Con mèo

Buổi sáng. Hai đứa vừa bước ra khỏi nhà. Trời trong, gió nhẹ và mát như nước, hàng cây dọc con dốc vẫn đang vẫy những cái lá xanh lấp lánh.

"Gió dễ chịu quá!"

"Mùi rác hôi quá!" - gấu mèo đáp. Mặt hết sức khoái chí vì trêu được tôi.

Tôi gầm gừ, làm ra vẻ muốn bóp cổ gấu. Đúng là có mấy bao rác nhỏ dọc bên đường, kế bên mấy cái hàng rào đậu xe. Lũ mèo hay quanh quẩn ở đó bới rác. Nhưng cũng chả có mùi gì.

Hai đứa đi dọc con dốc, tận hưởng không khí buổi sáng.

"Có con mèo kìa!"

"Đâu? mèo đâu?" - tôi dòm vào hàng rào tìm con mèo.

Và ngay lúc đó, một trong những chiếc xe hơi lăn bánh. Nghe gấu mèo la lên:

"Úi, cán chết mèo rồi!"

Trên khoảng đất trống nơi chiếc xe vừa rời đi, có một vệt lông màu trắng đang quăng quật. Một con mèo trắng có mấy đốm xám. Không biết nó đã bị cán trúng chỗ nào, nhưng đầu nó nghoẹo sang một bên, thân người vặn vẹo trong một tư thế kỳ cục, cứ thế tự quăng mình lên đến mấy tấc, rơi bịch xuống, rồi bật qua phía khác. Như một quả bóng tuyệt vọng.

Mãi sau này tôi mới nhớ ra, lúc đó con mèo không kêu lên một tiếng nào cả. Nó giãy giụa, quăng quật, đau đớn trong câm lặng.

Một con mèo tam thể khác cứ vòng quanh gần nó, nhìn và cũng không hề kêu lên tiếng nào.

Chỉ có tôi là la lên, cố gắng bịt chặt miệng lại trong khi hét lên, và nhìn con mèo.

Tôi đã không dám lại gần. Tôi sợ khi lại gần có thể nhìn rõ hơn cái mà ở khoảng cách này đôi mắt cận thị của tôi không cho phép, như vết thương có thể có của con mèo, hay cái đầu hoặc thân hình bẹp dúm của nó (có thể lắm chứ), hay nét mặt của nó.

Thế là tôi cứ đứng đó, hét lên, và cầm tay gấu đi qua, cho đến lúc gấu nói "làm sao để cứu con mèo bây giờ?"

Tôi dừng lại. Xấu hổ vì mình đã không nghĩ ra điều đó sớm hơn.

Có nhiều lúc, tôi lại hiểu ra thêm một nấc vì sao mình thương gấu. Như lúc này.

Trong đầu chạy rất nhanh các khả năng có thể, và tôi lắc đầu "mình chả làm gì được cả".

Thật đáng buồn, trong sự thực không giống như những câu chuyện tôi đang đọc, khi mà người ta mang những con vật bị thương về nhà và băng bó cho nó.

Tôi dám chắc cả hai đứa không đứa nào biết cách nắn lại xương gãy, băng bó hay làm những thứ đại loại như vậy. Chưa kể hình dáng vặn vẹo của con mèo đã cho tôi biết nó không chỉ có vài cái xương gãy.

Sau đó gấu mèo cho tôi biết, lúc đó gấu đã nhìn thấy máu trào ra khóe miệng con mèo. Dấu hiệu của sự không cứu chữa được.

Nhưng lúc đó, gấu chỉ lặp lại "làm sao để cứu mèo bây giờ?"

Và tôi nén những hình dung khủng khiếp trong đầu mình xuống, kéo tay gấu quay trở lại. Nếu không quay lại, câu hỏi đó sẽ lặp lại trong đầu tôi mãi.

Chung quanh đây hình như không có trạm thú y nào. Nếu lại gần con mèo rồi, tôi cũng không nghĩ ra mình sẽ làm gì. Có điều không thể không quay lại.

Nhưng từ xa, hai đứa thấy vệt lông trắng đã nằm im lìm dưới đất. Không động đậy nữa.

"Mèo chết rồi!" - cùng với câu nói đó, tôi thấy mình độc ác, vì tôi cũng thấy nhẹ nhõm nữa.

"Ừ, không cứu được nữa" - gấu mèo đồng ý.

"Vậy là nó nhẹ nhàng rồi..."

"Hay mình chôn nó đi?"

"Mình đâu có chỗ nào để chôn nó..."

Ừ nhỉ, chẳng lẽ lại vác cuốc vào sân chung cư của người ta đào hố trộm để chôn mèo.

Và hai đứa nắm tay nhau đi.

Buổi sáng, gió vẫn thổi. Những chiếc lá xanh vẫn lấp lánh. Hoa hồng vẫn nở trên đầu hàng rào.

Nhưng có một sinh mệnh nhỏ bé đã ra đi.

Hay là nó vẫn còn nằm đó, đau đớn, im lìm, hấp hối và cảm thấy sự sống dần dần trôi đi?

Tôi không biết, tôi đã quá nhát gan để có thể biết được điều đó.

***

Suốt đường đi, tôi cứ nghĩ vẩn vơ.

Lúc thì nghĩ mọi chuyện sẽ như thế nào, nếu giả sử mèo còn sống, hai đứa nhặt con mèo và mang nó đến bệnh viện. Chắc chắn người ta sẽ bảo đây không phải bệnh viện thú y, và chỉ bọn tôi đến một chỗ khác.

Biết đâu con mèo sẽ được cứu?

Nhưng gấu mèo đoan chắc nó sẽ chết. Gấu nhìn thấy lúc xe cán ngang qua người nó, mọi thứ chắc là dập nát hết cả.

Rồi tôi nghĩ nếu thay vào con mèo là một con người thì sao? Lẽ nào tôi cũng sợ hãi đến mức không dám nhìn và không dám lại gần?

Tôi tự an ủi mình là trường hợp đó sẽ khác. Tôi sẽ gọi cấp cứu, dĩ nhiên rồi. Người ta không thể gọi cấp cứu cho một con mèo. Tôi có thể nghe xem người đó còn thở không, gọi hàng xóm, gọi taxi, làm bất cứ chuyện gì tôi có thể làm.

Tôi tự an ủi mình bằng cái câu N hay nói mỗi lần nhắc lại chuyện hồi xưa N bị phỏng và tôi sang thay băng hàng ngày "sao lúc đó KA hông sợ hay vậy ta". Cái chân N lúc đó nhìn cũng ghê lắm, nhưng đúng là tôi đã chiến thắng được sự sợ hãi.

Và cứ thế, tôi an ủi tôi, nhưng mãi không thoát khỏi cái nỗi sợ rằng tôi đã trở nên nhát gan, hoặc máu lạnh đến nỗi có thể bỏ mặc kẻ khác.

Dù rằng kẻ khác đó chỉ là một con mèo bất hạnh nằm lại trên con dốc buổi sáng, dưới những tàng lá xanh lấp lánh.

Đọc "Tuyển Vĩnh Đao"

Đầu truyện, lại kể một câu chuyện khác :

"… Ngày xưa có một người mời khách, mời được bốn vị bằng hữu. Đến ngày hôm đó, có một người bận việc không đến được. Chủ nhà thuộc mẫu hay nhớ nhung, trong bữa tiệc cứ than mãi: “Ôi, người cần đến thì chẳng đến.” Một hai lần còn coi được, nhưng y cứ nói mãi không thôi. Trong số khách mời có người nóng tính, cuối cùng nhịn không nổi, hừ lạnh nói: “Hẳn mỗ là kẻ không nên đến rồi!” Đoạn đứng dậy, bỏ đi. Chủ nhà không giữ kịp, đành quay lại rồi than vãn mãi trong bữa tiệc: “Ôi, người không nên đi lại đi mất rồi.” Nói tới mức khiến cho người thiếu sự khoan dung hơn trong hai người còn lại chịu không thấu: “Vậy là mỗ nên đi hử?” Đoạn cất bước đi thẳng khỏi cửa. Chủ nhà đuổi theo sau, vẫn không giữ lại được, chỉ đành nhìn bóng lưng mà kêu lớn: “Người ta nói không phải là huynh…”

… Người khách duy nhất còn lại có thêm hàm dưỡng nữa cũng không ngồi lại nổi.

Cuối cùng, chủ nhà chỉ còn biết một mình ăn hết cả bữa tiệc, uống trọn bầu rượu sầu."

Thương Ngưng (nhân vật chính của truyện), nghe cha kể chuyện từ bé, ba mươi tuổi mới hiểu ra được điều gì phía sau câu chuyện đó.

"Hắn đột nhiên hiểu được thâm ý nằm trong câu chuyện ấy: Cuộc đời là một bữa tiệc lớn, tối thiểu thì ai nấy đều kỳ vọng cái nhân gian của mình là một bữa tiệc lớn. Bọn họ chuyên tâm chuẩn bị, mỗi món thịt món rau, từng cái bát cái đĩa, chọn được ngày tốt rồi, làm ra đường vàng đường bạc, mời đủ hết bạn bè thân thuộc, rồi chờ đợi ngóng trông, đợi tới ngày ấy để trang hoàng sắp đặt.

… Nhưng không phải tất cả mọi người đều có may mắn ấy, khi tiệc rượu bắt đầu, đa số sẽ phát hiện ra, không ngờ thiếu mất một cái gì, như câu chuyện đó nói: “Cần đến thì không đến”. Cuộc đời chỉ mong thu xếp cho được một lần viên mãn, nếu như chẳng viên mãn, sẽ khiến cho người thích tính toán phải nghĩ ngợi: Việc mình khổ tâm lo liệu dường như đã bị bạc đãi. Do đó chủ nhân sẽ liên tục nhắc tới, nhưng cái sự nhắc ấy bản thân nó đã là bi kịch rồi… nhắc tới mức cuối cùng chỉ còn lại mình mình đối mặt với tiệc rượu ôm sênh ca hát lảm nhảm."

Bi kịch của người mở tiệc trong truyện, là một chuỗi những sai lầm. Nhưng lại bắt đầu từ cái sai lầm đầu tiên "Người cần đến thì chẳng đến".

Thế nào là "người cần đến"?

Thật ra, chẳng có ai trong 4 người khách đó là người quan trọng nhất cả. Chỉ là, người ta luôn tập trung vào cái thiếu hụt, vậy thôi. Cái thiếu, cái không có, cái mất đi,... lúc nào cũng làm cho người ta cảm thấy nó quan trọng hơn cái đang có được.

Bi kịch hơn, là chuyện "nhắc đi nhắc lại".

Cuộc đời là một bữa tiệc lớn.

Một bữa tiệc mà chính tay mình làm ra, mà cũng có khi chính tay mình phá hỏng.

Rất dễ dàng để hưởng thụ một bữa tiệc vui. Ca hát ăn nhậu với bạn bè.

Nhưng có nhiều người không như thế. Suốt cả bữa tiệc, họ chỉ nghĩ "người cần đến thì không đến".

Để rồi cuối cùng chẳng vui vẻ gì cả. Cái không có, dĩ nhiên không có. Cái đang có thì chán nản mà ra đi.

Mình chẳng muốn làm nhân vật nào trong câu chuyện đó.

Dĩ nhiên, không muốn làm ông chủ nhà ngốc nghếch không biết cách vui với bữa tiệc của chính mình.

Cũng không muốn làm người khách mời đã đến. Rất dễ dàng để được ai đó mời đến bữa tiệc của họ, rồi suốt thời gian bị họ coi nhẹ, tới nỗi đành bỏ đi.

Và mình cũng không muốn làm người khách không tới được rồi bị trở thành nguyên nhân để người ta than vãn sầu khổ.

Nếu tui không tới được, nghĩa là tui không tới được. Nếu tui phải bỏ đi, nghĩa là có nguyên nhân để tui bỏ đi. Xin đừng vì vậy mà oán trách tui làm hỏng một bữa tiệc vui.

Cái người làm hỏng bữa tiệc của cuộc đời mỗi người, chỉ là chính người đó mà thôi.

Honey moon ký

Mới đọc cái bài "Lý do tui ghét VN" của một tay khách du lịch nước ngoài. He he, tới VN mà để du lịch thì không ghét cũng phí. Mình là người VN mà đi du lịch còn phát bực mình nữa là.

Kể sơ sơ cái tuần chăng mẹt của vịt và gấu cho bà con nghe chơi (Cũng để sau này có cái mà đọc lại).

Ghi chú là chuyến đi này vịt đã chuẩn bị rất kỹ từ trước, coi trên forum, hỏi bạn bè, lên lịch trình ...

Ngày 1: Hội An

Đi máy bay tới Đà Nẵng. Chuyến bay không có gì đáng nói ngoài chuyện mình ngồi cạnh một em bé khóc suốt chuyến đi. Tội nghiệp cô bé mẹ nó than thở "biết vậy cho nó đi xe lửa cho rồi". Mình cũng làm người tử tế, phụ lấy khăn cho nó, chơi ú à cho nó cười... Nhưng mà thiệt tình tới nơi bước ra khỏi máy bay thì thấy nhẹ hết cả người.

Tìm xe bus tới Hội An. Xe cũ chạy xóc tưng tưng, được cái giá rẻ. Tới nơi thì hai đứa cuốc bộ đến ks, bỏ mặc mấy ông xe ôm chạy theo năn nỉ. KS được quảng cáo là cách phố cổ 5 phút đi bộ. Tới nơi mới biết nó tính theo người khổng lồ đi bộ, hổng phải người thường.

KS nhỏ xíu nhưng cũng tiện nghi. Có cả hồ bơi tí hon nằm cạnh nhà hàng, mặc dù mình tự hỏi không biết có ai chịu bơi dưới cái hồ hông được sạch lắm đó cho mấy người đang ăn dòm hông. Mấy cô cậu tiếp tân lanh lẹ dễ thương. Mình đã đặt trước phòng có bồn tắm, tới nơi là nhào vô xả nước vô bồn, xong rồi đau xót thấy nước xả ra vàng vàng như canh hẹ.

Đi ăn trưa. Nghe nói món bánh bao bánh vạc nổi tiếng, hai đứa trực chỉ quán Hoa Hồng Trắng. Tới nơi thấy cái quán cũng rộng nhưng cũ cũ, vắng teo, hông thấy bảng giá. Nghĩ ngay lò chắc cũng hông mắc, nên gọi mỗi thứ một dĩa ăn chơi. Ăn thấy ngon, lại gọi thêm dĩa nữa. Tới lúc tính tiền 3 dĩa 95 ngàn, hai đứa bổ chửng, no luôn.

Mấy vụ tham quan shopping với chụp hình tí tởn thì thôi khỏi kể. Nói chung chỉ có một kinh nghiệm là nên để tiền lẻ trong người. Chả là đi ngang cây cầu bắc qua sông Hoài, dưới sông có mấy ông bà già dong thuyền mời khách. Mình thấy cũng tội tội, ghé lại hỏi ông cụ già râu tóc bạc phơ xem đi một chuyến bi nhiu. 50 ngàn thì hơi mắc, mà nghĩ đi nghĩ lại ăn một bữa trưa mất cả trăm ngàn, thà mất nửa số tiền đó cho ông cụ cũng tốt hơn. Thế là hai đứa leo lên thuyền. Sông nước bao la, vừa chèo thuyền phụ vừa hỏi chuyện, cụ kể gần 90 tuổi rồi, con cái đi kinh tế mới chả biết khi nào về thăm được, ông một mình nuôi bà. Về tới nơi, lục túi thì chỉ còn tờ 100 ngàn, đưa ra thì cụ nhe răng cười chắp tay vái vái "Ông cám ơn con". Thế là xong!

