Sống lạc quan

Cái hồi ở chung với Maria, mình quen với chuyện lâu lâu lại thấy Maria ra giữa phòng, trải khăn xuống đất, quỳ hướng cửa sổ, thành kính cầu nguyện. Theo như Maria, một ngày cổ cầu nguyện hai ba lần vậy là ngoại đạo lắm rồi, theo luật là phải cầu tới 5 lần/ngày (hic, vậy còn thời gian đâu nữa mà làm cái khác).

Có lần hai đứa ngồi bàn luận về tôn giáo. Mình hỏi cổ cầu nguyện thì cầu cái gì. Maria bảo chủ yếu là cảm tạ thánh Ala. Mình bảo mình không thích đạo Thiên chúa (hông dám nói luôn cả đạo Hồi, sợ cổ ngại), vì cái gì cũng "Cảm tạ Chúa ban cho". Thì ai cũng phải cày le lưỡi mới có ăn, tiền cũng tiền mình kiếm, gạo cũng gạo mình mua, mà cứ phải cám ơn Chúa!!!

Maria cười, bảo thiệt ra cái vụ phải cảm ơn ngày 5 lần đó cũng có cái hay, là mỗi lần phải suy nghĩ ra xem phải cảm ơn vì cái gì. Ví dụ như cảm ơn vì đã có đủ ăn, đủ mặc, đã được cái này, đã được cái kia, vẫn còn đầy đủ người thân, vẫn còn lành lặn, vẫn còn được sống, ... Cảm ơn xong thì thấy mình cũng còn hạnh phúc chán.

Nghe cổ nói xong thì thấy cũng hay. Cái vụ bắt buộc phải cầu nguyện hóa ra cũng góp phần nhắc người ta nhớ tới một nguyên tắc sống cho hạnh phúc mà người ta hay quên mất. Hồi đó mình cũng bắt chước Maria, bằng cách cuối mỗi ngày ngồi liệt kê "5 điều vui vẻ trong ngày". Thấy hóa ra mình có nhiều cái vui vẻ hơn mình nghĩ.

Giờ hay gặp quá trời người thích bán than. Có người job xịn lương cao tít, nhà bự, vợ đẹp con xinh, lần nào gặp cũng thấy than thê thảm. Cái hồi khủng hoảng kinh tế, cty thì cứ hôm nay lo mai sụp, gần hết hợp đồng vẫn chưa thấy cty kêu ký lại, mình cũng muốn chuyển cty. Thế là gặp bạn bè cũng tính hỏi coi cty họ có muốn thuê người không, chưa kịp mở miệng đã nghe than tè le. Cuối cùng im re vì thấy coi bộ mình vẫn tốt chán, mặc dù tất cả những người than tè le đó không ai là lương không cao gấp đôi mình, cty to gấp 10 lần cty mình và không hề có dấu hiệu gì là sắp sụp cả.

45 lessons of life

(Written by Regina Brett, 90 years old, of The Plain Dealer, Cleveland, Ohio.)
(chôm từ FB của Yến)

1. Life isn't fair, but it's still good.

2. When in doubt, just take the next small step.

3. Life is too short to waste time hating anyone.

4. Your job won't take care of you when you are sick.

Your friends and parents will.

Stay in touch.

5. Pay off your credit cards every month.

6. You don't have to win every argument.

Agree to disagree.

7. Cry with someone.

It's more healing than crying alone.

8. It's OK to get angry with God.

He can take it.

9. Save for retirement starting with your first paycheck.

10. When it comes to chocolate, resistance is futile.

11. Make peace with your past so it won't screw up the present.

12. It's OK to let your children see you cry.

13. Don't compare your life to others.

You have no idea what their journey is all about.

14. If a relationship has to be a secret, you shouldn't be in it.

15. Everything can change in the blink of an eye.

But don't worry; God never blinks.

16. Take a deep breath.

It calms the mind.

17. Get rid of anything that isn't useful, beautiful or joyful.

18. Whatever doesn't kill you really does make you stronger.

19. It's never too late to have a happy childhood.

But the second one is up to you and no one else.

20. When it comes to going after what you love in life, don't take no for an answer.

21. Burn the candles, use the nice sheets, wear the fancy lingerie.

Don't save it for a special occasion.

Today is special.

22. Over prepare, then go with the flow.

23. Be eccentric now.

Don't wait for old age to wear purple.

24. The most important sex organ is the brain.

25. No one is in charge of your happiness but you.

26. Frame every so-called disaster with these words: 'In five years, will this matter?'

27. Always choose life.

28. Forgive everyone everything.

29. What other people think of you is none of your business.

30. Time heals almost everything.

Give time, time.

31. However good or bad a situation is, it will change.

32. Don't take yourself so seriously.

No one else does.

33. Believe in miracles.

34. God loves you because of who God is, not because of anything you did or didn't do.

35. Don't audit life..

Show up and make the most of it now.

36. Growing old beats the alternative - dying young.

37. Your children get only one childhood.

38. All that truly matters in the end is that you loved.

39. Get outside every day.
Miracles are waiting everywhere.

40. If we all threw our problems in a pile and saw everyone else's, we'd grab ours back.

41. Envy is a waste of time.

You already have all you need.

42. The best is yet to come.

43. No matter how you feel, get up, dress up and show up.

44. Yield.

45. Life isn't tied with a bow, but it's still a gift."

Health check

Đi kiểm tra sức khỏe tổng quát. Nó bắt điền một cái form dài 4 trang bằng tiếng ... Hàn.

Vịt vận dụng hết lượng IQ có giới hạn của nó ra để ... đoán. Đại loại là nó hỏi có hút thuốc không, bao nhiêu gói một tuần, nhậu bao nhiêu chai một ngày (câu hỏi này chắc chỉ có ở Hàn), nhậu bao nhiêu ngày một tuần (vịt phải kìm chế ý muốn trả lời nhậu 10 chai/ngày, 7 ngày/tuần). Hỏi mày vận động bao nhiêu lần/tuần, vịt thành thật trả lời zero. Hỏi mày có bịnh hoạn gì không, vịt trả lời không (ko lẽ ghi vào "tui mà biết thì tui đi khám làm gì!!!!"). Cái gì không hiểu nó hỏi gì thì check luôn vô "không biết" (may quá có cái option đó).

Rùi cũng đi đo chiều cao, cân nặng, huyết áp, thử máu, thử từa lưa...

Hôm qua nhận được kết quả. Kết luận về tình trạng của vịt là: "Thiếu vận động (ở mức nguy hiểm)".

Ặc ặc ...!!! Cái đó thì không cần khám ta cũng biết mà!

Tiếc của

Vừa tốn 250$ tiền lười.

Tiếc vàng cả mắt. Vậy mà vẫn còn ráng tự an ủi "thôi kệ, dù sao cũng được một khoảng thời gian nhàn nhã sung sướng".

Đúng là AQ :P

Documentation

Chuyện là, ngày xửa ngày xưa có cái project X.

Prj do 2 đồng chí A và B làm. Dzịt hông có biết tí gì trong đó.

A làm server, và không viết document, lý do: "lười quá!"

B làm client, cũng không viết document, lý do: hông biết viết

Rồi một ngày đẹp trời, cả A và B lần lượt ra đi về ... cty khác.

Một ngày đẹp trời nữa, Xù đại ca gọi dzịt "có khách hàng cần cái document của prj X. Thôi thì hai đứa kia nó đi hết cả rồi, mày chịu khó đọc code rồi viết document vậy..."

Ta đọc, ta đọc ...

Mưa, ho, bực mình

Nhìn thì tưởng tại mưa nên ho, tại ho nên bực mình. Nhưng thiệt ra chả liên quan gì tới nhau.

Ho thì ho cả mấy tháng rồi he he. Tội nghiệp bác Bự, lâu lâu bác đi qua đi lại, kiu mày nên cẩn thận sức khỏe, rồi lại kiu mày đi khám bệnh đi, mày uống thuốc đi. Gần đây nhất, cty kiu đi khám sức khỏe tổng quát. Cả cty có 2 thằng VN đi, nên mình nghĩ dám thấy mình ho hoài nên bác kiu phòng hành chính đăng ký cho mình đi khám coi có bị H1N1 không he he.

Mà thiệt ra lý do đơn giản hơn. Mình nghĩ mình sẽ hết ho nếu tắt cái máy lạnh thổi ngay đầu mình.

===================

Bực mình thì nói chung từa lưa lý do. Càng thèm học thiền hay yoga gì đó, cho nó bình tâm tĩnh trí. Lúc bực, làm cái gì cũng không được tốt.

Không biết nếu học thiền có thành ra giống trong cái bài listening của ông A.J Hoge không, cuối cùng cạo đầu vô núi ở he he. Mà nghĩ chứ sống vậy cũng sướng, không phải lo chuyện gì.

==================

Mưa thì vẫn là my favourite. Vẫn làm mình thấy thoải mái.

Có điều giờ đi mưa thấy ướt và lạnh.

Già rùi he he ...

Hồi xưa, thích người ta nhìn mình tốt đẹp. Bây giờ, lâu lâu enjoy cái vụ mấy người không ưa mình nhìn mình xấu. Cũng giống đi xem phim hài.

Ví dụ như cái hình profile trên facebook. Tấm hình con ếch đó là VA gửi cho. VA nhìn nó khoái, mình nhìn cũng khoái, gấu nhìn cũng cười he he. Nói chung nó giống giống mình, và ngộ nghĩnh.

Kết quả là có người nhảy vô í kiến, mình copy ra đây coi chơi :D bảo lưu luôn mấy lỗi chính tả vì lười sửa.

B: ma cai avatar cua Ka
B: co nhiu y nghia nhi?
Dzit : y nghia gi dau, ba.n to gui cho, no noi thay con do' giong to
B: ai gui cho KA cai hinh do xem ra cung co nhieu an y
B: tot co xau cung co
B: ke ca chửi đểu cung 4 có
Dzit : khong dau, ba.n ga'i tha^n cua to
B: tui ko binh luan thm
B: nhung cai avatar do thiet la ...có nhieu cai de nói
Dzit : to cung thay no giong to
Dzit : luoi bieng
B: tu suy ngam di
B: nhieu cai hay lem
Dzit : e`, to cha thich suy ngam, to thich no la duoc roi
B: thâm nho la ở cái chố
B: nguoi bi... ma ko biet
...

Hé hé, kết quả là lâu lâu mình muốn bắt chước thiên hạ đổi hình avatar ào ào cho dzui, nhưng cuối cùng lại thôi. Khoái để cái hình con ếch, để ai nghĩ mình tốt thì nhìn thấy tốt, ai nghĩ mình xấu thì nhìn thấy xấu, cho mọi người đều vui lòng.

(Note thêm là trong mắt đồng chí B này thì vịt đã hoàn toàn bị Hàn quốc làm biến chất, trở thành khô cằn, lạnh lùng, vô tình, bỏ bê gia đình, thờ ơ với xã hội, tệ bạc với chính mình, v.v và v.v... nói chung là suy thoái cả về tâm hồn lẫn thể chất. Nên đồng chí í nhìn hình con ếch mà suy ra được đủ thứ "thâm nho" thì cũng đúng, hé hé :D )

Mad blogspot ?

Lần thứ 2 phải reset lại pass.

Vấn đề là mình chả bao giờ đổi pass cả. Nhưng 2 lần liên tiếp rùi khi log vào blogspot nó lại báo pass sai. Thử kiểu gì cũng không được và đành phải reset pass.

Blogspot bị khùng rồi hu hu ... Lần sau log vô mà bị nữa chắc phải đổi nhà.

Nhìn bằng đôi mắt cũ

Có vẻ, con người ta hay yên tâm với những thứ cũ kỹ và không thay đổi.

Mình cũng vậy. Mình thích cái cảm giác khi quay về một nơi nào đó và thấy nó vẫn thế, hay là gặp một ai đó và thấy họ vẫn giống như ngày xưa. Gần đây, thỉnh thoảng có cảm giác sao đó, không hẳn là buồn hay thất vọng, mà chỉ là hơi chán chán, khi thấy một hai người bây giờ khác hồi xưa quá.

Nhưng thật ra, mình cũng tự biết là không phải họ khác hồi xưa. Thật ra, lúc đó cũng đã như vậy rồi. Một người thích nổi tiếng, thích hoạt động rầm rộ, thích sự chú ý thì ngay từ xưa cũng đã thích, ví dụ như tự đề cử làm lớp trưởng, hơi tự cao, thích lên đứng trước đám đông... Chỉ là lớn lên, thì môi trường khác, cường độ dĩ nhiên mạnh hơn, người ta bộc lộ rõ ràng hơn.

Cho nên, cái suy nghĩ "bạn khác xưa nhiều quá" thật ra là một suy nghĩ tự đánh lừa mình. Chẳng qua, mình đang tìm một lý do để giải thích cho cái cảm giác không thoải mái hiện tại. Chẳng qua, chính là mình không thích một mặt của người đó, vậy thôi.

