Vì sao mình xa nhau?

Hmm, chả phải tên phim Hàn đâu, mà là bạn Dzịt đặt title cho nó mùi mẫn tí cho dzui. Tại hôm qua nói chuyện, bạn Phi có nhắc tới vụ khi ở xa nhau người ta tự dưng cảm thấy thân thiết, nên bạn Dzịt suy nghĩ lẩn thẩn một tí về cái vụ xa nhau.

1. Càng xa càng xa.

Vụ này gặp hoài. Bạn bè đang chơi vui vẻ, rồi mỗi người một hướng. Càng ngày càng ít nói chuyện, ít chào hỏi, ít nhớ về nhau hơn. Couple đang iu say đắm thì đường em em đi, đường anh anh đi ... du học. Thư từ chat chit thưa dần, rồi thì ... con sáo sang sông.

Mà theo bạn Dzịt thấy thì vụ này kể ra cũng bình thường. Nó là xu hướng bình thường của con người, tức là xa thì ...xa. Có xa cái này mới có gần cái kia. Ai ngồi than thở "hôm qua em đi tỉnh về, hương đồng gió nội bay đi ít nhiều", chứ bạn Dzịt thì nghĩ em đi lên tỉnh cả chục năm mà em cứ quần đen áo bà ba chân dép lào thì tội em lắm thay. Nói vậy hông phải là cổ súy cho cái vụ ta xa nhau rồi thì ta quên phứt nhau, nhưng mà để thông cảm cho em giờ đã hết hương đồng gió nội. Xu thế đời nó thế, em thơm phức hương sữa tắm Dove thì cũng tốt chứ sao!

Còn nếu muốn nhớ, thì ráng keep contact đi. Thời đại này liên lạc dễ như không, điện thoại, email, blog, facebook, yahoo connect... đủ cả. Ngày nào cũng đưa cái mặt cho em coi, em muốn quên cũng khó.

Bạn nói "thì đưa đó, em hông quên, nhưng mà em chỉ coi tui là bạn thui, chứ iu con trai tỉnh mất rùi!"

Hì, bạn Dzịt hông bàn về tình iu à nha. Vì tình iu nó phức tạp lắm. Hỏi tại sao iu hay không iu thì bạn Dzịt có là "chiên da" tâm lý thì cũng bó cẳng thui à! Bạn bè, xa thì xa, nhưng chỉ cần còn cái địa chỉ email, còn cái nick IM, thì lâu lâu vẫn kiu nhau chat chit báo cáo tình hình dzui dzẻ. Lúc cần vẫn có thể tìm nhau là được rồi.

2. Càng gần càng xa

Vụ này nghe ngộ ngộ, nhưng mà cũng nhiều đó. Như công chúa với hoàng tử iu chí iu chết, cưới xong về có khi nồi niêu chén dĩa bay tùm lum. Nhiều người đang thân thiết, ở chung một thời gian là dội ngược.

Tại vì khi gần nhau mới thấy hết tật xấu của nhau. Chat chit thì làm gì thấy người kia đang vừa gõ bàn phím vừa ... gác cẳng lên bàn (he he, mang ra làm ví dụ thôi, chứ Dzịt cũng thích gác cẳng lên bàn :">). Bạn bè nhiều khi chỉ biết nhậu chung là vui, chứ tan tiệc mà về nhà trọ chung có khi lại bực mình vì bạn lăn ra ngáy khò khò làm mình cũng xỉn mà ngủ hỏng được.

Cái dzụ càng gần càng xa này dzịt thấy nguy hiểm hơn càng xa càng xa, vì nó có nguy cơ ... xa luôn. Gần quá thì ... dễ chạm điện, cháy nổ tùm lum, rồi tình bạn te tua khét lẹt cả. Mà đã vỡ mộng rồi, có đi xa xa nhau rồi quay lại cái thời chát chit vui vẻ ngày xưa, thì ngay khi đang chát vẫn hình dung ra cảnh bên kia gác cẳng lên bàn. Vậy á!

3. Càng ... đứng im càng xa

Chàng với nàng cưới nhau về, dzui dzẻ hạnh phúc. Sau 10 năm, nàng vẫn như xưa, chàng vẫn như xưa, chả có gì thay đổi, chả có gì vỡ mộng vỡ miếc. Nhưng quan hệ thì nhạt phèo như nước mưa.

Bạn Dzịt có đọc vài truyện ngắn trong đó họ miêu tả quan hệ vợ chồng dạng "chàng nói một câu, nàng đáp một câu, hai câu đó chả liên quan gì tới nhau". Hoặc dạng "chàng hỏi nàng trả lời, chàng kiu nàng ừ, chàng im nàng ... im, mặt chàng thì nàng không buồn dòm tới, mặt nàng thì không vui không buồn không biểu tình".

Hình dung thôi, đã thấy ngán gần chít!

==============

Bạn nói, "mệt quá, xa cũng xa, gần cũng xa, mà đứng im cũng xa luôn. Vậy làm gì cho không xa?"

Thú thiệt là bạn Dzịt cũng không biết, dù đã suy nghĩ khá nhiều. Cuối cùng Dzịt kết luận là chả cần làm gì cả. Có nhiều cái hình như thuộc về bản tính mỗi người, ví dụ như cái cô vợ suốt ngày im lặng như cái bóng, hoặc là người thích gác cẳng lên bàn người không thích. Thay đổi không được.

Chỉ là nên biết quý trọng những gì còn chưa xa.

There's something on the wall...













There's something on the street...












Nuôi cá cũng lắm công phu

(Tiếp chuyện cá)
Đầu tiên nhắc chuyện cũ một tẹo để khẳng định là dzịt chưa từng có ý định bắt đầu nuôi cá. Số là một bữa đẹp trời, Sid lùn lên chơi nhà, đi ngang qua bến subway thấy người ta bán cá. Sid nhà ta thì đang tuổi tò mò, bèn nổi hứng mua cá về nuôi.

Sid ta nằm chơi bời đến chiều thì cảm thấy làm biếng mang cá về. Thế là Sid về, cá ở lại, dzịt thì phải cho cá ăn.

Cá cứ ăn và cứ lớn tướng. Sid cứ lên rồi Sid lại lười. Cuối cùng Sid tuyên bố "con cá đó là em tặng chị mà!", để hợp thức hóa cái vụ lười lấy cá về.

Cá được nuôi theo kiểu cho ăn nhỏ giọt, sáng vài hột thức ăn tổng hợp, tối lại vài hột. Thỉnh thoảng lại bỏ đói ít lâu. Cái ly đựng cá nhỏ quá, gấu mèo lấy cái hộp nhựa cũ cắt nắp cho cá vào. Mùa đông tới, hai đứa đi làm cả ngày, nhà lạnh như băng, cứ sợ cá chết. Đi về có khi dòm dòm thấy nó nằm bất động dưới đáy hộp. Hoảng quá cầm lên lắc lắc, cá giật mình bơi loạn xạ. Hóa ra cậu chàng tranh thủ ngủ để tiết kiệm năng lượng.

Sinh nhật gấu, bạn Phi tặng gấu cái hồ cá thủy tinh tròn tròn, có sỏi với một cụm hoa nhựa. Thế là cá được thừa hưởng. Nhà mới đẹp hơn, rộng hơn nhà cũ một tí, nhưng nhiều sỏi quá, cá ta không nhặt thức ăn rơi dưới đáy hồ được. Bỏ đồ ăn vào nó đớp được có 1-2 hột thì đã chui vào đám sỏi hết cả. Do thiếu ăn hay do lạnh chả biết mà cá ốm bớt.

Mùa xuân tới, cá thoát nạn chết cóng. Nó vẫn ngủ suốt ngày, nhưng béo ú ra, đuôi dài đỏ mượt. Nó phun bọt đầy mặt nước. Dzịt nhớ hồi xưa lúc ở nhà nuôi cá, lúc nó đẻ trứng thì cá đực phun bọt để cá cái đẻ trứng vào. Thế là hai đứa đoan chắc chàng cá nhà ta đang muốn lập gia đình.

Vậy mới sinh ra cái trò đi siêu thị kiếm thêm con cá nữa cho nó đỡ buồn, và kết quả là hai cái hồ, hai con cá suốt ngày hăm he gầm gừ nhau.

Con cá nhí bé xíu và lanh lợi. Bữa đầu tiên về nhà, cho ăn, nó ăn tới tấp, xong còn vẫy đuôi đòi thêm. Cái hộp thức ăn nhỏ cho con cá già ăn gần cả năm chưa hết, có nó vài bữa đã gần sạch be.

Hai đứa lại phải bấm bụng đi mua fish-bap (bap = cơm, mấy cô bán hàng trong siêu thị gọi vậy đó). Siêu thị không bán loại giống hộp cũ, chỉ có loại thức ăn mỏng mỏng, ghi là dành cho cá nhiệt đới, có hình con cá đỏ đuôi dài dài nhìn cũng giống hai chú ở nhà. Thế là mua về. Ai dè bỏ vô hồ, cả hai con đều chê! Đành tiếp tục cho ăn loại cũ.

Gấu mèo bảo, con cá nhí nó ngủ ghê quá. Nó cứ nằm sát mặt nước, trên cái lá bèo giả, ngủ mê mệt không động đậy. Nghe mùi thức ăn mới vùng dậy đòi ăn.

Được vài bữa, dòm gần thấy sao nó bị nổi đốm trắng li ti khắp người. Thôi rồi, hóa ra không phải nó ngủ, mà là nó bệnh!

Lại vô siêu thị. Hộp thuốc trị nấm cá giá 16 ngàn, trong khi con cá giá có 3 ngàn. Hai đứa tiếc của lắc đầu. Về nhà search trên mạng, thấy có người chỉ cách trị bệnh cá bằng thuốc tây và muối. Thuốc thì chả biết làm sao mua, thôi cứ thử bằng muối vậy.

Qua hôm sau, nấm nhiều hơn. Cá nhí bị rụng gần hết đuôi và vây. Nhìn nó bé xíu, ốm nhom, trắng nhợt, đuôi vây xơ xác, mắt thì mở không lên, ăn cũng không buồn ăn, cứ phập phều nổi trên mặt nước, thật đáng thương. Gấu mèo lại thay nước, bỏ muối.

Hôm sau nữa, hình như có dấu hiệu bớt nấm. Nó bắt đầu ăn trở lại.

Bây giờ thì ổn rồi. Không biết nhờ muối hay nhờ sức sống mãnh liệt mà cá nhí hết bệnh. Nó lại đỏ tươi xinh xắn, lại bơi tung tăng và ăn như hạm.

=========

Nhân tiện nói thêm, hôm qua bạn dzịt đọc một mớ bài về phong thủy. Có bài khuyên nên để hồ cá hướng đông hoặc đông nam, tình cờ là đúng hướng của hai cái hồ hiện giờ luôn. Tới hai cái chứ hong phải một, nên chắc là bạn dzịt sắp giàu, tiền tài sắp vô như nước rùi he he...

Bị lừa nhé !

Tự nhiên có một chuyện làm mình bực như con mực.
Chả là hôm đám cưới, Sid lùn tặng một cái máy xay. Máy loại xịn, hiệu Braun của Philips.
Cái máy tuyệt vời chỉ phải tội không có đầu đánh trứng. Chỉ có một que đánh trứng bằng tay.
Hôm nay lên trang shopping, dòm thử mấy cái máy đánh trứng thì thấy họ bán bộ máy xay Braun. Trời ạ, cái nào cũng có đầu đánh trứng cả.
Thế là bực như con mực vì nghĩ lần đó bị cô mắt xanh mỏ đỏ đứng giới thiệu hàng trong Emart lừa.

Nhà trong góc vườn




Có một lần tới chơi nhà H. Cái nhà thuê, hay nói đúng hơn là một cái chòi gạch bé tí, nằm trong góc vườn.

Trước cửa có một cây chanh đung đưa. Bên cạnh có bãi đất đầy rau lang. Bên kia là con mương. Cái chòi bé tí giống như một cái am cũ, yên ả tĩnh tại.

===============

Hôm nay lại nhận mail Yahoo báo đóng cửa 360. Cũng chả có gì nhiều trên đó để mà tiếc. Tự nhiên thấy may vì hồi xưa đã không bỏ blogspot.

Thú thiệt, nhiều khi cũng muốn qua 360. Lâu lâu vô blog bạn bè đọc, thấy blog tụi nó tấp nập như chợ Bến Thành, khách ta khách Tây tùm lum, view cao ngút trời, còm-men tá lả. Blog mình thì giống cái am tịnh tu, chỉ mình ta với ta ngồi gõ phím lóc bóc loong boong, thỉnh thoảng có mấy người bạn thân cũng không khoái còm men y chang mình. Cái máu khoái hư danh nhiều lúc cũng cọ quậy.

Nhưng rồi (may mà) cũng không bỏ được cái am nhỏ vắng queo quắt của mình. Nhất là lúc có mấy chuyện buồn bực, thay vì tung hê lên 360 cho thiên hạ bu vô xem, thì về blogspot ngồi rót trà ngẫm nghĩ. Rồi thấy đời cũng trôi, buồn bực lại thành không cả, lúc đó lại thấy mừng vì đã không làm ầm ĩ gì quá.

=======

Dạo gần đây thấy cuộc sống chững lại. Thỉnh thoảng bạn bè hỏi sao rồi. Ừ à, chẳng sao cả, vẫn thế thôi.

Có một con người trong mình gầm gào "Ráng lên chứ, ráng làm cái gì đó đi. Hạnh phúc của cuộc sống là cố gắng và thành công."

Một con người khác thì lười nhác bảo "Hạnh phúc là tận hưởng cái đang có. Chả cần phải đi tìm đâu xa xôi."

Con người kia càu nhàu "Nhưng nếu ngươi không làm gì cả, thì đến cuối cùng ngươi sẽ hối tiếc vì đã không làm gì để cuộc sống tốt đẹp hơn. Mọi người đều đang đi tới, chỉ có ngươi là đứng yên."

Con người này uể oải đáp "Nếu ta đang đứng yên và cảm thấy sung sướng, sao ta lại phải đi tới?".

