Những cái ly
Cái ly mà mình ấn tượng nhất, lại là một cái ly mình không bao giờ dùng. Hồi đó, Pepe vừa có bạn gái mới, thế là một bữa rủ cả bạn gái cả dzịt cả puppy cùng đi siêu thị.
Cũng tội nghiệp cô bạn gái, bình thường đã nghe pepe kể khá nhiều về mình, chắc cũng ăn khá nhiều giấm rồi. Bữa đó lại được chứng kiến pepe và con dzịt trời đánh tung tăng khắp nơi trong siêu thị, tám về mấy món hàng rất chi là ăn ý. Cô nàng thì lủi thủi đẩy xe đằng sau. Trời ạ, bây giờ mới thú nhận tội lỗi nè, thiệt ra bữa đó dzịt cũng hơi hơi xấu bụng. Là con gái, dĩ nhiên biết cái cảm giác người iu mình dung dăng dung dẻ với một nhỏ bạn gái khác, bỏ mình đẩy xe một mình là như thế nào, nhưng mà hông hiểu sao tự nhiên lại thấy khoái chứng tỏ - chứng tỏ với mình, với pepe, hay với ai chả biết - là mình quan trọng với pepe. Giống như mấy bà mẹ thấy con trai mình dắt về một cô, thế là tìm cách giành sự quan tâm của con trai vậy. Hic, giờ nghĩ lại thấy lúc đó mình ích kỷ và con nít dễ sợ. Chứ lúc đó thì khoái lắm, chỉ chỏ cái này, bình phẩm cái kia, tự thấy mình mới là tri kỷ của pepe, ặc ặc.
Mọi chuyện lên tới cao trào khi cả bọn đi ngang một quầy ly tách chén dĩa. Pepe rủ mua ly, nói "bà lựa một cái đi, tui mua tặng bà". Thiệt ra đây là ý pepe muốn làm lành, do mấy bữa trước hai đứa mới cãi nhau một trận mém nữa thì "sugar u u go, sugar me me go". Dzịt dĩ nhiên gật lia lịa (có đồ chùa tội chi hổng gật) rồi cắm đầu vô lựa ly. Pepe cũng muốn mua một cái ly, để uống nước trong cty. Và pepe quất một câu dã man rợ (đối với cô bạn gái kia): "Tui với bà lựa hai cái ly cặp đi".
Éc éc, è è. Dzịt lúc đó còn cười te te mới xấu bụng kinh dị chứ.
Bữa đó, lựa mãi hông được cặp ly nào (siêu thị làm gì có bán ly cặp). Cả bọn đi về. Dzịt cũng chẳng lấy gì làm tiếc, cái ly là chuyện nhỏ, chuyện bự là pepe định mua ly cho mình, chuyện bự hơn nữa là hai đứa giờ dzui dzẻ nhí nhố trở lại như cái hồi còn đạp xe chở nhau đi dzòng dzòng dưới Củ Chi.
Bữa sau, nghe pepe kể, pepe dặn bạn gái mua giùm hai cái ly, còn dặn phải lựa 2 cái ly cùng một cặp. Mình cũng hơi hết hồn, kiểu này cô kia hông giận thì mới lạ.
Quả nhiên, mấy bữa sau pepe mặt wạu đeo, đưa cho mình một cái hộp rất đẹp, gói rất sang trọng (mình còn nhớ là cô đó đi học gói quà, nên gói pro dze kiu lun). Trong hộp có 2 cái ly đúng là một cặp, với ...một bức tâm thư, nội dung vô cùng lâm li bi đát. Đại loại là em thấy anh hợp với chị ấy hơn em, em chúc hai người hạnh phúc. Ặc ặc!
Tới lúc này thì con dzịt mới tái xanh tái xám. Cái tội đùa dai hóa thiệt!
Cũng hổng nhớ dzịt đã giải thích với cô kia kiểu nào, lâu quá rồi. Hình như pepe nói để pepe giải thích, với lại hình như mình có mượn thêm chú nào đó để làm bình phong, hehe. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng êm xuôi, hai cái ly thì pepe xài cả. Dzịt hông có gì hết (đáng đời!), chỉ được một bài học đáng giá.
Bài học gì hả? "Không nên chọc cho phụ nữ ghen, vì họ ghen rất đáng sợ". Hé hé.
=============================================
Cũng hông biết tại sao mà từ sau cái vụ scandal "ly cặp" với bạn gái pepe, dzịt đâm ra khoái ly. Đi siêu thị hay dòm ly. Đi mua đồ lưu niệm cũng hay để ý mấy cái ly. Í tưởng là muốn kiếm một cái vừa đẹp vừa độc đáo, tại vì nó sẽ nằm suốt trên mặt bàn trong cty mà.
Kết quả là một cái ly chẳng sang trọng tí nào, làm bằng nhựa và khá rẻ tiền, chỉ có điều nó hình con gấu.
Cặp đôi với nó, hình như là một cái ly hình con dzịt.
Cái ly con gấu đó theo mình từ Pyco tới Hàn quốc. Nó phục vụ giải khát cho mình suốt hai năm học ở Kyung Hee, rồi lại theo mình lên Seoul. Bây giờ vẫn còn đang phục vụ rất tận tình.
==============================================
Cái ly thứ ba, là một đám ly thủy tinh cũ, kiểu dáng bát nháo, nhìn là biết loại rẻ tiền mua một lần cả lố ở chợ. Tụi nó hay nằm trong một cái rổ nhựa, chen chúc với một bà ấm trà mập úc núc. Cả đám đứa nào cũng hay có cặn trà ở đáy, vì cái nhà đó dân tình khoái uống trà.
Nhớ đến tụi nó, là nhớ đến hồi xưa cứ sáng sáng ông dậy sớm, cỡ bốn giờ bốn rưỡi, cặm cụi nấu một ấm nước. Nước sôi, ông châm đầy ấm trà, xong đổ đầy nước nóng vô phích cho bà. Bà tắm lúc nào cũng phải có nước nóng.
Mình hay mẹ mà bắt gặp cảnh ông lập cập xách cái ấm nước sôi nặng chịch, bốc hơi nước nghi ngút, đổ vào cái phích đặt dưới đất, là thế nào mình với mẹ cũng giành làm. Có điều để bắt gặp cảnh đó cũng hơi khó, chỉ là những lúc bà tắm muộn, nước trong phích nguội mất, ông nấu lại ấm khác thôi. Còn thì bốn giờ bốn rưỡi sáng dzịt toàn đang nằm ngáy khò khò, chỉ có mình ông cặm cụi với cái bếp dầu, với đám ấm và phích và trà, trong cái tĩnh yên lù mù lạt nhạt của ngày mới lên.
Hồi đó, bà hay càu nhàu mỗi lần rờ vô phích thấy nước nguội. Hồi đó, mình cũng hay càu nhàu sao ông đổ nước vô phích mà không kêu con đổ giùm cho. Mẹ thì hay càu nhàu sao ông nấu nước sớm làm gì, bà cũng đâu có dậy sớm, để đó sáng con qua nấu cho.
Càu nhàu thì càu nhàu, ông vẫn dậy lúc bốn giờ bốn rưỡi sáng. Trà ông châm thì ai cũng uống. Bà dì mình càu nhàu vụ đám ly bị cáu vàng vì cặn trà, ông lại lụi cụi rửa.
Xa nhà bao nhiêu năm, bây giờ thì không còn ai nấu nước mỗi sáng tinh mơ. Cũng không còn ai mỗi lần đi tắm lại gọi "Ti ơi bê hộ bà phích nước!". Mình ngồi đây viết linh tinh về mấy cái ly thủy tinh cũ, chả hiểu sao nước mắt cứ chảy ra không dừng được. Chả hiểu tụi nó có nhớ cái người nấu nước, cái người uống trà ngày xưa không?
Hai khuôn mặt
Thời sinh viên, tôi thỉnh thoảng ghé nơi đó, nên bây giờ ký ức của tôi về căn phòng đó không còn nhiều cho lắm. Chỉ nhớ hai khuôn mặt hay ngồi trước máy tính, có lần gật đầu chào bọn tôi với vẻ thản nhiên lành lạnh. Không nhớ nổi đã từng có nụ cười nào không. Không nhớ nổi có hay gật đầu chào không.
Tôi khi ấy bé nhỏ - à, tôi vẫn hay thấy mình bé nhỏ, đó là về nghĩa bóng, chứ tôi bây giờ thì già mất rồi. Những người trước mặt tôi, thành tựu của họ, hoặc suy nghĩ của họ, hoặc cách sống của họ, hay làm tôi thấy mình nhỏ đi. Như hai khuôn mặt trong căn phòng nhỏ hồi xưa. Hai cô gái. Khi ấy, tôi võ vẽ có vài truyện ngắn đăng báo, nhưng họ thì có rất nhiều truyện ngắn, rất nhiều bài đăng báo, nhiều giải thưởng nữa. Tôi ngưỡng mộ cả hai cái tên.
Hai khuôn mặt, một thì dài, hơi góc cạnh, cặp kính to phủ lên đôi mắt hẹp, nhìn có vẻ hơi khô khan. Hình như đó cũng là gương mặt lạnh lùng hơn. Một thì tròn, bầu bĩnh, đôi mắt to đen láy như mắt búp bê, cả khuôn mặt cũng giống một con búp bê xinh xắn.
Tôi hay nhầm lẫn hai người. Vì không quen, cũng vì cái tên. Hai cái tên đều đẹp, nhưng một cái nghe thật ngây thơ và dễ thương, một cái nghe chín chắn và nghiêm chỉnh. Tôi hay nghĩ cái tên trẻ con và dễ thương thì thuộc về khuôn mặt búp bê. Nhưng cuối cùng thì không phải.
Mười năm rồi. Tôi vẫn hay đọc truyện của hai người đó, vẫn tự hỏi truyện nào là của khuôn mặt nào. Trong truyện của hai người, đều có những cô gái trẻ xinh đẹp, hoặc duyên dáng, hoặc có sức hút kỳ lạ với người khác giới. Những chuyện tình trong truyện của họ đều mang vẻ gì đó lãng mạn và bay bổng đến kỳ lạ. Dĩ nhiên, cũng có khác nhau. Một trong hai người, truyện của chị mang lại cảm giác trong veo như nước mùa xuân, những cô gái tinh tế mỏng manh và nhẹ nhõm, làm cho người ta thương yêu không dừng được. Khi đọc những truyện đó, tôi hay tưởng tượng đến khuôn mặt búp bê.
Hôm nay mới biết, hóa ra phán đoán của tôi sai lầm. Những người con gái tinh tế, mỏng manh và khiến người ta phải thương yêu, không phải là do khuôn mặt búp bê viết ra. Nhân vật của búp bê, là những cô gái xinh đẹp và biết rõ thế mạnh xinh đẹp của mình.
Tự nhiên thấy mình dỏm ghê. Đơn giản vậy, tại sao mình phân biệt không được nhỉ?
Không phải chính mình chưa bao giờ có thể cho ra đời được một nhân vật xinh đẹp và tự tin sao? Không phải chính mình luôn đặt mơ ước vào những cái gì đó, không thật là đẹp, không thật hoàn hảo, nhưng vẫn có thể được đón nhận và yêu thương trong đời này sao?
Nhân vật, có khi là hóa thân của những giấc mơ.
Hay ảo tưởng?
Duyên - trích blog của Nghi
“Nếu một ngày mà bạn không còn tình bạn hay tình yêu hay tình cảm nào, đó là vì đã hết duyên rồi, đừng tiếc nuối. Sự ấm áp, sự chân thành hóa thành sự e dè và xa cách. Có gặp thì cũng vui là vui gượng…
…
Trước đây tui có một cặp kẹp tóc mà tui yêu quý lắm lắm, trong một tích tắc tui để quên và mất luôn vì không nhớ rõ nó nằm ở đâu. Mất kẹp tóc, tui lật tung tất cả những nơi chốn tui đi qua, thiếu mất nó tui lồng lộn lên, trách cứ, mắng nhiếc bản thân như là tui đã làm mất một con người. Nhưng sau đó, hiểu ra rằng tui đã hết duyên với món đồ đó rồi và cần bắt đầu một cơ duyên mới với một bộ kẹp tóc mới, bây giờ tui cũng thích nó lắm.”
Cảm ơn Nghi!
Đi và ở
Hôm nay đọc lại câu chuyện cũ mình viết dở.
Cả một truyện, chỉ thấy có một câu là được.
"ở đâu thì cũng là một chỗ trong đời"
Chỗ nào có anh, thì chỗ đó sẽ hạnh phúc thôi.
Những ngày dài
Cái bộ mặt thờ ơ như góc tường phủ rêu xanh
Và cái miệng mình đóng băng
Không muốn nói!
Nhưng vẫn phải cười phải đùa phải hỏi
Nhưng chung quanh vẫn là thinh không
nặng chịch
tối sầm
Có phá vỡ được không?
những khúc mắc trong lòng
Có huyên thuyên để ngày trôi qua được không
Những ký ức xám xịt nhìn mình đe dọa
Những ám ảnh tối tăm vật vạ
Bóng ma ngày xưa
tan đi được không?
Gió băng qua mái hiên dịu dàng
xua ngột ngạt đi
Và những đóa bách hợp vẫn tỏa hương trong góc tối
thì thầm một câu chuyện diệu kỳ
May là còn một bàn tay ấm
xoa nhẹ cái đầu tấm tức
cho mình an ủi đôi khi
Hạt giống
Gấu moi từ đâu ra một túi hạt giống, có hạt giống rau muống, rau húng quế và hành. Hic, gói hạt giống mẹ gửi cho cách đây 2 năm, vịt đã mua ít đất về định trồng nhưng nó mất tăm. Vịt hí hửng bảo, để sang nhà mới sẽ trồng.
Sang nhà mới. Bạn Phi coi kỹ gói hạt giống rồi ... quăng "quá date một năm rồi ông!". Sid lùn cũng bảo, hạt lâu năm quá nó bị chết, không nảy mầm được nữa. Vịt thì tiếc, nên đi Emart nó đòi gấu mua chậu và đất. Mắc kinh khủng, 5$ một bịch đất, cái câu tấc đất tấc vàng coi bộ không sai hehe.
Gieo hạt rồi hồi hộp. Sáng chiều nào tưới cây vịt với gấu cũng nghiêng ngó coi nó có dấu hiệu sự sống nào không.