Ngồi tự hỏi, có phải mình đang nhìn mọi thứ bằng đôi mắt cũ, để rồi trở nên cố chấp, cổ hủ hoặc không công bằng. Rồi nhớ ra là ngược lại thì đúng hơn. Mình thay đổi nhiều so với ngày xưa, cái nhìn đối với sự vật cũng thay đổi nhiều. Có nhiều cái ngày xưa cực ghét, bây giờ mình lại nhìn một cách bao dung hơn, thông cảm hơn. Có nhiều cái ngày xưa thích, giờ thấy nó cũng bình thường. Có nhiều cái ngày xưa không quan tâm, giờ lại đâm ra thích, hoặc đâm ra ghét.

Và sáng nay, lại bị cùng một người nhắc lại cái câu mà họ cứ nói hoài "you thay đổi nhiều quá!"

Ừ, thì cậu đang nhìn tớ với đôi mắt cũ.

Tớ chẳng quan tâm :D

Và chẳng cần :P

Người đàn ông em yêu

Ngọt ngào như thể ... chuối tiêu
Dịu dàng như thể lụa điều phủ gương
Rằng thương thì hết dạ thương
Rằng theo nhau mấy dặm trường cũng theo

Cần chi lội suối trèo đèo
Dựa vai một phút là xiêu một đời
Bão giông thì có mặt trời
Lúc buồn đã có nụ cười của anh

Mặc cho biển hóa dâu xanh
Gom ngày gom tháng để dành cho nhau
Mùa đi rồi lại mùa sau
Cỏ xanh qua hết dãi dầu lại xanh

Cả đời em cảm ơn anh
Những lời không nói sợ thành gió bay
Bàn tay nắm một bàn tay
Có đi hết mấy đời này cũng đi...

The curious case of Benjamin Button

Dạo này, hai đứa thích những thứ bình yên.

Xem The curious case of Benjamin Button. Có khá nhiều ý kiến trái ngược chung quanh phim này. Mình với gấu thì thích lắm.

Chiếc đồng hồ quay ngược. Chẳng là gì hết, thời gian vẫn trôi. Chỉ là một thứ lặng lẽ đi ngược lại quy luật vốn có. Một người với một cuộc đời chảy ngược.

Kỳ lạ nhất, là sự bình thản. Bình thản sống cuộc đời kỳ quái của mình sao cho trọn vẹn nhất, tốt đẹp nhất. Bình thản chấp nhận mọi thứ như nó vốn có, không oán trách, không nổi loạn, không giận dữ, không bất cần. Không buộc tội ai, không ghét bỏ ai.

Phim làm từ một truyện cùng tên, nhưng nội dung lại trái ngược nhau. Mình thích phim hơn. Thậm chí tự hỏi ông biên kịch nào mà tài đến vậy, từ một cốt truyện bình thường có thể viết ra một kịch bản phim hay như vậy.

Trong truyện, Benjamin sinh ra với thể chất của một ông già và tâm hồn của một ông già. Rồi trẻ lại dần, tâm hồn cũng trẻ lại dần. Benjamin trong truyện lúc nhỏ tuổi (thật ra là ông già) thì khó tính, gắt gỏng và tỏ ra hiểu biết, lúc lớn lên hơn một ít (thật ra là một lão trung niên) thì yêu và lập gia đình với một cô "thích yêu người có tuổi vì họ đối xử với phụ nữ tốt hơn", lúc vẻ ngoài trở thành một chàng trai trẻ thì chán cô vợ già, suốt ngày tiệc tùng khiêu vũ, sau đó trở thành trẻ con và chơi bóng, rồi chơi đồ chơi con nít.

Trong phim, Benjamin cũng sinh ra với thể chất của một ông già - thậm chí là một ông già 90 tuổi sắp chết. Nhưng tâm hồn lại là một đứa trẻ, với cách nói chuyện ngây thơ và suy nghĩ đơn giản. Mình thích cái lúc Benjamin gặp Daisy lần đầu. Hai đứa trẻ chơi với nhau, cùng nghe kể chuyện, cùng đòi "đọc nữa đi", và bị thu hút vào nhau theo một kiểu rất ư là con nít. Sau đó, ông già bên ngoài thì trẻ lại, đứa con nít bên trong thì lớn lên, bắt đầu thích những cuộc phiêu lưu. Rồi yêu lần đầu tiên, cái kiểu tình yêu bồng bột của thanh niên mới lớn. Rồi ra trận. Rồi yêu lần thứ hai, đằm thắm và sâu sắc đúng kiểu một người đã trưởng thành. Rồi lập gia đình. Rồi có con. Và khi cảm thấy chuyện mình ngày càng trẻ lại sẽ là một gánh nặng cho vợ và con sau này thì lặng lẽ bỏ đi. Ngay cả khi Benjamin bề ngoài đã thành một cậu bé nhỏ xíu, bị chứng bệnh quên hết mọi thứ, thì tâm hồn vẫn là một ông già thật sự. Cái lúc cậu bé leo lên nóc nhà ngồi nhìn ra xa, mình nghĩ đến một ông già đã lãng trí và quên tất cả, nhưng vẫn còn mang máng đâu đó nỗi nhớ về những ngày tháng phiêu bạt của đời mình.

Xem xong phim, thấy cuộc đời như một dòng chảy lặng lẽ và sâu thẳm. Người ta sống vì những điều đáng sống. Nghịch cảnh thì sao? Bị chối bỏ thì sao? Khác người thì sao? Hiểu lầm thì sao? Chẳng có gì là quan trọng, khi người ta sống đúng với chính mình, bình thản, chân thành và yêu thương.

12 năm

Chắc vì rừng dâu hóa biển xanh
Nên bạn hôm nay không giống bạn ngày xưa nữa
Mà cũng biết đâu, có thể
Ngày xưa bạn cũng đã khác rồi
Chỉ là
Ta đã không nhận ra thôi

Lời khuyên

Có lần, mình đọc ở đâu đó, một cuốn sách nói về đàn ông tìm kiếm lời khuyên tức là tìm kiếm solution, phụ nữ tìm kiếm lời khuyên tức là tìm kiếm sự thông cảm.

Mình cũng không chắc có phải 100% đàn ông với 100% phụ nữ đều như vậy không. Nhưng có vẻ khá nhiều người khi gặp trouble thì lại cần sự thông cảm hơn là lời khuyên.

Sách khuyên như vậy: khi phụ nữ mà hỏi í kiến về trouble của họ, thì đừng có dại mà nêu lên í kiến của bạn, sẽ chỉ làm vấn đề tồi tệ hơn. Chỉ cần tỏ ra thông cảm là được.

Mình dạo này hay đọc vnexpress. Trên đó có mục tâm sự, không hiểu sao cứ mỗi lần nhìn trên trang index đến mục này là mình lại nhớ tới lời khuyên của cuốn sách kia. Phải nói người ta rất nhiệt tình giúp đỡ, cho lời khuyên, nêu ý kiến ... đối với những vấn đề mà ai đó gửi lên. Chỉ có điều mình hay tự hỏi, cái người nhận được những lời khuyên đó, có thật sự lắng nghe không. Hay là chỉ cố gắng tìm kiếm sự đồng tình, và cảm thấy khó chịu nếu gặp phải ý kiến trái ngược với những gì họ muốn làm.

Ví dụ như vầy, có cô N nào đó đang gặp vấn đề X. Cô viết thư xin giúp đỡ. 99% khuyên cô nên chấm dứt làm X, rằng như vậy là sai lầm, rằng như vậy là không tốt, rằng như vậy là đau khổ... Chỉ có một người (đàn ông nhá) nói đừng khuyên bảo chê trách xỉ vả cô N nữa, bình thường chắc cô cũng nghe nhiều rồi, cái cô cần là sự thông cảm, rằng là tui cũng thông cảm với cô lắm vì ... tui cũng rứa (vậy là tỉ lệ 100% đàn ông sai nhá)

Như vậy:
- Mấy người kia mất thời gian vô ích?
- Cô N bị khuyên bảo, chê trách, xỉ vả vô ích? Tại vì trước đó chắc cũng có nhiều bạn bè, người thân ... làm chuyện đó rồi, nếu cô nghe theo thì đã chẳng gửi thư lên vnexpress.

Nhưng nếu ngược lại:
- Mọi người xúm vô đồng tình với cô N? --> cô tiếp tục X, và tiếp tục đau khổ sở. Vậy có tốt không?
- Mọi người phớt lờ cô? --> cô cảm thấy bị bỏ rơi và thêm vào X cô bị Y.

Hì, phức tạp nhạp, cũng tại mình suy nghĩ lẩn thẩn nhiều quá.

------------------

Thỉnh thoảng coi phim hoặc truyện Mỹ, có mấy ông bác sĩ tư vấn. Scene thông thường là vầy:

Fred: Help, tui có problem. Thế này blah blah blah blah blah blah blah ....
Mary: Ok, bình tĩnh bình tĩnh. Tui hiểu mà. Không sao đâu...

Có vẻ nguyên tắc tư vấn là: thông cảm trước (nhất thiết phải có), lời khuyên sau (ko có cũng được).
------------------

Nói vậy thôi, chứ lời khuyên luôn cần thiết. Ngay cả khi nó có tác dụng tức thời hay không.

Mỗi người đều thích có một người cha, hay anh, hay chị, hay chú bác ông bà, bạn bè ... lắng nghe và khuyên bảo. Mỗi người vào lúc nào đó trong đời đều có thể hoang mang, mất phương hướng và không biết nên làm gì.

Lúc đó, một lời khuyên chân thành là một món quà vô giá.

Mình vẫn còn nhớ lời khuyên của VA hồi xưa (cũng lâu lâu lôi ra xài lại khi bạn bè có problem). Có thể nói, một số lời khuyên làm thay đổi cả cuộc đời.

Có thể nào?

Có thể nào chỉ nhìn bông hoa đang nở đẹp, mà không quan tâm đến những héo úa ngay xung quanh nó?

Có thể nào chỉ nhìn nụ cười trên mặt người khác, mà không quan tâm đến cái gì ẩn nấp sau nụ cười đó?

Có thể nào chỉ nghe lời nói đẹp, mà không nghĩ lời nói đó có bao nhiêu phần trăm sự thực?

Có thể nào ăn một món ăn ngon, mà không quan tâm nó có chất độc hại hoặc vi trùng hay không?

Có thể nào bước ra cửa buổi sáng và mỉm cười vì gió mát và nắng đẹp, không quan tâm đến sau đó là một ngày dài hay một cuộc đời dài?

Thiền?

Chắc phải đi học thiền quá he he

Dạo này mình dễ bị nổi nóng. Hôm bữa nghe bài Vipassana của A.J.Hoge, ổng nói về meditation mà mình nghe khoái quá.

Phải đi học được một khóa như vậy thì tốt. Đỡ bị mấy cái phiền toái nhỏ nhỏ làm bực mình. Như sáng nay chẳng hạn, cậu trong cty chạy qua báo HTTP request bị lỗi gì gì đó, mãi một hồi mình mới hiểu là cậu í đang nói về một cái service hồi xưa bạn Phi làm. Vấn đề là bạn Phi về VN, transfer cho gấu, mà từ đó đến giờ mặc dù mình đã nói với họ rất nhiều lần là cái đó gấu làm, họ vẫn cứ chạy đi kiếm mình.

Giờ đang ngồi, tập trung hít thở và tự nhủ "bình tĩnh, bình tĩnh, để cho người khác làm mình nổi nóng là stupid"

How does a fish want to die?

Một con cá xiêm lúc về già sẽ thích chết thế nào nhỉ?
- chết già trong hồ nhỏ?
- hay chết trong bụng cá to khi đang bơi ngoài ao lớn?
- hay chết vì đánh nhau?

-------------------------

Hic, con cá Nam Hàn sắp chết. Nó chắc được hơn một năm rồi, hết tuổi thọ cá rồi. Nó bơi nghiêng, một mắt bị lòa trắng đục, đuôi rũ xuống chứ không xòe ra như trước nữa và xơ xác. Cho thức ăn cũng không ăn nữa.

Gấu thì muốn mang nó ra cái hồ ở building bên cạnh thả. Hồ đó có nhiều cây cỏ, bông súng, có thác nhân tạo, nhiều rong rêu. Chỉ là có luôn một bầy cá chép. Sợ nó chưa được hưởng thụ tự do cuối đời thì đã chui vô bụng cá chép rồi.

Có một giải pháp khác là cho con cá nhỏ vô cho hai đứa đánh nhau. Chết trên sa trường. Nhưng vậy chắc cũng đau lắm.

Mình cứ tự hỏi một con cá già đã trải qua hết cuộc đời của nó trong một cái hộp nhỏ xíu, thì sẽ thích chết thế nào.

QA, ta muốn có QA

1.