Hội An nói chung bé xíu và giống giống cái chợ Bến Thành, có điều dĩ nhiên đẹp hơn, xưa cũ hơn. Giống chợ BT ở chỗ toàn shop bán đồ lưu niệm cho Tây. Khách Tây khách ta cứ thế cuốc bộ long nhong, vừa đi vừa tránh sản phẩm của các em chó trên đường, ngó nghiêng ngó ngửa kiếm một góc không có dây điện mà chụp hình. Giá cả dĩ nhiên cũng rất Tây. Ở HA hai hôm, phát hiện ra bị chém là chuyện thường tình ở huyện.

Chiều đạp xe ra biển. Biển động khủng khiếp. Kế hoạch đi Cù Lao Chàm và tắm biển coi như đi tong. Nhưng được cái biển đẹp. Đứng trước biển, thấy đời dịu lại.

Tối, hai đứa đạp xe qua Cẩm Nam ăn bánh đập và hến xúc. Chui vào một con hẻm, đến một cái quán vắng teo trong một sân nhà cũ kỹ. Ui chu choa là ngon. Bánh tráng đập mỏng tanh, nước chấm đặc biệt, dĩa hến xúc đầy ắp. Mà lại rẻ. Ngồi trong cái sân kiểu quê quê mộc mạc, nhìn giàn hoa cát đằng, thấy dễ chịu vô cùng.

Xong về ăn cao lầu. Quán cao lầu do cụ già chèo thuyền chỉ cho, thấy có đề bảng chả nhớ là bao nhiêu năm kinh nghiệm. Quả nhiên cao lầu ngon cực. Xá xíu thơm phức, nước dùng rất tuyệt, bóng chiên và bột chiên giòn tan. Mấy ngày sau đó hai đứa cũng có ăn cao lầu trong ks, nhưng không bằng.

Ngày đầu tiên kết thúc không tệ.

Ngày 2: Du thuyền trên sông và món thịt heo bánh tráng

Sáng dậy ăn sáng. Bữa sáng free. Cái ks bé tí hóa ra dễ chịu cực kỳ, buổi sáng sân sau ks mát rượi trong lành, chim chóc véo von, ngồi ăn sáng quả là lạc thú.

8g, xe tới đưa đi thánh địa Mỹ Sơn. Hay là "My Son" - "con trai tui", như mấy ông Tây gọi.

Xe toàn Tây. Dòm tới dòm lui phát hiện có mấy người Việt. Chú hướng dẫn viên lanh lẹ, nói tiếng Anh tốt, miệng như tép nhảy, đi tới đâu giới thiệu tới đó nói chung cũng khá nhiệt tình. Rừng nguyên sinh đẹp tuyệt, đi xe jeep quá đã, khu thánh địa cổ xưa nhìn cũng hay hay. Nói chung hài lòng.

Tới lúc về...

Có 2 loại tour, tour đi về bằng xe và tour đi xe về thuyền. Hai đứa chọn thuyền, vì vẫn thích cái cảm giác lênh đênh trên sông. Với lại tour thuyền có kèm ăn trưa trên thuyền. Chênh lệch 2 $, mà vừa được đi thuyền vừa được ăn trưa, tính ra lời chán.

Lúc về, đoạn đầu về bằng xe, ngang đường xe dừng cho khách nào đi thuyền thì xuống bến sông.

Đi bộ một khúc xa dưới trời mưa lất phất, xuống tới một cái bãi cỏ lầy lội trơn trượt. Hai cái ghe bé tí cũ kỹ đang chờ. Ghe có mui, trong khoang có hai hàng ghế gỗ, ghế dài dài hẹp tí kê sát nhau. Sau lưng mỗi ghế có cái mặt bàn để lật lên làm bàn ăn, có điều ghế sát nhau quá, tội nghiệp mấy ông tây lúc muốn lật bàn lên chỉ có nước nhảy ra khỏi chỗ.

Dòm ra sau lưng, thấy người ta đang soạn thức ăn. Mỗi người một dĩa cơm trên có một chút cơm, mấy cọng rau, với 1-2 lát đậu hũ. Lát đậu hũ, tức là cái đậu hũ chiên ở nhà mình hay ăn, mang xắt lát, mỏng te tới nỗi một cái đậu hũ chắc chia đủ cho tất cả khách trên thuyền. Mỗi người được thêm một trái chuối be bé.

Nước thì có người mang đi bán, giá 10 ngàn một lon nước ngọt. Đợi khách mua nước xong một lát, họ mới lôi nước khoáng ra phát, hóa ra khẩu phần mỗi người được thêm chai nước khoáng, nhưng phải giấu đi chứ phát trước thì ai mà mua nước ngọt.

Nói chung, cái gọi là "đi thuyền tham quan trên sông" và "ăn trưa trên thuyền", nó như rứa!

Về tới HA là buổi trưa. Để an ủi cảm giác thất vọng, hai đứa rủ nhau đi Ngũ Hành Sơn và Đà Nẵng chơi.

Thuê một cái xe máy. Ra tới Ngũ Hành Sơn, khoảng 4g chiều. Cũng ráng lon ton leo lên núi. Phải nói chùa đẹp, núi đẹp, động đẹp như mơ. Có điều tối om, nếu không có cái đèn pin chị bán nước rong cho mượn chắc chả thấy gì. Trả đèn pin, cảm kích nên gọi hai trái dừa uống, gọi xong mới nhớ quên hỏi giá. Dĩ nhiên là hỡi ôi, bị chém còn đẹp hơn mấy cha đao phủ hồi xưa.

Lúc vào tham quan động, có một thằng bé đen đen ốm nhom cũng đi theo. Nó lanh lẹ chạy lên trước, thuyết minh hướng dẫn rất cụ thể. Lúc đi ra, cứ vừa đi vừa áy náy phải chi có quà gì cho nó. Chưa kịp áy náy xong thì nó bảo "anh chị có lòng cho xin ít tiền mua sách vở". He he, mình quên mất thời này lòng tốt lòng xấu gì cũng tính bằng tiền.

Chạy tiếp tới Đà Nẵng. 8g tối. Tìm ngay tới quán Trần, thấy cái biển quảng cáo "Đặc sản Đà Nẵng - bánh tráng cuốn thịt", mừng rỡ nhảy vào. Món thịt heo hai đầu da này trên forum được quảng cáo dữ dội, nên tự nghĩ không ăn thì phí nửa cuộc đời.

Gọi ra, ăn vô, thấy nửa cuộc đời thì chả phí, nhưng phí mất cả buổi tối rồi. Thịt heo xắt thành lát mỏng như giấy, không biết hấp hay luộc, mà nhạt thếch như giấy chả còn vị ngọt thơm gì hết. Thua xa món thịt heo luộc hay ăn ở nhà. Đúng là nó có hai đầu da thật, nhưng kèm với da còn có mỡ, mỡ dày cả khúc. Thì cứ lấy một miếng thịt heo thật to, xắt từ bên này sang bên kia là nó thành vậy chứ có gì lạ đâu!

Thất vọng, hai đứa lủi thủi chạy xe về. Đường xa, lạnh cóng, tội nghiệp gấu mèo về tới ks thì thành gấu đóng băng.

Ngày 3: Lăng Cô và KS Thành Nội

Hết thứ để chơi, hôm sau hai đứa đặt xe ra Huế.

Xe du lịch. Lịch trình là có ghé Lăng Cô. Cũng khá háo hức vụ này, vì nghe nói Lăng Cô đẹp tuyệt. Nếu xe mà không ghé LC, chắc chỉ có cách kiếm xe máy đi cho biết.

Xe chạy, chạy... và dừng lại, thông báo "Đã tới Lăng Cô, mời quý khách xuống xe nghỉ ngơi".

Nhảy xuống xe, một quán ăn xập xệ. Biển đâu?

Theo hướng người ta chỉ, băng qua một con hẻm nhỏ bên hông quán là tới biển. Ui da, đi qua con hẻm có mấy chục thước mà còn nguy hiểm hơn vượt Long Môn Trận. Khắp nơi nơi là sản phẩm của các em chó và bò.

Cắn răng vượt trận, ra tới đầu hẻm thì đứng lơ ngơ dòm bãi cát đen thui dơ hầy, có hàng cây lưa thưa, và suốt dọc bờ biển dĩ nhiên là ... Long Môn Trận tập 2. Thôi, ta về!

Cái quán thứ gì cũng mắc. Từ cây kem tới bịch bánh. Đành thất thểu leo trở lại lên xe.

Có một chuyện mình thấy rất kỳ cục, là đi du lịch VN đi tới đâu khách cũng được các dịch vụ chào mời rất dữ, nhưng khách hầu như không dám mua gì vì sợ bị chém. Nên mấy người bán hàng mời khan cổ cả buổi mới chém được một người. Tiền lời có khi không bằng một tiệm tạp hóa be bé bình thường. Vậy thôi ta cứ bán giá bình thường, treo giá đàng hoàng, khách mua ầm ầm, tiền thu vào đều đều có phải tốt hơn không?

Tới Huế là buổi trưa. Mưa rả rích. Huế mưa, phố buồn, có hai con dzịt với gấu dòm mưa mà rầu.

Đã đặt chỗ trước ở KS Thành Nội. Gấu thì thích ở thành Nam, hiện đại tiện lợi. Dzịt thích ở trong Đại Nội để hưởng không khí cổ xưa. Kết quả gấu chiều vịt.

Quầy tiếp tân chả có ai, trừ một ông Tây mặt mày buồn bã đang đứng chờ.

Chờ một lát, một cô cỡ băm mí, mặt mày một cục bước ra.

Cô dĩ nhiên không cười (trùi, ks nhà nước mà, muốn ta cười hả, mơ đi!). Thế là hai đứa mất quyền làm Thượng đế, tiu nghỉu nhận key bước vô một cái phòng bốc mùi ẩm mốc.

Phòng tối tối, có một cái đèn vàng vọt, trên giường có chăn chả biết có sạch không, nhưng cái mùi ẩm mốc và mấy cái gối loang lổ vàng ệch thì chắc chắc không lầm. Trong một phút, Vịt quyết định "mai mình qua ks khác".

Muốn qua ks khác thì phải kiếm lại cái địa chỉ. Vịt hăm hở bật laptop. Không có sóng.

Gọi tiếp tân, hóa ra ở đây mà muốn xài net thì phải ra sảnh trước quầy tiếp tân.

Quyết tâm chuyển ks càng lên cao vút.

Gọi điện đặt ks khác xong, tới màn đi chơi. Ra quầy hỏi thuê xe máy. E hèm, ks không cho thuê xe máy.

Thôi nhịn, ks nhà nước mà, có phải ks tư nhân đâu mà muốn cái gì cũng có như ks ở Hội An!

Ra cổng ks, các chú xe ôm chờ sẵn mời gọi. Nói chung, ngoài ks thì dịch vụ rất đầy đủ.

Đi ăn bánh bèo Huế. Đã có kinh nghiệm bên HA, nên đến quán, mặc dù cái quán nhìn rất xập xệ, mình cũng hỏi bảng giá. Trả lời là một nụ cười rất chi là ngọt ngào "Em cứ ăn đi, rẻ lắm, đừng lo!".

Kết quả là một cái bill tương đương bên Hoa Hồng Trắng, cho mấy cái bánh bèo bánh lọc bé tí. Ngon thì có ngon, đau thì vẫn đau, hic hic ...

Hai đứa chở nhau lên lăng. Ngang qua núi Ngự, dòm vô thấy toàn nghĩa trang. Qua đàn Nam Giao, nổi hứng ghé vào chơi.

Đàn Nam Giao, là một cái đàn có cầu thang đi lên, chung quanh có rừng cây...

Còn có gì nữa?

Không, chả có gì nữa hết!

Di tích lịch sử chỉ là một cái đàn (giống như cái sân khấu á!) trống huơ trống hoác. Rêu mọc xanh rì. Trời mưa nước long tong.

Tội nghiệp bác lính trực cửa, cả ngày canh giữ cái đàn trống không, chắc là chán ốm.

Hai đứa loanh quanh chút rồi ra cửa, bác hỏi "đi coi cái bức tường chưa?"

Hai đứa dòm nhau, hình như mình sót cái gì đó.

Hóa ra, tít trong cùng của đàn Nam giao, băng qua rừng thông to lẫn thông bé, là một cái nhà triển lãm, hồi xưa là nơi vua nghỉ khi tới đây làm lễ.

Lóc cóc chui vào, đường đi thì trơn trượt khỏi nói, chắc để bảo tồn di tích nên người ta hông thèm đắp một lối đi vào nhà triển lãm. Khách muốn tham quan thì tự theo lối mòn lầy lội trên cỏ mà đi.

Vừa đi vừa thương ông vua, hồi xua ổng giàu vậy sao không làm cái đường ngon ngon mà đi cho sướng, chịu khổ chịu cực vầy nè? Xong mới nhớ ra, hồi xưa ổng đi đâu chả có người vác!

Mấy ông lớn, căn bản không cần quan tâm tới đường sá lầy lội hay không. Mấy ổng có nhúng chân xuống đâu!

Vào coi hình chụp với hình vẽ trong nhà triển lãm, mới thấy đàn Nam giao hồi xưa không có trống huơ hoác như vầy. Cũng có tầng này tầng nọ, gác nọ gian kia. Còn vì sao nó trống, hay vì sao nó không được trùng tu, thì chịu.

Ngày 4: Đại Nội và chùa Huyền Không

Sáng thức dậy, đi ăn sáng.

Nghe nói trong thành nội ăn sáng rất ngon. Hai đứa đi lòng vòng kiếm quán bánh canh được giới thiệu trên forum, rốt cuộc thấy một khu có mấy hàng ăn chung một chỗ giống như cái góc ăn uống ở chợ. Khách ngồi khá đông. Vào đại hàng đầu tiên, không phải bánh canh mà là bún bò Huế. Chặc lưỡi ăn đại.

Quên kể là tối hôm trước đã đi ăn bún bò và ăn khá ngon. Nước nấu ngọt, và tô bún đầy đặn. Bún bò Huế có cả chả cua thả trong nước, giống giống giò sống trong bún mọc nhưng có mùi cua, và đặc biệt một điều cái cây chả ở SG gọi là "chả Huế" thì ở Huế hoàn toàn không thấy.

Tô bún buổi sáng không ngon bằng bún buổi tối, và đầy nhóc bột ngọt. Qua mấy ngày thì thấy ở Huế, đi ăn bún hoặc mấy món nước nguy cơ bị đầu độc bằng bột ngọt khá cao, trừ một số hàng đặc biệt như hàng bún buổi tối đầu tiên hai đứa ăn. Ăn sáng xong, mới phát hiện khách ăn thì đông, nhưng toàn ngồi ở hàng cơm hến bên cạnh. Bánh canh thì ở trong góc. Còn có bánh mì thịt nướng, ổ bé tí bằng hai ngón tay, mùi thịt rất thơm. Mua thử một cái, giá 2 ngàn hay 3 ngàn gì đó chẳng nhớ. Nói chung là rẻ, mà ngon tuyệt vời.

Sau này, món ăn mà hai đứa nhớ nhất không phải là mấy món Huế truyền thống, mà là món bánh mì thịt nướng nhỏ xíu, thơm phức, giòn tan, chan nước thịt chứ không phải nước tương, có ngò thơm thơm.

Ăn xong đi tham quan Đại Nội. Vất vả cuốc bộ đến cái cửa sau thì họ bảo phải lên cửa chính mới được vào. Đi ra, một chú xích lô mời chào. Hai đứa to đùng ngồi lên cái xích lô bé tí, được cái phố xá Thành nội mát mẻ dễ chịu, nhìn quanh rêu phong cổ xưa, trên đầu lá me xanh xanh... Cảm giác thật tuyệt.

Mấy cái xích lô ở Huế đều có nệm nhung đỏ, có chữ song hỷ (mình cũng biết họ để chữ lên nhìn cho nó sang sang, đẹp đẹp, có điều chữ song hỷ thì hơi giống xe rước dâu hehe). Huế mưa dầm mưa dề, nệm đẹp có nguy cơ ướt mèm, mấy chú xích lô toàn mang nệm cột ra sau lưng xe, khi nào mời mọc khách mới lôi ra để làm dáng.

