Gấu nói, dạo này trên VNExpress có cuộc tranh cãi mới về chuyện sống ở Mỹ khổ hay sướng. Người nào ở VN sướng mà sang bên đó vất vả hơn thì kêu khổ. Người nào ở VN cũng đã khổ mà sang đó thấy dễ sống hơn thì kêu sướng. Nói chung, sướng khổ không phải do cuộc sống hiện tại, mà do cách mình so sánh nó với cuộc sống mà mình muốn.
Mình cũng tò mò nên đọc thử một bài. Ngay khúc đầu, tác giả kể "Khi còn ở Việt Nam, tất cả những việc tôi phải làm là ăn và học; thi thoảng cuối tuần mới giúp dì và mẹ đi bán hàng". Đọc tới đó mình cười cái khì.
Nếu so sánh giữa chuyện "ăn và học" với chuyện đi làm, thì dĩ nhiên đi làm cực hơn. Nói vậy chẳng thà nói, sao hồi nhỏ tui sướng quá, chẳng làm gì chỉ cần ăn và ngủ, mà bây giờ tui khổ sở vậy nè trời.
Mình nghĩ, bây giờ mà cô đó muốn chẳng làm gì ngoài ăn và học thì ngay cả ở VN chắc cũng khó, trừ khi mẹ cổ đồng ý bán hàng nuôi cổ suốt đời. Tới một lúc nào đó, người ta sẽ phải tự lo cho mình. Nếu không tự lo được thì đói. Đó là quy luật tồn tại.
Bởi vậy, mình đọc mớ than vãn về chuyện phải đi làm đầu tắt mặt tối, phải trả một đống bill, phải tốn tiền thuốc men... thấy thiệt nhảm nhí. Bịnh thì phải uống thuốc. Xài điện thoại, xài điện, xài nước, xài gaz thì phải trả tiền bill. Muốn có tiền thì phải đi làm. Đến con cá còn phải lo kiếm ăn để tồn tại, nói gì con người.
Thật ra cổ cũng có thể chọn cách ... lên rừng sống, không tốn tiền nhà. Lượm củi về nấu, múc nước suối xài, khỏi xài PC, khỏi tốn tiền điện nước gaz internet. Đau bịnh thì ...kiếm lá thuốc. Lúc đó chắc cổ sẽ còn than nặng hơn bi giờ.
Mình nghĩ, khi người ta làm gì, tức là người ta có một mục tiêu, và đã quyết định đánh đổi một vài thứ khác vì mục tiêu đó. Chẳng có gì là free (trừ mấy cái free hug mình có thể kiếm được ngoài Myungdong). Quyết định qua Mỹ, tức là đánh đổi một môi trường này lấy một môi trường khác, đổi một tương lai này lấy một tương lai khác, một cuộc sống này lấy một cuộc sống khác.
Mà hình như trong suốt đời một người, bao giờ cũng phải lựa chọn và đánh đổi. Rất ít khi mình có thể có được mọi thứ một cách vẹn toàn. Mua đồ thì phải mất tiền. Rẽ trái thì không thể rẽ phải. Chỉ có hai tay, cầm thứ này lên sẽ phải bỏ thứ khác xuống.
Vấn đề là, một khi đã đánh đổi A lấy B, và cái được lựa chọn không hoàn toàn tốt, thì thế nào?
Marry nói: tớ vẫn thấy B tốt hơn A.
Fred nói: A tốt hơn, phải chi hồi đó tớ chọn A.
Jane nói: tớ thấy A với B đều có mặt tốt và xấu cả.
Marry là người lạc quan nhất và vui vẻ nhất. Fred là người khổ não nhất. Và Jane là người bình tĩnh nhất, nhưng không vui bằng Marry.
Mà thiệt ra, mình nghĩ tất cả bọn họ đều không đúng. Vì khi họ chọn, thì hai option đó là B và A. Sau một thời gian, B đã phát triển thành B', và A thì vì không được chọn, nên đã mãi mãi nằm lại vào quá khứ. Vào thời điểm họ kết luận, thật ra họ so sánh một cái có thật, khác nhiều ít với cái họ đã chọn, với một cái không còn có thật nữa.
Gọi điện thoại
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, August 03, 2010
/
Comments: (0)
Có hai cuộc gọi mà mình muốn gọi nhất, nhưng chưa làm.
Thứ nhất là gọi cho vợ Tài. Cách đây chừng 4-5 năm, một bữa đang làm việc thì mẹ gọi mình trên Yahoo, con ơi có đứa nói là vợ thằng Tài gọi cho con, báo thằng Tài nó mất rồi.
Mình nhớ bữa đó mình hớt hãi hỏi mẹ, sao nó mất vậy mẹ. Mẹ nói nghe kể nó bị viêm não. Vợ nó nhớ con là bạn thằng Tài, nên gọi cho con hay. Mẹ nói con đi Hàn rồi, nó cho số điện thoại nè.
Mình cẩn thận ghi số điện thoại vào cuốn sổ mình hay dùng, thầm nghĩ lát tối sẽ gọi. Mà hết card rồi, sẽ phải đi mua. Rồi thì tối đó bận hay sao đó mà cũng không mua card, tự hẹn hôm sau. Rồi sau đó, bữa thì không nhớ ra, bữa thì nhớ ra mà không có card sẵn, cũng có bữa nhớ ra, có card, nhưng cuốn sổ có ghi số điện thoại thì lại quăng đâu mất.
Mà cũng có lúc, cầm số điện thoại lên, nghĩ tới chuyện chạy ra đầu đường mua cái card, xong rồi quay số. Cũng dễ thôi mà! Bên kia Mai (hình như nhỏ tên là Mai, mình gặp có một lần nên không nhớ kỹ lắm) sẽ alo. Rồi mình sẽ nói Kim Anh đây nè, Mai nhớ không. Mai sẽ nói nhớ chứ. Rồi mình sẽ nói... Nghĩ tới đó, tự nhiên thấy không biết nói gì để giải thích cho chuyện cả mấy tháng rồi mình mới gọi điện. Chẳng lẽ nói mình quên? Chẳng lẽ nói mình bận? Chẳng lẽ nói mình quăng mất cuốn sổ? Chẳng lẽ nói mình lười đi mua card điện thoại? Lý do nào nghe cũng lạnh lùng đáng ghét như lý do nào. Mình sợ đối diện với lỗi lầm của mình. Mình sợ hiện ra trước mặt Mai một cách trần trụi, đáng ghét, vô tâm. Thế là mình lấy cớ gì đó, như là tối quá rồi chẳng hạn, để hẹn lại lần sau.
Những lần nhớ ra của mình cứ thế thưa dần. Có một thời cuốn sổ bị lạc mất cỡ một năm. Tới lúc ngồi soạn cái thùng đồ cũ tìm ra được nó, mình ngồi nhìn cái địa chỉ một lúc mà ngẩn ngơ không biết làm gì cho phải. Gần hai năm rồi. Giờ gọi điện, mình sẽ nói gì để giải thích sự quên lãng suốt hai năm trời bây giờ?
Cũng thỉnh thoảng nằm mơ thấy Tài. Tỉnh dậy thấy buồn rã người. Mình nhớ cái lúc Tài giới thiệu Mai với mình. Giống kiểu giới thiệu một người thân nhất đời cho một người thân nhất đời khác. Hoặc giống kiểu giới thiệu một người tin cậy nhất đời cho một người tin cậy nhất đời khác.
Vậy mà mình phụ lòng tin của Tài, bằng cách bỏ lửng không thăm hỏi gì Mai vào ngay lúc khó khăn nhất đó.
Một bữa, quyết định mình sẽ không hèn nhát nữa. Mình sẽ gọi điện và xin lỗi Mai. Sẽ hỏi Mai dạo này thế nào, hai mẹ con có ổn không.
Tới lúc cầm số điện thoại lên, chợt nhớ 4-5 năm đã trôi qua. Trong thời gian đó, một người ở VN không biết đã đổi bao nhiêu số điện thoại rồi.
Cũng chẳng biết mình thật sự tin rằng Mai đã đổi số điện thoại, hay đơn giản là mình vẫn còn hèn nhát, nhưng mình đã không gọi thử. Cuốn sổ lại lạc mất lần nữa. Mình cũng không định tìm lại.
==================================
Người thứ hai mình muốn gọi điện là ba.
Hồi đó, mình và hai đứa em đều ủng hộ mẹ chia tay với ba, sau mấy chục năm trời chịu đựng. Ba gửi msg bên Yahoo, trách móc này nọ, dạng như tao không ngờ tụi bay lại ủng hộ mẹ bay làm chuyện xấu. Mình trước giờ mỗi lần thấy ba gọi đều trả lời, lúc đó bực quá lờ tịt luôn. Hai đứa kia cũng lờ tịt.
Vậy là ba mình cũng không online Yahoo nữa. Rồi em mình đổi số điện thoại, nó nói tại ba mình gọi nói này kia làm nó bực. Mình nói vậy đâu được, lỡ ba có gì cần thì sao liên lạc được. Nó nói biết vậy, mà giờ bực quá, thôi để ít bữa rồi ta gọi cho lại số, nói là số kia bị mất.
Xong rồi thôi, từ đó đến giờ ba không online, mình thì không gọi điện. Có lúc tự nhiên nhớ ra suốt mấy năm mình đi Hàn, mình chẳng bao giờ gọi điện cho ba. Toàn là gọi điện cho mẹ (cũng ít ghê lắm, tại mẹ biết xài Yahoo). Toàn là chat chit với mẹ, hỏi mẹ có khỏe không, có bị đau chân không, bị huyết áp không, nghe mẹ kể chuyện này chuyện khác. Toàn là nghe mẹ nói mẹ nhớ Ti quá, mẹ muốn Ti ở nhà mẹ nấu cho ăn. Lâu lắm ba mới online một lần, lúc mẹ vắng nhà. Mình hỏi ba khỏe không, ba nói ba cũng ổn, hỏi con khỏe không, xong rồi kể chuyện cần mình giúp đỡ. Mình dạ, ba để con gửi tiền về. Nói chuyện xong, ngồi nghe buồn chao buồn chát. Lẩn thẩn nghĩ nếu mình kể ba nghe chuyện bên này có thời gian mình thiếu tiền ăn tới mức nhìn đồ ăn họ quăng trong thùng rác cũng thèm, thì ba sẽ phản ứng thế nào. Rồi lại nghĩ nếu ba không cần mình, ba có online hỏi mình không.
Bây giờ, cả năm rưỡi đã trôi qua từ msg cuối cùng của ba, mình mới nhớ ra hồi xưa mình chả bao giờ gọi điện hỏi thăm ba cả. Mới nhớ ra mình cũng chẳng nói được những câu như con nhớ ba quá. Thỉnh thoảng muốn gọi điện cho ba hỏi thăm, nghĩ tới chuyện mình alo con nè ba, rồi ba sẽ trả lời thế nào. Sẽ bình thường hỏi Ti đó hả, khỏe không con, ba cũng ổn. Hay là sẽ trách móc tụi bay có nhớ gì đến tao đâu. Nghĩ tới chuyện bị trách móc, mình lại thôi. Mặc dù có khi coi phim thấy ông già cô độc đáng thương, tự nhiên nghĩ tới ba mình, về già không lẽ cũng vậy sao?
Giờ ngồi viết những dòng này, tự nhiên thấy tất cả những nỗi sợ của mình là vô nghĩa lý. Giả như bị trách móc đi nữa, cũng đúng thôi mà!
Quyết định gửi cho ba một offline msg, và hỏi số điện thoại từ nhỏ em.
Thứ nhất là gọi cho vợ Tài. Cách đây chừng 4-5 năm, một bữa đang làm việc thì mẹ gọi mình trên Yahoo, con ơi có đứa nói là vợ thằng Tài gọi cho con, báo thằng Tài nó mất rồi.
Mình nhớ bữa đó mình hớt hãi hỏi mẹ, sao nó mất vậy mẹ. Mẹ nói nghe kể nó bị viêm não. Vợ nó nhớ con là bạn thằng Tài, nên gọi cho con hay. Mẹ nói con đi Hàn rồi, nó cho số điện thoại nè.
Mình cẩn thận ghi số điện thoại vào cuốn sổ mình hay dùng, thầm nghĩ lát tối sẽ gọi. Mà hết card rồi, sẽ phải đi mua. Rồi thì tối đó bận hay sao đó mà cũng không mua card, tự hẹn hôm sau. Rồi sau đó, bữa thì không nhớ ra, bữa thì nhớ ra mà không có card sẵn, cũng có bữa nhớ ra, có card, nhưng cuốn sổ có ghi số điện thoại thì lại quăng đâu mất.
Mà cũng có lúc, cầm số điện thoại lên, nghĩ tới chuyện chạy ra đầu đường mua cái card, xong rồi quay số. Cũng dễ thôi mà! Bên kia Mai (hình như nhỏ tên là Mai, mình gặp có một lần nên không nhớ kỹ lắm) sẽ alo. Rồi mình sẽ nói Kim Anh đây nè, Mai nhớ không. Mai sẽ nói nhớ chứ. Rồi mình sẽ nói... Nghĩ tới đó, tự nhiên thấy không biết nói gì để giải thích cho chuyện cả mấy tháng rồi mình mới gọi điện. Chẳng lẽ nói mình quên? Chẳng lẽ nói mình bận? Chẳng lẽ nói mình quăng mất cuốn sổ? Chẳng lẽ nói mình lười đi mua card điện thoại? Lý do nào nghe cũng lạnh lùng đáng ghét như lý do nào. Mình sợ đối diện với lỗi lầm của mình. Mình sợ hiện ra trước mặt Mai một cách trần trụi, đáng ghét, vô tâm. Thế là mình lấy cớ gì đó, như là tối quá rồi chẳng hạn, để hẹn lại lần sau.
Những lần nhớ ra của mình cứ thế thưa dần. Có một thời cuốn sổ bị lạc mất cỡ một năm. Tới lúc ngồi soạn cái thùng đồ cũ tìm ra được nó, mình ngồi nhìn cái địa chỉ một lúc mà ngẩn ngơ không biết làm gì cho phải. Gần hai năm rồi. Giờ gọi điện, mình sẽ nói gì để giải thích sự quên lãng suốt hai năm trời bây giờ?
Cũng thỉnh thoảng nằm mơ thấy Tài. Tỉnh dậy thấy buồn rã người. Mình nhớ cái lúc Tài giới thiệu Mai với mình. Giống kiểu giới thiệu một người thân nhất đời cho một người thân nhất đời khác. Hoặc giống kiểu giới thiệu một người tin cậy nhất đời cho một người tin cậy nhất đời khác.
Vậy mà mình phụ lòng tin của Tài, bằng cách bỏ lửng không thăm hỏi gì Mai vào ngay lúc khó khăn nhất đó.
Một bữa, quyết định mình sẽ không hèn nhát nữa. Mình sẽ gọi điện và xin lỗi Mai. Sẽ hỏi Mai dạo này thế nào, hai mẹ con có ổn không.
Tới lúc cầm số điện thoại lên, chợt nhớ 4-5 năm đã trôi qua. Trong thời gian đó, một người ở VN không biết đã đổi bao nhiêu số điện thoại rồi.
Cũng chẳng biết mình thật sự tin rằng Mai đã đổi số điện thoại, hay đơn giản là mình vẫn còn hèn nhát, nhưng mình đã không gọi thử. Cuốn sổ lại lạc mất lần nữa. Mình cũng không định tìm lại.
==================================
Người thứ hai mình muốn gọi điện là ba.
Hồi đó, mình và hai đứa em đều ủng hộ mẹ chia tay với ba, sau mấy chục năm trời chịu đựng. Ba gửi msg bên Yahoo, trách móc này nọ, dạng như tao không ngờ tụi bay lại ủng hộ mẹ bay làm chuyện xấu. Mình trước giờ mỗi lần thấy ba gọi đều trả lời, lúc đó bực quá lờ tịt luôn. Hai đứa kia cũng lờ tịt.
Vậy là ba mình cũng không online Yahoo nữa. Rồi em mình đổi số điện thoại, nó nói tại ba mình gọi nói này kia làm nó bực. Mình nói vậy đâu được, lỡ ba có gì cần thì sao liên lạc được. Nó nói biết vậy, mà giờ bực quá, thôi để ít bữa rồi ta gọi cho lại số, nói là số kia bị mất.
Xong rồi thôi, từ đó đến giờ ba không online, mình thì không gọi điện. Có lúc tự nhiên nhớ ra suốt mấy năm mình đi Hàn, mình chẳng bao giờ gọi điện cho ba. Toàn là gọi điện cho mẹ (cũng ít ghê lắm, tại mẹ biết xài Yahoo). Toàn là chat chit với mẹ, hỏi mẹ có khỏe không, có bị đau chân không, bị huyết áp không, nghe mẹ kể chuyện này chuyện khác. Toàn là nghe mẹ nói mẹ nhớ Ti quá, mẹ muốn Ti ở nhà mẹ nấu cho ăn. Lâu lắm ba mới online một lần, lúc mẹ vắng nhà. Mình hỏi ba khỏe không, ba nói ba cũng ổn, hỏi con khỏe không, xong rồi kể chuyện cần mình giúp đỡ. Mình dạ, ba để con gửi tiền về. Nói chuyện xong, ngồi nghe buồn chao buồn chát. Lẩn thẩn nghĩ nếu mình kể ba nghe chuyện bên này có thời gian mình thiếu tiền ăn tới mức nhìn đồ ăn họ quăng trong thùng rác cũng thèm, thì ba sẽ phản ứng thế nào. Rồi lại nghĩ nếu ba không cần mình, ba có online hỏi mình không.