Cuối cùng thì cách đây 2 hôm, đã thấy 2 cái lá mầm xanh xanh bé tí, tròn xoe của rau quế ló lên. Đến chiều thì mầm rau quế đã lên xanh li ti đầy đất. Rau muống cũng đã lóc ngóc nảy mầm, mặc dù tỉ lệ có vẻ ít hơn. Cũng đúng, hạt rau quế được bảo quản trong bịch chân không, trong khi hạt rau muống bị quăng trong túi xốp.
Có nhiều kế hoạch cũng đã bị quăng vào góc lâu quá. Chắc là vịt cũng nên kiên quyết đi mua chậu, và trồng lại mấy cái hạt giống đó thôi.
Nếu không trồng, sẽ chẳng bao giờ biết được thật ra nó sẽ nảy mầm hay là không.
Nhà mới
Không còn những ngày đi làm về là lại thấy một cái gì đó bị tháo dỡ, lại thấy những đồ đạc của mình bị vứt lung tung vào xó, bị phủ đầy bụi - kết quả từ những cố gắng của chủ nhà để làm cho căn nhà cũ đẹp hơn lên, hòng kiếm một người thuê nhà mới. Không còn những buổi tối ngồi giữa đám đồ đạc ngổn ngang, nghe tiếp gõ đập ầm ầm ngoài bếp. Không còn những người khách đập cửa rầm rầm liên hồi để coi nhà ngay giữa bữa ăn. Không còn cảm giác bực bội và giận dữ, đến độ chính mình cũng muốn trở nên độc ác, hoặc chai lì ra.
Nhà mới vẫn chưa có nước nóng. Vẫn chưa có gas. Net xài chùa, ngắc ngoải lúc có lúc không. Nhưng vẫn là cảm giác sung sướng kỳ lạ khi ngồi bệt lên sàn nhà, khi quàng khăn tắm vào người sau một màn tắm nước lạnh, nghe da thịt tê tê vì cóng, khi nhìn ra cửa sổ và nghe mấy con sẻ líu tíu trên dây điện.
Ở đây, mình không phải là kẻ đang bị đuổi đi.
Hay rồi cũng sẽ bị đuổi đi? Không biết chừng, nhưng hy vọng sẽ không sớm quá.
Tại sao con dzịt hông viết blog?
Dạo này, ngoài cái chuyện lâu lâu làm một bài thơ, chả biết bỏ đâu bây giờ nên quăng lên blog, còn thì không muốn viết gì hết.
Mà viết về cái gì bây giờ?
Bản thân? Đề tài hấp dẫn đối với ... bản thân. Tranh thủ tự tô vẽ kết hợp khoe khoang than thở và self-PR. Hình tui, số đo 3 dzòng và cân nặng của tui vào 0g hôm nay, tui dzui tui bùn tui đi chơi tui đi ... Con dzịt hồi xưa cũng khoái viết về mình. Viết tới viết lui, con dzịt cũng vẫn cứ là con dzịt. Mà dzịt thì chỉ có 1 đầu 1 mỏ 2 cánh 2 cẳng 1 đuôi, viết mãi cũng chỉ nhiêu đó thôi. Nên thôi tạm ngừng viết những gì liên quan tới dzịt. (bài này sẽ là bài cuối cùng liên quan tới dzịt, hy dzọng dzậy, hehe. Nhu cầu self-PR cũng còn cao cao).
Viết về những gì dzịt nghĩ? Hic, rất tiếc là càng già dzịt càng lú lẫn, suy nghĩ cũng trở nên lung tung. Có nhiều chuyện, một phút trước mình nghĩ nó là A, một phút sau đã thấy nó hình như là B. Nếu buồn buồn ngồi nghĩ nữa thì nó sẽ ra C, rồi D, E, F... Cái mớ tùm lum đó làm sao viết ra đây, hehe.
Viết về tình củm? Càng già tình củm nó cũng càng ổn định, nghĩa là hết hôm nay thương ngày mai ghét, mà là hôm nay thương ngày mai thương ngày mốt thương nhiều hơn xí, hôm nay mà ghét đứa nào thì mai mốt kia kìa càng ghét thêm. Mà viết về tình củm ngày nào cũng như ngày nấy thì người đọc chán ốm. Nên thôi. Chưa kể mấy vụ không ghét không thương (ghét không nên mà thương không nổi), nên nó lờ nhờ lạt phọt lạt phèo như nước ốc, có ráng thêm muối mắm vô cũng chẳng ra gì.
Viết về những thứ không liên quan đến bản thân, không có tí suy nghĩ và tình củm nào? Ặc ặc, chính mình cũng hổng khoái đọc mấy thứ đó mà.
Vậy nên con dzịt bó tay toàn tập trong chuyện viết blog, hé hé.
Bằng lăng
Nhớ cái màu tím gầy gò và hoang dại
Như con bé ngày xưa tóc còn chưa kẹp mái
Lơ ngơ nhìn hoa tím góc đường
Người ta ai cũng có một thời để học cách yêu thương
Như hoa bằng lăng có một thời diệu vợi
Mùa hoa cũ đi qua
Mùa hoa sau lại tới
Yêu thương đâu chỉ có một lần
Hoa chọn chi cái màu bâng khuâng
Rồi nép mãi cành cao mà nhớ
Những chiều thông thênh gió
Hoa có theo về phía cuối trời không?
Tím chi cái màu bao dung
Ai cũng có những sai lầm của ngày xưa cũ
Hãy cứ dịu dàng soi vào quá khứ
Trước tiên mình phải thương mình
Cái màu mực lem nhem của thời học sinh
Cái màu ngây ngô của thời dễ vỡ
Tự nhiên sáng nay ngồi nhớ
Mắt một thời trong trẻo sương mai
Con bé ngơ ngẩn nhìn hoa
tóc vẫn chưa dài
Chí Phèo & Thị Nở
May nhờ một bát cháo hành thương nhau
Hẹn thề chưa nói một câu
Có không trọn những ngày sau cũng đành
Duyên là duyên của trời xanh
Người không tránh nổi đành hanh miệng đời
Khen chê rồi cũng rụng rơi
Còn lưu lại chút ngậm ngùi thế nhân
Rượu say mấy nẻo chồn chân
Điên hay tỉnh biết hồng trần ai say
Tỉnh ra chưa hẳn là hay
Hoang mang là rượu đắng cay là đời
Say nên chua chát nụ cười
Điên nên lời mới thật lời phải không?
Người theo đuổi những viển vông
Ta theo đuổi chút cay nồng thì sao?
Nửa đời tỉnh, nửa đời đau
Tưởng đâu say hết nửa sau của đời
Gặp em bỗng muốn làm người
Trăm năm chết một nụ cười cũng cam.
Đã sinh làm kiếp hồng nhan
Xấu cay cực xấu tình hoang hoải tình
Sắc hương là để người nhìn
Không hương không sắc chỉ mình với ta
Ngọc trong từ giữa trong ra
Người đời hâm mộ những hoa với hồng
Có rao bán một tấm lòng
Chỉ thành lạc giữa chợ đông mà buồn
Người mà có một lời thương
Xin đem hết những mật đường cho nhau
Không trầu cũng chẳng cần cau
Cỏ mềm làm gối trăng sao làm đèn
Không duyên mới đúng là duyên
Không mãi mãi cũng chẳng phiền mong manh
Lạc loài em, lạc loài anh
May nhờ một bát cháo hành thương nhau...
Kẹo mạch nha
4 năm trời ở Hàn mình mới chỉ biết được một nơi bán kẹo mạch nha. Một nơi xa lắc xa lơ.
Bây giờ chả lẽ lại lên tận Soeraksan mua kẹo mạch nha? 1 tiếng rưỡi cho chuyến subway đến bến xe bus liên tỉnh Đông Seoul. 3 tiếng rưỡi đồng hồ ngồi trên xe bus đến Sokcho, cái tỉnh miền núi xa tít phía đông bắc nước Hàn. Bây giờ ở đó, chắc biển xám xịt lạnh cóng và tuyết vẫn còn trắng toát trên những đỉnh núi. Đến trạm cuối của Sokcho rồi, phải đón xe bus đi thêm chừng 20 phút mới đến chân núi Seoraksan.
Seoraksan dịch ra tiếng Hán là Tuyết Thạch Sơn. Bạn Hàn giải thích, người ta gọi vậy vì mùa đông những mỏm đá núi đều trắng xóa vì tuyết phủ. Nhưng dân Hàn không thích leo núi mùa đông. Seoraksan nổi tiếng vào mùa thu, với bạt ngàn những cây phong chuyển màu, cả một vùng đồi núi đỏ rực như lửa cháy. Nhắc tới Seoraksan, người ta nhắc tới lá phong thu.
The zoo đến Seoraksan cũng vào một ngày cuối thu. Mùa thu Seoul đến chậm hơn mùa thu phương Bắc, nên khi đặt chân đến núi chỉ thấy những cành cây đã bắt đầu trụi trơ trụi trốc, núi đã phủ màu xám, còn vương vất vài mảng đỏ vàng hắt hiu cuối mùa. The zoo buồn tiếc lơ ngơ đi qua cây cầu đá dẫn vào thác Biryung (thác Phi Long). Có một bà cụ ngồi giữa cầu, trong cái lạnh lay lắt cuối thu, bán mấy thanh kẹo vừng cứng còng. Thương tình bà cụ mời chào, dừng lại mua một thanh. Lần đó đến núi đã là 5g chiều, không còn kịp đi vào thác. Cũng ráng lắm nhưng khi trời sụp tối và rừng phủ mịt mờ không còn thấy lối leo tiếp, cái thác vẫn còn xa lắc. Đành mò mẫm đi về. Ngang qua cầu thì trăng đã lên, không còn thấy bà cụ ngồi đó nữa.
Vì tốn công ngồi xe hơn 500 cây số mà chưa thấy cái thác, nên mùa xuân sau đó the zoo lại cất công lên Seoraksan một lần nữa. Núi mùa xuân xanh (lại đi muộn nên hết sạch hoa đào : ). Bà cụ vẫn ngồi bán kẹo, lần này ở dưới chân cầu. Lại ghé định mua ủng hộ một thanh, thì bà cụ mời mua kẹo mạch nha.
Mua vì thấy ngộ ngộ (bên Hàn mà cũng có kẹo mạch nha ??). Mua vì nghĩ chắc nó khá hơn cây kẹo vừng cứng ngắc một tí. Bốn đứa ba cây kẹo (bạn Phi không ăn), đi long nhong, vừa liếm thử miếng đầu tiên đã giật mình nhìn nhau. Trời ơi ngon ghê!
Kẹo mạch nha đúng là mạch nha thật, vị ngọt rất thanh, rất dịu. Mùi thơm thơm của lúa non ngậm sữa.
Tự nhiên thấy ngậm ngùi. Nước mình có thiếu kẹo mạch nha đâu, mà tận đến khi đi đến một nước xa tít xa mù thế này mới được ăn kẹo mạch nha "thật". Chứ không phải thứ kẹo mạch nha đầy đường ở nhà.
Lúc ở thác ra, the zoo ghé mua cả một hộp kẹo. Mang về quết bánh phồng, chén có một bữa đã sạch trơn.
Bây giờ thèm kẹo, chẳng lẽ lại đi 500 cây số chỉ để mua một (hay mười, hehe) hộp kẹo?
Mà có khi trước khi về nước sẽ phải đi lần nữa thật. Nếu không sau này về VN rồi mà lại thèm ăn mạch nha đúng nghĩa, mạch nha làm từ lúa non chứ không phải từ đường cát, chẳng lẽ phải mua vé máy bay sang Hàn trở lại sao?
Cho tuổi 30 sắp đến
Những trăn trở những bồi hồi xưa lắc
Cũ mèm cả những ngày bất trắc
Những ngày vui và những ngày buồn.
Em bây giờ nhàn nhạt với yêu thương
Chẳng thèm giữ và chẳng thèm nắm lấy
Cái gì của mình hình như vẫn vậy
Cái gì xa rồi đã hóa hư vô
Ba mươi năm như một trò đùa
Anh chải tóc tìm ra vài sợi bạc
Có những giấc mơ lâu lắm rồi đi lạc
Anh tìm về cho em được không?
Bây giờ hình như chẳng có bão giông
Dù đôi lúc cuộc đời vẫn khó
Em quen lắm rồi những hay những dở
Những nhọc nhằn những đổ vỡ từ xưa
Những lo toan của cuộc sống bây giờ
Kéo em mải miết đi theo chúng
Có phút nào bên trời gió lộng
Em lại là em của ngày xưa không?
Có bao giờ lại tóc rối má hồng
Ngồi vắt vẻo trên cành trăng mười sáu
Rồi tan biến vào ngày xưa hư ảo
Để chẳng còn em mòn mỏi của bây giờ.
Cũ mèm cả rồi những khát khao xưa
Em đã nhận không ra em rồi đấy!
Anh đánh thức đi để em tỉnh dậy
Kẻo cả đời mình chẳng nhận ra nhau...
3600
Con xin lỗi, vì đang sống phí sống hoài những ngày tháng mình đang có.
Con sẽ cố sống khác đi, có ích hơn.
Có được không?
Con chỉ làm được mỗi một điều đó thôi.
Mùa đông và tóc đóng băng
Mùa đông, như sáng nay là -10 độ C. Đi được ít bước ra khỏi nhà thì thấy mái tóc mình bắt đầu nặng nặng. Y như rằng tóc đóng băng lại hết. Thành từng lọn nhỏ cứng queo, lúc đi nghe tụi nó va vào nhau lào xào.
Chả hiểu sao lại khoái cái cảm giác tóc bị đóng băng như vậy. Mặc dù chả tốt tí nào cho cả tóc và người. Tóc thì dễ hư. Người thì dễ bệnh.
Hồi xưa ở trường, mỗi lần Sid nhìn thấy tóc mình đóng băng là nó cười phá lên rồi ...bẻ thử. Nó khoái cái cảm giác bẻ túm tóc-băng gãy cái cụp.
Lúc đầu tiên mình đi chung với anh một ngày mùa đông lạnh thế này, anh cũng cười. Cũng tính bẻ thử tóc. Nhưng sau khi bẻ một nhánh tóc đầu tiên thì anh thôi, bảo làm vậy hư tóc hết. Và anh xuýt xoa lo mình lạnh, mình bệnh.
Mình vẫn thích cảm giác của mấy túm tóc cứng ngắc va vào nhau lao xao. Nhưng chắc hôm sau sẽ tắm buổi tối và đội nón ấm vào buổi sáng. Bắt đầu thích cái cảm giác ấm áp hơn là những trò nghịch ngợm trẻ con.
Chắc là mình già thật rồi ...