Code xong. Viết doc. Gửi mail cho Xù "tui làm xong rồi, có thể test ở đây ... Ông làm ơn nhờ QA test giùm"

Hai tuần sau, hỏi Xù kết quả test thế nào. Xù bảo QA bận quá chưa test được (cty mình có 1 chú QA duy nhất).

2.

Nghe báo bug (nghe chứ hông phải là nhận mail hay bug report nhá!). Chú Kim nói "lâu lâu nó báo "data is damaged" rùi không chạy nữa".

Nhận code về, build, xong ngồi chạy thử cả buổi. Không thấy lỗi.

Gửi mail báo chú, chú chỉ cách generate. Phải log in, rồi log out ... liên tục vài lần thì nó sẽ bị lỗi.

Chú làm thử trên máy mình. Làm hoài, không thấy.

Sang máy chú. Vẫn không thấy lỗi.

Nản. Về chỗ thì thấy chú la lên "được rồi nè".

Kết quả là cả buổi chiều nay mình ngồi login ... logout ... login ... logout ... login ... logout ...

Chả biết máy mình quá mạnh, hay quá củ chuối, mà nó chạy phây phây, chả sao cả.

Vấn đề là dựa trên triệu chứng trên máy chú thì nó không phải do cái module mình làm. Nhưng chú nói "tao nhớ hình như hồi xưa lỗi nó khác".

QA, ta muốn có QA :((

Ước mơ - tập 2

Hôm nay, tự nhiên cảm thấy mình than vãn vậy là quá đủ rồi. Nên nhìn lại mọi thứ một cách tốt đẹp hơn.

Ví dụ, cách đây mấy ngày, mình than thở về việc không có ước mơ nào cả.
Nếu nhìn lại thì sao?

5 tuổi: mơ ước được ăn chocolate -> đã đạt được.

10 tuổi: mơ ước một con búp bê đẹp --> đã đạt được.

12 tuổi: mơ ước có bạn để chơi chung --> đã đạt được.

17 tuổi: mơ một người quan tâm đến mình --> đã đạt được.

21 tuổi: mơ đi đây đi đó --> đã đạt được.

22 tuổi: mơ sau khi ra trường có một việc làm kiếm được > 3tr / tháng --> đã đạt được.

23 tuổi: mơ một tình iu chân thành --> đã đạt được.

25 tuổi: mơ có đủ tiền mua nhà cho mẹ --> đã đạt được.

27 tuổi: mơ một gia đình nho nhỏ hạnh phúc --> đã đạt được.

Còn than phiền gì nữa hả?

Bây giờ thì mơ gì? Bí mật, ke ke ... Nhưng có lẽ là có chứ không phải không.

Suy nghĩ lạc quan vẫn tốt hơn hỉ ^^

Nếu không có tình yêu...

(Chôm từ blog Bowmy, nguồn hoathuytinh.com. Tui chỉ lựa ra mấy câu tui thích nhất)

Không có tình yêu, bổn phận khiến người ta dễ nóng giận

Không có tình yêu, trách nhiệm đẩy người ta tới chỗ bất nhã

Không có tình yêu, công bằng làm cho người ta đâm ra tàn nhẫn

Không có tình yêu, sự thật biến người ta thành kẻ ưa xoi mói

Không có tình yêu, sự am hiểu đẩy bạn trở thành kẻ cố chấp

...

Không iu được ai đó thì thiệt là thê thảm, mối quan hệ biến chất, bản thân mình biến chất.

Kết luận:

1. Phải ráng mà học cách iu thương

2. Nếu ráng mà cũng không iu được thì nên chấm dứt mối quan hệ trước khi nó biến chất và mình bị hủy hoại.

Happy

Gặp lại bạn cũ sau 3 năm rưỡi.

Nó nhắc đi nhắc lại "tao vui lắm vì thấy mày happy". Mà mình cũng cảm thấy vậy, thấy rất sung sướng vì nó sắp đám cưới. Cái tên bạn ngày xưa hay thở dài, hỏi tới hay than, bây giờ thì vui vẻ lộ ra cả mắt cả mày.

Nó vẫn hiền và tử tế như xưa. Vẫn thỉnh thoảng ho lục khục. Vẫn ốm, mặc dù nó đã mập hơn hồi xưa được 5kg. Nhưng không thấy ở nó sự mệt mỏi dài ngoẵng ngày xưa nữa.

Nhiều khi, thấy sung sướng quá trời khi có thể nói với ai đó rất thật lòng "Tao happy vì thấy mày happy". Và cũng sung sướng tương tự khi người ta nói thế, và mình biết người ta nói thật, thật 100%.

Dreamless

3 điều làm nên hạnh phúc trong cuộc sống:
- Tin vào bản thân
- Iu thương người chung quanh mình
- Hướng tới tương lai, có một giấc mơ để theo đuổi.

Vấn đề là mình không có giấc mơ nào :(

Hệ quả của vụ đó là mình không tin vào bản thân. Tin quái gì được khi mà 30 tuổi đầu rồi lại chả biết ngày mai mình muốn gì và sẽ làm gì nữa.

10 tuổi. "Lớn lên con thích làm gì?". Trả lời: con thích làm bác sĩ. (mẹ dạy thế)

15 tuổi. "Sau này con thích học trường gì?". Trả lời: Bách Khoa, ngành điện tử. (lúc này đang thần tượng cậu, cậu là kỹ sư điện tử)

18 tuổi. Ba hỏi, con có muốn làm nhà báo không, được đi đây đi đó. Trả lời: nhà báo không kiếm được nhiều tiền, con sẽ học CNTT.

19 tuổi. Học môn Kinh tế ứng dụng thấy thích. Tự hỏi sao hồi xưa không học trường Kinh tế hay ngoại thương --> gạt đi vì nghĩ một môn học không đủ đại diện một ngành.

20 tuổi. Theo mấy anh chị lớn tập tành làm du lịch. Khám phá ra mình cũng không sợ giao tiếp lắm, hoạch định cũng khá, nhưng lại dở tệ trong chuyện tiếp thị và nhớ mặt người.

21 tuổi. Lang thang viết lách. Nhận được đề nghị làm cộng tác viên có lương. Từ chối vì nghĩ mình thật ra không có tài năng đủ để viết được những bài báo hay ho.

22 tuổi. Đi làm. Hoảng sợ vì thấy mình chả biết gì về chuyên ngành. Sếp khen thông minh và vạch ra cho mình một tương lai rực rỡ nếu mình có ước mơ. Mình thì không tưởng tượng được hình ảnh mình khớp với cái tương lai rực rỡ sếp đang nói.

23 tuổi. Ra trường và đi làm, kiếm tiền giống như đã định. Mục tiêu là trở thành một PM.

25 tuổi. Đi Hàn học. Mục tiêu là kiếm được việc trong cty to bên Hàn.

27 tuổi. Tốt nghiệp. Làm cty nhỏ. Mục tiêu: kiếm kha khá tiền.

30 tuổi. Vẫn làm cty nhỏ (sắp sụp). Mục tiêu: chả biết.

Đời mình nó xuống dốc như cái đồ thị y=1/x thì phải :(

신승훈 - 사랑해도 헤어질 수 있다면...

Tình hình là mới có người bạn giới thiệu bài này trên FB. Thích cái clip của nó, dễ thương.

Coi xong chỉ tiếc mỗi cái kết cục. Không phải tiếc vì nó buồn, mà tiếc cho đầu óc củ chuối của mấy người Hàn, bị lậm sad-ending tới nỗi không dứt ra được. Câu chuyện nào cũng phải cho nó cái kết thúc chết chóc, ung thư, xe cán, chia tay chia chân thì mấy ổng mới thỏa mãn hay sao á. >.<

Cứ làm như một couple mà không có một người die thì sẽ không thương nhau trọn đời í ... Ghét !!!!

Những cái nhãn

Đó là những lúc ta mất cân bằng

Phải thú thật là ta xấu tính. Ta thích được khen ngợi, thích được nuông chiều. Ta lười biếng và thụ động. Khi ta bị chỉ trích, ta nổi giận hoặc cảm thấy bị xúc phạm, và phản ứng một cách tiêu cực, dù cho người kia chỉ trích đúng hay không.

Nhiều khi ta ước mình tốt tính. Như vậy mọi cái sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Ta sẽ có thể sử xự tốt mọi việc một cách tự nhiên, vì đó là bản chất, chứ không phải lúc nào cũng phải suy nghĩ xem làm sao thì đúng. Ta thích chăm chỉ, vì ta ghét cái cảm giác tiếc nuối khi thời gian trôi đi mà phát hiện ra mình chưa làm được gì. Ta sẽ không rơi vào những trường hợp làm sai rồi lại hoang mang suy nghĩ tìm cách sửa chữa lỗi lầm (hoặc tìm cách bao biện, hé hé).

Nhiều khi ta ước mình ngây thơ. Nhiều người không hẳn là tốt tính, nhưng họ ngây thơ đến nỗi họ nghĩ mình tốt. Nên họ cứ thoải mái làm những gì họ thích, không nghĩ ngợi nhiều. Kết quả có khi thành ra tốt. Thật ra cái gì cũng có mặt tốt với mặt xấu của nó, ta cứ cân nhắc mãi có khi lại không hay. Ví dụ nhé, gọi điện cho ai đó giữa đêm thì dĩ nhiên không tốt. Nhưng có khi hồn nhiên nhấc máy lên "alo", bên kia mừng muốn chít vì đang ngủ hông được cần người tâm sự, thế là lại hóa ra chuyện tốt. Ta cẩn thận để không mắc sai lầm, nên ta cũng không làm ra những bất ngờ hay ho.

Nhiều khi ta ước mình không bóc quá nhiều lớp vỏ của một sự việc. Bên dưới một hành động tốt có khi ẩn chứa một ước muốn vị kỷ. Bên dưới một ước muốn vị kỷ có khi là một số phận đáng thương. Bên dưới một số phận đáng thương có khi là một tâm hồn bệnh hoạn. Bên dưới một tâm hồn bệnh hoạn có khi là một bản thể yếu đuối ... Ta cứ bóc, cứ bóc, những lớp vỏ chất chồng như vỏ bánh chưng, còn cái trong tay thì càng ngày càng bé teo mà vẫn chưa thấy bánh đâu. Và ta chán ngán. Lẽ ra ta đã có thể hạnh phúc với cái bánh to đùng ban đầu.

Trên blog bạn có một lời khuyên, nếu muốn thanh thản thì hãy ngừng dán nhãn "tốt", "xấu" cho mọi thứ. Ta nghĩ lời khuyên đó hoàn toàn đúng, nhưng ta vẫn chưa làm được. Tạm khoan nói về những thứ chung quanh, chỉ cần ta làm cái gì đó là ngay lập tức trong đầu ta nghĩ "vậy là có đúng không?". "Đúng" theo quan điểm của ta là "tốt". Nhiều khi ta nhớ lại lời khuyên đó, và nhận ra mình vẫn đang liên tiếp dán những cái nhãn một cách vô thức lên mọi thứ mình thấy, mình nghe, mình nghĩ đến. Mà cũng không phải dán một lần, thường là dán, rồi suy nghĩ, rồi lột ra dán một cái khác, rồi lại suy nghĩ. Tới nỗi cuối cùng chẳng nhìn rõ thứ đó nữa vì nó bị mình dán tùm lum.

Có lẽ, đối với những thứ ta yêu thương, ta vị tha hơn. Những thứ đó, ta dán nhãn tốt mà chả suy nghĩ gì nhiều, hoặc là không nhãn nhiếc chi cả. Suy ra, chuyện dán nhãn là do ta không yêu thương, không vị tha?

Có một thời ta tưởng mình có thể yêu thương cả thế giới, hóa ra không phải vậy. Giờ nhiều khi ngồi nghĩ, mình không còn yêu thương được cả thế giới, là vì mình nhận thấy nó không tốt? Như vậy vấn đề không phải là thế giới, mà là mình? Vì mình dán nhãn không tốt cho nó? Vì mình lột lớp vỏ đẹp đẽ của nó ra? nếu mình nghĩ vấn đề là mình, thì tức là mình đang dán nhãn xấu cho mình? blah blah blah... ta loop.

Tình cảm là cái gì đó không thể giải thích được. Nhìn một người nằm co ro quay lưng lại phía mình, bạn nghĩ gì? cảm thấy thương xót? Nếu đó là một người say tới nỗi nằm vật ra đường, bạn sẽ ít thương xót hơn và chuyển sang chê trách. Nếu bạn biết đó là một tên tội phạm vừa xuống tay sát hại mẹ hắn, bạn sẽ nghĩ "đáng đời". Nếu đó là người vừa cãi nhau với bạn, bạn càng nhìn càng giận dữ. Nếu đó chỉ đơn giản là một người đang ngủ say, bạn nhìn một cách bình thản và nhẹ nhàng.