Bây giờ, cả năm rưỡi đã trôi qua từ msg cuối cùng của ba, mình mới nhớ ra hồi xưa mình chả bao giờ gọi điện hỏi thăm ba cả. Mới nhớ ra mình cũng chẳng nói được những câu như con nhớ ba quá. Thỉnh thoảng muốn gọi điện cho ba hỏi thăm, nghĩ tới chuyện mình alo con nè ba, rồi ba sẽ trả lời thế nào. Sẽ bình thường hỏi Ti đó hả, khỏe không con, ba cũng ổn. Hay là sẽ trách móc tụi bay có nhớ gì đến tao đâu. Nghĩ tới chuyện bị trách móc, mình lại thôi. Mặc dù có khi coi phim thấy ông già cô độc đáng thương, tự nhiên nghĩ tới ba mình, về già không lẽ cũng vậy sao?
Giờ ngồi viết những dòng này, tự nhiên thấy tất cả những nỗi sợ của mình là vô nghĩa lý. Giả như bị trách móc đi nữa, cũng đúng thôi mà!
Quyết định gửi cho ba một offline msg, và hỏi số điện thoại từ nhỏ em.
Sống có ích
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
... thì sẽ được mọi người thương.
Nếu cùng lắm hổng có ai thương, thì ít ra mình cũng thương được mình ^^
Nếu cùng lắm hổng có ai thương, thì ít ra mình cũng thương được mình ^^
Gió
Posted by
Ugly duckling
on Friday, July 23, 2010
/
Comments: (1)
Hôm nay trời muốn mưa, hơi âm u và nhiều gió. Đúng kiểu mình thích.
Mình lại sắp sửa Gone With The Wind, dịch ra tiếng việt là gió chiều nào ta ... bay chiều đó. Mấy cái kế hoạch có vẻ bị đảo lộn cả, thôi thì cứ mặc cho cuộc sống cuốn mình đi xem thử đến đâu.
Tối qua nằm mơ thấy bạn. Lại nhớ tới hồi nhỏ xíu nhỏ xiu mình nằm mơ thấy chơi với một đứa bạn tên là gió. Suốt mười mấy năm mình đã đinh ninh đến một lúc nào đó mình sẽ có một đứa bạn có tên như vậy. Cho tới lúc bạn xuất hiện, mình tin là đã gặp được đứa bạn trong giấc mơ hồi xa xưa.
Trong mơ, vẫn là cảm giác ấm áp và tin cậy. Lúc tỉnh dậy, mình nghĩ tới việc cách đây ít ngày mình hỏi ý kiến của bạn về một dự định. Mình có kinh nghiệm là làm theo lời khuyên của bạn bao giờ thì cũng có kết quả tốt. Cái cảm giác tin cậy trong mơ làm mình rất muốn làm theo lời bạn một lần nữa.
Nhưng rút cục mình không làm theo. Nói đúng hơn, ý kiến của bạn là 60-40, và mình chọn phía 40.
Chiều nay, ăn cơm xong, đi bộ một vòng trên con đường rất nhiều gió, mình nghĩ, bạn vẫn ủng hộ mình, dù mình lựa chọn thế nào.
Mình lại sắp sửa Gone With The Wind, dịch ra tiếng việt là gió chiều nào ta ... bay chiều đó. Mấy cái kế hoạch có vẻ bị đảo lộn cả, thôi thì cứ mặc cho cuộc sống cuốn mình đi xem thử đến đâu.
Tối qua nằm mơ thấy bạn. Lại nhớ tới hồi nhỏ xíu nhỏ xiu mình nằm mơ thấy chơi với một đứa bạn tên là gió. Suốt mười mấy năm mình đã đinh ninh đến một lúc nào đó mình sẽ có một đứa bạn có tên như vậy. Cho tới lúc bạn xuất hiện, mình tin là đã gặp được đứa bạn trong giấc mơ hồi xa xưa.
Trong mơ, vẫn là cảm giác ấm áp và tin cậy. Lúc tỉnh dậy, mình nghĩ tới việc cách đây ít ngày mình hỏi ý kiến của bạn về một dự định. Mình có kinh nghiệm là làm theo lời khuyên của bạn bao giờ thì cũng có kết quả tốt. Cái cảm giác tin cậy trong mơ làm mình rất muốn làm theo lời bạn một lần nữa.
Nhưng rút cục mình không làm theo. Nói đúng hơn, ý kiến của bạn là 60-40, và mình chọn phía 40.
Chiều nay, ăn cơm xong, đi bộ một vòng trên con đường rất nhiều gió, mình nghĩ, bạn vẫn ủng hộ mình, dù mình lựa chọn thế nào.
Mơ nhảm
Posted by
Ugly duckling
on Friday, July 16, 2010
/
Comments: (0)
Nằm mơ thấy mình vốn là con trai, thậm chí là tướng cướp biển, mà bị biến thành con gái.
Cướp biển biến thành con gái rồi thì thiệt thảm. Lang bạt đến một thị trấn kia, trọ trong một quán rượu (giống giống kiểu mở đầu của truyện Đảo châu báu ghê!). Thủ hạ cũ chia làm 2 phe, một phe trung thành, tìm cách giúp đỡ. Một phe phản bội, tìm cách lật đổ tiêu diệt cướp biển.
Thành con gái, cướp biển gặp ai cũng bị ăn hiếp. Cũng có người tốt bụng giúp đỡ (không nhớ nổi có phải là một anh đẹp trai không, nằm mơ nên hình ảnh không rõ ràng >.< ). Rồi bắt đầu cùng nhau chiến đấu chống lại bọn thủ hạ phản bội và những người xấu...
Nói chung là mơ rất nhảm, và rất giống phim, hé hé.
Lâu rồi mình không mơ kiểu này. Tỉnh dậy thấy khoái khoái. Giống như trong vòng 8 tiếng đồng hồ, mình đã sống một cuộc đời khác.
Cướp biển biến thành con gái rồi thì thiệt thảm. Lang bạt đến một thị trấn kia, trọ trong một quán rượu (giống giống kiểu mở đầu của truyện Đảo châu báu ghê!). Thủ hạ cũ chia làm 2 phe, một phe trung thành, tìm cách giúp đỡ. Một phe phản bội, tìm cách lật đổ tiêu diệt cướp biển.
Thành con gái, cướp biển gặp ai cũng bị ăn hiếp. Cũng có người tốt bụng giúp đỡ (không nhớ nổi có phải là một anh đẹp trai không, nằm mơ nên hình ảnh không rõ ràng >.< ). Rồi bắt đầu cùng nhau chiến đấu chống lại bọn thủ hạ phản bội và những người xấu...
Nói chung là mơ rất nhảm, và rất giống phim, hé hé.
Lâu rồi mình không mơ kiểu này. Tỉnh dậy thấy khoái khoái. Giống như trong vòng 8 tiếng đồng hồ, mình đã sống một cuộc đời khác.
Lại linh tinh
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, June 17, 2010
/
Comments: (0)
Than một cái coi, bữa giờ làm việc điên khùng. Tới mức mình đâm ra hay cười he he. Và hay vui vẻ một cách bất thường. Chắc là nếu miserable mà quá độ thì nó thành ra happy.
Hôm nay đọc một bài báo, tự nhiên hiểu tại sao hồi xưa họ đối xử với mình tệ quá. Bài báo nó nói về một loạt những triệu chứng chung chung của người trong hoàn cảnh đó, và nó đúng một cách kỳ lạ, không sai chữ nào hết. Nó làm mình hiểu ra là họ không cố ý gì, tại hoàn cảnh vậy thì người dễ thành ra vậy, và tại mình là người bên cạnh họ nên dĩ nhiên là mình phải chịu trận thôi. Nói chung là nên thông cảm, hoặc chạy ra xa xa là xong.
Cũng hôm nay, có vài việc lại làm mình nhớ tới một truyện mình đã đọc, ý nghĩa của nó là, nếu một người cho và một người nhận, thì người cho thường sẽ cảm thấy hài lòng hơn, và sẽ có thiện cảm với người nhận hơn (dĩ nhiên là cũng phải nhận một cách tử tế). Vậy nên thỉnh thoảng cũng nên biết nhận nữa.
Hôm nay đọc một bài báo, tự nhiên hiểu tại sao hồi xưa họ đối xử với mình tệ quá. Bài báo nó nói về một loạt những triệu chứng chung chung của người trong hoàn cảnh đó, và nó đúng một cách kỳ lạ, không sai chữ nào hết. Nó làm mình hiểu ra là họ không cố ý gì, tại hoàn cảnh vậy thì người dễ thành ra vậy, và tại mình là người bên cạnh họ nên dĩ nhiên là mình phải chịu trận thôi. Nói chung là nên thông cảm, hoặc chạy ra xa xa là xong.
Cũng hôm nay, có vài việc lại làm mình nhớ tới một truyện mình đã đọc, ý nghĩa của nó là, nếu một người cho và một người nhận, thì người cho thường sẽ cảm thấy hài lòng hơn, và sẽ có thiện cảm với người nhận hơn (dĩ nhiên là cũng phải nhận một cách tử tế). Vậy nên thỉnh thoảng cũng nên biết nhận nữa.
Bình bình
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, June 10, 2010
/
Comments: (3)
Nguyễn Ngọc Tư nói: "Trong chúng ta có người rất sợ đáy sâu và đỉnh cao, nên chọn sống an toàn bình bình, nhạt nhòa, không tăm tích."
Có vẻ mình cũng sợ đáy sâu và đỉnh cao thiệt (vd như nhìn xuống vực thì sợ, leo lên cao thì chóng mặt), nên mình cũng khoái sống bình bình.
Sống bình bình có cái sướng của bình bình. Ngủ ngon, sáng dậy vừa nướng lăn nướng lóc vừa nghe chim hót. Ăn ngon, ăn toàn đồ bèo bèo như thịt luộc chấm nước mắm mà vẫn thấy ngon tê cả người. Lúc đi làm bỏ 1000 mua lon nước lạnh uống cũng thấy sung sướng đầy đủ lắm.
Thiệt ra thì cũng có một thời hoài bão ghê lắm. Có lần đi gặp mấy ông bạn lớn, khoe "Em vừa xin gia nhập Hội sinh viên". Mấy ổng trợn mắt "gia nhập làm gì?", thậm chí có ông nói "em có bị khùng không?". Mình đỏ mặt, thì chính là do nghe mấy ổng suốt ngày chê không có ai chịu làm (ý là nói mấy người trong Đoàn Hội chỉ giỏi nói), nên mình mới nảy ý muốn nhảy vô làm thử một cái gì đó.
Giờ thì mình cũng gia nhập vô hội chê, tức là lâu lâu ngồi chê chính phủ tham nhũng, chê đạo đức xã hội suy đồi, chê blah blah blah... cho sướng miệng, chứ chẳng còn mơ ước làm gì nữa. Lâu lâu nghĩ tới cảnh về già kiếm cái vườn trồng cây, giăng cái võng, nằm đu đưa trong sân gió, thấy cũng khoái. Chẳng còn muốn "làm gì đó cho xã hội tốt đẹp lên".
Cách đây vài năm, còn nghĩ lúc có đủ tiền mình muốn lên vùng cao dạy học cho mấy đứa nhỏ. Giờ nghĩ đến vùng cao, lại nghĩ đến muỗi, nắng nóng với WC thiên nhiên là thấy ngán.
Có vẻ mình sẽ sống "nhạt nhòa" như NNT nói, rồi sẽ chết và biến mất "không tăm tích".
Có vẻ mình cũng sợ đáy sâu và đỉnh cao thiệt (vd như nhìn xuống vực thì sợ, leo lên cao thì chóng mặt), nên mình cũng khoái sống bình bình.
Sống bình bình có cái sướng của bình bình. Ngủ ngon, sáng dậy vừa nướng lăn nướng lóc vừa nghe chim hót. Ăn ngon, ăn toàn đồ bèo bèo như thịt luộc chấm nước mắm mà vẫn thấy ngon tê cả người. Lúc đi làm bỏ 1000 mua lon nước lạnh uống cũng thấy sung sướng đầy đủ lắm.
Thiệt ra thì cũng có một thời hoài bão ghê lắm. Có lần đi gặp mấy ông bạn lớn, khoe "Em vừa xin gia nhập Hội sinh viên". Mấy ổng trợn mắt "gia nhập làm gì?", thậm chí có ông nói "em có bị khùng không?". Mình đỏ mặt, thì chính là do nghe mấy ổng suốt ngày chê không có ai chịu làm (ý là nói mấy người trong Đoàn Hội chỉ giỏi nói), nên mình mới nảy ý muốn nhảy vô làm thử một cái gì đó.
Giờ thì mình cũng gia nhập vô hội chê, tức là lâu lâu ngồi chê chính phủ tham nhũng, chê đạo đức xã hội suy đồi, chê blah blah blah... cho sướng miệng, chứ chẳng còn mơ ước làm gì nữa. Lâu lâu nghĩ tới cảnh về già kiếm cái vườn trồng cây, giăng cái võng, nằm đu đưa trong sân gió, thấy cũng khoái. Chẳng còn muốn "làm gì đó cho xã hội tốt đẹp lên".
Cách đây vài năm, còn nghĩ lúc có đủ tiền mình muốn lên vùng cao dạy học cho mấy đứa nhỏ. Giờ nghĩ đến vùng cao, lại nghĩ đến muỗi, nắng nóng với WC thiên nhiên là thấy ngán.
Có vẻ mình sẽ sống "nhạt nhòa" như NNT nói, rồi sẽ chết và biến mất "không tăm tích".
Coi phim
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Dạo này, hai đứa coi phim cũng hay tán nhảm nữa
***
Coi Cô Gái Đồ Long version mới:
- Đại hiệp Võ đang gì kỳ, sao lúc nguyên đám người bị truy sát thì đứng dòm hổng cứu, đợi còn sót lại một người cuối cùng ôm cây Đồ long đao thì nhảy ra cứu. Vậy mà còn nói là ta không quan tâm tới đao.
- Đó thấy chưa, người ta chit ổng xách đao về nhà ngay.
- Ặc, ban đầu nói ghê lắm, bắn có cái phi tiêu đã lăn đùng ra rồi
- Sao cổ có cả đám đệ tử đi theo mà không sai đệ tử mang ổng dìa Võ Đang, còn đi nhờ tiêu cục làm chi rồi dọa git cả nhà người ta
- Cô này có dzậy cũng git cả nhà người ta, ác wá chít phải rồi, tội nghiệp ông chồng bị vạ lây
- blah blah blah...
Kết quả hết tập 1, hai đứa dòm nhau lắc đầu, khỏi coi tập 2 nữa.
Hỏng lẽ hết tuổi coi phim kiếm hiệp rùi?
***
Coi Cô Gái Đồ Long version mới:
- Đại hiệp Võ đang gì kỳ, sao lúc nguyên đám người bị truy sát thì đứng dòm hổng cứu, đợi còn sót lại một người cuối cùng ôm cây Đồ long đao thì nhảy ra cứu. Vậy mà còn nói là ta không quan tâm tới đao.
- Đó thấy chưa, người ta chit ổng xách đao về nhà ngay.
- Ặc, ban đầu nói ghê lắm, bắn có cái phi tiêu đã lăn đùng ra rồi
- Sao cổ có cả đám đệ tử đi theo mà không sai đệ tử mang ổng dìa Võ Đang, còn đi nhờ tiêu cục làm chi rồi dọa git cả nhà người ta
- Cô này có dzậy cũng git cả nhà người ta, ác wá chít phải rồi, tội nghiệp ông chồng bị vạ lây
- blah blah blah...
Kết quả hết tập 1, hai đứa dòm nhau lắc đầu, khỏi coi tập 2 nữa.
Hỏng lẽ hết tuổi coi phim kiếm hiệp rùi?
Mưa và dù
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, May 23, 2010
/
Comments: (0)
Mùa này trời hay mưa. Mưa bên này thì ít khi lớn, cứ lâm râm lâm râm, đủ ướt tóc nếu đi ngoài mưa lâu quá. Nên thiên hạ toàn che dù. Đi ngoài đường, nhìn dù đủ màu đủ kiểu khá vui. Nhớ hồi xưa chú Saad trong lab có cái dù đỏ rực, mỗi lần mưa mà nhìn chú che dù thấy giống phim Ý.
Có bữa mình che dù đứng chờ xe bus, có cô bé chạy ù vô núp vào mái hiên ngay cạnh mình. Cô bé cũng chờ xe bus, miệng đeo khẩu trang, chắc đang bị cảm. Mình suy nghĩ mất một tí, nói chung vì dân Hàn rất ngại người lạ, nên cũng sợ nếu mình kêu cô bé che dù chung cổ lại tưởng mình bị les. Nhưng rồi cũng kêu thử, thấy cổ mừng rỡ cảm ơn, mình cũng mừng.
