, khi ông đá cho vài phát để gọi dậy.
28 tuổi. Nằm trùm chăn kín đầu mỗi buổi sáng, rên rỉ "phản đối chuyện đi làm". Thèm được ông đá cho một phát.
18 tuổi. Hẹn với một người bạn là năm hai mươi ba tuổi mình sẽ có việc làm tốt, nói tốt tiếng Anh và học thêm tiếng Pháp, giống như em trai của chị ấy.
28 tuổi. Đã có việc làm cũng tạm ổn. Nói tiếng Anh không tốt lắm, chỉ đủ cho giao tiếp lặt vặt và đủ tự tin đi xin học bổng. Đã thử học tiếng Pháp hồi hăm ba tuổi, nhưng bỏ sau bài đầu tiên. Biết ít câu tiếng Hàn. Không biết người bạn xưa giờ ra sao. Có một dạo thấy chị trên tivi. Chắc bây giờ đã thành giảng viên gạo cội của trường tổng hợp, hoặc đi nước ngoài rồi không chừng.
18 tuổi. Hăng hái với cái trò kết nghĩa huynh đệ. Luôn làm em. Có một lèo bốn ông anh.
28 tuổi. Mỗi ông anh một phương trời. Chẳng có tin của ai, trừ đại ca. Sắp có chị dâu. Hết hứng thú cái trò kết nghĩa. Nhưng vẫn thèm có một ông anh, giống như hồi xưa.
18 tuổi. Luôn miệng than buồn, dù trong lòng có khi chả buồn mấy. Thiếu khả năng chọc cười thiên hạ.
28 tuổi. Luôn miệng cười và chọc cười thiên hạ, dù trong lòng nhiều khi muốn khóc.
18 tuổi, nhìn đời màu hồng, nghĩ là ai cũng tốt.
28 tuổi, nhìn người ta và thấy điểm xấu. Sau đó tự an ủi mình "dù sao họ cũng có điểm tốt"
18 tuổi. Có một cuốn sổ tay, ghi tất cả số điện thoại, địa chỉ và ngày sinh của bạn bè. Nhớ tất cả, không cần mở sổ tay.
28 tuổi. Quên gần hết rồi. Sổ tay thì đã mất. Làm sao đây huhu ...
---------------
đang không biết viết gì tiếp, thì nhỏ bạn kiu qua YM. Và đây là mục cuối cùng.
18 tuổi. Vẫn còn nhớ một người.
28 tuổi. Vừa nhận được tin người ta chủ nhật tuần sau lấy vợ. May quá, không còn nhớ.
hehe...
Beautiful day ^^
(Tất nhiên là khi dzịt còn nằm trên giường)
Phải bò dậy đi làm thì ngày hết đẹp
May mà người vẫn cứ dễ thương
hé hé ...
Sáng nay vô bà con chúc mừng năm mới nhiều quá hihi.
Hôm qua đã ăn mừng sinh nhật penguin bằng một bữa bánh bột lọc dai như bao nylon. Hôm nay sẽ ăn mừng cái ngày đầu tiên của 6 tháng trong năm tuổi gấu bằng tuổi dzịt, hehe...
The zoo và những câu nói bất hủ trong năm
+ "wé wé": từ cửa miệng của vịt được penguin phát huy đến mức cao nhất, dùng để phát biểu mọi cảm tưởng trong mọi tình huống : vui, buồn, kích động, hoảng sợ... và ặc ặc
+ "Tại cái lệ khí của tụi mình": ai đã từng đọc Tru Tiên chắc biết lệ khí là gì. Ai chưa từng đọc thì xin giải thích nôm na là nó giống như hung khí, nhưng ác hơn vài level. Thì hai bạn gấu và cánh cụt mới chân ướt chân ráo qua theo diện đoàn tụ sở thú là mùa thu bên này lá nó vàng không nổi, đi đâu cũng nghe than trời như bọng. Nam bắc Hàn thì suýt đánh nhau, làm bà con trong cty cứ nhấp nhổm sợ đi nghĩa vụ cả nút thì cty chỉ còn nước đóng cửa. Ba đứa ăn quán nào, ít lâu sau thấy quán đó dẹp tiệm. Mỗi lần có một quán quen dẹp tiệm là chỉ còn cách nhìn nhau thở dài "thì cũng tại cái lệ khí của tụi mình!... (he he)".
+ "...đâu mà...": Câu này dùng trong mọi trường hợp cần chê bai ai đó, và cần phải có song kiếm hợp bích. Giả dụ như vịt phát bóng trước: "gấu lùn", thì penguin sẽ đỡ và tâng bóng "lùn đâu mà lùn". Rồi cả hai đứa (tức là vịt và penguin, chứ không phải là con gấu đang ...e thẹn) hí hửng gào lên "QUÁ LÙN!!!".
Câu này chỉ cần thay chủ ngữ và tính từ, có khả năng làm thính giả tức điên trong mọi trường hợp.
+ "Tại sao Chúa bị đóng đinh?": xin lỗi trước mấy bạn Cờ rít xì tân, em cũng chả định báng bổ gì Ngài. Chỉ tại một bữa loay hoay dán cái dây trang trí Noel lên tường bằng băng keo hai mặt, dán lên nó rớt xuống, cuối cùng phải nảy ra sáng kiến lấy đinh đóng nó vô tường. Và tự nhiên nghiệm thu được một chân lý chói lòa: tại sao Chúa bị đóng đinh? Xin thưa, vì dán băng keo nó hỏng dính.
Chắc cũng còn nhiều, nhưng bi giờ chưa nhớ ra. Sẽ cập nhật tiếp khi nhớ, hehe.
Người quen
Cái đầu mình vốn không khá về chuyện nhớ mặt người. Có thể là bạn cùng lớp cả mấy năm đại học vẫn quên tuốt luốt, thật ra là chưa bao giờ nhớ.
Nhưng một số người, một số chuyện, đã nhớ rồi là nhớ lâu, nhớ rõ.
Vậy đó, thế là thỉnh thoảng gặp lại một người. Dĩ nhiên là họ đã khác đi rồi, cũng phải ngờ ngợ một lúc mới nhận ra. Nhưng nhận ra rồi là tất cả data được truy xuất cái ào. Gặp thế nào, nói chuyện làm sao. Chia tay thế nào. Người đó đã gây cho mình những ấn tượng gì. Hồi ấy cũng nghĩ ấn tượng của họ đối với mình cũng khá sâu.
Rồi họ nói, mình nghĩ mãi không nhớ ra bạn tên gì.
Ô hô!
A ha ...
Tự nhiên nhớ lại những lúc mình nói một câu giông giống vậy, với người khác.
Tội cho những người khác đó, lúc ấy chắc tiu nghỉu như mèo cụt tai, giống như mình bây giờ.
Mà vẫn ti toe cười (lấp liếm), giống như mình bây giờ.
Mà nghĩ trong đầu thôi thà đừng bao giờ gặp lại, để còn nghĩ là họ nhớ mình mình nhớ họ, giống như mình bây giờ.
Mà phải một lúc lâu sau, mới lại bình thản qua cầu nước chảy, giống như mình bây giờ.
***
Tự nhiên giật mình, có rất nhiều người bạn, người quen... nằm ở những góc khác nhau trong ký ức của mình, chẳng phải lúc nào cũng nhớ đến, nhưng vẫn chưa mờ phai. Thỉnh thoảng lúc bất chợt nghĩ lại chuyện cũ, vẫn còn nghĩ, bây giờ mà gặp lại nhau, chắc vui vẻ thú vị lắm.
Có bao giờ lỡ gặp lại thiệt, sẽ lại không nhận ra nhau không?
Papa
Anh làm việc. Ngoài giờ làm việc, tức là giờ ăn trưa, và sau 12g, thì có thể nói mọi thứ trên đời. Trong giờ làm việc thì hai đứa im lặng ngồi gõ code, hoặc chat với người khác. Cả hai đều hay chat với người khác. Không phải là nhạt nhẽo gì nhau, mà thấy khi người ta nói trực tiếp được, thì nói qua YM nó thừa thãi sao đó. Mà không chừng là thói quen từ hồi hai đứa ở hai nơi khác nhau, ban đầu chat suốt, sau ít dần, cuối cùng một ngày chỉ được hai câu chào buổi sáng và buổi chiều. Cái thói quen ít chat với nhau nó kéo đến bây giờ?
Có nhiều chuyện, nói với ai cũng sợ họ thấy mình tệ. Cả với anh. Anh nhìn đời đôi lúc khá đơn giản, nói cho anh nghe, anh bảo chắc không phải vậy đâu. Papa thì khác, con gái có lần bảo chắc đầu papa đen đến nỗi không đen hơn được nữa rồi. Những mối lo sợ, ám ảnh, hoài nghi của con gái, papa hiểu. Người ta làm con gái sợ, papa cũng hiểu. Những vẩn đục của cuộc sống, papa gọi tên nó trước khi con gái chịu nhìn nhận. Những cái tệ của con gái, papa cũng hiểu nốt. Hiểu và rầy la một cách dễ chịu.
Bình thường có khi cả tháng trời không nói năng gì nhau. Rồi có gì đó buồn quá hay khó nghĩ quá, tìm không ra một cái phao nào nữa, là lại gửi msg. Cứ thấy im lặng là biết mọi việc bên kia đều ổn, đều tốt đẹp vui vẻ hết. Vậy đó, giống một cái phao cứu sinh, thuyền mà không trục trặc thì nó nằm mục trong khoang. Giông bão lên mới thấy cần thiết, cần ghê lắm.