Vậy đó, suốt ngày hai chúng nó cãi nhau. Mình có khuynh hướng trở thành thằng người thứ hai, béo ú, lười nhác, nằm phèo gặm một cái bánh ngọt, tự nghĩ là vậy cũng sung sướng lắm rồi.

Và mình vẫn ở mãi trong cái nhà nơi góc vườn, dù rằng bà con thì đang xây nhà lầu hết cả. He he.

Đêm mùa hè

Tiếng guitar bập bùng gõ nhẹ vào đêm
Và anh
Và em
Và nỗi hờn không rõ
Và nỗi buồn bâng quơ như gió lùa khe cửa
Không hiểu tại sao

Đêm mùa hè cơn gió trốn nơi nao
Cắt cái nóng làm đôi mỗi người một nửa
Ghét lắm nỗi giận hờn vây bủa
Nặng nề trôi kéo trĩu một đêm dài

Chẳng tại mùa hè mà cũng chẳng tại ai
Cũng chả hiểu vì sao tự dưng lại buồn như thế
Khi mà vẫn đang dựa vai nhau thật nhẹ
Nghêu ngao những bài tình ca cũ rích cũ mèm

Giá say rồi ngủ một giấc mà quên
Sáng tỉnh dậy chẳng còn băn khoăn rối bời canh hẹ
Chắc từ lâu quên mất mặt mũi nỗi buồn
Nên giờ thành lạ thế
Lơ ngơ mình tự hỏi mình

Tiếng guitar cũng mệt rồi
Thôi ngủ vậy
Sáng mai lại cười toe toét bình minh

3d

Một cái phòng nhỏ bít bùng như chiếc hộp gỗ có rèm cửa. Từng người khách xếp hàng chờ đợi để bước vào.

**

Một cậu nhóc mười ba tuổi.

- Hôm nay có gì mới không chú?
- À, có công viên Jura. Nhưng hơi sợ đấy nhé!
- Cháu là con trai, cháu không sợ!
- ...

Những hàm răng khủng long khổng lồ nhọn hoắt như cắm phập vào người. Những móng vuốt khủng khiếp quơ quào sượt qua trước mắt.

Hết năm phút, cậu bé tái nhợt, run lẩy bẩy vì phấn khích.

- Cái cảm giác muốn chạy mà không chạy được nó thật kinh khủng, chú nhỉ!

Trong đời thực, nhiều khi cũng thế.

***

Một anh chàng ba mươi mấy tuổi, lần nào cũng mất trọn năm phút với hình bóng của các cô diễn viên xinh đẹp nóng bỏng.

- Này, nói thật đi, chắc lúc vắng khách ông bạn cũng tự sướng như vậy đúng không?
- ...
- Tuyệt quá, y như thật! Hề hề... Chả bù với mụ nhà!

***

Một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, khuôn mặt với mái tóc hòa vào nhau như một làn khói mong manh.

- Đoạn phim tôi nhờ làm có chưa anh?
- Xong rồi, cô xem đi.

Cách đây mấy tuần, cô đã đến đây với những tấm hình cũ.

Cánh cửa gỗ đóng lại. Cô ngồi trong bóng tối, căng thẳng chờ đợi.

Rồi bất chợt, từ trong hư không, anh hiện ra.

Trái tim cô ngừng đi một nhịp. Trời ơi, đúng là anh rồi, mái tóc đó, nụ cười đó, ánh mắt đó.

Anh chầm chậm đưa tay ra. Bàn tay dừng lại cách khuôn mặt thảng thốt của cô chỉ vài ly. Cô rùng mình. Nước mắt bất chợt lăn xuống má.

Không có tiếng nói. Dĩ nhiên người ta chỉ tạo lại được hình ảnh 3d từ những tấm hình cô mang đến, chứ làm sao tạo được giọng nói trầm ấm ngày xưa. Thay vào đó, bản nhạc cô yêu cầu đang ngân nga. Những nốt nhạc dương cầm rải như mưa vào miền nhớ.

Nhưng khi cô choàng ôm lấy hình ảnh đó, trong vòng tay chỉ là hư không.

***

Người chủ nhìn cô gái rời khỏi với đôi mắt ướt đẫm.

Anh biết cô sẽ trở lại. Mà cũng vừa mong, vừa không mong cô trở lại.

Hết ngày, anh đóng cửa tiệm, quay về căn phòng nhỏ, lôi hộp cơm trong tủ ra hâm lại.

Căn phòng là thật. Hộp cơm là thật. Ngọn gió đang lùa vào ban công là thật. Những ngọn lá khe khẽ lao xao, và chậu cây nhỏ vươn mình trên cửa sổ phòng, tất cả đều là thật.

Chỉ không có tình yêu.

Lâu rồi, anh không còn tin vào tất cả những gì mình không thể chạm tay vào.

Bạn ngày xưa

Nhiều khi tự hỏi
Bạn đã ra sao
Con sông xưa sóng đời cuộn mặt
Cuốn người theo những dòng chảy phai màu

Bạn có còn làm thơ
Những bài thơ hoang hoải nhớ hoang hoải buồn hoang hoải nhắc
Về những người con gái giấu tên giấu mặt
Theo nhau lặng lặng bước qua đời

Bạn có còn ngồi trên căn gác gỗ và đếm mùa trôi
Cái căn gác ngày xưa lưng chừng trời thăm thẳm gió
Những chiếc lá cố tình lạc vào ô cửa nhỏ
Trêu ghẹo người cô đơn

Bạn có còn băn khoăn mái tóc bạc không phải bởi thời gian
Hay đã chấp nhận như một điều không thể tránh
Mỗi tối soi mình vào đêm sóng sánh
Thấy sợi thăng trầm mỗi lúc một nhiều hơn

Chắc chẳng bao giờ con người hết cô đơn
Dù bên cạnh vẫn có người khác nữa
Chẳng biết bạn giờ có người đợi cửa
Hay vẫn lang thang quán cóc một mình

Đời đã cuộn trào và đời đã lặng thinh
Lên thác xuống ghềnh thuyền đi xa mãi
Một lúc nào đó chợt muốn về gặp lại
Bạn có còn nụ cười dịu ngọt thuở xưa không?

Con muỗi

Một giờ rưỡi đêm, và tui vẫn thức.

Đập tới con muỗi thứ 2 rồi, mà vẫn thỉnh thoảng lại thấy một chú bay vo ve qua trước mặt. Mà đập thì có dễ đâu. Có khi thấy rành rành nó chễm chệ trên tường, hoặc vòng vo như trêu ngươi trước mặt mình, đưa tay lên là lại mất hút.

Con muỗi, cũng giống như bất cứ thứ gì phiền toái của đời người. Vo ve và quấy nhiễu. Ngứa ngáy và bực bội.

Đối phó với nó cũng có nhiều cách. Chẳng hạn như tui có thể rình nó cả đêm, rình tới khi nào đập được nó thì thôi. Kết quả là nó chết, còn tui chắc cũng chả sung sướng gì hơn nó, te tua vì thiếu ngủ.

Hoặc tui cũng có thể ngủ tỉnh queo, sáng dậy lấy thuốc bôi vài chỗ muỗi cắn, là xong. Máu nhiều, mất tí xíu cần gì quan tâm! Nói vậy thôi chứ có khi còn bị bệnh. Mấy cái phiền toái nhỏ có khi dẫn tới phiền phức lớn không chừng.

Hoặc tui mua thuốc về xịt tùm lum, cho nó chit ngắc, tui cũng nghẹt thở một tí. Biện pháp mạnh nào cũng có side-effect của nó.

Hoặc tui có thể ... chửi con muỗi. Chửi làm ràm cả đêm. Chửi tới nỗi nhức cả lỗ tai người bên cạnh, mà con muỗi thì chả có mất tẹo cánh nào.

Hoặc tui có thể mỗi ngày đều đóng chặt cửa to cửa nhỏ lại chẳng hạn. Sẽ thiếu oxy và thiếu gió trầm trọng, sẽ nóng le lưỡi vì đang là mùa hè. Mà cũng có khi chả ngăn được muỗi, vì nó nhỏ quá. Ba cái phiền toái nho nhỏ có ngăn thì cũng lọt qua khe mà tới thôi à.

Hì, tui nói lảm nhảm vậy thôi, chứ thiệt ra tui đang thức chả phải vì con muỗi, mà đơn giản vì tui lười đi ngủ.

Vậy đó, nhiều khi người ta chỉ đổ lỗi cho những phiền toái bé xíu mình gặp phải.

Cũng tội nghiệp con muỗi!

Vĩnh biệt Tugumi

(tác giả Banana Yoshimoto)

"Rõ ràng Tugumi là một con bé đáng ghét".

Truyện bắt đầu như vậy. Tác giả kể bằng lời của nhân vật Maria, một cô bé hiền lành. "Tugumi là đứa tâm địa xấu xa; thô tục; độc mồm độc miệng; thích làm mọi thứ theo ý mình; vòi vĩnh và tinh quái. Với những miêu tả chính xác và rất đúng lúc; nó kô hề kiêng nể nói ra những điều khiến mọi người khó chịu".

Khi được giới thiệt như vậy, thật bất ngờ là khi đọc truyện lại thấy tình bạn và sự thấu hiểu của Maria với Tugumi.

Đọc xong thấy hay. Mặc dù ngay lúc đó thật sự không hiểu rõ mình thấy hay ở chỗ nào, chỉ thấy thích truyện đó lắm, rất thích. Sau một thời gian khá dài, tự nhiên hôm nay mới hiểu ra được vì sao mình thích.

Đơn giản là tác giả đã thành công làm cho mình có cảm giác về Tugumi giống hệt như cảm giác của Maria.

Nói là đơn giản, nhưng không đơn giản tí nào đâu! Dạo này mình hay bị bực mình khi đọc truyện và gặp mấy ông bà tác giả cố gắng nhét những lời xưng tụng nhân vật vào đầu người đọc. Một nhân vật được miêu tả là "cao thượng", "tốt bụng", "vĩ đại", blah blah blah nhiều khi chỉ làm mình có cảm giác là một kẻ ích kỷ, giả dối và cố chấp.

Đọc "Vĩnh biệt Tugumi", mình cũng giống như Maria, đôi lúc bực mình với những trò tai quái cố tình không hề che giấu của Tugumi. Mình cũng như Maria có ấn tượng về Tugumi kể từ chuyện nó viết thư giả làm ông của Maria sau khi ông mất (Maria trở thành bạn thân của Tugumi kể từ sự kiện đó). Có một cái gì đó làm mình thấy xúc động một cách kỳ lạ, rõ ràng là Tugumi làm một chuyện thật tồi tệ, chọc ghẹo trên nỗi đau của người khác, rõ ràng Maria đã nổi giận thực sự, và sau cùng Tugumi đã phải xin lỗi. Nhưng cũng vẫn còn đâu đó dư âm ngọt ngào của lá thư, mặc dù giả, nhưng giống như một lời an ủi từ nơi sâu thẳm. "Tôi vẫn ngồi nguyên trên sàn nhà đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư. Nước mắt lã chã rơi trên thảm. Trong lòng tôi tràn đầy sự thần thánh ngọt ngào như lúc tôi nhìn thấy món quà bên gối vào buổi sáng được ông đánh thức dậy: “ Quà của ông già Tuyết này.” Càng đọc; nước mắt càng kô ngừng tuôn; tôi cứ ôm bức thư khóc mãi.". Những dòng chữ trong thư cũng tràn đầy tình yêu thương và an ủi "Tạm biệt cháu. Hãy yêu quý bà; bố và mẹ; hãy trở thành 1 cô gái tuyệt vời để không xấu hổ với cái tên của Đức Mẹ".

Có một kẻ đã nghĩ ra những lời ngọt ngào đó, đã gò lưng tập viết như điên mặc dù trước đó chưa hề viết chữ Hán, đã đầu trần đội mưa mang bức thông điệp của người đã khuất đến cho bạn rồi về nhà nằm lăn ra sốt, đã cười trêu chọc tai quái và sau đó xin lỗi một cách hết sức chân thành.

Kẻ đó là Tugumi.

Nhà bác bí đỏ

Hồi nhỏ, đọc cuốn Cuộc phiêu lưu của chú Hành, ấn tượng nhất là chuyện cái nhà của bác Bí Đỏ.
Chuyện là bác Bí Đỏ từ nhỏ đã mơ có một cái nhà. Bác làm việc rất chăm chỉ và để dành tiền mua từng viên gạch một. Mãi vẫn không đủ gạch để xây nhà. Bác nhịn ăn nhịn mặc và cố gắng tăng tốc độ mua gạch lên. Ngày nào bác cũng đếm số gạch.

Đến lúc bác cảm thấy mình đã già và không thể chờ được nữa, bác Bí Đỏ có tổng cộng một trăm mấy chục viên gạch. Bác bèn thử xây nhà. Bác xây rất dè sẻn, tính toán từng viên gạch một.

Cái nhà hoàn thành và chỉ cao bằng đầu gối của bác Bí đỏ.

Bác tìm cách chui vào nhà. Chui rất chậm vì sợ làm sập nhà. Sau một thời gian rất dài, bác cũng thu xếp được trong cái nhà bé tí đó, đại loại là theo kiểu một chân thì cho ra ngoài cửa lớn, một chân vào ống khói và tay thì ra cửa sổ.

Cứ như vậy, bác nằm yên trong nhà và cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Lại chuyện cá

Lặp lại sai lầm của mấy năm trước.

Nhà có một cái hồ với một con cá. Nó sống cô độc cả gần năm nay, lừ đừ và béo quay.

Hôm qua mua thêm một con cá nhỏ nữa làm bạn với nó. Và mua một cái hồ to, dự tính sẽ là hai con cá sống hòa bình trong hồ to.

Mới đầu thì có vẻ cũng hòa bình, hai đứa bơi đụng nhau là hốt hoảng bỏ chạy. Được một lát gấu mèo vô coi, thấy con nhỏ đang cắn đuôi con lớn. Còn con lớn ở ẩn một năm mà cũng không hiền lành tí nào. Kết quả là cá nhỏ vô hồ nhỏ, cá lớn ở lại hồ lớn, con nào đuôi cũng rách te be.

Vịt và gấu quyết định sẽ đặt tên cho con cá già và mập là Nam Hàn, con cá nhỏ hiếu chiến là Bắc Hàn. Lâu lâu ghét ghét sẽ cho tụi nó vô chung hồ cắn nhau chơi.