Bỏ qua
Chuyện gì qua cho nó qua.
Nhưng mà nè, đừng làm lại trò đó thêm bất cứ một lần nào nữa. Sức chịu đựng của một người có giới hạn thôi.
Hành phương Nam (thơ Nguyễn Bính)
Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Ðã dấy phong yên lộng bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !
...
Bài thơ dài, mà mình chỉ thích có bốn câu này. Đọc nó trong một truyện ngắn có thể gọi là hay.
Hôm nay đọc truyện ngắn, tìm được thêm một câu nữa mà mình thích:
“Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là niềm tin rằng chúng ta được yêu; được yêu vì chính chúng ta, đúng hơn là được yêu bất chấp bản thân chúng ta ra sao”
---V.HUGO ---
Vậy thì mình đang hạnh phúc lắm mà mình không biết ^^
Sân khấu
Ngựa trầm vó ải nam quan
Nước mắt lời ca tiễn người chén rượu
Sàn gỗ hoá thân thành chốn địa đàng
Hiện thực và mơ cách nhau một bức màn
Khi khép lại tất cả là hồi ức
Buồn vui chẳng biết đâu là thực
Những chuyện tình chưa chắc đã là không
Điêu Thuyền áo xanh, Đắc Kỷ áo hồng
Chiêu Quân ôm đàn Tây Thi giặt lụa
Tất thảy tình duyên xưa đều lỡ dở
Lặng một cung đàn vẫn rát tay đau
Lặng một cung đàn em đi về đâu
Hạng Võ hôm nay biệt Ngu Cơ khác
Thảng thốt thấy mình khóc người đi lạc
Đời vẫn thăng trầm làm sao gặp nhau
Văn Miếu
lụm cụm rêu
thơm nghiêng ngả một góc chiều hoàng lan
gạch xưa chen với cỏ hoang
mắt rùa u uẩn thời gian luân trầm
mưa rơi
xao xác rì rầm
nghe như một tiếng thơ ngâm
mơ hồ
hồn sĩ tử
mộng cơ đồ
trăm năm thành khói hư vô
chạnh lòng
Nằm mơ
Tỉnh dậy suy nghĩ mãi, không biết mình là người và mơ thấy hóa bướm, hay thật ra là bướm mà mơ thấy hóa người.
Cái gì là mơ, cái gì là thực, nhiều khi khó mà phân biệt được.
Nói vậy thui, chứ phân biệt được tất. Mơ thì lúc nào cũng khác nhau. Cuộc sống thực thì lúc nào cũng giống nhau.
Kể ra hay mơ như mình cũng vui. Đêm nào cũng nằm mơ. Mỗi giấc mơ là một câu chuyện. Có khi một giấc mơ là cả một cuộc đời. Có khi là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm trở. Có khi là một vùng đất lạ. Có khi là một cảm xúc thấu tận đáy tim.
Có lần mơ về nhà. Cả nhà tíu tít. Hạnh phúc.
Có lần mơ gặp lại ông bà vẫn trẻ như hồi xưa, hai cụ dắt nhau đi chơi cả ngày.
Có lần mơ gặp đại ca và đám bạn hồi đại học. Mừng đến nỗi chạy ùa đến ôm chầm lấy một đứa (chuyện này ngoài đời chả bao giờ làm, nếu có chắc là chạy đến thụi cho mỗi đứa một cái. Sao trong mơ mình nổi hứng thế không biết!). Tỉnh dậy, vẫn còn vui suốt ngày hôm sau.
Có lần mơ đi học khiêu vũ. Tình cờ ông thầy dạy khiêu vũ là người quen. Người quen đứng bên cửa sổ phòng học lắt hắt ánh chiều, xoè tay cho mình thấy một cái kẹp tóc của mình mà người đó đã giữ hơn mười năm (Thiệt ra hồi xưa mình có xài kẹp tóc đâu, hì hì. Và dĩ nhiên là bi giờ vẫn chả biết khiêu vũ tẹo nào).
Có lần mơ ...
Tỉnh dậy, nhận ra mình nằm mơ, vì lại thấy mình nằm trên cái giường con ghép bằng ba miếng nệm salon. Lại thấy mình mắt nhắm mắt mở đánh răng rửa mặt, lết lên cty cày cục cho xong thêm một ngày.
Con bướm mà mơ thấy thành người, thì có muốn mơ mãi không?
Con người mà mơ thấy thành bướm, thì có muốn mơ mãi không?
Intolerable
tui vẫn phải ráng chịu đựng
tui vốn hông giỏi chịu đựng
hóa ra lại rất giỏi
đang giỏi lên
sẽ tới lúc hết chịu nổi
$^&%^*&^*(&*(@!!! Mắc mớ chi thiên hạ cứ thích làm khổ mình, và làm khổ nhau ???
Và tui, tui có làm gì nên tội, mà bắt tui chịu ?
Thế nào là ghét
Mà không sống nổi thiệt.
Người ta hay nói "tui sống hông nổi với cái thằng hàng xóm của tui" hoặc "sống hông nổi với bà boss già ế chồng này". Nghĩa là cái sự ghét, làm cho người ta hết muốn sống, hehe...
Vậy thì thế nào là ghét?
Ghét, có hai dạng, ghét một cái gì đó và ghét một điều gì đó.
Hehe, bạn sẽ nói, giống nhau mà???
Ừm, bạn ghét một cái gì đó, nghĩa là ghét tất cả những thứ thuộc về nó.
Bạn ghét thằng cha hàng xóm. Ghét từ cái giọng hắn nói, cái tướng đủng đỉnh hắn đi. Ghét con chó của hắn, ghét cái cây nhà hắn. Ghét từ A đến Z.
Có một vài lần, mình đã từng ghét một cái gì đó. Cụ thể là ghét một người nào đó. Hỏi vì sao, biết chết liền á. Tự nhiên nghe giọng nói của nó cũng thấy khó chịu, thế thôi. Ui cái thời trẻ con!
Hoặc là ghét ăn chao và mọi thứ liên quan đến chao.
Nhưng mà cuối cùng, khám phá ra cái sự ghét một cái gì đó nó ấu trĩ. Vì mọi thứ đều có mặt tốt và mặt xấu của nó. Bi giờ thì có thể thoải mái ăn thịt dê nướng chấm chao, và đã hết ghét cái đứa vốn vẫn đối xử rất tử tế với mình.
Nhưng mà, vẫn hay ghét một điều gì đó. Ghét sự dối trá. Ghét sự bất công. Ghét thói nguyên tắc. Ghét a, b, c và d ...
Có một số thứ khác, cũng không biết là có phải ghét hay không, nhưng thật sự phát ngấy lên vì những điều đó. Cứ thấy nó diễn ra trước mặt mình, là muốn tung cước đá cho một phát, bắn đi chỗ khác cho khuất mắt.
Nhiều khi, thích mình giống như hồi xưa. Cái hồi khơi khơi ghét một đứa mà nó chả có lỗi gì với mình, và cũng không hề có tí ăn năn nào về cái sự ghét đó. Lúc đó, dễ sống biết bao!
Bi giờ, nhiều khi cảm thấy mình có trách nhiệm với cái này cái khác (cũng chả hiểu sao lại mang cái mớ trách nhiệm đó vào người nữa, trời ạ!), nên nhiều khi một cái gì đó đã có nhiều điều để mình ghét lắm rồi, mà vẫn còn phải lên lớp tư tưởng mình khá nhiều, để không dẫn đến chuyện ghét toàn thể nó.
Bạn sẽ hỏi tui, vậy cuối cùng, nói tới nói lui, thế nào là ghét?
Tui hông biết. Tui đang cần một cái định nghĩa đây. Nhưng trái với cái lúc tự hỏi thế nào là thương, để mình biết thương nhiều hơn, tui muốn biết thế nào là ghét, để không ghét nữa.
Dù sao đi nữa, cuộc sống này vẫn quá đẹp, để mà ghét bất cứ cái gì thuộc về nó, đúng không?
Sự tích Bánh cam hay truyện về tác giả của CQNB
Cũng chẳng biết có bao giờ anh Tứ lên lang thang trên mạng không. Nếu có, và nếu anh đọc được cái blog này, hy vọng anh gọi cho Bánh cam, anh em mình làm một bữa cà phê hỉ.
Sao là Bánh cam á? Ừm, phải kể có đầu có đũa cái. Số là mùa hè năm một chín chín mấy chẳng nhớ, tự nhiên con vịt nổi hứng đi học võ. Trung tâm văn hóa gần nhà có môn Aikido. Ừa thì Aikido!
Sáng 5 giờ, hai chị em mắt nhắm mắt mở đèo nhau trên xe Chaly đến trung tâm. Leo vòng vèo lên cái cầu thang cũ. Phòng tập ở tầng trên cùng, phải đi xuyên qua chỗ học aerobic có mấy bà đang ẹo ẹo, nhìn qua phòng tập thể hình có mấy chú không thể hình gì ráo.
Phòng tập có một tấm nệm dày và rộng mênh mông, không biết tuổi thọ bao năm rồi. Một cái giá vũ khí (héhé). Hai cái phòng thay quần áo cũ kỹ nhưng không hôi lắm. Khoác cái áo võ, thắt cái đai lưng, thấy mình cũng oai phong như ai.
Học aikido trước hết là phải học té. Hai người tập với nhau, một người quăng, thì người kia phải búng chân lên theo đà quăng mà lộn một vòng, té cái rầm xuống nệm cho thật đẹp, nghe thật đã tai. Vì thứ nhất té vậy mình không đau. Nếu không lạng quạng cưỡng lại lực đòn dễ bị thương. Thứ hai là trình diễn nó đẹp.
Một trò cũng hấp dẫn nữa là chiêu lộn vòng. Nhìn mấy người đai xanh thực hiện thật đẹp mắt. Dùng tay làm tựa (tay phải co tròn đều, che đầu, rồi phóng người lên, lộn mèo qua chướng ngại vật).
Đai trắng bắt đầu tập lộn thì chỉ tập dưới đất thôi.
Đến đây, bắt đầu có người la làng, sao mà kể lể dài dòng vậy hả. Anh Tứ đâu? Bánh cam đâu?
Hì hì, thì tất cả mọi sự nó bắt đầu từ bài tập lộn vòng. Không biết con vịt lộn kiểu gì mà có một ông trong lớp dòm rồi phán một câu xanh rờn "em mà lộn gì, em lăn tròn tròn giống cái bánh cam"
Hic, tính ra ông đó giống cái bánh cam hơn Vịt mà! Ổng tròn ú, hổng biết tới bao nhiêu kg nữa. Đi tập sumo chắc là hợp hơn (hehe, sorry anh Tứ, em nói quá lên đó. Trả thù người vắng mặt héhé). Trắng và cao. Và một khuôn mặt không đoán được tuổi, lúc nào cũng nhe răng ra cười.
Từ đó, mình có thêm cái tên Bánh cam. Tập chiêu mới, ổng gọi, ê bánh cam ra tập chung với anh. Hic, bao nhiêu chiêu mình quên cả rồi, chỉ nhớ mỗi cái chiêu đó. Nó là một đòn phải hất tay từ dưới cằm đối phương đẩy ngược lên trên, để đối phương mất đà mà té xuống. Mình đẩy mãi ổng chả cục cựa gì. Tức mình la: tại anh nặng hơn em! Ổng cười hehe, tại em đánh không đúng. Không cần dùng sức tay, mà dùng sức thân người, vừa giơ tay vừa bước dấn lên, xoay người, cái đà đó người ta không gượng lại được.
Nói là làm, ổng thử, mình ráng cỡ nào cũng té. Té đau thảm.
Nhưng mà con gái mà đánh áp sát kiểu này lỗ quá, hehe.
Tập với anh Tứ thêm vài đòn nữa. Đòn nào cũng bị té đau, nhưng học được cách đánh sao cho hiệu quả, chả cần hoa mỹ gì hết.
Hỏi, anh từng học võ rồi à. Ừa. Hồi xưa có những buổi đi từ trường về nhà trọ, buổi tối, anh vừa đi vừa đánh tất cả những cây cột điện bên đường.
Vậy đó, mình cũng chả hỏi gì thêm. Không hiểu sao lúc đó mình không chú ý đến những người tròn tròn cho lắm. Ấn tượng về anh Tứ chỉ còn lại duy nhất một con đường đèn vàng hắt, vắng vẻ và lao chao gió, một người vừa đi vừa tập võ trên những cây cột điện. Đi về một căn phòng nhỏ, cô độc.
À, đừng nghĩ mình chế ra mấy chữ cô độc, vắng vẻ, và gió nhé. Đó là những chữ anh Tứ dùng khi nhắc đến "hồi xưa". Hồi xưa của anh. Muốn hỏi bây giờ anh làm gì, bao nhiêu tuổi, blah blah blah ... nhưng lại thôi.
Vậy mà không ngờ, khi con người tròn tròn và có vẻ võ biền đó đưa mình hai truyện ngắn "cho anh góp bài vô cái câu lạc bộ thơ văn gì đó của em" thì mình bị shock thực sự. Truyện không phải là hay. Mà là hay tuyệt.
Mình chắc là người đầu tiên được đọc Con quỷ nỗi buồn. Phải không anh Tứ?
Đọc xong, tự nhiên cũng buồn mênh mông. Thấy mình quá ấu trĩ và nông cạn trong đánh giá con người. Mức độ sâu sắc của một người, không phải dễ dàng mà biết được. Tâm hồn một người, không phải cứ nhìn là thấy được. Mà mình thì luôn vội vã với những kết luận.
Rồi Bánh cam nghỉ học võ. Vô năm học, không dậy sớm nổi nữa. Cũng không vừa đi học võ buổi sáng vừa chạy đến trường lúc 7g được. Nên nghỉ.
Cũng chẳng biết làm sao lại muốn kể về anh Tứ, khi mà ký ức đã mù mờ hết cả rồi. Chắc là hồi xưa đã từng biết nhiều hơn về anh, nhưng giờ thì chẳng nhớ ra nổi nữa. Cũng không biết anh đang làm gì, ở đâu, mấy vợ mấy con rồi. Và không biết anh còn viết truyện nữa không, khi mà Con quỷ nỗi buồn đã được truyền tay nhau trên mạng.
À, còn hai truyện nữa của anh, không ấn tượng như Con quỷ nỗi buồn, nhưng cũng tạo cho người đọc thứ cảm xúc dịu dàng và mênh mang, mơ hồ của những nỗi buồn, nỗi cô độc. Truyện "Hạnh phúc" và "Mặt trời và vịt con". Hai truyện này, chắc chỉ có bọn ASX là được đọc. Không có trên mạng, chẳng tìm thấy ở đâu.