Những cái nhãn, ta muốn quăng chúng đi. Ta đã từng ao ước mình là thiên thần, đủ để khi nhìn một người nằm co ro, trong bất kỳ hoàn cảnh nào ta đều có thể thấy thương xót.

Dĩ nhiên, ta không phải.

Đáng chán ta!

Chuyện đóa quỳnh hương

Bài hát của Mr. Trịnh mà dzịt & gấu thích nhất.

Thích nghe gấu đàn bài này :">


1.
Giọt mưa lặng lẽ trên nụ quỳnh
Quỳnh hương một đóa thoáng hương thầm
Vườn đêm xao xuyến

Một đôi lần đến như người tình
Để cho trời đất báo tinh lành vẫn bình yên

ĐK:
Mùa mưa tới, cành hoa trắng ngần
Đã ra đời, đùa vui phút giây
Sau một lần đến bên người
Khép lại tấm lòng ngàn năm nhớ ai

2.
Còn nơi nào biết những chuyện tình
Tựa như chuyện những đoá hoa quỳnh
Một đời thương nhớ

Người đi tìm kiếm giữa mịt mùng
Người đi tìm mãi suốt con đường tấm lòng kia

Found it!

Thỉnh thoảng muốn làm bánh, vẫn còn bùn bực vụ mua máy xay mà bị thiếu cái đầu đánh trứng.

Hôm kia, tự nhiên dòm thấy vỏ hộp rỗng của máy xay nằm trong góc nhà, thế là lôi ra dòm dòm, thấy trên hộp có hình cái đầu đánh trứng đàng hoàng. Bèn càu nhàu mấy cô bán hàng một chặp nữa. Xong nghĩ nghĩ sao, mở hộp ra thì thấy cái đầu đánh trứng nằm gọn lỏn ở trỏng.

Ặc ặc.

Very sorry mấy cô bán hàng!!! Very sorry mấy cô bán hàng!!!

=============
Bài học 1: Uốn lưỡi bảy lần trước khi ... chửi.

Bài học 2: lâu lâu nên lục lọi các xó nhà + góc kẹt, sẽ ra được nhiều thứ rất đáng giá (+ một số thứ rất đáng ... quăng sọt rác cho trống nhà).

Nếu tụi mình có baby...

Thì nó sẽ hát như dzầy:

"Tía em hừng đông đi đì-bực (debug)
Má em hừng đông đi đì-bực
Tía em là một rồ-ram-mơ (programmer)
Má em cũng là rồ-ram-mơ
Cùng sống trên còm-piu-tơ (computer)
..."

Vịnh con ếch


Ếch ngồi đáy giếng uông oang
Trời xa. Đất cũng lại càng mù xa.
Ăn rồi vỗ bụng hát ca
Ngày đi tháng lại mình ta với mình
Dửng dưng thế thái nhân tình
Người có nhạo cũng lặng thinh rồi cười

Hôm qua say giọt sương rơi
Gối đầu lá súng ngắm trời ngủ quên

Fred & Mary - tập 7

Fred: Mary, tui cần người nói chuyện. Rảnh hông?
Mary: ừ tớ rảnh.
Fred: nói trước tui chỉ coi Mary là bạn bình thường chứ không thân như Susan đâu nha!
Mary: ờ.

***

Fred: nếu Mary là Susan thì tui sẽ nói chuyện này cho nghe. Nhưng Mary hông phải Susan nên thôi.
Mary: ờ.

***

Ít lâu sau, Fred bảo với Susan "Mary giờ tệ quá, cổ có vẻ không chú ý lắm tới những gì tớ nói".

Fred & Mary - tập 6

Fred nói: tôi hạnh phúc vì vợ tôi yêu thương tôi, con cái tôi nghe lời tôi, bạn bè rủ tôi đi chơi tennis cuối tuần, sếp tôi trả lương cao và bạn giúp đỡ tôi những lúc tôi gặp khó khăn.

***

Mary nói: tôi hạnh phúc vì tôi yêu chồng, tôi dạy dỗ con cái ngoan ngoãn, cuối tuần tôi rủ bạn đi chơi tennis, tôi làm ra tiền và tôi có thể giúp đỡ bạn bè.

Nhà

Đối với nhiều người, nhà là cái gì đó bình thường nhất. Họ sinh ra đã ở trong một căn nhà to đẹp. Lớn lên, lập gia đình là được bố mẹ cho tiền mua một căn nhà xinh xắn. Nói thiệt lòng, tui hơi ghen tị. Tui cũng thích được như vậy.

Đối với tui, nhà là một chuỗi ước mơ. Ký ức đầu tiên về nhà là căn nhà của ngoại hồi xưa, trong con hẻm đối diện chợ PN. Nhà rộng, có sân trước để trồng bông, lợp ngói, phía sau có một giếng trời ngay sàn nước. Cái bếp rộng và có cả một cái cối đá. Ngõ hẻm đằng sau cũng rộng, có cây bông giấy to nở hoa đỏ rực. Cái nhà đó mà còn, thì thời buổi đất mắc như vàng này chắc ngoại tui giàu có lắm.

Hồi đó tui chạy lòng vòng giữa nhà ngoại với nhà thuê. Ba mẹ tui thuê nhà ở tùm lum nơi. Nhớ mang máng hồi hai ba tuổi là một căn phòng bé tí trong cái hẻm nào đó, chiều chạng vạng tui chơi trước cửa, ba vô WC mà tui cũng sợ. Rồi một căn phòng cũng bé tí khác, nơi có lần tui bịnh, khát nước, bò dậy bê chai nước thủy tinh và bị nó rớt xuống ngón chân cái. Bây giờ nhớ lại mấy cái phòng hồi xưa đó, hình như chả nhớ được gì ngoài một cái bàn, một cái giường.

Khoảng từ lớp một tới lớp 3, ở phòng thuê trong khu bờ sông. Nhà ngoại đi vô cũng gần, có điều nước mà lên thì đường đi, trong nhà, chung quanh giường... cũng có lắm cái lênh đênh. Nhà chủ cho rất nhiều người thuê, cũng chả có phòng phiếc cửa nẻo riêng gì, ví dụ như gia đình tui là một cái góc đủ để giường và một cái tủ nhỏ, cô Bảy là một góc khác và một giường khác. Toàn người nghèo, cũng chả có đồ gì để sợ mất. Sân chung nhìn ra sông, WC là một góc khuất trải lá ngoài bờ sông, mỗi nhà có một lu nước riêng, gần đám lu có một cái nhà nhỏ cho khỉ, khi múc nước tui sợ nhất bị khỉ túm tóc.

Vậy mà tới hè lớp 3 thì cái góc bé tí đó cũng hết thuê được, lại dòng dắt nhau về nội.

Nội bán nhà. Cho ít tiền mua nhà. Lần đầu tiên gia đình có căn nhà riêng, ở Cầu Sơn.

Nhà gỗ, mái tole. Trước nhà có sân rộng, có một cây mận to. Sau nhà là cái sàn bếp bằng gỗ gác lên con kênh đen ngòm lâu lâu bốc mùi. Gỗ làm vách nhà thì cũng khá tiết kiệm, giữa những miếng ván có khe to to, nhìn được sang nhà hàng xóm. Chuột tha hồ chui vào vách thò đuôi ra. Ở nhà đó cũng có nhiều cái vui. Leo lên cây mận hái trái hoặc nằm vắt vẻo là một cái vui. Thả nỗi buồn xuống kênh cho cá bảy màu rỉa là hai cái vui. Tối ngủ nghe mối ăn cột nhà rạo rạo, lâu lâu kiến mối bay đầy nhà phải chun vào mùng trốn là ba cái vui. Sáng dậy nằm dòm lên trần thấy toàn sao trời lấp lánh, ngày mưa thì tha hồ đi hứng nước dột là bốn cái vui.

Bây giờ nghĩ lại, chẳng có căn nhà nào mà không vui, vì là con nít, ở đâu cũng đùa giỡn chơi bời được. Con nít không lo nhà sập vì bão, hoặc vì mối mọt. Con nít cũng không khó chịu vì con kênh bốc mùi, hay vì chuột, vì cái đống rác của nhà hàng xóm ngay sát nhà mình. Con nít chỉ sợ nếu người lớn cãi nhau đánh nhau.

Hồi đó, mẹ mơ ước một cái nhà xây bằng gạch, giống nhà bà Hai trong xóm. Nhà nhỏ xíu thôi, nhưng tường gạch, nền gạch bông, nằm áp lưng xuống đất mát lạnh. Nhà có một cái giường-đúng-là-giường, có nệm, có tấm trải giường bông bông. Mẹ tới giờ vẫn thích có một cái giường.

Rồi dọn về Thanh Đa. Lần này thì mẹ có nhà gạch. Có điều nhà gạch này không nằm bệt xuống đất được, vì nền ẩm thấp, tường cũng ẩm thấp đầy rêu mốc. Lâu lâu nước lên, đường thành sông còn nhà thành suối, nhỏ bạn xuống nhà chơi xắn váy lội vòng vòng kiu "đã quá!". Nước sông thì dư, nước mưa (dột) cũng dư, nước xài thì thiếu. Hình như thời đó nhà nào cũng rứa thì phải, đã trả tiền cho nhà nước, còn phải sắm một cái máy bơm, nối trực tiếp vào vòi, mà cũng phải chờ đúng lúc, phải mồi nước tới lui, may ra nó khọt khẹt ra được ít nước. Mẹ bao nhiêu năm trời phải thức khuya dậy sớm hứng nước cho đủ xài, mệt quá lại dọn đi.

Tới lượt ngoại bán nhà.

Có thêm tiền ngoại cho, mua được cái nhà gạch-ra-gạch. Xinh xắn bé nhỏ. Có ban công cho mẹ trồng bông.

Kẹt một nỗi, cái sự hùn hạp 50-50 không phải lúc nào cũng sướng. Buồn buồn ba đuổi. Vui vui ba kiu bán nhà chia ra.

Vậy mà mẹ cũng ở cái nhà đó được mười hai năm rồi.

Giờ thì đã bán nhà chia ra thiệt. Mẹ có nhà mới. Bữa giờ sung sướng báo tin nhà mát lắm, đẹp lắm. Có bếp, có phòng ngủ, có ban công trồng bông.

Khi nào trả xong tiền nhà, tui sẽ mua cho mẹ một cái giường có nệm, có khăn trải giường rủ xuống như mẹ thích.

Cuối cùng thì cái nhà đã không còn là một nỗi ám ảnh.

Vì sao mình xa nhau?

Hmm, chả phải tên phim Hàn đâu, mà là bạn Dzịt đặt title cho nó mùi mẫn tí cho dzui. Tại hôm qua nói chuyện, bạn Phi có nhắc tới vụ khi ở xa nhau người ta tự dưng cảm thấy thân thiết, nên bạn Dzịt suy nghĩ lẩn thẩn một tí về cái vụ xa nhau.

1. Càng xa càng xa.

Vụ này gặp hoài. Bạn bè đang chơi vui vẻ, rồi mỗi người một hướng. Càng ngày càng ít nói chuyện, ít chào hỏi, ít nhớ về nhau hơn. Couple đang iu say đắm thì đường em em đi, đường anh anh đi ... du học. Thư từ chat chit thưa dần, rồi thì ... con sáo sang sông.

Mà theo bạn Dzịt thấy thì vụ này kể ra cũng bình thường. Nó là xu hướng bình thường của con người, tức là xa thì ...xa. Có xa cái này mới có gần cái kia. Ai ngồi than thở "hôm qua em đi tỉnh về, hương đồng gió nội bay đi ít nhiều", chứ bạn Dzịt thì nghĩ em đi lên tỉnh cả chục năm mà em cứ quần đen áo bà ba chân dép lào thì tội em lắm thay. Nói vậy hông phải là cổ súy cho cái vụ ta xa nhau rồi thì ta quên phứt nhau, nhưng mà để thông cảm cho em giờ đã hết hương đồng gió nội. Xu thế đời nó thế, em thơm phức hương sữa tắm Dove thì cũng tốt chứ sao!

Còn nếu muốn nhớ, thì ráng keep contact đi. Thời đại này liên lạc dễ như không, điện thoại, email, blog, facebook, yahoo connect... đủ cả. Ngày nào cũng đưa cái mặt cho em coi, em muốn quên cũng khó.

Bạn nói "thì đưa đó, em hông quên, nhưng mà em chỉ coi tui là bạn thui, chứ iu con trai tỉnh mất rùi!"

Hì, bạn Dzịt hông bàn về tình iu à nha. Vì tình iu nó phức tạp lắm. Hỏi tại sao iu hay không iu thì bạn Dzịt có là "chiên da" tâm lý thì cũng bó cẳng thui à! Bạn bè, xa thì xa, nhưng chỉ cần còn cái địa chỉ email, còn cái nick IM, thì lâu lâu vẫn kiu nhau chat chit báo cáo tình hình dzui dzẻ. Lúc cần vẫn có thể tìm nhau là được rồi.