Hồi xưa papa hay la lối con "đi chậm chậm lại coi, lúc nào cũng chạy". Con bảo vậy lúc nào con lấy chồng, chắc papa phải đứng sau lưng nhắc đi chậm lại. Từ đó tới giờ cũng bốn năm năm rồi. Con gái gần hai tám, gần băm, thấy mình già cốc đế. Chắc sẽ được uống rượu của papa trước. Cũng chả biết rồi có lấy chồng hay không, nếu có thì papa có về mà nhắc được hay không. Nhưng từ lâu lắm đã coi đó là một lời hứa.
Bạn cũ
Không phải không muốn accept, nhưng cái blog 360 của mình chả có gì hết.
Vẫn không muốn bỏ cái blog cũ đã theo mình suốt mấy năm trời. Mặc dù nó chả post hình ảnh gì được (à, chính xác thì được, nhưng cực wá chả muốn xài), và customize thì cũng chả được gì nhiều. Chức năng thì "blog, blog và không gì ngoài blog". Nhưng nó đã và đang là một người bạn thật sự.
Sao không ai làm một cái blog có thể liên kết mọi thứ blog nhỉ :)
Cảnh Phúc cung
Những đầu hồi cong cong tròn hoa ngũ sắc
Màu thiên nhiên tự mấy trăm năm xưa
Tấm lòng nghệ nhân còn mãi đến bây giờ
***
Cung điện cũng chỉ là nhà dọc dãy ngang
Từng chôn vùi bao nhiêu đời con gái
trong từng vuông bé xíu tồi tàn
mỗi người một tráp gỗ và đôi tấm vải.
***
Hồn người xưa có bao giờ quay lại
Nhìn thời gian phủ bóng điêu tàn
quân vương cũng đã là bóng quế
vay nợ tình trả lại giang san
Cần
Chả hiểu sao dạo này hết muốn lập gia đình. Nếu nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ hết hồn. Đối với mẹ, hạnh phúc là những đứa con. Mày không lấy chồng rồi thì mai này già sống với ai hả con? Mình vốn cũng sợ sự cô độc, sợ lắm. Nên mình chả muốn sống lâu. Mà nếu phải sống lâu, thì sao đây? Sống một mình, vui được không?
Hạnh phúc là những đứa con. Một trăm người phụ nữ thì hết tám chục người nghĩ vậy. Rồi lại đi mãi cái vòng lẩn quẩn của một kiếp người.
Mình vốn không có can đảm để thay đổi. Không thỏa mãn với thực tại, nhưng cũng không dám thay đổi nó, thì sẽ là một tai họa.
Có lẽ mình thích sống một mình hơn. Có lẽ mình không biết yêu thương.
Hạnh phúc
Hạnh phúc là buổi tối nằm yên trong lòng bà vòi kể chuyện
là đốm nắng chiếu xuống từ trần nhà - đặt vào đó một chiếc cúc thủy tinh sẽ chiếu ra hàng trăm tia sáng bảy màu lấp lánh
là con búp bê tóc vàng trong tủ kính
mong được chạm tay một lần
Chín tuổi
hạnh phúc là khi ba đi khỏi nhà
là những buổi sáng làm xong hết việc nhà ngồi ru em ngủ
là một ngày Noel mẹ được cho một cây thông cũ
ba mẹ con xúm xít với những quả cầu
giấc mơ nhà nghèo không sống nổi đến hôm sau
mười lăm tuổi
hạnh phúc là được ai đó tặng cho một bông hoa
không có hoa cho những đứa con gái gầy gò tóc loe hoe
con búp bê tóc vàng vẫn nằm trong tủ kính
đứa con gái tóc hoe nhặt hoa phượng một mình
có nhiều điều vẫn chỉ là cổ tích
mười bảy tuổi
hạnh phúc là nhận được một tấm thiệp sau ngày Noel
khi mà hy vọng đã tắt
là bắt được một ánh mắt
(dù mình vội vã quay đi)
là bất chợt gặp một người trên đường đi
(mình đã đạp thật chậm suốt đường chỉ để chờ người đó)
rồi một hôm trời mênh mông gió
nhận ra mình vẫn chỉ là đứa con gái xấu xí dại khờ
quá nghèo không mua nổi giấc mơ
hai mươi mốt tuổi
hạnh phúc là được ai đó nắm tay dẫn đi dọc triền sông
nơi ấy hoa lau vẫn trắng bềnh bồng
đứa con gái hóa gió trời bay vụt mất
người đừng xót xa
đừng ngóng trông
hai mươi ba tuổi
hạnh phúc là một bờ vai rất ấm
là một tiếng yêu thốt lên từ sâu thẳm
như đã được đợi chờ suốt những mùa qua
hy vọng từ thuở ấy đi xa
hình như đã chưa hề quay trở lại
đứa con gái khoác hành trang đi mãi
đôi khi thèm một bến dừng
hai mươi bảy tuổi
nắng chiều sắp đổ ngoài sân
chẳng còn đứa con gái tóc loe hoe với giấc mơ cổ tích
mải miết đi trong đời thực
chẳng còn mơ một phép màu
con búp bê tóc vàng giờ ở nơi đâu
thèm về vườn cũ đếm lá thu
và khóc
hạnh phúc là chỉ một giây một khắc
mình được sống thực với mình
sắp hai tám tuổi rồi
bao giờ sẽ hết phiêu linh?
Mùa thu
chúng đi thành một hàng dài, nhưng không ủ rũ và mệt mỏi
chúng chụm đầu nhau ríu rít
cuộc sống chỉ mới bắt đầu
Trên kia đã là mùa thu
lá vàng bay đầy trời cho một cơn mơ cuối
gió lạnh lắm rồi thì phải
không còn lá xanh cho những con sâu
không còn cơ hội để làm kén và mọc cánh
và bay lên trời cao
ra đi là giải thoát hay nuối tiếc?
con sâu nằm nhìn những đám mây
nghĩ ngợi điều gì?
Chuyện đằng sau tấm lụa
Tại sao ngươi ăn lá, còn ta chỉ được phép bay và đẻ trứng
Con sâu hỏi con bướm
Tại sao mọi người khen ngươi đẹp và yêu thích ngươi, còn ta ai cũng chê bai và khinh ghét
***
Con nhộng chết non trong kén
Chưa một lần được thấy thế giới bên ngoài
Con bướm cả đời mỏi cánh
Thèm dừng bước trần ai
Con sâu quanh quẩn một đời
không đi hết đường gân lá
***
Ai cũng khen lụa tơ tằm đẹp quá
Đêm qua thoi cứa rát tay người
Viên sỏi
mài từ đá suối
mát lạnh như một lời nhắn gửi
như nước từ ngàn chảy mãi về xuôi
ngày mai em đi rồi
mây giăng mắt người ở lại
con suối ôm vào lòng những viên đá cuội
một thời in dấu chân mềm
em mài chi viên sỏi hình trái tim
người miền núi đâu có gì ngoài nỗi nhớ
sao còn sợ không điều gì nhắc nhở
khi mỗi chiều tiếng suối lại gọi tên
hạt bắp vàng như một mảnh trăng lên
đom đóm tối nay thật nhiều ngoài cửa
thắp đèn đưa ai?
bóng tối lung linh vỡ
viên sỏi có mòn theo nước thời gian?
Mouse loves rice
Nhưng cái clip của bài hát thì dễ thương quá. Bà con xem thử ở đây hen
http://www.youtube.com/watch?v=sFdcvik0ZMI
Trời, ai mà yêu mình được như vậy, chắc người đó là chuột mình vẫn yêu lại được, hehe ...
chè trôi nước
Chiều chủ nhật. Cái lạnh lút cút luồn qua cửa sổ. Mùa thu đến muộn và đột ngột. Ba đứa ngồi nặn chè trôi nước. Gấu nhồi bột. Penguin mang mớ kinh nghiệm làm bánh bao hồi xưa ra xài, nặn viên trôi nước cũng hơi hơi giống cái bánh bao. Cũng lại con vịt bày trò, đầu tiên là bỏ viên bột vô cái khuôn đá cục, ấn một hồi rồi đập ra như bánh in, viên trôi nước có hình cái bông. Ba đứa khóai chí. Tới cái bông thứ ba thì vịt chán (bao giờ nó cũng mau chán như thế). Làm hình cánh cụt và con gấu đi!!! Trôi nước hình cánh cụt giống con ác điểu hơn, với hai con mắt đậu xanh vàng khè như con quái thú trong trò dragon fable mà mấy đứa cày bừa hổm rày. Con gấu nhìn hơi giống con ...heo, với cái bụng nhân đậu xanh tròn ủm ỉm.
Mẻ đầu tiên mang luộc. Nồi nước sôi đùng đùng, vịt thả trôi nước vào rồi quay lại híp mắt nặn cánh cụt với gấu, quay lại thì chúa ơi, bột đi đằng bột, nhân đi đằng nhân hết cả. Gấu nói vậy thì luộc không được rồi, mang hấp. Mẻ thứ hai, vịt trịnh trọng xếp từng viên, cả cánh cụt với gấu, cộng với mớ lủm chủm phải tranh đấu ghê lắm mới làm được (vì ngòai vịt ra hai tên kia chả thích lủm chủm) vô nồi hấp. Một hơi mở nắp nồi ra, nó bù lu bù loa. Tiêu rồi gấu ơi! Bột hấp lên chảy nhão ra hết. Chả còn cánh cụt với gấu. Chả còn lủm chủm. Chỉ còn một mớ bột chảy. May là vẫn còn vớt vát được mấy viên tròn tròn. Biết thế ta mang luộc, cẩn thận tí là được.
Nhưng mà ăn vẫn ngon. Ba đứa ăn xong, quẹt mỏ kêu no, rồi đứa nào đứa đó lại ôm cái máy. Chơi game. Đọc truyện. Như một kiểu an ủi cho những ngày trong tuần mệt mỏi. (cũng biết an ủi kiểu này thiếu khoa học và sai bét nhè, nhưng ai thèm quan tâm). Ngày đã chiều. Mai lại phải đi làm.