Bánh cam bây giờ bị người ta gọi là vịt con. Thỉnh thoảng nhớ lại truyện Mặt trời và vịt con, thấy mình cũng giống như con vịt con trong truyện, con bé con hàng xóm bù xù xấu xí, ngồi im lặng bên anh ngắm hoàng hôn.
Hy vọng bây giờ, anh hạnh phúc với những hoàng hôn của mình, và đã bỏ lại con quỷ nỗi buồn của anh ở một góc xa nào đó.
Rồi tất cả sẽ qua thôi
Dạo này bà con thấy mình không update blog. Thiệt ra mình viết cũng nhiều, nhưng toàn là mấy mẩu lặt vặt than buồn than chán với lại bế tắc. Tâm trạng mình bữa giờ nó đen thui như nồi nước phở về cuối, còn lại toàn xác tiêu với xương vụn. Chắc do cái project chết tiệt này. Mà cũng chắc do mình lại rơi vào một đợt suy nghĩ lung tung (cái vụ suy nghĩ lung tung của mình nó cũng có định kỳ ghê lắm hehe).
Viết xong không muốn post lên. Sợ bà con đọc xong rồi lại phải chạy đi an ủi. Hoặc là sẽ chán ùm lên mà chả thèm an ủi nữa. Cả hai thứ đó mình đều không khoái. Nên thôi vậy.
Cuối cùng cái blog cũng không làm được chức năng mình muốn. Hồi xưa có một mình, viết blog vì có những chuyện chả biết nói với ai. Nó trở thành một người bạn tâm sự, đại khái như vậy. Tự nhiên dạo này có cảm giác, viết blog là để bạn bè mình đọc. Cũng không nhiều nhặn gì, chỉ có một số người bạn thân, hoặc không thân lắm, nhưng có quan tâm đến mình. Tự nhiên thành ra mình có thêm một bộ mặt khác. Người ta có một bộ mặt, là để đưa ra với cuộc đời. Lúc buồn mà muốn người ta biết mình buồn thì khóc. Muốn người ta biết mình vui thì cười. Muốn bày tỏ gì thì nhờ cái mặt mà thể hiện điều đó. Nếu buồn vui mà không muốn cho người ta biết, thì cũng đành giấu vào trong, rồi đưa ra một bộ mặt lì lì vô cảm thôi. Cái blog của mình bây giờ cũng lì lì vô cảm. Nó thành khuôn mặt thứ hai, mà vẫn chẳng khác đi được với khuôn mặt thứ nhất. Thế có chán không hihi ...
Định là sẽ viết một cái blog vui vui, báo cho bà con biết là mình ổn cả, vẫn có khả năng sáng tác hài kịch được. Nhưng lại thành ra cái của này đây. Lại phải suy nghĩ xem có nên post nó lên không đây, trời ạ !!!
Dạo gần đây, mỗi lần mình có chuyện gì đó không ổn, mình nhớ lại một truyện Soul soup (gọi tắt của Chicken soup of the souls, ngôn ngữ Dzịt), cụ thể là sao thì quên mất rồi. Nhưng câu đố là: "làm sao để chỉ nói một câu, có thể khiến một người đang vui trở nên buồn, và một người đang buồn trở nên vui?". Câu trả lời là "Rồi tất cả sẽ qua thôi".
Rồi tất cả sẽ qua thôi, thật đó!
Mình có kinh nghiệm mà. Có nhiều chuyện tưởng chừng không thể qua nổi, mà cũng qua hết rồi.
Còn một câu tính nói, mà tự nhiên cái bài hát "Rain and tears" nó bắt đầu play, làm mình quên mất tiêu cái điều định nói.
Rain and tears
All're the same
But in the sun
You've got to play the game
When you cry
In winter time
You can pretend
It's nothing but the rain ...
À, nhớ ra rồi! Cái câu "Rồi tất cả sẽ qua thôi", nó làm mình nhớ một câu trong bài hát Những mùa hoa bỏ lại: "Rồi sẽ qua hết, đời cuốn trôi mãi..."
Trôi về đâu?
PS: cuối cùng cũng đang ngồi làm việc. Một cách rất khoa học. Khoa học sao á, tức là mình cần phải copy một file lên server để update cái service đang chạy, thì mình phải remote desktop vào server, nhấn phím tắt mở explorer, rồi ngồi chờ 10' cho nó phục hồi net, xong select folder, chờ thêm 10', click vào file, lại chờ 10', kéo nó sang chỗ mới, thêm 10', ... cứ thế đều đặn nhịp nhàng. Trong lúc chờ thì tranh thủ code, hoặc là báo cáo tình hình vô cái blog này héhé.
Con quỷ Nỗi Buồn
"Lối ngày xưa đầy nắng,Và ta khóc thật to..."
Con Quỷ Nỗi Buồn sống với anh sinh viên trên một căn gác nhỏ. Chỗ ngồi ưa thích của nó là cuối kệ sách bụi bặm, nơi đặt bình hoa cũ với những bông hoa đã úa tàn. Con Quỷ Nỗi Buồn sống những ngày sung sướng.
Người ta khi sinh ra không ai có nỗi buồn. Thế rồi từ cuộc sống, từ những người xung quanh và có khi từ ngay chính bản thân họ, Con Quỷ Nỗi Buồn sinh ra, lớn lên theo năm tháng, lớn lên theo nỗi buồn. Các Con Quỷ Nỗi Buồn có khuôn mặt, hình dáng, móng vuốt khác nhau. Con Quỷ Nỗi Buồn của bạn khác Con Quỷ Nỗi Buồn của tôi, Con Quỷ Nỗi Buồn của anh nhiều móng vuốt hơn Con Quỷ Nỗi Buồn của em.
Và bây giờ Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên đã sống những ngày hạnh phúc. Bởi vì anh sinh viên thường có những nỗi buồn riêng. Có khi giữa đêm khuya chợt thức giấc, anh sinh viên không thắp đèn mà cứ nằm mở mắt thật to trong tối, Con Quỷ Nỗi Buồn lại lẳng lặng đến đứng ở đầu giường của anh. Cũng có khi cả hai ngồi ngắm trời mưa ngoài cửa sổ và những bóng người vội vã đi trong mưa. Con Quỷ Nỗi Buồn thích nhất là khi anh sinh viên ra ngoài, anh thường dẫn nó cùng đi dạo trên những phố vắng đầy lá me bay... Tóm lại, Con Quỷ Nỗi Buồn trong câu chuyện của chúng ta sống thật hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc thường không kéo dài, cho dù đó là hạnh phúc của một Con Quỷ Nỗi Buồn. Một ngày giáp tết căn phòng của anh sinh viên có khách. Đó là một cô gái có dáng dấp người lớn và đôi mắt trẻ con, nụ cười của cô tràn ngập căn phòng tối tăm của anh sinh viên. Con Quỷ Nỗi Buồn đâm ra có ác cảm với cô gái, rồi nó ghét luôn Con Quỷ Nỗi Buồn đi theo cô- một con quỷ bé nhỏ và có vẻ nhút nhát. Nhưng những lần sau nó thấy Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái ốm yếu quá nên đâm ra thương hại, nó lân la làm quen :
- Đằng ấy trông xanh xao lắm, chắc cô chủ của đằng ấy lúc nào cũng vui vẻ phải không ?
Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái hóa ra lại dễ bắt chuyện :
- Không phải đâu, lúc trước mình cũng to béo như bạn. Song từ khi cô chủ của mình quen với cậu chủ của bạn thì mọi sự thay đổi, mình chẳng được chăm sóc nữa.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy ?
- Mình cũng chẳng biết nữa. Con Người gọi nó là Tình Yêu. Các cụ Quỷ Nỗi Buồn có ý kiến khác nhau về nó lắm. Có cụ cho rằng Tình Yêu làm cho các Con Quỷ Nỗi Buồn chúng mình thêm mập. Nhưng bạn thấy đó, một con quỷ trẻ như mình mà cứ tiếp tục gầy đi vì cái quỷ quái gọi là Tình Yêu...
Nó im lặng một chút, thở dài, rồi trái với vẻ niềm nở lúc đầu, nó nói tiếp, giọng buồn buồn :
- Cứ như thế chắc phải khăn gói ra đi mất! Có ngày bạn chẳng còn thấy mình đâu... Mà thôi, mình lại phải đi đây, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái hấp tấp chạy theo chủ, bỏ lại Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên đứng trầm ngâm một lúc lâu, quên cả chào con quỷ bạn tội nghiệp.
Những ngày sau đó Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên quan tâm đến cậu chủ của mình nhiều hơn. Nhưng anh sinh viên chỉ làm nó thêm lo lắng, anh vắng nhà liên tục, có đêm không quay về ngủ. Rồi những bó hoa, những nụ cười, những cuộc hẹn hò... Đến một ngày, cô gái quay lại không còn Con Quỷ Nỗi Buồn ốm yếu đi theo nữa. Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên bắt đầu nghĩ đến số phận của mình, bắt đầu tính đến những chuyến đi xa.
Một buổi trưa, Con Quỷ Nỗi Buồn nghe anh sinh viên trao đổi với bà chủ nhà về việc trả lại chỗ trọ. Anh sinh viên định dọn đến ở một nơi chỗ khác, thích hợp hơn căn gác bụi bặm một người này. Anh nói với bà chủ là sẽ dọn đi thật sớm rồi sau đó anh vội vã đến thư viện.
Con Quỷ Nỗi Buồn bất ngờ với tin đó. Nó ngồi bồi hồi một lúc lâu rồi rời khỏi nơi ẩn náu rón rén chui vào chăn của anh sinh viên. Tiếng nhạc dương cầm vẫn vọng ra từ chiếc cát xét cũ kỹ mà anh sinh viên quên tắt. Con Quỷ Nỗi Buồn lơ mơ ngủ.
Con Quỷ Nỗi Buồn thấy nó cùng anh sinh viên di trong một chiều thu trong sáng sau cơn mưa, xác lá tấp đầy hai bên vệ đường, không khí lành lạnh và ẩm ướt. Có ai đó gọi anh sinh viên ở cuối con đường, tiếng trong trẻo và quen thuộc. Anh sinh viên đáp lại rồi chạy theo tiếng gọi. Còn nó cố gắng theo kịp anh nhưng những bụi bờ đã giữ chân nó lại. Và cuối cùng, Con Quỷ Nỗi Buồn đã rơi lại một mình trên khúc quanh của con đường giữa hoàng hôn xuống chậm.
Con Quỷ Nỗi Buồn thức giấc thì đêm đã tràn vào căn phòng, băng cassette đang quay đến bài cuối, từng nốt nhạc lẻ loi rơi vào bóng tối. Con Quỷ Nỗi Buồn nhận thấy mình đã khóc trong mơ, nước mắt ướt đầm cả gối. Hóa ra nó chỉ là một con quỷ có tâm hồn yếu đuối, một con quỷ vô tích sự chẳng cần cho bất cứ ai. Nó lặng lẽ xuống giường thu dọn hành lý ra đi. Cũng chẳng có gì cả, chỉ vài nỗi buồn lặt vặt không đâu. Con người thật ra chẳng có bao nhiêu nỗi buồn, sở dĩ người ta buồn lâu như vậy vì người ta đã nghĩ tới nỗi buồn của mình thật nhiều lần.
Đến tận khuya anh sinh viên mới về nhà. Anh lăn ra giường đánh một giấc ngon lành, thỉnh thoảng lại mỉm cười trong mơ. Con Quỷ Nỗi Buồn đứng thật lâu ở đầu giường ngắm khuôn mặt bình thản của anh. Khi đồng hồ dưới nhà thong thả điểm mười hai tiếng chuông, Con Quỷ Nỗi Buồn khẽ khàng mở cửa và ra đi. Thật buồn cười cho nó, đi quanh quẩn về đâu nó cũng vẫn ở trong cuộc đời này.
Câu chuyện của chúng ta lẽ ra đã chấm dứt. Nhưng Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên không đi xa được bao nhiêu, nỗi nhớ đã giữ chân nó lại. Nó nhớ lúc nửa đêm, anh sinh viên và nó thức giấc vì một kỷ niệm nào đó chợt quay về gọi cửa. Nó nhớ những chiều mưa với những bóng người cô đơn không hiểu sao cứ nhạt nhoà sau cửa kính đẫm nước. Nó nhớ hai hàng cây trầm ngâm trút lá trên lối đi đầy bóng tối. Nó nhớ những ngày buồn bã mà hạnh phúc của riêng nó. Cuối cùng nó da diết nhớ chỗ ngồi đầy bụi với bình hoa đã úa tàn, nó chợt thấy rằng bao lâu nay ngồi ở chỗ ấy mà vẫn vô tình không biết đó là hoa gì. Có lẽ là hoa cúc, hoa hồng hay cũng có thể là một loại hoa dại không tên nào đó.
- Mình sẽ quay lại. Mà mình quay lại để làm gì ? - Con Quỷ Nỗi Buồn tự nhủ rồi lại nghĩ tiếp - Mình chỉ quay lại một lát thôi, xem những bông hoa đó là hoa gì rồi sẽ đi ngay.
Và Con Quỷ Nỗi Buồn của chúng ta đã quay lại, nhưng anh sinh viên thì dọn đi mất. Căn phòng đầy những mảnh giấy vụn, những đồ vật không còn dùng được, tường và sàn hoen ố, bám đầy bụi bặm.
Có ai đó đã viết : "Con Người đem lại linh hồn cho chỗ ở. Con Người ra đi chỗ ở cũng mất linh hồn". Linh hồn đã mất nhưng Con Quỷ Nỗi Buồn vẫn còn ở lại. Em cứ hỏi anh vì sao người ta buồn khi quay về chốn cũ ? Người ta đâu có buồn, người ta chỉ gặp lại Con Quỷ Nỗi Buồn mà họ vô tình đánh mất. Riêng anh, Con Quỷ Nỗi Buồn của anh đã ngồi lặng lẽ đâu đó trong kỷ niệm, đã đợi chờ anh, đợi chờ rất lâu mà anh vẫn không quay trở lại...
In a sweet sea (theo nghĩa đen, ặc ặc)
Viết cho nó coi cái tên mình bằng tiếng Hán. Nó dịch ra tiếng Anh là Brilliant. Chả biết nó dịch đúng hong, nhưng cứ coi là đúng đi héhé.
Oải quá, hông biết bao giờ mới chấm dứt cái màn test and fail này.