Bữa nay tới lượt mình quên mang dù. Cái xe bus thì chờ mãi không tới. Nói chung cũng chẳng hy vọng gì có người tử tế cho ké dù, vì thật ra không phải dân Hàn không tốt bụng, nhưng cái truyền thống việc ta ta lo hình như cũng đã thâm căn cố đế. Lên subway hay xe bus cũng ít khi thấy thanh niên đứng dậy nhường chỗ cho người già.
Đứng một hồi, dòm lên thấy hình như trên đầu mình cũng được che một góc dù. Dù của cô bé đằng sau. Tới lượt mình suy nghĩ coi có nên cảm ơn cổ không, vì thiệt tình không biết là cổ cố ý che cho mình, hay là do hai đứa đứng sát nhau, mà cái dù của cổ thì to.
Quay tới quay lui, liếc liếc, thấy cổ cũng không dòm mình, nghĩ giờ mà tự nhiên mình nói cảm ơn có khi cổ tưởng mình khùng, nên cuối cùng cũng không cảm ơn gì ráo. Nhưng thấy ấm áp hẳn ra.
Có bữa mình che dù đứng chờ xe bus, có cô bé chạy ù vô núp vào mái hiên ngay cạnh mình. Cô bé cũng chờ xe bus, miệng đeo khẩu trang, chắc đang bị cảm. Mình suy nghĩ mất một tí, nói chung vì dân Hàn rất ngại người lạ, nên cũng sợ nếu mình kêu cô bé che dù chung cổ lại tưởng mình bị les. Nhưng rồi cũng kêu thử, thấy cổ mừng rỡ cảm ơn, mình cũng mừng.
Bữa nay tới lượt mình quên mang dù. Cái xe bus thì chờ mãi không tới. Nói chung cũng chẳng hy vọng gì có người tử tế cho ké dù, vì thật ra không phải dân Hàn không tốt bụng, nhưng cái truyền thống việc ta ta lo hình như cũng đã thâm căn cố đế. Lên subway hay xe bus cũng ít khi thấy thanh niên đứng dậy nhường chỗ cho người già.
Đứng một hồi, dòm lên thấy hình như trên đầu mình cũng được che một góc dù. Dù của cô bé đằng sau. Tới lượt mình suy nghĩ coi có nên cảm ơn cổ không, vì thiệt tình không biết là cổ cố ý che cho mình, hay là do hai đứa đứng sát nhau, mà cái dù của cổ thì to.
Quay tới quay lui, liếc liếc, thấy cổ cũng không dòm mình, nghĩ giờ mà tự nhiên mình nói cảm ơn có khi cổ tưởng mình khùng, nên cuối cùng cũng không cảm ơn gì ráo. Nhưng thấy ấm áp hẳn ra.
Tu
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, May 20, 2010
/
Comments: (0)
Phật đản là ngày quốc lễ của Hàn. Cũng hơi khó hiểu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy khá công bằng, vì ngày Noel được nghỉ thì Phật đản cũng nên cho nghỉ luôn, không lại thành ra phân biệt đối xử giữa Mr. Chúa với Mr. Phật.
Tưởng bên này đạo Chúa chiếm phần lớn, nhưng hóa ra Phật đản họ cũng ăn mừng om sòm. Đèn lồng treo tung tăng khắp nơi. Ở gần nhà mình có cái building to, thấy họ treo đèn nhiều quá, nhìn lại mới hay tầng trên cùng có cái chùa.
Gọi là cái chùa, vì nó có cái bảng đề tên chùa, với nguyên chữ vạn to đùng trên nó, chứ còn lại thì chẳng có sơn son thiếp vàng, chẳng thấy chuông mõ lầu gác chi hết. Nó chỉ là một tầng của cái building, còn các tầng dưới thì có tiệm tạp hóa, tiệm ăn, massage, video, v.v... Nói chung là đủ món ăn chơi.
Nhìn nó lại nhớ tới một câu gì mình đọc hồi xưa, dịch nghĩa theo online game style thì có nghĩa là "Tu ở núi là tu chân sơ cấp, tu giữa chợ mới là tu chân cao cấp".
Tưởng bên này đạo Chúa chiếm phần lớn, nhưng hóa ra Phật đản họ cũng ăn mừng om sòm. Đèn lồng treo tung tăng khắp nơi. Ở gần nhà mình có cái building to, thấy họ treo đèn nhiều quá, nhìn lại mới hay tầng trên cùng có cái chùa.
Gọi là cái chùa, vì nó có cái bảng đề tên chùa, với nguyên chữ vạn to đùng trên nó, chứ còn lại thì chẳng có sơn son thiếp vàng, chẳng thấy chuông mõ lầu gác chi hết. Nó chỉ là một tầng của cái building, còn các tầng dưới thì có tiệm tạp hóa, tiệm ăn, massage, video, v.v... Nói chung là đủ món ăn chơi.
Nhìn nó lại nhớ tới một câu gì mình đọc hồi xưa, dịch nghĩa theo online game style thì có nghĩa là "Tu ở núi là tu chân sơ cấp, tu giữa chợ mới là tu chân cao cấp".
Mưa
Posted by
Ugly duckling
on Monday, May 17, 2010
/
Comments: (0)
Che cái dù vải loại dùng che nắng, nên mưa vẫn lọt qua.
Thấy mình giống mấy cái cây được tưới, mát rượi và phấn chấn.
Thấy mình giống mấy cái cây được tưới, mát rượi và phấn chấn.
Tiếp xúc thân mật
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (2)
Lúc nhỏ mình ít được mẹ ôm, lại càng không nhớ nổi có lúc nào được mẹ hun không. Mình lớn lên xa lạ với mấy vụ ôm, hun, nắm tay... mặc dù vẫn biết rất rõ là mẹ thương mình lắm. Nhớ có lần đi chợ với mẹ bị lạc, nếu vừa đi vừa nắm tay hay nắm áo mẹ, chắc là không lạc, nhưng nói chung hồi đó mình không có nhiều khái niệm về mấy vụ tiếp xúc như vậy.
Tới cái tuổi có người iu. Tự nhiên cảm thấy một cái nắm tay có ý nghĩa thế nào. Lúc đi chợ mình bắt đầu nghĩ tới chuyện nắm tay mẹ. Lúc nằm ngủ bắt đầu nghĩ tới chuyện ôm mẹ. Nghĩ tới thôi, chứ làm thì thấy thiệt khó khăn, có bữa mình nằm bên cạnh mẹ cả buổi tối nghĩ có nên thò tay qua ôm mẹ không, rồi cuối cùng kết luận "thôi ngủ, trời nóng quá sợ mẹ không thích".
Qua Hàn. Đầu tiên rất shock trước cảnh mấy cô cậu đi bộ ngoài đường hoặc đứng ở bến xe mà ôm nhau chặt cứng, rồi kiss (lên má thôi) ngay trước mắt bàn dân thiên hạ. Vậy mà riết cũng quen. Mẹ qua Hàn chơi, đi subway, lúc xuống ga mẹ kể "hồi nãy có hai đứa nhỏ đóng phim trên subway ghê lắm!". Mình hỏi "Ghê là sao mẹ, tụi nó kiss nhau hả?". Mẹ nói "không, nhưng tụi nó ôm nhau". Mình với gấu cười he he thì thầm, mẹ mà thấy hai đứa mình "đóng phim" trên subway như mọi lần thì không biết sẽ nói sao.
Sống cũng đã nửa đời, lần đầu tiên mình thấy không ngượng ngùng (thiệt ra cũng có, nhưng vẫn có thể vượt qua được) khi nắm tay mẹ, ôm mẹ, hun mẹ. Thấy thiệt hạnh phúc.
=================================
Hôm bữa đi subway, tự nhiên nghĩ ra cái trò nhắm mắt lại coi nếu không nhìn thấy đường thì sẽ cảm thấy sao khi đi subway.
Nhắm một hồi, hiểu ra tại sao khi đến ga người ta thông báo bằng loa "Đã tới ga xxx, cửa ra bên tay phải, có khoảng cách nhỏ giữa sân ga với sàn tàu, xin cẩn thận lúc lên xuống". Khi mà không thấy gì hết, nghĩ tới chuyện bước chân từ tàu lên một cái sân ga mà mình không thấy được, không biết nó cách bao xa, tự nhiên cũng thấy sợ hãi.
Rồi lại nhớ tới bà nội. Bà nội hồi xưa khắc nghiệt với mẹ, không thương mấy đứa cháu gái. Mình và nhỏ em đều sợ bà nội. Bà bị lòa mắt vì bệnh tiểu đường, làm gì cũng sờ soạng hoặc nhờ ông nội giúp. Sau bà già và yếu đi, tính tình cũng hiền hơn trước, lúc tụi mình tới thăm bà, bà hay rờ đầu rờ mặt để coi giờ mình ra sao rồi. Bà cũng hay nhắc chuyện hồi xưa nhỏ em mình nắm tay dẫn bà đi khám bệnh, kỷ niệm đẹp đẽ giữa bà cháu cũng chỉ có một lần duy nhất đó thôi.
Nhắm mắt đứng trong subway, tự nhiên thấy thương bà nội. Khi người ta không thấy gì hết, thì tất cả những ấm áp còn lại đều đến từ tiếp xúc như nắm tay, chạm vào, ôm, ... Mà tụi mình hồi xưa sợ bà, toàn thấy bà là né.
Tự nhủ mai mốt mình có con, sẽ ôm nó nhiều nhiều, và sẽ dạy nó ôm bà nội với bà ngoại, hun bà, nói với bà "con thương bà lắm".
Hoặc không cần nói cũng được.
Tới cái tuổi có người iu. Tự nhiên cảm thấy một cái nắm tay có ý nghĩa thế nào. Lúc đi chợ mình bắt đầu nghĩ tới chuyện nắm tay mẹ. Lúc nằm ngủ bắt đầu nghĩ tới chuyện ôm mẹ. Nghĩ tới thôi, chứ làm thì thấy thiệt khó khăn, có bữa mình nằm bên cạnh mẹ cả buổi tối nghĩ có nên thò tay qua ôm mẹ không, rồi cuối cùng kết luận "thôi ngủ, trời nóng quá sợ mẹ không thích".
Qua Hàn. Đầu tiên rất shock trước cảnh mấy cô cậu đi bộ ngoài đường hoặc đứng ở bến xe mà ôm nhau chặt cứng, rồi kiss (lên má thôi) ngay trước mắt bàn dân thiên hạ. Vậy mà riết cũng quen. Mẹ qua Hàn chơi, đi subway, lúc xuống ga mẹ kể "hồi nãy có hai đứa nhỏ đóng phim trên subway ghê lắm!". Mình hỏi "Ghê là sao mẹ, tụi nó kiss nhau hả?". Mẹ nói "không, nhưng tụi nó ôm nhau". Mình với gấu cười he he thì thầm, mẹ mà thấy hai đứa mình "đóng phim" trên subway như mọi lần thì không biết sẽ nói sao.
Sống cũng đã nửa đời, lần đầu tiên mình thấy không ngượng ngùng (thiệt ra cũng có, nhưng vẫn có thể vượt qua được) khi nắm tay mẹ, ôm mẹ, hun mẹ. Thấy thiệt hạnh phúc.
=================================
Hôm bữa đi subway, tự nhiên nghĩ ra cái trò nhắm mắt lại coi nếu không nhìn thấy đường thì sẽ cảm thấy sao khi đi subway.
Nhắm một hồi, hiểu ra tại sao khi đến ga người ta thông báo bằng loa "Đã tới ga xxx, cửa ra bên tay phải, có khoảng cách nhỏ giữa sân ga với sàn tàu, xin cẩn thận lúc lên xuống". Khi mà không thấy gì hết, nghĩ tới chuyện bước chân từ tàu lên một cái sân ga mà mình không thấy được, không biết nó cách bao xa, tự nhiên cũng thấy sợ hãi.
Rồi lại nhớ tới bà nội. Bà nội hồi xưa khắc nghiệt với mẹ, không thương mấy đứa cháu gái. Mình và nhỏ em đều sợ bà nội. Bà bị lòa mắt vì bệnh tiểu đường, làm gì cũng sờ soạng hoặc nhờ ông nội giúp. Sau bà già và yếu đi, tính tình cũng hiền hơn trước, lúc tụi mình tới thăm bà, bà hay rờ đầu rờ mặt để coi giờ mình ra sao rồi. Bà cũng hay nhắc chuyện hồi xưa nhỏ em mình nắm tay dẫn bà đi khám bệnh, kỷ niệm đẹp đẽ giữa bà cháu cũng chỉ có một lần duy nhất đó thôi.
Nhắm mắt đứng trong subway, tự nhiên thấy thương bà nội. Khi người ta không thấy gì hết, thì tất cả những ấm áp còn lại đều đến từ tiếp xúc như nắm tay, chạm vào, ôm, ... Mà tụi mình hồi xưa sợ bà, toàn thấy bà là né.
Tự nhủ mai mốt mình có con, sẽ ôm nó nhiều nhiều, và sẽ dạy nó ôm bà nội với bà ngoại, hun bà, nói với bà "con thương bà lắm".
Hoặc không cần nói cũng được.
Tương lai
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, May 12, 2010
/
Comments: (0)
Đôi khi tương lai là một quả bóng bay
nhiều màu sắc
bay lên cao mãi
mang theo ước mơ
tay không còn với được
Đôi khi tương lai là bốn mùa
ta nhìn bốn mùa đi qua
biết sau nắng là mưa
biết sau cỏ hoa là héo tàn
và sau héo tàn lại là mùa hoa cỏ mới
biết tương lai luôn thay đổi
và cũng biết không có điều gì vĩnh hằng
Đôi khi tương lai là một chiếc thuyền
khi ta bước lên
không biết bên kia bờ là thảo nguyên hay hoang mạc
Đôi khi tương lai là bãi cát
ta viết lên những điều mình ước ao
để rồi sóng vùi lấp mất
những dấu chân để lại đằng sau rồi gió bôi xóa hết
nhưng ta vẫn đi
Vẫn chẳng biết được tương lai là gì
ta bước lên thuyền
ta đi trên cát
ta đuổi theo quả bóng tay
ta mỉm cười với bốn mùa trôi qua trước mắt
vẫn nắm chặt tay người ...
nhiều màu sắc
bay lên cao mãi
mang theo ước mơ
tay không còn với được
Đôi khi tương lai là bốn mùa
ta nhìn bốn mùa đi qua
biết sau nắng là mưa
biết sau cỏ hoa là héo tàn
và sau héo tàn lại là mùa hoa cỏ mới
biết tương lai luôn thay đổi
và cũng biết không có điều gì vĩnh hằng
Đôi khi tương lai là một chiếc thuyền
khi ta bước lên
không biết bên kia bờ là thảo nguyên hay hoang mạc
Đôi khi tương lai là bãi cát
ta viết lên những điều mình ước ao
để rồi sóng vùi lấp mất
những dấu chân để lại đằng sau rồi gió bôi xóa hết
nhưng ta vẫn đi
Vẫn chẳng biết được tương lai là gì
ta bước lên thuyền
ta đi trên cát
ta đuổi theo quả bóng tay
ta mỉm cười với bốn mùa trôi qua trước mắt
vẫn nắm chặt tay người ...
Chuyện Trương Chi
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, May 05, 2010
/
Comments: (0)
Mình với gấu hay tán nhảm, kiểu như vầy nè:
Dzịt: (hát hay hét không biết) "... đàn đêm thâu, trách ai khinh nghèo quên nhau..."
Gấu: toàn đổ oan không hè. Mị Nương đâu có chê Trương Chi nghèo đâu!
Dzịt: ờ người ta chê xấu chứ bộ. Nghèo còn có thể tha thứ, xấu thì never!!
Gấu: đồ háo sắc :P
Dzịt: ờ ai chả háo sắc. Ông Trương Chi còn háo sắc hơn, dzô gặp Mị Nương có chút đã tương tư tùm lum. Tự mình ăn dưa bở còn trách ai.
Gấu: ai bảo Mị Nương bán dưa bở :P
Dzịt: Mị Nương kiu tới gặp chứ đâu có nói gả cho Trương Chi đâu mà bán dưa bở. Con gái mừ, đứng xa xa nghe nhạc thì khoái, tới lúc gặp mặt vỡ mộng là chiện bình thường :-"
Gấu: dzậy là Trương Chi tự ăn dưa bở hả? @_@
Dzịt: chớ còn gì nữa :> Người ta mới kiu tới thôi đã tưởng này tưởng nọ chi rồi thất dzọng hông biết.
Gấu: Ờ có khi ảnh cố ý thổi sáo kua Mị Nương, mà cuối cùng failed nên mới thất dzọng đây >:P
Hai đứa: =))
Dzịt: (hát hay hét không biết) "... đàn đêm thâu, trách ai khinh nghèo quên nhau..."
Gấu: toàn đổ oan không hè. Mị Nương đâu có chê Trương Chi nghèo đâu!
Dzịt: ờ người ta chê xấu chứ bộ. Nghèo còn có thể tha thứ, xấu thì never!!