Vào Đại nội đi tham quan. Cũng có một chương trình du lịch trong đó có mục tham quan đại nội trong 2h. Trời ạ, 2 đứa mất hết cả buổi sáng đến quá trưa mới tạm coi là đi gần hết đại nội. Đi trong 2h có mà đi bằng tên lửa.

Hai đứa tung tăng reo hò "các cung phi, ta đến đây!".

Có cũ xưa, có trùng tu... Có màn mặc áo hát tuồng đóng vua với hoàng hậu để chụp hình... Nói chung so với cung điện ở Hàn thì cũng khá đẹp. Đi tới mấy chỗ có đề bảng "Trùng tu nhờ viện trợ không hoàn lại của ...", thấy chán ngán sự đời. Di tích là di tích của nước mình, thu thuế của dân cho lắm rồi mà phải ngồi chờ có viện trợ không hoàn lại của nước ngoài mới chịu trùng tu. Chả khác nào mời khách vào nhà rồi giới thiệu "cái ghế này của ông X cho, cái bàn kia của ông Y cho...".

Góc cuối của Đại nội có cái hồ rộng mênh mông. Hoa lan hoàng hậu rụng tím mặt hồ. Gió thổi gờn gợn nước. Cảnh đẹp như tranh, mà khách thì ít ghé thăm. Cũng tại chung quanh thì hoang sơ và không được chăm chút mấy. Tự an ủi là do mấy ổng cố tình để vậy cho nó có vẻ rêu phong giống hồi xưa. Nói gì thì nói, hồi xưa vua ra đây mà rêu phong đổ nát vậy chắc ổng lôi ra chém hết. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng đúng, hồi xưa đụng cái là bị chém, chứ bi giờ có ai chém đâu mà không bỏ mặc cho khỏe.

Xong đại nội, hai đứa chuyển ks. Lúc check out, cậu tiếp tân cười hỏi sao lại check out, hai đứa dòm nhau cười. Gấu nói, cô hôm qua mà chịu cười như cậu này, chắc đâu tới mức mình dội ra ngay lập tức.

KS mới nằm ngay giữa thành Nam, ngay góc đường khá tiện lợi. Vừa vào đã thấy cô bé tiếp tân cười tươi rói, đón tiếp ngọt như mía lùi. Tư nhân vẫn khác.

Buổi chiều, hai đứa thuê xe lên chùa Huyền Không Sơn Thượng.

Đường lên xa lắc, may giữa đường gặp một nhóm trẻ cũng lên chùa, thế là chạy theo. Đoạn gần lên chùa lầy ơi là lầy, đất đỏ nhão nhoẹt, bùn sình lung tung, vịt ngồi sau cứ la toáng lên "trời phật phù hộ, con có mỗi đôi dép này thôi, xin đừng để con lọt sình...".

May quá, cuối cùng cũng lên tới chùa.

Chùa nằm trên núi, đón gió ngàn phương...

Ấn tượng đầu tiên là ... không đẹp. Chắc do ở SG, quen đi mấy cái quán cafe sân vườn, với mấy khu du lịch, nên chỉ thấy sân chùa giống như một cái vườn cảnh nho nhỏ không được chăm sóc mấy. Dòng suối nhân tạo lờ đờ. Lá cây heo héo. Đá sỏi lô nhô.

Mấy cô cậu trẻ người Huế thì nhảy tưng lên mà khen đẹp, rồi kéo nhau đi chụp hình.

Mang một bụng thất vọng, hai đứa đi dần vào trong. Chợt thấy một cái cổng gỗ, hai bên có hai câu đối.

Góc này mới đúng là đẹp. Đẹp và thanh tịnh khủng khiếp.

Ngay gần cửa, có một cái biển "Cám ơn quý khách đã đến, đi đứng và nói cười trong tĩnh lặng".

Vào đây rồi, mới biết nói cười trong tĩnh lặng là cái gì.
Đi vào, tự mình trở nên rón rén, chỉ dám nói thì thào, đến thở mạnh cũng không dám.

Khóm trúc xanh lao xao. Những bông hải đường lặng lẽ. Những góc am khuất sau cây cỏ.

Ngay cả mấy con chó cũng im lặng ngủ, hoặc im lặng nhìn khách, không sủa, không biểu tình gì.

Khắp nơi là thơ, dưới thơ có chữ ký của hòa thượng trụ trì. Trụ trì chùa này có vẻ thích thơ khủng khiếp. Những bảng thông báo "xin đừng làm ồn", "Đây là nhà bếp xin dừng bước" đều được chuyển thành thơ hết cả.

Loanh quanh một lúc, tuy đã im bặt và đi rón rén, vẫn có cảm giác chính sự hiện diện của mình khuấy động không gian thanh tịnh của nhà chùa, đành đi ngược trở ra.

Ấn tượng hay nhất về chùa là cái ... toalet.

Chả là vịt lôi chè ra ăn, rồi bị dơ tay, phải chạy đi rửa.

Chuẩn bị trước tinh thần giống như trước khi bước vào bất cứ toalet công cộng nào ở VN, xong tới khi bước vào, thấy ... phê.

Toalet nhà chùa, dĩ nhiên không phải là nền gạch men bàn kính. Cũng nhỏ xíu, nền xi măng, vách gỗ, cửa tôn, xô nước, ca nhựa ... y như bất cứ cái toalet nhà quê nào mình hay thấy.

Nhưng thứ nhất là nó sạch tưng, nước trong văn vắt và mát lạnh. Thứ hai là nó thơm.

Mấy cái toalet bên Hàn cũng thơm. Nhưng cái toalet chùa nó thơm một cách thanh khiết và dễ chịu lạ lùng. Chả biết mấy sư thầy xài loại nước Con Vịt gì, hay do giữ sạch rồi do chung quanh là hoa cỏ núi rừng mà nó thành ra thế.

Đi về, cái bảng chào tạm biệt cũng là một câu thơ.

Ngày 5: sông Hương nước chảy, thuyền trôi lững lờ...

Mặc dù đã bị một chuyến "du thuyền trên sông" làm cho hoảng sợ rồi, hai đứa vẫn quyết định đăng ký một chuyến du lịch Huế bằng thuyền.

Trước khi đi, mấy người trên forum đã nhiệt tình khuyên vịt đăng ký một tour du lịch thuyền. Tới sông Hương mà chưa đi thuyền thì tiếc đứt ruột. Thêm nữa giá tour này cũng rẻ, 4$, cũng có "ăn trưa", còn đi thăm khá nhiều nơi. Tính tới tính lui, thuê một cái xe máy đi thăm bấy nhiêu nơi cũng tốn cả trăm ngàn một ngày rồi. Cứ cho là họ cho mình ăn một dĩa bèo nhèo như lần trước, thì thêm cái vụ hướng dẫn viên cũng đủ bù vốn.

Sáng dậy, hai đứa gọi điện xuống tiếp tân "khi nào xe tới đón thì em gọi bọn chị nhé!"

Đúng giờ, tiếp tân gọi điện kiu xuống.

Cô tiếp tân chỉ chỉ một cô khác, kiu "anh chị đi theo em này".

Vịt với gấu cộng với hai bà Tây lẽo đẽo theo sau cô đó. Tưởng là đi ra xe, ai dè là cuốc bộ ra luôn tới bến thuyền.

Hai bà Tây chỉ cô phía trước, hỏi hai đứa VN "Đây là 'xe' của tụi mình đó hả?"

Hai đứa bất đắc dĩ gật đầu.

Thế là hai bà bắt đầu than phiền "Vậy mà tụi nó bảo là có xe tới đón".

Hai đứa gật đầu rất chi là đồng tình. Hai bà còn chua thêm "biết vậy tụi tui mua vé trực tiếp dưới bến, có 2$". Làm mình cũng tiếc đứt ruột.

Lên thuyền. Thuyền là 2 cái ghe ghép lại làm 1 bằng một sàn phẳng, khá rộng, có cửa trượt chung quanh, có lan can phía trước, lại có trang trí 2 cái đầu rồng đằng mũi, đuôi rồng phía sau... Có cả hai chậu kiểng héo queo không có lá. Túm lại nhìn khá hoành tráng. Bàn là bàn nhôm tròn, ghế nhựa có lưng tựa, cũng không tới nỗi tệ.

Nhà thuyền thu vé. Hai bà Tây đưa xong rồi hoảng hốt gọi mình:

"Sao họ check vé rùi hông trả lại cho tui? Lỡ lát về họ không cho lên thuyền tui biết làm sao?"

Hỏi lại nhà thuyền, họ bảo cứ yên tâm, đâu lại có chuyện không cho khách lên thuyền về. Trấn an mãi, mấy bà Tây vẫn không thể yên tâm. Nhất mực "Tụi tao không tin nổi họ". Coi bộ, hai bà này có nhiều kinh nghiệm đau thương.

Phải tới lúc mình bảo "thui thì cứ đi theo tui, có gì tui chịu trách nhiệm, hai bà mới yên tâm phần nào.

Cũng phải nói, lấy tiền của người ta, in thêm cái cùi vé mà cũng tiếc. Thiệt tình!

Thuyền bắt đầu trôi. Gió sông lạnh lạnh. Nước chảy lững lờ. Nói chung cảm giác cũng không tệ.

Hai bà Canada bắt đầu than thở chuyện hai bả cảm thấy du lịch VN kinh khủng thế nào. Bị chặt chém, bị lừa gạt, bị không trả lại tiền dư, blah blah blah.

Hai đứa dòm nhau "mình còn bị nói chi mấy bả".

Đi một hồi khá lâu, tới chùa Thiên Mụ, rồi tới điện Hòn Chén, rồi tới lăng Tự Đức.

Lúc này mới ló ra một ông hướng dẫn viên, chả là từ đầu tới giờ ổng im re ngồi chơi mặc dù đã du lịch qua hết mấy điểm. Ổng kiu, quý vị lên đón xe ôm vô lăng hen.

Cái vụ xe ôm này ngoài chương trình à nha! Mà ai biết được bị chặt cỡ nào đây?

Thời gian tổng cộng cho cái lăng là 1 tiếng 15 phút.

Lên bến. Cả một đoàn xe ôm đang hớn hở mời chào đầy vẻ "gà béo đến rồi!".

Không khoái làm gà béo, nên vịt với gấu bàn nhau đi bộ vô lăng coi thử bao xa. Có mấy ông bà Tây cũng chọn cách đó. Số còn lại thì nhắm mắt lên xe.

Đi tới lăng mất khoảng 20 phút. Vịt dòm đồng hồ. Rồi nhìn bảng thông báo diện tích lăng.

Đại nội mà đi hết buổi sáng, cái lăng này đi nửa tiếng sao hết hả trời.

Giờ mà vào chỉ phí tiền vé. Vịt với gấu kéo nhau đi uống nước mía.

Đối diện lăng, cả một dãy mái tranh bán đồ lưu niệm với nước mía nước ngọt.

Đi tới tận quán cuối cùng, có mấy cái võng. Vịt với gấu nhào vô ngồi võng với gọi nước.

Cô bán hàng chạy mất. Khá lâu sau mới mang nước tới. Chắc ở đây sản xuất nước mía theo kiểu dây chuyền, tức là có một tiệm ép mía, xong chuyền cho mấy tiệm khác bán.

Ngồi ngoài lăng, nghĩ biết vậy mình tự kiếm xe đi sướng hơn. Nhưng nói gì thì nói, đi thuyền cũng hay hay, ngồi đây gió mát cũng sướng sướng (tự an ủi kiểu AQ).

Gần tới giờ, hai đứa lại đi bộ về. Coi như ngắm cảnh.

Lên thuyền, tới giờ ăn.

Người ta đang chuẩn bị đồ ăn. Đĩa với chén để ngổn ngang trên sàn thuyền. Rất chi là gần cái phòng mà ai cũng biết là phòng gì.

Nước non để làm vệ sinh đều múc từ sông lên. Mà vịt dòm xuống cái mặt nước chỗ người ta múc thì ... hỡi ôi, tùm lum cái lênh đênh ... Cả cái có sẵn dưới sông với cái trên thuyền thải xuống.

Bữa cơm cuối cùng cũng được dọn ra. Trước bữa cơm, họ có đưa ra một cái thực đơn kiu thêm, ai muốn ăn thêm ngoài cái cơm và giá xào đậu hũ basic thì kiu. Hai đứa kiên quyết không kiu. Gì thì cơm rau giá xào với hai cọng đậu hũ ta cũng đã ăn rồi, cho qua bữa vậy. Có tốn tiền cũng sẽ không tốn cho mấy người này (ghét, hehe).

Tới lúc dọn cơm, bàn của vịt khoảng 10 người, chả biết vô tình hay seo mà tập hợp toàn mấy người không gọi thêm món.

Tới lúc này, mới biết lần trước được cho ăn vậy là tử tế lắm.

Cơm dọn ra, có khoảng một tô cơm trắng be bé cho mỗi 5 người ăn, một dĩa giá xào cỡ hai gắp cũng cho mỗi 5 người ăn, và một dĩa đậu hũ khoảng vài lát cũng cho 5 người ăn.

Tính ra, mỗi người có thể ăn lưng chén cơm, gắp vài cọng giá với một lát đậu hũ. Lát chứ hông được miếng đâu nha, tức là một mẩu mong mỏng dài hơn đốt ngón tay á. Chưa đầy một miếng cắn.

Mấy người Tây dòm nhau.

Chửi thì chửi, ăn thì vẫn cứ phải ăn. Ăn theo kiểu dòm nhau mà gắp. Như vịt còn cảm thấy như muối bỏ bể, dân Tây ai nấy cao to, nhìn bữa ăn mà ngao ngán lòng.

Ăn xong, hai đứa lôi chuối mang theo ra chia cho mấy bà Tây vẫn còn đang đói meo đói mốc. Xong rồi ai nấy ngán ngẩm nhìn nước trôi.

Phải chi, một chuyến du lịch thuyền chỉ đến khoảng 2 lăng với 1-2 chỗ phụ, cho người ta nhiều thời gian tham quan một tí. Ôm đồm chi cho nhiều rồi thời gian chia ra có tí tẹo.

Phải chi, thu thêm tí tiền, làm bữa ăn cho đàng hoàng tí. Chỉ cần giống dĩa cơm bụi 15 ngàn là cũng khá rồi.

Phải chi, nói trước với người ta vụ đi xe ôm tới lăng, cho người ta dễ lựa chọn, hoặc là tổ chức xe đưa đón.

Phải chi cái ông hướng dẫn chịu khó làm gì đó ngoài chuyện thông báo "quý khách có xx phút để tự do tham quan".

Phải chi vân vân và vân vân. Nhưng phải chi tốt hơn thì chắc khách tưởng mình đang du lịch Thái Lan hay nước nào có ngành du lịch đàng hoàng khác, hổng phải VN.

Nói chung, sau khi đi cái lăng Minh Mạng, thì muốn về lắm rồi. Nhưng mà vẫn còn phải chờ cho tới thêm một cái lăng Khải Định nữa (cái này được có 45 phút tham quan, cũng phải đi xe ôm, nên hai đứa ngồi luôn dưới thuyền cho khỏe). Rồi thì thuyền quay về.

Sông Hương nước chảy, thuyền trôi lững lờ.

Lững lờ, lững lờ... khách ngồi ngó sông khách chờ. Dòm qua dòm lại toàn những khuôn mặt mệt mỏi và đói khát.

Mất khoảng hai tiếng lững lờ thì về tới nơi. Bước lên bờ mừng muốn khóc.

Lần sau tới sông Hương, em xin kiếu vụ thuyền bè.

Ngày 6: Nghệ thuật miểng chén

Hôm sau trời mưa, nhưng hai đứa kiên quyết đi chơi lăng Khải Định, bù lỗ hôm trước chưa đi.