2. Càng gần càng xa

Vụ này nghe ngộ ngộ, nhưng mà cũng nhiều đó. Như công chúa với hoàng tử iu chí iu chết, cưới xong về có khi nồi niêu chén dĩa bay tùm lum. Nhiều người đang thân thiết, ở chung một thời gian là dội ngược.

Tại vì khi gần nhau mới thấy hết tật xấu của nhau. Chat chit thì làm gì thấy người kia đang vừa gõ bàn phím vừa ... gác cẳng lên bàn (he he, mang ra làm ví dụ thôi, chứ Dzịt cũng thích gác cẳng lên bàn :">). Bạn bè nhiều khi chỉ biết nhậu chung là vui, chứ tan tiệc mà về nhà trọ chung có khi lại bực mình vì bạn lăn ra ngáy khò khò làm mình cũng xỉn mà ngủ hỏng được.

Cái dzụ càng gần càng xa này dzịt thấy nguy hiểm hơn càng xa càng xa, vì nó có nguy cơ ... xa luôn. Gần quá thì ... dễ chạm điện, cháy nổ tùm lum, rồi tình bạn te tua khét lẹt cả. Mà đã vỡ mộng rồi, có đi xa xa nhau rồi quay lại cái thời chát chit vui vẻ ngày xưa, thì ngay khi đang chát vẫn hình dung ra cảnh bên kia gác cẳng lên bàn. Vậy á!

3. Càng ... đứng im càng xa

Chàng với nàng cưới nhau về, dzui dzẻ hạnh phúc. Sau 10 năm, nàng vẫn như xưa, chàng vẫn như xưa, chả có gì thay đổi, chả có gì vỡ mộng vỡ miếc. Nhưng quan hệ thì nhạt phèo như nước mưa.

Bạn Dzịt có đọc vài truyện ngắn trong đó họ miêu tả quan hệ vợ chồng dạng "chàng nói một câu, nàng đáp một câu, hai câu đó chả liên quan gì tới nhau". Hoặc dạng "chàng hỏi nàng trả lời, chàng kiu nàng ừ, chàng im nàng ... im, mặt chàng thì nàng không buồn dòm tới, mặt nàng thì không vui không buồn không biểu tình".

Hình dung thôi, đã thấy ngán gần chít!

==============

Bạn nói, "mệt quá, xa cũng xa, gần cũng xa, mà đứng im cũng xa luôn. Vậy làm gì cho không xa?"

Thú thiệt là bạn Dzịt cũng không biết, dù đã suy nghĩ khá nhiều. Cuối cùng Dzịt kết luận là chả cần làm gì cả. Có nhiều cái hình như thuộc về bản tính mỗi người, ví dụ như cái cô vợ suốt ngày im lặng như cái bóng, hoặc là người thích gác cẳng lên bàn người không thích. Thay đổi không được.

Chỉ là nên biết quý trọng những gì còn chưa xa.

There's something on the wall...













There's something on the street...












Nuôi cá cũng lắm công phu

(Tiếp chuyện cá)
Đầu tiên nhắc chuyện cũ một tẹo để khẳng định là dzịt chưa từng có ý định bắt đầu nuôi cá. Số là một bữa đẹp trời, Sid lùn lên chơi nhà, đi ngang qua bến subway thấy người ta bán cá. Sid nhà ta thì đang tuổi tò mò, bèn nổi hứng mua cá về nuôi.

Sid ta nằm chơi bời đến chiều thì cảm thấy làm biếng mang cá về. Thế là Sid về, cá ở lại, dzịt thì phải cho cá ăn.

Cá cứ ăn và cứ lớn tướng. Sid cứ lên rồi Sid lại lười. Cuối cùng Sid tuyên bố "con cá đó là em tặng chị mà!", để hợp thức hóa cái vụ lười lấy cá về.

Cá được nuôi theo kiểu cho ăn nhỏ giọt, sáng vài hột thức ăn tổng hợp, tối lại vài hột. Thỉnh thoảng lại bỏ đói ít lâu. Cái ly đựng cá nhỏ quá, gấu mèo lấy cái hộp nhựa cũ cắt nắp cho cá vào. Mùa đông tới, hai đứa đi làm cả ngày, nhà lạnh như băng, cứ sợ cá chết. Đi về có khi dòm dòm thấy nó nằm bất động dưới đáy hộp. Hoảng quá cầm lên lắc lắc, cá giật mình bơi loạn xạ. Hóa ra cậu chàng tranh thủ ngủ để tiết kiệm năng lượng.

Sinh nhật gấu, bạn Phi tặng gấu cái hồ cá thủy tinh tròn tròn, có sỏi với một cụm hoa nhựa. Thế là cá được thừa hưởng. Nhà mới đẹp hơn, rộng hơn nhà cũ một tí, nhưng nhiều sỏi quá, cá ta không nhặt thức ăn rơi dưới đáy hồ được. Bỏ đồ ăn vào nó đớp được có 1-2 hột thì đã chui vào đám sỏi hết cả. Do thiếu ăn hay do lạnh chả biết mà cá ốm bớt.

Mùa xuân tới, cá thoát nạn chết cóng. Nó vẫn ngủ suốt ngày, nhưng béo ú ra, đuôi dài đỏ mượt. Nó phun bọt đầy mặt nước. Dzịt nhớ hồi xưa lúc ở nhà nuôi cá, lúc nó đẻ trứng thì cá đực phun bọt để cá cái đẻ trứng vào. Thế là hai đứa đoan chắc chàng cá nhà ta đang muốn lập gia đình.

Vậy mới sinh ra cái trò đi siêu thị kiếm thêm con cá nữa cho nó đỡ buồn, và kết quả là hai cái hồ, hai con cá suốt ngày hăm he gầm gừ nhau.

Con cá nhí bé xíu và lanh lợi. Bữa đầu tiên về nhà, cho ăn, nó ăn tới tấp, xong còn vẫy đuôi đòi thêm. Cái hộp thức ăn nhỏ cho con cá già ăn gần cả năm chưa hết, có nó vài bữa đã gần sạch be.

Hai đứa lại phải bấm bụng đi mua fish-bap (bap = cơm, mấy cô bán hàng trong siêu thị gọi vậy đó). Siêu thị không bán loại giống hộp cũ, chỉ có loại thức ăn mỏng mỏng, ghi là dành cho cá nhiệt đới, có hình con cá đỏ đuôi dài dài nhìn cũng giống hai chú ở nhà. Thế là mua về. Ai dè bỏ vô hồ, cả hai con đều chê! Đành tiếp tục cho ăn loại cũ.

Gấu mèo bảo, con cá nhí nó ngủ ghê quá. Nó cứ nằm sát mặt nước, trên cái lá bèo giả, ngủ mê mệt không động đậy. Nghe mùi thức ăn mới vùng dậy đòi ăn.

Được vài bữa, dòm gần thấy sao nó bị nổi đốm trắng li ti khắp người. Thôi rồi, hóa ra không phải nó ngủ, mà là nó bệnh!

Lại vô siêu thị. Hộp thuốc trị nấm cá giá 16 ngàn, trong khi con cá giá có 3 ngàn. Hai đứa tiếc của lắc đầu. Về nhà search trên mạng, thấy có người chỉ cách trị bệnh cá bằng thuốc tây và muối. Thuốc thì chả biết làm sao mua, thôi cứ thử bằng muối vậy.

Qua hôm sau, nấm nhiều hơn. Cá nhí bị rụng gần hết đuôi và vây. Nhìn nó bé xíu, ốm nhom, trắng nhợt, đuôi vây xơ xác, mắt thì mở không lên, ăn cũng không buồn ăn, cứ phập phều nổi trên mặt nước, thật đáng thương. Gấu mèo lại thay nước, bỏ muối.

Hôm sau nữa, hình như có dấu hiệu bớt nấm. Nó bắt đầu ăn trở lại.

Bây giờ thì ổn rồi. Không biết nhờ muối hay nhờ sức sống mãnh liệt mà cá nhí hết bệnh. Nó lại đỏ tươi xinh xắn, lại bơi tung tăng và ăn như hạm.

=========

Nhân tiện nói thêm, hôm qua bạn dzịt đọc một mớ bài về phong thủy. Có bài khuyên nên để hồ cá hướng đông hoặc đông nam, tình cờ là đúng hướng của hai cái hồ hiện giờ luôn. Tới hai cái chứ hong phải một, nên chắc là bạn dzịt sắp giàu, tiền tài sắp vô như nước rùi he he...

Bị lừa nhé !

Tự nhiên có một chuyện làm mình bực như con mực.
Chả là hôm đám cưới, Sid lùn tặng một cái máy xay. Máy loại xịn, hiệu Braun của Philips.
Cái máy tuyệt vời chỉ phải tội không có đầu đánh trứng. Chỉ có một que đánh trứng bằng tay.
Hôm nay lên trang shopping, dòm thử mấy cái máy đánh trứng thì thấy họ bán bộ máy xay Braun. Trời ạ, cái nào cũng có đầu đánh trứng cả.
Thế là bực như con mực vì nghĩ lần đó bị cô mắt xanh mỏ đỏ đứng giới thiệu hàng trong Emart lừa.

Nhà trong góc vườn




Có một lần tới chơi nhà H. Cái nhà thuê, hay nói đúng hơn là một cái chòi gạch bé tí, nằm trong góc vườn.

Trước cửa có một cây chanh đung đưa. Bên cạnh có bãi đất đầy rau lang. Bên kia là con mương. Cái chòi bé tí giống như một cái am cũ, yên ả tĩnh tại.

===============

Hôm nay lại nhận mail Yahoo báo đóng cửa 360. Cũng chả có gì nhiều trên đó để mà tiếc. Tự nhiên thấy may vì hồi xưa đã không bỏ blogspot.

Thú thiệt, nhiều khi cũng muốn qua 360. Lâu lâu vô blog bạn bè đọc, thấy blog tụi nó tấp nập như chợ Bến Thành, khách ta khách Tây tùm lum, view cao ngút trời, còm-men tá lả. Blog mình thì giống cái am tịnh tu, chỉ mình ta với ta ngồi gõ phím lóc bóc loong boong, thỉnh thoảng có mấy người bạn thân cũng không khoái còm men y chang mình. Cái máu khoái hư danh nhiều lúc cũng cọ quậy.

Nhưng rồi (may mà) cũng không bỏ được cái am nhỏ vắng queo quắt của mình. Nhất là lúc có mấy chuyện buồn bực, thay vì tung hê lên 360 cho thiên hạ bu vô xem, thì về blogspot ngồi rót trà ngẫm nghĩ. Rồi thấy đời cũng trôi, buồn bực lại thành không cả, lúc đó lại thấy mừng vì đã không làm ầm ĩ gì quá.

=======

Dạo gần đây thấy cuộc sống chững lại. Thỉnh thoảng bạn bè hỏi sao rồi. Ừ à, chẳng sao cả, vẫn thế thôi.

Có một con người trong mình gầm gào "Ráng lên chứ, ráng làm cái gì đó đi. Hạnh phúc của cuộc sống là cố gắng và thành công."

Một con người khác thì lười nhác bảo "Hạnh phúc là tận hưởng cái đang có. Chả cần phải đi tìm đâu xa xôi."

Con người kia càu nhàu "Nhưng nếu ngươi không làm gì cả, thì đến cuối cùng ngươi sẽ hối tiếc vì đã không làm gì để cuộc sống tốt đẹp hơn. Mọi người đều đang đi tới, chỉ có ngươi là đứng yên."

Con người này uể oải đáp "Nếu ta đang đứng yên và cảm thấy sung sướng, sao ta lại phải đi tới?".

Vậy đó, suốt ngày hai chúng nó cãi nhau. Mình có khuynh hướng trở thành thằng người thứ hai, béo ú, lười nhác, nằm phèo gặm một cái bánh ngọt, tự nghĩ là vậy cũng sung sướng lắm rồi.

Và mình vẫn ở mãi trong cái nhà nơi góc vườn, dù rằng bà con thì đang xây nhà lầu hết cả. He he.

Đêm mùa hè

Tiếng guitar bập bùng gõ nhẹ vào đêm
Và anh
Và em
Và nỗi hờn không rõ
Và nỗi buồn bâng quơ như gió lùa khe cửa
Không hiểu tại sao

Đêm mùa hè cơn gió trốn nơi nao
Cắt cái nóng làm đôi mỗi người một nửa
Ghét lắm nỗi giận hờn vây bủa
Nặng nề trôi kéo trĩu một đêm dài

Chẳng tại mùa hè mà cũng chẳng tại ai
Cũng chả hiểu vì sao tự dưng lại buồn như thế
Khi mà vẫn đang dựa vai nhau thật nhẹ
Nghêu ngao những bài tình ca cũ rích cũ mèm

Giá say rồi ngủ một giấc mà quên
Sáng tỉnh dậy chẳng còn băn khoăn rối bời canh hẹ
Chắc từ lâu quên mất mặt mũi nỗi buồn
Nên giờ thành lạ thế
Lơ ngơ mình tự hỏi mình

Tiếng guitar cũng mệt rồi
Thôi ngủ vậy
Sáng mai lại cười toe toét bình minh

3d

Một cái phòng nhỏ bít bùng như chiếc hộp gỗ có rèm cửa. Từng người khách xếp hàng chờ đợi để bước vào.