Mấy bữa rày béo ú. Sáng 10g ăn sáng. 12g ăn trưa. Xong nhón 3 cái bánh ngọt. Rồi ăn chiều. Tối ông trưởng phòng hỏi mày muốn ăn gì bữa khuya. Dạ ăn gì cũng được, thế là mì gói, bánh ngọt, hoành thánh, snack, potato chip và nước ngọt. Hôm qua thì ông trưởng phòng (một ông khác, sao mà lắm trưởng phòng thế không biết) vác đến một hộp chocolate và một thanh to đùng, gọi là hối lộ cho cái mặt mình bớt xụ. Hôm nay thằng Cá hỏi mày ăn kem không, còn cũng ông trưởng phòng đó thì lượn lờ rải chocolate củ hành đầy bàn mình, làm mình phải dispatch mớ đó qua mấy bàn khác.
Cái chương trình nó mà không chạy hoài, ở lại cty hoài, chắc mình tròn như cái lu.
Thằng Cá hỏi, mày bịnh hả, sao hôm nay hỏi ăn kem không lại lắc (bình thường mình hở ra là đòi kem nó). Không lẽ nói với nó là ông có thấy tui chìm trong đồ ngọt rồi hong.
Mình muốn về VN. Mình muốn ăn bún xào, ngủ trưa và uống nước dừa 1000 đồng dọc đường. Huhu... có ai chịu nuôi mình cho mình về VN hông :((
Thực tập điện tử
Lụm lên thì hỡi ơi, lớp nhựa bọc ngoài các jack cắm đã gãy đôi lúc nào hỏng biết, chỉ còn trơ lại 4 cái chân, dĩ nhiên là chả bám được vô đâu.
Mình nghĩ, chắc kiếm miếng nhựa bọc khác gắn vô mấy cái chân là xong. Ngồi chờ ai đó bên hardware vô để hỏi xin cái miếng nhựa bọc khác, chờ hoài, chả thấy ai, sau một hồi chơi chán, bèn xách miếng nhựa chạy wa chỗ Chiên Xù.
Chiên Xù hỏi, cái này ở đâu ra. Mình chìa cái đầu cọng dây. Xù bảo theo tao, nó đi tới tủ đựng đồ của nhóm hardware lục lọi, miệng hỏi, mày có làm gì liên wan tới mạch bao giờ chưa.
Dĩ nhiên mình trả lời rồi. Nghĩ thầm, dù sao hồi xưa cũng đã từng học lớp thực tập điện tử, điểm hàn board toàn 9 với 10 không nhé :> (chảnh thấy ớn!)
Xù lôi ra một thứ gì đó không giống như cái miếng nhựa mình đang trông chờ cho lắm, biểu chắc là cái này, mày tự gắn vào nhé.
Mình lắc đầu "hình như hông phải". Nó bảo, đúng mà, tao hay thấy họ dùng cái này.
Dòm kỹ lại, thì ra đúng là nó thiệt. Nhưng không phải chỉ là miếng nhựa, mà là nhựa có sẵn chân để hàn vô mạch đàng hoàng.
Nghĩa là sao á? Nghĩa là mình phải tháo mấy cọng chân cũ ra, rồi gắn nguyên cái jack mới vào.
Chiên xù bỏ đi một nước. Mình vừa hơi ấm ức (vì nó thậm chí hỏng thèm chỉ mình mỏ hàn nằm đâu), vừa tự ái (tưởng tui làm không được à). Thế là dòm tới dòm lui, thấy một cái mỏ hàn. Kiếm lòng vòng, được một cái kềm và một cái nhíp. Chì cũng ngay đó, thế là ổn cả.
Mà hông ổn tí nào. Ngay khâu kéo mấy cái chân ra cũng đã có vấn đề. Một tay cầm cái đầu dây (thiệt ra cái đầu dây là một miếng board nhỏ), một tay cầm mỏ hàn, dzí vô, mấy cọng chân hỏng chịu rớt ra. (!!!)
Đổi chiến thuật. Vừa đặt mỏ hàn vô chì cho nó chảy ra, vừa gạt gạt cọng chân vô cạnh cái đế mỏ hàn, mong nó bị gạt rớt ra. Nó vẫn lì lợm bám lại.
Cuối cùng, đặt cái board xuống, một tay cầm nhíp, gắp vô cái chân. Một tay dzí mỏ hàn, chì vừa chảy thì rút nó ra. Thành công tốt đẹp, hehe.
Rút ra xong, phát hiện nó không giống như hồi xưa mình làm thực tập điện tử. Cụ thể là không có cái lỗ nào để gắn cái jack mới vô.
Lỗ, có 4 cái lỗ, nhưng bị chì bịt hết cả.
Chả biết làm cách nào lấy chì ra. Chọt tới chọt lui, đám chì vẫn ngoan cố bảo "tui thích nằm đây". Đành đặt cái jack mới vô chỗ, rồi dzí mỏ hàn vô bốn cái chân một lượt.
Chân nóng lên, chì chảy ra, ấn được vào lỗ. Khà khà ...
Ngồi loay hoay một hồi, chọt bên này một tí, ấn bên kia một tí, bốn cái chân cũng đã yên vị khá ngay ngắn. Cái board hơi bị sém một tí, nhưng chả sao. (Nó không hư luôn là may lắm rồi).
Hàn xong, mới nhớ ra hồi xưa dùng nhựa thông để lấy chì dư. Hồi nãy hông nghĩ ra.
Hí hửng mang ra cắm, thì thấy vướng vướng. Hình như mình đặt cái jack cắm lộn mặt, nghĩa là thay vì nằm ở một bên board, ngược mặt với mấy con IRC (chíp, điện trở và tụ - ngôn ngữ Vịt) còn lại, thì nó nằm cùng mặt với đám kia luôn.
Kệ, vướng thì vướng, vẫn cắm vô được. Nằm cùng mặt thì càng đẹp, héhé.
Bật điện lên, cái settopbox im re.
Sao vậy trời????
Rút ra, bật điện, cái board chạy.
Cắm vô, lại im re.
Thôi rồi, chắc vịt gí mỏ hàn lâu wá làm nó chập một mớ mạch gì đó ở trỏng rồi!!! Hic...
Tính nói với Chiên Xù "I've destroyed something". Nhưng nghĩ tới cái mặt "tao biết mà" của nó, lại thôi. Kiên quyết mang cái đầu dây đi check lại.
Đi được nửa đường, tự nhiên thấy "mặt trời chân lý chói qua tim".
Trời ạ, cái jack cắm ngược mặt board, có nghĩa là cổng số 4 nó thành cổng số 1 và ngược lại. Ngược ngạo như vậy, nó không cháy luôn nguyên cái settopbox là may lắm, còn mong gì cho nó chạy. Ặc ặc.
Rút kinh nghiệm, lần này lo đi kiếm nhựa thông. Không có. Đành ngồi làm lại nguyên cái quy trình rất dế hồi nãy, bụng thì thắc mắc không hiểu người Hàn họ dùng cái gì để lấy chì dư khỏi mấy cái lỗ.
Cái board nhỏ hơi sém thêm tí nữa.
Mang ra cắm, nó chạy, hé hé.
Start cái settopbox xong, chả thèm làm việc với nó, mà ngồi ghi lại cái chuyện nhảm này.
Đi
Còn nhớ cái lúc vịt mới vào cty. Có một thằng nhóc mặt bụ sữa, (cũng khá đẹp trai ->>>> con vịt háo sắc hehe) ngồi ngay cạnh chỗ mới của vịt, trên bàn có một đống chocolate. Thấy vịt dòm dòm, nó rút một thanh đưa vịt. Đó là sau ngày 14-2 của Hàn, con trai dư chocolate đến nỗi chả biết làm gì.
Tới ngày 14-3 thì tình hình đảo ngược, vịt có một đống kẹo trong khi nó cực kỳ ghét ăn kẹo. Thế là mỗi ngày nó đi lòng vòng cho người này một ít, người kia một ít, không quên rút một nắm bỏ vô cái hộp của Rù, như tiếp tế chiến trường.
Mà tại sao lại gọi cái đứa đẹp trai và bụ sữa đó là Rù á? Vì thứ nhất nó chả sữa tí nào, 32 tuổi rồi nhé (mình cứ nghĩ nó 25, ặc ặc). Thứ hai là trừ những lúc nó cười, còn thì lúc nào cũng cắm đầu làm việc, mặt mày căng thẳng, vai gù lên, cổ rụt xuống. Làm được ít lâu, nó càng ngày càng xụi lơ xụi lắc, sáng mình vào cty thấy nó nằm rũ trên bàn ngủ, hoặc là lê cái bàn chải đi đánh răng, mặt mày rũ rượi. Không gọi là Rù (tên nó là Iroo) còn gọi là gì bi giờ.
Còn cậu Mập thì khỏi phải giải thích, chỉ cần cho biết vòng eo của cậu chắc cũng phải 1.5m. Cậu này hồi xưa đi học chắc rất khoái giật tóc con gái. Mỗi lần thấy mình đều không quên dứ dứ nắm đấm chào, hoặc giơ tay ra bóp cổ, ặc ặc.
Vậy đó mà bi giờ hai người nghỉ. Mỗi người vác một cái balô đi ra cửa cty. Mình chạy theo. Gấu cũng chạy theo. Dòm. Chào. Buồn hiu.
Mình chỉ giỏi khuyên thiên hạ thôi. Tới lúc gặp cái chuyện chia tay thiệt sự, cũng vẫn buồn.
Những người bán hàng rong trên tàu
Ở VN không biết dạo này ra sao, chứ hồi xưa đi xe bus liên tỉnh rất hay gặp những người bán hàng rong. Phần đông quây lấy chiếc xe vừa vào bến, mời gọi đám hành khách đang giương cặp mắt lờ đờ ngái ngủ dòm ra mấy ô cửa sổ xe. Một số leo luôn lên xe, vừa rao ỏm tỏi vừa bán sách bói toán, tạp chí in đầy hình nghệ sĩ cải lương, thuốc gia truyền... Phải nói, trừ cái chuyện mua một bịch trà đá vì khát nước quá (và suốt sau khi uống cứ lo ngay ngáy hỏng biết họ đã bỏ cái gì vô bịch trà đó) thì mình chưa hề mua cái gì trên xe bao giờ.
Bên Hàn cũng có những người bán hàng rong trên tàu. Tàu đây là subway, chạy vòng vòng seoul, bao giờ cũng chật người. Đầu tiên, xuất hiện một ông mặc vest rất lịch sự (có đeo cravat không thì hỏng nhớ), kéo theo một cái ba lô xách tay cũng rất chi là hoành tránh, bước lên tàu. Đợi bà con yên vị cả rồi (ngồi hoặc đứng, tùy tình hình), ông mới hùng dũng bước ra giữa tàu và lớn tiếng "Xin chào bà con cô bác....". Sau đó là một bài diễn văn hết sức hùng hồn, vd như là nếu ổng bán bàn chải dùng để chải bụi áo khoác, thì phải có phần mở đề, giới thiệu hoàn cảnh thời gian, như là "bây giờ đang là mùa đông và tất cả chúng ta đều phải mặc áo khoác blah blah blah ..."; sau đó là chuyển tiếp và nêu vấn đề "... nhưng một khó khăn mà tất cả mọi người đều gặp phải là blah blah blah ..."; rồi đưa ra solution, tiếp đó là phần demo cũng rất chi là ngoạn mục, bằng cách lôi một mớ bụi và vụn vải sẵn trong hộp ra bôi lên tay áo, xong lấy bàn chải quệt một cái cho bụi đi hết, tay áo sạch tưng. Cuối cùng bao giờ cũng có phần kết luận và khuyến mãi "... cái này giá thị trường là xxx nhưng tui chỉ bán giá xxx/10... ".
Phần sau thì hơi giống bên VN, là ông mang đi phát cho mỗi người một cái, rồi đi lòng vòng coi có ai mua không, không thì thu lại. Cũng có khi họ không phát, chỉ chờ coi có ai mua không thui. Mà theo mình như vậy tốt hơn, vì mình đã gặp một lần, ông bán hàng phát cho cô ngồi cạnh mình, rồi quên lấy lại. Ổng đi qua toa khác, còn cô này hơi ngẩn ra một tí rồi ... ngồi im và cười. Mình thì nhấp nhổm hổng biết có nên rượt theo kiu ông kia lại không, nếu kiu thì có tỏ ra xấu chơi (với cô bên cạnh) và có bị nói là nhiều chuyện không. Gấu bảo thôi đừng để ý. Nhưng cả bữa đó chỉ thắc mắc không biết ông ta bán bao nhiêu cái mới lời được bằng giá một cái. Thấy mình cũng hơi hèn hèn...
Đồ bán trên tàu phần lớn là đồ Trung Quốc. Đồ TQ bên này tràn ngập. Trên mạng, ở chợ, trên tàu... Mà chắc do họ quảng cáo và demo hấp dẫn lắm hay sao mà nhiều khi mình cũng muốn mua thử. Có lần mua 1000won (giá tiền một cây kem) được một vỉ kim cỡ năm chục cây các loại, và một chục ống chỉ màu. Kim thì hai năm trời mới xài có mấy cây. Chỉ thì hầu như vẫn còn nguyên, vì màu nó cứ chõi với màu vải sao đó. Lần khác thấy họ bán cái "máy may" cầm tay, tra chỉ vào bấm bấm. Ông bán hàng xách một miếng vải demo, vừa đi lòng vòng vừa bấm tanh tách, đường chỉ đều tăm tắp. Mình khoái wá rinh ngay một chú (2000won). Về, hí hửng xỏ chỉ vào và bấm, thì hỡi ơi chỉ đi đằng chỉ, vải đi đằng vải. Bực, nhưng được một bữa ngồi nghiên cứu xem làm cách nào nó xỏ chỉ móc vào nhau được khi mình bấm, cũng khá ngoạn mục hehe ...
Hoa đào năm trước
Mà kỳ cục, không có cái cảm giác như cách đây hai năm, lúc đi trên lab về, băng qua núi. Giữa con đường núi quanh co và lum xum cây cỏ, giữa ngọn gió nửa lạnh nửa không ẩm ương của một ngày tháng tư, đột nhiên thấy hoa đào nở.
Những bông đào đầu tiên. Bắt đầu cho một bạt ngàn hoa phủ ngập những ngọn đồi, những con đường Kyung hee. Hồng tươi. Non tơ. Mỏng mảnh. Run rẩy nhẹ nhàng trên cành. Giữa cơ man là những nụ đào tròn căng cũng đang nhu nhú cái chỏm cánh hồng ra ngoài. Lúc đó mình đứng lặng nhìn một lúc, rồi suýt nữa thì nhảy lên, vừa chạy lon ton xuống đồi vừa thấy sung sướng cứ như mình cũng sắp biến thành gió mất.