Bye bye FB

Quyết định tạm thời deactivate cái Facebook vì không muốn cả ngày cứ long nhong trên đó nữa.

Nhảm thiệt chớ, già đầu rùi mà hong có control được mấy trò ăn chơi của mình gì hết à !

June farewell

Cả một thời gian dài khi biết bạn Ù sắp về VN và sau đó là đi Úc, chỉ thấy mừng cho bạn Ù. Tới hôm qua lúc sắp chia tay mới nhớ ra có khi không gặp lại được nữa. Hơi shock một tí hic hic.

Cũng biết người ta thường khoái kiểu chia tay lâm ly có tí nước mắt nước mũi, nhưng vịt lại theo trường phái chuộng phim hài, tức là chia tay thì cứ nhậu nhẹt một trận, chọc ghẹo nhau một trận, cười giỡn một trận rồi bye bye chúc nhau đi bình an.

Vậy nên trước mắt bạn Ù cứ về VN ăn nhậu chơi bời du lịch cho giảm xì chét nha. Rùi đi Úc và thành đạt hạnh phúc bên đó nha. Hứa với bạn Ù là bạn vịt sẽ chăm chỉ làm giàu, biết đâu lại thành triệu phú tha hồ cuối tuần đáp máy bay sang Úc nhậu nhẹt với bạn Ù tiếp.

Bài này hồi xưa bạn Ù giới thiệu với bạn Vịt nà:

Friends Never Say Goodbye

Music by Elton John
Lyrics by Tim Rice
From the soundtrack "The Road To El Dorado"

There isn't much I haven't shared
With you along the road
And through it all there'd always be
Tomorrow's episode

Suddenly that isn't true
There's another avenue
Beckoning the great divide
Ask no questions, take no side

Who's to say who's right or wrong
Whose course is braver run
Still we are, have always been
Will ever be as one

What is done has been done for the best
Though the mist in my eyes might suggest
Just a little confusion about what I'll lose
But if I started over I know I would choose
The same joy the same sadness each step of the way
That fought me and taught me that friends never say
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye


Dịch theo ngôn ngữ vịt nghĩa là:

Cũng không có nhiều món tui chưa từng nhậu qua với bạn
Thời gian mình đi cùng nhau
Và thời gian đó tui vẫn thường hay nghĩ
Ngày mai sẽ nhậu tiếp ở đâu.

Đột nhiên có một quán mới
Mùi bia thơm vẫy gọi

Ai biết được ai sai ai đúng
Ai biết quán nào ngon hơn
Dù sao thì mình cũng đã
Từng nhậu cùng nhau một bàn

Đã gọi món ngon nhất, đã khui bia ngon nhất
Mặc dù mắt có mờ đi vì say
Được cảnh báo sáng mai thức dậy
Sẽ có cái đầu quay quay

Nhưng nếu chọn lại lần nữa
Tui vẫn sẽ đến quán này
Vẫn gọi những món mình từng thích
Vẫn rót đều men cay.

Những thứ đã làm tui hiểu được
Bạn nhậu sẽ không chia tay.

Hé hé.

Fred & Mary - tập 5

Fred có một công việc mới rất tốt.
Mary cũng thích thế, nhưng muốn vậy cô còn phải học tiếng Pháp cái đã.
*
Fred được thăng lên đến trưởng phòng.
Mary cũng thích thế, nhưng cô còn phải học tiếng Pháp cái đã.
**
Fred có công ty riêng và trở nên giàu có thành đạt.
Mary cũng thích thế, nhưng cô vẫn chưa lấy được bằng tiếng Pháp. Thực ra, cô vẫn chưa bắt đầu học.

(thấy Mary trong tập này giống ai hông? Tui á -.-!! )

Fred & Mary - tập 4

Mary: - công việc mới của cậu thế nào?
Fred: - hic, công ty mới nợ lương tớ và phá sản rồi. Cty cũ thế nào?
Mary: - vẫn bình thường.
Fred: - nó sắp chết rồi đấy, cậu tìm việc mới đi là vừa!
*
Nửa năm sau:
Mary: - công việc mới của cậu thế nào?
Fred: - chán khủng khiếp. Cty cũ sao rồi?
Mary: - vẫn thế.
Fred: - cậu nên tìm chỗ khác đi thôi.
**
Fred: - à, Jane sắp nghỉ rồi, Susan cũng thế
Mary: - vậy à.
Fred: - còn Tim, nó không có ý định tìm việc khác. Lạ thật đấy!
Mary: - ...

Fred & Mary - tập 3

Fred: - tui có một cái nhà.
Mary: - hay quá, tui muốn đến thăm nhà bạn.
Fred: - nhà tui không tiếp khách lạ. Nếu bạn muốn đến, bạn phải nộp đơn. Nếu tui approve thì bạn được phép vô nhà.
Mary: - ...
*
Mary không nộp đơn. Và dĩ nhiên không bao giờ ghé thăm nhà Fred, mặc dù họ vẫn là bạn.
(Đừng nghĩ tui bịa chuyện, có ai từng thấy cái này chưa:
This blog is open to invited readers only
It doesn't look like you have been invited to read this blog. If you think this is a mistake, you might want to contact the blog author and request an invitation.)

Fred & Mary - tập 2

Fred thích kể chuyện tình và đọc thơ.
*
Trong những câu chuyện, Fred và một nàng chân dài tóc vàng thích đi giày cao gót đỏ iu nhau thắm thiết.
Trong những bài thơ, Fred đau khổ day dứt mãi vì mối tình không thành.
**
Mary thì thích nhìn ảnh gia đình của Fred. Người vợ tóc đen nhìn chồng dịu dàng, đứa con bụ bẫm xinh đẹp, và Fred thì cười hạnh phúc.

Fred & Mary - tập 1

(cảm hứng từ truyện Fred & Mary mà VA kể cho nghe)

Cuối tuần, Mary rủ Fred đi chơi công viên. Fred từ chối.
*
Ít lâu sau, Fred chuyển đến ở với Jane. Mary hỏi Fred vui không, Fred trả lời "Vui lắm, thích nhất là cuối tuần có người rủ đi chơi công viên".
**
Ít lâu sau nữa, Fred làm quen với Susan. Fred kể với Mary và nói: "Phải chi quen Susan sớm hơn thì tui đâu có chán như vầy!".

Cảm nhận linh tinh về Jeju

Tình hình là mới đi Jeju. Nghĩa là cũng chả có gì mới, vì trước đây đã đi rồi và cũng đã viết blog dài thườn thượt kể chuyện Jeju rồi. Nhưng cũng có vài cảm nhận mà hồi đó không có, nên viết ra để sau này có cái mà nhớ.

1. Cảm nhận tốt (cảm nhận xấu để sau, dạo này già rồi, nên hóa ra lại thích ăn đồ ngon trước)

Cảm giác dễ chịu nhất là về con người Jeju. Dân Hàn có khen người Jeju vốn nổi tiếng thật thà. Lần này đến Jeju thezoo đã ngâm cứu kỹ lưỡng lộ trình và hotel, nhưng rồi kế hoạch thay đổi nên cancel cả. Thế là xuống sân bay rồi chả biết nên đi đâu mà tìm khách sạn. Định về jeju city trước đã. Vào hỏi bàn information xem có bus đến jeju city không, cô ngồi ở quầy nhiệt tình hỏi you muốn đến city nào. Hóa ra là có đến 2 cái cũ và mới. Vịt thật thà khai báo muốn kiếm khách sạn, cô khuyên vậy cứ đi taxi, nhờ ông lái xe chở giùm đến chỗ nào có khách sạn là xong, còn rẻ hơn 4 đứa đi bus.

Nói thiệt, ở VN mà nghe khuyên vậy thì cũng chỉ biết gật đầu thôi chứ còn lâu mới dám làm theo. Đi bus còn bị chở vào cơm tù chứ ở đó mà tin mấy ông taxi, lần nào mình về mấy ổng cũng làm mình hãi vì toàn tính tiền không theo đồng hồ và không bao giờ trả tiền thối (ặc, tiền thối mấy chục ngàn chứ có phải mấy ngàn đâu). Nhưng ở Hàn thì taxi khá tử tế, nên mình cũng làm thử.

Ông taxi sau khi hỏi kỹ muốn ở chỗ mắc hay rẻ thì chở cả bọn đến một cái ks nhìn khá to. Giá 60000, cũng hợp lý (sau này đã được cô bạn Hàn confirm lại là giá đó rẻ). Phòng có 2 giường đôi rất đẹp và êm, nhà tắm bồn tắm nhìn sạch đẹp, đầy đủ tủ áo, tủ lạnh, máy lạnh và internet. Có cả ấm trà, bình trà, khăn giấy, nói chung chẳng thiếu thứ gì, trừ biển, mặc dù tên nó là Wind & Sand (hehe, nghĩ kỹ lại cũng đúng, chỉ có cát bụi với gió). Cũng phải mở ngoặc rằng nó có giá đó là vì xa biển tới 5000 won tiền đi taxi.

Được một lần hài lòng nên sau đó thezoo tận dụng tối đa việc nhờ mấy ông taxi chở tới nơi cần tìm. Kết quả là khách sạn thì rẻ, tiệm ăn thì ngon, và shopping thì tiện lợi vô cùng. Ông lái taxi chở cả bọn đến một tiệm bán thịt heo đặc sản của jeju rất ngon, còn dặn đi dặn lại là tiệm này cách ks của tụi bay có 5 phút đi bộ thôi, ăn xong ra đừng gọi taxi làm gì cho tốn tiền.

Đó là người lạ, còn người quen thì khỏi nói rồi. Lần này có một cô bạn Hàn của Phi mời cả bọn đến nhà ăn tối và đi chơi ngày CN với cô í và hai người Hongkong. Dĩ nhiên là chủ nhà hiếu khách cực kỳ. Ba của cô í còn đích thân đi đón thezoo đến nhà ăn tối, và đích thân cầm lái chở thezoo đi trong chuyến du lịch hôm CN. Trước khi chia tay còn chở cả bọn ra chợ truyền thống ăn hải sản. Nói chung là thezoo được một phen xúc động kinh khủng khiếp.

Có hai ấn tượng nho nhỏ về người dân Jeju nữa. Một là lúc đi chơi, ghé trạm xăng. Thấy chú đứng bán xăng có vẻ rất chi là tận tụy và vui vẻ. Xe vào, chú rạp người chào rõ to. Mang nước ra cho khách thì đặt trên mâm, bê bằng cả hai tay. Khách đi cũng cúi rạp người chào. Mình dòm và nghĩ nếu mình làm việc cũng vui vẻ như chú này, chắc là bản thân mình cũng thấy sướng.

Ấn tượng 2 là lúc đi công viên Halim. Có con công màu trắng xòe đuôi múa. Bà con xúm vào thi nhau chụp hình xong rồi rối rít ... cám ơn con công. Cám ơn dùng kiểu câu lịch sự đàng hoàng nhá. Con công nghe mà hiểu chắc nó cũng phê.

Nói chung, Jeju đẹp. Bờ biển không dài và nhiều cát trắng như biển VN, nhưng bù lại các vách đá, mỏm đá và hang động khá cool. Người ta trồng rất nhiều hoa, chắc còn nhiều gấp mấy lần trên Đà Lạt. Người Hàn khai thác cảnh quan thiên nhiên rất tốt, tất cả các góc đẹp đều được tận dụng tối đa và được giữ sạch đẹp. Đi về, cảm giác hết sức hài lòng. Giống như đi thăm một cái nhà nho nhỏ đơn giản nhưng mà sạch đẹp, thoáng mát, thơm tho và chủ nhà rất hiếu khách vậy. Chả bù với ông du lịch VN. Đi về cứ thấy giống như vào một cái nhà có sân vườn tự nhiên đẹp tuyệt vời, nhưng không sạch, đồ đạc quăng lung tung và chủ nhà thì vừa tham tiền vừa khó chịu, vừa chỉ canh me khách sơ suất là chặt đẹp.

2. Cảm nhận hông tốt

Cũng không có nhiều. Chỉ là vài vụ để rút kinh nghiệm, chẳng hạn là không nên ăn ở mấy cái quán hải sản dọc bờ biển ở Jeju city. Cả bọn đói quá quẹo đại vô một quán, gọi một món giống giống lẩu hải sản ở nhà, họ mang ra một nồi nước thì mặn và không thơm ngon gì cho lắm, hải sản cũng chả có gì đặc biệt. Ăn chả thấy ngon.

Một vụ nữa là cá sống. Cái này thì hơi cá nhân, vì cũng có nhiều người thích cá sống. Ông chủ nhà tốt bụng dắt cả bọn ra chợ, gọi nguyên một bàn cá sống, ốc biển sống, hải sâm sống, bào ngư sống, tùm lum thứ sống ê hề. Vịt với Sid lùn nhìn xong bó hand. Gấu với Phi thì ăn được. Hai người cứ khuyến khích Vịt với Sid "ăn thử đi, không thấy (tanh) gì đâu!". Thì vịt cũng thử, công nhận là cá thì không thấy mùi vị gì cả, bào ngư thì cũng không có mùi, chỉ thấy nó giòn giòn, hải sâm thì mềm mềm. Nhưng mà khổ quá, ăn đồ ăn mà chỉ hy vọng nó đừng có mùi vị gì thì thà ta ăn khoai lang chiên còn khá hơn, vừa thơm vừa ngọt. Thức ăn phải có mùi vị mới là thức ăn chứ!

Nói chung lần này đi Jeju hầu như không thấy gì không tốt. Có lẽ do mình đã bớt so sánh cảnh quan thiên nhiên với VN, mà so sánh những cái khác. Già rồi, bắt đầu thích những thứ thuộc về tiện nghi và giao tiếp, và bắt đầu thấy du lịch không đơn giản chỉ là đi ngó suối ngó rừng.

3. Cảm nhận không biết gọi là gì

Lần này đi Jeju được mời cơm và rủ đi chơi chung, coi như đi ké bạn Phi. Vì cái cô kia mời bạn Phi, còn bạn Phi thì dắt theo 3 đứa.