Cái lạnh vẫn lén lút chui vào đầy phòng.
Tối nay hy vọng mẹ online. Đã có chuyện để kể. Cho mẹ yên tâm và khóai chí vì con gái xa nhà vẫn được ăn uống dư thừa (và tròn ú).
Nhớ ông
Làm sao làm được cái điều nó từng nói với bé Hạnh: chừng nào chị về nhà, sẽ vòi ông kể chuyện đời ông. Mà tại sao bao nhiêu năm trời nó chưa từng lắng nghe ông kể chuyện. Để bây giờ nhìn ông, nhìn đôi mắt như có sương giăng, nó biết mình sẽ chẳng bao giờ nghe được những câu chuyện đó nữa rồi.
Chỉ biết ngày xưa ông đã phải lên tỉnh trọ học từ hồi lớp hai. Chỉ biết ngày xưa ông đỗ tiểu học xong rồi đi làm, mà làm rất giỏi, thư ký trong một ngân hàng, nuôi cả một gia đình. Chỉ biết ông lúc nào cũng đau đáu tiếc ngày xưa giá được học thêm nữa, chắc là còn được làm cao hơn (còn con cháu bây giờ có đủ điều kiện thì lại chẳng chịu siêng năng học hành gì cả). Chỉ biết bà ngày xưa nhà giàu, ông siêng năng quá, ông cố thương gả con gái cho.
Rồi thôi.
Có những điều, khi có thể thì lại không chú tâm đến, để rồi thành ra sự tiếc nuối cả đời.
Rồi thì lại đã trở về với mùa đông, với xa xôi. Rồi thì đã khóc như chưa từng được khóc, khi có một, mà không, hai vì sao trôi qua đời. Bà cũng theo ông sau đó hơn nửa năm. Có khi nó nằm mơ, thấy hai ông bà trẻ lại như độ thất tuần lục tuần, dắt nhau đi chơi riêng cả ngày, về nhà vui vẻ hớn hở. Thức dậy nằm lơ mơ cười, ừ thì vất vả cả đời rồi, hy vọng ông bà đang hạnh phúc ở một góc trời nào đó.
vậy mà thỉnh thỏang nghe một câu vọng cổ, lại thấy nhói lòng. Bây giờ còn ai để ngồi với mình nghe tình anh bán chiếu, để còn biết thương biết say những khúc phượng cầu hòang, những điệu bảy điệu ba. Ngày còn nhỏ thì chỉ có cải lương để xem. Lớn lên, nhiều niềm vui, nhiều phim ảnh. Có những khi thương ông nên ngồi coi cải lương chung, rồi ghiền lúc nào không biết. Nhỏ em cũng ghiền. Nó hay mua đĩa nhạc về cho ông nghe, nghe rồi quen. Ông đi rồi, chắc chẳng còn ai mở cải lương. Những âm điệu ngày xưa chỉ còn văng vẳng bổng trầm đãi đưa trong nỗi nhớ.
Vậy mà khi có world cup thì lại nhớ. Nhớ cái cách ông ngồi coi đá banh, lọt thỏm trong cái ghế bố. Coi một lúc ông càu nhàu, mấy thằng này đá tệ quá, thôi ông đi uống nước cho tụi nó ghi bàn. Mà cũng hễ cứ ông đi là lại hay có bàn thắng thật. Nó la om lên, ông vội vã bước (chứ có chạy được đâu, chân ông khập khiễng từ một tai nạn xe năm nó còn nhỏ) lên nhà, coi pha chiếu lại, xúyt xoa tiếc. Bây giờ, nó coi chung với bạn bè (coi chứ có biết gì đâu, lâu lắm rồi không để ý cầu thủ nào đội nào nữa), thèm được ngồi với ông, thèm được đi lấy nước cho ông, để ông được ngồi yên mà chờ bàn thắng. Cả đời ông chưa từng ngồi yên.
Vậy mà nhớ cả cái chuyện hồi xưa sáng sáng ông hay gọi nó dậy bằng cách đá vào ống quyển, đau điếng. Nó bò dậy, càu nhàu, hôm nào cũng càu nhàu, hôm nào cũng bị đá. Ông đá riết chân con bầm hết rồi nè. Chân nó bầm thiệt, lúc nào cũng đầy những dấu xanh xanh, nhưng là do nó bất cẩn thành tính, lúc nào cũng có thể va đập vào thứ gì đó được. Bây giờ, thèm được ông đá cho một cái, mạnh cỡ nào cũng được, mạnh tới nỗi đau trào nước mắt càng tốt. Thèm khóc từ cái ngày nghe tin ông ra đi.
Mà đã khóc rồi đó chứ. Bữa đó nó khóc ngay tại bàn, nước mắt rớt ướt cái bàn phím. Rồi nó trốn vào phòng học trống, khóc tiếp. Phòng học có một bên kính trong suốt, nhìn ra sân khấu ngòai trời, đẹp mênh mông, nó thường thích mở hết rèm hoặc ít nhất là một góc để nhìn ra ngòai ngắm cảnh. Lúc đó, nó kéo kín rèm, ngồi co mình sau cái bục giảng, trong bóng âm u, gào thét rấm rứt. Mọi thứ dường như đã vỡ tan ra hết trong lòng.
Mà sao nỗi nhớ, khóc mãi vẫn không vơi?
Mà hình như cũng có. Mỗi lần nó khóc được, hình như có một góc nỗi đau được định hình, được nằm yên ổn lại. Sự mất mát cứ lửng lơ, quẩn quanh như một đám mây xám. Không rõ ràng, có khi không nhớ đến, không nhìn thấy, rồi một lúc bất chợt bước chân lạc vào trong đó, thấy mình lại quẩn quanh trong nỗi tiếc nuối, lại hụt hẫng nhớ ra, giờ thì không còn làm được gì hết cho ông nữa rồi.
Đến một lúc nào đó, trở về, những cái cây ngòai sân ngày xưa ông tưới mỗi ngày, cái ấm nước mỗi sáng ông thức dậy nấu nước cho bà, cái ghế ông hay ngồi, cái góc tủ ngày xưa ông cất giấy tờ, ... chúng nó có còn nhớ ông?
Một lúc nào đó, trở về
mình có còn đủ nỗi nhớ để ngồi mở lại một bài vọng cổ?
Secret garden
bí mật tuổi thơ là những mảnh đồ chơi giấu trong hốc cây
không đứa trẻ nào không mơ một lần chạm tay vào kho tàng cổ tích
kho tàng trong giấc mơ mỗi người mỗi khác
đi suốt đời để chỉ gặp hư không
2.
con dế góc vườn khắc khoải ngóng trông
cô bé năm xưa chẳng bao giờ quay lại nữa
trò chơi trẻ con phai nhạt trong trí nhớ
con dế buồn
kéo mãi khúc nỉ non
tiếng vĩ cầm rơi một dải trăng mòn
Linh tinh n ...
The zoo có ba món quà của công ty. Ba cái hộp giống hệt nhau, tổng giá trị khoảng 90$, tổng số lượng là 36 món (nghe hoàng tráng wá, hehe) bao gồm 18 hộp cá, 12 hộp thịt, 6 chai dầu ăn. Ba đứa khui quà xong nhìn nhau, tự hỏi sẽ chọi mấy thứ này vô đầu ai cho nó đáng đồng tiền bát gạo.
Đang bối rối thì gặp ajossi chủ nhà đi thu tiền nước. May quá, mang ngay một hộp tặng bác cho nó hoành tráng. Nói chung cái vỏ nó cũng đẹp (!!!). Bác nhận quà có vẻ rất chi là xúc động. Chả biết khi bác khui quà thì có tính mang xuống quăng lại vô đầu the zoo không.
Hôm sau con vịt đi chợ. Lúc về nghe hai tên còn lại méc, hai đứa ở nhà mở cửa cho thoáng, cứ hết ajossi đi qua hỏi thăm một câu, tới ajuma đi qua thăm hỏi một câu, hiểu chít liền. Cuối cùng mệt quá phải đóng cửa lại.
He he, kết quả của cái vụ tặng quà đó mà ;)
Dream
hai bên đều là tôi
hai bên đều thua
một khóc
một cười
Tôi nằm mơ thấy một ván bài
bốn tay đều là tôi
một mải mê toan tính
một quá đam mê nên cả đời tay trắng
một hời hợt ham vui
một tung hê tất thảy lên trời
Tôi mơ thấy một vở kịch không lời
từng đoạn đời trôi đi trong câm lặng
thỉnh thoảng gặp lại nhau
khắc khoải nói bằng ánh mắt
Tôi mơ thấy chương cuối cùng cổ tích
Lọ lem đã xỏ chân vào hạnh phúc diệu kỳ
người đánh xe trở lại thành con cún nơi góc cửa
nhìn lọ lem khoác tay hoàng tử ra đi ...
From Tru Tiên
Nếu không có, phải chăng là bi ai?
Nếu có, thì phải từ bỏ tất cả!
...
Con đường phía trước, vẫn đen mịt mờ.
Nhưng có thể có người, đang ở tận cuối con đường ấy.
...
Là thất vọng, hay là chàng?
Nếu là chàng, thì sao đây?
...
Không ai biết, ở trước mặt là cái gì.
Nhưng ai bận tâm cơ chứ?
...
Chỉ một cái nhìn, trái tim như bị hằn một vết thương ...
...
Đừng lo tới ngày mai, có được không?
Thu
Chờ cây chuyển lá vàng.
Những ngọn đồi nơi ấy chắc giờ đã sắp nhuốm màu quan san. Xanh. Đỏ. Vàng. Những lá phong đỏ hắt như những bàn tay vẫy. Gọi ai? Đứa con gái ngày xưa đi rồi. Thỉnh thoảng quay về nhìn cỏ nhìn cây đau đáu thương kỷ niệm. Có một cây ngân hạnh rất to, đến mùa thu cả một góc trời vàng, cả một dải đất vàng. Gió lại mặc sức tung hoành. Phủ lá khô lên ký ức.