Chắc là tại con đường mình đi sáng nay nhiều người, nhiều xe quá. Chắc tại trời hôm nay sau mưa, xám xịt và ủ rũ. Chắc tại giữa những ngôi nhà cao tầng không có cái ngọn gió vẫn thường quẩn quanh trên đồi trường mình. Chắc tại hai cây đào dù có cao, dù có to thì vẫn cứ chìm lỉm giữa bao nhiêu kiến trúc nhà cửa xe cộ và cả biển người xung quanh.
Nói sao đến mùa đào nở là dân Hàn xúm xít nhau vào Kyunghee ngắm hoa. Dù hoa đào ở đâu cũng có.
Mình cũng chuẩn bị về trường thôi!
Hoa vàng
Hoa vàng rực rỡ
Nào dễ chóng phai
Trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua
Cơn đau mịt mờ ... "
Mắc mớ gì phải là hoa màu vàng hen?
Nhưng mà đúng là cái màu hoa vàng nó ám ảnh hay sao á. Mấy bài thơ bài hát mình thích, hay có màu đó.
"Hoa cúc vàng nhà ai
thả từng chùm
hoài nhớ
áo em vàng... "
(thơ của Đỗ Trung Quân, được phổ nhạc thành bài Khúc mưa)
Rồi nữa:
"Một hôm thấy nắng vàng quen quá
Quen như là ngày xưa
Sao em đùa dai thế
Để hồn tôi cửa mục gió lùa
Một hôm thấy nắng vàng đâu đó
Một hôm thấy nắng vàng trải dọc ven đường
Ồ! Chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng
Lộng lẫy niềm nhớ thương"
(thơ của Đỗ Trung Quân)
Bài thơ làm mình nhớ hoa dã quỳ Đà Lạt. Lần đầu tiên nghe mấy chữ hoa dã quỳ là khi đọc truyện ngắn trên MT, truyện một cậu bé ngày nào cũng mang một bông dã quỳ tặng cho một cô bé. Đọc xong, tự hỏi dã quỳ nó như thế nào. Rồi cũng gặp, khi lên Đà Lạt. Cái hình ảnh "dã quỳ một ngày thu hết nắng - lộng lẫy niềm nhớ thương" tả chính xác hoa quỳ mình thấy ven đường Đà Lạt, rực rỡ, kiêu hãnh, mà hoang hắt.
Sao tự nhiên nói lảm nhảm ta? Chắc rảnh wá khùng rồi!
Tại tự nhiên trong đầu cứ ong ong mấy câu "em đến bên đời - hoa vàng một đóa - một thoáng hương bay - bên trời phố hạ - nào có ai hay - ta gặp tình cờ - như là cơn gió - em còn cứ mãi bay đi..."
Hồi xưa có một lần thất vọng nhất, mình làm một bài thơ, cũng có cái màu hoa đó:
"...Đành nhận về mình lối rẽ
Buồn thì cũng một lần mưa
Chị vẫn đi con đường ấy
Vẫn vàng hoa cúc ngày xưa"
Yến cũng có một bài thơ hoa vàng:
"Hoa hướng dương quanh phòng của chị
có nở vàng từ độ Hạ đi? .... "
Hướng dương với dã quỳ hình như cùng họ ? KHU có đủ quỳ và hướng dương. Có một bụi hướng dương mọc ngay cạnh cái đồng hồ to gần cổng. Chiều cuối mùa hè, mưa, đi về ngang đó, thấy mưa lất phất lay phay phủ lên bông hướng dương một lớp mơ hồ.
Có người bảo màu vàng là màu phản bội. Mình chả thấy vậy, mấy người thích hoa màu vàng có vẻ thường nhớ lâu và nhớ nhiều. Có người bảo màu vàng mạnh mẽ, mình cũng hông thấy vậy luôn. Mặc vô một cái áo vàng, đi ra phố, tỏ ra mạnh mẽ, chỉ để che cái lớp bên trong yếu xìu thui à.
Thui hong nói lung tung nữa. Nói cho cùng, mình cũng đâu có khoái hoa vàng đâu!
Tại cái cty kia, nói sáng hôm wa release lib cho mình integrate, cuối cùng tới giờ vẫn không chịu release, làm mình chờ wài hổng có gì làm nên tửng rùi hehe...
----
Gõ cái title "hoa vàng", tự nhiên nhớ Hoàng Kim Giáp. Phim gì tệ, Củng Lợi già wá rùi, mà kết cục cũng chết hết trơn y như mấy cái phim TQ dạo này họ hay làm để me mấy giải thưởng quốc tế. Chả hiểu sao họ lấy đâu ra vàng để trang bị cả một đội quân choé vậy nữa. Chắc hổng phải vàng thiệt, mà là vàng mạ. Chứ nếu là vàng thiệt, ông vua chỉ cần ra lệnh cho lính, giết được chú nào sẽ cho giữ cái giáp của chú đó, là lính đánh hăng say hết biết.
Coi phim đó, chỉ thương cái chú nhị hoàng tử. Lúc chú thấy mẹ đang thêu mà tay run lên, vội vã đỡ lấy cây kim thêu giúp mẹ đường chỉ cuối. Trời, con trai đó nha, mà làm được vậy với mẹ, đời có mấy ai đâu.
Đi
Sau bữa trưa, tráng miệng bằng một truyện ngắn. Cũng là bối cảnh châu Âu.
Blog của Yến nhắc lại cái ước mơ đi nhiều. Yến nói, năm nay sẽ cố đi nhiều.
Hồi đầu năm.
Mình ngồi viết ra những mục tiêu muốn làm trong năm nay.
1. Trả nợ.
2. Về VN
3. Đi du lịch đâu đó.
Mới tới đó thui, chưa kịp viết điều thứ tư nữa, thì nghĩ lại, và gạch bỏ đi du lịch. Dành tiền trả nợ.
Xong rồi nghĩ tới nghĩ lui, thêm vào "Về VN (có thể bỏ luôn)".
Thế là hỏng có hứng viết tiếp nữa.
Thấy buồn ...
Sự chia tay
Hồi xưa, có nhiều nhân viên làm cho một cty cả đời. Có nhiều cặp sống với nhau tới răng long đầu bạc. Chả biết cái người nhân viên đó có hạnh phúc không. Chả biết cái cặp đó có cắn đắng nhau không. Như mẹ mình đó, tính ra cũng là dạy ở một trường gần cả đời, sống với một người gần cả đời rồi đó chứ. Dạy thì vui, nhưng than thở cũng nhiều. Được cái mẹ mình dễ chấp nhận, và giỏi xoay sở. Đồng lương chít đói mà mẹ nuôi tụi mình no đủ được tới giờ.
Vậy nên mình thấy phục mẹ wá trời. Như mình bi giờ, có chuyện gì uất ức là ngay lập tức nghĩ đến chuyện cuốn gói ra đi. Bị stress một cái là muốn phá cho tanh bành, rồi ra sao thì ra.
Cuối cùng rồi cũng có những cái khiến mình không đi, không phá. Nhưng mà hình như con người mình nó vậy á, coi cái chuyện ra đi là một chuyện thường ngày. Đến rồi đi, vậy thui. Chả có gì kéo dài được cả đời (trừ một tình yêu mà mình cũng muốn lắm, nhưng chắc không mơ thấy nổi, vì cái người đó đã tuyên bố với mình là đến ngày nào đó chắc cũng còn tình nghĩa thui. Nhưng thui, vụ đó tính sau). Cho nên có những chuyện tan tác, mỗi người một ngả, bà con nhìn mà đau lòng, mình thấy bình thường. Thì đâu có gì to lớn, ở không được nữa thì đi thui.
Ở không được nữa thì đi thui, mình đã nói câu này suốt từ nhỏ đến lớn với một người, mà mãi đến giờ người đó mới chịu đi, và đã tìm thấy hạnh phúc ở cái sự tự do đó.
Cái gì cũng không bền lâu, tình cảm cũng không bền lâu. Mình không tin ở cái gọi là "dù không gặp nhau nhưng vẫn thân thiết như cũ". Làm sao như cũ được khi mà không còn gì chung để nói? Ừa, cái này cũng không lý giải nổi. Mình có nhiều, nhiều lắm, những người bạn mà trong lòng mình vẫn coi họ thân thiết như ngày xưa, nhưng khi gặp trên cửa sổ chat chả biết nói cái gì ngoài mấy câu thăm hỏi quẩn quanh. Mà chắc cũng khó gặp lại để mà đi cà phê cà pháo, vì ai cũng có gia đình hết cả rồi. Như vậy, nghĩa là vẫn như ngày xưa, hay không như ngày xưa? Lâu lâu có người tự nhiên nói chuyện thân thiết được, tự nhiên tâm sự với nhau, trời ơi mừng muốn chết.
Vậy nên người ta sợ cái sự tan tác. Cho dù sự tan tác chỉ là đơn giản mỗi người bước đi trên một con đường riêng của mình. Vẫn còn có thể gọi điện, email, chat chit. Vẫn còn gặp nhau được bất cứ lúc nào để nhậu khắp các quán đặc sản Sài Gòn và tám chuyện đời. Vì cái xa này, nó hay dẫn theo cái xa kia.
Vậy nên người ta buồn khi phải chia tay nhau (ở đây nói chuyện chia tay giữa bạn bè bình thường thui nhé. Chuyện tình iu, hôm khác nói vậy). Và mình, cái đứa mặc dù chia sẻ nhưng vẫn nhìn sự việc theo kiểu "Ừa đời nó thế, trước sau gì cũng phải tan thôi" thấy hơi ăn năn, vì nghĩ vậy nên mình không thấm được, không chia được cái nỗi buồn của bạn.
Mấy người bạn của tui ơi, cho tui nhắc lại cái bài hát này đã post lên ít bữa trước, tại tự nhiên nói linh tinh mà lại nhớ đến bài đó.
Nghe xong, rồi bớt buồn nha. Thay vào đó, lên kế hoạch nhậu hàng tuần hay hàng tháng, và phát cho nhau một cái tín hiệu tương tự như cái Huyền thiết lệnh của ông gì đó trong kiếm hiệp, ý nghĩa là "bất cứ khi nào mày cần đến tao, thì tao sẽ sẵn sàng".
"Cũng không có nhiều thứ tớ đã chia sẻ với cậu dọc đường
Và qua tất cả mọi điều, luôn có một tập tiếp theo cho ngày mai
Đột nhiên như không thực, có một con đường khác
Đang vẫy gọi sự chia ly ..."
ừm vậy đó, thì nó luôn thế mà. Người ta bên nhau suốt một thời gian dài, rồi đột nhiên một con đường khác hiện ra. Dù sao cũng không phải là bạn trăm năm, đâu có đi chung mãi được, phải không?
"Cái gì đã làm đều đã được làm cho điều tốt đẹp nhất
Mặc dù màn sương trong mắt tớ để lộ một ít hoang mang về những gì tớ sẽ đánh mất
Nhưng nếu bắt đầu lần nữa, tớ vẫn sẽ chọn
Cũng niềm vui ấy, cũng nỗi buồn ấy trên mỗi bước đường
Đã đấu tranh với tớ và đã dạy tớ rằng
Bạn bè chẳng bao giờ nói chia tay..."
Tin tui đi mà, hai ba năm nữa, mười năm nữa, vài chục năm nữa, có thường gặp nhau hay là không gặp, thì vẫn coi nhau như người bạn ngày xưa. Thì khi gặp lại, vẫn có thể tám ngút trời. Vậy á!
Tổng kết đầu tuần
Thấy trên bàn mình có một cái board mới. Thui rùi, cái board thân iu của mình đã bay theo Chiên Xù sang Đài Loan. Ngồi hì hục cả tiếng để boot cái board mới mà không được. Hỏi anh bạn chung nhóm hôm bữa cũng học boot board chung với mình (Chiên Xù dạy), ảnh xua tay rối rít "đừng hỏi tui, tui hông biết". Bó cẳng, đành gửi mail hỏi Chiên xù. Cho nó đi cũng hỏng yên. Mà nghi lắm, chắc cái board này hỏng chạy được nên nó mới chôm cái đang chạy ngon lành của mình.
Không có gì làm, đành ngồi làm một bản tổng kết đầu tuần.
Về thời tiết thì nói chung là mùa đông lạnh quéo và không dài lắm (mấy năm trước thì nó dài, năm nay hình như do cái lệ khí của gấu và penguin hay sao í mà nó hỏng dài nổi) đã đi wa. Hoa đã bắt đầu nở. Có mấy cái hoa vàng vàng chả biết tên là gì, năm nào cũng ló ra đầu tiên, ở trường Kyung hee bi giờ chắc đã phủ khắp các triền đồi. Một người bạn (ai thì mình wên lun rồi) nói với mình nó tên là hoa-đón-xuân, vì nó bon chen nở trước tiên đón xuân tới. Hôm wa đi chợ thấy hoa mộc lan bắt đầu he hé mấy bông. Mấy cái nụ đào thì cũng đã căng tròn lên thấy thương. Hôm thứ sáu, đi đổi visa, lâu lắm buổi trưa mới bước ra đường, vừa đi vừa chạy (đuổi theo chú Vịt mẹ) mấy bước đã phải cởi áo (lạnh). Nóng thảm. Nhưng mà trời đẹp wá, hoa và chồi non trên cành cũng nhiều wá! Dễ chịu tới mức muốn vừa đi vừa nhảy :D. Xuân tới thiệt rồi, hehe ...
Về ẩm thực nói chung bếp nhà the zoo dạo này lạnh teo tóp suốt tuần, trừ weekend. Cuối tuần rồi bạn Phi đã biểu diễn vài món rất chi là ngoạn mục như là gà xào nấm (ngon nhờ nấm nó ngon sẵn), mề xào ớt (ngon nhờ mề), cá chiên (ngon nhờ ...muối, héhé, vì cá nó bị cũ). Bạn vịt đi chợ, thấy người ta bán một con gì đó, họ rao "hải sâm hải sâm đây, 3000won một rổ". Đi wa rồi, lại tò mò, chả biết họ bán con gì, nên đứng lại dòm. Thấy nó là cái con giống hình cái đầu chùy nhiều mấu, màu vàng vàng đỏ đỏ hay nằm trong bể của mấy hàng bán đặc sản cá mực sống. Ăn trong tiệm thì ít nhất cũng tốn vài man, bi giờ có 3000, không thử thì chắc chả còn dịp nào, thế là vịt dừng lại mua một rổ. Ông bán hàng cân xong, nhanh như chớp lấy ra một con dao, cắt đầu con hải sâm cái xoẹt, nước văng tùm lung tanh lè (vịt có né), xong mổ dọc xuống cái rẹt, kéo mớ ruột mềm oặt oẹo ra quăng vô rổ cân, còn cái vỏ thì quăng vô ... thùng rác. Ặc!!! Cuối cùng vịt xách mớ ruột hải sâm về, vẫn còn bỏ trong tủ lạnh, chưa biết phải nấu món gì với nó.