Phải nói là áy náy cùng cực, khi chạy từ Halim Park về rồi phát hiện ra không phải cô bạn, mà là ba của cô bạn - già rồi, tóc bạc lấm tấm - đã chờ gần cả tiếng ngoài bến xe bus. Cũng áy náy tương tự khi bác í chở riêng ba đứa ăn theo đi suốt ngày hôm sau, đến nơi nào thì ngồi ngoài chờ - lý do là mấy chỗ này bác đi mòn cẳng rồi. Nói chung nếu chỉ có bạn Phi thì họ chỉ cần đi 1 xe - do em cô í lái - và ông bác chẳng phải vất vả đến thế.

Đặc biệt kỳ cục là khi đến nhà cô í ăn cơm. Bác í thì chả biết đứa nào ra đứa nào, nên đối với cả bọn đều thân thiện như nhau. Khi bước vào nhà, cô bạn đang ngồi tiếp chuyện hai ông khách Hongkong, thấy bạn Phi liền mừng rỡ chạy ra đón. Sau một màn ôm ấp và chào hỏi ... riêng bạn Phi, cô sung sướng dẫn bạn Phi vào chỗ ngồi, không hề dòm lại 3 đứa đằng sau cái nào, và thế là cả cái quá trình của mình nó thành thế này: cười toe toét, cúi chào rõ to, ngơ ngác ngó theo, rồi đứng ngẩn ra tự hỏi mình nên làm gì. Sau một lát chả thấy cô í có biểu hiện gì là muốn biết 3 đứa kia là ai, mình đành chạy vào bếp chào bác gái, may mắn thay được đón tiếp hết sức niềm nở (cũng do bác gái đâu biết đứa nào ra đứa nào). Trong bếp chui ra thì cô í cũng đã bắt đầu chào hỏi vui vẻ.

Nói chung, mình chưa từng khoái ăn theo. Cảm giác nó cứ tội lỗi thế nào khi từ một chỗ tham quan bước ra và thấy bác đang chờ ngoài nắng, ba đứa ren rét leo lên xe và ngồi im thin thít cho bác chở đi tới điểm kế.

Kể tiếp bữa cơm hôm đó, khi mọi người đang ngồi nói chuyện thì thấy chú em của cô bạn Hàn đứng ở cửa buồng nhìn ra. Chú này bị bệnh nên nói chung là khờ khạo. Chú cầm một miếng bìa hay cái bảng gì đó mình không nhớ rõ, trên viết chữ rõ to "Eun-sang Eun-sang". Mình có nghe nói cô bạn tên là Eun-seong, nên lúc đó cứ nghĩ chắc mình nghe nhầm tên cô bạn, và chú em này đang gọi chị mình. Chú quanh quẩn được một phút thì người ta đẩy chú vào buồng. Lúc ăn cơm xong, mình xuống bếp phụ bê dưa hấu và thấy chú đang ngồi ăn cơm, mình gật đầu cười chào chú, chú cũng cười chào lại rõ là vui vẻ. Dĩ nhiên, mình chả nói gì thêm, lấy dưa hấu và đi lên.

Sau đó trong lúc ăn dưa hấu mình mới nghĩ ra, có lẽ Eun-sang không phải là tên cô chị, mà là tên chú, và chú lúc đó đang cố gắng tự giới thiệu với khách đến nhà. Lúc đó tự nhiên muốn xuống bếp, nói chuyện gì đó với chú, bất cứ chuyện gì, chẳng hạn như hỏi "Tên you là Eun-sang phải không?". Chắc chú sẽ vui lắm.

Nhưng khi mình ăn dưa hấu xong thì chú đã vào buồng trở lại, và từ đó đến cuối buổi không thấy đâu nữa. Trước khi về, mình cố gắng nhìn vào buồng hy vọng thấy chú quanh quẩn, để có thể gọi vào "chào tạm biệt Eun-sang", nhưng cũng không thấy đâu.

Tối hôm đó, ngâm mình trong bồn tắm, đầu mình cứ lẩn quẩn hình ảnh của đứa bé đáng thương - chú cũng chẳng bé nữa, nhưng trí óc chắc vẫn là một thằng bé thôi - đang cố gắng kêu gọi sự chú ý một cách vô thanh vô tức "Eun-sang, tên tôi là Eun-sang"...

Mà khách khứa, kể cả mình nữa, thì bằng sự ái ngại và cảm thông chết tiệt với chủ nhà, đã lờ tịt chú đi mất rồi.

Con mèo

Buổi sáng. Hai đứa vừa bước ra khỏi nhà. Trời trong, gió nhẹ và mát như nước, hàng cây dọc con dốc vẫn đang vẫy những cái lá xanh lấp lánh.

"Gió dễ chịu quá!"

"Mùi rác hôi quá!" - gấu mèo đáp. Mặt hết sức khoái chí vì trêu được tôi.

Tôi gầm gừ, làm ra vẻ muốn bóp cổ gấu. Đúng là có mấy bao rác nhỏ dọc bên đường, kế bên mấy cái hàng rào đậu xe. Lũ mèo hay quanh quẩn ở đó bới rác. Nhưng cũng chả có mùi gì.

Hai đứa đi dọc con dốc, tận hưởng không khí buổi sáng.

"Có con mèo kìa!"

"Đâu? mèo đâu?" - tôi dòm vào hàng rào tìm con mèo.

Và ngay lúc đó, một trong những chiếc xe hơi lăn bánh. Nghe gấu mèo la lên:

"Úi, cán chết mèo rồi!"

Trên khoảng đất trống nơi chiếc xe vừa rời đi, có một vệt lông màu trắng đang quăng quật. Một con mèo trắng có mấy đốm xám. Không biết nó đã bị cán trúng chỗ nào, nhưng đầu nó nghoẹo sang một bên, thân người vặn vẹo trong một tư thế kỳ cục, cứ thế tự quăng mình lên đến mấy tấc, rơi bịch xuống, rồi bật qua phía khác. Như một quả bóng tuyệt vọng.

Mãi sau này tôi mới nhớ ra, lúc đó con mèo không kêu lên một tiếng nào cả. Nó giãy giụa, quăng quật, đau đớn trong câm lặng.

Một con mèo tam thể khác cứ vòng quanh gần nó, nhìn và cũng không hề kêu lên tiếng nào.

Chỉ có tôi là la lên, cố gắng bịt chặt miệng lại trong khi hét lên, và nhìn con mèo.

Tôi đã không dám lại gần. Tôi sợ khi lại gần có thể nhìn rõ hơn cái mà ở khoảng cách này đôi mắt cận thị của tôi không cho phép, như vết thương có thể có của con mèo, hay cái đầu hoặc thân hình bẹp dúm của nó (có thể lắm chứ), hay nét mặt của nó.

Thế là tôi cứ đứng đó, hét lên, và cầm tay gấu đi qua, cho đến lúc gấu nói "làm sao để cứu con mèo bây giờ?"

Tôi dừng lại. Xấu hổ vì mình đã không nghĩ ra điều đó sớm hơn.

Có nhiều lúc, tôi lại hiểu ra thêm một nấc vì sao mình thương gấu. Như lúc này.

Trong đầu chạy rất nhanh các khả năng có thể, và tôi lắc đầu "mình chả làm gì được cả".

Thật đáng buồn, trong sự thực không giống như những câu chuyện tôi đang đọc, khi mà người ta mang những con vật bị thương về nhà và băng bó cho nó.

Tôi dám chắc cả hai đứa không đứa nào biết cách nắn lại xương gãy, băng bó hay làm những thứ đại loại như vậy. Chưa kể hình dáng vặn vẹo của con mèo đã cho tôi biết nó không chỉ có vài cái xương gãy.

Sau đó gấu mèo cho tôi biết, lúc đó gấu đã nhìn thấy máu trào ra khóe miệng con mèo. Dấu hiệu của sự không cứu chữa được.

Nhưng lúc đó, gấu chỉ lặp lại "làm sao để cứu mèo bây giờ?"

Và tôi nén những hình dung khủng khiếp trong đầu mình xuống, kéo tay gấu quay trở lại. Nếu không quay lại, câu hỏi đó sẽ lặp lại trong đầu tôi mãi.

Chung quanh đây hình như không có trạm thú y nào. Nếu lại gần con mèo rồi, tôi cũng không nghĩ ra mình sẽ làm gì. Có điều không thể không quay lại.

Nhưng từ xa, hai đứa thấy vệt lông trắng đã nằm im lìm dưới đất. Không động đậy nữa.

"Mèo chết rồi!" - cùng với câu nói đó, tôi thấy mình độc ác, vì tôi cũng thấy nhẹ nhõm nữa.

"Ừ, không cứu được nữa" - gấu mèo đồng ý.

"Vậy là nó nhẹ nhàng rồi..."

"Hay mình chôn nó đi?"

"Mình đâu có chỗ nào để chôn nó..."

Ừ nhỉ, chẳng lẽ lại vác cuốc vào sân chung cư của người ta đào hố trộm để chôn mèo.

Và hai đứa nắm tay nhau đi.

Buổi sáng, gió vẫn thổi. Những chiếc lá xanh vẫn lấp lánh. Hoa hồng vẫn nở trên đầu hàng rào.

Nhưng có một sinh mệnh nhỏ bé đã ra đi.

Hay là nó vẫn còn nằm đó, đau đớn, im lìm, hấp hối và cảm thấy sự sống dần dần trôi đi?

Tôi không biết, tôi đã quá nhát gan để có thể biết được điều đó.

***

Suốt đường đi, tôi cứ nghĩ vẩn vơ.

Lúc thì nghĩ mọi chuyện sẽ như thế nào, nếu giả sử mèo còn sống, hai đứa nhặt con mèo và mang nó đến bệnh viện. Chắc chắn người ta sẽ bảo đây không phải bệnh viện thú y, và chỉ bọn tôi đến một chỗ khác.

Biết đâu con mèo sẽ được cứu?

Nhưng gấu mèo đoan chắc nó sẽ chết. Gấu nhìn thấy lúc xe cán ngang qua người nó, mọi thứ chắc là dập nát hết cả.

Rồi tôi nghĩ nếu thay vào con mèo là một con người thì sao? Lẽ nào tôi cũng sợ hãi đến mức không dám nhìn và không dám lại gần?

Tôi tự an ủi mình là trường hợp đó sẽ khác. Tôi sẽ gọi cấp cứu, dĩ nhiên rồi. Người ta không thể gọi cấp cứu cho một con mèo. Tôi có thể nghe xem người đó còn thở không, gọi hàng xóm, gọi taxi, làm bất cứ chuyện gì tôi có thể làm.

Tôi tự an ủi mình bằng cái câu N hay nói mỗi lần nhắc lại chuyện hồi xưa N bị phỏng và tôi sang thay băng hàng ngày "sao lúc đó KA hông sợ hay vậy ta". Cái chân N lúc đó nhìn cũng ghê lắm, nhưng đúng là tôi đã chiến thắng được sự sợ hãi.

Và cứ thế, tôi an ủi tôi, nhưng mãi không thoát khỏi cái nỗi sợ rằng tôi đã trở nên nhát gan, hoặc máu lạnh đến nỗi có thể bỏ mặc kẻ khác.

Dù rằng kẻ khác đó chỉ là một con mèo bất hạnh nằm lại trên con dốc buổi sáng, dưới những tàng lá xanh lấp lánh.

Đọc "Tuyển Vĩnh Đao"

Đầu truyện, lại kể một câu chuyện khác :

"… Ngày xưa có một người mời khách, mời được bốn vị bằng hữu. Đến ngày hôm đó, có một người bận việc không đến được. Chủ nhà thuộc mẫu hay nhớ nhung, trong bữa tiệc cứ than mãi: “Ôi, người cần đến thì chẳng đến.” Một hai lần còn coi được, nhưng y cứ nói mãi không thôi. Trong số khách mời có người nóng tính, cuối cùng nhịn không nổi, hừ lạnh nói: “Hẳn mỗ là kẻ không nên đến rồi!” Đoạn đứng dậy, bỏ đi. Chủ nhà không giữ kịp, đành quay lại rồi than vãn mãi trong bữa tiệc: “Ôi, người không nên đi lại đi mất rồi.” Nói tới mức khiến cho người thiếu sự khoan dung hơn trong hai người còn lại chịu không thấu: “Vậy là mỗ nên đi hử?” Đoạn cất bước đi thẳng khỏi cửa. Chủ nhà đuổi theo sau, vẫn không giữ lại được, chỉ đành nhìn bóng lưng mà kêu lớn: “Người ta nói không phải là huynh…”

… Người khách duy nhất còn lại có thêm hàm dưỡng nữa cũng không ngồi lại nổi.

Cuối cùng, chủ nhà chỉ còn biết một mình ăn hết cả bữa tiệc, uống trọn bầu rượu sầu."

Thương Ngưng (nhân vật chính của truyện), nghe cha kể chuyện từ bé, ba mươi tuổi mới hiểu ra được điều gì phía sau câu chuyện đó.

"Hắn đột nhiên hiểu được thâm ý nằm trong câu chuyện ấy: Cuộc đời là một bữa tiệc lớn, tối thiểu thì ai nấy đều kỳ vọng cái nhân gian của mình là một bữa tiệc lớn. Bọn họ chuyên tâm chuẩn bị, mỗi món thịt món rau, từng cái bát cái đĩa, chọn được ngày tốt rồi, làm ra đường vàng đường bạc, mời đủ hết bạn bè thân thuộc, rồi chờ đợi ngóng trông, đợi tới ngày ấy để trang hoàng sắp đặt.

… Nhưng không phải tất cả mọi người đều có may mắn ấy, khi tiệc rượu bắt đầu, đa số sẽ phát hiện ra, không ngờ thiếu mất một cái gì, như câu chuyện đó nói: “Cần đến thì không đến”. Cuộc đời chỉ mong thu xếp cho được một lần viên mãn, nếu như chẳng viên mãn, sẽ khiến cho người thích tính toán phải nghĩ ngợi: Việc mình khổ tâm lo liệu dường như đã bị bạc đãi. Do đó chủ nhân sẽ liên tục nhắc tới, nhưng cái sự nhắc ấy bản thân nó đã là bi kịch rồi… nhắc tới mức cuối cùng chỉ còn lại mình mình đối mặt với tiệc rượu ôm sênh ca hát lảm nhảm."