Gấu: đồ háo sắc :P
Dzịt: ờ ai chả háo sắc. Ông Trương Chi còn háo sắc hơn, dzô gặp Mị Nương có chút đã tương tư tùm lum. Tự mình ăn dưa bở còn trách ai.
Gấu: ai bảo Mị Nương bán dưa bở :P
Dzịt: Mị Nương kiu tới gặp chứ đâu có nói gả cho Trương Chi đâu mà bán dưa bở. Con gái mừ, đứng xa xa nghe nhạc thì khoái, tới lúc gặp mặt vỡ mộng là chiện bình thường :-"
Gấu: dzậy là Trương Chi tự ăn dưa bở hả? @_@
Dzịt: chớ còn gì nữa :> Người ta mới kiu tới thôi đã tưởng này tưởng nọ chi rồi thất dzọng hông biết.
Gấu: Ờ có khi ảnh cố ý thổi sáo kua Mị Nương, mà cuối cùng failed nên mới thất dzọng đây >:P
Hai đứa: =))
Heaven, Earth and Hell
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Heaven: holidays at home, with a PC and Internet
Earth: holidays at home, without a PC
Hell: holidays at home, with a PC and NO Internet
Earth: holidays at home, without a PC
Hell: holidays at home, with a PC and NO Internet
Vô cảm?
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 04, 2010
/
Comments: (2)
Hồi xưa, có lần mình tranh cãi với một người bạn miền Bắc.
Họ nói SG đông đúc và nóng nực, khó chịu. Mình nói SG dễ thương và hiền lành. SG của mình không có lá vàng mùa thu, nhưng có lá khô, lá bàng đỏ và hoa dầu xoay suốt những con đường gió. SG của mình có những người lao động nghèo nhưng hay cười, có ông sửa xe lạ hoắc bị thọt chân, câm điếc nhưng sẵn sàng chạy ra giữa đường giúp mình vác cái xe máy trở chứng vào lề sửa giùm hông lấy tiền, có gia đình hàng xóm bán bắp luộc với khoai mì, nghèo rớt nhưng vẫn hay chia cho con nít hàng xóm mỗi đứa một trái bắp ế đã nướng sẵn.
Xa SG, rồi quay lại, nỗi nhớ thì vẫn như xưa, nhưng thấy SG có nhiều cái lạ lẫm. Kẹt xe khắp nơi, cứ đi đường thấy một biển người chen chúc là oải. Không còn dám la cà ăn vặt như xưa, món nào hồi xưa mình thích giờ cũng đều đã chui vô blacklist của mấy bài báo tố cáo mất an toàn vệ sinh thực phẩm. Bờ kênh Nhiêu Lộc hồi xưa mình thích chạy ngang, cho có chút mát mẻ giữa lòng TP, giờ bị cây cỏ dại và người tàn phá.
Đi ngang hàng nước dừa, nhớ món dừa tắc hồi xưa mình đi làm về hay ghé uống, nhớ cả chị bán dừa hồi xưa có nụ cười hiền queo, thế là đập đập gấu "Gấu ơi dừa tắc". Gấu quay xe lại, vừa chạy được đến hàng dừa thì chị bán dừa đã nhanh nhẹn phạt đầu hai trái dừa xiêm. Hai đứa chưng hửng "tụi tui chưa gọi mà!". Chị bán hàng rất chi là ngây thơ vô số tội "thì thấy hai người nên tui nghĩ là gọi hai trái dừa". 6000 một trái, vừa uống vừa tức mình, ký ức tươi đẹp hồi xưa thì bị đập bể te be một cách tàn nhẫn.
Đi một chuyến trăng (dập) mật về, hai đứa kết luận, càng ra phía Bắc càng bị chặt chém nhiều hơn, dịch vụ cũng tệ hơn. Cũng may còn cái quán nhỏ ở Cẩm Nam, có dì bán hàng hiền ơi là hiền, với dĩa hến xúc vừa ngon vừa đầy, làm mình vẫn còn tin có những người dễ thương còn tồn tại.
Mới vừa rồi ngồi tám với đám em, mình than về VN thấy buồn. Buồn vì bị chặt chém, bị gạt gẫm, bị chèn ép, bị mất lòng tin vào những người nói cùng thứ tiếng với mình. Em cười hé hé, chuyện bình thường chị ơi, ở VN ai cũng vậy mà, tại đời sống khó khăn.
Tại em vô cảm, hay tại mình đi xa lâu quá rồi nên thành vô cảm? Hồi xưa sống, thấy cũng bình thường mà?
Họ nói SG đông đúc và nóng nực, khó chịu. Mình nói SG dễ thương và hiền lành. SG của mình không có lá vàng mùa thu, nhưng có lá khô, lá bàng đỏ và hoa dầu xoay suốt những con đường gió. SG của mình có những người lao động nghèo nhưng hay cười, có ông sửa xe lạ hoắc bị thọt chân, câm điếc nhưng sẵn sàng chạy ra giữa đường giúp mình vác cái xe máy trở chứng vào lề sửa giùm hông lấy tiền, có gia đình hàng xóm bán bắp luộc với khoai mì, nghèo rớt nhưng vẫn hay chia cho con nít hàng xóm mỗi đứa một trái bắp ế đã nướng sẵn.
Xa SG, rồi quay lại, nỗi nhớ thì vẫn như xưa, nhưng thấy SG có nhiều cái lạ lẫm. Kẹt xe khắp nơi, cứ đi đường thấy một biển người chen chúc là oải. Không còn dám la cà ăn vặt như xưa, món nào hồi xưa mình thích giờ cũng đều đã chui vô blacklist của mấy bài báo tố cáo mất an toàn vệ sinh thực phẩm. Bờ kênh Nhiêu Lộc hồi xưa mình thích chạy ngang, cho có chút mát mẻ giữa lòng TP, giờ bị cây cỏ dại và người tàn phá.
Đi ngang hàng nước dừa, nhớ món dừa tắc hồi xưa mình đi làm về hay ghé uống, nhớ cả chị bán dừa hồi xưa có nụ cười hiền queo, thế là đập đập gấu "Gấu ơi dừa tắc". Gấu quay xe lại, vừa chạy được đến hàng dừa thì chị bán dừa đã nhanh nhẹn phạt đầu hai trái dừa xiêm. Hai đứa chưng hửng "tụi tui chưa gọi mà!". Chị bán hàng rất chi là ngây thơ vô số tội "thì thấy hai người nên tui nghĩ là gọi hai trái dừa". 6000 một trái, vừa uống vừa tức mình, ký ức tươi đẹp hồi xưa thì bị đập bể te be một cách tàn nhẫn.
Đi một chuyến trăng (dập) mật về, hai đứa kết luận, càng ra phía Bắc càng bị chặt chém nhiều hơn, dịch vụ cũng tệ hơn. Cũng may còn cái quán nhỏ ở Cẩm Nam, có dì bán hàng hiền ơi là hiền, với dĩa hến xúc vừa ngon vừa đầy, làm mình vẫn còn tin có những người dễ thương còn tồn tại.
Mới vừa rồi ngồi tám với đám em, mình than về VN thấy buồn. Buồn vì bị chặt chém, bị gạt gẫm, bị chèn ép, bị mất lòng tin vào những người nói cùng thứ tiếng với mình. Em cười hé hé, chuyện bình thường chị ơi, ở VN ai cũng vậy mà, tại đời sống khó khăn.
Tại em vô cảm, hay tại mình đi xa lâu quá rồi nên thành vô cảm? Hồi xưa sống, thấy cũng bình thường mà?
Dễ chịu mỗi ngày
Posted by
Ugly duckling
on Monday, May 03, 2010
/
Comments: (0)
Dễ chịu lúc bước ra sân chuẩn bị đi làm, đi ngang qua đám cây cỏ của ajuma đang đâm lên xanh tốt. Ajuma trồng cây chả chuyên nghiệp gì cả, chậu thì ớt loe ngoe mọc chung với cỏ ba lá, chậu thì là một loại hoa tím gì đó mình không biết tên, cả đám đất bên hông nhà cũng lung tung đủ thứ hoa và cỏ dại. Nhưng mình thích kiểu trồng hoa của ajuma.
Dễ chịu lúc đi trên đường, may là sau đợt "tân trang" vừa rồi, họ vẫn còn chừa lại hàng cây ngân hạnh gần nhà. Lá ngân hạnh đang mọc xanh nõn, gió nhẹ mát rượi cả mắt lẫn người.
Dễ chịu lúc xuống subway. Buổi sáng người đi làm đông kinh khủng. Ra khỏi subway cái là ai nấy tự động nhập vào một hàng để lên cầu thang cuốn. Lên xong cầu thang, đến bến xe bus là hàng thứ hai. Xe cứ thế chạy hết chiếc này đến chiếc khác, người cứ tự động xếp hàng chẳng ai chen lấn ai. Xe hết chỗ, thì đứng lại chờ chiếc sau, ai vội thì lên xe đứng chút cũng được.
Dễ chịu lúc đi ăn trưa. Phải nói cái canteen này nấu cũng khá, mà lại hay tổ chức cái này cái nọ. Cuối tuần thứ sáu, tuần thì có buffet, tuần thì tổ chức bốc thăm làm sinh nhật cho những người sinh trong tháng, tuần thì trưng cầu dân ý xem thứ sáu nên làm món đặc biệt gì. Lâu lâu đang ngồi ăn, được mang thêm một dĩa service. Dân tình đi ăn cũng vui, mà chủ cũng thu bộn, ai nấy đều hạnh phúc.
Dễ chịu lúc đi làm về, đứng chờ ở ngã tư đường, hay được phát hạt dẻ. Ông chủ xe hạt dẻ khoảng bốn chục tuổi, mập mập, cứ lúc nào rảnh rỗi là múc một gáo hạt dẻ nướng đi phát cho đám người đang chờ qua đường mỗi người một hạt. Đêm lạnh lạnh, hạt dẻ nóng nóng bùi bùi, ăn vào khá sung sướng. Có người ăn xong thấy ngon mua một bịch, có người ăn free hoài áy náy cũng mua một bịch. Người bán người mua người qua đường đều vui.
Dễ chịu lúc đi trên đường, may là sau đợt "tân trang" vừa rồi, họ vẫn còn chừa lại hàng cây ngân hạnh gần nhà. Lá ngân hạnh đang mọc xanh nõn, gió nhẹ mát rượi cả mắt lẫn người.
Dễ chịu lúc xuống subway. Buổi sáng người đi làm đông kinh khủng. Ra khỏi subway cái là ai nấy tự động nhập vào một hàng để lên cầu thang cuốn. Lên xong cầu thang, đến bến xe bus là hàng thứ hai. Xe cứ thế chạy hết chiếc này đến chiếc khác, người cứ tự động xếp hàng chẳng ai chen lấn ai. Xe hết chỗ, thì đứng lại chờ chiếc sau, ai vội thì lên xe đứng chút cũng được.
Dễ chịu lúc đi ăn trưa. Phải nói cái canteen này nấu cũng khá, mà lại hay tổ chức cái này cái nọ. Cuối tuần thứ sáu, tuần thì có buffet, tuần thì tổ chức bốc thăm làm sinh nhật cho những người sinh trong tháng, tuần thì trưng cầu dân ý xem thứ sáu nên làm món đặc biệt gì. Lâu lâu đang ngồi ăn, được mang thêm một dĩa service. Dân tình đi ăn cũng vui, mà chủ cũng thu bộn, ai nấy đều hạnh phúc.
Dễ chịu lúc đi làm về, đứng chờ ở ngã tư đường, hay được phát hạt dẻ. Ông chủ xe hạt dẻ khoảng bốn chục tuổi, mập mập, cứ lúc nào rảnh rỗi là múc một gáo hạt dẻ nướng đi phát cho đám người đang chờ qua đường mỗi người một hạt. Đêm lạnh lạnh, hạt dẻ nóng nóng bùi bùi, ăn vào khá sung sướng. Có người ăn xong thấy ngon mua một bịch, có người ăn free hoài áy náy cũng mua một bịch. Người bán người mua người qua đường đều vui.
Chiện giáo sư
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, April 28, 2010
/
Comments: (0)
Sếp mới là một ông giáo sư, vụ này đã nói rồi. Điểm đáng nói là mấy ông gs Hàn có danh tiếng khá ẹ. Qua đây học, kiếm được ông gs nào cỡ trung bình là coi như VIP lắm rùi.
May là giáo sư này cũng khá thoáng trong suy nghĩ, và khá tếu. Ngoại trừ những câu nói đùa lâu lâu lại lặp lại ra, thì gs thỉnh thoảng cũng bật ra ít câu mới, nên anh em khá là relax. Gs cũng khoái ăn, lâu lâu nếu gs ghé vô lab dòm dòm rồi bảo "hong còn gì ăn hỉ" là hôm sau sẽ có bánh ngọt mới.
Hồi Gs phỏng vấn mình xong, nói với bé Tuyền "Tao hông khoái nó, nên tao sẽ tuyển nó". Cả mình với bé Tuyền đều hông hiểu ổng nói giỡn vế 1 hay vế 2. Nói chung là vế 2 đã thành hiện thực, nên lâu lâu mình cũng théc méc hông biết vế 1 có thực không.
Mới đây cả nhóm VN tốn hai ngày liên tục họp hành để finalize cái manual trước khi release cho khách hàng. Họp khá oải, nên bà con chất bánh và nước lên bàn để lâu lâu nhấm nháp đôi chút. Ăn tối xong, vô phòng họp, bé Tuyền kể vụ bài hát có 4 câu của Phi Thanh Vân "Em sống trong ước ao, em sống trong khát khao, làn da nâu, làn da nâu". Xong mở Youtube lên cho bà con thưởng thức bài đó với bản cover của Thành Lộc.
Giữa lúc bà con đang cười lăn lóc nghe Thành Lộc hát "..làn da trâu, làn da con trâu" thì gs bước vô phòng họp.
Gs dòm cái bàn đầy đồ ăn nước uống, và nhạc xập xình, hỏi "tụi bay đang party hả?".
Cả đám cười lỏn lẻn...
Ổng hỏi "có cần tao mua thêm thứ gì hông? pizza hen?"
Bé Tuyền nói "giờ thì chưa, tụi tui còn no lắm, nhưng tối thì good :D".
Bữa sau họp tập hai. Gs ló vô phòng họp trước giờ ăn chiều, hỏi han ít câu rồi bảo, lát tao sẽ về liền sau khi ăn cơm xong, nên chắc không bibi tụi bay. Thôi bibi giờ luôn hen".
Hai bên chào nhau rất thắm thiết.
Cơm chiều xong, chui vô phòng họp, bé Huyền hỏi hôm nay không có nhạc khởi động hả.
Một bé nói coi chừng gs. Bé khác nói không sao đâu, gs nói ổng về luôn sau giờ cơm mà.
Nhưng mà kiếm không ra bài nào vui, cả đám mất hứng không nghe nhạc nữa, quay sang họp.
Được một tí thì gs ló đầu vô, vẻ mặt rất chi là ngây thơ vô số tội, hỏi "tụi bay có cần thêm beer hông?"
Cả đám làm vẻ mặt nghiêm chỉnh ra vẻ ta đây đang họp hành nghiêm túc mừ.
Gs đi rồi, dân VN nhìn nhau hú vía.
May là giáo sư này cũng khá thoáng trong suy nghĩ, và khá tếu. Ngoại trừ những câu nói đùa lâu lâu lại lặp lại ra, thì gs thỉnh thoảng cũng bật ra ít câu mới, nên anh em khá là relax. Gs cũng khoái ăn, lâu lâu nếu gs ghé vô lab dòm dòm rồi bảo "hong còn gì ăn hỉ" là hôm sau sẽ có bánh ngọt mới.
Hồi Gs phỏng vấn mình xong, nói với bé Tuyền "Tao hông khoái nó, nên tao sẽ tuyển nó". Cả mình với bé Tuyền đều hông hiểu ổng nói giỡn vế 1 hay vế 2. Nói chung là vế 2 đã thành hiện thực, nên lâu lâu mình cũng théc méc hông biết vế 1 có thực không.
Mới đây cả nhóm VN tốn hai ngày liên tục họp hành để finalize cái manual trước khi release cho khách hàng. Họp khá oải, nên bà con chất bánh và nước lên bàn để lâu lâu nhấm nháp đôi chút. Ăn tối xong, vô phòng họp, bé Tuyền kể vụ bài hát có 4 câu của Phi Thanh Vân "Em sống trong ước ao, em sống trong khát khao, làn da nâu, làn da nâu". Xong mở Youtube lên cho bà con thưởng thức bài đó với bản cover của Thành Lộc.
Giữa lúc bà con đang cười lăn lóc nghe Thành Lộc hát "..làn da trâu, làn da con trâu" thì gs bước vô phòng họp.
Gs dòm cái bàn đầy đồ ăn nước uống, và nhạc xập xình, hỏi "tụi bay đang party hả?".
Cả đám cười lỏn lẻn...
Ổng hỏi "có cần tao mua thêm thứ gì hông? pizza hen?"
Bé Tuyền nói "giờ thì chưa, tụi tui còn no lắm, nhưng tối thì good :D".