Trước khi đi, ghé Đại Nội ăn sáng. Hôm nay đã có kinh nghiệm nên tới là nhào vô hàng bánh canh, bỏ qua cái hàng bún bò đầy bột ngọt.

Bánh canh cũng có chả cua. Nói chung, hình như món gì có nước ở Huế cũng có chả cua.

Ăn cũng kha khá. Ăn xong, dòm hàng cơm hến thấy thèm. Gọi luôn bún hến.

Ở Huế, nơi nơi đều thấy hến. Phải công nhận cơm/bún/mì hến ngon. Mặn mặn, bùi bùi, thơm thơm. Khoái nhất là nó có tí xíu, một dúm cơm hoặc bún hoặc mì, một dúm hến, một dúm rau, mấy cái bóng chiên, thêm bà rằng hành phi với đậu phọng, nước mắm... Cỡ gấu mèo ăn chục tô cũng không no. (vịt khoái vì tha hồ ăn nhiều mà không sợ mập).

Gom hết hến trong 100 tô cơm hến ở Huế, chắc mới bằng dĩa hến xào Cẩm Nam. Mà cũng đúng thôi, Huế người ta bán cơm hến nhiều vậy, nếu mỗi tô bỏ nhiêu đó hến, chắc hàng ngày phải có mấy mươi xe tải chở hến mới đủ cung cấp.

Ăn xong đứng dậy tính tiền. Ui rẻ rẻ. Bún hến 2 ngàn, bánh canh 5 ngàn.

Mua thêm bánh mì thịt nướng mang theo, thế là veo veo trực chỉ lăng Khải Định.

Lăng đẹp. Kiến trúc kiểu Pháp, đưa máy lên chụp cứ thấy giống giống như chụp cảnh Paris. Khác cái tường cột cổng đều đen thui, chắc mưa với ẩm ghê quá nên không trắng nổi.

Kiến trúc bên trong lăng Khải Định ấn tượng vô cùng. Tường trần đắp phù điêu bằng mảnh sành, mảnh chai. Nhìn phê khủng khiếp. Chi tiết, sáng tạo, nghệ thuật, chăm chút. Từ những cánh hoa cúc làm bằng mảnh chén mà dài mảnh uốn cong rất đúng kiểu, tới những mắt cây bằng đáy chai, lá trúc bằng mảnh chai xanh dài, lá liễu phất phơ, chim chóc, ... màu phối cũng rất đẹp. Tưởng tượng chỉ cần một chiếc lá một cánh hoa một mắt cây cũng tốn của nghệ nhân rất nhiều công sức lựa chọn nguyên liệu, cắt gọt sao cho đúng màu đúng dáng.

Dòm đã mắt, hai đứa lôi bánh mì ra nhem nhem ông Khải Định. Rồi đội mưa về.

Vì Huế hầu như chả còn gì để chơi, nên chiều hôm đó hai đứa mua vé xe du lịch ra Quảng Bình. Mai sẽ đi Phong Nha.

Vé xe ghi 5g. Tới đúng giờ ngồi trên xe chờ tới khoảng hơn 6g thì xe chạy.

Lâu lâu ghé đón khách, lâu lâu chờ, lâu lâu ghé quán ăn... Tới khuya thì xe đến Quảng Bình.

Ông khách trên xe chỉ cho một cái ks bên kia đường.

Chui vô ks. Ks to đùng, nhưng xập xệ. Giường chiếu rèm cửa màu mè và có vẻ thiếu giặt. Nhà tắm không có nước nóng. Gọi điện kiu đổi phòng thì anh tiếp tân chạy lên bắc ghế chọt chọt cái máy. Thế là có nước, nhưng tới khi nó hết nóng sẽ lại phải kiu ảnh chọt chọt.

Quảng cáo là có wifi. Detect thì không thấy. Gọi điện thì được bật cho một cái wifi connect xong lại dis. Thôi kệ, có chỗ ngủ là may rồi.

Ngày 7: cá chình Phong Nha

Hôm sau, thuê được cái xe máy giá cắt cổ (giá thuê xe máy ở HA là rẻ nhất, ra Huế đắt hơn, ra đây thì ....), hai đứa vi vu ra Phong Nha.

Đường Hồ Chí Minh chạy khá ngon. Rất chi là nhiều cầu với những cái tên rất chi là kêu "Dũng cảm", "Quyết tiến"... và cả những cái tên rất chi là basic "Đá đỏ", "Đá đen"...

Tới PN, hai đứa reo hò hú hét. Chụp hình chụp ảnh, rồi chạy vô hỏi làm sao đi tham quan động. Người ta chỉ cho vào mua vé.

Vé tham quan mua riêng, tàu thuê riêng.

Vụ tàu này thì giống như lúc đi Hạ Long, tức là dù đoàn ít hay nhiều khách, cũng phải thuê cả cái thuyền giá 200 ngàn.

Giống luôn ở chỗ, họ nhìn mấy thằng khách rủ rê người khác ghép đoàn như mình bằng cặp mắt không lấy gì làm vui vẻ.

Có một đoàn khách Pháp 4 người hết sức hạnh phúc khi hai đứa rủ ghép đoàn, và giải thích số tiền phải đóng, đồng thời hứa kiêm luôn phiên dịch vì ở đây hông có hướng dẫn viên tiếng Anh.

Họ vui vẻ đưa tiền, ra hiệu cho hai đứa giữ luôn số tiền dư, còn hai đứa kiên quyết trả lại. (hehe, có mười mấy ngàn, tội gì làm mất thể diện. Đưa ta cỡ ngàn đô coi ta có lấy hông).

Sông Son nước xanh ngăn ngắt, đẹp hơn sông Hương một mớ lần. Bóng núi bềnh bồng, thuyền độc mộc nho nhỏ, cảm giác ngồi trên thuyền thiệt đã.

Động Phong Nha thì đẹp khỏi nói. Vịt với gấu cũng ráng moi hết vốn tiếng Anh củ chuối ra để dịch lại cho mấy người Pháp, một cô Pháp lại dịch sang tiếng Pháp cho mấy người còn lại hiểu.

Đoàn này gồm hai cặp vợ chồng, cặp ba mẹ với cặp con, có vẻ rất vui vẻ và lịch sự. Mà nói chung, lịch sự là đặc tính chung của dân Tây. Mình từng biết một ông Tây ghét người Hàn rất ghê, tính cũng rất cực đoan, nhưng tiếp xúc với ổng lại dễ chịu vô cùng. Dù sao, lịch sự là một điểm tốt.

Màn đi tham quan động chắc khỏi kể. Động thì nước róc rách, thạch nhũ được chiếu đèn với thuyết minh đủ kiểu. Nói chung là khá hấp dẫn, hơn đứt mấy cái động bên Hàn.

Thấy tội chị hướng dẫn viên, tên Hà, nói chuyện hơi hơi cách mạng tí, nhưng cũng rất nhiệt tình. Đi mệt bở hơi tai mà vẫn vui vẻ. Lâu lâu đề nghị chụp hình giúp khách. Chị kể lương tháng tính ra có mấy chục ngàn một ngày, trừ tiền xăng thì chả còn được bao nhiêu. Mà nhà chị ở QB, cứ sáng chạy xe lên chiều về.

Mình thấy chị có vẻ hiền lành, bèn hỏi thăm thử coi ở đây nên ăn gì thì ngon.

Chị khuyên ăn thử cá chình.

Lúc đi ra, chị giới thiệu luôn cả chủ quán cho hai đứa. Một cô đưng đứng tuổi. Cái quán thì là một trong dãy quán ngay trước cửa khu du lịch.

Hai đứa định rủ mấy người khách Pháp đi ăn chung luôn cho vui, cho họ biết đặc sản VN. Nhưng ông taxi do ks kiu chở họ tới kiên quyết cản, lấy lý do là ks đã dặn đừng cho họ ăn lung tung kẻo đau bụng, nên cuối cùng mặc dù mấy người Pháp rất muốn ăn thử, nhưng hai đứa khuyên họ nên về.

Theo cô chủ quán (nãy giờ vẫn đứng bên dụ khị), bước vào cái quán vắng tanh, giở bảng thực đơn, té ngửa.

Món cá chình, giá chót 150 ngàn.

Mấy món khác chém tương tự.

Đau lòng xót dạ. Mà lỡ vào quán rồi, đành cắn răng gọi một dĩa cá chình loại 150 ngàn với một tô canh rau 20 ngàn.

Ngồi chờ cả tiếng, nhìn xuống bếp thấy cô chăm chỉ chặt chặt nấu nấu.

Cơm dọn ra, nhìn khá ngon. Cơm trắng, canh ranh má thơm thơm, dĩa cá chình xào nghệ với chuối chát nhìn đầy đặn chứ không loe ngoe mấy miếng như mình sợ. Có dĩa rau má sống, hỏi trước hông có tính tiền mới dám ăn. Hai đứa ăn rồi gật gù, hơi mắc nhưng ngon, thôi kệ ăn cho biết.

Ăn xong, kiu tính tiền, mà cô chủ quán đi đâu mất rồi. (Chắc đi kiếm thêm mấy con gà béo khác).

Lại phải chờ. Chờ một lát, cô lon ton chạy về. Hai đứa rút 170 ngàn ra trả.

Cô nói hông, tổng cộng 220 ngàn.

Cái ... cái gì? Tui gọi dĩa cá 150 ngàn mà.

Cô tỉnh bơ biểu, tại hai em gọi ít đồ ăn quá nên chị làm dĩa cá 200 ngàn.

Tức muốn nghẹn họng. Cũng thấy nhiều kiểu làm tiền rồi, nhưng chưa thấy kiểu nào trắng trợn và bần tiện như vầy.

Giờ mới biết tại sao ông taxi hồi nãy cản mấy người khách Pháp đi ăn. Mà cũng may ổng cản được họ.

Giờ mới biết tại sao cả dãy tiệm ăn vắng hoe như chùa bà đanh.

Theo kế hoạch, sau khi đi Phong Nha hai đứa sẽ về Quảng Bình đi ra biển chơi, ăn thử món cháo cá cũng nổi tiếng. Nhưng sau cú chém quá đau này thì thấy mất hết hứng thú và bắt đầu nhớ mấy tô cơm hến với bánh mì rẻ mà ngon ở Huế. Cũng không còn muốn quay về cái ks bèo nhèo đó nữa. Vịt đòi về Huế.

Gấu chiều vịt, về tới Quảng Bình ghé ngang bến hỏi xe về Huế. Chuyến cuối vừa chạy ít phút. Họ bảo lên cầu Lớn chắc còn bắt kịp.

Hai đứa còn chưa trả phòng, chưa chuẩn bị hành lý gì cả, nên cũng không muốn rượt theo cái xe đó làm gì. Theo kế hoạch, sáng mai lên xe về Huế, trưa đi shopping, chiều 5g lên máy bay về TP.

Gấu bảo hay mình mua vé trước. Vịt cũng tính vậy, mà vô dòm giờ xe thấy nhiều quá nên nói thôi, sáng mai mình muốn mua lúc nào chả có vé.

Hai đứa về ks. Đi được một tí, vịt nói hay mình ra cầu Lớn ngó thử.

Chỉ tính ngó thử coi trong trường hợp mai ngủ dậy trễ, thì rượt theo xe thế nào thôi.

Ra cầu, xe thì đã đi rồi.

Tính về, thì thấy một cái xe khác đang chờ khách.

Ghé ngang hỏi, họ nói còn chờ khoảng một tiếng nữa. Thế là hai đứa a lê hấp chạy về ks trả phòng, dọn dẹp cấp tốc, rồi quay lại đón xe.

Leo lên xe, bị nhét như heo đóng hộp. Xong xe chạy. Ui chao là cảm giác mạnh. Còn hơn đi Everland leo lên cái roller coaster.

Đường nho nhỏ, xe chạy ngược chiều liên tục, bác tài lạng lách vượt đầu xe vượt tuyến rất chi là điệu nghệ.

Kết quả: xe về tới Huế nhanh hơn lần trước đi từ Huế ra QB cả một tiếng rưỡi, và trên đường đi nhìn thấy tới 4 cái tai nạn xe.

Ngày 8: Món quà cuối cùng của JetStar

Nói về Jetstar, thì phải giải thích một tí.

Tình hình là hai đứa đám cưới mà chưa được chính quyền cho phép, vì khi đi đăng ký kết hôn, chỉ có cái giấy chứng nhận độc thân mà nó hẹn ... ngay đúng ngày cưới.

Cưới xong thì bay đi honey moon. Ngày về cách ngày bay qua Hàn 6 ngày, mà
đăng ký kết hôn thì phải 1 tuần mới có kết quả.

Cho nên vịt với gấu đã thử đến đại lý Jetstar để đổi vé. Sau khi tính
toán, cô nhân viên kết luận nếu hai đứa muốn đổi vé chuyến về thì phải trả
thêm khoảng 1tr. Trong khi tổng cộng tiền vé cả đi lẫn về có 2tr.

Kết quả, 2 đứa trùm sò không đổi vé, mà giữ đúng kế hoạch bay từ Huế về
SG vào 5g chiều thứ 2. Vậy nên mới có vụ dư thời gian ra Phong Nha chơi.

Lẽ ra, sáng thứ hai hai đứa sẽ đi chơi bời và shopping, chiều 3g trả phòng kiếm xe ra sân bay. Nhưng sáng hôm đó, gấu mèo trên đường đi mua bánh mì tự nhiên thấy cái đại lý Jetstar, bèn nhân tiện quẹo vô hỏi giá xe ra sân bay.

Nhân viên ở đó nghe gấu nói chiều bay, tròn xoe mắt "Làm gì có chuyến bay buổi chiều?"

Hóa ra từ lâu giờ bay đã được đổi lại, tất cả đều là chuyến bay buổi sáng. Vậy mà không nghe bên Jetstar thông báo gì.

Thế là gấu cấp tốc chạy về ks. Bên đại lý cũng cấp tốc điều một xe taxi tới. Dọn dẹp trong vòng 5 phút, hai đứa lao lên taxi, xe chạy cấp tốc ra sân bay.

Sau một ít màn đau tim thì may quá, đến nơi vừa kịp.

Kết quả là hai đứa không cần đổi vé cũng được về sớm nửa buổi để kịp đi đăng ký kết hôn. Mãi sau đó nghĩ lại vẫn còn thấy may mắn. Có khi cũng phải cám ơn cái dĩa cá chình bị chặt đẹp ở Phong Nha. Nếu không bị chặt đẹp, chắc hai đứa không tới nỗi mất hứng mà quay lại Huế ngay tối hôm đó.


Hậu đám cưới

Lấy chồng xong, cái mắc cười nhất là mình thì vẫn như xưa mà người chung quanh thì thay đổi. Cứ mở miệng là "ngại làm phiền hai người". Nhỏ bạn tới nhà chơi, kể mấy người Hàn ở cty nó nghe nó đến nhà bạn mới cưới chơi thì bảo ở Hàn họ nói như vậy là "không có mắt", ý là hông có ý tứ. Nghe mà buồn, chả lẽ có gia đình rồi thì phải cách ly riêng ra hay sao chứ?

Kệ, bị cách ly thì bị cách ly, cuối cùng thì cũng cảm thấy mọi chuyện không còn quan trọng nữa. Nói cho cùng, đám cưới cũng có nhiều cái vui. Vui thứ nhất là gia đình. Mẹ mình thì khỏi phải nói rồi. Nhỏ em lăng xăng hỏi mình thích quà gì, đợt về nhà làm đám cưới đang lúc USD lên giá, vác cái xác không về, nó vừa đưa tiền cho xài vừa nghỉ làm chở mình đi lựa áo cưới, đi chuẩn bị này nọ. Mợ Chúc thì mất cả tháng trời lo tính toán trang trí, rồi dặn dò mình từng chút từng chút. Cậu mợ cũng chạy qua phụ, thằng em làm biếng cũng chịu khó phụ. Nói chung là bà con lo thấy thương luôn.