Trắng. Những dải hoa cúc mùa thu trắng mênh mông. Lênh đênh trôi về cuối trời. Đứa con gái ngày xưa hay buồn lơ ngơ bây giờ đã đang hạnh phúc. Đất trời đừng buồn! Mùa thu đừng buồn!
Chán
Mỗi người (những người còn quan tâm đến mình) nghĩ là mình đang chán vì một lý do khác nhau. Còn mình? Mình chán mọi thứ.
Ngày dài, đêm ngắn.
Con đường mịt mùng. Đường nào cũng mịt mùng. Đi tiếp hay bỏ cuộc? Mình không biết. Cũng chả thấy thiết tha gì cái đích đến cuối cùng nữa, không muốn đi đến đó. Chỉ thương con đường vẫn còn muốn níu chân người.
Mùa thu nữa. Mãi mà vẫn chưa thấy đến! Những cái cây bên đường vàng lá nhìn xấu xí. Sao không như Suwon, sao không như Kyunghee, đứng trên đồi ngắm đất trời mênh mang thay màu.
Nhỏ hẹp quá, cuộc đời mình đang sống.
Chán quá.
Sao không thể làm cho bạn vui? Sao khi bạn nói đùa mình không cười được nữa? Sao khi bạn buồn mình không lo lắng nữa mà chỉ thấy chán nản. Đừng nói những câu như thế mãi, mình nghe nhàm rồi, hết muốn phản bác rồi.
Chán quá trời!
Gửi một tình yêu
Thơ: Từ Kế Tường
Anh chỉ có một chiều mưa thôi để nhớ
Một bờ vai một quán nhỏ đìu hiu
Anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
Mùa thu tan trong mắt em
Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Tình yêu mang khát vọng tuổi thơ
Anh chỉ có một chiều tóc em lộng gió
Ru đêm vào cơn mơ.
Anh chỉ có một hoàng hôn khép lại
Về ru anh mê mải cánh buồm xa
Anh chỉ có một vòng tay bé nhỏ
Vòng tay đưa anh về khát vọng xưa
Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Một chiều mưa bờ vai nhỏ mùa thu.
Cẳng vịt và chuyện bệnh viện Hàn
Đầu tiên ổng kiu hai cô bạn Hàn chạy lại định mang vịt đi. Dĩ nhiên con vịt chống trả quyết liệt với lập luận "Đỡ rồi mà, sắp lành rồi". Hai cô bạn bó tay lui ra. Một lúc sau sếp Hwang tới, bỏ ngoài tai đám lý lẽ cùn của vịt, ra lệnh "đi mau". Thế là lót tót lết theo sếp, với một cảm giác khá là kỳ cục khi nghĩ đến cảnh bác sĩ dòm chân vịt rồi bảo : sắp lành rồi còn mang đến đây chi???.
Cũng phải nói là vịt có một cái tật mà nó rất ghét nhưng không bỏ được, đó là sợ đau và hay bù lu bù loa. Cho nên khi Phi bảo, chân bà chỉ bằng một phần trăm chân tui hồi xưa thôi, là nó đồng ý hai trăm phần trăm. Bị đau một tí tẹo, nhưng vẫn nhăn nhó và đi tập tễnh. Vịt mà! Bây giờ báo hại bà con tưởng vịt bị đau ghê lắm, túm đi bác sĩ thế này thì có chết quê không chứ .... ( : )
Quái, cái bệnh viện ở đâu mà sếp dẫn đi bộ. "Bệnh nhân" đau chân mà bắt đi bộ là seo là seo? Mà tốc độ của sếp thì khỏi cần bàn, nhanh như gió cuốn.
Hóa ra bệnh viện nằm gần nhà, xa hơn một chút. Đi đến đó xong thì vịt an tâm hơn, vì chắc mẩm cái chân mình sau khi đi nó đã bết hơn một tí, đủ để bác sĩ không lăn ra cười và đuổi về.
Ngồi chờ. Hix sao mà lâu. Sếp với vịt bàn luận đủ thứ chuyện trên trời dưới đất rồi mà vẫn chưa thấy gọi vào phòng. Gần hết giờ làm. Sốt ruột quá sếp canh me cô y tá đi ra, chạy lại hỏi thì cổ dòm ông bác sĩ rồi bảo "Lần kế". Sếp quay lại bảo "Tao biết mà, nó thấy người nước ngoài nên hãi, cứ dồn mày ra đằng sau". Hehe ... Tội nghiệp.
Ông bác sĩ dòm chân vịt xong, sau một hồi nói chuyện hăng hái với sếp thì hí hoáy viết bệnh trạng (bằng tiếng Hàn, lại viết chữ bác sĩ, hiểu chít liền hehe ...). Sếp thì bảo, nó đòi mày phải nhập viện, nhưng tao can. Oái oái, nhập viện vì đau hai ngón chân à?
(thiệt ra thì cũng không phải là chỉ có hai ngón chân, hehe… Nhưng nội dung chủ đạo là vậy :D)
Kế đến là màn hành quyết. Bác sĩ lôi kẹp ra xử lý cái chân vịt. Huhu... dã man... quá dã man. Dòm mặt vịt thảm lắm hay sao mà nhìn sếp có vẻ sợ hãi, hehe. Cười toe toét một cái cho sếp có tinh thần nào. Oái oái… huhu …
Tiếp đó là màn băng bó. Băng xong kêu "xuống đi" thì vịt dòm đôi giày và cười hì hì. Bây giờ thì có nứt giày cũng không nhét nổi cái bàn chân đã bị bó một cục to đùng vào nhé. Cô y tá chạy đi, một lúc sau mang cho vịt một chiếc dép đặc dụng. Tạm miêu tả như vầy: màu đen, to đùng, có đế và gót nhưng không có quai, thay cho quai là hai miếng dán ngang qua bàn chân. Pro hen. ;)
Vịt hí hửng mang dép mới và đi cà nhắc (bây giờ thì không cà nhắc không được, vì nó đau và tê quá, sau màn xử lý của ông bác sĩ) vô phòng tiếp theo. Cô y tá kêu leo lên giường. Nó tự hỏi, bây giờ thì còn gì phải làm nữa mà lại phải leo lên giường, chả lẽ sếp đổi ý kêu nó nhập viện (???!!!). Sếp bảo, người ta sẽ xử lý thêm gì đó và chích cho mày một mũi. Rồi mặc cho nó kêu gào “tui không thích chích thuốc!! tui ghét chích thuốc!!”, sếp cười hihi đi ra.
Hồi xưa mà bị chích thuốc thì Vịt la to phải biết. Bây giờ thì chỉ kịp á lên một tiếng đã thấy xong rồi. Định đi ra, thì sếp hỏi ông bác sĩ “Hình như là còn phải làm gì nữa phải không?”. Ông ta dòm dòm. Hix, không biết ông bác sĩ này có ý định mở băng ra xử lý thêm không. May quá, ổng đi lấy một miếng đệm to và dày, dài dài, cắt đầu cắt đuôi, nhúng nước, xong rồi làm một cái đệm chân cho vịt. Cái đệm bọc lên đến hết bắp chân. Rồi ổng băng bó cẩn thận mấy lớp, băng xong nhìn y chang bị bó bột. Vịt nhìn sếp, sếp nhìn vịt, hai bên ráng nín cười. Vịt chờ bác sĩ đi rồi nói nhỏ với sếp: “chắc ổng tưởng là tui bị trật khớp”. Sếp cười hehe… Sếp cũng đang trật khớp, cũng đâu có băng bó nhiều vậy đâu.
Mua thuốc (thuốc uống cho 15 ngày, sáng trưa chiều, trung bình 4 viên rưỡi mỗi lần) rồi đi về. Lại cái màn cà nhắc đi về cty (có dừng lại giữa đường để ăn trưa). Về đến công ty, sếp dặn : bác sĩ nói mày không được đi lại nhiều. Trời ơi, vậy chứ nãy giờ ai bắt tui đi bộ?
Quote from "Con quỷ nỗi buồn"
Crystal
Dzịt mới đọc một truyện ngắn, tên là cây phalê. Truyện nói về tình yêu của một cô gái bé nhỏ.
Tự nhiên đọc xong lại nghĩ, nếu mở một cuộc thi chọn lựa chất liệu biểu trưng cho tình yêu, chắc mình sẽ bầu chọn phalê.
Giống như bài hát Bông hồng thủy tinh: "vì tình yêu kia mong manh như thủy tinh". Người viết bài hát đó chắc đâu chỉ có ý định chọn thủy tinh vì nó mong manh? Cái ánh sáng lung linh huyền hoặc của tình yêu, như phalê, đi theo người ta trong suốt cuộc đời. Vết cứa đau như phalê vỡ. Tiếng nói của dư âm vang ngân như một tiếng gõ vào thuỷ tinh, run rẩy và dụ hoặc, vang mãi, vang mãi cho đến khi chỉ còn như một tiếng thở dài...
Cải tạo blog
điều lệ 1: hôm nay mình vui.
điều lệ 2: nếu hôm nay mình không vui, coi điều 1.
:-"
Đ
Tự nhiên nhớ đến một chữ Đ thứ hai, nghĩa là đường. Có một lần, mình đặt ra một câu hỏi: nếu có hai con đường, đường thứ nhất bằng phẳng rộng rãi, dễ đi, biết được nơi mình đến là nơi nào. Con đường thứ hai là đường rừng, tối tăm khúc khuỷu, không biết có bao nhiêu nguy hiểm chực chờ, cũng không biết là sẽ dẫn đến đâu. Nếu đi con đường thứ nhất, người ta cứ cắm đầu đi mãi, đi mãi, ngày nào cũng như ngày đó, quang cảnh hai bên không đổi thay. Rồi cũng đến một nơi nào đó, có điều nơi đó cũng chỉ bình thường, là một chỗ nghỉ chân có thức ăn nước uống. Cùng lắm thì sau những tháng ngày lê bước chán nản và tẻ nhạt, người ta đến một miền đất trù phú nơi họ có thể dừng lại xây dựng một mái nhà nho nhỏ, an hưởng tuổi già.