Bữa sau họp tập hai. Gs ló vô phòng họp trước giờ ăn chiều, hỏi han ít câu rồi bảo, lát tao sẽ về liền sau khi ăn cơm xong, nên chắc không bibi tụi bay. Thôi bibi giờ luôn hen".
Hai bên chào nhau rất thắm thiết.
Cơm chiều xong, chui vô phòng họp, bé Huyền hỏi hôm nay không có nhạc khởi động hả.
Một bé nói coi chừng gs. Bé khác nói không sao đâu, gs nói ổng về luôn sau giờ cơm mà.
Nhưng mà kiếm không ra bài nào vui, cả đám mất hứng không nghe nhạc nữa, quay sang họp.
Được một tí thì gs ló đầu vô, vẻ mặt rất chi là ngây thơ vô số tội, hỏi "tụi bay có cần thêm beer hông?"
Cả đám làm vẻ mặt nghiêm chỉnh ra vẻ ta đây đang họp hành nghiêm túc mừ.
Gs đi rồi, dân VN nhìn nhau hú vía.
Mơ
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, April 15, 2010
/
Comments: (0)
Có người đi tìm giấc mơ
Tìm suốt cả đời không thấy
Đến khi giật mình tỉnh dậy
Mới hay mình vẫn nằm mơ...
Tìm suốt cả đời không thấy
Đến khi giật mình tỉnh dậy
Mới hay mình vẫn nằm mơ...
New job
Posted by
Ugly duckling
on Monday, April 05, 2010
/
Comments: (0)
Tình hình là tới hôm nay mới rảnh ngồi viết blog báo cáo job mới. Nói dzậy là biết job mới ra làm sao rồi hỉ.
Nói chung là dzui. Tính luôn bé Hương về VN chưa qua, cả cty có 8 người VN. Trước khi mình vô cty này thì phòng 420 có 1 cô Hàn với 1 cậu Hàn. Mình vô xong, họ chạy sạch sẽ, thế là còn toàn người VN hú hí với nhau.
Ông sếp bên này là một ông giáo sư rất tự hào về khiếu hài hước của ổng. Ví dụ như ổng đã nói tới lần thứ 2 hay thứ 3 gì đó "ở cty này mọi người đều được đi trễ và về rất sớm", và khi mình bảo "Tui biết rồi, rất sớm vào ...buổi sáng" thì ổng cười khoái trá, lần nào cũng như lần nào.
Bữa đầu vô làm có tin vui, là cty sẽ đăng ký giùm mobile phone và support tiền phí 30 ngàn won / tháng. Lương lậu chưa biết sao, nhưng có ăn có điện thoại, vậy là không lo chết đói.
Văn phòng cty nằm trong khu research park của Seoul Univ, nên dĩ nhiên nó giống cái lab hơn cái cty. Phong cách làm dziệc cũng giống cái lab nốt, tức là mặc dù nói 10g sáng làm việc nhưng khoảng 11g mọi người mới lục tục đi vào, và có khi ở lại đến 2-3g sáng. Mình mới vào, việc chưa nhiều nên chuồn về sớm ("về sớm" ở đây là 11g đêm mới về tới nhà x_x). Trong lab thì chất đầy bánh ngọt với sữa, mì gói, phục vụ tận răng cho nhu cầu làm việc khuya của anh em. Kiểu này thì không đầy mấy ngày nữa, mình sẽ tròn như trái bóng :((
Nói chung là dzui. Tính luôn bé Hương về VN chưa qua, cả cty có 8 người VN. Trước khi mình vô cty này thì phòng 420 có 1 cô Hàn với 1 cậu Hàn. Mình vô xong, họ chạy sạch sẽ, thế là còn toàn người VN hú hí với nhau.
Ông sếp bên này là một ông giáo sư rất tự hào về khiếu hài hước của ổng. Ví dụ như ổng đã nói tới lần thứ 2 hay thứ 3 gì đó "ở cty này mọi người đều được đi trễ và về rất sớm", và khi mình bảo "Tui biết rồi, rất sớm vào ...buổi sáng" thì ổng cười khoái trá, lần nào cũng như lần nào.
Bữa đầu vô làm có tin vui, là cty sẽ đăng ký giùm mobile phone và support tiền phí 30 ngàn won / tháng. Lương lậu chưa biết sao, nhưng có ăn có điện thoại, vậy là không lo chết đói.
Văn phòng cty nằm trong khu research park của Seoul Univ, nên dĩ nhiên nó giống cái lab hơn cái cty. Phong cách làm dziệc cũng giống cái lab nốt, tức là mặc dù nói 10g sáng làm việc nhưng khoảng 11g mọi người mới lục tục đi vào, và có khi ở lại đến 2-3g sáng. Mình mới vào, việc chưa nhiều nên chuồn về sớm ("về sớm" ở đây là 11g đêm mới về tới nhà x_x). Trong lab thì chất đầy bánh ngọt với sữa, mì gói, phục vụ tận răng cho nhu cầu làm việc khuya của anh em. Kiểu này thì không đầy mấy ngày nữa, mình sẽ tròn như trái bóng :((
Nhìn lại hình cũ...
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, March 23, 2010
/
Comments: (0)
...thấy mình hồi đó mập dã man rợ hic hic.
Hồi đó có lần monkey gọi mình trên YM
- mon: dzịt ui, từ hồi nhà ngươi đi tới giờ, lúc nào cũng thấy gấu set hình ngươi làm desktop
- mình: ... (xúc động đậy)
- mon: mà càng ngày cái mặt của ngươi càng lấp đầy cái màn hình
- mình: #%$$%&^*(##$#$#%%@@!@@@
Hồi đó có lần monkey gọi mình trên YM
- mon: dzịt ui, từ hồi nhà ngươi đi tới giờ, lúc nào cũng thấy gấu set hình ngươi làm desktop
- mình: ... (xúc động đậy)
- mon: mà càng ngày cái mặt của ngươi càng lấp đầy cái màn hình
- mình: #%$$%&^*(##$#$#%%@@!@@@
Mê tín?
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, March 21, 2010
/
Comments: (0)
- nói trước bước không qua
- cái tốt thường không được lâu (ngày vui ngắn chẳng tày gang)
Hình như mình mê tín, tại mình hay tin vào những điều này?
- cái tốt thường không được lâu (ngày vui ngắn chẳng tày gang)
Hình như mình mê tín, tại mình hay tin vào những điều này?
...
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, March 17, 2010
/
Comments: (2)
Chuyện một người con gái
Ước mơ đã nhiều
Trời cho không được mấy
Đến khi lấy chồng
Chỉ còn chút tiền
mang theo ...
Ước mơ đã nhiều
Trời cho không được mấy
Đến khi lấy chồng
Chỉ còn chút tiền
mang theo ...
Tuyết tháng 3
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Cũng gần cuối tháng 3 rồi, hoa "chào mùa xuân" đã bắt đầu lấm tấm vàng trên những sườn đồi. Thế mà lại có tuyết rơi.
Tuyết tháng 3 không giống tuyết mùa đông. Tuyết mùa đông như cơn giận của bà già ế chồng, lạnh cóng dai dẳng, đường sá ngập ngụa tuyết đen bẩn thỉu, xe cộ đi lại khó khăn, giao thông đình trệ. Tuyết tháng 3 như nỗi buồn trẻ con, rơi nhanh mà tan cũng nhanh, đường vẫn khô ráo, nắng vẫn vàng ươm, chỉ có những lớp tuyết xốp nằm lại trên bụi cây, trên nóc xe trắng muốt lấp lánh nắng.
Đi trên đường nhìn tuyết tháng 3, tự nhiên nhớ cái đoạn vĩ thanh của một truyện mình đang đọc. Truyện đó có một nhân vật tên là Tuyết, được tác giả xây dựng rất đẹp trai, iu cũng rất tha thiết, kết cục thì khá thê thảm. Tác giả mặc dù cũng thích nhân vật đó lắm, nhưng ngay từ đầu đã xếp số phận của anh ta vào bi kịch, nên sau cùng vẫn kiên trì vậy. Chỉ có điều tác giả bỗng tự hỏi, nếu có một thế giới khác, nơi mà những điều trong truyện thành hiện thực, thì không biết nhân vật Tuyết đó có giận mình không, mà sao tháng 3 rồi tuyết vẫn cứ rơi.
Mình nghĩ nhân vật có giận không thì không biết, nhưng người đọc thì chắc giận. Người đọc cũng có tình cảm với những nhân vật trong truyện, cũng luôn hy vọng họ có một kết cục tốt đẹp. Hồi nhỏ mình đã từng buồn biết bao khi đọc Andersen, vì nàng tiên cá cuối cùng không được hoàng tử yêu và đành tan thành bọt sóng, vì chàng thợ săn núi Alps cuối cùng cũng bị rơi vào tay bà chúa tuyết ngay trước lễ thành hôn, vì người mẹ, sau bao nhiêu nước mắt và nỗ lực để cứu đứa con trai bị thần chết bắt đi, đã phải chấp nhận số phận của nó. Hồi đó còn buồn cười nhất là đi thuê truyện hay lật ra dòm kết thúc, nếu là không có hậu thì không đọc.
Lớn lên, đỡ ngốc nghếch hơn, cũng đã biết chấp nhận cuộc đời có những chuyện không được vẹn toàn. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn khi thấy đâu đó, trong đời, trong truyện, có những người thật tốt mà cuối cùng không có được hạnh phúc lẽ ra họ đáng phải có.
Có lần mình đọc một truyện rất hay, kết thúc khá viên mãn, ngay cả những nhân vật phản diện cũng có một mặt nào đó đáng thương, và cuối cùng cũng đạt được hạnh phúc hoặc bình yên mà họ muốn. Kết truyện, tác giả tâm sự, lẽ ra ban đầu cũng chẳng định viết vậy đâu, nhưng rồi viết được phân nửa, tự nhiên sinh ra tình cảm với những nhân vật của mình, tự nhiên muốn họ có được kết cục tốt đẹp.
Mình thích tấm lòng của ông tác giả đó.
Tuyết tháng 3 không giống tuyết mùa đông. Tuyết mùa đông như cơn giận của bà già ế chồng, lạnh cóng dai dẳng, đường sá ngập ngụa tuyết đen bẩn thỉu, xe cộ đi lại khó khăn, giao thông đình trệ. Tuyết tháng 3 như nỗi buồn trẻ con, rơi nhanh mà tan cũng nhanh, đường vẫn khô ráo, nắng vẫn vàng ươm, chỉ có những lớp tuyết xốp nằm lại trên bụi cây, trên nóc xe trắng muốt lấp lánh nắng.
Đi trên đường nhìn tuyết tháng 3, tự nhiên nhớ cái đoạn vĩ thanh của một truyện mình đang đọc. Truyện đó có một nhân vật tên là Tuyết, được tác giả xây dựng rất đẹp trai, iu cũng rất tha thiết, kết cục thì khá thê thảm. Tác giả mặc dù cũng thích nhân vật đó lắm, nhưng ngay từ đầu đã xếp số phận của anh ta vào bi kịch, nên sau cùng vẫn kiên trì vậy. Chỉ có điều tác giả bỗng tự hỏi, nếu có một thế giới khác, nơi mà những điều trong truyện thành hiện thực, thì không biết nhân vật Tuyết đó có giận mình không, mà sao tháng 3 rồi tuyết vẫn cứ rơi.
Mình nghĩ nhân vật có giận không thì không biết, nhưng người đọc thì chắc giận. Người đọc cũng có tình cảm với những nhân vật trong truyện, cũng luôn hy vọng họ có một kết cục tốt đẹp. Hồi nhỏ mình đã từng buồn biết bao khi đọc Andersen, vì nàng tiên cá cuối cùng không được hoàng tử yêu và đành tan thành bọt sóng, vì chàng thợ săn núi Alps cuối cùng cũng bị rơi vào tay bà chúa tuyết ngay trước lễ thành hôn, vì người mẹ, sau bao nhiêu nước mắt và nỗ lực để cứu đứa con trai bị thần chết bắt đi, đã phải chấp nhận số phận của nó. Hồi đó còn buồn cười nhất là đi thuê truyện hay lật ra dòm kết thúc, nếu là không có hậu thì không đọc.
Lớn lên, đỡ ngốc nghếch hơn, cũng đã biết chấp nhận cuộc đời có những chuyện không được vẹn toàn. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn khi thấy đâu đó, trong đời, trong truyện, có những người thật tốt mà cuối cùng không có được hạnh phúc lẽ ra họ đáng phải có.
Có lần mình đọc một truyện rất hay, kết thúc khá viên mãn, ngay cả những nhân vật phản diện cũng có một mặt nào đó đáng thương, và cuối cùng cũng đạt được hạnh phúc hoặc bình yên mà họ muốn. Kết truyện, tác giả tâm sự, lẽ ra ban đầu cũng chẳng định viết vậy đâu, nhưng rồi viết được phân nửa, tự nhiên sinh ra tình cảm với những nhân vật của mình, tự nhiên muốn họ có được kết cục tốt đẹp.
Mình thích tấm lòng của ông tác giả đó.
Tình yêu vĩ đại
Posted by
Ugly duckling
on Monday, March 08, 2010
/
Comments: (0)
Sáng nay ngồi trả lời mail một nhỏ bạn, tự dưng thấy bình lặng dễ chịu lạ lùng. Có thể do nhỏ bạn đó vốn là một người trầm lặng dịu dàng, nên lúc mình viết mail cho nhỏ, tự nhiên lời lẽ cũng nhẹ nhàng, mà viết ra những lời nhẹ nhàng tự nhiên cũng làm mình thấy bình yên.
Hôm qua lại thức đến khuya đọc một truyện của Minh Hiểu Khê. Dạo này truyện MHK bán chạy, trên mạng cũng nhiều, mình đọc cũng được một mớ. Dù là đã qua cái tuổi đó rồi, vẫn thấy không có gì lạ khi mà MHK lại chiếm được cảm tình của độc giả tuổi teen. Những nhân vật trong truyện trẻ trung, xinh đẹp (gấu hay nói mình háo sắc, cô này còn háo sắc gấp trăm lần mình, nhân vật nam của cổ toàn xinh đẹp cỡ gấp 10 lần Vitas hay Orlando Bloom), yêu hết mình. Cái thứ tình yêu lãng mạn tới mức siêu thực, yêu điên yêu cuồng, yêu sống yêu chết, yêu khắc cốt ghi tâm, yêu tới nỗi làm ra được những điều không thể, hồi mình còn nhỏ cũng mơ mộng muốn được như thế.
Mà cái người làm mình vỡ mộng đầu tiên là gấu. Có lần hồi hai đứa mới quen nhau, hỏi gấu "lỡ mà mai mốt vịt hết thương gấu thì gấu làm sao?". Câu trả lời lý tưởng của mình phải là một phát biểu lãng mạn như phim kiểu kiểu "vịt có quên gấu thì gấu vẫn thương vịt suốt đời", hay là cụ thể hơn nữa như tên bồ bạn mình nói với nó "thì anh sẽ đi trồng hoa hồng, trồng một vườn hoa thiệt to, rồi cứ tới valentine anh cắt hoa đi phát không cho những người yêu nhau" (thiệt ra cái tên lãng mạn đó còn tưởng tượng cả tới cái cảnh hắn đi phát hoa hồng - hoa hồng phải để cuống dài cả mét - và nhìn thấy nhỏ bạn mình đi với chồng con, thế là đứng chết lặng, hoa rơi hết xuống đất).
Gấu hả, lúc đó gấu trả lời "thì gấu cũng hết thương vịt chứ sao".
Ặc ặc ... (sụp đổ thê thảm).
Gấu thấy cái mặt bất mãn của mình, còn cười he he "hổng lẽ mình đã hết thương người ta, còn cứ muốn người ta phải khổ vì mình?"
Nghĩ tới nghĩ lui, thấy đúng thiệt. Nhưng vẫn tức :D.
Trong truyện MHK, nhân vật còn iu kinh dị hơn thằng bạn của mình, đại loại "em có không iu anh thì anh cũng mãi mãi iu em, mãi mãi đi theo bảo vệ chăm sóc em, sẵn sàng chết vì em" blah blah.
Cái tình iu đó dễ làm cho tuổi teen mơ mộng và thèm khát.
Cái tình iu đó, nói sao nhỉ, chỉ có trong phim với truyện. Trong đời thường, có muốn chết vì em cũng khó lắm thay, đâu phải bữa nào cũng có xe tông vô em để anh lao ra cứu. Đời thường em sáng đi làm chiều về, ăn uống no đủ, chả có người xấu nào hại em để anh bảo vệ, cũng chả có problem nào để anh nhào ra giải quyết giùm cho.
Cũng phải kể lại phần kết của chuyện thằng bạn mình. Giờ nhỏ bạn mình cũng chia tay nó lâu rồi, mà nó cũng không trồng cây hoa hồng nào. Nó đã có vợ và hai con.