Bi kịch của người mở tiệc trong truyện, là một chuỗi những sai lầm. Nhưng lại bắt đầu từ cái sai lầm đầu tiên "Người cần đến thì chẳng đến".

Thế nào là "người cần đến"?

Thật ra, chẳng có ai trong 4 người khách đó là người quan trọng nhất cả. Chỉ là, người ta luôn tập trung vào cái thiếu hụt, vậy thôi. Cái thiếu, cái không có, cái mất đi,... lúc nào cũng làm cho người ta cảm thấy nó quan trọng hơn cái đang có được.

Bi kịch hơn, là chuyện "nhắc đi nhắc lại".

Cuộc đời là một bữa tiệc lớn.

Một bữa tiệc mà chính tay mình làm ra, mà cũng có khi chính tay mình phá hỏng.

Rất dễ dàng để hưởng thụ một bữa tiệc vui. Ca hát ăn nhậu với bạn bè.

Nhưng có nhiều người không như thế. Suốt cả bữa tiệc, họ chỉ nghĩ "người cần đến thì không đến".

Để rồi cuối cùng chẳng vui vẻ gì cả. Cái không có, dĩ nhiên không có. Cái đang có thì chán nản mà ra đi.

Mình chẳng muốn làm nhân vật nào trong câu chuyện đó.

Dĩ nhiên, không muốn làm ông chủ nhà ngốc nghếch không biết cách vui với bữa tiệc của chính mình.

Cũng không muốn làm người khách mời đã đến. Rất dễ dàng để được ai đó mời đến bữa tiệc của họ, rồi suốt thời gian bị họ coi nhẹ, tới nỗi đành bỏ đi.

Và mình cũng không muốn làm người khách không tới được rồi bị trở thành nguyên nhân để người ta than vãn sầu khổ.

Nếu tui không tới được, nghĩa là tui không tới được. Nếu tui phải bỏ đi, nghĩa là có nguyên nhân để tui bỏ đi. Xin đừng vì vậy mà oán trách tui làm hỏng một bữa tiệc vui.

Cái người làm hỏng bữa tiệc của cuộc đời mỗi người, chỉ là chính người đó mà thôi.

Honey moon ký

Mới đọc cái bài "Lý do tui ghét VN" của một tay khách du lịch nước ngoài. He he, tới VN mà để du lịch thì không ghét cũng phí. Mình là người VN mà đi du lịch còn phát bực mình nữa là.

Kể sơ sơ cái tuần chăng mẹt của vịt và gấu cho bà con nghe chơi (Cũng để sau này có cái mà đọc lại).

Ghi chú là chuyến đi này vịt đã chuẩn bị rất kỹ từ trước, coi trên forum, hỏi bạn bè, lên lịch trình ...

Ngày 1: Hội An

Đi máy bay tới Đà Nẵng. Chuyến bay không có gì đáng nói ngoài chuyện mình ngồi cạnh một em bé khóc suốt chuyến đi. Tội nghiệp cô bé mẹ nó than thở "biết vậy cho nó đi xe lửa cho rồi". Mình cũng làm người tử tế, phụ lấy khăn cho nó, chơi ú à cho nó cười... Nhưng mà thiệt tình tới nơi bước ra khỏi máy bay thì thấy nhẹ hết cả người.

Tìm xe bus tới Hội An. Xe cũ chạy xóc tưng tưng, được cái giá rẻ. Tới nơi thì hai đứa cuốc bộ đến ks, bỏ mặc mấy ông xe ôm chạy theo năn nỉ. KS được quảng cáo là cách phố cổ 5 phút đi bộ. Tới nơi mới biết nó tính theo người khổng lồ đi bộ, hổng phải người thường.

KS nhỏ xíu nhưng cũng tiện nghi. Có cả hồ bơi tí hon nằm cạnh nhà hàng, mặc dù mình tự hỏi không biết có ai chịu bơi dưới cái hồ hông được sạch lắm đó cho mấy người đang ăn dòm hông. Mấy cô cậu tiếp tân lanh lẹ dễ thương. Mình đã đặt trước phòng có bồn tắm, tới nơi là nhào vô xả nước vô bồn, xong rồi đau xót thấy nước xả ra vàng vàng như canh hẹ.

Đi ăn trưa. Nghe nói món bánh bao bánh vạc nổi tiếng, hai đứa trực chỉ quán Hoa Hồng Trắng. Tới nơi thấy cái quán cũng rộng nhưng cũ cũ, vắng teo, hông thấy bảng giá. Nghĩ ngay lò chắc cũng hông mắc, nên gọi mỗi thứ một dĩa ăn chơi. Ăn thấy ngon, lại gọi thêm dĩa nữa. Tới lúc tính tiền 3 dĩa 95 ngàn, hai đứa bổ chửng, no luôn.

Mấy vụ tham quan shopping với chụp hình tí tởn thì thôi khỏi kể. Nói chung chỉ có một kinh nghiệm là nên để tiền lẻ trong người. Chả là đi ngang cây cầu bắc qua sông Hoài, dưới sông có mấy ông bà già dong thuyền mời khách. Mình thấy cũng tội tội, ghé lại hỏi ông cụ già râu tóc bạc phơ xem đi một chuyến bi nhiu. 50 ngàn thì hơi mắc, mà nghĩ đi nghĩ lại ăn một bữa trưa mất cả trăm ngàn, thà mất nửa số tiền đó cho ông cụ cũng tốt hơn. Thế là hai đứa leo lên thuyền. Sông nước bao la, vừa chèo thuyền phụ vừa hỏi chuyện, cụ kể gần 90 tuổi rồi, con cái đi kinh tế mới chả biết khi nào về thăm được, ông một mình nuôi bà. Về tới nơi, lục túi thì chỉ còn tờ 100 ngàn, đưa ra thì cụ nhe răng cười chắp tay vái vái "Ông cám ơn con". Thế là xong!

Hội An nói chung bé xíu và giống giống cái chợ Bến Thành, có điều dĩ nhiên đẹp hơn, xưa cũ hơn. Giống chợ BT ở chỗ toàn shop bán đồ lưu niệm cho Tây. Khách Tây khách ta cứ thế cuốc bộ long nhong, vừa đi vừa tránh sản phẩm của các em chó trên đường, ngó nghiêng ngó ngửa kiếm một góc không có dây điện mà chụp hình. Giá cả dĩ nhiên cũng rất Tây. Ở HA hai hôm, phát hiện ra bị chém là chuyện thường tình ở huyện.

Chiều đạp xe ra biển. Biển động khủng khiếp. Kế hoạch đi Cù Lao Chàm và tắm biển coi như đi tong. Nhưng được cái biển đẹp. Đứng trước biển, thấy đời dịu lại.

Tối, hai đứa đạp xe qua Cẩm Nam ăn bánh đập và hến xúc. Chui vào một con hẻm, đến một cái quán vắng teo trong một sân nhà cũ kỹ. Ui chu choa là ngon. Bánh tráng đập mỏng tanh, nước chấm đặc biệt, dĩa hến xúc đầy ắp. Mà lại rẻ. Ngồi trong cái sân kiểu quê quê mộc mạc, nhìn giàn hoa cát đằng, thấy dễ chịu vô cùng.

Xong về ăn cao lầu. Quán cao lầu do cụ già chèo thuyền chỉ cho, thấy có đề bảng chả nhớ là bao nhiêu năm kinh nghiệm. Quả nhiên cao lầu ngon cực. Xá xíu thơm phức, nước dùng rất tuyệt, bóng chiên và bột chiên giòn tan. Mấy ngày sau đó hai đứa cũng có ăn cao lầu trong ks, nhưng không bằng.

Ngày đầu tiên kết thúc không tệ.

Ngày 2: Du thuyền trên sông và món thịt heo bánh tráng

Sáng dậy ăn sáng. Bữa sáng free. Cái ks bé tí hóa ra dễ chịu cực kỳ, buổi sáng sân sau ks mát rượi trong lành, chim chóc véo von, ngồi ăn sáng quả là lạc thú.

8g, xe tới đưa đi thánh địa Mỹ Sơn. Hay là "My Son" - "con trai tui", như mấy ông Tây gọi.

Xe toàn Tây. Dòm tới dòm lui phát hiện có mấy người Việt. Chú hướng dẫn viên lanh lẹ, nói tiếng Anh tốt, miệng như tép nhảy, đi tới đâu giới thiệu tới đó nói chung cũng khá nhiệt tình. Rừng nguyên sinh đẹp tuyệt, đi xe jeep quá đã, khu thánh địa cổ xưa nhìn cũng hay hay. Nói chung hài lòng.

Tới lúc về...

Có 2 loại tour, tour đi về bằng xe và tour đi xe về thuyền. Hai đứa chọn thuyền, vì vẫn thích cái cảm giác lênh đênh trên sông. Với lại tour thuyền có kèm ăn trưa trên thuyền. Chênh lệch 2 $, mà vừa được đi thuyền vừa được ăn trưa, tính ra lời chán.

Lúc về, đoạn đầu về bằng xe, ngang đường xe dừng cho khách nào đi thuyền thì xuống bến sông.

Đi bộ một khúc xa dưới trời mưa lất phất, xuống tới một cái bãi cỏ lầy lội trơn trượt. Hai cái ghe bé tí cũ kỹ đang chờ. Ghe có mui, trong khoang có hai hàng ghế gỗ, ghế dài dài hẹp tí kê sát nhau. Sau lưng mỗi ghế có cái mặt bàn để lật lên làm bàn ăn, có điều ghế sát nhau quá, tội nghiệp mấy ông tây lúc muốn lật bàn lên chỉ có nước nhảy ra khỏi chỗ.

Dòm ra sau lưng, thấy người ta đang soạn thức ăn. Mỗi người một dĩa cơm trên có một chút cơm, mấy cọng rau, với 1-2 lát đậu hũ. Lát đậu hũ, tức là cái đậu hũ chiên ở nhà mình hay ăn, mang xắt lát, mỏng te tới nỗi một cái đậu hũ chắc chia đủ cho tất cả khách trên thuyền. Mỗi người được thêm một trái chuối be bé.

Nước thì có người mang đi bán, giá 10 ngàn một lon nước ngọt. Đợi khách mua nước xong một lát, họ mới lôi nước khoáng ra phát, hóa ra khẩu phần mỗi người được thêm chai nước khoáng, nhưng phải giấu đi chứ phát trước thì ai mà mua nước ngọt.

Nói chung, cái gọi là "đi thuyền tham quan trên sông" và "ăn trưa trên thuyền", nó như rứa!

Về tới HA là buổi trưa. Để an ủi cảm giác thất vọng, hai đứa rủ nhau đi Ngũ Hành Sơn và Đà Nẵng chơi.

Thuê một cái xe máy. Ra tới Ngũ Hành Sơn, khoảng 4g chiều. Cũng ráng lon ton leo lên núi. Phải nói chùa đẹp, núi đẹp, động đẹp như mơ. Có điều tối om, nếu không có cái đèn pin chị bán nước rong cho mượn chắc chả thấy gì. Trả đèn pin, cảm kích nên gọi hai trái dừa uống, gọi xong mới nhớ quên hỏi giá. Dĩ nhiên là hỡi ôi, bị chém còn đẹp hơn mấy cha đao phủ hồi xưa.

Lúc vào tham quan động, có một thằng bé đen đen ốm nhom cũng đi theo. Nó lanh lẹ chạy lên trước, thuyết minh hướng dẫn rất cụ thể. Lúc đi ra, cứ vừa đi vừa áy náy phải chi có quà gì cho nó. Chưa kịp áy náy xong thì nó bảo "anh chị có lòng cho xin ít tiền mua sách vở". He he, mình quên mất thời này lòng tốt lòng xấu gì cũng tính bằng tiền.

Chạy tiếp tới Đà Nẵng. 8g tối. Tìm ngay tới quán Trần, thấy cái biển quảng cáo "Đặc sản Đà Nẵng - bánh tráng cuốn thịt", mừng rỡ nhảy vào. Món thịt heo hai đầu da này trên forum được quảng cáo dữ dội, nên tự nghĩ không ăn thì phí nửa cuộc đời.

Gọi ra, ăn vô, thấy nửa cuộc đời thì chả phí, nhưng phí mất cả buổi tối rồi. Thịt heo xắt thành lát mỏng như giấy, không biết hấp hay luộc, mà nhạt thếch như giấy chả còn vị ngọt thơm gì hết. Thua xa món thịt heo luộc hay ăn ở nhà. Đúng là nó có hai đầu da thật, nhưng kèm với da còn có mỡ, mỡ dày cả khúc. Thì cứ lấy một miếng thịt heo thật to, xắt từ bên này sang bên kia là nó thành vậy chứ có gì lạ đâu!

Thất vọng, hai đứa lủi thủi chạy xe về. Đường xa, lạnh cóng, tội nghiệp gấu mèo về tới ks thì thành gấu đóng băng.

Ngày 3: Lăng Cô và KS Thành Nội

Hết thứ để chơi, hôm sau hai đứa đặt xe ra Huế.

Xe du lịch. Lịch trình là có ghé Lăng Cô. Cũng khá háo hức vụ này, vì nghe nói Lăng Cô đẹp tuyệt. Nếu xe mà không ghé LC, chắc chỉ có cách kiếm xe máy đi cho biết.

Xe chạy, chạy... và dừng lại, thông báo "Đã tới Lăng Cô, mời quý khách xuống xe nghỉ ngơi".

Nhảy xuống xe, một quán ăn xập xệ. Biển đâu?

Theo hướng người ta chỉ, băng qua một con hẻm nhỏ bên hông quán là tới biển. Ui da, đi qua con hẻm có mấy chục thước mà còn nguy hiểm hơn vượt Long Môn Trận. Khắp nơi nơi là sản phẩm của các em chó và bò.

Cắn răng vượt trận, ra tới đầu hẻm thì đứng lơ ngơ dòm bãi cát đen thui dơ hầy, có hàng cây lưa thưa, và suốt dọc bờ biển dĩ nhiên là ... Long Môn Trận tập 2. Thôi, ta về!

Cái quán thứ gì cũng mắc. Từ cây kem tới bịch bánh. Đành thất thểu leo trở lại lên xe.