Con đường thứ hai, bạn không bao giờ biết sau mỗi khúc quanh là gì. Bình yên hay sóng gió, là một dòng suối trong mát ngọt ngào hay một con thú dữ chực chờ. Bạn có thể có những khoảnh khắc hạnh phúc ngập tràn như khi đứng trước một ngọn thác đổ tung như khói xuống những mỏm đá xanh rêu. Bạn có thể cô độc và mệt nhoài, có thể bị thương, có thể mất mát. Thậm chí bạn không biết được, cuối đoạn đường đó, liệu điều gì đang đợi chờ.
Bạn sẽ đi con đường nào?
Tôi phải thú thật, tôi đang đi trên con đường dài nhạt nhẽo. Tôi đã cố gắng trồng hoa hai bên đường, đã cố gắng reo lên hạnh phúc mỗi lần nhìn thấy một cái cây, một bông cúc dại, một chỗ nghỉ chân đơn giản nơi người ta chen chúc nhau mới có được một cốc nước đỡ khát để tiếp tục cuộc hành trình.
Và cả đời tôi sẽ khắc khoải mơ về một con đường khác. Con đường băng qua rừng. Nơi mà mỗi ngọn cỏ là một giấc mơ phiêu lưu. Nơi cất giữ những bí mật, nơi có cả dịu dàng và dữ dội, hạnh phúc và đau xót.
Điều gì giữ chân tôi mãi trên con đường tẻ nhạt vô vị đó? Những người cùng đi với tôi, là gia đình, là bè bạn, là ... Con đường kia nếu muốn đi, tôi phải bỏ lại tất cả họ và đi một mình. Dù là tôi tìm được bạn đồng hành đi nữa, rất có khả năng tôi bị bỏ rơi chỉ sau vài đoạn ngắn thôi.
Tôi nhát cáy và tôi sợ cô đơn. Đành vậy....
-------------
Thỉnh thoảng bạn thấy tôi gào lên trời ơi chán quá chán quá.
Lúc đó bạn cứ cười vào mũi tôi đi. Cái con nhỏ cả đời ước ao thoát khỏi lối mòn, mà chân vẫn lầm lũi bước. Cả đời nhớ, cả đời mơ một cánh rừng.
N
nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi .... "
hay thiệt ha :)
X (II)
Ngày xưa ...
Cái xóm nghèo, chỉ duy nhất có một nhà có tivi. Mà lại là nhà tôi, căn nhà tồi tàn thứ hai trong xóm (còn căn nhà tồi tàn nhất thì tôi sẽ kể sau). Nhà tôi từ xưa đến giờ mà có được món gì cũng nhờ mẹ tôi cả. Ba tôi không bao giờ mang tiền về nhà, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện góp một tay nuôi mấy đứa con mà ông cũng có phần sinh ra. Ông càng lạ lẫm và thù nghịch một cách đáng ngạc nhiên với chuyện mua đồ đạc trong nhà. Cứ mỗi lần mẹ tôi mua thứ gì về là đều có chiến tranh. Mẹ tôi thì dù vất vả đến thế nào, thỉnh thoảng cũng lại tha từ đâu đó về một món đồ, có khi là cái tủ lạnh cũ bé xíu người ta để lại với giá rẻ mạt, có khi là bộ bếp gaz bán trả góp. Đó là những thứ sau này, còn thứ đầu tiên mẹ tôi mang về nhà theo kiểu đó là một cái tivi.
Bây giờ một cái tivi như vậy chắc chỉ còn trong phòng triển lãm những sản phẩm xa xưa của hãng. Tivi trắng đen, to đùng (mặc dù cái màn hình bé xíu), nặng chịch, có mấy cái nút bấm nút xoay. Và như mọi thứ đồ cũ khác của thời đó, nó không chạy ổn định tí nào. Chuyện thỉnh thoảng đang coi phim mà cái màn hình biến thành một mớ sọc dọc sọc ngang là chuyện thường ngày ở huyện. Lúc đó thì giống như trong truyện của Aziz Nesin, ba tôi sẽ thử vặn vặn nó, xong rồi gõ nhẹ nhẹ, rồi đập bùm bùm, cuối cùng nếu vẫn không được thì cho nó vài cú đấm đá, và nói chung trong quá trình đó nó sẽ lại hiện hình đàng hoàng như cũ. Nó khởi động cũng chậm rì chậm rịt. Nếu mở tivi vào lúc 7g, thì tôi phải chờ đến khoảng 7 rưỡi cái màn hình mới bắt đầu trong và sắc nét lại, còn trước đó là cả một bầu trời muối tiêu và hột é.
Nhưng dù sao nó cũng là niềm vui của cả xóm tôi. Lúc đó đài chiếu phim Tây du ký. Cứ đến khoảng 8g45 là tôi chạy khắp xóm thông báo “sắp có phim rồi”. Đúng ra thì cũng không cần, vì cứ gần đến giờ là mọi người trong xóm tự động chạy sang nhà tôi, ngồi đầy cái phòng chất ngổn ngang những chồng áo mưa đang bấm nút dở dang, chăm chú theo dõi Tôn ngộ không tài giỏi và ông Tam tạng đẹp trai khờ khạo.
Dĩ nhiên là mọi người mê phim Tây du ký như điên, nên chuyện tôi đi thông báo có hơi dư thừa. Thực ra tôi chạy đi báo là để chắc chắn có một người sẽ sang nhà tôi xem phim. Một người mà sự vắng mặt sẽ gieo xuống một khoảng trống nho nhỏ nhưng mông lung kỳ lạ trong tâm thức mơ hồ của đứa con gái nhỏ ngày ấy.
------------------
hix, tự nhiên chán không muốn viết nữa
X
Sân nhà tôi. Cái mảnh sân cũ kỹ lúc nào cũng ngập lá mận rụng, dù ngày nào tôi cũng quét. Mùa hoa mận nở, những tua hoa trắng muốt rụng đầy sân, vương vất lên mặt cái hồ cá xi măng xanh thẫm màu rêu, lên cái ghế sắt màu xám tôi thường để gần dưới gốc cây, lên đầu lên tóc tôi và em tôi. Cả hai đứa lúc nào cũng tha thẩn quanh cây mận, mê mẩn như điên những bông mận xòe bung chùm tua trắng muốt như một đóa mặt trời, say sưa ngửi mùi lá mận thơm thơm như một trái mận xanh. Nhà tôi lúc đó nghèo khủng khiếp, nhưng mảnh sân của chị em tôi lại giàu. Cây mận ra trái rải rác quanh năm. Hồ cá có cả một hòn non bộ đắp bằng xi măng nằm sát tường, tuy xấu xí nhưng lại khá tự nhiên, có cả một cái chùa sứ và vài bức tượng người sứt mẻ, dây trầu bà vướng vít quẩn quanh. Hàng rào kẽm gai có trồng một dãy cây gì đó tôi không biết tên, lá tròn tròn dày như lá sống đời, có mủ trắng, thỉnh thoảng cũng có hoa, những bông hoa nhỏ xíu nhòn nhọn màu đỏ, trông như những con chim ruồi tí hon đậu chụm đầu trên cành.
Ngày về xóm, tôi chín tuổi. Gầy tong teo như một con ngỗng ốm. Chuột Nhắt thì thấp lùn, bé xíu như một con chuột chính hiệu có đôi mắt đen láy láu lỉnh. Lúc đó tôi chưa đeo kính và còn rất mơ hồ về cặp mắt cận của mình. Có những buổi sáng khi tôi mở mắt nhìn lên trần nhà đầy những lỗ tràn nắng, tôi không tự hỏi tại sao tất cả những đốm nắng cứ tròn xoe tua ra một cách kỳ lạ, mà cứ nằm nhìn – giống kiểu người ta hay căng mắt nhìn vô mấy cái hình nổi ba chiều, hoặc nói theo cách hơi khoa học là ráng chỉnh cái tiêu cự của mắt mình ra xa xa một tí, cho những đốm mặt trời đó càng lúc càng xoe tua ra thêm. Chơi ngốc vậy nên khi tôi bắt đầu đeo kính (và bắt đầu sớm nhất lớp), thì cặp kính của tôi đã dày cộm một cách thê thảm.
Hai chị em cách nhau hai tuổi. Bất cứ người nào mới gặp hai đứa, đều có thể chỉ ra chính xác đứa nào chị đứa nào em, vì dĩ nhiên hai cái chiều cao chênh lệch tự nó khai báo rầm rĩ lên sự thật đó. Nhưng nếu người đó nhìn tụi tôi chơi với nhau một lúc nữa thì sẽ bắt đầu hoài nghi. Còn nếu dòm lâu lâu, rồi càng suy nghĩ tới lui, thì chín phần mười sẽ quay sang một cái kết luận trái ngược 180 độ: Chuột Nhắt là chị tôi mới đúng. Cũng chả có gì lạ, tôi thì ngờ nghệch từ cặp mắt đến từng cử chỉ, Chuột Nhắt thì lanh lợi, chạy tới chạy lui nhanh phong phóc, giọng nói cũng rõ ra là đầy quyền uy. Hai đứa gần bằng tuổi nhau, lại chơi với nhau từ bé nên chả thèm xưng chị em gì sất, cứ thế mày tao. Mẹ tôi hăm dọa la lối mãi cộng với sức mạnh vĩ đại của cây roi mới chuyển được kiểu xưng hô mày tao của chị em tôi thành “ta” với “nhà ngươi”, nghe như phim kiếm hiệp Hồng Kông, mà cũng chả có tôn ti hơn được tí nào.