Hôm qua lại thức đến khuya đọc một truyện của Minh Hiểu Khê. Dạo này truyện MHK bán chạy, trên mạng cũng nhiều, mình đọc cũng được một mớ. Dù là đã qua cái tuổi đó rồi, vẫn thấy không có gì lạ khi mà MHK lại chiếm được cảm tình của độc giả tuổi teen. Những nhân vật trong truyện trẻ trung, xinh đẹp (gấu hay nói mình háo sắc, cô này còn háo sắc gấp trăm lần mình, nhân vật nam của cổ toàn xinh đẹp cỡ gấp 10 lần Vitas hay Orlando Bloom), yêu hết mình. Cái thứ tình yêu lãng mạn tới mức siêu thực, yêu điên yêu cuồng, yêu sống yêu chết, yêu khắc cốt ghi tâm, yêu tới nỗi làm ra được những điều không thể, hồi mình còn nhỏ cũng mơ mộng muốn được như thế.
Mà cái người làm mình vỡ mộng đầu tiên là gấu. Có lần hồi hai đứa mới quen nhau, hỏi gấu "lỡ mà mai mốt vịt hết thương gấu thì gấu làm sao?". Câu trả lời lý tưởng của mình phải là một phát biểu lãng mạn như phim kiểu kiểu "vịt có quên gấu thì gấu vẫn thương vịt suốt đời", hay là cụ thể hơn nữa như tên bồ bạn mình nói với nó "thì anh sẽ đi trồng hoa hồng, trồng một vườn hoa thiệt to, rồi cứ tới valentine anh cắt hoa đi phát không cho những người yêu nhau" (thiệt ra cái tên lãng mạn đó còn tưởng tượng cả tới cái cảnh hắn đi phát hoa hồng - hoa hồng phải để cuống dài cả mét - và nhìn thấy nhỏ bạn mình đi với chồng con, thế là đứng chết lặng, hoa rơi hết xuống đất).
Gấu hả, lúc đó gấu trả lời "thì gấu cũng hết thương vịt chứ sao".
Ặc ặc ... (sụp đổ thê thảm).
Gấu thấy cái mặt bất mãn của mình, còn cười he he "hổng lẽ mình đã hết thương người ta, còn cứ muốn người ta phải khổ vì mình?"
Nghĩ tới nghĩ lui, thấy đúng thiệt. Nhưng vẫn tức :D.
Trong truyện MHK, nhân vật còn iu kinh dị hơn thằng bạn của mình, đại loại "em có không iu anh thì anh cũng mãi mãi iu em, mãi mãi đi theo bảo vệ chăm sóc em, sẵn sàng chết vì em" blah blah.
Cái tình iu đó dễ làm cho tuổi teen mơ mộng và thèm khát.
Cái tình iu đó, nói sao nhỉ, chỉ có trong phim với truyện. Trong đời thường, có muốn chết vì em cũng khó lắm thay, đâu phải bữa nào cũng có xe tông vô em để anh lao ra cứu. Đời thường em sáng đi làm chiều về, ăn uống no đủ, chả có người xấu nào hại em để anh bảo vệ, cũng chả có problem nào để anh nhào ra giải quyết giùm cho.
Cũng phải kể lại phần kết của chuyện thằng bạn mình. Giờ nhỏ bạn mình cũng chia tay nó lâu rồi, mà nó cũng không trồng cây hoa hồng nào. Nó đã có vợ và hai con.
Thay đổi
Posted by
Ugly duckling
on Monday, March 01, 2010
/
Comments: (1)
Hôm nay là ngày đầu tiên sau 4 năm, hai đứa không đi làm chung.
Tội nghiệp gấu dậy sớm đi sớm, đường thì xa. Vịt thì vẫn còn tung tăng một tháng nữa mới chuyển cty khác.
Sáng nay đóng cửa nhà một mình, bước ra đường một mình, thấy lạ lạ. Hàng cây bên đường đang đâm chồi mới, không có gấu để chỉ cho gấu coi. Chim sẻ ríu rít. Vịt nhìn thấy một con chim sẻ xinh đẹp, bụng và đuôi màu cam, trên đầu cánh có hai đốm vàng nhạt, nhảy lích chính trên hàng rào.
Sắp đến mùa xuân. Và cuộc sống đang thay đổi.
Mình vẫn tin, cuộc sống thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn.
Tội nghiệp gấu dậy sớm đi sớm, đường thì xa. Vịt thì vẫn còn tung tăng một tháng nữa mới chuyển cty khác.
Sáng nay đóng cửa nhà một mình, bước ra đường một mình, thấy lạ lạ. Hàng cây bên đường đang đâm chồi mới, không có gấu để chỉ cho gấu coi. Chim sẻ ríu rít. Vịt nhìn thấy một con chim sẻ xinh đẹp, bụng và đuôi màu cam, trên đầu cánh có hai đốm vàng nhạt, nhảy lích chính trên hàng rào.
Sắp đến mùa xuân. Và cuộc sống đang thay đổi.
Mình vẫn tin, cuộc sống thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn.
Ở nơi ấy...
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, February 21, 2010
/
Comments: (0)
... tôi đã thấy
trên ngọn núi cao
có hai người
chỉ có hai người ...
=====================================
He he, bà con về VN hết cả.
Còn lại hai đứa làm ẩn sĩ Seoul.
trên ngọn núi cao
có hai người
chỉ có hai người ...
=====================================
He he, bà con về VN hết cả.
Còn lại hai đứa làm ẩn sĩ Seoul.
Mơ nhảm
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, February 18, 2010
/
Comments: (0)
Mình nằm mơ thấy bạn X quyết định mở một cái shopping mall có kiến trúc rất lạ: bao gồm (1) một giàn tường cao quây tròn, (2) những cái kệ có cầu thang và (3) một loạt giá đỡ.
Bạn X nhờ 3 người bạn khác làm 3 phần đó.
Tới ngày ráp lại, phần nào cũng yếu ớt và dỏm, vì cứ nghĩ có thể dựa vào hai phần khác chắc chắn.
Kết quả cái shopping mall đổ sập, thiên hạ ào tới rinh hết hàng hóa đi.
Tỉnh dậy toát mồ hôi, suy nghĩ...
Bạn X nhờ 3 người bạn khác làm 3 phần đó.
Tới ngày ráp lại, phần nào cũng yếu ớt và dỏm, vì cứ nghĩ có thể dựa vào hai phần khác chắc chắn.
Kết quả cái shopping mall đổ sập, thiên hạ ào tới rinh hết hàng hóa đi.
Tỉnh dậy toát mồ hôi, suy nghĩ...
3 giai đoạn nghe một bài hát
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Giai đoạn 1: Đang có tâm trạng, nghe thấy phê
Giai đoạn 2: hết tâm trạng, nghe hết phê
Giai đoạn 3: chả có tâm trạng gì, lòng đang lặng như nước, tự nhiên nghe lại bài hát, thấy không còn gì phê hơn.
Giai đoạn 2: hết tâm trạng, nghe hết phê
Giai đoạn 3: chả có tâm trạng gì, lòng đang lặng như nước, tự nhiên nghe lại bài hát, thấy không còn gì phê hơn.
Thiệt và giả
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, February 16, 2010
/
Comments: (0)
Mình nhớ có lần hồi mười mấy tuổi, mình đi cái chùa gì ở đâu giờ quên mất. Trời nắng chang. Có một thằng bé nằm lả trên bậc cầu thang lên chùa. Một tên thanh niên mạnh khỏe đứng kế bên kêu réo "thằng nhỏ tội nghiệp lắm nè, cho nó tiền đi cô bác". Mình dòm mà tức, biết tỏng là bọn nó bắt đứa nhỏ nằm xin tiền, có cho thì cũng sẽ chui vào túi tên thanh niên đó, nên bỏ đi. Cũng nhiều người dòm rồi đi như mình, thằng nhỏ vẫn nằm, trời thì vẫn nắng chang.
Lúc đi về nghĩ lại kể ra mình dại. Có thể làm kiểu khác, ví dụ như dắt thằng nhỏ đi vô quán cho nó ăn món gì đó. Nhưng lúc đó chỉ thấy tức nghẹn họng, rồi thôi.
Ở VN lừa đảo nhiều quá, làm mình đâm ra đa nghi. Đi ngoài đường nhìn thấy người tàn tật đi xin tiền, cũng nghĩ hay là giả bộ. Mà giả bộ thiệt, đọc mấy bài báo về làng ăn xin, về cách làm sao để hóa trang cho giống què chân chột mắt, thấy mà oải. Chưa kể mấy vụ "con bị đổ bánh tiêu" hay "em ơi chị lỡ đường". Nhỏ em mình kể cuối năm nó ra đường bị gạt mất 10K. Gặp ông đó kể lỡ đường xin tiền về quê, nó cho 10K, ổng chê ít xin thêm, lúc đó mới giật mình nhớ ra bị gạt.
Mình mang cái tính đa nghi đó qua Hàn. Có lần ngồi trên subway, thấy ông ăn xin mù cầm gậy đi tới. Mình lúc đó đang đứng, thấy ông ăn xin đi tới thì dòm dòm và ... không né (vì muốn coi ổng mù thiệt hông). Lúc ổng quơ quơ gậy trúng mình, rồi lọc cọc đi vòng qua, thì mình mới thấy mình ác.
Bên này ít ăn xin, nhưng thỉnh thoảng vẫn có. Thường thì họ đi trên subway, tỉ lệ là khoảng vài tháng mình gặp một người ăn xin như vậy. Có người cũng có loa có nhạc, có người không, nhưng không van vỉ xin xỏ gì, chỉ đi chậm chậm dọc theo tàu, ai cho thì cho. Thỉnh thoảng mình thấy một vài người xin ở ga subway, trên cầu thang. Họ ngồi im tư thế quỳ, mặt gục xuống đường, nón trước đầu. Mình hay không cho mấy người đó (trừ mấy người nhìn rõ ra là người già), vì không hiểu sao không nhìn được mặt họ, mình vẫn không tin. Cái tính đa nghi ăn vào thâm căn cố đế rồi.
Thỉnh thoảng trên subway có người đi phát giấy, đại loại "ở quận X có một cái nhà tình thương Y, có khoảng mấy chục em bé cần giúp đỡ". Vụ này thì mình cũng không tin lắm, vì nghĩ người làm từ thiện họ có nhiều nguồn khác hơn là đi xin lòng vòng, nên thường thì giả vờ như không biết chữ Hàn để lờ tịt.
Hôm mồng một Tết, đi ăn chơi về. Đang ngồi subway thì có một cô đến phát cho mỗi người một tờ giấy ép plastic. Trên giấy có một cái hình (hình của cô đó), một ít thông tin đại loại tên cô đó, bệnh viện, tên bệnh... cùng với một đoạn viết tay kể là cổ bị bệnh tùm lum, chột một mắt, bại một tay với gì gì nữa mình không hiểu hết. Giấy photo trắng đen, chữ thì viết tay nên dĩ nhiên mình cũng chẳng tin mấy, nhưng nghĩ là đầu năm nên mình hỏi gấu có tiền không. Gấu rút ra mấy ngàn, mình nói 1 ngàn được rồi (tại có bị gạt thì 1 ngàn cũng chả tiếc đó mà).
Cô đó đi một vòng phát hết giấy thì quay lại thu thập (bên này họ bán rong hay xin tiền đều vậy, phát một vòng, xong quay lại thu, ai mua hoặc cho thì đưa tiền). Mình nhìn thấy cổ chột một mắt thiệt, đã hơi áy náy, nên kẹp tiền vào tờ giấy đưa cho lịch sự. Cổ nhận tiền, cám ơn, rồi đưa mình một hộp kẹo chewing gum. Hóa ra không phải cổ đi xin, mà là bán kẹo chewing gum. Hoặc có khi kẹo là để cảm ơn người ta giúp đỡ.
Mình cầm hộp kẹo và ngớ ra không biết làm sao nữa. Thấy xấu hổ vì sự đa nghi của mình. Thấy buồn vì chả biết từ lúc nào, mình không còn đơn giản giúp đỡ người khác, mà cứ chăm chăm ngó coi mình bị gạt hay không bị gạt.
Lúc đi về nghĩ lại kể ra mình dại. Có thể làm kiểu khác, ví dụ như dắt thằng nhỏ đi vô quán cho nó ăn món gì đó. Nhưng lúc đó chỉ thấy tức nghẹn họng, rồi thôi.
Ở VN lừa đảo nhiều quá, làm mình đâm ra đa nghi. Đi ngoài đường nhìn thấy người tàn tật đi xin tiền, cũng nghĩ hay là giả bộ. Mà giả bộ thiệt, đọc mấy bài báo về làng ăn xin, về cách làm sao để hóa trang cho giống què chân chột mắt, thấy mà oải. Chưa kể mấy vụ "con bị đổ bánh tiêu" hay "em ơi chị lỡ đường". Nhỏ em mình kể cuối năm nó ra đường bị gạt mất 10K. Gặp ông đó kể lỡ đường xin tiền về quê, nó cho 10K, ổng chê ít xin thêm, lúc đó mới giật mình nhớ ra bị gạt.
Mình mang cái tính đa nghi đó qua Hàn. Có lần ngồi trên subway, thấy ông ăn xin mù cầm gậy đi tới. Mình lúc đó đang đứng, thấy ông ăn xin đi tới thì dòm dòm và ... không né (vì muốn coi ổng mù thiệt hông). Lúc ổng quơ quơ gậy trúng mình, rồi lọc cọc đi vòng qua, thì mình mới thấy mình ác.
Bên này ít ăn xin, nhưng thỉnh thoảng vẫn có. Thường thì họ đi trên subway, tỉ lệ là khoảng vài tháng mình gặp một người ăn xin như vậy. Có người cũng có loa có nhạc, có người không, nhưng không van vỉ xin xỏ gì, chỉ đi chậm chậm dọc theo tàu, ai cho thì cho. Thỉnh thoảng mình thấy một vài người xin ở ga subway, trên cầu thang. Họ ngồi im tư thế quỳ, mặt gục xuống đường, nón trước đầu. Mình hay không cho mấy người đó (trừ mấy người nhìn rõ ra là người già), vì không hiểu sao không nhìn được mặt họ, mình vẫn không tin. Cái tính đa nghi ăn vào thâm căn cố đế rồi.
Thỉnh thoảng trên subway có người đi phát giấy, đại loại "ở quận X có một cái nhà tình thương Y, có khoảng mấy chục em bé cần giúp đỡ". Vụ này thì mình cũng không tin lắm, vì nghĩ người làm từ thiện họ có nhiều nguồn khác hơn là đi xin lòng vòng, nên thường thì giả vờ như không biết chữ Hàn để lờ tịt.
Hôm mồng một Tết, đi ăn chơi về. Đang ngồi subway thì có một cô đến phát cho mỗi người một tờ giấy ép plastic. Trên giấy có một cái hình (hình của cô đó), một ít thông tin đại loại tên cô đó, bệnh viện, tên bệnh... cùng với một đoạn viết tay kể là cổ bị bệnh tùm lum, chột một mắt, bại một tay với gì gì nữa mình không hiểu hết. Giấy photo trắng đen, chữ thì viết tay nên dĩ nhiên mình cũng chẳng tin mấy, nhưng nghĩ là đầu năm nên mình hỏi gấu có tiền không. Gấu rút ra mấy ngàn, mình nói 1 ngàn được rồi (tại có bị gạt thì 1 ngàn cũng chả tiếc đó mà).
Cô đó đi một vòng phát hết giấy thì quay lại thu thập (bên này họ bán rong hay xin tiền đều vậy, phát một vòng, xong quay lại thu, ai mua hoặc cho thì đưa tiền). Mình nhìn thấy cổ chột một mắt thiệt, đã hơi áy náy, nên kẹp tiền vào tờ giấy đưa cho lịch sự. Cổ nhận tiền, cám ơn, rồi đưa mình một hộp kẹo chewing gum. Hóa ra không phải cổ đi xin, mà là bán kẹo chewing gum. Hoặc có khi kẹo là để cảm ơn người ta giúp đỡ.
Mình cầm hộp kẹo và ngớ ra không biết làm sao nữa. Thấy xấu hổ vì sự đa nghi của mình. Thấy buồn vì chả biết từ lúc nào, mình không còn đơn giản giúp đỡ người khác, mà cứ chăm chăm ngó coi mình bị gạt hay không bị gạt.
Tết
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
30 Tết xuống Hanyang nhậu nhẹt. Vui. Lần nào xuống đó cũng cười đau bụng từ đầu buổi tới cuối buổi. Mấy đứa nhỏ dễ thương hết sức. Tắc Ton gọi điện về nhà, vẫn cái giọng cà tửng, mình vừa nghe vừa cười lặc lè tới lúc nghe nó "Ôi giời, già gì mà già, mới 50 tuổi mà cứ làm như 70 ấy" thì mới biết cu cậu đang nói chuyện với ...ba nó. Tính bảo mấy năm sau em nhớ mồng một gọi điện cho chị, đầu năm nghe em chúc tết chắc cười đủ hên cả năm.