Có một chuyện mình thấy rất kỳ cục, là đi du lịch VN đi tới đâu khách cũng được các dịch vụ chào mời rất dữ, nhưng khách hầu như không dám mua gì vì sợ bị chém. Nên mấy người bán hàng mời khan cổ cả buổi mới chém được một người. Tiền lời có khi không bằng một tiệm tạp hóa be bé bình thường. Vậy thôi ta cứ bán giá bình thường, treo giá đàng hoàng, khách mua ầm ầm, tiền thu vào đều đều có phải tốt hơn không?

Tới Huế là buổi trưa. Mưa rả rích. Huế mưa, phố buồn, có hai con dzịt với gấu dòm mưa mà rầu.

Đã đặt chỗ trước ở KS Thành Nội. Gấu thì thích ở thành Nam, hiện đại tiện lợi. Dzịt thích ở trong Đại Nội để hưởng không khí cổ xưa. Kết quả gấu chiều vịt.

Quầy tiếp tân chả có ai, trừ một ông Tây mặt mày buồn bã đang đứng chờ.

Chờ một lát, một cô cỡ băm mí, mặt mày một cục bước ra.

Cô dĩ nhiên không cười (trùi, ks nhà nước mà, muốn ta cười hả, mơ đi!). Thế là hai đứa mất quyền làm Thượng đế, tiu nghỉu nhận key bước vô một cái phòng bốc mùi ẩm mốc.

Phòng tối tối, có một cái đèn vàng vọt, trên giường có chăn chả biết có sạch không, nhưng cái mùi ẩm mốc và mấy cái gối loang lổ vàng ệch thì chắc chắc không lầm. Trong một phút, Vịt quyết định "mai mình qua ks khác".

Muốn qua ks khác thì phải kiếm lại cái địa chỉ. Vịt hăm hở bật laptop. Không có sóng.

Gọi tiếp tân, hóa ra ở đây mà muốn xài net thì phải ra sảnh trước quầy tiếp tân.

Quyết tâm chuyển ks càng lên cao vút.

Gọi điện đặt ks khác xong, tới màn đi chơi. Ra quầy hỏi thuê xe máy. E hèm, ks không cho thuê xe máy.

Thôi nhịn, ks nhà nước mà, có phải ks tư nhân đâu mà muốn cái gì cũng có như ks ở Hội An!

Ra cổng ks, các chú xe ôm chờ sẵn mời gọi. Nói chung, ngoài ks thì dịch vụ rất đầy đủ.

Đi ăn bánh bèo Huế. Đã có kinh nghiệm bên HA, nên đến quán, mặc dù cái quán nhìn rất xập xệ, mình cũng hỏi bảng giá. Trả lời là một nụ cười rất chi là ngọt ngào "Em cứ ăn đi, rẻ lắm, đừng lo!".

Kết quả là một cái bill tương đương bên Hoa Hồng Trắng, cho mấy cái bánh bèo bánh lọc bé tí. Ngon thì có ngon, đau thì vẫn đau, hic hic ...

Hai đứa chở nhau lên lăng. Ngang qua núi Ngự, dòm vô thấy toàn nghĩa trang. Qua đàn Nam Giao, nổi hứng ghé vào chơi.

Đàn Nam Giao, là một cái đàn có cầu thang đi lên, chung quanh có rừng cây...

Còn có gì nữa?

Không, chả có gì nữa hết!

Di tích lịch sử chỉ là một cái đàn (giống như cái sân khấu á!) trống huơ trống hoác. Rêu mọc xanh rì. Trời mưa nước long tong.

Tội nghiệp bác lính trực cửa, cả ngày canh giữ cái đàn trống không, chắc là chán ốm.

Hai đứa loanh quanh chút rồi ra cửa, bác hỏi "đi coi cái bức tường chưa?"

Hai đứa dòm nhau, hình như mình sót cái gì đó.

Hóa ra, tít trong cùng của đàn Nam giao, băng qua rừng thông to lẫn thông bé, là một cái nhà triển lãm, hồi xưa là nơi vua nghỉ khi tới đây làm lễ.

Lóc cóc chui vào, đường đi thì trơn trượt khỏi nói, chắc để bảo tồn di tích nên người ta hông thèm đắp một lối đi vào nhà triển lãm. Khách muốn tham quan thì tự theo lối mòn lầy lội trên cỏ mà đi.

Vừa đi vừa thương ông vua, hồi xua ổng giàu vậy sao không làm cái đường ngon ngon mà đi cho sướng, chịu khổ chịu cực vầy nè? Xong mới nhớ ra, hồi xưa ổng đi đâu chả có người vác!

Mấy ông lớn, căn bản không cần quan tâm tới đường sá lầy lội hay không. Mấy ổng có nhúng chân xuống đâu!

Vào coi hình chụp với hình vẽ trong nhà triển lãm, mới thấy đàn Nam giao hồi xưa không có trống huơ hoác như vầy. Cũng có tầng này tầng nọ, gác nọ gian kia. Còn vì sao nó trống, hay vì sao nó không được trùng tu, thì chịu.

Ngày 4: Đại Nội và chùa Huyền Không

Sáng thức dậy, đi ăn sáng.

Nghe nói trong thành nội ăn sáng rất ngon. Hai đứa đi lòng vòng kiếm quán bánh canh được giới thiệu trên forum, rốt cuộc thấy một khu có mấy hàng ăn chung một chỗ giống như cái góc ăn uống ở chợ. Khách ngồi khá đông. Vào đại hàng đầu tiên, không phải bánh canh mà là bún bò Huế. Chặc lưỡi ăn đại.

Quên kể là tối hôm trước đã đi ăn bún bò và ăn khá ngon. Nước nấu ngọt, và tô bún đầy đặn. Bún bò Huế có cả chả cua thả trong nước, giống giống giò sống trong bún mọc nhưng có mùi cua, và đặc biệt một điều cái cây chả ở SG gọi là "chả Huế" thì ở Huế hoàn toàn không thấy.

Tô bún buổi sáng không ngon bằng bún buổi tối, và đầy nhóc bột ngọt. Qua mấy ngày thì thấy ở Huế, đi ăn bún hoặc mấy món nước nguy cơ bị đầu độc bằng bột ngọt khá cao, trừ một số hàng đặc biệt như hàng bún buổi tối đầu tiên hai đứa ăn. Ăn sáng xong, mới phát hiện khách ăn thì đông, nhưng toàn ngồi ở hàng cơm hến bên cạnh. Bánh canh thì ở trong góc. Còn có bánh mì thịt nướng, ổ bé tí bằng hai ngón tay, mùi thịt rất thơm. Mua thử một cái, giá 2 ngàn hay 3 ngàn gì đó chẳng nhớ. Nói chung là rẻ, mà ngon tuyệt vời.

Sau này, món ăn mà hai đứa nhớ nhất không phải là mấy món Huế truyền thống, mà là món bánh mì thịt nướng nhỏ xíu, thơm phức, giòn tan, chan nước thịt chứ không phải nước tương, có ngò thơm thơm.

Ăn xong đi tham quan Đại Nội. Vất vả cuốc bộ đến cái cửa sau thì họ bảo phải lên cửa chính mới được vào. Đi ra, một chú xích lô mời chào. Hai đứa to đùng ngồi lên cái xích lô bé tí, được cái phố xá Thành nội mát mẻ dễ chịu, nhìn quanh rêu phong cổ xưa, trên đầu lá me xanh xanh... Cảm giác thật tuyệt.

Mấy cái xích lô ở Huế đều có nệm nhung đỏ, có chữ song hỷ (mình cũng biết họ để chữ lên nhìn cho nó sang sang, đẹp đẹp, có điều chữ song hỷ thì hơi giống xe rước dâu hehe). Huế mưa dầm mưa dề, nệm đẹp có nguy cơ ướt mèm, mấy chú xích lô toàn mang nệm cột ra sau lưng xe, khi nào mời mọc khách mới lôi ra để làm dáng.

Vào Đại nội đi tham quan. Cũng có một chương trình du lịch trong đó có mục tham quan đại nội trong 2h. Trời ạ, 2 đứa mất hết cả buổi sáng đến quá trưa mới tạm coi là đi gần hết đại nội. Đi trong 2h có mà đi bằng tên lửa.

Hai đứa tung tăng reo hò "các cung phi, ta đến đây!".

Có cũ xưa, có trùng tu... Có màn mặc áo hát tuồng đóng vua với hoàng hậu để chụp hình... Nói chung so với cung điện ở Hàn thì cũng khá đẹp. Đi tới mấy chỗ có đề bảng "Trùng tu nhờ viện trợ không hoàn lại của ...", thấy chán ngán sự đời. Di tích là di tích của nước mình, thu thuế của dân cho lắm rồi mà phải ngồi chờ có viện trợ không hoàn lại của nước ngoài mới chịu trùng tu. Chả khác nào mời khách vào nhà rồi giới thiệu "cái ghế này của ông X cho, cái bàn kia của ông Y cho...".

Góc cuối của Đại nội có cái hồ rộng mênh mông. Hoa lan hoàng hậu rụng tím mặt hồ. Gió thổi gờn gợn nước. Cảnh đẹp như tranh, mà khách thì ít ghé thăm. Cũng tại chung quanh thì hoang sơ và không được chăm chút mấy. Tự an ủi là do mấy ổng cố tình để vậy cho nó có vẻ rêu phong giống hồi xưa. Nói gì thì nói, hồi xưa vua ra đây mà rêu phong đổ nát vậy chắc ổng lôi ra chém hết. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng đúng, hồi xưa đụng cái là bị chém, chứ bi giờ có ai chém đâu mà không bỏ mặc cho khỏe.

Xong đại nội, hai đứa chuyển ks. Lúc check out, cậu tiếp tân cười hỏi sao lại check out, hai đứa dòm nhau cười. Gấu nói, cô hôm qua mà chịu cười như cậu này, chắc đâu tới mức mình dội ra ngay lập tức.

KS mới nằm ngay giữa thành Nam, ngay góc đường khá tiện lợi. Vừa vào đã thấy cô bé tiếp tân cười tươi rói, đón tiếp ngọt như mía lùi. Tư nhân vẫn khác.

Buổi chiều, hai đứa thuê xe lên chùa Huyền Không Sơn Thượng.

Đường lên xa lắc, may giữa đường gặp một nhóm trẻ cũng lên chùa, thế là chạy theo. Đoạn gần lên chùa lầy ơi là lầy, đất đỏ nhão nhoẹt, bùn sình lung tung, vịt ngồi sau cứ la toáng lên "trời phật phù hộ, con có mỗi đôi dép này thôi, xin đừng để con lọt sình...".

May quá, cuối cùng cũng lên tới chùa.

Chùa nằm trên núi, đón gió ngàn phương...

Ấn tượng đầu tiên là ... không đẹp. Chắc do ở SG, quen đi mấy cái quán cafe sân vườn, với mấy khu du lịch, nên chỉ thấy sân chùa giống như một cái vườn cảnh nho nhỏ không được chăm sóc mấy. Dòng suối nhân tạo lờ đờ. Lá cây heo héo. Đá sỏi lô nhô.

Mấy cô cậu trẻ người Huế thì nhảy tưng lên mà khen đẹp, rồi kéo nhau đi chụp hình.

Mang một bụng thất vọng, hai đứa đi dần vào trong. Chợt thấy một cái cổng gỗ, hai bên có hai câu đối.

Góc này mới đúng là đẹp. Đẹp và thanh tịnh khủng khiếp.

Ngay gần cửa, có một cái biển "Cám ơn quý khách đã đến, đi đứng và nói cười trong tĩnh lặng".

Vào đây rồi, mới biết nói cười trong tĩnh lặng là cái gì.
Đi vào, tự mình trở nên rón rén, chỉ dám nói thì thào, đến thở mạnh cũng không dám.

Khóm trúc xanh lao xao. Những bông hải đường lặng lẽ. Những góc am khuất sau cây cỏ.

Ngay cả mấy con chó cũng im lặng ngủ, hoặc im lặng nhìn khách, không sủa, không biểu tình gì.

Khắp nơi là thơ, dưới thơ có chữ ký của hòa thượng trụ trì. Trụ trì chùa này có vẻ thích thơ khủng khiếp. Những bảng thông báo "xin đừng làm ồn", "Đây là nhà bếp xin dừng bước" đều được chuyển thành thơ hết cả.

Loanh quanh một lúc, tuy đã im bặt và đi rón rén, vẫn có cảm giác chính sự hiện diện của mình khuấy động không gian thanh tịnh của nhà chùa, đành đi ngược trở ra.

Ấn tượng hay nhất về chùa là cái ... toalet.

Chả là vịt lôi chè ra ăn, rồi bị dơ tay, phải chạy đi rửa.

Chuẩn bị trước tinh thần giống như trước khi bước vào bất cứ toalet công cộng nào ở VN, xong tới khi bước vào, thấy ... phê.

Toalet nhà chùa, dĩ nhiên không phải là nền gạch men bàn kính. Cũng nhỏ xíu, nền xi măng, vách gỗ, cửa tôn, xô nước, ca nhựa ... y như bất cứ cái toalet nhà quê nào mình hay thấy.

Nhưng thứ nhất là nó sạch tưng, nước trong văn vắt và mát lạnh. Thứ hai là nó thơm.

Mấy cái toalet bên Hàn cũng thơm. Nhưng cái toalet chùa nó thơm một cách thanh khiết và dễ chịu lạ lùng. Chả biết mấy sư thầy xài loại nước Con Vịt gì, hay do giữ sạch rồi do chung quanh là hoa cỏ núi rừng mà nó thành ra thế.

Đi về, cái bảng chào tạm biệt cũng là một câu thơ.

Ngày 5: sông Hương nước chảy, thuyền trôi lững lờ...

Mặc dù đã bị một chuyến "du thuyền trên sông" làm cho hoảng sợ rồi, hai đứa vẫn quyết định đăng ký một chuyến du lịch Huế bằng thuyền.