**

Một cậu nhóc mười ba tuổi.

- Hôm nay có gì mới không chú?
- À, có công viên Jura. Nhưng hơi sợ đấy nhé!
- Cháu là con trai, cháu không sợ!
- ...

Những hàm răng khủng long khổng lồ nhọn hoắt như cắm phập vào người. Những móng vuốt khủng khiếp quơ quào sượt qua trước mắt.

Hết năm phút, cậu bé tái nhợt, run lẩy bẩy vì phấn khích.

- Cái cảm giác muốn chạy mà không chạy được nó thật kinh khủng, chú nhỉ!

Trong đời thực, nhiều khi cũng thế.

***

Một anh chàng ba mươi mấy tuổi, lần nào cũng mất trọn năm phút với hình bóng của các cô diễn viên xinh đẹp nóng bỏng.

- Này, nói thật đi, chắc lúc vắng khách ông bạn cũng tự sướng như vậy đúng không?
- ...
- Tuyệt quá, y như thật! Hề hề... Chả bù với mụ nhà!

***

Một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, khuôn mặt với mái tóc hòa vào nhau như một làn khói mong manh.

- Đoạn phim tôi nhờ làm có chưa anh?
- Xong rồi, cô xem đi.

Cách đây mấy tuần, cô đã đến đây với những tấm hình cũ.

Cánh cửa gỗ đóng lại. Cô ngồi trong bóng tối, căng thẳng chờ đợi.

Rồi bất chợt, từ trong hư không, anh hiện ra.

Trái tim cô ngừng đi một nhịp. Trời ơi, đúng là anh rồi, mái tóc đó, nụ cười đó, ánh mắt đó.

Anh chầm chậm đưa tay ra. Bàn tay dừng lại cách khuôn mặt thảng thốt của cô chỉ vài ly. Cô rùng mình. Nước mắt bất chợt lăn xuống má.

Không có tiếng nói. Dĩ nhiên người ta chỉ tạo lại được hình ảnh 3d từ những tấm hình cô mang đến, chứ làm sao tạo được giọng nói trầm ấm ngày xưa. Thay vào đó, bản nhạc cô yêu cầu đang ngân nga. Những nốt nhạc dương cầm rải như mưa vào miền nhớ.

Nhưng khi cô choàng ôm lấy hình ảnh đó, trong vòng tay chỉ là hư không.

***

Người chủ nhìn cô gái rời khỏi với đôi mắt ướt đẫm.

Anh biết cô sẽ trở lại. Mà cũng vừa mong, vừa không mong cô trở lại.

Hết ngày, anh đóng cửa tiệm, quay về căn phòng nhỏ, lôi hộp cơm trong tủ ra hâm lại.

Căn phòng là thật. Hộp cơm là thật. Ngọn gió đang lùa vào ban công là thật. Những ngọn lá khe khẽ lao xao, và chậu cây nhỏ vươn mình trên cửa sổ phòng, tất cả đều là thật.

Chỉ không có tình yêu.

Lâu rồi, anh không còn tin vào tất cả những gì mình không thể chạm tay vào.

Bạn ngày xưa

Nhiều khi tự hỏi
Bạn đã ra sao
Con sông xưa sóng đời cuộn mặt
Cuốn người theo những dòng chảy phai màu

Bạn có còn làm thơ
Những bài thơ hoang hoải nhớ hoang hoải buồn hoang hoải nhắc
Về những người con gái giấu tên giấu mặt
Theo nhau lặng lặng bước qua đời

Bạn có còn ngồi trên căn gác gỗ và đếm mùa trôi
Cái căn gác ngày xưa lưng chừng trời thăm thẳm gió
Những chiếc lá cố tình lạc vào ô cửa nhỏ
Trêu ghẹo người cô đơn

Bạn có còn băn khoăn mái tóc bạc không phải bởi thời gian
Hay đã chấp nhận như một điều không thể tránh
Mỗi tối soi mình vào đêm sóng sánh
Thấy sợi thăng trầm mỗi lúc một nhiều hơn

Chắc chẳng bao giờ con người hết cô đơn
Dù bên cạnh vẫn có người khác nữa
Chẳng biết bạn giờ có người đợi cửa
Hay vẫn lang thang quán cóc một mình

Đời đã cuộn trào và đời đã lặng thinh
Lên thác xuống ghềnh thuyền đi xa mãi
Một lúc nào đó chợt muốn về gặp lại
Bạn có còn nụ cười dịu ngọt thuở xưa không?

Con muỗi

Một giờ rưỡi đêm, và tui vẫn thức.

Đập tới con muỗi thứ 2 rồi, mà vẫn thỉnh thoảng lại thấy một chú bay vo ve qua trước mặt. Mà đập thì có dễ đâu. Có khi thấy rành rành nó chễm chệ trên tường, hoặc vòng vo như trêu ngươi trước mặt mình, đưa tay lên là lại mất hút.

Con muỗi, cũng giống như bất cứ thứ gì phiền toái của đời người. Vo ve và quấy nhiễu. Ngứa ngáy và bực bội.

Đối phó với nó cũng có nhiều cách. Chẳng hạn như tui có thể rình nó cả đêm, rình tới khi nào đập được nó thì thôi. Kết quả là nó chết, còn tui chắc cũng chả sung sướng gì hơn nó, te tua vì thiếu ngủ.

Hoặc tui cũng có thể ngủ tỉnh queo, sáng dậy lấy thuốc bôi vài chỗ muỗi cắn, là xong. Máu nhiều, mất tí xíu cần gì quan tâm! Nói vậy thôi chứ có khi còn bị bệnh. Mấy cái phiền toái nhỏ có khi dẫn tới phiền phức lớn không chừng.

Hoặc tui mua thuốc về xịt tùm lum, cho nó chit ngắc, tui cũng nghẹt thở một tí. Biện pháp mạnh nào cũng có side-effect của nó.

Hoặc tui có thể ... chửi con muỗi. Chửi làm ràm cả đêm. Chửi tới nỗi nhức cả lỗ tai người bên cạnh, mà con muỗi thì chả có mất tẹo cánh nào.

Hoặc tui có thể mỗi ngày đều đóng chặt cửa to cửa nhỏ lại chẳng hạn. Sẽ thiếu oxy và thiếu gió trầm trọng, sẽ nóng le lưỡi vì đang là mùa hè. Mà cũng có khi chả ngăn được muỗi, vì nó nhỏ quá. Ba cái phiền toái nho nhỏ có ngăn thì cũng lọt qua khe mà tới thôi à.

Hì, tui nói lảm nhảm vậy thôi, chứ thiệt ra tui đang thức chả phải vì con muỗi, mà đơn giản vì tui lười đi ngủ.

Vậy đó, nhiều khi người ta chỉ đổ lỗi cho những phiền toái bé xíu mình gặp phải.

Cũng tội nghiệp con muỗi!

Vĩnh biệt Tugumi

(tác giả Banana Yoshimoto)

"Rõ ràng Tugumi là một con bé đáng ghét".

Truyện bắt đầu như vậy. Tác giả kể bằng lời của nhân vật Maria, một cô bé hiền lành. "Tugumi là đứa tâm địa xấu xa; thô tục; độc mồm độc miệng; thích làm mọi thứ theo ý mình; vòi vĩnh và tinh quái. Với những miêu tả chính xác và rất đúng lúc; nó kô hề kiêng nể nói ra những điều khiến mọi người khó chịu".

Khi được giới thiệt như vậy, thật bất ngờ là khi đọc truyện lại thấy tình bạn và sự thấu hiểu của Maria với Tugumi.

Đọc xong thấy hay. Mặc dù ngay lúc đó thật sự không hiểu rõ mình thấy hay ở chỗ nào, chỉ thấy thích truyện đó lắm, rất thích. Sau một thời gian khá dài, tự nhiên hôm nay mới hiểu ra được vì sao mình thích.

Đơn giản là tác giả đã thành công làm cho mình có cảm giác về Tugumi giống hệt như cảm giác của Maria.

Nói là đơn giản, nhưng không đơn giản tí nào đâu! Dạo này mình hay bị bực mình khi đọc truyện và gặp mấy ông bà tác giả cố gắng nhét những lời xưng tụng nhân vật vào đầu người đọc. Một nhân vật được miêu tả là "cao thượng", "tốt bụng", "vĩ đại", blah blah blah nhiều khi chỉ làm mình có cảm giác là một kẻ ích kỷ, giả dối và cố chấp.

Đọc "Vĩnh biệt Tugumi", mình cũng giống như Maria, đôi lúc bực mình với những trò tai quái cố tình không hề che giấu của Tugumi. Mình cũng như Maria có ấn tượng về Tugumi kể từ chuyện nó viết thư giả làm ông của Maria sau khi ông mất (Maria trở thành bạn thân của Tugumi kể từ sự kiện đó). Có một cái gì đó làm mình thấy xúc động một cách kỳ lạ, rõ ràng là Tugumi làm một chuyện thật tồi tệ, chọc ghẹo trên nỗi đau của người khác, rõ ràng Maria đã nổi giận thực sự, và sau cùng Tugumi đã phải xin lỗi. Nhưng cũng vẫn còn đâu đó dư âm ngọt ngào của lá thư, mặc dù giả, nhưng giống như một lời an ủi từ nơi sâu thẳm. "Tôi vẫn ngồi nguyên trên sàn nhà đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư. Nước mắt lã chã rơi trên thảm. Trong lòng tôi tràn đầy sự thần thánh ngọt ngào như lúc tôi nhìn thấy món quà bên gối vào buổi sáng được ông đánh thức dậy: “ Quà của ông già Tuyết này.” Càng đọc; nước mắt càng kô ngừng tuôn; tôi cứ ôm bức thư khóc mãi.". Những dòng chữ trong thư cũng tràn đầy tình yêu thương và an ủi "Tạm biệt cháu. Hãy yêu quý bà; bố và mẹ; hãy trở thành 1 cô gái tuyệt vời để không xấu hổ với cái tên của Đức Mẹ".

Có một kẻ đã nghĩ ra những lời ngọt ngào đó, đã gò lưng tập viết như điên mặc dù trước đó chưa hề viết chữ Hán, đã đầu trần đội mưa mang bức thông điệp của người đã khuất đến cho bạn rồi về nhà nằm lăn ra sốt, đã cười trêu chọc tai quái và sau đó xin lỗi một cách hết sức chân thành.

Kẻ đó là Tugumi.

Nhà bác bí đỏ

Hồi nhỏ, đọc cuốn Cuộc phiêu lưu của chú Hành, ấn tượng nhất là chuyện cái nhà của bác Bí Đỏ.
Chuyện là bác Bí Đỏ từ nhỏ đã mơ có một cái nhà. Bác làm việc rất chăm chỉ và để dành tiền mua từng viên gạch một. Mãi vẫn không đủ gạch để xây nhà. Bác nhịn ăn nhịn mặc và cố gắng tăng tốc độ mua gạch lên. Ngày nào bác cũng đếm số gạch.

Đến lúc bác cảm thấy mình đã già và không thể chờ được nữa, bác Bí Đỏ có tổng cộng một trăm mấy chục viên gạch. Bác bèn thử xây nhà. Bác xây rất dè sẻn, tính toán từng viên gạch một.

Cái nhà hoàn thành và chỉ cao bằng đầu gối của bác Bí đỏ.

Bác tìm cách chui vào nhà. Chui rất chậm vì sợ làm sập nhà. Sau một thời gian rất dài, bác cũng thu xếp được trong cái nhà bé tí đó, đại loại là theo kiểu một chân thì cho ra ngoài cửa lớn, một chân vào ống khói và tay thì ra cửa sổ.

Cứ như vậy, bác nằm yên trong nhà và cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Lại chuyện cá

Lặp lại sai lầm của mấy năm trước.

Nhà có một cái hồ với một con cá. Nó sống cô độc cả gần năm nay, lừ đừ và béo quay.

Hôm qua mua thêm một con cá nhỏ nữa làm bạn với nó. Và mua một cái hồ to, dự tính sẽ là hai con cá sống hòa bình trong hồ to.

Mới đầu thì có vẻ cũng hòa bình, hai đứa bơi đụng nhau là hốt hoảng bỏ chạy. Được một lát gấu mèo vô coi, thấy con nhỏ đang cắn đuôi con lớn. Còn con lớn ở ẩn một năm mà cũng không hiền lành tí nào. Kết quả là cá nhỏ vô hồ nhỏ, cá lớn ở lại hồ lớn, con nào đuôi cũng rách te be.