TA nhậu xong hiệp một thì leo lên giường nằm ôm con heo ủ rũ nhớ vợ. Bà con nhất trí chụp cho nó vài pô để mang về khoe cho vợ cảm động, đến lúc chụp xong dòm vào hình chỉ thấy mắt mũi lờ đờ (đang tạo dáng xa xăm), mặt mũi đỏ lừ, nhìn chỉ giống cu cậu đang xỉn (mà chắc xỉn thiệt)
Vịt xung phong nấu xôi. Đây là lần thứ hai nấu thử xôi vò (lần 1 thất bại thê thảm). Nếp hơi nhão, đậu xanh cũng nhão nhão. Tội nghiệp TA hì hụi ngồi băm đậu, xong vẫn không vò được xôi. Cái khó ló cái khôn, không trộn xôi được thì ta lôi nếp đậu với thịt kho ra làm ...bánh tét. Kết quả là có cả bánh tét với bánh chưng, màu trắng nhưng ăn cũng khá giống (hai đứa gói bánh thì cứ cắn một miếng lại la lên "giống bánh ở nhà quá", bà con đố ai dám cãi).
Tắc Ton làm thịt đông. Con gà được lựa rất chi là cẩn thận, phải là gà già mới đúng điệu. Có điều chắc gà sống hơi quá tuổi một tí, nên sau khi hầm cả buổi trời, thịt heo thì mềm rục rã mà gà thì vẫn dai. Ton nhà ta đành đổ ra hầm tiếp. Hầm đâu hai ba lượt, đến khi nhai vẫn chưa mềm.
Nói chung Tết đầy đủ cả, có nồi thịt kho với khổ qua dồn thịt, dưa giá rất ngon của bé Ngân. Có giò thủ của TA gói, với giò lụa. Có dưa chua và bánh tok. Tối nhậu xong, tới sáng lôi bánh tok (loại họ làm nguyên cục nếp dẻo) ra ăn với giò lụa và muối tiêu, khá giống bánh dày VN.
Chơi bài. Tình hình là chơi xong ai cũng hạnh phúc. Anh Quang hạnh phúc vì hốt gần hết sòng. TA hạnh phúc vì ... vợ gọi điện (trước khi vợ gọi thì cu cậu đang đỏ, nghe điện thoại cu cậu hét lên một tiếng thảm thiết "Ối giời vợ ơi là vợ", thế là từ lúc đó tiền cứ thế đi ra). Tắc Ton hạnh phúc vì "đen bạc" đồng nghĩa khả năng không bị ế bồ đến năm sau. Bé Ngân hạnh phúc vì mang hộp xu ra đổi tiền lẻ cho bà con chơi bài, cứ 9 xu 100 đổi tờ 1000 won, kết quả thu về rủng rỉnh. Gấu với Phương cũng hạnh phúc nốt vì thua bài te tua, chứng tỏ hai bx vẫn còn chưa ghét bỏ.
TA nhậu xong hiệp một thì leo lên giường nằm ôm con heo ủ rũ nhớ vợ. Bà con nhất trí chụp cho nó vài pô để mang về khoe cho vợ cảm động, đến lúc chụp xong dòm vào hình chỉ thấy mắt mũi lờ đờ (đang tạo dáng xa xăm), mặt mũi đỏ lừ, nhìn chỉ giống cu cậu đang xỉn (mà chắc xỉn thiệt)
Vịt xung phong nấu xôi. Đây là lần thứ hai nấu thử xôi vò (lần 1 thất bại thê thảm). Nếp hơi nhão, đậu xanh cũng nhão nhão. Tội nghiệp TA hì hụi ngồi băm đậu, xong vẫn không vò được xôi. Cái khó ló cái khôn, không trộn xôi được thì ta lôi nếp đậu với thịt kho ra làm ...bánh tét. Kết quả là có cả bánh tét với bánh chưng, màu trắng nhưng ăn cũng khá giống (hai đứa gói bánh thì cứ cắn một miếng lại la lên "giống bánh ở nhà quá", bà con đố ai dám cãi).
Tắc Ton làm thịt đông. Con gà được lựa rất chi là cẩn thận, phải là gà già mới đúng điệu. Có điều chắc gà sống hơi quá tuổi một tí, nên sau khi hầm cả buổi trời, thịt heo thì mềm rục rã mà gà thì vẫn dai. Ton nhà ta đành đổ ra hầm tiếp. Hầm đâu hai ba lượt, đến khi nhai vẫn chưa mềm.
Nói chung Tết đầy đủ cả, có nồi thịt kho với khổ qua dồn thịt, dưa giá rất ngon của bé Ngân. Có giò thủ của TA gói, với giò lụa. Có dưa chua và bánh tok. Tối nhậu xong, tới sáng lôi bánh tok (loại họ làm nguyên cục nếp dẻo) ra ăn với giò lụa và muối tiêu, khá giống bánh dày VN.
Chơi bài. Tình hình là chơi xong ai cũng hạnh phúc. Anh Quang hạnh phúc vì hốt gần hết sòng. TA hạnh phúc vì ... vợ gọi điện (trước khi vợ gọi thì cu cậu đang đỏ, nghe điện thoại cu cậu hét lên một tiếng thảm thiết "Ối giời vợ ơi là vợ", thế là từ lúc đó tiền cứ thế đi ra). Tắc Ton hạnh phúc vì "đen bạc" đồng nghĩa khả năng không bị ế bồ đến năm sau. Bé Ngân hạnh phúc vì mang hộp xu ra đổi tiền lẻ cho bà con chơi bài, cứ 9 xu 100 đổi tờ 1000 won, kết quả thu về rủng rỉnh. Gấu với Phương cũng hạnh phúc nốt vì thua bài te tua, chứng tỏ hai bx vẫn còn chưa ghét bỏ.
Tết
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, February 03, 2010
/
Comments: (0)
Chính xác là cũng chẳng thèm bánh chưng. Nhưng thèm mở mắt dậy vào sáng mồng một, chiên bánh chưng, rồi ăn với thịt kho tàu và dưa món, giòn giòn mặn mặn béo béo.
Cũng chẳng thèm dưa hấu. Bên này dưa hấu tới mùa họ cũng bán đầy. Nhưng thèm ôm trái dưa xanh bóng mát rượi, dán giấy đỏ rồi đặt lên bàn thờ.
Cũng không thèm hoa mai hay chợ hoa. Bên này mùa xuân hoa đào nở rợp trời, đi chụp hình không hết. Thèm chở mẹ đi mua hoa. Thèm nghe mẹ tấm tắc mai nhà mình nở nhiều ghê. Thèm quay lại hồi nhỏ, tối 30 đi lảo rảo ngoài chợ coi có hàng nào dư bông bán rẻ để mua về chưng tết.
Cũng không thèm pháo. Giờ nhà nước cấm đốt pháo, giao thừa không còn bịt tai bịt mũi sặc sụa vì khói pháo bay khắp nhà. Sáng mồng một không còn xác pháo đỏ đầy sân đầy đường. Giờ, tối 30 thiên hạ đi coi pháo bông. Mẹ năm nào cũng cúng, rồi coi pháo bông trên ti vi. Có năm cái nhà trước mặt chưa xây thêm tầng, chạy lên ban công ngó thấy xa tít ở góc trời nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ. Ghét cái ông nhà nước, đốt pháo lúc người ta bận lo cúng kiếng, chắc cả đời mẹ chẳng có dịp đi coi pháo bông.
Cũng không thèm lì xì. Giờ già rồi, ở VN chắc phải lì xì sặc sừ. Bạn bè cả năm bận rộn không có dịp tới nhà nhau chơi, dịp Tết mà tới thì vui nhưng ... cháy túi. Nhớ cái hồi còn ông bà, mình cũng hăm mấy rồi, đi làm tiền rủng rỉnh, vậy mà tết vẫn được ông bà lì xì.
Cũng không thèm áo mới. Giờ áo mới hay áo cũ cũng là áo mình mua. Thèm mua cho mẹ áo mới, sáng mùng một rủ mẹ mặc áo đẹp đi chụp hình. Mẹ mà chụp hình thì cứ kêu con chụp xa xa, chụp gần nhìn mẹ già xấu lắm. Vậy mà nhiều lúc nhìn lại hình cũ cũng giật mình thấy thời gian đi nhanh.
Thèm dọn dẹp nhà cửa. Thèm may rèm cửa mới. Thèm bày mâm ngũ quả.
Mà giờ lấy chồng rồi. Tết chắc chỉ về chơi được một tí thôi. Mình chưa đón Tết ở nhà chồng bao giờ, nhưng chắc cũng giống ở nhà mình. Cũng dọn dẹp, cũng mua sắm, cũng cúng kiếng, cũng chúc Tết. Giao thừa mấy mẹ con cũng ngồi coi táo quân. Mình cũng sẽ rủ mẹ mèo mặc áo đẹp đi chụp hình.
Tết, chẳng thèm gì. Chỉ thèm có mặt ở đó để nhà thêm người phụ việc, thêm người cười giỡn. Để mẹ mèo không than trong điện thoại, nhà mình ít người quá, mẹ ngồi coi ti vi một mình buồn. Để có thể chạy qua nhà mình một tí, giúp được gì thì giúp, không thì ngồi với mẹ ngoài ban công, nghe mẹ kể chuyện này chuyện nọ như ngày xưa.
Vậy mà 6 cái Tết rồi, chẳng có lần nào ăn Tết ở VN.
Nhạc Hàn
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, January 31, 2010
/
Comments: (0)
Mới vừa từ bỏ ý định dịch một bài nhạc Hàn.
Hồi xưa nhớ có lần cậu bạn Hàn nói với mình, muốn học tiếng Hàn để dịch được nhạc Hàn thì khó lắm, vì nó giống một kiểu art. Mình ừ ừ tâm đắc, vì lúc đó mình cũng đang ngồi dịch thử nhạc Trịnh sang tiếng Anh, chỉ có thể kết luận được một chữ "bó hand".
Lúc sau này phát hiện hông phải dzậy. Giống như cái bài mình mới thử dịch nè, không phải bỏ nửa chừng do khó, mà do nó cũng cùng một mô típ "anh-đã-biết-ngay-từ-đầu-rằng-anh-không-nên-iu-em-nhưng-anh-vẫn-không-thể-thiếu-em-giờ-thì-em-đã-đi-xa-mà-anh-vẫn-không-thể-nào-quên-được-em".
Nói chung, trừ bỏ phần ngữ pháp ra, nếu đã học hết các cụm từ "ngay từ đầu", "bây giờ", "mãi mãi", "iu em", "nhớ em", "quên em", "muốn quên em", "muốn gặp em", "điên rồ", "ngốc nghếch", "khóc", "rơi lệ", "biệt ly"... thì dịch nhạc Hàn rất dễ.
Thiệt đó!
Hồi xưa nhớ có lần cậu bạn Hàn nói với mình, muốn học tiếng Hàn để dịch được nhạc Hàn thì khó lắm, vì nó giống một kiểu art. Mình ừ ừ tâm đắc, vì lúc đó mình cũng đang ngồi dịch thử nhạc Trịnh sang tiếng Anh, chỉ có thể kết luận được một chữ "bó hand".
Lúc sau này phát hiện hông phải dzậy. Giống như cái bài mình mới thử dịch nè, không phải bỏ nửa chừng do khó, mà do nó cũng cùng một mô típ "anh-đã-biết-ngay-từ-đầu-rằng-anh-không-nên-iu-em-nhưng-anh-vẫn-không-thể-thiếu-em-giờ-thì-em-đã-đi-xa-mà-anh-vẫn-không-thể-nào-quên-được-em".
Nói chung, trừ bỏ phần ngữ pháp ra, nếu đã học hết các cụm từ "ngay từ đầu", "bây giờ", "mãi mãi", "iu em", "nhớ em", "quên em", "muốn quên em", "muốn gặp em", "điên rồ", "ngốc nghếch", "khóc", "rơi lệ", "biệt ly"... thì dịch nhạc Hàn rất dễ.
Thiệt đó!
Up
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 25, 2010
/
Comments: (1)
Em nói, sao em thấy phim "Up" chả hay gì hết chị ơi, em coi được một đoạn chán quá nên tắt, coi Friends.
Chị cười cười, trêu "chắc em quá tuổi coi phim đó rồi". Em la làng, em còn nhỏ hơn chị hai tuổi mà. Lúc nói câu đó để trêu em, chị nghĩ "phim này chỉ dành cho trẻ con coi". Nhưng sau đó chị nghĩ, trẻ con mà không mơ mộng thì cũng không thích phim Up.
Trẻ con mà không mơ mộng thì sẽ tỏ ra không tin khi thấy ngôi nhà bay lên bằng ... cả ngàn quả bóng bay cột vào ống khói. Trẻ con mà thực tế một chút, sẽ bảo chuyện mấy con chó biết làm đủ thứ việc là chuyện xạo, cũng như cái vùng đất Paradise Falls và con chim thích ăn chocolat đó là xạo nốt.
Trẻ con mà chưa bao giờ làm những trò ngốc nghếch thì sẽ không thích thú khi thấy chú nhóc đeo quả bóng bay nhảy qua mấy cục đá, khe nứt trên đường, tưởng tượng mình đang ngồi khinh khí cầu đi thám hiểm, băng qua núi qua vực sâu. Trẻ con mà hết ngây thơ, sẽ coi cái chuyện thằng nhỏ cứ nằn nì ông cụ cho phép nó giúp ông làm bất cứ chuyện gì cũng được, để đạt phù hiệu "Giúp đỡ người già", và đi săn lùng con snipe tưởng tượng nào đó, là ngốc nghếch nhảm nhí.
Mà người lớn, thì cũng chẳng mấy ai còn thấy xúc động trước cảnh một cặp vợ chồng sống bình bình đạm đạm với nhau, trong căn nhà nhỏ xíu sơn màu ngộ nghĩnh, chia sẻ một giấc mơ phiêu lưu mãi không đạt được vì đời sống khó khăn, lúc đọc sách thì thò tay nắm tay nhau... Như em, thành đạt và giỏi giang, thích xài hàng hiệu, thích các gã trai giàu có sành điệu, làm sao em có thể có cảm giác gì trước một cuộc sống đơn giản như thế, những mơ mộng trẻ con như thế, để có thể khóc cười và phiêu lưu với các nhân vật trong phim. Để kết thúc phim lại ngồi cười và nghĩ, cuộc đời mình cũng chỉ cần hạnh phúc bình dị như vậy mà thôi.
Chị cười cười, trêu "chắc em quá tuổi coi phim đó rồi". Em la làng, em còn nhỏ hơn chị hai tuổi mà. Lúc nói câu đó để trêu em, chị nghĩ "phim này chỉ dành cho trẻ con coi". Nhưng sau đó chị nghĩ, trẻ con mà không mơ mộng thì cũng không thích phim Up.
Trẻ con mà không mơ mộng thì sẽ tỏ ra không tin khi thấy ngôi nhà bay lên bằng ... cả ngàn quả bóng bay cột vào ống khói. Trẻ con mà thực tế một chút, sẽ bảo chuyện mấy con chó biết làm đủ thứ việc là chuyện xạo, cũng như cái vùng đất Paradise Falls và con chim thích ăn chocolat đó là xạo nốt.
Trẻ con mà chưa bao giờ làm những trò ngốc nghếch thì sẽ không thích thú khi thấy chú nhóc đeo quả bóng bay nhảy qua mấy cục đá, khe nứt trên đường, tưởng tượng mình đang ngồi khinh khí cầu đi thám hiểm, băng qua núi qua vực sâu. Trẻ con mà hết ngây thơ, sẽ coi cái chuyện thằng nhỏ cứ nằn nì ông cụ cho phép nó giúp ông làm bất cứ chuyện gì cũng được, để đạt phù hiệu "Giúp đỡ người già", và đi săn lùng con snipe tưởng tượng nào đó, là ngốc nghếch nhảm nhí.
Mà người lớn, thì cũng chẳng mấy ai còn thấy xúc động trước cảnh một cặp vợ chồng sống bình bình đạm đạm với nhau, trong căn nhà nhỏ xíu sơn màu ngộ nghĩnh, chia sẻ một giấc mơ phiêu lưu mãi không đạt được vì đời sống khó khăn, lúc đọc sách thì thò tay nắm tay nhau... Như em, thành đạt và giỏi giang, thích xài hàng hiệu, thích các gã trai giàu có sành điệu, làm sao em có thể có cảm giác gì trước một cuộc sống đơn giản như thế, những mơ mộng trẻ con như thế, để có thể khóc cười và phiêu lưu với các nhân vật trong phim. Để kết thúc phim lại ngồi cười và nghĩ, cuộc đời mình cũng chỉ cần hạnh phúc bình dị như vậy mà thôi.
Revolutionary Road
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, January 20, 2010
/
Comments: (0)
Lại chuyện coi phim. Thì cũng hai đứa rảnh quá mà, tối ăn uống xong lại rủ nhau mở rạp tại gia.
Cái phim sản xuất năm 2008 mà coi cứ như coi mấy vở kịch trên tivi hồi năm một chín tám mấy. Search thử wiki, hóa ra truyện được viết năm 1961, từ lúc đó người ta đã định làm thành phim, nhưng cứ lằng nhằng mãi đến giờ. Nghĩ cũng ngộ, một cái dự định, gần nửa thế kỷ mới xong, kết quả là một phim ... không hay mấy, đối với mình.
Phim giống kịch VN ở chỗ họ nói quá trời và cãi nhau quá trời. Mình nhớ hồi xưa coi kịch cũng rứa, các nhân vật thay nhau nói, cãi, chửi, quát tháo. Tâm lý thì cũng có tâm lý, nhưng nhiều khi cãi nhiều quá, chửi nhiều quá, thành ra ồn ào và mệt mỏi.