Từ bé tôi đã khù khờ. Khi chơi trò mẹ con, dĩ nhiên tôi làm con còn Chuột Nhắt làm mẹ. Các trò khác cũng tương tự. Tôi còn nhát gan và sợ đau một cách khủng khiếp. Mỗi lần tôi bị ngã và trầy da, mẹ tôi phải một tay bông gòn chấm sẵn thuốc đỏ, một tay cố gắng tóm lấy tôi lúc đó đang cố gắng chui vào tận góc giường để trốn (tôi không bỏ chạy được vì đau) và hét toáng lên như một cái còi. Còn chuyện mang vết thương của tôi ra rửa nước thì đừng hòng, chưa từng có ai làm được. Có lần lúc Chuột Nhắt khoảng 4 tuổi (và tôi lên 6, dĩ nhiên), tôi tròn xoe mắt thán phục nhìn Chuột Nhắt đi đâu về với cái đầu gối trầy xước đầy cát, nó lạnh lùng dí đầu gối vào vòi nước rửa sạch, không thèm nhăn mặt lấy một cái. Ngay lúc đó, tôi bắt đầu nể phục nhỏ em bé choắt của mình, và cái sự nể phục đó chỉ càng tăng lên theo thời gian.
(còn tiếp)
M
kể lể chi những đau lòng
ký ức như một trò đánh đố
quên được không ? không quên được không?
cười là thua khóc cũng là thua
quên là mất nhớ là cũng mất
thương là mơ mà đau là thực
mưa mùa này hay mưa mùa sau
rồi người còn có nhớ gì nhau ?
Alone
always ....
Tự nhiên
Rồi tự nhiên thấy khóc khó hơn cười
Tự nhiên thấy hôm qua trời nổi bão
Cũng êm đềm như nắng bữa kia thôi
Tự nhiên thấy mình đi vui vẻ lắm
ngang qua em qua gió với qua đời
còn huýt sáo và còn nghêu ngao hát
hình như là toàn những khúc nhạc vui
Tự nhiên thấy mình ngó vài cô bé
xinh như em, mà không, xinh hơn em
Tự nhiên thấy mình cũng đâu có tệ
em mà theo lẵng nhẵng cũng không thèm
tự nhiên thấy mình mải mê mà bước
mải mê quên cái góc cũ trong hồn
cái góc có một người quanh quẩn mãi
cứ một ngày trống rỗng một nhiều hơn ...
Perhaps love
Full of conflict, full of pain
Like a fire when it's cold outside
Thunder when it rains
If I should live forever
And all my dreams come true
My memories of love will be of you...
(from lyric of Perhaps love)
N
dài lắm
hướng dương vàng heo hắt
từng sợi nắng ngắn dài xao xác liêu xiêu
những điều phải quên thật nhiều
nếu quên hết rồi anh sẽ còn gì nữa
trời ơi cái nhìn
đen như màn đêm chênh chao bên cửa
Chuyện của số 3
Nóng tính và cộc cằn nhất, là mặt trời.
Ấm áp và dịu dàng nhất, là mặt trời những buổi sớm mai.
Âm u và buồn bã nhất, là những ngày mặt trời bỏ đi để mây giăng đầy, hoặc để mưa tràn về trắng trời trắng đất.
Với trái đất, mặt trời là một người anh, một người bạn, một vị thần ban cho cuộc sống và chở che.
Và mặt trời, cái anh chàng kiêu căng ngạo mạn ấy, kẻ không cho một tinh tú nào khác chia sẻ bầu trời với mình, khiến tất cả các vì sao phải chạy dạt về phía trời đêm, không hiểu sao lại yêu thương trái đất như một đứa em bé nhỏ. Trong mắt mặt trời, trái đất nhỏ nhoi lắm, xấu xí lắm, tính tình lại đồng bóng thất thường, trong một cái đầu bé xíu như vậy mà chỗ thì lạnh như bắc cực, chỗ thì nóng như sa mạc. Lại thêm một trái tim sâu như biển cả, lúc nào cũng trăn trở cồn cào. Nhưng mặt trời vẫn chăm chút tỏa nắng ấm cho trái đất mỗi ngày.
***
Một ngày nhật thực, mặt trời nhìn thấy mặt trăng, người bạn gái rất thân của trái đất, mà anh ta chưa gặp bao giờ.
Chưa bao giờ có ai che mờ được mặt trời. Vậy mà mặt trăng hiền dịu, bé nhỏ ấy đã làm được. Lần đầu tiên, mặt trời lặng người đi có đến hơn một phút, rồi mới từ từ tỏa sáng lại được.
Nhưng mặt trăng không nhìn lại mặt trời đến lần thứ hai. Cô thản nhiên bỏ đi về phía đêm.
***
- Nhóc nè!
- Dạ?
- Tối qua em có gặp mặt trăng không?
- Thì tối nào mà tụi em không gặp.
- Hai người nói chuyện gì vậy?
- Đủ thứ. Em kể mặt trăng nghe chuyện dưới đất. Chị ấy kể em nghe chuyện các vì sao.
- Lại chuyện mấy ngôi sao đó nữa!
- Thì đâu có chuyện gì khác. Nhưng mà kể hoài cũng không hết đó. Anh đếm cả đời cũng không hết nổi các vì sao đâu. Anh biết không, có hai vì sao thương nhau, nhưng lại ở cách nhau cả một dải Ngân hà…
- Kệ tụi nó! Mặt trăng không nhắc gì đến anh à?
- Hình như là không…
- …
- Nhưng mà em có kể về anh cho chị ấy nghe. Em kể chuyện hôm qua anh làm lúa mì chín trên những cánh đồng ở X và …
- Kể chi mấy chuyện đó, tầm thường quá!
- Đâu có tầm thường anh. Đâu có ai mang được bình minh đến như anh. Không có anh thì đâu có mùa xuân, hoa đào cũng sẽ không bao giờ nở…
- Nhưng mà mấy chuyện đó đâu có làm cô ấy chú ý, phải không?
- …
- Sao anh muốn đốt hết bầu trời này quá!
- Đừng vậy anh!
- …
- Anh đừng nóng vậy, em sợ … !
- Không sao đâu nhóc, anh hết bực rồi …
- Phải chi anh thấy mặt trăng hôm qua. Chị ấy mặc áo thật mảnh, cong cong, màu trắng bạc, nhìn thanh thoát dịu dàng lắm.
- Trời, anh muốn gặp cô ấy một lần nữa … Tại sao anh cố gắng đi thật nhanh mà vẫn không đuổi kịp cô ấy hả nhóc?
- …
***
- Chị mặt trăng ơi, hôm nay anh mặt trời lại hỏi em về chị đó!
- Kệ hắn, chị không quan tâm.
- Sao chị không ưa anh ấy? Mặt trời cũng tốt lắm mà.
- Chỉ tốt với mình em thôi! Em coi, mấy vì sao cũng không ưa hắn …
- Ảnh nóng tính chút thôi. Nhiều khi cũng hiền lắm. Ngày hôm nay ảnh …
- Thôi không nói chuyện hắn nữa, kể em nghe chuyện này. Hai vì sao hôm qua chị kể cho em nghe đó, mỗi năm họ gặp nhau một lần…
***
Và cứ như thế, hằng ngày mặt trời vẫn mải miết đi tìm. Chàng đi đến đâu, bóng đêm và các vì sao kéo nhau bỏ đi, mặt trăng cũng theo bóng đêm mà đi mất.
Trái đất bé nhỏ nhìn họ xoay vòng trong trò chơi cút bắt. Và đau. Có những điều thật gần gũi nhưng lại quá đỗi xa xôi. Như mặt trời chưa bao giờ khắc khoải đi tìm nó.
Vì nó bao giờ cũng ở đó, xoay quanh mặt trời, lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ sẻ chia. Vì nó không có can đảm bỏ đi, thiếu ánh nắng ấm áp ấy có lẽ trái đất không sống nổi.
Mặt trăng vẫn thờ ơ. Vì nàng có thế giới riêng của mình, với triệu triệu vì sao (trong số đó cũng có nhiều kẻ trồng cây si mặt trăng lắm!). Vì nàng sợ đứng chung với mặt trời trên cùng một bầu trời thì nàng sẽ trở nên nhợt nhạt, không ai nhìn thấy nữa. Hay là đơn giản vì nàng không có một trái tim đại dương sâu thẳm và cồn cào sóng, miên man những giấc mơ và chát mặn những giọt nước mắt như trái đất bé nhỏ xấu xí kia?
***
Bao nhiêu ngàn năm, bao nhiêu triệu năm đã qua rồi?...
Chuyện của số 1
Một, cũng có nghĩa là đơn, là duy nhất. Khi người ta muốn nói về cái gì đó đơn độc lẻ loi, người ta nói "một...". Trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ. Những thứ cao ngạo là những thứ lẻ loi.
Có những thứ trên đời mình chỉ có thể có một. Chỉ có một người mẹ, một người ông, một người bà, ... để mà yêu thương. Chỉ có một trái tim, một cái đầu, một bộ óc.... để mà suy nghĩ, mà chứa đựng cả cuộc sống cả trăm điều vạn điều vào đó. Chỉ có một lần đầu tiên chui ra từ bụng mẹ để bắt đầu một cuộc thăng trầm. Chỉ có một lần được nghỉ ngơi một cách êm đềm nhất, bỏ hết những âu lo và cả những yêu thương lại phía sau.