Trước khi đi, mấy người trên forum đã nhiệt tình khuyên vịt đăng ký một tour du lịch thuyền. Tới sông Hương mà chưa đi thuyền thì tiếc đứt ruột. Thêm nữa giá tour này cũng rẻ, 4$, cũng có "ăn trưa", còn đi thăm khá nhiều nơi. Tính tới tính lui, thuê một cái xe máy đi thăm bấy nhiêu nơi cũng tốn cả trăm ngàn một ngày rồi. Cứ cho là họ cho mình ăn một dĩa bèo nhèo như lần trước, thì thêm cái vụ hướng dẫn viên cũng đủ bù vốn.

Sáng dậy, hai đứa gọi điện xuống tiếp tân "khi nào xe tới đón thì em gọi bọn chị nhé!"

Đúng giờ, tiếp tân gọi điện kiu xuống.

Cô tiếp tân chỉ chỉ một cô khác, kiu "anh chị đi theo em này".

Vịt với gấu cộng với hai bà Tây lẽo đẽo theo sau cô đó. Tưởng là đi ra xe, ai dè là cuốc bộ ra luôn tới bến thuyền.

Hai bà Tây chỉ cô phía trước, hỏi hai đứa VN "Đây là 'xe' của tụi mình đó hả?"

Hai đứa bất đắc dĩ gật đầu.

Thế là hai bà bắt đầu than phiền "Vậy mà tụi nó bảo là có xe tới đón".

Hai đứa gật đầu rất chi là đồng tình. Hai bà còn chua thêm "biết vậy tụi tui mua vé trực tiếp dưới bến, có 2$". Làm mình cũng tiếc đứt ruột.

Lên thuyền. Thuyền là 2 cái ghe ghép lại làm 1 bằng một sàn phẳng, khá rộng, có cửa trượt chung quanh, có lan can phía trước, lại có trang trí 2 cái đầu rồng đằng mũi, đuôi rồng phía sau... Có cả hai chậu kiểng héo queo không có lá. Túm lại nhìn khá hoành tráng. Bàn là bàn nhôm tròn, ghế nhựa có lưng tựa, cũng không tới nỗi tệ.

Nhà thuyền thu vé. Hai bà Tây đưa xong rồi hoảng hốt gọi mình:

"Sao họ check vé rùi hông trả lại cho tui? Lỡ lát về họ không cho lên thuyền tui biết làm sao?"

Hỏi lại nhà thuyền, họ bảo cứ yên tâm, đâu lại có chuyện không cho khách lên thuyền về. Trấn an mãi, mấy bà Tây vẫn không thể yên tâm. Nhất mực "Tụi tao không tin nổi họ". Coi bộ, hai bà này có nhiều kinh nghiệm đau thương.

Phải tới lúc mình bảo "thui thì cứ đi theo tui, có gì tui chịu trách nhiệm, hai bà mới yên tâm phần nào.

Cũng phải nói, lấy tiền của người ta, in thêm cái cùi vé mà cũng tiếc. Thiệt tình!

Thuyền bắt đầu trôi. Gió sông lạnh lạnh. Nước chảy lững lờ. Nói chung cảm giác cũng không tệ.

Hai bà Canada bắt đầu than thở chuyện hai bả cảm thấy du lịch VN kinh khủng thế nào. Bị chặt chém, bị lừa gạt, bị không trả lại tiền dư, blah blah blah.

Hai đứa dòm nhau "mình còn bị nói chi mấy bả".

Đi một hồi khá lâu, tới chùa Thiên Mụ, rồi tới điện Hòn Chén, rồi tới lăng Tự Đức.

Lúc này mới ló ra một ông hướng dẫn viên, chả là từ đầu tới giờ ổng im re ngồi chơi mặc dù đã du lịch qua hết mấy điểm. Ổng kiu, quý vị lên đón xe ôm vô lăng hen.

Cái vụ xe ôm này ngoài chương trình à nha! Mà ai biết được bị chặt cỡ nào đây?

Thời gian tổng cộng cho cái lăng là 1 tiếng 15 phút.

Lên bến. Cả một đoàn xe ôm đang hớn hở mời chào đầy vẻ "gà béo đến rồi!".

Không khoái làm gà béo, nên vịt với gấu bàn nhau đi bộ vô lăng coi thử bao xa. Có mấy ông bà Tây cũng chọn cách đó. Số còn lại thì nhắm mắt lên xe.

Đi tới lăng mất khoảng 20 phút. Vịt dòm đồng hồ. Rồi nhìn bảng thông báo diện tích lăng.

Đại nội mà đi hết buổi sáng, cái lăng này đi nửa tiếng sao hết hả trời.

Giờ mà vào chỉ phí tiền vé. Vịt với gấu kéo nhau đi uống nước mía.

Đối diện lăng, cả một dãy mái tranh bán đồ lưu niệm với nước mía nước ngọt.

Đi tới tận quán cuối cùng, có mấy cái võng. Vịt với gấu nhào vô ngồi võng với gọi nước.

Cô bán hàng chạy mất. Khá lâu sau mới mang nước tới. Chắc ở đây sản xuất nước mía theo kiểu dây chuyền, tức là có một tiệm ép mía, xong chuyền cho mấy tiệm khác bán.

Ngồi ngoài lăng, nghĩ biết vậy mình tự kiếm xe đi sướng hơn. Nhưng nói gì thì nói, đi thuyền cũng hay hay, ngồi đây gió mát cũng sướng sướng (tự an ủi kiểu AQ).

Gần tới giờ, hai đứa lại đi bộ về. Coi như ngắm cảnh.

Lên thuyền, tới giờ ăn.

Người ta đang chuẩn bị đồ ăn. Đĩa với chén để ngổn ngang trên sàn thuyền. Rất chi là gần cái phòng mà ai cũng biết là phòng gì.

Nước non để làm vệ sinh đều múc từ sông lên. Mà vịt dòm xuống cái mặt nước chỗ người ta múc thì ... hỡi ôi, tùm lum cái lênh đênh ... Cả cái có sẵn dưới sông với cái trên thuyền thải xuống.

Bữa cơm cuối cùng cũng được dọn ra. Trước bữa cơm, họ có đưa ra một cái thực đơn kiu thêm, ai muốn ăn thêm ngoài cái cơm và giá xào đậu hũ basic thì kiu. Hai đứa kiên quyết không kiu. Gì thì cơm rau giá xào với hai cọng đậu hũ ta cũng đã ăn rồi, cho qua bữa vậy. Có tốn tiền cũng sẽ không tốn cho mấy người này (ghét, hehe).

Tới lúc dọn cơm, bàn của vịt khoảng 10 người, chả biết vô tình hay seo mà tập hợp toàn mấy người không gọi thêm món.

Tới lúc này, mới biết lần trước được cho ăn vậy là tử tế lắm.

Cơm dọn ra, có khoảng một tô cơm trắng be bé cho mỗi 5 người ăn, một dĩa giá xào cỡ hai gắp cũng cho mỗi 5 người ăn, và một dĩa đậu hũ khoảng vài lát cũng cho 5 người ăn.

Tính ra, mỗi người có thể ăn lưng chén cơm, gắp vài cọng giá với một lát đậu hũ. Lát chứ hông được miếng đâu nha, tức là một mẩu mong mỏng dài hơn đốt ngón tay á. Chưa đầy một miếng cắn.

Mấy người Tây dòm nhau.

Chửi thì chửi, ăn thì vẫn cứ phải ăn. Ăn theo kiểu dòm nhau mà gắp. Như vịt còn cảm thấy như muối bỏ bể, dân Tây ai nấy cao to, nhìn bữa ăn mà ngao ngán lòng.

Ăn xong, hai đứa lôi chuối mang theo ra chia cho mấy bà Tây vẫn còn đang đói meo đói mốc. Xong rồi ai nấy ngán ngẩm nhìn nước trôi.

Phải chi, một chuyến du lịch thuyền chỉ đến khoảng 2 lăng với 1-2 chỗ phụ, cho người ta nhiều thời gian tham quan một tí. Ôm đồm chi cho nhiều rồi thời gian chia ra có tí tẹo.

Phải chi, thu thêm tí tiền, làm bữa ăn cho đàng hoàng tí. Chỉ cần giống dĩa cơm bụi 15 ngàn là cũng khá rồi.

Phải chi, nói trước với người ta vụ đi xe ôm tới lăng, cho người ta dễ lựa chọn, hoặc là tổ chức xe đưa đón.

Phải chi cái ông hướng dẫn chịu khó làm gì đó ngoài chuyện thông báo "quý khách có xx phút để tự do tham quan".

Phải chi vân vân và vân vân. Nhưng phải chi tốt hơn thì chắc khách tưởng mình đang du lịch Thái Lan hay nước nào có ngành du lịch đàng hoàng khác, hổng phải VN.

Nói chung, sau khi đi cái lăng Minh Mạng, thì muốn về lắm rồi. Nhưng mà vẫn còn phải chờ cho tới thêm một cái lăng Khải Định nữa (cái này được có 45 phút tham quan, cũng phải đi xe ôm, nên hai đứa ngồi luôn dưới thuyền cho khỏe). Rồi thì thuyền quay về.

Sông Hương nước chảy, thuyền trôi lững lờ.

Lững lờ, lững lờ... khách ngồi ngó sông khách chờ. Dòm qua dòm lại toàn những khuôn mặt mệt mỏi và đói khát.

Mất khoảng hai tiếng lững lờ thì về tới nơi. Bước lên bờ mừng muốn khóc.

Lần sau tới sông Hương, em xin kiếu vụ thuyền bè.

Ngày 6: Nghệ thuật miểng chén

Hôm sau trời mưa, nhưng hai đứa kiên quyết đi chơi lăng Khải Định, bù lỗ hôm trước chưa đi.

Trước khi đi, ghé Đại Nội ăn sáng. Hôm nay đã có kinh nghiệm nên tới là nhào vô hàng bánh canh, bỏ qua cái hàng bún bò đầy bột ngọt.

Bánh canh cũng có chả cua. Nói chung, hình như món gì có nước ở Huế cũng có chả cua.

Ăn cũng kha khá. Ăn xong, dòm hàng cơm hến thấy thèm. Gọi luôn bún hến.

Ở Huế, nơi nơi đều thấy hến. Phải công nhận cơm/bún/mì hến ngon. Mặn mặn, bùi bùi, thơm thơm. Khoái nhất là nó có tí xíu, một dúm cơm hoặc bún hoặc mì, một dúm hến, một dúm rau, mấy cái bóng chiên, thêm bà rằng hành phi với đậu phọng, nước mắm... Cỡ gấu mèo ăn chục tô cũng không no. (vịt khoái vì tha hồ ăn nhiều mà không sợ mập).

Gom hết hến trong 100 tô cơm hến ở Huế, chắc mới bằng dĩa hến xào Cẩm Nam. Mà cũng đúng thôi, Huế người ta bán cơm hến nhiều vậy, nếu mỗi tô bỏ nhiêu đó hến, chắc hàng ngày phải có mấy mươi xe tải chở hến mới đủ cung cấp.

Ăn xong đứng dậy tính tiền. Ui rẻ rẻ. Bún hến 2 ngàn, bánh canh 5 ngàn.

Mua thêm bánh mì thịt nướng mang theo, thế là veo veo trực chỉ lăng Khải Định.

Lăng đẹp. Kiến trúc kiểu Pháp, đưa máy lên chụp cứ thấy giống giống như chụp cảnh Paris. Khác cái tường cột cổng đều đen thui, chắc mưa với ẩm ghê quá nên không trắng nổi.

Kiến trúc bên trong lăng Khải Định ấn tượng vô cùng. Tường trần đắp phù điêu bằng mảnh sành, mảnh chai. Nhìn phê khủng khiếp. Chi tiết, sáng tạo, nghệ thuật, chăm chút. Từ những cánh hoa cúc làm bằng mảnh chén mà dài mảnh uốn cong rất đúng kiểu, tới những mắt cây bằng đáy chai, lá trúc bằng mảnh chai xanh dài, lá liễu phất phơ, chim chóc, ... màu phối cũng rất đẹp. Tưởng tượng chỉ cần một chiếc lá một cánh hoa một mắt cây cũng tốn của nghệ nhân rất nhiều công sức lựa chọn nguyên liệu, cắt gọt sao cho đúng màu đúng dáng.

Dòm đã mắt, hai đứa lôi bánh mì ra nhem nhem ông Khải Định. Rồi đội mưa về.

Vì Huế hầu như chả còn gì để chơi, nên chiều hôm đó hai đứa mua vé xe du lịch ra Quảng Bình. Mai sẽ đi Phong Nha.

Vé xe ghi 5g. Tới đúng giờ ngồi trên xe chờ tới khoảng hơn 6g thì xe chạy.

Lâu lâu ghé đón khách, lâu lâu chờ, lâu lâu ghé quán ăn... Tới khuya thì xe đến Quảng Bình.

Ông khách trên xe chỉ cho một cái ks bên kia đường.

Chui vô ks. Ks to đùng, nhưng xập xệ. Giường chiếu rèm cửa màu mè và có vẻ thiếu giặt. Nhà tắm không có nước nóng. Gọi điện kiu đổi phòng thì anh tiếp tân chạy lên bắc ghế chọt chọt cái máy. Thế là có nước, nhưng tới khi nó hết nóng sẽ lại phải kiu ảnh chọt chọt.

Quảng cáo là có wifi. Detect thì không thấy. Gọi điện thì được bật cho một cái wifi connect xong lại dis. Thôi kệ, có chỗ ngủ là may rồi.

Ngày 7: cá chình Phong Nha

Hôm sau, thuê được cái xe máy giá cắt cổ (giá thuê xe máy ở HA là rẻ nhất, ra Huế đắt hơn, ra đây thì ....), hai đứa vi vu ra Phong Nha.

Đường Hồ Chí Minh chạy khá ngon. Rất chi là nhiều cầu với những cái tên rất chi là kêu "Dũng cảm", "Quyết tiến"... và cả những cái tên rất chi là basic "Đá đỏ", "Đá đen"...

Tới PN, hai đứa reo hò hú hét. Chụp hình chụp ảnh, rồi chạy vô hỏi làm sao đi tham quan động. Người ta chỉ cho vào mua vé.

Vé tham quan mua riêng, tàu thuê riêng.

Vụ tàu này thì giống như lúc đi Hạ Long, tức là dù đoàn ít hay nhiều khách, cũng phải thuê cả cái thuyền giá 200 ngàn.