Vịt và gấu quyết định sẽ đặt tên cho con cá già và mập là Nam Hàn, con cá nhỏ hiếu chiến là Bắc Hàn. Lâu lâu ghét ghét sẽ cho tụi nó vô chung hồ cắn nhau chơi.

Bye bye FB

Quyết định tạm thời deactivate cái Facebook vì không muốn cả ngày cứ long nhong trên đó nữa.

Nhảm thiệt chớ, già đầu rùi mà hong có control được mấy trò ăn chơi của mình gì hết à !

June farewell

Cả một thời gian dài khi biết bạn Ù sắp về VN và sau đó là đi Úc, chỉ thấy mừng cho bạn Ù. Tới hôm qua lúc sắp chia tay mới nhớ ra có khi không gặp lại được nữa. Hơi shock một tí hic hic.

Cũng biết người ta thường khoái kiểu chia tay lâm ly có tí nước mắt nước mũi, nhưng vịt lại theo trường phái chuộng phim hài, tức là chia tay thì cứ nhậu nhẹt một trận, chọc ghẹo nhau một trận, cười giỡn một trận rồi bye bye chúc nhau đi bình an.

Vậy nên trước mắt bạn Ù cứ về VN ăn nhậu chơi bời du lịch cho giảm xì chét nha. Rùi đi Úc và thành đạt hạnh phúc bên đó nha. Hứa với bạn Ù là bạn vịt sẽ chăm chỉ làm giàu, biết đâu lại thành triệu phú tha hồ cuối tuần đáp máy bay sang Úc nhậu nhẹt với bạn Ù tiếp.

Bài này hồi xưa bạn Ù giới thiệu với bạn Vịt nà:

Friends Never Say Goodbye

Music by Elton John
Lyrics by Tim Rice
From the soundtrack "The Road To El Dorado"

There isn't much I haven't shared
With you along the road
And through it all there'd always be
Tomorrow's episode

Suddenly that isn't true
There's another avenue
Beckoning the great divide
Ask no questions, take no side

Who's to say who's right or wrong
Whose course is braver run
Still we are, have always been
Will ever be as one

What is done has been done for the best
Though the mist in my eyes might suggest
Just a little confusion about what I'll lose
But if I started over I know I would choose
The same joy the same sadness each step of the way
That fought me and taught me that friends never say
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye


Dịch theo ngôn ngữ vịt nghĩa là:

Cũng không có nhiều món tui chưa từng nhậu qua với bạn
Thời gian mình đi cùng nhau
Và thời gian đó tui vẫn thường hay nghĩ
Ngày mai sẽ nhậu tiếp ở đâu.

Đột nhiên có một quán mới
Mùi bia thơm vẫy gọi

Ai biết được ai sai ai đúng
Ai biết quán nào ngon hơn
Dù sao thì mình cũng đã
Từng nhậu cùng nhau một bàn

Đã gọi món ngon nhất, đã khui bia ngon nhất
Mặc dù mắt có mờ đi vì say
Được cảnh báo sáng mai thức dậy
Sẽ có cái đầu quay quay

Nhưng nếu chọn lại lần nữa
Tui vẫn sẽ đến quán này
Vẫn gọi những món mình từng thích
Vẫn rót đều men cay.

Những thứ đã làm tui hiểu được
Bạn nhậu sẽ không chia tay.

Hé hé.

Fred & Mary - tập 5

Fred có một công việc mới rất tốt.
Mary cũng thích thế, nhưng muốn vậy cô còn phải học tiếng Pháp cái đã.
*
Fred được thăng lên đến trưởng phòng.
Mary cũng thích thế, nhưng cô còn phải học tiếng Pháp cái đã.
**
Fred có công ty riêng và trở nên giàu có thành đạt.
Mary cũng thích thế, nhưng cô vẫn chưa lấy được bằng tiếng Pháp. Thực ra, cô vẫn chưa bắt đầu học.

(thấy Mary trong tập này giống ai hông? Tui á -.-!! )

Fred & Mary - tập 4

Mary: - công việc mới của cậu thế nào?
Fred: - hic, công ty mới nợ lương tớ và phá sản rồi. Cty cũ thế nào?
Mary: - vẫn bình thường.
Fred: - nó sắp chết rồi đấy, cậu tìm việc mới đi là vừa!
*
Nửa năm sau:
Mary: - công việc mới của cậu thế nào?
Fred: - chán khủng khiếp. Cty cũ sao rồi?
Mary: - vẫn thế.
Fred: - cậu nên tìm chỗ khác đi thôi.
**
Fred: - à, Jane sắp nghỉ rồi, Susan cũng thế
Mary: - vậy à.
Fred: - còn Tim, nó không có ý định tìm việc khác. Lạ thật đấy!
Mary: - ...

Fred & Mary - tập 3

Fred: - tui có một cái nhà.
Mary: - hay quá, tui muốn đến thăm nhà bạn.
Fred: - nhà tui không tiếp khách lạ. Nếu bạn muốn đến, bạn phải nộp đơn. Nếu tui approve thì bạn được phép vô nhà.
Mary: - ...
*
Mary không nộp đơn. Và dĩ nhiên không bao giờ ghé thăm nhà Fred, mặc dù họ vẫn là bạn.
(Đừng nghĩ tui bịa chuyện, có ai từng thấy cái này chưa:
This blog is open to invited readers only
It doesn't look like you have been invited to read this blog. If you think this is a mistake, you might want to contact the blog author and request an invitation.)

Fred & Mary - tập 2

Fred thích kể chuyện tình và đọc thơ.
*
Trong những câu chuyện, Fred và một nàng chân dài tóc vàng thích đi giày cao gót đỏ iu nhau thắm thiết.
Trong những bài thơ, Fred đau khổ day dứt mãi vì mối tình không thành.
**
Mary thì thích nhìn ảnh gia đình của Fred. Người vợ tóc đen nhìn chồng dịu dàng, đứa con bụ bẫm xinh đẹp, và Fred thì cười hạnh phúc.

Fred & Mary - tập 1

(cảm hứng từ truyện Fred & Mary mà VA kể cho nghe)

Cuối tuần, Mary rủ Fred đi chơi công viên. Fred từ chối.
*
Ít lâu sau, Fred chuyển đến ở với Jane. Mary hỏi Fred vui không, Fred trả lời "Vui lắm, thích nhất là cuối tuần có người rủ đi chơi công viên".
**
Ít lâu sau nữa, Fred làm quen với Susan. Fred kể với Mary và nói: "Phải chi quen Susan sớm hơn thì tui đâu có chán như vầy!".

Cảm nhận linh tinh về Jeju

Tình hình là mới đi Jeju. Nghĩa là cũng chả có gì mới, vì trước đây đã đi rồi và cũng đã viết blog dài thườn thượt kể chuyện Jeju rồi. Nhưng cũng có vài cảm nhận mà hồi đó không có, nên viết ra để sau này có cái mà nhớ.

1. Cảm nhận tốt (cảm nhận xấu để sau, dạo này già rồi, nên hóa ra lại thích ăn đồ ngon trước)

Cảm giác dễ chịu nhất là về con người Jeju. Dân Hàn có khen người Jeju vốn nổi tiếng thật thà. Lần này đến Jeju thezoo đã ngâm cứu kỹ lưỡng lộ trình và hotel, nhưng rồi kế hoạch thay đổi nên cancel cả. Thế là xuống sân bay rồi chả biết nên đi đâu mà tìm khách sạn. Định về jeju city trước đã. Vào hỏi bàn information xem có bus đến jeju city không, cô ngồi ở quầy nhiệt tình hỏi you muốn đến city nào. Hóa ra là có đến 2 cái cũ và mới. Vịt thật thà khai báo muốn kiếm khách sạn, cô khuyên vậy cứ đi taxi, nhờ ông lái xe chở giùm đến chỗ nào có khách sạn là xong, còn rẻ hơn 4 đứa đi bus.

Nói thiệt, ở VN mà nghe khuyên vậy thì cũng chỉ biết gật đầu thôi chứ còn lâu mới dám làm theo. Đi bus còn bị chở vào cơm tù chứ ở đó mà tin mấy ông taxi, lần nào mình về mấy ổng cũng làm mình hãi vì toàn tính tiền không theo đồng hồ và không bao giờ trả tiền thối (ặc, tiền thối mấy chục ngàn chứ có phải mấy ngàn đâu). Nhưng ở Hàn thì taxi khá tử tế, nên mình cũng làm thử.

Ông taxi sau khi hỏi kỹ muốn ở chỗ mắc hay rẻ thì chở cả bọn đến một cái ks nhìn khá to. Giá 60000, cũng hợp lý (sau này đã được cô bạn Hàn confirm lại là giá đó rẻ). Phòng có 2 giường đôi rất đẹp và êm, nhà tắm bồn tắm nhìn sạch đẹp, đầy đủ tủ áo, tủ lạnh, máy lạnh và internet. Có cả ấm trà, bình trà, khăn giấy, nói chung chẳng thiếu thứ gì, trừ biển, mặc dù tên nó là Wind & Sand (hehe, nghĩ kỹ lại cũng đúng, chỉ có cát bụi với gió). Cũng phải mở ngoặc rằng nó có giá đó là vì xa biển tới 5000 won tiền đi taxi.

Được một lần hài lòng nên sau đó thezoo tận dụng tối đa việc nhờ mấy ông taxi chở tới nơi cần tìm. Kết quả là khách sạn thì rẻ, tiệm ăn thì ngon, và shopping thì tiện lợi vô cùng. Ông lái taxi chở cả bọn đến một tiệm bán thịt heo đặc sản của jeju rất ngon, còn dặn đi dặn lại là tiệm này cách ks của tụi bay có 5 phút đi bộ thôi, ăn xong ra đừng gọi taxi làm gì cho tốn tiền.

Đó là người lạ, còn người quen thì khỏi nói rồi. Lần này có một cô bạn Hàn của Phi mời cả bọn đến nhà ăn tối và đi chơi ngày CN với cô í và hai người Hongkong. Dĩ nhiên là chủ nhà hiếu khách cực kỳ. Ba của cô í còn đích thân đi đón thezoo đến nhà ăn tối, và đích thân cầm lái chở thezoo đi trong chuyến du lịch hôm CN. Trước khi chia tay còn chở cả bọn ra chợ truyền thống ăn hải sản. Nói chung là thezoo được một phen xúc động kinh khủng khiếp.

Có hai ấn tượng nho nhỏ về người dân Jeju nữa. Một là lúc đi chơi, ghé trạm xăng. Thấy chú đứng bán xăng có vẻ rất chi là tận tụy và vui vẻ. Xe vào, chú rạp người chào rõ to. Mang nước ra cho khách thì đặt trên mâm, bê bằng cả hai tay. Khách đi cũng cúi rạp người chào. Mình dòm và nghĩ nếu mình làm việc cũng vui vẻ như chú này, chắc là bản thân mình cũng thấy sướng.

Ấn tượng 2 là lúc đi công viên Halim. Có con công màu trắng xòe đuôi múa. Bà con xúm vào thi nhau chụp hình xong rồi rối rít ... cám ơn con công. Cám ơn dùng kiểu câu lịch sự đàng hoàng nhá. Con công nghe mà hiểu chắc nó cũng phê.

Nói chung, Jeju đẹp. Bờ biển không dài và nhiều cát trắng như biển VN, nhưng bù lại các vách đá, mỏm đá và hang động khá cool. Người ta trồng rất nhiều hoa, chắc còn nhiều gấp mấy lần trên Đà Lạt. Người Hàn khai thác cảnh quan thiên nhiên rất tốt, tất cả các góc đẹp đều được tận dụng tối đa và được giữ sạch đẹp. Đi về, cảm giác hết sức hài lòng. Giống như đi thăm một cái nhà nho nhỏ đơn giản nhưng mà sạch đẹp, thoáng mát, thơm tho và chủ nhà rất hiếu khách vậy. Chả bù với ông du lịch VN. Đi về cứ thấy giống như vào một cái nhà có sân vườn tự nhiên đẹp tuyệt vời, nhưng không sạch, đồ đạc quăng lung tung và chủ nhà thì vừa tham tiền vừa khó chịu, vừa chỉ canh me khách sơ suất là chặt đẹp.

2. Cảm nhận hông tốt

Cũng không có nhiều. Chỉ là vài vụ để rút kinh nghiệm, chẳng hạn là không nên ăn ở mấy cái quán hải sản dọc bờ biển ở Jeju city. Cả bọn đói quá quẹo đại vô một quán, gọi một món giống giống lẩu hải sản ở nhà, họ mang ra một nồi nước thì mặn và không thơm ngon gì cho lắm, hải sản cũng chả có gì đặc biệt. Ăn chả thấy ngon.