Có những thứ trên đời tưởng chừng rất nhiều, nhưng xét cho cùng cũng chỉ có một. Thời gian là vô tận, nhưng mỗi khoảnh khắc chỉ trôi qua một lần. Chỉ có một ngày sinh nhật tuổi mười lăm, một ngày sinh nhật tuổi hai mươi... Chỉ có một lần bước chân vào trường tiểu học, một lần đầu tiên gặp một ai đó, một lần sau cùng chia tay ai đó... Dù là sau này có thể gặp rất nhiều lần đầu tiên nữa, nhưng đã là với người khác mất rồi.
Có những thứ trên đời rất nhiều, nhưng chỉ có thể chọn một. Người ta thường chọn món ăn xong rồi lại thèm món của người bên cạnh, vì một lần chỉ nên ăn một bữa ăn. Dạ dày con người thường hẹp. Trái tim con người vốn cũng rất hẹp, chỉ có thể chứa được một người.
-------------------------------------------
Hoàng Tử Bé chỉ có một. Trăm năm ngàn năm sẽ không bao giờ có một hoàng tử bé thứ hai. Hoa hồng của hoàng tử cũng chỉ có một. Dù trên thế gian có triệu triệu khu vườn, mỗi khu vườn có trăm ngàn đóa hồng giống hệt nhau, cuối cùng cũng chỉ có một đóa hồng cậu đã chăm sóc, đã yêu thương, đã giận hờn...
Thế gian thì vô cùng. Ước mơ thì vô tận. Hoàng tử bé đi chu du khắp các thiên hà cuối cùng vẫn đau đáu nhớ về cái hành tinh bé nhỏ của mình. Sự trở về khó khăn và đau đớn. Hoàng tử bé thật có quay về được không? Có phải bao giờ cũng trở về được đâu...
--------------------------------------------
Số một cũng có nghĩa là nhất. Có cái nhất, vì có nhiều. Có cái nhất, vì không thể đồng đều. Mặc dù không phải lúc nào cũng dễ quyết định cái nào là nhất. Có những cái nhất chỉ trong một khoảnh khắc, bước sang khoảng khắc khác đã phải nhường ngôi. Vị trí cao nhất thường là vị trí bấp bênh nhất.
Bạn yêu thương điều gì nhất trong đời?
--------------------------------------------
Cái làm cho tôi tò mò nhất từ bé đến giờ là lý thuyết về lỗ đen vũ trụ. Cái gì phía sau đó? Không ai biết. Đã rơi vào đó, không thứ gì, kể cả ánh sáng, có thể thoát ra.
Giả sử, chỉ là giả sử thôi, có ai đó đoan chắc với bạn, rơi vào lỗ đen vũ trụ bạn sẽ không chết, mà trở nên hạnh phúc nhất đời, cảm thấy được những niềm vui trên đời này không có, sống được một cuộc sống khác mà mỗi khoảnh khắc cũng đáng giá cả một cuộc đời. Chỉ có điều là vĩnh viễn không thể quay lại được. Bạn có bước vào đó không?
99,99% sẽ trả lời là không. Tôi cũng vậy, tôi trả lời không. Mặc dù cuộc sống bây giờ chỉ tạm bình thường.
Giả sử ngược lại, bạn rơi vào đó, người bạn yêu thương nhất sẽ được hưởng cuộc sống thần tiên ấy, niềm hạnh phúc bất tận ấy, bạn có bước vào không?
Tôi gật đầu. Nhưng rồi tôi phải suy nghĩ xem chọn ai để làm người được hưởng hạnh phúc ấy.
Thật khó. Hóa ra bạn không thể mang cả cuộc sống mà trao hết cho một người.
-------------------------------
Số 1, là duy nhất, là độc đoán, là bướng bỉnh, là cố chấp.
Mọi thứ bắt đầu ở nó. Nhưng không thể mãi là nó.
Có khi phải là nó. Có khi tự hỏi vì sao phải là nó.
Cuộc đời chứa đầy những số 1
Trăm ngàn triệu triệu số 1 chỉ tạo nên có một cuộc đời....
Linh tinh n+4
Từ hồi sang Hàn, mình nhậu nhẹt nhiều hơn. Tập thể dục thì ít. Nhan sắc xuống cấp như cái đồ thị y=1/x :(
huhu...
n+3
cái cảm giác đó ... mình mãi vẫn không chịu được.
Nhưng mà cũng đáng đời mình lắm .... :(
Bên kia cuộc đời
đừng khóc đừng khóc ...
ông đang làm gì bên kia cuộc đời?
Cho đến bây giờ, con vẫn còn ở xa quá. Nên mất mát vẫn chưa rõ rệt. Con sợ cái lúc trở về nhà. Ai còn nghe vọng cổ, nghe tình anh bán chiếu, nghe võ đông sơn giã biệt bạch thu hà? Ai thức nấu ấm nước cho bà lúc 5g sáng? ai xem world cup năm nay? ai ngồi trên cái ghế bố trông ra cửa? ai tưới cây mai ? ai giữ chùm chìa khóa có con dao xếp đã mấy chục năm trời? ai thu xếp giấy tờ hồ sơ của cả nhà? ai giữ cho con cái học bạ từ hồi lớp 1? rồi đây con trồng hoa phong lan nở hoa cho ai ngắm? con thành công cho ai vui ? con lấy chồng cho ai mừng ?
trong vali của con, còn một chồng tiền lẻ. Lúc con đi Hàn, ông cho để mang theo ra sân bay, phòng khi có cần làm gì. Ông đưa tiền lẻ để dễ tiêu.
con đi lâu quá, ông có chờ không? Sao ông nói với Hoa là ngồi chơi một lúc chờ con về? Những ngày đó, ông có tưởng là con chỉ đi đâu đó một lát rồi sẽ về ngay? mà con đi lâu quá ... mãi đến giờ con vẫn chưa về. ông có chờ không ?
gần năm tháng rồi phải không ông? hôm đó ngày sinh nhật Trúc. Con làm một cái bánh hình cây đàn. Con khoe với gấu ... và rồi ... Con trốn vào phòng khóc. Con cười toe toét trước mặt bạn bè. SN Trúc, con không muốn hắn mất vui. Con ngồi trên xe bus khóc. Bước xuống xe lại cười. Đi vượt lên trước mọi người thì khóc. Quay mặt lại đã cười.... Chưa bao giờ con biết mình có thể khóc vì buồn ...
Tại sao cho đến bây giờ, cái cảm giác mất mát vẫn chưa rõ rệt ?
Tại sao cho đến bây giờ, con vẫn khóc nhiều y như hôm ấy?
ông đang làm gì bên kia cuộc đời ?
Chuyện trên subway
Nó thầm thở dài khi thấy bà cô đang ngồi ở đầu băng ghế ngủ say sưa, như để chứng tỏ là bà ta không hề có ý định rời tàu trước trạm cuối cùng. Lại đến một trạm nữa, đầu kia có một người đứng dậy. Và dĩ nhiên, ngay lập tức có một người chiếm chỗ.
Nó hơi ghen tị nhìn kẻ đó. Rồi giật mình nhìn kỹ lại lần nữa. Hóa ra hắn ta không đi một mình mà đi chung với một cô gái, và cô ta vẫn đang phải đứng, ô hô...
Gọi là hắn, vì cái mặt mất cảm tình không chịu nổi. Khoảng 30 tuổi. Tròn quay, hơi phị phị xệ xệ, trông không giống như người bị béo mỡ mà giống như có ai chơi ác bơm cho một ít nước vào khiến nó chảy nhão ra từ bên trong. Hoặc giống như một miếng bánh bao nguội đã bị nhúng nước. Hai con mắt híp cũng chảy xuống, nhìn dài dại, lại có vẻ ngu ngu.
Tả như vậy thì cũng hơi ác miệng. Chẳng qua là do nó có ác cảm với hắn ngay lập tức. Có ai đi cùng với bạn gái mà lại giành lấy chỗ ngồi trong khi bạn gái phải đúng không?
Ngồi xuống rồi, hai tay hắn bắt đầu hoạt động quanh vòng eo của cô. Cái mặt lò đờ ngước lên nhìn cô, càng có vẻ bệu xệu bệnh hoạn hơn. Vậy mà cô gái chỉ hơi gạt nhẹ tay hắn, rồi để yên, lại còn massage vai cho hắn nữa chứ. (hix, lúc này nó bắt đầu dòm kỹ xem thằng cha này có dấu hiệu gì của sự giàu có không mà sao có cô gái chịu lỗ như thế)
Có thêm người lên tàu. Một cặp choai choai ép nó dúi sâu thêm vào cái thanh sắt (không có thanh sắt chắc nó nhào luôn vào lòng bà cô đang ngủ). Nhìn sang bên kia, con heo yorkshire cũng đã ngủ, tay đã xuôi xuống, đầu hơi nghoẹo sang bên, hai mắt dĩ nhiên là nhắm tít, hai cái má càng xệ não nùng. Cô gái đứng vịn vào một trong những cái tay nắm treo dọc băng ghế cho hành khách có chỗ bám. Không biết cô đang nghĩ gì...
Người Hàn
Khi bắt đầu ở Kosiwon, mình khám phá ra hình như mình là đứa duy nhất hay share đồ ăn với mấy người hàng xóm và chào hỏi lúc gặp nhau ở bếp. Họ sống cách biệt, cố gắng tránh hết mức để không đụng chạm nhau.
Tối hôm qua, một cô bạn hàng xóm gõ cửa phòng. Cứ nghĩ là lại bị than phiền cái màn gõ bàn phím (:"> bị ám ảnh luôn, mặc dù cái con bé hay than phiền bây giờ đi đâu mất rồi), nhưng không phải. Cô bạn hỏi mình có handphone không, để gọi cho ông quản lý. Cô để quên chìa khóa trong phòng. Xui xẻo mình cũng không có.