Cái vui thứ hai là bạn bè. Mình vốn làm biếng liên lạc cực kỳ, gần tới đám cưới mới ngồi gõ được cái mail thông báo. Cũng có nhiều người reply. Có đứa mừng quá trời, mình đám cưới mà nó làm như nó cưới á, làm mình xúc động muốn chết. Có đứa bạn gửi quà tuốt từ Mỹ qua Hàn. Có đứa cứ đeo theo hỏi "chị thích quà gì?". Có người reply đúng một dòng "Wow, congratulation!". Có người không reply gì. Có người quẳng vào mặt mình phong bì tiền mừng mà không thèm cười lấy một cái, chúc mừng lấy một câu, làm mình suy nghĩ mất một ngày trời coi có nên trả lại hông, rồi nghĩ trả thì mình khỏe, có điều tới phiên người đó bực mình, nên thôi, dù sao bị đối xử kiểu đó riết quen rồi.

Cái vui thứ ba chắc là cty. Cty thì sắp sập rồi (tháng này nó bắt đầu giảm lương thiệt), mà giám đốc vẫn phát tiền mừng đầy đủ. Bà con cũng đi tiền mừng tùm lum làm mình ái ngại hết sức (ái ngại nên cầm đại, hehe). Ông giám đốc gọi riêng hai đứa vô phòng, dặn dò kinh nghiệm giữ gia đình hạnh phúc. Từ hồi biết tin hai đứa sắp đám cưới thì ổng dặn dò tới mấy lần, không biết là do dòm mặt mình không giống kiểu biết cách giữ gia đình hạnh phúc, hay là do kinh nghiệm cay đắng bản thân he he. Nhiều lúc thấy thương cái cty nhỏ xíu hiền queo của mình hết sức.

Cái vui bự nhất cũng là gia đình, nhưng là gia đình mới. Lấy chồng xong mới nhận ra, lấy chồng không phải là có thêm một ông chồng, mà là có thêm cả một dòng tộc. Ba mẹ mới, chị em mới, cô dì cậu mợ anh em họ mới... Và mình cũng nhận ra, không phải chỉ có mình cố gắng làm quen với gia đình mới, mà những người trong gia đình mới đó cũng phải cố gắng để làm quen với mình, cố gắng làm sao cho mình thấy thoải mái, vui vẻ. Không cần biết sau này thế nào, chỉ riêng điều đó đủ làm mình thấy biết ơn và yêu thương mọi người. Cưới xong, làm dâu có một tuần mà mém khóc hai lần. Hai lần đó là lúc nghe gấu kể mẹ mèo nói "Con phải lo cho vợ con nghen. Hồi trước mẹ cũng không thích, nhưng mà bây giờ thì mẹ thương nó rồi.", với lúc nghe chính miệng mẹ mèo nhắc lại câu đó. Mẹ nói, thấy con ngồi lau nhà mà cười giòn tan là mẹ thương rồi. Giờ cứ mỗi lần nhớ lại câu đó vẫn còn muốn ứa nước mắt. Vì hạnh phúc.

Music heals your soul

Nói chung là music heal soul được thiệt. Bằng chứng là con dzịt càng xì chét càng khoái gào thét (và dĩ nhiên là lỗ tai gấu lãnh đủ). Càng già càng nhảm nhí hơn. Nhớ hồi xưa ông Trúc mới qua Hàn đã nổi danh Kyung hee vì cái trò hát nhạc xuyên tạc. Bây giờ dzịt cũng gần giống giống vậy, tức là nó ít khi nào hát một bài mà không xuyên tạc vài câu.

Thế nên con gấu cả ngày nghe dzịt gào rống "Ngày mai em đi, ngày mốt em quay trở dìa. Dzì seo em hỏng đi luôn..." cho tới "Đêm chong đèn ngồi đếm tiền, tiền hết gùi mà đô thì lên. Kệ cha nó cứ lên, ta dziệc chi phải sợ. Hong tiền ta vay nợ, nợ thì nợ mà ta thì ta ..."

Dzì sao viết cái entry này há? Là tại dzì tự nhiên thấy tiếng Anh hay.

Lãng xẹt, tiếng anh với cái vụ hát nhạc nhảm có liên quan gì?

He he, hay ở chỗ, nhiều khi chỉ cần thay đổi một chữ trong câu, là nghĩa nó đổi hoàn toàn. Cho nên nhạc Anh rất dễ xuyên tạc hé hé. Tiêu biểu là "Nothing gonna change my love for you" bị dzịt đổi thành "Something gonna change my love for you". (Gấu : >.< ---> Dzịt: =)) )

Cho nên ta mang một trong mấy bài fêi-vơ-rịt của bạn ta ra mà biên tập thế này:

Say it's really so
Tell me you are leaving
Say you won't change your mind
That I'm not only dreaming
That this is goodbye
This' not starting over
If you wanna know
I do wanna let go
So say it's really so

...

Đời đẹp, càng cà tưng càng đẹp. Mắc gì phải hát nhạc bùn nhỉ.

Stress

Sid lùn than, em bị stress quá, còn có 65kg. Gấu mèo cười hehe nói vậy gấu cũng muốn stress.

Tội sid lùn! Ở trường cũ cũng stress, sang trường mới tưởng khá hơn, ai dè. Giáo sư Hàn ở đâu coi bộ cũng hắc ám như nhau.

Thôi thì hẹn cuối tuần này Sid lên, mấy anh chị em làm gỏi cuốn ăn vậy. Không giúp nó làm thí nghiệm được thì giúp nó tăng trọng lại (mặc dù nó vẫn bụng bự, hé hé).

-----------------

Mình thì có lẽ là do lười biếng, nên trước giờ ít khi bị công việc làm cho stress. Hôm nay không xong thì mai ta làm. Làm không xong thì ... thôi (:">)

Stress hay không, chắc là do cái chuyện gây ra stress đó đối với bản thân mình có quan trọng hay không. Đối với mình, quan trọng nhất, không phải là công việc.

Người lạ cũng không làm cho mình căng thẳng được. Người dưng hả, ta mặc kệ!

Một trong những chuyện mắc cười là người càng thân càng dễ làm mình stress. Dĩ nhiên, trong trường hợp người thân đó đối xử tệ với mình. Chứ như mẹ mình, em mình, gấu ... thì chỉ có ấm áp.

Một trong những chuyện mắc cười khác là người ta hay đối xử tệ chỉ với người thân. Có rất nhiều người, trong nhà thì gây gổ, gặp người ngoài thì nói cười vui vẻ bình thường, có khi còn giúp đỡ nhiệt tình.

Hồi xưa, có lần Maria than với mình chuyện Saad. Maria nói Saad mặc dù rất vui vẻ tử tế với mọi người, nhưng lúc có gì đó không vui cũng hay bực bội với Maria. Saad giải thích là khi bực bội, trước mặt người khác vẫn phải tỏ ra vui vẻ, nhưng trước mặt Maria là bạn thân thì cũng không muốn giả bộ vui vẻ.

Nghe cũng có lý. Nhưng Maria mặc dù thông cảm với Saad, vẫn không hoàn toàn vui.

Mình hồi đó thông cảm với Maria lắm lắm. Ba mình cũng vậy, dĩ nhiên ở cấp độ cao hơn Saad nhiều, hé hé. Mà nghĩ tới nghĩ lui, cả mình nhiều khi cũng thế, có gì bực bội hay giấu người ngoài mà lại hay tỏ ra trước mặt người thân.

Đó là hồi nhỏ, chưa suy nghĩ cho đàng hoàng. Lúc sau này đi làm, có khi lúc bực bội người khác mà lại gắt gỏng với gấu, bị gấu la cho, mới bắt đầu suy nghĩ lại và sửa đổi. Sau đó mới bắt đầu tập khi về nhà thì bỏ mấy chuyện bực mình lại ngoài đường.

Cũng có mấy lần khá thành công. Càng về sau này, mình càng thích đóng mặt vui vẻ với người thân. Cũng chẳng cần phải đóng kịch hay giả tạo gì. Một nụ cười với một người mình thương dễ làm mình quên đi nhiều chuyện không vui.

---------------------------------------------

Viết cái bài này, ban đầu là định than thở ta cũng đang stress đây. Stress dài hạn. Stress nhiều tập. Stress không lối thoát. Mới đầu tuần mà bị làm cho stress tiếp mới chán mớ đời.

Chả hiểu sao viết lăng nhăng một hồi, lại muốn kết luận khác đi. Rằng là từ giờ trở đi, ta ráng control bản thân kha khá tí, phát huy cái vụ cười toe toét với người nào mà ta thương, bao gồm gấu, người nhà ta, bạn bè iu wí (hay iu wỉ) của ta, và những người đối xử tử tế với ta.

Mấy chuyện bực mình, thì cứ đập lại lên đầu kẻ nào gây ra, mới là phải đạo.

C'est la vie

"Mai đây về nơi núi cao, nhớ nơi sông hồ biết lòng người nông sâu..."

Nông thì sao mà sâu thì sao
Có gì quan trọng khi lòng người dễ đoán hay khó đoán?
Hiểu thì sao không hiểu thì sao
Càng hiểu càng chán ngán

Người ném vào ta những muộn phiền bất mãn
Ừ thì duyên thì nợ thì đời
Dưa hấu còn đỏ lòng xanh vỏ
Mà thân tình cứ bạc như vôi

Nếu là nông chắc đã dễ dàng rồi
Lòng người sâu mà sao chẳng rộng
Biết thì sao không biết thì sao?
Nhắm mắt vẫn nghe đời biển động.

Một mai có về nơi gió lộng
Cũng cảm ơn ngày ấy sông hồ
Cảm ơn những dấu đời hằn học
Cho ta thấy nhẹ nhàng khi bước đến hư vô.

Eragon III - Brisingr

C1. Cánh cửa tử thần

Eragon nhìn chằm chằm vào ngọn tháp đá tối tăm nơi mà những kẻ đã giết chú của nó, Garrow, đang ẩn nấp.

Nó đang nằm sấp sau mép một ngọn đồi cát lấm tấm những ngọn cỏ lơ thơ, những bụi gai, và những cụm xương rồng nhỏ trông như nụ hoa hồng. Những cọng khô giòn của đám lá năm ngoái đâm vào bàn tay nó trong lúc nó nhích dần lên để nhìn rõ hơn toàn cảnh Helgrind, lúc này hiện ra lờ mờ trên vùng đất chung quanh trông như một con dao găm đen đâm toạc ra từ trong lòng đất.

Mặt trời chiều vạch lên ngọn đồi thấp những cái bóng dài và hẹp, và - xa xa về phía tây – chiếu sáng Leona Lake khiến chân trời trở thành một dải vàng óng lấp lánh.

Bên trái nó, Eragon nghe tiếng thở đều đặn của ông anh họ, Roran, đang nằm dài bên cạnh nó.

Dòng chảy vốn dĩ không thể nghe thấy của không khí lại có vẻ phi thường ồn ào đối với Eragon nhờ vào khả năng nghe đã được nâng cao, một trong nhiều thay đổi gây ra do một sự kiện mà nó đã trải qua trong lễ Agaetí Blödhren, buổi lễ tuyên thệ của người elf.

Nó không để ý lắm đến dòng âm thanh đó vì đang bận quan sát một đoàn người đang tiến về căn cứ Helgrind, rõ ràng là đã bước ra từ thành phố Dras-Leona, cách đó vài dặm. Một nhóm hai mươi bốn người nam và nữ, mặc áo choàng da dày, chiếm lĩnh vị trí đầu của đoàn người. Nhóm này di chuyển với những dáng đi kỳ lạ và biến đổi – họ đi khập khiễng và kéo lê chân, và gù lưng, và quằn quại; họ vung vẩy những cây gậy chống hoặc dùng tay để đẩy thân mình lên trước trên những cái chân ngắn ngủn kỳ lạ - những sự vặn vẹo này là cần thiết bởi vì, như Eragon nhận thấy, mỗi một người trong số 24 người đó thiếu một tay hoặc một chân hoặc cả hai.

Chỉ huy của họ ngồi thẳng trên một cái kiệu khiêng bởi sáu nô lệ, một tư thế mà Eragon nghĩ làm được nó cũng thiệt khá, trong trường hợp người đàn ông hoặc đàn bà đó – nó không thể phân biệt – chỉ có đúng một cái thân trên và cái đầu, trên trán đội thăng bằng một cái mũ bằng da cao 3 foot.

“Những thầy tư tế của Helgrind”, nó thì thầm với Roran.

“Họ có xài được phép thuật không?”

“Có thể. Em không dám dùng tư tưởng để dò xét Helgrind cho đến khi nào họ rời đi, vì nếu có ai đó trong bọn họ là thuật sĩ, họ sẽ cảm thấy sự thăm dò của em, dù là rất nhẹ, và sự có mặt của chúng ta sẽ bị phát hiện.”

Phía sau những thầy tư tế, một hàng đôi những thanh niên trong quần áo vàng lê bước mệt mỏi. Mỗi người trong số họ mang một cái khung kim loại chia làm mười hai thanh ngang treo lủng lẳng những cái chuông to cỡ những củ cải mùa đông. Phân nửa những thanh niên lắc thật mạnh mấy cái khung khi họ bước tới bằng chân phải, tạo ra những tạp âm lộn xộn mang âm hưởng đau thương buồn bã, trong khi phân nửa còn lại lắc cái khung khi họ bước tới trên chân trái, làm cho tiếng sắt chạm nhau và phát ra một âm vang tang tóc thê lương vọng lại trên những ngọn đồi.

Những thầy dòng này hỗ trợ thêm cho tiếng kêu của những cái chuông bằng tiếng khóc than và la hét của họ trong một trạng thái say mê xuất thần.

Ở phía sau của cái đám rước lố bịch này kéo lê một cái đuôi bao gồm những người sống ở Dras-Leona: quý tộc, thương gia, người buôn bán, nhiều sĩ quan quân đội cao cấp, và một tập hợp tạp nhạp của những kẻ nghèo hơn, như người lao động chân tay, kẻ ăn xin, và lính bộ binh tầm thường.

Eragon tự hỏi không biết thống đốc Dras-Leona, Marcus Tábor, có ở đâu đó giữa bọn họ không.

Dừng lại trước rìa của vách núi thẳng đứng đầy đá vụn bao quanh Helgrind, những thầy tư tế tập hợp quanh hai bên một tảng đá màu gỉ đồng có mặt trên bóng loáng. Khi cả hàng người đã đứng bất động trước cái bệ thờ thô thiển, sinh vật trên cáng xoay tròn và bắt đầu tụng kinh bằng một giọng cũng chói tai không kém tiếng rền rĩ của mấy cái chuông.

Bài ngâm nga của thầy tư tế không ngừng bị đứt quãng bởi những cơn gió mạnh, nhưng Eragon nắm bắt được đó là ngôn ngữ cổ, bị vặn vẹo và phát âm sai một cách kỳ cục – xen vào những từ ngữ của người Dwarf và Urgal, tất cả được họp lại bằng giọng phát âm cổ xưa kiểu giống Eragon. Những gì nó hiểu được làm nó rùng mình ghê tởm, vì bài thuyết giáo nói về những thứ ít được biết đến nhất, của một sự thù hằn hiểm ác đã mưng mủ qua nhiều thế kỷ sâu tận trong ngóc ngách trái tim con người trước khi bùng nổ thành sự biến mất của những Kỵ sĩ Rồng, của máu và sự điên cuồng, và của những nghi lễ kinh tởm được thực hiện dưới ánh trăng đen.

Vào cuối bài diễn thuyết suy đồi đó, hai thầy tư tế thấp hơn bước lên trước và nâng ông chủ - hay bà chủ cũng có thể - của họ lên khỏi cái kiệu và đặt lên mặt bệ thờ. Sau đó Thầy Tư Tế Tối Cao ra lệnh ngắn ngọn. Hai lưỡi thép chớp lên như ánh sao khi chúng đưa lên và rơi xuống. Một dòng suối máu tuôn ra từ mỗi vai của Thầy Tư Tế Tối Cao, tưới xuống cái thân hình đóng thùng trong lớp áo da, và chảy thành vũng lên tảng đá cho đến khi nó tràn xuống lớp sỏi bên dưới.