Về các tình hình khác thì nói chung đều giống như tuần trước hoặc tuần trước nữa, nghĩa là chả có gì mới để mà tổng kết cả. Nên bản tổng kết đành stop ở đây. Chào thân ái và quyết thắng!
Xin xăm
thượng thượng hạ hạ
sấp ngửa như một ván bài
thần tiên biết trăm phương ngàn chuyện
xin cho giùm chút hy vọng tương lai
người nhận xăm thượng hớn hở mừng vui
những giấc mơ xem chừng sẽ thành hiện thực
bao nhiêu quẻ thượng rồi
tan giữa đời nhiều lầm lẫn
người thẫn thờ nhìn xăm hạ
nỗi đau thì đã mệt nhoài
bước đời giờ mòn mỏi
chút hy vọng cuối cùng cũng đã phôi phai
tôi cầm trên tay cây xăm hạ hạ
biết mãi xa xôi
biết đời gió cuốn
bao giờ thôi thương nhớ một người?
K
đó là vì tôi đang bịt mắt và chơi trốn tìm với hạnh phúc của tôi
bướng bỉnh trong vai người thắng cuộc
không biết là chỉ cần chịu thua, hạnh phúc sẽ bước ra và mỉm cười
Không sến nữa nhá
Mà cũng hổng biết có chấm dứt nổi không. Bình thường nói chuyện thì nhét một chữ có cảm xúc vô cho nó mùi mùi cũng hỏng được, tự nhiên lúc viết chả biết mấy chữ đó ở đâu nó cứ theo nhau chạy vô hoài.
Nhưng mà chán cái sự sến rồi.
Dạo này rảnh quá chừng. Project thì có. Mình làm nguyên một phần main application của cái STB mới ghê chứ. Nói cho oai, tức là làm phần business control và integrate mấy cục khác lại. Mà cái bừ-rồ-giéc-từ này lúc giao cho mình họ để deadline là cuối tháng 2, làm vịt ta ngậm ngùi cancel kế hoạch về nhà chơi tết (sau khi đã cảnh cáo trưởng nhóm Chiên xù là chỉ có một lần này thui nhá). Tưởng sao, đến cuối tháng 2, hardware vẫn chưa có. Đến tận bây giờ, nghĩa là giữa tháng 3 rồi, mới vừa được phát cho một cái board lúc chạy lúc không, héhé. Mấy cục khác thì vẫn chưa có mà integrate. Thế cho nên rảnh càng cua, tối nào cũng về sớm chăm chỉ đập quái.
Nói đến cái sự đập quái, xin lỗi mấy bà con, nhất là mon, đã từng tốn nước bọt và công gõ bàn phím để hết lời khuyên can tui đừng đập quái nữa. Thì cũng đã ngừng đập quái của cái game Phong thần rồi, nhưng mà chuyển qua game TGHM thế là bị nó dụ mê tít mít không dứt ra được nữa. Sao mà mê á, thứ nhất là đồ họa đẹp quá, mà con vịt lại vốn háo sắc. Thứ hai là quest nhiều quá. Vịt vốn mê quest, cứ có nhiệm vụ cho nó làm là nó ngồi làm mê mải, ui ui ...
Hôm qua phải đãi một chầu pizza hết sức là lãng xẹt. Lý do là vịt hứa với một nhóc sẽ nhận tiền lương tháng (training trong cty) giùm nó. Đến lúc nó gọi hỏi chị nhận giùm em chưa, mới giật mình, chả nhớ nổi là có nhận chưa nữa. Nhớ sơ sơ là mấy người bên phòng hành chính chạy qua hỏi là bi giờ đưa tiền của thằng đó cho you hả, nó ừa, rồi thì có nhận tiền không, nếu nhận rồi thì để đâu, không có tẹo tèo teo ấn tượng nào hết. Cái họa phải đền tiền lơ lửng trên đầu, vịt chạy tới chạy lui kiếm, mặt méo như cái bông héo.
Cuối cùng thì cũng phát hiện ra là họ chuyển tiền vô tài khoản mình rồi. Chưa kịp mừng thì bạn Phi kiu "đãi Pizza đi". Trùi ạ, tui có hứa là kiếm được thì đãi cái gì đâu. Cũng nhận lời đãi, không phải vì mình hứa, mà vì thương tình bạn Phi thèm Pizza đến nỗi phải mang cái thân chủ nợ giàu nứt đố đổ vách đi gài độ mình, héhé.
Công nhận pizza Hàn ngon. Cheese rất dẻo và thơm, rìa bánh có khoai lang giòn giòn. Dân Hàn chả hiểu sao mê khoai lang như điếu đổ. Có bánh pizza khoai lang, kem khoai lang, sữa khoai lang, khoai lang chiên, khoai lang nướng, khoai lang chip, khoai lang sấy ... nói chung thứ gì có thể cháp được họ đều cố gắng bỏ khoai lang vào tất. Chuyện tương tự cũng xảy ra với aloe và trà xanh, và rong biển. Có vẻ như cái nước này vốn sản vật hơi thiếu thốn, nên từ xưa họ đã có truyền thống tận dụng nguyên liệu đến mức tối đa. Mà cũng hay, còn hơn nguyên liệu thì nhiều mà chả biết làm sao để tiêu thụ, cuối cùng trồng ra lại vứt bỏ.
Nhớ
Bâng khuâng nơi góc ngoại thường ngồi
Buổi sáng tiếng rao hàng hối hả
Ấm nước cho bà và miếng trầu vôi
Bà không ăn trầu nữa lâu rồi
Tóc bạc trắng bay về nẻo khác
Câu Kiều xưa giờ đã không người
Chìm mải miết vào trong quên lãng
Nhớ khoảng gạch góc nhà dịu mát
Mảnh sân con những chậu cây con
Bên kia đời ông làm gì nhỉ
Có cây không trong cõi vô thường?
Con đi mãi đường xa vạn dặm
Một hôm nghe mất một góc đời
Có lúc giữa lối về chợt nhớ
Bài vọng cổ ngày nào giờ đã mồ côi
Nhớ câu mắng của bà kèm ánh mắt cười
Nhớ tay ông gầy đến từng đốt lẻ
Nhớ hương nguyệt quế mùa trăng
trời ơi con nhớ mẹ
...
RU ĐỜI ĐI NHÉ
Có khi mưa ngoài trời
là giọt nước mắt em .
Đã nương theo vào đời
làm từng nỗi ưu phiền ...
Ngoài phố mùa đông
Đôi môi em là đốm lửa hồng.
Ru đời đi nhé!
Cho ta nương nhờ lúc thở than
Chân đi nằng nặng hoang mang
Ta nghe tịch lặng rơi nhanh dưới khe im lìm.
Ru đời đi nhé!
Ôi môi ngon này giữa trần gian.
Ru từng chiếc bóng lênh đênh vào giấc ngủ ngon.
Cho tôi tay gối mong manh,
Cho tôi ôm lấy vai thon.
2
một lần rơi xuống bạc đầu còn thương
Chuyện nghe gió kể lại (tt)
3.
Chuyện của bông hoa khô
Truyền thuyết kể rằng có một loài hoa tiên mọc nơi vách núi. Lẫn trong mây mù. Nơi chỉ có loài chim mới chạm tới được. Ai hái được đóa hoa ấy tặng cho cô gái mình thương yêu sẽ được nàng yêu lại. Suốt đời.
Anh kiên quyết lên núi. Mặc mọi người khuyên can đe dọa. Nỗi đau của trái tim người nhiều khi khó chịu đựng hơn là những nguy hiểm bên ngoài. Những giấc mơ nhiều khi không thể nào nguôi ngoai.
Người con gái anh yêu đẹp nhất vùng. Trước ngày anh đi, nàng cuối cùng cũng đã nhận lời anh hẹn gặp. Tôi sẽ về và sẽ giành được trái tim em, anh hẹn.
- Em sẽ chờ, cô gái đáp lại.
Chỉ cần vậy thôi, anh thấy mình sẽ có thể lên được tới đỉnh trời.
- Tớ đi theo cho vui, người bạn gái hàng xóm giải thích đơn giản khi mang hành lý đứng chờ anh trên đường sáng hôm sau. Khi nào thấy nguy hiểm tớ sẽ quay về.
Chưa hề có việc gì họ chưa làm chung với nhau. Suốt từ những ngày thơ ấu. Nhưng đây không phải là một chuyến đi chơi.
Mặc anh nói thế nào, cô cứ nghênh mặt đi theo. Đến lúc nào đó cô cũng sẽ chán và quay về, anh nghĩ.
Họ đi. Rừng xanh thẳm. Đang mùa hoa ban nở trắng. Vách núi cheo leo mịt mờ sương.
Đêm, họ đốt một đống lửa sưởi ấm và tránh thú dữ. Ánh lửa bập bùng long lanh trong mắt người con gái.
- Khai thật với tớ đi, có phải cậu thương chàng nào đó rồi cũng muốn bắt chước tớ đi tìm hoa không?
Cô thoáng bối rối. Và cười. Ừa, cậu lại đoán đúng rồi.
- Cậu không phải đi, nếu tớ tìm được hai bông, sẽ cho cậu một.
- Vậy nếu chỉ có một bông?
- Ơ ...
Anh chững lại một giây. Chưa từng có gì anh chưa nhường nhịn cho cô, suốt từ những ngày thơ ấu. Nhưng đây là tình yêu.
Anh nhìn người bạn thân của mình. Tính tình cô, không anh hiểu bằng anh. Nếu đã yêu thương điều gì, cô có thể đi đến cùng trời cuối đất.
- Vậy nếu tìm được một bông, tớ sẽ cho cậu trước. Rồi tớ sẽ đi tìm tiếp. Cô ấy đã hứa sẽ chờ.
Người con gái lặng lẽ quay mặt nhìn lên đỉnh núi đen thẳm trong đêm.
Họ lại đi. Chắc không cần phải kể những gian lao nguy hiểm mà họ đã trải qua. Cũng may là có hai người.
Người con gái ngày càng tiều tụy hơn. Anh nhắc đi nhắc lại lời hứa sẽ nhường cho cô đóa hoa đầu tiên anh tìm thấy, nhưng cô kiên quyết không quay trở lại.
Cuối cùng một ngày họ nhìn thấy đóa hoa tiên tỏa ánh sáng rực rỡ bên kia một khe núi hẹp. Chỉ có cô lách qua được khe núi đó.
Anh bất lực đứng nhìn. Thắt cả ruột khi thấy cô mỏng mảnh chênh vênh như một nhánh cỏ trên trên vách đá cheo leo. May sao, cuối cùng không hiểu bằng sức mạnh nào cô đã lần được đến chỗ đóa hoa, cẩn thận hái nó bỏ vào túi và quay về.
Cô gục xuống đất khi vừa ra khỏi khe núi. Dường như không còn chút sức lực nào nữa.
- Đồ ngốc, anh muốn khóc.
- Chắc tớ không còn sức về nữa, cô cười. Cậu mang hoa này về đi.
- Điên à, tớ hứa cho cậu rồi. Để tớ đưa cậu về.
- Còn bông hoa của cậu?
- Tớ không cần nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn anh. Những sợi tóc ngắn lòa xòa như tơ trên khuôn mặt gầy gò. Dưới chân họ, mây trời làm thành một biển mênh mông.
- Tớ đùa cậu đấy, có chàng nào đâu! Tớ đi theo giúp cậu.
- ...
- Cậu mang hoa về đi, cô ấy đang chờ.
Anh cầm đóa hoa trên tay, nhìn những lớp cánh trắng như ngọc và ánh sáng rực rỡ của nó. Rồi vung tay ném đóa hoa xuống vực sâu. Người con gái kêu lên một tiếng.
- Cậu điên à? - cô như muốn khóc
Anh cúi xuống nhẹ nhàng xốc cô lên vai.
- Tớ không cần nữa, tớ đã tìm được bông hoa của mình rồi.
- ...
- Mình về thôi...
***
Kể cho anh nghe câu chuyện xong, cô đặt xuống bàn một đóa hoa.
"Tớ ngốc thật phải không, cậu chẳng phải người con trai ấy. Cậu không chung tình và can đảm như anh ta. Cậu chỉ thích chinh phục các cô gái, hết cô này đến cô khác.
Tớ biết, có một khoảng trống mẹ cậu đã để lại trong lòng cậu. Không thể nào lấp đầy.
Tớ biết, cậu coi mọi thứ đều phù du, đặc biệt là tình yêu.
Tớ biết, cậu không tin vào hạnh phúc.
Và tớ cũng biết, cậu không bao giờ để ý đến tớ.
Tớ cũng chả phải là người con gái trong truyện, để có thể đi tìm cho cậu một bông hoa tiên. Tớ cũng không tin vào truyền thuyết, nên tớ sẽ đi thật xa..."
Và cô đã đi đến một đất nước rất xa.
Đóa hoa trên bàn người con trai khô dần theo thời gian. Cho đến khi anh bỏ nó vào cái bình đựng những vật kỷ niệm.
"Đồ ngốc, cậu biết rằng tớ sợ tình yêu là phù du. Nên tớ đã cố giữ tình bạn của tụi mình. Để không mất cậu.
Nhưng có lẽ tớ cũng nên bắt chước anh chàng ấy, đi tìm lại bông hoa của mình."
Friends never say goodbye
With you along the road
And through it all there'd always be
Tomorrow's episode
Suddenly that isn't true
There's another avenue
Beckoning the great divide
Ask no questions, take no side
Who's to say who's right or wrong
Whose course is braver run
Still we are, have always been
Will ever be as one
What is done has been done for the best
Though the mist in my eyes might suggest
Just a little confusion about what I'll lose
But if I started over I know I would choose
The same joy the same sadness each step of the way
That fought me and taught me that friends never say
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye
...