1 rưỡi sáng. Mấy phòng khác đóng cửa ngủ cả, mình cũng ngại gọi. Lấy xe chở cô bạn ra ngoài tìm cái phone box công cộng, thì nó bị hỏng. Cô bạn thử hỏi mượn máy của mấy người gặp trên đường, thì họ chỉ hỏi tới hỏi lui, hoặc chỉ đi chỗ khác và ... lờ đi không cho mượn. Mặc dù một cú điện thoại giá chừng 70won, không đủ mua cái bao nylon đựng đồ trong homeplus.
Lần đầu tiên mình thấy những người Hàn giống như đã nghe cảnh báo.
Chả lẽ họ chỉ lịch sự và nhiệt tình với người nước ngoài thôi sao ?
Vì sao con vịt thương gấu
1. Vì mọi người gọi vịt là vịt, con dzịt, dzịt ù, dzịt còm, chị dzịt ... Chỉ có mình gấu gọi vịt là vịt con. Bên cạnh gấu, lúc nào cũng có cảm giác mình giống như con nít (mặc dù đã già lắm rồi :D)
2. Vì vịt có thể khoe với gấu mình mới ăn một chén cơm, một cam một yaourt một sữa một bánh ngọt và một đám chocolat mà chỉ làm gấu hơi xanh mặt một tí (quen rồi hehe).
3. Vì khi mọi người đến nhà sếp nhậu rồi say mèm lăn lóc và nhè lung tung, thì con gấu lui cui dọn dẹp.
4. Vì khi con vịt buồn vì những chuyện trời ơi đất hỡi nào đó và không chịu kể cho gấu nghe, thì gấu bỏ một buổi tối ngồi đàn cho vịt nghe.
5. Vì ngay cả con vịt Donald xấu tính trong truyện tranh cũng không xấu tính bằng con vịt mà gấu hay hình dung: vừa lười (hay nằm ườn ra và ngáp oáp oáp, đi thì kéo chân lệt xệt), vừa ham ăn (mỗi tay cầm một cái bánh), vừa nóng tính (hay đỏ mặt tía tai), vân vân ... Nhưng gấu vẫn thương nó nhiều thiệt nhiều.
6. Vì con gấu thương và nhường nhịn mọi người trong nhà gấu. Làm ra tiền mà chả dám xài gì nhiều cho mình.
7. Vì con gấu thương bạn bè, và bạn bè thương gấu.
8. Vì con gấu biết nghe bà ngoại kể chuyện và nhớ nằm lòng mấy câu chuyện đó.
9. Vì nỗi nhớ dằng dặc về tuổi thơ của một con gấu con xinh xắn tóc xù.
10. Vì những ước mơ mà gấu đã bỏ qua để lo cho gia đình và cho vịt.
....
kể ra nữa chắc đến sáng mai cũng không hết ...
vì con gấu là con gấu. Không có linh tinh và hay thay đổi như con người :D Thêm nữa dạo này gấu thành động vật quý hiếm rồi, mang bán cũng được giá, hehe ... :-"
Linh tinh n+2
Mình cũng là con gái nên mình hiểu.
Hiểu nhưng vẫn có ác cảm với người ấy.
Người đã phá nát điều gì, người có biết không?
Linh tinh n+1
Vậy mà cuộc sống vẫn ầm ào trôi. Chưa kịp chớp mắt, đã có bao nhiêu thứ đổi thay rồi.
Đổi thay là ở cuộc sống bên ngoài. Còn cuộc sống của mình bây giờ đã thành một routine. Mà cũng lạ, những đứa bạn ra trường rồi cũng vậy, hỏi nhau "dạo này thế nào?" bao giờ cũng được đáp bằng một câu "cũng vậy". Cô bạn Pakistan đang sống với chồng bên TQ, cậu bạn đã về Pakistan, những người còn ở trường ... ai cũng bảo, cuộc sống chỉ là một vòng lặp đi lặp lại.
Dường như khi người ta lớn lên thì cuộc sống càng tẻ nhạt hơn hay sao?
Không phải vậy. Chắc chắn không phải vậy! Nhớ cái hồi mình còn bé xíu, mỗi ngày chỉ lòng vòng chơi quanh nhà, xem truyện, ăn rồi ngủ. Mà sao hồi đó có biết bao điều mới mẻ để mà khám phá. Mảnh thủy tinh tìm được trong gầm tủ là một viên kim cương của một kho tàng nào đó. Con đường đến nhà ngoại nếu đi vòng một chút, sẽ đi ngang một khu vườn xinh đẹp (thật ra là một cái sân nhỏ có một ít chậu cây). Những quyển sách biết nói, những chiếc lá cây biết hát, và anh hàng xóm mỗi chiều ngồi trước sân nhà vẽ những hình vẽ rất đẹp xuống đất cho cả đám trẻ con xúm xít trầm trồ là một nghệ sĩ tài hoa trong cổ tích.
Có lẽ nên nhìn mọi thứ bằng một con mắt khác. Không nên dùng con mắt mệt mỏi già nua (mới 27 tuổi đã thấy mình già lắm rồi) mà nhìn cuộc đời nữa.
linh tinh n
Cũng chả biết nói gì vui. Từ ngày đi làm đến giờ thấy mình tệ hẳn đi. Ít nói chuyện với mọi người, ít tâm sự, mặt mày lúc nào cũng quạu đeo, đến sếp còn phải ngán. Cái gì cũng quên tuốt hết. Cứ về đến nhà là không còn nhớ được gì. Dĩ nhiên là không update blog nữa. Không ngờ áp lực công việc nó làm người ta thay đổi đến vậy.
Nhưng mà hình như mọi thứ đang tốt hơn lên một tí. Mấy bữa nay đất trời thay đổi. Mùa xuân cuối cùng cũng đang đến. Hoa nở khắp mọi nơi. Những hàng cây ngân hạnh đâm chồi, từng chùm lá con trông như những đóa hoa xanh nõn. Hoa anh đào làm thành từng quầng mây hồng nhạt mông lung trôi trên nền trời xanh trong trẻo của mùa xuân. Mộc lan trắng rực rỡ trong những buổi hoàng hôn nhập nhoạng.
Đỗ quyên bắt đầu khoe những sắc màu khác nhau trên sườn đồi. Mỗi màu sắc có một dáng vẻ riêng. Đỗ quyên trắng hoa to nhất, hoa trắng lá xanh nhạt, nhìn mong manh và dịu dàng. Đỗ quyên đỏ hoa nhỏ nhất, lá cũng thẫm hơn, vẽ thành những mảng sắc nét, như một cô gái cá tính mạnh. Cứ nhìn hoa đỗ quyên đỏ lại nhớ lâu đài trong truyện Rebecca, được miêu tả với những cây đỗ quyên hoa đỏ rực phủ đầy bờ tường. Quả thực cái màu đỗ quyên đỏ lộng lẫy và kiêu sa. Mặc dù mình thích màu trắng, và nhìn hoa trắng lúc nào cũng thấy sang cả lắm, nhưng màu hoa đỏ cũng làm mình ấn tượng vô cùng.
Chán nhất là đỗ quyên hồng, hồng nhạt hồng đậm gì cũng không đẹp lắm, mà lại nhiều, nhiều nhất trong các loại màu. Có lẽ vì nó hơi ngả sang tím cà, nhìn không tươi, chụp hình lại bị chói, nên mình mất cảm tình.
Đó là nói về đỗ quyên dại, hay mình thường gọi là đỗ quyên núi, có 5 cánh, giản đơn, cành lá loe hoe, phủ đầy các sườn đồi. Còn đỗ quyên kiểng bán ở các hàng hoa thì ôi thôi, đẹp đến nỗi nhìn vào là muốn bê ngay một chậu. Cả thân cành lá hoa đều có vẻ sang trọng, có thể nói chỉ ngắt một cành cắm vào chậu cũng thành bonsai.
---------------------------------------
Tự dưng nổi hứng nói một hơi dài về hoa đỗ quyên. Chắc là vì hồi ở VN, mình thích nó lắm mà không dám bỏ tiền mua một chậu.
Nói chuyện khác. Trong hai tháng vừa qua cũng có nhiều chuyện, lúc thấy định viết lên blog, nhưng rồi lại quên mất. Bây giờ trong đầu chỉ còn lại một chuyện, mà lại là chuyện nhảm nhất. Đó là một buổi tối khi mình đang đạp xe về nhà, đang chờ sang đường (bên này sang đường là phải đứng ngay vạch zebra crossing, chờ đèn xanh dành cho người qua đường, chứ không chạy qua bất cứ chỗ nào như ở VN).
Bên kia đường, cũng có ba người đang chờ. Đường thì vắng. Đợi một lúc, một người có vẻ mất kiên nhẫn, nói to gì đó rồi đi luôn sang, mặc kệ đèn vẫn còn đỏ. Nhìn dáng điệu, mình biết ông này say rồi. Hai người kia cản không được, nên quay sang nói với nhau, ra vẻ chê trách ông kia.
Đèn xanh, mình chạy qua đến nơi vẫn thấy hai người mải chê người kia, không chú ý đèn, xanh rồi mà vẫn chưa chịu đi. Nhìn gần mới biết, họ đều say cả.
Chuyện nhảm thôi. Nhưng tự nhiên làm mình có một ấn tượng gì đó, không rõ ràng, nhưng vẫn nhớ đến nó hoài.
Bây giờ ngồi viết cái này, mới nghĩ ra, có lẽ lúc đó mình nhận ra một điều, là con người ta ai cũng như nhau, đều nghĩ là mình tỉnh, nhưng có khi đang say mà không biết. Có khi chê người ta vội, mà không biết là mình đang tụt hậu. Có khi chê người ta sai, mà không biết trên đời có nhiều cách sai khác nhau. Có khi bận nói mà quên làm. Có khi mải theo nguyên tắc mà quên thực tế.
Liệu mình đang sống đây, có tỉnh táo thực sự mà đi đúng đường, làm đúng việc, hành xử đúng lúc hay không?