Giống luôn ở chỗ, họ nhìn mấy thằng khách rủ rê người khác ghép đoàn như mình bằng cặp mắt không lấy gì làm vui vẻ.

Có một đoàn khách Pháp 4 người hết sức hạnh phúc khi hai đứa rủ ghép đoàn, và giải thích số tiền phải đóng, đồng thời hứa kiêm luôn phiên dịch vì ở đây hông có hướng dẫn viên tiếng Anh.

Họ vui vẻ đưa tiền, ra hiệu cho hai đứa giữ luôn số tiền dư, còn hai đứa kiên quyết trả lại. (hehe, có mười mấy ngàn, tội gì làm mất thể diện. Đưa ta cỡ ngàn đô coi ta có lấy hông).

Sông Son nước xanh ngăn ngắt, đẹp hơn sông Hương một mớ lần. Bóng núi bềnh bồng, thuyền độc mộc nho nhỏ, cảm giác ngồi trên thuyền thiệt đã.

Động Phong Nha thì đẹp khỏi nói. Vịt với gấu cũng ráng moi hết vốn tiếng Anh củ chuối ra để dịch lại cho mấy người Pháp, một cô Pháp lại dịch sang tiếng Pháp cho mấy người còn lại hiểu.

Đoàn này gồm hai cặp vợ chồng, cặp ba mẹ với cặp con, có vẻ rất vui vẻ và lịch sự. Mà nói chung, lịch sự là đặc tính chung của dân Tây. Mình từng biết một ông Tây ghét người Hàn rất ghê, tính cũng rất cực đoan, nhưng tiếp xúc với ổng lại dễ chịu vô cùng. Dù sao, lịch sự là một điểm tốt.

Màn đi tham quan động chắc khỏi kể. Động thì nước róc rách, thạch nhũ được chiếu đèn với thuyết minh đủ kiểu. Nói chung là khá hấp dẫn, hơn đứt mấy cái động bên Hàn.

Thấy tội chị hướng dẫn viên, tên Hà, nói chuyện hơi hơi cách mạng tí, nhưng cũng rất nhiệt tình. Đi mệt bở hơi tai mà vẫn vui vẻ. Lâu lâu đề nghị chụp hình giúp khách. Chị kể lương tháng tính ra có mấy chục ngàn một ngày, trừ tiền xăng thì chả còn được bao nhiêu. Mà nhà chị ở QB, cứ sáng chạy xe lên chiều về.

Mình thấy chị có vẻ hiền lành, bèn hỏi thăm thử coi ở đây nên ăn gì thì ngon.

Chị khuyên ăn thử cá chình.

Lúc đi ra, chị giới thiệu luôn cả chủ quán cho hai đứa. Một cô đưng đứng tuổi. Cái quán thì là một trong dãy quán ngay trước cửa khu du lịch.

Hai đứa định rủ mấy người khách Pháp đi ăn chung luôn cho vui, cho họ biết đặc sản VN. Nhưng ông taxi do ks kiu chở họ tới kiên quyết cản, lấy lý do là ks đã dặn đừng cho họ ăn lung tung kẻo đau bụng, nên cuối cùng mặc dù mấy người Pháp rất muốn ăn thử, nhưng hai đứa khuyên họ nên về.

Theo cô chủ quán (nãy giờ vẫn đứng bên dụ khị), bước vào cái quán vắng tanh, giở bảng thực đơn, té ngửa.

Món cá chình, giá chót 150 ngàn.

Mấy món khác chém tương tự.

Đau lòng xót dạ. Mà lỡ vào quán rồi, đành cắn răng gọi một dĩa cá chình loại 150 ngàn với một tô canh rau 20 ngàn.

Ngồi chờ cả tiếng, nhìn xuống bếp thấy cô chăm chỉ chặt chặt nấu nấu.

Cơm dọn ra, nhìn khá ngon. Cơm trắng, canh ranh má thơm thơm, dĩa cá chình xào nghệ với chuối chát nhìn đầy đặn chứ không loe ngoe mấy miếng như mình sợ. Có dĩa rau má sống, hỏi trước hông có tính tiền mới dám ăn. Hai đứa ăn rồi gật gù, hơi mắc nhưng ngon, thôi kệ ăn cho biết.

Ăn xong, kiu tính tiền, mà cô chủ quán đi đâu mất rồi. (Chắc đi kiếm thêm mấy con gà béo khác).

Lại phải chờ. Chờ một lát, cô lon ton chạy về. Hai đứa rút 170 ngàn ra trả.

Cô nói hông, tổng cộng 220 ngàn.

Cái ... cái gì? Tui gọi dĩa cá 150 ngàn mà.

Cô tỉnh bơ biểu, tại hai em gọi ít đồ ăn quá nên chị làm dĩa cá 200 ngàn.

Tức muốn nghẹn họng. Cũng thấy nhiều kiểu làm tiền rồi, nhưng chưa thấy kiểu nào trắng trợn và bần tiện như vầy.

Giờ mới biết tại sao ông taxi hồi nãy cản mấy người khách Pháp đi ăn. Mà cũng may ổng cản được họ.

Giờ mới biết tại sao cả dãy tiệm ăn vắng hoe như chùa bà đanh.

Theo kế hoạch, sau khi đi Phong Nha hai đứa sẽ về Quảng Bình đi ra biển chơi, ăn thử món cháo cá cũng nổi tiếng. Nhưng sau cú chém quá đau này thì thấy mất hết hứng thú và bắt đầu nhớ mấy tô cơm hến với bánh mì rẻ mà ngon ở Huế. Cũng không còn muốn quay về cái ks bèo nhèo đó nữa. Vịt đòi về Huế.

Gấu chiều vịt, về tới Quảng Bình ghé ngang bến hỏi xe về Huế. Chuyến cuối vừa chạy ít phút. Họ bảo lên cầu Lớn chắc còn bắt kịp.

Hai đứa còn chưa trả phòng, chưa chuẩn bị hành lý gì cả, nên cũng không muốn rượt theo cái xe đó làm gì. Theo kế hoạch, sáng mai lên xe về Huế, trưa đi shopping, chiều 5g lên máy bay về TP.

Gấu bảo hay mình mua vé trước. Vịt cũng tính vậy, mà vô dòm giờ xe thấy nhiều quá nên nói thôi, sáng mai mình muốn mua lúc nào chả có vé.

Hai đứa về ks. Đi được một tí, vịt nói hay mình ra cầu Lớn ngó thử.

Chỉ tính ngó thử coi trong trường hợp mai ngủ dậy trễ, thì rượt theo xe thế nào thôi.

Ra cầu, xe thì đã đi rồi.

Tính về, thì thấy một cái xe khác đang chờ khách.

Ghé ngang hỏi, họ nói còn chờ khoảng một tiếng nữa. Thế là hai đứa a lê hấp chạy về ks trả phòng, dọn dẹp cấp tốc, rồi quay lại đón xe.

Leo lên xe, bị nhét như heo đóng hộp. Xong xe chạy. Ui chao là cảm giác mạnh. Còn hơn đi Everland leo lên cái roller coaster.

Đường nho nhỏ, xe chạy ngược chiều liên tục, bác tài lạng lách vượt đầu xe vượt tuyến rất chi là điệu nghệ.

Kết quả: xe về tới Huế nhanh hơn lần trước đi từ Huế ra QB cả một tiếng rưỡi, và trên đường đi nhìn thấy tới 4 cái tai nạn xe.

Ngày 8: Món quà cuối cùng của JetStar

Nói về Jetstar, thì phải giải thích một tí.

Tình hình là hai đứa đám cưới mà chưa được chính quyền cho phép, vì khi đi đăng ký kết hôn, chỉ có cái giấy chứng nhận độc thân mà nó hẹn ... ngay đúng ngày cưới.

Cưới xong thì bay đi honey moon. Ngày về cách ngày bay qua Hàn 6 ngày, mà
đăng ký kết hôn thì phải 1 tuần mới có kết quả.

Cho nên vịt với gấu đã thử đến đại lý Jetstar để đổi vé. Sau khi tính
toán, cô nhân viên kết luận nếu hai đứa muốn đổi vé chuyến về thì phải trả
thêm khoảng 1tr. Trong khi tổng cộng tiền vé cả đi lẫn về có 2tr.

Kết quả, 2 đứa trùm sò không đổi vé, mà giữ đúng kế hoạch bay từ Huế về
SG vào 5g chiều thứ 2. Vậy nên mới có vụ dư thời gian ra Phong Nha chơi.

Lẽ ra, sáng thứ hai hai đứa sẽ đi chơi bời và shopping, chiều 3g trả phòng kiếm xe ra sân bay. Nhưng sáng hôm đó, gấu mèo trên đường đi mua bánh mì tự nhiên thấy cái đại lý Jetstar, bèn nhân tiện quẹo vô hỏi giá xe ra sân bay.

Nhân viên ở đó nghe gấu nói chiều bay, tròn xoe mắt "Làm gì có chuyến bay buổi chiều?"

Hóa ra từ lâu giờ bay đã được đổi lại, tất cả đều là chuyến bay buổi sáng. Vậy mà không nghe bên Jetstar thông báo gì.

Thế là gấu cấp tốc chạy về ks. Bên đại lý cũng cấp tốc điều một xe taxi tới. Dọn dẹp trong vòng 5 phút, hai đứa lao lên taxi, xe chạy cấp tốc ra sân bay.

Sau một ít màn đau tim thì may quá, đến nơi vừa kịp.

Kết quả là hai đứa không cần đổi vé cũng được về sớm nửa buổi để kịp đi đăng ký kết hôn. Mãi sau đó nghĩ lại vẫn còn thấy may mắn. Có khi cũng phải cám ơn cái dĩa cá chình bị chặt đẹp ở Phong Nha. Nếu không bị chặt đẹp, chắc hai đứa không tới nỗi mất hứng mà quay lại Huế ngay tối hôm đó.


Hậu đám cưới

Lấy chồng xong, cái mắc cười nhất là mình thì vẫn như xưa mà người chung quanh thì thay đổi. Cứ mở miệng là "ngại làm phiền hai người". Nhỏ bạn tới nhà chơi, kể mấy người Hàn ở cty nó nghe nó đến nhà bạn mới cưới chơi thì bảo ở Hàn họ nói như vậy là "không có mắt", ý là hông có ý tứ. Nghe mà buồn, chả lẽ có gia đình rồi thì phải cách ly riêng ra hay sao chứ?

Kệ, bị cách ly thì bị cách ly, cuối cùng thì cũng cảm thấy mọi chuyện không còn quan trọng nữa. Nói cho cùng, đám cưới cũng có nhiều cái vui. Vui thứ nhất là gia đình. Mẹ mình thì khỏi phải nói rồi. Nhỏ em lăng xăng hỏi mình thích quà gì, đợt về nhà làm đám cưới đang lúc USD lên giá, vác cái xác không về, nó vừa đưa tiền cho xài vừa nghỉ làm chở mình đi lựa áo cưới, đi chuẩn bị này nọ. Mợ Chúc thì mất cả tháng trời lo tính toán trang trí, rồi dặn dò mình từng chút từng chút. Cậu mợ cũng chạy qua phụ, thằng em làm biếng cũng chịu khó phụ. Nói chung là bà con lo thấy thương luôn.

Cái vui thứ hai là bạn bè. Mình vốn làm biếng liên lạc cực kỳ, gần tới đám cưới mới ngồi gõ được cái mail thông báo. Cũng có nhiều người reply. Có đứa mừng quá trời, mình đám cưới mà nó làm như nó cưới á, làm mình xúc động muốn chết. Có đứa bạn gửi quà tuốt từ Mỹ qua Hàn. Có đứa cứ đeo theo hỏi "chị thích quà gì?". Có người reply đúng một dòng "Wow, congratulation!". Có người không reply gì. Có người quẳng vào mặt mình phong bì tiền mừng mà không thèm cười lấy một cái, chúc mừng lấy một câu, làm mình suy nghĩ mất một ngày trời coi có nên trả lại hông, rồi nghĩ trả thì mình khỏe, có điều tới phiên người đó bực mình, nên thôi, dù sao bị đối xử kiểu đó riết quen rồi.

Cái vui thứ ba chắc là cty. Cty thì sắp sập rồi (tháng này nó bắt đầu giảm lương thiệt), mà giám đốc vẫn phát tiền mừng đầy đủ. Bà con cũng đi tiền mừng tùm lum làm mình ái ngại hết sức (ái ngại nên cầm đại, hehe). Ông giám đốc gọi riêng hai đứa vô phòng, dặn dò kinh nghiệm giữ gia đình hạnh phúc. Từ hồi biết tin hai đứa sắp đám cưới thì ổng dặn dò tới mấy lần, không biết là do dòm mặt mình không giống kiểu biết cách giữ gia đình hạnh phúc, hay là do kinh nghiệm cay đắng bản thân he he. Nhiều lúc thấy thương cái cty nhỏ xíu hiền queo của mình hết sức.

Cái vui bự nhất cũng là gia đình, nhưng là gia đình mới. Lấy chồng xong mới nhận ra, lấy chồng không phải là có thêm một ông chồng, mà là có thêm cả một dòng tộc. Ba mẹ mới, chị em mới, cô dì cậu mợ anh em họ mới... Và mình cũng nhận ra, không phải chỉ có mình cố gắng làm quen với gia đình mới, mà những người trong gia đình mới đó cũng phải cố gắng để làm quen với mình, cố gắng làm sao cho mình thấy thoải mái, vui vẻ. Không cần biết sau này thế nào, chỉ riêng điều đó đủ làm mình thấy biết ơn và yêu thương mọi người. Cưới xong, làm dâu có một tuần mà mém khóc hai lần. Hai lần đó là lúc nghe gấu kể mẹ mèo nói "Con phải lo cho vợ con nghen. Hồi trước mẹ cũng không thích, nhưng mà bây giờ thì mẹ thương nó rồi.", với lúc nghe chính miệng mẹ mèo nhắc lại câu đó. Mẹ nói, thấy con ngồi lau nhà mà cười giòn tan là mẹ thương rồi. Giờ cứ mỗi lần nhớ lại câu đó vẫn còn muốn ứa nước mắt. Vì hạnh phúc.