Một vụ nữa là cá sống. Cái này thì hơi cá nhân, vì cũng có nhiều người thích cá sống. Ông chủ nhà tốt bụng dắt cả bọn ra chợ, gọi nguyên một bàn cá sống, ốc biển sống, hải sâm sống, bào ngư sống, tùm lum thứ sống ê hề. Vịt với Sid lùn nhìn xong bó hand. Gấu với Phi thì ăn được. Hai người cứ khuyến khích Vịt với Sid "ăn thử đi, không thấy (tanh) gì đâu!". Thì vịt cũng thử, công nhận là cá thì không thấy mùi vị gì cả, bào ngư thì cũng không có mùi, chỉ thấy nó giòn giòn, hải sâm thì mềm mềm. Nhưng mà khổ quá, ăn đồ ăn mà chỉ hy vọng nó đừng có mùi vị gì thì thà ta ăn khoai lang chiên còn khá hơn, vừa thơm vừa ngọt. Thức ăn phải có mùi vị mới là thức ăn chứ!

Nói chung lần này đi Jeju hầu như không thấy gì không tốt. Có lẽ do mình đã bớt so sánh cảnh quan thiên nhiên với VN, mà so sánh những cái khác. Già rồi, bắt đầu thích những thứ thuộc về tiện nghi và giao tiếp, và bắt đầu thấy du lịch không đơn giản chỉ là đi ngó suối ngó rừng.

3. Cảm nhận không biết gọi là gì

Lần này đi Jeju được mời cơm và rủ đi chơi chung, coi như đi ké bạn Phi. Vì cái cô kia mời bạn Phi, còn bạn Phi thì dắt theo 3 đứa.

Phải nói là áy náy cùng cực, khi chạy từ Halim Park về rồi phát hiện ra không phải cô bạn, mà là ba của cô bạn - già rồi, tóc bạc lấm tấm - đã chờ gần cả tiếng ngoài bến xe bus. Cũng áy náy tương tự khi bác í chở riêng ba đứa ăn theo đi suốt ngày hôm sau, đến nơi nào thì ngồi ngoài chờ - lý do là mấy chỗ này bác đi mòn cẳng rồi. Nói chung nếu chỉ có bạn Phi thì họ chỉ cần đi 1 xe - do em cô í lái - và ông bác chẳng phải vất vả đến thế.

Đặc biệt kỳ cục là khi đến nhà cô í ăn cơm. Bác í thì chả biết đứa nào ra đứa nào, nên đối với cả bọn đều thân thiện như nhau. Khi bước vào nhà, cô bạn đang ngồi tiếp chuyện hai ông khách Hongkong, thấy bạn Phi liền mừng rỡ chạy ra đón. Sau một màn ôm ấp và chào hỏi ... riêng bạn Phi, cô sung sướng dẫn bạn Phi vào chỗ ngồi, không hề dòm lại 3 đứa đằng sau cái nào, và thế là cả cái quá trình của mình nó thành thế này: cười toe toét, cúi chào rõ to, ngơ ngác ngó theo, rồi đứng ngẩn ra tự hỏi mình nên làm gì. Sau một lát chả thấy cô í có biểu hiện gì là muốn biết 3 đứa kia là ai, mình đành chạy vào bếp chào bác gái, may mắn thay được đón tiếp hết sức niềm nở (cũng do bác gái đâu biết đứa nào ra đứa nào). Trong bếp chui ra thì cô í cũng đã bắt đầu chào hỏi vui vẻ.

Nói chung, mình chưa từng khoái ăn theo. Cảm giác nó cứ tội lỗi thế nào khi từ một chỗ tham quan bước ra và thấy bác đang chờ ngoài nắng, ba đứa ren rét leo lên xe và ngồi im thin thít cho bác chở đi tới điểm kế.

Kể tiếp bữa cơm hôm đó, khi mọi người đang ngồi nói chuyện thì thấy chú em của cô bạn Hàn đứng ở cửa buồng nhìn ra. Chú này bị bệnh nên nói chung là khờ khạo. Chú cầm một miếng bìa hay cái bảng gì đó mình không nhớ rõ, trên viết chữ rõ to "Eun-sang Eun-sang". Mình có nghe nói cô bạn tên là Eun-seong, nên lúc đó cứ nghĩ chắc mình nghe nhầm tên cô bạn, và chú em này đang gọi chị mình. Chú quanh quẩn được một phút thì người ta đẩy chú vào buồng. Lúc ăn cơm xong, mình xuống bếp phụ bê dưa hấu và thấy chú đang ngồi ăn cơm, mình gật đầu cười chào chú, chú cũng cười chào lại rõ là vui vẻ. Dĩ nhiên, mình chả nói gì thêm, lấy dưa hấu và đi lên.

Sau đó trong lúc ăn dưa hấu mình mới nghĩ ra, có lẽ Eun-sang không phải là tên cô chị, mà là tên chú, và chú lúc đó đang cố gắng tự giới thiệu với khách đến nhà. Lúc đó tự nhiên muốn xuống bếp, nói chuyện gì đó với chú, bất cứ chuyện gì, chẳng hạn như hỏi "Tên you là Eun-sang phải không?". Chắc chú sẽ vui lắm.

Nhưng khi mình ăn dưa hấu xong thì chú đã vào buồng trở lại, và từ đó đến cuối buổi không thấy đâu nữa. Trước khi về, mình cố gắng nhìn vào buồng hy vọng thấy chú quanh quẩn, để có thể gọi vào "chào tạm biệt Eun-sang", nhưng cũng không thấy đâu.

Tối hôm đó, ngâm mình trong bồn tắm, đầu mình cứ lẩn quẩn hình ảnh của đứa bé đáng thương - chú cũng chẳng bé nữa, nhưng trí óc chắc vẫn là một thằng bé thôi - đang cố gắng kêu gọi sự chú ý một cách vô thanh vô tức "Eun-sang, tên tôi là Eun-sang"...

Mà khách khứa, kể cả mình nữa, thì bằng sự ái ngại và cảm thông chết tiệt với chủ nhà, đã lờ tịt chú đi mất rồi.

Con mèo

Buổi sáng. Hai đứa vừa bước ra khỏi nhà. Trời trong, gió nhẹ và mát như nước, hàng cây dọc con dốc vẫn đang vẫy những cái lá xanh lấp lánh.

"Gió dễ chịu quá!"

"Mùi rác hôi quá!" - gấu mèo đáp. Mặt hết sức khoái chí vì trêu được tôi.

Tôi gầm gừ, làm ra vẻ muốn bóp cổ gấu. Đúng là có mấy bao rác nhỏ dọc bên đường, kế bên mấy cái hàng rào đậu xe. Lũ mèo hay quanh quẩn ở đó bới rác. Nhưng cũng chả có mùi gì.

Hai đứa đi dọc con dốc, tận hưởng không khí buổi sáng.

"Có con mèo kìa!"

"Đâu? mèo đâu?" - tôi dòm vào hàng rào tìm con mèo.

Và ngay lúc đó, một trong những chiếc xe hơi lăn bánh. Nghe gấu mèo la lên:

"Úi, cán chết mèo rồi!"

Trên khoảng đất trống nơi chiếc xe vừa rời đi, có một vệt lông màu trắng đang quăng quật. Một con mèo trắng có mấy đốm xám. Không biết nó đã bị cán trúng chỗ nào, nhưng đầu nó nghoẹo sang một bên, thân người vặn vẹo trong một tư thế kỳ cục, cứ thế tự quăng mình lên đến mấy tấc, rơi bịch xuống, rồi bật qua phía khác. Như một quả bóng tuyệt vọng.

Mãi sau này tôi mới nhớ ra, lúc đó con mèo không kêu lên một tiếng nào cả. Nó giãy giụa, quăng quật, đau đớn trong câm lặng.

Một con mèo tam thể khác cứ vòng quanh gần nó, nhìn và cũng không hề kêu lên tiếng nào.

Chỉ có tôi là la lên, cố gắng bịt chặt miệng lại trong khi hét lên, và nhìn con mèo.

Tôi đã không dám lại gần. Tôi sợ khi lại gần có thể nhìn rõ hơn cái mà ở khoảng cách này đôi mắt cận thị của tôi không cho phép, như vết thương có thể có của con mèo, hay cái đầu hoặc thân hình bẹp dúm của nó (có thể lắm chứ), hay nét mặt của nó.

Thế là tôi cứ đứng đó, hét lên, và cầm tay gấu đi qua, cho đến lúc gấu nói "làm sao để cứu con mèo bây giờ?"

Tôi dừng lại. Xấu hổ vì mình đã không nghĩ ra điều đó sớm hơn.

Có nhiều lúc, tôi lại hiểu ra thêm một nấc vì sao mình thương gấu. Như lúc này.

Trong đầu chạy rất nhanh các khả năng có thể, và tôi lắc đầu "mình chả làm gì được cả".

Thật đáng buồn, trong sự thực không giống như những câu chuyện tôi đang đọc, khi mà người ta mang những con vật bị thương về nhà và băng bó cho nó.

Tôi dám chắc cả hai đứa không đứa nào biết cách nắn lại xương gãy, băng bó hay làm những thứ đại loại như vậy. Chưa kể hình dáng vặn vẹo của con mèo đã cho tôi biết nó không chỉ có vài cái xương gãy.

Sau đó gấu mèo cho tôi biết, lúc đó gấu đã nhìn thấy máu trào ra khóe miệng con mèo. Dấu hiệu của sự không cứu chữa được.

Nhưng lúc đó, gấu chỉ lặp lại "làm sao để cứu mèo bây giờ?"

Và tôi nén những hình dung khủng khiếp trong đầu mình xuống, kéo tay gấu quay trở lại. Nếu không quay lại, câu hỏi đó sẽ lặp lại trong đầu tôi mãi.

Chung quanh đây hình như không có trạm thú y nào. Nếu lại gần con mèo rồi, tôi cũng không nghĩ ra mình sẽ làm gì. Có điều không thể không quay lại.

Nhưng từ xa, hai đứa thấy vệt lông trắng đã nằm im lìm dưới đất. Không động đậy nữa.

"Mèo chết rồi!" - cùng với câu nói đó, tôi thấy mình độc ác, vì tôi cũng thấy nhẹ nhõm nữa.

"Ừ, không cứu được nữa" - gấu mèo đồng ý.

"Vậy là nó nhẹ nhàng rồi..."

"Hay mình chôn nó đi?"

"Mình đâu có chỗ nào để chôn nó..."

Ừ nhỉ, chẳng lẽ lại vác cuốc vào sân chung cư của người ta đào hố trộm để chôn mèo.

Và hai đứa nắm tay nhau đi.

Buổi sáng, gió vẫn thổi. Những chiếc lá xanh vẫn lấp lánh. Hoa hồng vẫn nở trên đầu hàng rào.

Nhưng có một sinh mệnh nhỏ bé đã ra đi.

Hay là nó vẫn còn nằm đó, đau đớn, im lìm, hấp hối và cảm thấy sự sống dần dần trôi đi?

Tôi không biết, tôi đã quá nhát gan để có thể biết được điều đó.

***

Suốt đường đi, tôi cứ nghĩ vẩn vơ.

Lúc thì nghĩ mọi chuyện sẽ như thế nào, nếu giả sử mèo còn sống, hai đứa nhặt con mèo và mang nó đến bệnh viện. Chắc chắn người ta sẽ bảo đây không phải bệnh viện thú y, và chỉ bọn tôi đến một chỗ khác.

Biết đâu con mèo sẽ được cứu?

Nhưng gấu mèo đoan chắc nó sẽ chết. Gấu nhìn thấy lúc xe cán ngang qua người nó, mọi thứ chắc là dập nát hết cả.

Rồi tôi nghĩ nếu thay vào con mèo là một con người thì sao? Lẽ nào tôi cũng sợ hãi đến mức không dám nhìn và không dám lại gần?

Tôi tự an ủi mình là trường hợp đó sẽ khác. Tôi sẽ gọi cấp cứu, dĩ nhiên rồi. Người ta không thể gọi cấp cứu cho một con mèo. Tôi có thể nghe xem người đó còn thở không, gọi hàng xóm, gọi taxi, làm bất cứ chuyện gì tôi có thể làm.

Tôi tự an ủi mình bằng cái câu N hay nói mỗi lần nhắc lại chuyện hồi xưa N bị phỏng và tôi sang thay băng hàng ngày "sao lúc đó KA hông sợ hay vậy ta". Cái chân N lúc đó nhìn cũng ghê lắm, nhưng đúng là tôi đã chiến thắng được sự sợ hãi.

Và cứ thế, tôi an ủi tôi, nhưng mãi không thoát khỏi cái nỗi sợ rằng tôi đã trở nên nhát gan, hoặc máu lạnh đến nỗi có thể bỏ mặc kẻ khác.

Dù rằng kẻ khác đó chỉ là một con mèo bất hạnh nằm lại trên con dốc buổi sáng, dưới những tàng lá xanh lấp lánh.