Chuyện đi lòng vòng cuối năm
Nguyên một khu rộng như một trường đại học. Các tòa nhà được đánh số. Ra vào cổng phải đăng ký để được cấp thẻ (cũng giống như Samsung). Nhìn cũng khá bề thế, nhưng bên ngoài các tòa nhà thì cũ hơn samsung.
Daejeon rộng và có vẻ ... xấu xí. Đường sá không đan như mắc cửi giống seoul, và không đẹp đẽ nên thơ như suwon. Nghe các ông sếp nói chuyện nhảm, mình biết được một thông tin là một căn hộ trong khu nhà cao tầng, bên này họ gọi là apart, trong từ apartment, giá 60 ngàn $. Ông kia nghe tới đó thì ồ lên một tiếng, không biết là chê nó mắc hay rẻ, cũng không biết giá như vậy thì cao hay thấp so với các ngôi nhà loại khác. Một người đi làm ở Hàn trung bình lương khoảng 24 ngàn / năm, sống tằn tiện thì để dành được khoảng 15 ngàn, vậy thì 4 năm mới kiếm được một căn như vậy. Cũng khá so với VN, nếu đi làm lập trình viên như mình hồi xưa, thì phải hai chục năm mới kiếm được cái nhà tương đương ổ mèo.
Lại chuyện ETRI. Mình nhìn cái bảng ghi "P2P system research team", nghĩ trong bụng, ở cty tui cũng có một cái, thành viên có mình tui. Thấy nể ông sếp mình. Ổng có một phong thái tự tin khủng khiếp khi nói chuyện với người khác. Tính ra cty mình nhỏ như cây tăm, đứng bên cạnh ETRI sẽ giống con kiến đứng cạnh con voi, vậy mà ổng giao dịch ngang hàng. Ổng thoải mái tám với vice director, còn mấy người bình thường thì ổng còn tỏ ra hơi bề trên một chút.
Bà con trong cái "P2P system research team" đó nghe ổng nêu yêu cầu thì mặt nhăn mày nhó, than là khó lắm khó lắm, để tụi tui nghiên kíu coi sao rồi sẽ trả lời.
Ra về, mình hỏi, ông mơ lập được cty bự cỡ bi nhiu? Ổng nói cỡ 3000 người, trong đó có 30% PhD, 40% MS. Ặc ặc, giờ này buổi này mà còn quan trọng mấy vụ bằng cấp.
Được cái mấy ông sếp cty mình cũng dễ thương. Như hôm trước gấu về VN, đến tối việc vẫn chưa xong, 2 sếp một nhân viên ngồi làm. Hình như 11 hay 12g gì đó gấu về, nói là hai sếp đuổi về, ổng lo gấu không kịp chuẩn bị đi về VN. Tội nghiệp hai ông sếp ko biết code đến mấy giờ, trưa mai mới ló vô cty.
Sếp Xệ mình cũng dễ thương. Bác Xệ có kiểu vui là cười toe cười toét, đi hát karaoke thì nhún nhảy rất sung hoặc đứng cầm cái ...(hmm, cái gì quên mất tên rồi? nó giống cái chập cheng) đập đập nhìn như con khỉ đồ chơi người ta hay bán ở VN. Cứ dòm cái mặt ổng cười là mình thấy xả stress.
Nói tiếp chuyện hôm qua đi. Lúc về, sếp to ở lại vì nhà sếp ở Daejeon (chú thích thêm là mỗi ngày sếp đều ngồi tàu hỏa 2 tiếng và lái xe hơi 2 tiếng để đi từ Daejeon lên đây làm và về). Dã man !
Vậy là sếp to ở lại, mình và một ông sếp bé đi về. Ông này mới vô cty. 7g5 tàu chạy, 7g kém 3 phút taxi dừng gần ga. Đường đông nghẹt. Ổng nói, trễ rồi, phải chạy cho nhanh. Thế là vịt co cẳng ngắn ngủn chạy veo veo. Dòm lại thấy sếp nhỏ thở phì phò lệt bệt chạy theo, mặc dù cẳng sếp dài gấp rưỡi vịt. Hehe ...
Đi cùng một đoạn đường, khám phá được nhiều điều mới thú vị từ ông sếp nhỏ này. Tính tình ổng cũng khá phóng khoáng, chả câu nệ gì hết. Nhận xét về cái gì cũng thoải mái không sợ đụng chạm. Ổng nói về tình hình cty, nhận xét mọi người, những chuyện ổng muốn làm để sửa đổi nó... Mình cũng mong ổng làm được. Có lẽ sẽ ráng giúp ổng một tay bằng cách tự sửa đổi mình.
Thêm một điều nữa là ổng chả biết đường sá gì hết. Nên kết quả là lúc đi từ ga về thì lạc thê thảm. Đi lòng vòng mất gần hai tiếng, cuối cùng quay lại gần ga ( -_-;;; ). Đành gọi taxi, mất có 15 phút đã về đến cty. Hic ...
Về nhà, thấy ba phần quà to đùng của cty cho ba đứa. Ba hộp thịt xông khói cấp cao của Hàn, mỗi hộp phải hơn 2kg. Cty này nó tính đầu độc the zoo bằng thịt xông khói hay sao đó, huhu ...
Chocolate, có rất nhiều chocolate
Hôm nay cty mình ngập tràn chocolate.
Ngày valentine của Hàn không giống như ở VN. Ngày này chỉ có con gái tặng chocolate cho con trai thôi.
Hàn mừng Valentine theo kiểu Nhật. Tức là tất cả các ngày 14 đều quan trọng.
14-1 là Diary Day, người ta tặng nhau những cuốn nhật ký kể về chuyện tình cảm hai người.
14-2 là ngày con gái tặng chocolate cho con trai, gọi là Sweet Day. 14-3 là White Day, con trai tặng kẹo ngọt cho con gái (bất công hết sức, huhu ... Con gái thích chocolate hơn kẹo mà. Chắc chắn cái người lập ra tục lệ này là một "thằng").
14-3 là Black Day, tất cả những người single sẽ kéo nhau đi ăn mì chajang, một thứ mì đen thùi lùi, để kỷ niệm cho cái sự đen thui trong đường tình duyên của mình.
14-5 là Yellow and Rose day, những người không single tặng hoa hồng cho nhau.
14-6: Kiss Day. Dịch nôm na là ngày hun nhau, ặc ặc.
14-7: Silver Day
14-8: Green Day
14-9: Music and Photo Day
14-10: Wine Day
14-11: Orange and Movie Day
14-12: Hug Day.
Không biết mọi người có nhận thấy là kể một hồi mình oải tới nỗi không thèm giải thích họ làm cái gì trong mấy ngày 14 sau nữa.
Chính xác là dân Hàn họ cũng oải như vậy. Người ta giải thích rằng tập tục ngày 14 này là do mấy tên thương gia lập ra, để có cơ hội bán hàng vào mỗi tháng.
Nói chung, mỗi tháng mà mua một món tặng cho người iu thì cũng chả có gì là quá đáng.
Nhưng kẹt một nỗi, không chỉ người iu mới được tặng quà. Chính xác là mấy bữa rồi vịt đã phải đi lòng vòng mua chocolate, và tối hôm qua ngồi gói gần hai chục bịch, vẫn không đủ hôm nay tặng cho mấy người trong cty. Và chính xác là sáng nay trên bàn của mỗi người trong cty có ít nhất ba đến 5 chú chocolate các loại. Bà con mang chocolate đi phát um sùm.
Có nghĩa là dân bán hàng vớ bẫm.
Có nghĩa là túi tiền của mình móp xọp.
Cái chuyện tặng quà vào ngày 14 không-chỉ-cho-người-iu đã trở thành tập tục.
Bảo sao dân Hàn nhắc tới ngày 14 là oải cùng cực.
Chuyện nghe gió kể lại
Trong đáy bình có một ít tiền xu, một mảnh tách vỡ, một mẩu giấy gấp tư, một bông hoa khô và một hòn sỏi nhỏ. Chúng nằm trong đám bụi. Lặng lẽ.
Một buổi, có ngọn gió đi lạc vào nhà. Ngọn gió trẻ con thích thám hiểm. Nó chui vào mọi ngóc ngách, cuối cùng nó bay vào trong bình.
- Chào các anh chị, gió reo vi vút.
Những vật trong bình ngẩng đầu lên nhìn. Ký ức về những ngày tháng bên ngoài đã nhạt mờ. Thành ra như là lâu lắm rồi mới nhìn, mới mở miệng, tiếng nói cũng phải khó khăn mới thoát ra được.
Bông hoa khô lên tiếng đầu tiên, nó vốn quen thuộc với những ngọn gió kể từ khi mới ra đời.
- Chào em, hoa mỉm một nụ cười. Những vật trong bình lần đầu tiên thấy bông hoa cười kể từ khi rơi vào đây. Có cái gì đó thật đẹp, vời vợi mông lung, dù là của một sắc hương phai phôi.
Tự nhiên lòng ấm áp. Những vật khác cũng đua nhau lên tiếng chào ngọn gió trẻ con.
- Sao các anh chị lại sống trong này, ngọn gió tò mò.
Đúng là trẻ con! Những ngọn gió từng trải hơn không hỏi vậy. Chúng đã thấy nhiều số phận bị ném vào xó và lãng quên. Chúng chỉ nhìn và tỏ vẻ thông cảm, rồi bỏ đi.
Nhưng đôi khi người ta cần có người hỏi đến.
Có điều, chẳng biết trả lời sao. Vì mỗi câu trả lời có thể là một câu chuyện dài.
- Không sao, em thích nghe kể chuyện! Ngọn gió háo hức.
Vậy là những câu chuyện bắt đầu.
2. Chuyện của mảnh tách vỡ
Họ ngồi quanh bàn. Hai người lớn và một trẻ con.
Bữa cơm đạm bạc. Nhưng nóng hổi và ngập tiếng cười. Hai người lớn kể cho nhau nghe những chuyện ở công ty, nói chuyện bạn bè, chuyện gia đình. Đứa trẻ ngồi nghịch cái tách. Một cái tách nhỏ bằng gốm, trắng mịn, soi lên trời có thể nhìn thấy một mặt người phụ nữ tóc vấn cao được in chìm dưới đáy tách.
Người mẹ nhắc, đừng phá con nhé. Cái tách này quý lắm đấy.
Vì sao, đứa trẻ thắc mắc.
Người cha nheo mắt, vì nó là cái tách hạnh phúc. Nó chứa hạnh phúc của gia đình mình.
Anh chỉ giỏi trêu con thôi, người mẹ cười. Nó bé quá làm sao hiểu được.
Đúng là bé quá thì không hiểu được. Nhưng những cái đầu còn đơn giản của trẻ con đôi khi nhớ được điều gì đó rất lâu.
Nó cũng không hiểu vì sao ba mẹ cãi nhau. Không hiểu vì sao mẹ ra đi. Không hiểu vì sao ba ném cái tách hạnh phúc vào tường và ngồi lặng.
Nó chờ mãi. Mẹ vẫn chưa về.
Cái tách bị vỡ làm mấy mảnh. Ba nó gom các mảnh vỡ bỏ vào thùng rác. Nó lén nhặt lại, thử chắp lại bằng keo dán. Tin rằng nếu nó làm được, mẹ sẽ trở về.
Thiếu mất một mảnh.
Thùng rác đã bị mang đi đổ mất, mang theo mảnh còn thiếu.
Mẹ mãi vẫn không về.
Cuối cùng, cái tách vỡ bị quăng đi từ lúc nào không rõ. Nó quen với việc nhà không có mẹ.
Nó lớn lên, bướng bỉnh. Luôn cho rằng hạnh phúc không bền lâu.
Dọn nhà. Khiêng đồ.
Chân nó đạp phải một cái gì đó sắc cạnh nằm dưới gầm tủ, sát chân tường.
Cầm cái vật bám bụi đen xỉn lên, thấy sau lớp bụi thấp thoáng màu trắng ngọc.
Mảnh vỡ còn thiếu ngày xưa!
Nó ngồi giữa căn phòng đã gần trống không đồ đạc. Một giọt nước mắt tự rơi.
Cái sự sướng của cắt đầu
Hôm qua Penguin đi cắt tóc thử ở một chỗ gần nhà. Cắt xong có một số cái sự sướng.
- Penguin sướng vì cắt được cái đầu đẹp như ý muốn (mặc dù theo như cô thợ cắt tóc thì phải dài hơn mới đẹp).
- Bả cũng sướng vì kiếm được địa chỉ cắt tóc mới, đỡ phải vô chỗ cái thằng Ôm-e cắt xấu òm.
- Con vịt sướng vì từ giờ sẽ không bị bả kiu cắt tóc giùm (có dám cắt đâu, sợ cắt xong bả đè ra bắt đền thì tóc đâu mà trả!!).
- Cô chủ tiệm sướng vì dụ thêm được hai khách hàng mới, biết đâu là hai đứa VN đầu tiên, mở hàng cho một kỷ nguyên khách VN sau này.
- Ôm-e mà biết, chắc nó cũng sướng vì đỡ được hai thằng khách hàng cứ nhào vô là quơ tay quơ chân, cắt xong thì không biết khen một câu mà mặt nhăn mày nhó đi ra ngoài.
Hmm
Bảy nổi ba chìm với nước non
Vặn vẹo cái ... công tắc một hồi (chứ có biết làm gì khác đâu!), chạy lên kiếm ajossi chủ nhà, thì ajossi đi làm mất. Ajuma kiu mình, thôi mày nấu nước xài đỡ. Trời ơi, con phải đi làm mè!
Quẹt qua quẹt lại cái mặt một chút bằng thứ nước lạnh quéo, rồi vác cái mặt dơ lên cty rửa tiếp.
Sáng hôm sau, 5g sáng, 3 thằng còn đang ngáy khò khò thì ajossi gõ cửa. Ajossi chỉ cần vặn cái nút gì đó ở máy một phát là nó lại chạy ầm ầm. Quả là công lực thâm hậu!!!
10g, ajossi lại gõ cửa. Ba thằng vẫn còn say sưa giấc nồng. Lần này ajossi thông báo lát chiều sẽ có người đến sửa máy.
11g rưỡi, lại gõ cửa. Mắt nhắm mắt mở bò dậy lần ba. Sửa máy, hehe... Tốn hết 50 ngàn, nhưng hạnh phúc vì chắc mẩm từ nay đời ấm áp trở lại.
Ai dè sáng nay mở mắt, lại nghe gấu báo máy hư tiếp. Lại lên cty với một cái mặt dơ.
Tối nay về mà vẫn chưa sửa được máy là sẽ phải tắm nước lạnh, :((((((((((((((((((((