Hai thầy tư tế nữa nhảy đến trước để hứng lấy dòng máu vào trong những cái ly, sau khi đầy đến miệng, được phân phát giữa những thành viên của giáo đoàn, họ háo hức uống vào.

“Kinh!”, Roran nói nhỏ - “Chú đã không nói rõ cái bọn buôn thịt tươi, uống máu, đầu óc ngu độn và thờ cúng ngu xuẩn này là một bọn ăn thịt người.”

“Cũng không hẳn. Họ đâu có ăn cả thịt”

Khi tất cả những người tham gia đều đã uống, những thầy dòng mang Thầy Tư Tế Tối Cao trở lại cáng và quấn quanh vai của sinh vật đó với những dải băng trắng. Vải trắng nhanh chóng bị loang lổ máu.

Vết thương có vẻ chẳng có tác dụng gì lên Thầy Tư Tế Tối Cao, vì cái hình thù què quặt đó quay lại phía những người sùng đạo miệng còn dính máu và phát âm “Bây giờ các ngươi đã thật sự là Huynh đệ của ta, sau khi đã nếm dòng máu từ huyết quản của ta dưới bóng Helgrind toàn năng. Máu kêu gọi máu, và nếu Gia đình của ngươi cần giúp đỡ, hãy làm những gì ngươi có thể cho Nhà thờ và cho những người hiểu được quyền năng của Chúa tể Dread của chúng ta… Để xác nhận và xác nhận lần nữa lòng trung thành của chúng ta đối với chế độ Chuyên Chính Tam Hùng, lập lại theo ta Chín lời Thề … Trên danh nghĩa Gorm, Ilda, và Fell Angvara, chúng tôi thề sẽ tỏ lòng kính trọng ít nhất ba lần một tháng, vào lúc trước khi trời tối, và sau đó sẽ hiến thân mình để làm dịu cơn đói vĩnh cửu của Chúa Tể Vĩ đại và Khủng khiếp…

Chúng tôi thề sẽ nghe theo những lời dạy bảo được viết trong cuốn sách của Tosk… Chúng tôi thề sẽ luôn mang Bregnir trên người và mãi mãi kiêng khem 12 điều răn và sự tiếp xúc của những sợi thừng thắt nút, hãy để lụi tàn đi… ” (ND: khúc này hiểu được nó nói gì chít liền)

Một cơn gió đột ngột nổi lên cắt quãng đoạn còn lại của danh sách đang nêu ra bởi Thầy Tư Tế Tối Cao. Sau đó Eragon thấy những người lắng nghe lấy ra một con dao nhỏ cong, và từng người một, cắt trên chỗ khuỷu tay uốn cong của chính họ và nhỏ dòng máu của họ lên trên bệ thờ.

Ít phút sau, cơn gió giận dữ dịu đi và Eragon lại nghe tiếng tên thầy tư tế: “… và những thứ mà ngươi ham muốn và thèm khát sẽ được cấp cho ngươi như là phần thưởng cho sự tuân thủ… Nghi lễ của chúng ta kết thúc. Tuy nhiên, nếu kẻ nào trong số các ngươi đủ dũng cảm để bày tỏ lòng trung thành sâu sắc thật sự, hãy để họ bày tỏ!.”

Thính giả cứng người lại và chồm về phía trước, khuôn mặt của họ chăm chú mê mẩn, điều này, rõ rành rành, là cái mà họ đã chờ đợi.

Trong một khoảng khác dài, yên lặng, tưởng chừng họ sẽ bị thất vọng, nhưng sau đó một trong những thầy dòng bước ra khỏi hàng và la lên “Tôi sẽ làm!”. Với một tiếng gầm phấn khích, anh em của hắn bắt đầu khua chuông nhanh và dữ dội, kéo đoàn người vào một cơn điên cuồng, họ nhảy và la hét y như mất hết lý trí. Tiếng nhạc chói tai gợi lên một tia hào hứng trong trái tim Eragon, bất chấp sự chán ghét của nó đối với nghi lễ, đánh thức cái phần bản năng và tàn bạo của nó.

Lột chiếc áo choàng ra và chẳng mặc gì ngoài một cái khố da, gã thanh niên tóc đen lao mình lên đỉnh bệ thờ.

Những giọt máu đỏ như hồng ngọc phún ra từ hai bên bàn chân hắn. Hắn đối mặt với Helgrind và bắt đầu run rẩy quằn quại như thể bị đánh đến tê liệt, giữ nhịp với tiếng chuông sắt kêu chói tai. Đầu hắn quay chầm chậm trên cổ, bọt sùi ra bên mép, hai tay quẫy đập như những con rắn.

Mồ hôi túa ra trên những thớ thịt của hắn cho đến khi hắn bóng lên như một bức tượng đồng trong ánh sáng đang tắt dần.

Âm thanh của những cái chuông đã đạt tới một nhịp độ điên cuồng khi mà từng âm va lẫn vào nhau, lúc đó gã thanh niên đưa một tay ra phía sau. Một thầy tư tế đặt lên đó cán của một dụng cụ kỳ dị: một thứ vũ khí một mặt mài sắc, dài hai foot rưỡi, có chuôi, những rãnh nhỏ, một cái thanh chắn ngang đầu chuôi, một cái lưỡi rộng, phẳng mở rộng ra và hơi lõm xuống ở gần cuối, một hình thù mô phỏng cánh con rồng. Nó là dụng cụ được thiết kế chỉ cho một mục đích: để đâm xuyên qua áo giáp và xương hay gân dễ dàng như xuyên qua một túi da đựng nước căng phồng.

Gã thanh niên nâng cây vũ khí hướng về đỉnh cao nhất của Helgrind. Sau đó hắn quỳ xuống một chân, và với một tiếng la đứt quãng, chặt lưỡi dao xuống cổ tay phải của hắn.

Máu tưới lên tảng đá sau bệ thờ.

Eragon co rúm lại và đưa mắt đi chỗ khác, mặc dù nó không thể thoát được tiếng thét khủng khiếp của gã thanh niên. Nó chẳng là gì so với những thứ Eragon đã thấy trong những trận chiến, nhưng chuyện cắt xẻo chính mình một cách cố tình có vẻ sai lầm khi mà nó quá dễ dàng biến dạng trong cuộc sống hàng ngày.

Những ngọn cỏ cứa lạo xạo lên nhau khi Roran chuyển mình. Anh ta lầm bầm một câu nguyền rủa nghe không rõ trong bộ râu rậm, rồi lại im lặng.

Trong lúc một tăng lữ chữa trị cho vết thương của gã thanh niên – cầm máu bằng một câu bùa chú – một thầy dòng thả hai nô lệ khiêng kiệu của Thầy Tư Tế Tối Cao ra, chỉ để trói cổ chân họ vào một cái vòng sắt dính liền vào bệ thờ. Sau đó tên thầy dòng lột nhiều gói đồ từ dưới áo choàng của họ ra, chất lên mặt đất, ngoài tầm với của những nô lệ.

Buổi lễ đã kết thúc, những thầy tư tế và đoàn tùy tùng của họ rời Helgrind về lại Dras-Leona, rền rĩ và rung chuông suốt dọc đường đi. Tên cuồng tín lúc này còn có một tay đi tấp tểnh ngay trước Thầy Tư Tế Tối cao. Một nụ cười sung sướng nở rạng trên mặt hắn.

“Quái lạ”, Eragon nói, và giải phóng hơi thở bị kìm nén khi đoàn người đã biến mất sau một ngọn đồi phía xa.

“Cái gì quái lạ?”

“Em đã đi lại giữa cả người dwarf với người elf, và không có gì họ từng làm mà kỳ cục như điều mà mấy kẻ đó, những con người đó, đã làm.

“Chúng là quái vật giống bọn Ra’zac”, Roran hất cằm về phía Helgrind. “Bây giờ chú có thể tìm coi Katrina có ở đó không được chưa?”

“Em sẽ thử. Nhưng anh chuẩn bị chạy nhé”.

Nhắm mắt, Eragon chầm chậm mở rộng tư tưởng, dịch chuyển từ suy nghĩ của một sinh vật này đến một sinh vật khác, như những tia nước ngấm vào cát. Nó cảm giác được những thành phố lúc nhúc côn trùng đang lon ton băm bổ làm việc của chúng, những con thằn lằn và rắn giấu mình giữa những tảng đá ấm, nhiều loại chim chóc, và nhiều loài thú nhỏ. Côn trùng và thú nhỏ đều hối hả với những hoạt động chuẩn bị cho đêm sắp đến, bằng cách hoặc rút lui về tổ, hoặc trong trường hợp những loài ăn đêm, bằng cách ngáp dài và duỗi người, chuẩn bị sẵn sàng để săn và cướp phá.

Cũng như những giác quan khác của nó, khả năng chạm đến suy nghĩ kẻ khác của Eragon giảm dần theo khoảng cách.

Khi sự thăm dò tinh thần của nó đến được căn cứ Helgrind, nó chỉ còn có thể cảm thấy được những loài vật to nhất, ngay cả với chúng cũng rất mờ nhạt.

Nó tiếp tục một cách cẩn thận, sẵn sàng để rút lui ngay lập tức nếu nó gặp phải tinh thần của những kẻ họ đang săn đuổi: bọn Ra’zac và cha mẹ chúng, những con Lethrblaka khổng lồ.

Eragon dùng cách này chỉ vì không có tên Ra’zac con nào có thể dùng pháp thuật, và nó cũng không tin bọn chúng là những tinh thần sư – những kẻ không phải pháp sư được huấn luyện để chiến đấu bằng tư tưởng.

Bọn Ra’zac và Lethrblaka cũng không cần dùng những cách đó vì hơi thở của chúng không thôi đã làm tê liệt cả người to lớn nhất.

Và mặc dù Eragon phải mạo hiểm khám phá, nó, Roran, và Saphira phải biết rõ liệu bọn Ra’zac có cầm tù Katrina – vợ chưa cưới của Roran – trong Helgrind hay không, để xác định nhiệm vụ của họ là cứu thoát Katrina hay bắt giữ và thẩm vấn bọn Ra’zac.

Eragon tìm kiếm lâu và khó khăn. Khi nó thu hồi tư tưởng, Roran đang nhìn nó với vẻ mặt của một con sói đói. Đôi mắt xám của cậu ta bùng cháy ngọn lửa pha trộn giận dữ, hy vọng, và tuyệt vọng, có vẻ như cảm xúc của cậu ta có thể nổ bùng ra phía trước và thiêu đốt mọi thứ trong tầm mắt với một ngọn lửa có cường độ quá sức tưởng tượng, nung chảy cả những tảng đá cứng nhất.

Điều này thì Eragon thấu hiểu.

Cha của Katrina, tên hàng thịt Sloan, đã phản bội tố cáo Roran với bọn Roran. Khi bọn chúng thất bại trong chuyện bắt Roran, chúng tóm lấy Katrina từ trong phòng ngủ của Roran và mang nàng đi khỏi Thung lũng Palancar, bỏ lại những người dân Carvahall cho quân lính của Vua Galbatorix chém giết.

Không thể đuổi theo Katrina, Roran – chỉ vừa kịp lúc – thuyết phục dân làng bỏ nhà và theo cậu ta băng qua Spine, hướng về phía nam dọc theo bờ biển Alagaësia, nơi họ gia nhập với quân nổi loạn Varden. Những khó khăn mà họ phải chịu đựng nhiều vô kể và khủng khiếp.

Nhưng trái đất tròn, chuyến đi đó đã khiến Roran gặp lại Eragon, người biết vị trí hang ổ bọn Ra’zac và đã hứa với cậu ta sẽ giúp cứu Katrina.

Roran đã thành công chỉ bởi, như sau này cậu giải thích, vì sức mạnh của ý chí đã thúc đẩy cậu đến tột bực khiến kẻ khác sợ hãi tránh xa, và khiến kẻ thù bối rối.

Một sự nóng bỏng tương tự lúc này đang đè lên Eragon.

Nó có thể lao vào nguy hiểm mà không một chút lo lắng cho an toàn bản thân nếu ai đó nó quan tâm đến đang gặp nguy hiểm. Nó thương Roran như anh ruột, và vì Roran sẽ cưới Katrina, Eragon đã mở rộng định nghĩa về gia đình của nó bao gồm cả cô nữa. Khái niệm này có vẻ càng quan trọng hơn vì Eragon và Roran là dòng dõi cuối cùng của dòng tộc. Eragon đã từ bỏ mọi liên hệ với anh ruột, Murtagh, nên họ hàng duy nhất nó và Roran còn lại chính là hai đứa, và bây giờ thêm Katrina.

Tình anh em cao quý không phải là sức mạnh duy nhất thúc đẩy hai người. Có một mục đích khác nữa chiếm hữu họ: trả thù. Ngay cả khi họ tính kế cứu Katrina khỏi bàn tay của bọn Ra’zac, hai chiến binh – người thường và Kỵ sĩ Rồng – tìm cách tiêu diệt bọn tay sai của Vua Galbatorix, vì chúng đã tra tấn và giết Garrow, cha của Roran và cũng giống như cha của Eragon.

Tin tức tình báo mà Eragon thu thập được rất quan trọng cho cả nó lẫn Roran.

“Em nghĩ em cảm thấy chị ấy”, nó nói. “Cũng khó chắc, vì chúng ta ở xa Helgrind quá và em thì chưa bao giờ thử xâm nhập tư tưởng của chị ấy trước đây, nhưng em nghĩ chị ấy đang ở trong khu đền thờ đó, bị giấu ở nơi nào đó gần chỗ cao nhất.”

“Cô ấy có bệnh không? Có bị thương không? Nói đi, Eragon, đừng giấu anh: bọn chúng có làm tổn thương cô ấy không?”

“Hiện giờ thì chị ấy không bị đau. Hơn thế nữa thì em không thể nói được, vì tất cả sức mạnh của em bị dùng hết chỉ để thấy được một tia tinh thần của chị ấy; em đã không thể nói chuyện với chị”. Tuy nhiên, Eragon tránh không đề cập tới, rằng nó đã phát hiện một người thứ hai, mà nó nghi ngờ là một kẻ, nếu đúng là hắn, làm nó thấy phiền phức khủng khiếp.

“Cái mà em không tìm ra là bọn Ra’zac hay bọn Lethrblaka. Ngay cả nếu em bỏ qua bọn Ra’zac, cha mẹ của bọn chúng vẫn khá lớn, nên sinh lực của bọn chúng lẽ ra phải tỏa sáng như một ngàn cái đèn lồng, như kiểu Saphira ấy. Bên cạnh Katrina và vài đốm sáng lờ mờ nữa, Helgrind tối đen, đen thui.”

Roran quắc mắt giận dữ, nắm chặt tay trái, và liếc nhìn dãy núi đá đang mờ dần vào bóng tối khi những cái bóng màu tím bao bọc lấy nó. Với một giọng nhỏ, vô cảm, như thể đang nói với chính mình, cậu ta nói: “Cũng không quan trọng chuyện em đúng hay sai”.

“Vì sao?”

“Chúng ta không dám tấn công tối nay; ban đêm là thời điểm bọn Ra’zac mạnh nhất, và nếu bọn chúng đang ở gần, sẽ rất ngu xuẩn để đánh nhau với chúng khi chúng ta đang bị bất lợi. Đồng ý chứ?”

“Vâng”

“Vậy, chúng ta đợi trời sáng”. Roran phác một cử chỉ về phía những nô lệ bị trói vào bệ thờ đẫm máu. “Nếu những người bất hạnh kia biến mất lúc đó, chúng ta biết là Ra’zac đang ở đây, và tiến hành như kế hoạch. Nếu không, chúng ta nguyền rủa sự xui xẻo đã để chúng chạy thoát, thả những nô lệ, cứu Katrina, và bay về Varden cùng với cô ấy trước khi Murtagh săn đuổi chúng ta. Cả hai trường hợp, anh sợ là bọn Ra’zac sẽ không để Katrina ngoài sự chú ý của chúng quá lâu, dĩ nhiên nếu Galbatorix muốn cô ấy còn sống để hắn có thể dùng cô ấy làm công cụ chống lại anh.

Eragon gật đầu. Nó muốn thả những người nô lệ bây giờ, nhưng làm vậy sẽ cảnh báo cho những kẻ nó đang săn đuổi. Thêm nữa, nếu bọn Ra’zac đến dùng bữa, nó và Saphira cũng không can thiệp được trước khi những nô lệ bị mang đi. Một cuộc chiến công khai giữa rồng và những sinh vật như Lethrblaka sẽ thu hút sự chú ý của mọi người đàn ông, phụ nữ và trẻ em chung quanh. Và Eragon không nghĩ nó, Saphira, hay Roran có thể sống sót nếu Galbatorix biết họ đang cô độc trong vương quốc của hắn.

Nó không nhìn về phía những người đang bị xích nữa. Vì lợi ích của họ, ta mong bọn Ra’zac đang ở phía bên kia của Alagaësia hay ít nhất chúng không đói bụng tối nay.

Với sự thỏa thuận ngầm, Eragon và Roran bò trở xuống từ mỏm đồi thấp mà họ đã trốn sau đó. Cuối chân đồi, họ nhỏm lên nửa người, và quay mình, vẫn gập người, chạy giữa hai ngọn đồi. Chỗ lõm thấp dần dần bị xói mòn thành một rãnh hẹp với những phiến đá vụn.

Né tránh những cây juniper xương xẩu rải rác trên rãnh, Eragon nhìn lên và, qua những cụm lá kim, nhìn thấy chòm sao đầu tiên tô điểm bầu trời tối sẫm như nhung. Chúng có vẻ lạnh và sắc, như những mảnh băng vỡ. Rồi nó tập trung vào những bước chân trong khi nó và Roran chạy về phía nam chỗ họ cắm trại.

Những ngày mưa

Đôi khi gặp
Nhìn bạn mỉm cười và tỏ ra hạnh phúc
Ta vẫn thường tự hỏi có hay không một nỗi buồn lẩn khuất
Sau những vô tư thỏa mãn bây giờ

Ừ thì cũng chỉ là cái gì đó xa xưa
Có thể bạn đã bước qua rồi và thanh thản
Như lá trút hết một mùa thu và những thì thầm xao xác
Để đón mùa xuân xanh mới trong đời

Ta ngồi nghe mưa rơi và nhìn bạn mỉm cười
Thấy mình khắc khoải mong nụ cười đó mãi mãi là sự thật
Mong bạn sẽ không bao giờ còn nao nao thấy mình đánh mất
Những điều có khi chưa tồn tại bao giờ

Tương lai luôn là một chuỗi những bất ngờ
Ta nhìn bạn bên một người và tự hỏi sẽ ra sao nếu bên bạn bây giờ là người khác
Có lẽ mãi mãi ta sẽ không bao giờ biết
Bạn có bao giờ tự hỏi sẽ ra sao nếu không có tất cả những bão giông ngày ấy trong đời

Dù sao thì bây giờ bạn đã mỉm cười
Và khi ngồi nhìn bạn và nghe mưa đổ trùng khơi
ta không còn lo là bạn sẽ quăng bỏ tất cả rồi bật khóc
Bạn đã có những ngày khó nhọc
Đủ để thấy hạnh phúc bao gồm cả hai chữ bình yên

Đủ để ta cám ơn một người con gái trước đây ta không quen
Đã cố nắm chặt tay và dắt bạn ra khỏi mùa giông bão
Đủ để ta cầu chúc với tất cả trái tim
cho tất cả những gì không phải là hư ảo
Sẽ không bao giờ lại nghiêng ngả chênh vênh

Đời sẽ vẫn còn dài với những được và mất và lãng quên
Qua những bước thăng trầm đôi khi ta sẽ lại quay về và gặp
Chỉ mong mãi mãi thấy bên bạn là nắng ấm
Để thấy an lòng rằng đâu đó trong sâu thẳm
cuối cùng bạn đã xóa nhòa ký ức những ngày mưa.

Lạnh

Sáng bước ra đường, trời đã lạnh. Co ro cúm rúm.

Chưa thấy lá vàng. Hai hàng cây ngân hạnh mới chớm chớm đổi màu. Vậy mà trời đã lạnh, như đầu mùa đông.

Bây giờ là cuối tháng mười. Giấc này, hồi mình ở trường Kyunghee là trời đã đổ tuyết. Tuyết cuối tháng mười bay mông lung, vừa chạm đất là tan, như một bức màn trắng dịu mỏng tanh trời phủ xuống báo mùa đông sang.

Chưa thấy lá vàng, chỉ thấy lá khô rụng xuống. Mùa thu năm nay đi đâu rồi? Coi chừng mùa đông tới, mà vẫn chưa thấy dấu thu.

Bên đường đi làm, có một hàng ngân hạnh bị người ta đào gốc lên mang đi. Mấy cây ngân hạnh lá vẫn còn xanh. Tội nghiệp tụi nó không kịp vàng cho mùa năm nay.

Bạn gái

Giờ nhớ lại, lúc nhỏ mình rất ít bạn. Hồi ba bốn tuổi hầu như không có bạn bè trong xóm, vì cả ngày trốn trong nhà chơi với bé Lùn. Bạn thân nhất của mình hồi đó là bé Lùn. Không phải vì mình không thích ra đường, hoặc không thích có bạn. Cũng chả hiểu sao, những trò chơi của tụi nhóc trong xóm làm mình rất khoái, vd như cái trò lấy xác dừa rang khô trộn với phẩm màu, rồi bán hàng cho nhau lấy giây thun. Rồi trò đổ bánh thọt đồ chơi. Trò làm bánh phục linh... Con nít xóm mình chơi trò gì cũng theo phong trào. Mình không quen biết mấy đứa nhỏ trong xóm, mà cũng không biết bắt chuyện với tụi nó thế nào. Hồi nhỏ, kỹ năng communication của mình là zero.

Năm tuổi, đi học, có những đứa bạn đầu tiên. Bây giờ còn nhớ, chắc là trong đám con nít lớp mẫu giáo hồi đó, mình là một đứa khá kỳ quặc. VD như trong khi tụi con nít phần lớn chỉ nhớ được truyện ba chú heo con hoặc bạch tuyết, thì mình đọc truyện Sherlock Homes, truyện kiếm hiệp, truyện Tom Sawyer, và biết rất rõ trên vũ trụ có các hành tinh, trái đất thì hình tròn và quay quanh mặt trời... Đống sách của cậu mua hồi đó biến mình thành một bà cụ non từ hồi 4 tuổi.

Chắc là do có ít bạn, đặc biệt là ít bạn thân, nên mình nhớ rõ từng đứa một, từng chuyện một. Từ AT, nhỏ bạn hồi mẫu giáo hay đi chung với mình xuống lớp bé Lùn (bé Lùn cũng học mẫu giáo trường đó, lớp mầm, mình cứ giờ ra chơi là chạy xuống ngó vô lớp nó). HĐ, nhỏ bạn hồi cấp 1 hay rủ mình đi nghe đàn piano trong giờ ra chơi. Lớp 3 và lớp 4, mình đi học về chung với 2 nhỏ bạn cùng tên T...

Mình là một đứa không biết giao tiếp, đến giờ vẫn thế. Mình khó nhớ mặt người, tên người. Mình khó bắt chuyện. Mình khó nhe răng cười nếu không phải thật lòng. Mình khó tin tưởng người khác. Khó cả ăn nói bình thường. Hồi nhỏ, mình cứ mở miệng ra là hay cà lăm, và rất ít khi nói chuyện. Mình hay đểnh đoảng và gây toàn những sai lầm mắc dịch.

Những người bạn, mỗi người làm thay đổi mình đi một chút. Năm cấp 3, mình học được sự thân thiết và tin tưởng lẫn nhau từ V. Học được từ N rằng khi một đứa bạn ăn nói bỗ bã với mình, và nói bậy như điên, thì nó vẫn có thể là người bạn rất tốt. Học được từ H cảm giác vui thích khi chia sẻ cái mình có cho người khác. Cũng là từ H, học được cách nói ra cảm xúc và suy nghĩ của mình. 3 năm cấp 3, mình bỏ dần cái vỏ cứng ngắc khô queo, từ từ biết cách sống sao cho tình cảm và cởi mở hơn, ít nhất là đối với những người bạn thân.

Đại học. Lần đầu tiên có những người bạn nói cho mình biết những suy nghĩ của mình là điên rồ, ngây thơ và ngốc nghếch. Có những người làm cho mình biết mỗi người đều có những mặt xấu và tốt. Có gắn bó, có giận hờn, có vui vẻ, có buồn bã. TA dạy cho mình phải làm sao để đừng gây nhàm chán cho người khác (và nó là ví dụ tiêu biểu: lúc nào cũng làm mình thấy thú vị). H làm cho mình nể phục bởi sự hiền lành chịu khó, và lúc nào cũng cố gắng vượt lên trên khả năng, cả sự can đảm và mạnh mẽ mình không có được. Y thì làm mình nể phục bởi tài năng và tính cách, cả vì sự thẳng thắn và cách sống rất thật.

Cũng là một thiếu sót to đùng nếu không nói đến ông xã. Quen nhau từ năm lớp 8. Đi học chung suốt mấy năm. Ông xã luôn là đứa mạnh hơn : trong khi mình hay nằm mơ thấy mình bị dí chạy khắp nơi, và tỉnh dậy toát hết mồ hôi vì sợ, thì ông xã cũng nằm mơ thấy bị dí, nhưng tới lúc cùng đường thì quay lại bem cho cái đứa dí theo tơi tả. Đi chung với nhau, lúc nào cũng là ông xã ra lệnh, và mình ngoan ngoãn nghe lời, vì mình thấy đúng.

Ông xã có nhiều bạn. Dĩ nhiên mình vẫn là đứa thân nhất, nhưng không phải lúc nào cũng đi chung với nhau. Thỉnh thoảng, thấy ông xã hay đi chung với một nhỏ bạn khác. Bao giờ cũng giới thiệu mình. Có nhỏ dễ thương, có nhỏ hiền lành, cũng có nhỏ điệu đà quá đáng. Có người làm mình cảm thấy như họ hơi lợi dụng ông xã vì tính ông xã khá rộng rãi trong chi tiêu. Có người đến rồi đi, có người ở lại khá lâu. Mình vẫn là đứa bạn gái lâu nhất.

Rồi đi làm parttime. Rồi đi làm fulltime. Mỗi người bạn mới lại góp phần làm thay đổi một góc của mình. Như những câu mà VA đã khuyên và mình cứ gặp problem là hay lấy ra để suy ngẫm. Như PP làm mình thích hoa và nhạc rock. KC lúc nào cũng làm mình cảm động.

Những người bạn. Không biết họ có nhận thấy những phần mà họ đã để lại trong mình. Như M, khi gặp lại có bao giờ nhìn tai mình và nhớ ra chính M đã làm cho mình đeo bông tai. Hay như bé H có nhớ chính nó đã làm mình biết ăn dưa leo và uống sữa tươi không đường... Cả về bản thân, tính tình, suy nghĩ, sở thích, thói quen, ... Nhiều khi mình tự hỏi, nếu không có tất cả những người bạn đó, thì bây giờ mình sẽ ra làm sao.

Có lẽ, một góc nào đó vẫn không thay đổi. Mình vẫn là con nhóc không biết communicate hồi xưa, và vẫn không biết mở miệng ra thế nào để nói một câu tử tế. Cũng không biết cách giữ liên lạc cho tốt. Cho nên, sẽ có rất nhiều người bạn không bao giờ nhận được lời cảm ơn của mình về những gì họ đã để lại cho mình. Nhưng chắc một điều, mình sẽ không bao giờ quên ai hết. Vì cứ thỉnh thoảng mình lại bắt gặp, trong một góc nào đó của mình, có dấu vết của một người bạn.

Điều quan trọng

Về nhà.

Đi thăm cậu.

Cậu già đi nhiều, gầy đi nhiều.

Hai mươi mấy năm trước, hai đứa thường ngồi trên giường cậu những đêm bị cúp điện, vòi cậu làm bóng bàn tay trên tường thành hình con bướm, con chó, con thỏ... Hoặc cậu kê cái ghế bố ra sân, cậu nằm nhìn trời, kể cho hai đứa nghe sự tích mấy chòm sao. Hoặc lân la chơi với mấy món linh kiện điện tử bé xíu của cậu, mang đám dây đồng vàng chóe với mấy cái đèn led ra làm nhẫn đeo tay. Hoặc cậu sẽ đưa tiền cho chạy đi mua mấy cái bánh tráng sữa mỏng lét về nướng, có khi là bánh cốm, có khi là bánh bía. Hồi đó, cậu gọi con dzịt là con ngỗng (hehe, cũng cùng họ). Con ngỗng thích ăn vỏ bánh bía, nên thường nó lột gần sạch cái vỏ bánh, cậu ăn nhân.

Cả một thời trẻ con gắn với cậu, cho đến khi cậu dẫn mợ về nhà, rồi lập gia đình và ra riêng.

Lấy vợ có con rồi, cậu vẫn thương hai đứa. Cái thời nghèo khó, tiền ăn kem cũng không có, nhưng có cả một cặp sách đầy truyện tranh xịn cậu mua cho. Có cái điện thoại đồ chơi, có dây điện nối đàng hoàng, đầu này nói đầu kia nghe được. Cái đồng hồ cậu mua cho, nó đeo gần 10 năm trời đến khi hư không sửa được nữa thì mang cất vào hộp, giờ vẫn còn giữ. Có một lần, tự nhiên đọc trên báo thấy người ta chỉ làm máy chiếu phim bằng thấu kính lúp, bèn hỏi xin cậu một cái, cậu mang cho cái kính lúp xịn tới nỗi không dám mang ra làm máy chiếu. Lần khác, hỏi cậu cách làm đèn kéo quân (cậu hồi nhỏ nổi tiếng trong xóm về đèn kéo quân), cậu lúc đó đã hơn bốn mươi ngồi cặm cụi làm cho nó một cái đèn.

Rồi đi xa. Rồi nghe cậu bệnh. Nghe giọng nói tuyệt vọng của cậu qua điện thoại. Buồn và thắc thỏm lo sợ.

Về nhà, nghe mẹ nói tình hình cũng khả quan. Đi thăm cậu, cậu nhìn hốc hác và trầm ngâm hơn xưa.

Vẫn không biết nói gì để động viên hay tỏ ra quan tâm an ủi cậu. Chỉ mang mấy chuyện riêng ra kể, để cậu khuyên.

Dzịt đang loay hoay với câu hỏi, có nên về VN không. Về thì được ở gần gia đình, nhưng tiền kiếm được sẽ ít đi nhiều. Còn có nhiều bạn bè đang tìm cơ hội đi định cư ở Úc, ở Canada. Ở những nước đó, tương lai chắc yên ổn hơn, hoành tráng hơn (đi chăn kanguroo mà được trợ cấp xã hội lúc về già thì cũng đỡ).

Cậu hỏi, vậy cái gì là quan trọng nhất? Tiền bạc, hay gia đình?

"Nhưng gia đình con cần tiền..."

"Cần thì bao nhiêu cho đủ. Có ít thì sẽ xài ít, có nhiều thì sẽ xài nhiều. Bây giờ nếu mày về VN, làm lương ít đi, thì cũng sẽ xoay sở được thôi."

"Nhưng mà ..."

"Ừ thì tùy mày thôi. Chỉ cần xác định coi cái gì là quan trọng. Sống đến một lúc nào đó, sẽ thấy tiền bạc cũng không phải là thứ cốt yếu nhất."

Chính mình cũng thấy cậu nói đúng. Nhưng không hiểu sao, vẫn không dứt ra được khỏi cái vòng tiền bạc.

Tiền, có phải mình bị ám ảnh bởi nó nhiều quá không?

Cái thời bé tí, niềm vui lớn nhất là đi học nhận được phần thưởng. Không phải vì danh dự, mà là vì giá trị của phần thưởng. Được thưởng càng nhiều, mẹ càng đỡ lo cho năm học mới.

Cái thời mà mình hầu như tách biệt hẳn với những đứa bạn khác, vì không đi học thêm, không đóng tiền ăn trưa để ăn chung với mọi người, luôn tìm mọi cách để được miễn giảm học phí.

Cái thời cặm cụi làm thêm, bất cứ việc gì để kiếm từng đồng cắc.

Cái thời chọn trường dựa theo học bổng.

Cái thời đi làm, chọn công ty dựa theo lương.

Cho tới bây giờ, mục đích của mình vẫn là tiền. Và nó vẫn đang giúp mình giải quyết khá nhiều thứ trong cuộc sống.

Hồi xưa, có một lần, từng ao ước giá như mình trúng số. Con dzịt không mua vé số bao giờ, nó không may mắn. Nhưng lần đó, cứ nghĩ phải chi mình có 10000$ trong tay, thì sẽ giải quyết được một chuyện quan trọng.

Nhưng dĩ nhiên, dzịt không trúng số. Nó chưa bao giờ tin vào phép màu, để có thể đi mua một tờ vé số. Và cậu không bao giờ có thể nhìn rõ như hồi xưa.

Cái thời chỉ cần có 500 đồng ăn kem là đủ để nó vui sướng đó, nó đã từng buồn khổ vì không có 10000$.

Và bây giờ, mọi thứ vẫn còn đang lơ lửng. Nhiều khi nó muốn về nhà, và nghĩ là mình chẳng cần gì nhiều, chỉ cần ở gần gia đình là vui. Nhiều khi lại điên đầu với một vụ lộn xộn gì đó, lại mong mình có thật nhiều tiền để giải quyết được mọi thứ. Nhiều khi quen với sự sung sướng nhàn tản, và sợ hãi mọi cái bấp bênh xáo trộn. Nhiều khi lại thấy mình hèn nhát và mất phương hướng. Nhiều khi thấy mình không đủ sức để làm gì hết.

Điều gì là quan trọng nhất trong đời? Ba mẹ? anh em? Bản thân? Người iu? Vợ chồng? Con cái? Sự nghiệp? Sự bình yên? Sự an toàn? Thành công? Thử thách? Tự do tự tại? Phấn đấu? ...

Không biết đến bao giờ, mình có thể đi thăm cậu và nói với cậu, con đã biết được đối với con, thứ gì là quan trọng.

Ngày mai trời lại sáng

(viết riêng cho LA, chắc là LA đọc được hỉ)

Chắc phải sorry LA vì đã xóa cái post trước có kèm cả comment của LA. Nhưng mà comment của LA cũng đã có tác dụng hết sức tốt phải không, nhờ nó mà KA có đủ vui vẻ để xóa cái post than thở nhảm nhí đó.

Thật sự, từ lâu KA không muốn than thở trong blog nữa. Vì càng ngày càng có nhiều cái không biết phải gọi tên nó thế nào. Với lại, như LA nói, có nhiều điều nói ra sẽ làm mất vui.

Bây giờ, trong một lúc cảm thấy tinh thần xuống thấp nhất, thì lại nhận được sự an ủi. Thiệt ngộ là an ủi rất chính xác với hoàn cảnh, mà lại từ một người bạn mà KA chưa từng kể lể tâm sự gì. Không biết nói gì hơn là thấy ấm áp.

Thích câu này của LA "Ngày mai trời lại sáng". Có lẽ, dạo này KA đã mất hy vọng, không còn nghĩ là trời sẽ lại sáng nữa. Nhưng trên sự thật, thì ngày mai sẽ là một ngày mới.

Uh, có thể, trong cuộc sống bao giờ cũng có thể có một vài chuyện làm mình khó chịu. Nhưng cuộc sống nói chung vẫn rất tốt mà đúng hông :D

Lại nhớ cái vẻ lúc nào cũng iu đời của LA hồi xưa. Hồi đó, KA đã ước mình cũng được như thế.

Hoa ngày xưa

(viết cho bạn tui)

Có một cây đàn cũ ngân nga đâu đó trong đời
Khúc nhạc về người con gái mỏng manh như đóa hoa loa kèn màu tím
Thời gian trôi thành từng dòng biền biệt
Những nốt thăng trầm cứ nối tiếp đi qua

Người con gái ngày xưa mang đến một bài ca
Đánh thức cuộc sống nơi khu vườn rất lặng
Có gió và mây, có mưa và nắng
Một mùa thay đổi tất cả mùa

Đóa hoa loa kèn vẫn tím như xưa
Có lẽ chỉ có đời đã khác
Hoặc có lẽ hương hoa đã chừng phai nhạt
Kiêu hãnh giấu tàn phai sau sắc tím tội tình

Những bướm những ong ngày trước rập rình
Và những tiếng vĩ cầm của mùa trăng cũ
Con dế mang đàn đi biệt nơi đâu
Còn lại trăng xanh và góc vườn rêu phủ

Còn những dư âm tím màu quá khứ
Níu kéo dịu dàng thi vị của ngày xưa
Còn một bài ca cho đóa hoa trong nỗi nhớ
Có hay không hạnh phúc đợi chờ?

Thơ về hạnh phúc

Có nhiều khi dễ dàng làm được những bài thơ về khổ đau
Nhưng lại rất khó để làm thơ về hạnh phúc
Đôi lúc em tự hỏi hạnh phúc với khổ đau, điều nào có thật
Điều nào là khái niệm mơ hồ

Cái con bé dại khờ của một thời xưa
Cứ tưởng nỗi buồn cũng đặc đen như những đêm trằn trọc
Trải qua bao nhiêu mùa biến động
Mới biết những khi mất ngủ cũng có thể thấy êm đềm

Chẳng biết tự bao giờ anh giúp em tìm ra em
Tìm ra cả những nụ cười rất thật
Cả một thời hồn nhiên ngày xưa em để mất
Giờ sống lại quanh em rạng rỡ từng ngày

Khi mình đi trên đường và nắm chặt tay
Em tự hỏi bây giờ mình còn cần gì hơn nữa
Con đường mùa thu ngập tràn lá gió
Như ngày xưa ắt hẳn sẽ buồn

Bây giờ ngay cả một ngọn lá bình thường
Dường như cũng khe khẽ cười lấp lánh
Chiếc ô ngày mưa và chiếc ô ngày nắng
Tất thảy đều che chở như nhau

Thật kỳ lạ khi những điều mang đến hạnh phúc cũng có thể mang đến khổ đau
Chỉ đơn giản là một số người dễ cười còn một số thì dễ khóc
Những ký ức bao giờ cũng có hai mặt đen và trắng
Mỗi người chọn một góc nhìn

Có lẽ em cũng đã rất thường tình
Dễ rơi vào những hố sâu của buồn nản và thất vọng
Cho đến một ngày có người cố gắng làm em bực dọc
Chợt nhận ra hạnh phúc biết bao khi có anh gìn giữ những nụ cười

Hạnh phúc có khi là một mặt trời
Cố nhìn thẳng và em không thấy gì nữa hết
Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại là em sẽ biết
Ấm áp này tự ở đâu ra

Cá con, bánh bao và bánh khọt

Sid lùn mua một con cá. Hehe, làm mình nhớ mấy con cá của bé Hạnh hồi xưa.

Nó mua cá mà hông chịu mang về nuôi, lại để ở nhà mình. Chắc thấy thương tình 3 anh chị không có lấy một tí gì trong nhà gọi là phong thủy. Tội nghiệp con cá, mình đi làm cả ngày, sáng trước khi đi cho nó mấy hột thức ăn (có dám cho ăn nhiều đâu, lỡ nó phình bụng die luôn thì khổ), tối về nhiều khi lo chơi bời nấu nướng quên mất con cá. Kiểu này, cuối tuần Sid xuống, có khi thấy cá đổi màu.

Mai mốt mình mà có nhà, cũng sẽ làm cái hồ nhỏ nuôi cá. Hồ phải là hồ xi măng, cá thì là cá chép hoặc tai tượng, hé hé. Lỡ quên cho nó ăn mà nó có die thì mang chiên luôn, thế là đẹp.

***

Hôm CN làm bánh bao. Giao cho gấu mèo nhồi bột, gấu hỏi tính làm mấy cái bánh. Ba đứa, 6 cái chắc là vừa. Gấu bảo thế này thì ít bột quá, thêm một ít đi. Nhồi xong để đó cho nó lên men, hai đứa lon ton chạy đi mua vỉ hấp bánh. Quay về nhà thì ...ặc ặc, cục bột phồng lên to gấp mấy lần. Hehe, tại em chưa có kinh nghiệm.

Kết quả thay vì 6 cái bánh bao 2 trứng cút thì thezoo có khoảng 12 cái bánh bao 1 trứng cút. Ăn thử thấy nó cũng ngon ngon, trừ chuyện cái lạp xưởng Trung Quốc nó chả giống lạp xưởng tí nào (vịt vừa ăn vừa lầm bầm chửi ba cái đồ TQ, hé hé). Lẽ ra mỗi thằng chỉ ăn 4 cái, nhưng bạn Phi không ăn bánh bao (chắc tại thấy nó có khả năng bị bỏ độc). Thế là gấu với vịt xử lý lai rai đến tận sáng nay mới hết. Mà cũng ngộ, càng để lâu, hấp lại càng nhiều lần càng thấy nó ngon. Tự hỏi hông biết cái bánh bao mình ăn ở VN họ để bao lâu mà ngon thế.

Nhớ hồi xưa mẹ làm bánh bao, còn mình thì hăm hở nhồi bột. Hai mươi mấy năm ở nhà, chả bao giờ làm được món gì ra hồn, vì món gì mẹ cũng làm cả. Nhưng đi xa, muốn làm món gì cũng làm được tàm tạm, vì ở nhà cũng hay góp một tay phụ bếp. Bây giờ, lúc nấu ăn có gấu ngồi phụ nhồi bột, đi mua đồ có gấu đi chung, tự nhiên thấy hạnh phúc là hồi xưa đã không bỏ mẹ làm một mình.
***

Bánh khọt thì là một buổi chiều mưa. Gấu với anh Thành ngồi ăn bánh và uống bia. Vịt đổ bánh và góp phần phá mồi. Mưa lay phay, cái nhà nhỏ mát rượi và dễ chịu kỳ lạ.

Một lúc nào đó, khi thời gian đã qua rồi, khi mình đã chuyển đi nơi khác, mỗi lần nhớ lại cái nhà nhỏ mình đang ở bây giờ, có thể gọi nó là hạnh phúc. Đó là nơi mình khám phá ra, hạnh phúc chả là cái gì to lớn hết. Chỉ đơn giản là nấu ăn cho ai đó, nói chuyện linh tinh nhảm nhí, và nhìn thấy những khuôn mặt mỉm cười.

Một lúc nào đó, chắc phải cảm ơn những người đã làm cho mình hiểu là chỉ cần nhìn thấy những khuôn mặt mỉm cười (mà phải cười thiệt lòng kìa), là đủ sung sướng rồi.

Nơi ấy bình yên

Hic, coi bộ tui ngày càng chuộng ngoại. Bằng chứng là về VN thì ngoài chuyện nhét cho đầy bụng (cũng không đầy lắm, vì chạy miết ngoài đường) và nằm dài ra hưởng thụ không khí gia đình, thì phải thú thiệt là tui ngán. Giá cả đắt đỏ, thời tiết nóng nực và kinh dị nhất là vụ đường sá.

Hai tuần lễ chạy đi chạy lại, cứ thò mặt ra đường là thấy kẹt xe. Mấy ổng quây lô cốt bự chình ình giữa đường giữa sá, chừa lối đi bé tí cho bà con, thành ra dân tình cứ vậy mà chen chúc với leo lề. Khói bụi ngập ngụa, còi xe inh ỏi, đường một chiều mà cũng kẹt cứng ngắc mới là chán mớ đời. Thêm cái đoạn đường rầy xe lửa gần nhà, cứ có xe lửa qua là nó kẹt. Đơn giản là trước khi xe lửa qua cỡ một phút thì họ chắn đường, thế là các bác các chú bị dồn lại một cục, bèn giải quyết sự nôn nóng bằng cách lấn sang phần đường bên kia. Xe lửa qua rồi, rào chắn nhấc lên thì ôi thôi, con đường giống như bãi chiến trường mà 2 bên đường rầy là hai đạo quân đối mặt nhau, bít kín hết tất cả lối thoát. Kết quả là xe lửa qua có vài chục giây, mà khúc đường đó thì phải hơn nửa tiếng sau mới thông lại được.

Chán đủ thứ. Đi taxi, đồng hồ thì 4 chục ngàn mà mấy ổng cứ thoải mái chém tui 7 chục. Cũng nói rất chi là nhỏ nhẹ "Chị cho em xin 7 chục", tay thì giữ rịt cái vali của tui, dạng như là "mày không đưa tiền thì đố mày thoát". Làm lúc tui qua trở lại bên này, đi taxi về nhà, ông taxi thối lại từng cắc, tui xúc động mém nữa thì rơi nước mắt.

Chán mấy trò gian dối, làm người ta cứ phải nghi ngờ nhau. Xe xịt bánh giữa đường, đẩy vào hàng vá xe. Gặp như bên này thì ta quăng xe đó rồi đi lang thang shopping hoặc giải khát, lát sau quay lại đã thấy xe được sửa ngon lành bóng loáng. Ở nhà mà quăng cái xe xong chắc quay lại thì bỏ luôn cái ruột xe, hoặc có khi chỉ xe còn cái xác, hoặc cũng có khi hổng còn thấy cái xe đâu.

Chán cả mấy trò chụp giựt của thiên hạ. Dừng xe lại tính uống ly dừa tắc (bảng giá đề dừa tắc 2000), hai đứa chưa kịp bước xuống xe thì chị bán hàng đã dí hai quả dừa đã gọt đầu vào mũi. Ặc ặc, cũng phải thừa nhận công phu chị cao, từ lúc gấu quẹo xe lên lề đường tới lúc gấu dừng xe chưa tới mười giây mà chị đã kịp lật nắp hai trái dừa, cắm ống hút vô đàng hoàng. Chả lẽ lại đôi co, đành nhận hai trái dừa với giá chém đẹp. (hic, nhớ mấy người bán hàng dễ thương bên này gì đâu!).

Vậy nên quay lại đây, tui thấy cả một trời bình yên. Bình yên từ cái lúc bước xuống máy bay thấy những khuôn mặt hải quan tươi cười thay cho mặt mũi quạu đeo của mấy chú hải quan VN. Bình yên từ lúc leo lên limousine trả tiền theo giá vé quy định, ngủ một giấc về tới nhà. Bình yên khi bước ra chợ mua một ngàn đồng rau được ông bán rau nhét thêm một mớ, còn cười toe toét cám ơn. Bình yên khi nằm ình trong nhà ngủ trưa không phải lo có ai đó rinh mất cái xe đạp. Bình yên khi buổi sáng bước ra đường, thay cho cảnh kẹt xe khói bụi tùm lum là hai hàng cây xanh mượt, gió và nắng vàng. Bình yên khi buổi tối đi long nhong ra công viên tập thể dục, thấy tụi con nít chơi bập bênh với nhảy dây, chứ không phải là mấy cặp ếch xếp hàng đầy nhóc công viên Gia định.

Ai nói tui chuộng ngoại tui đành chịu. Tui cũng chả hiểu sao mà rút cục cái "nơi ấy bình yên" của tui lại là cái xứ người này, chứ hỏng phải là quê hương.