Nói gì thì nói, vẫn còn nhớ cái khoảng thời gian trên cái đài chiếu kịch do Thành Lộc, Việt Anh, Minh Trang, Hồng Đào... đóng. Nhiều vở hay cực kỳ, như Lôi Vũ, Một cuộc đời bị đánh cắp, Khuất Nguyên, ... Coi xong mà giờ vẫn còn nhớ cái cảnh đó như thế nào, nhân vật làm gì... Lâu rồi không được coi kịch kiểu đó nữa.
Phát hiện ra một chuyện khá thảm, là vốn Anh văn của hai đứa thuộc về ngôn ngữ của nửa thế kỷ trước. Hèn chi coi phim mới chả hiểu họ nói gì. Có lần xem Hitch, vừa coi phim, vừa xem script, vừa dò từ điển từng chữ, cuối cùng vẫn còn không hiểu lắm :|
Cái phim sản xuất năm 2008 mà coi cứ như coi mấy vở kịch trên tivi hồi năm một chín tám mấy. Search thử wiki, hóa ra truyện được viết năm 1961, từ lúc đó người ta đã định làm thành phim, nhưng cứ lằng nhằng mãi đến giờ. Nghĩ cũng ngộ, một cái dự định, gần nửa thế kỷ mới xong, kết quả là một phim ... không hay mấy, đối với mình.
Phim giống kịch VN ở chỗ họ nói quá trời và cãi nhau quá trời. Mình nhớ hồi xưa coi kịch cũng rứa, các nhân vật thay nhau nói, cãi, chửi, quát tháo. Tâm lý thì cũng có tâm lý, nhưng nhiều khi cãi nhiều quá, chửi nhiều quá, thành ra ồn ào và mệt mỏi.
Nói gì thì nói, vẫn còn nhớ cái khoảng thời gian trên cái đài chiếu kịch do Thành Lộc, Việt Anh, Minh Trang, Hồng Đào... đóng. Nhiều vở hay cực kỳ, như Lôi Vũ, Một cuộc đời bị đánh cắp, Khuất Nguyên, ... Coi xong mà giờ vẫn còn nhớ cái cảnh đó như thế nào, nhân vật làm gì... Lâu rồi không được coi kịch kiểu đó nữa.
Phát hiện ra một chuyện khá thảm, là vốn Anh văn của hai đứa thuộc về ngôn ngữ của nửa thế kỷ trước. Hèn chi coi phim mới chả hiểu họ nói gì. Có lần xem Hitch, vừa coi phim, vừa xem script, vừa dò từ điển từng chữ, cuối cùng vẫn còn không hiểu lắm :|
Linh tinh tháng 1
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 18, 2010
/
Comments: (0)
Mình có cảm giác Facebook giống như một cái bảng tin công cộng, nơi mọi người quăng lên đó thông tin mới nhất về mình và là nơi mình có thể theo dõi thông tin mới nhất của bạn bè. Còn blogspot, giống như một cuốn nhật ký cũ, nơi mình có thể ghi lại những thứ mà mình không muốn dán lên cái bảng tin công cộng kia.
Tháng 1, tháng lạnh nhất trong năm. Một vài người bạn chuẩn bị chia tay về VN. Sáng ra đi làm gặp anh Thành, ba anh em vừa đi lên cty vừa tám. Anh Thành mặc áo phao to xù, đội nón sù sụ, dòm vô trong nón chỉ thấy nụ cười. Cuộc đời cũng ngộ, hồi xưa mình quen cả anh Thành, cả TA, mà chưa bao giờ nghĩ tới hai người đó ráp vô nhau sẽ hợp như vậy. Cho tới khi họ bắt đầu iu nhau rồi, có một bữa ngủ lại nhà bé Ngân chung với TA và bé Danh, sáng ra, đang còn ngái ngủ thì nghe TA nói chuyện điện thoại với bạn, giọng rất nhẹ nhàng, mà lời lẽ cũng rất dịu dàng, mới nhớ tới cách anh Thành nói chuyện và nghĩ chắc không còn ai hợp với anh hơn.
Tối hôm qua mới coi Họa Bì. Cái phim cũ rích giờ mới coi, coi xong thấy nó ... dở tệ. Mà thiệt ra trước đó cũng từng nghe nói là nó không hay, nhưng vẫn tò mò. Đúng là mèo tò mò thì die. Mấy hôm trước cũng coi phim, không hiểu sao hai đêm liền đều là phim nói về mấy ông bà già ở Mỹ. Bữa đầu là phim Gran Torino, ông già cựu chiến binh sống cô độc sau khi vợ mất, con trai lâu lâu gọi điện, ổng hỏi mày lại muốn gì nữa đây, vợ mày khoắng hết đám nữ trang mẹ mày để lại rồi còn gì. Con trai nói đâu có, con hỏi thăm ba thôi, nói vài câu xong hỏi nhân tiện ba vẫn còn quen cái ông đó đó chứ. Ông già cúp máy cái rụp, nhăn nhó buồn. Bữa khác sinh nhật ông, con trai con dâu tới thăm tặng quà, xong nói con nghĩ ba sống trong cái nhà rộng này dọn dẹp cũng mệt, con mới tìm được nhà dưỡng lão tốt lắm. Bị ông già nổi khùng lên, họ vác quà cáp ra xe đi về.
Bữa sau coi The Savages. Hai người con trong phim này có thể nói cũng khá tử tế, bị ba đối xử tệ và bỏ rơi từ nhỏ nhưng đến lúc ông già bệnh tật cũng ráng thu xếp cho ông vào nursing house, thỉnh thoảng tới thăm. Nhưng coi xong vẫn nhớ cái lúc cô con gái đưa ông già từ bệnh viện đến nursing house, lúc lên máy bay, mấy người tiếp viên đặt ông già ngồi trên cái xe kéo, rồi kéo đi, nhìn giống cái túi mua hàng bên này họ hay kéo khi đi siêu thị hay cái vali xách tay nhỏ. Ông già ngồi co ro như cái túi, vẻ mặt hoang mang. Ông không biết mình đang bị đưa đi đâu.
Coi xong, cũng không muốn khóc mà nước mắt cứ chảy long tong. Nhớ ông ngoại, bà ngoại mình. Mà không hiểu sao nhớ nhất là bà ngoại gấu. Nhớ cái hồi hai đứa cưới xong, đi honeymoon ở Huế, bà dặn chụp giùm bà cái hình trường nữ sinh Đồng Khánh, chỗ hồi xưa bà học. Huế mưa sụt sùi, hai đứa chạy xe trùm áo mưa lụp xụp ướt át, thành ra chạy ngang cổng trường cũng không dừng lại. Gấu nói không sao đâu, hồi xưa bà có ra Huế chơi lại rồi, có mặc áo dài chụp hình trước cổng trường rồi. Một tuần ngắn ngủn ở nhà, rồi lại sang Hàn, rồi nghe tin bà mất, tự dưng thấy giống như ông ngoại, bà ngoại mà mình đã mất đi và tìm lại được giờ lại mất một lần nữa. Thấy có bao nhiêu thứ, hồi xưa mình không làm cho ông bà mình, tới lúc gặp bà ngoại đã tự nhủ sẽ làm nhiều, thiệt nhiều, cuối cùng vẫn không làm được gì cả.
Tự nhiên giờ nghĩ lại, hồi đó, sau khi mình đi honeymoon về, bà ngoại không nhắc gì vụ hình, vẫn tìm đủ mọi dịp để nói chuyện với mình, khoe mình hình ngày xưa, chuyện ngày xưa của ngoại. Có thật bà ngoại không buồn?
Iu người chung cty
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, January 13, 2010
/
Comments: (3)
Nhớ hồi còn nhỏ, hay nghe người ta nói iu ai thì iu, đừng iu người chung cty. Lúc đó cũng chả biết mô tê gì đâu, nhưng cũng gật gù "Chắc tại iu đồng nghiệp nhiều lời ra tiếng vào mệt chứ gì!"
Giờ ngẫm lại, người ta rất dễ fall in love với đồng nghiệp. Thì thử tưởng tượng, chỉ có hai người cùng cty mới có dịp cùng cắm đầu làm project tới xơ xác, rồi cùng thức khuya code cho kịp deadline, sáng ra mắt kèm nhèm dòm nhau cười. Cũng chỉ có hai người chung cty mới có dịp đi chơi tập thể chung, đi chung trên bãi biển ngắm trăng vừa mọc, tới tối tự dưng một đứa khoái lang thang bỏ đi đâu mất, làm đứa kia xách đèn pin chạy kiếm. Cũng chỉ có chung cty mới sinh ra cái màn cuối giờ làm rủ nhau đi đánh cầu lông, đánh một hồi thấy tội cái tên kia, mình đánh dở khủng khiếp mà cũng cứ ráng nêu cầu cho mình đập. Rồi tới lúc có chuyện rối như hẹ, chả biết kiếm ai, thì cũng lại túm ngay cái người làm chung cty ra đỡ giùm.
Lúc hai đứa mới thân nhau, gấu kiu hay để gấu kiếm cty khác, mình nổi giận, làm chung cty là xấu hả. Gấu lúng túng, hình như không. Mình làm tới, vậy bữa giờ có thấy gì không ổn không? Gấu gãi đầu, cũng không, thấy có vẻ thuận tiện thì đúng hơn. Dzậy sao đòi chuyển cty? Tại... Tại nghe người ta nói không nên chứ gì, mình gõ trúng tim đen. Gấu cười.
Mà tiện thiệt, đi chung, về chung. Chẳng đứa nào phải thắc mắc sao anh/em về trễ vậy, sao phải ở lại đêm. Chẳng đứa nào buồn vì đứa kia đi ăn với cty bỏ mình chèo queo. Chẳng đứa nào phải điều tra cty anh/em có cô nào/anh nào dụ dỗ không.
Cho tới giờ vẫn làm chung cty. Vẫn sáng đi làm chung, chiều về chung. Mùa đông lạnh thì vừa đi vừa lúc cúc dụi vào nhau cho đỡ lạnh. Gặp quãng đường đóng băng thì ôm cứng tay gấu. Trên đường về mua bịch bánh thì hai đứa ăn chung. Hỏi suốt ngày gặp nhau vậy chán không, gấu hỏi vậy dzịt chán không, dzịt lắc. Dzậy sao còn hỏi gấu? Hai đứa cười khì khì.
Giờ ngẫm lại, người ta rất dễ fall in love với đồng nghiệp. Thì thử tưởng tượng, chỉ có hai người cùng cty mới có dịp cùng cắm đầu làm project tới xơ xác, rồi cùng thức khuya code cho kịp deadline, sáng ra mắt kèm nhèm dòm nhau cười. Cũng chỉ có hai người chung cty mới có dịp đi chơi tập thể chung, đi chung trên bãi biển ngắm trăng vừa mọc, tới tối tự dưng một đứa khoái lang thang bỏ đi đâu mất, làm đứa kia xách đèn pin chạy kiếm. Cũng chỉ có chung cty mới sinh ra cái màn cuối giờ làm rủ nhau đi đánh cầu lông, đánh một hồi thấy tội cái tên kia, mình đánh dở khủng khiếp mà cũng cứ ráng nêu cầu cho mình đập. Rồi tới lúc có chuyện rối như hẹ, chả biết kiếm ai, thì cũng lại túm ngay cái người làm chung cty ra đỡ giùm.
Lúc hai đứa mới thân nhau, gấu kiu hay để gấu kiếm cty khác, mình nổi giận, làm chung cty là xấu hả. Gấu lúng túng, hình như không. Mình làm tới, vậy bữa giờ có thấy gì không ổn không? Gấu gãi đầu, cũng không, thấy có vẻ thuận tiện thì đúng hơn. Dzậy sao đòi chuyển cty? Tại... Tại nghe người ta nói không nên chứ gì, mình gõ trúng tim đen. Gấu cười.
Mà tiện thiệt, đi chung, về chung. Chẳng đứa nào phải thắc mắc sao anh/em về trễ vậy, sao phải ở lại đêm. Chẳng đứa nào buồn vì đứa kia đi ăn với cty bỏ mình chèo queo. Chẳng đứa nào phải điều tra cty anh/em có cô nào/anh nào dụ dỗ không.
Cho tới giờ vẫn làm chung cty. Vẫn sáng đi làm chung, chiều về chung. Mùa đông lạnh thì vừa đi vừa lúc cúc dụi vào nhau cho đỡ lạnh. Gặp quãng đường đóng băng thì ôm cứng tay gấu. Trên đường về mua bịch bánh thì hai đứa ăn chung. Hỏi suốt ngày gặp nhau vậy chán không, gấu hỏi vậy dzịt chán không, dzịt lắc. Dzậy sao còn hỏi gấu? Hai đứa cười khì khì.
Tóc bạc
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Hồi mình còn nhỏ, ông hay nhờ mình nhổ tóc bạc.
Bi giờ có tóc bạc rồi, mới biết tại sao mấy người có tóc bạc thích nhổ, mà đặc biệt thích nhờ con nít nhổ. Sợi tóc bạc nhổ ra đã ngứa, mà bàn tay con nít, như tụi con Mi con Tẻn em họ mình, thì nhỏ xíu và mềm nhẹ, rờ rờ trên đầu rất phê (mình toàn dụ hai đứa nhỏ chải tóc hoặc xoa đầu cho mình lúc về nhà chơi).
Ông giao hẹn, nhổ cho ông năm chục cọng tóc, thì sẽ cho tiền mua kẹo. Xong ông nằm ngủ liu riu. Mình hồi đó nhỏ mà ... gian, cứ nhổ lần ba bốn cọng một. Làm sao á, thì tóc ông sợi bạc nhiều lắm, cứ túm một túm, kéo hết sợi đen ra ngoài, là còn lại toàn sợi bạc. Thỉnh thoảng thấy ông ngủ gật, còn đếm ăn gian.
Rồi cũng tới lúc tóc ông bạc nhiều đến nỗi ông không gọi mình nhổ nữa, vì nhổ chắc hết bảy phần tóc. Ông già đi, chân yếu sau một tai nạn xe. Mình thì vẫn vậy, vô tư vô tâm nhận sự chăm sóc của ông, mà chẳng hề biết chăm ông cách nào cho phải.
Đến lượt mẹ có tóc bạc. Mẹ cũng thích gọi mình nhổ tóc, mà mình cũng thích nhổ tóc cho mẹ. Ban đầu chỉ lác đác một hai sợi. Tóc bạc ngày một nhiều, có khi bẵng đi cả tháng không nhổ, đến lúc nhổ được mười mấy hai chục sợi, mẹ buồn than già rồi.
Đi học xa, nhiều khi nghĩ ở nhà chẳng biết ai nhổ tóc bạc cho mẹ. Dòm đầu đại ca có tóc bạc, mình nói để em nhổ cho. Đại ca cảm ơn, mình bảo em cảm ơn đại ca mới đúng, nhổ tóc cho đại ca em đỡ nhớ mẹ.
Vậy mà đi hết 6 năm trời. Mẹ sang chơi, mình lật tóc mẹ rồi nói thôi con không nhổ đâu. Nhổ nhiều quá tóc không mọc lại được, bị hói mất. Mẹ cũng ừ, mái tóc ngày xưa mẹ tự hào rất đen và dày giờ mỏng nhẹ, như bị thời gian bào mòn xác xơ. Mình dẫn mẹ đi siêu thị mua thuốc nhuộm.
Thấy thời gian vô tình. Có nhiều thứ chỉ cần bẵng đi một thoáng, là đã không thể làm nữa rồi.
Bi giờ có tóc bạc rồi, mới biết tại sao mấy người có tóc bạc thích nhổ, mà đặc biệt thích nhờ con nít nhổ. Sợi tóc bạc nhổ ra đã ngứa, mà bàn tay con nít, như tụi con Mi con Tẻn em họ mình, thì nhỏ xíu và mềm nhẹ, rờ rờ trên đầu rất phê (mình toàn dụ hai đứa nhỏ chải tóc hoặc xoa đầu cho mình lúc về nhà chơi).
Ông giao hẹn, nhổ cho ông năm chục cọng tóc, thì sẽ cho tiền mua kẹo. Xong ông nằm ngủ liu riu. Mình hồi đó nhỏ mà ... gian, cứ nhổ lần ba bốn cọng một. Làm sao á, thì tóc ông sợi bạc nhiều lắm, cứ túm một túm, kéo hết sợi đen ra ngoài, là còn lại toàn sợi bạc. Thỉnh thoảng thấy ông ngủ gật, còn đếm ăn gian.
Rồi cũng tới lúc tóc ông bạc nhiều đến nỗi ông không gọi mình nhổ nữa, vì nhổ chắc hết bảy phần tóc. Ông già đi, chân yếu sau một tai nạn xe. Mình thì vẫn vậy, vô tư vô tâm nhận sự chăm sóc của ông, mà chẳng hề biết chăm ông cách nào cho phải.
Đến lượt mẹ có tóc bạc. Mẹ cũng thích gọi mình nhổ tóc, mà mình cũng thích nhổ tóc cho mẹ. Ban đầu chỉ lác đác một hai sợi. Tóc bạc ngày một nhiều, có khi bẵng đi cả tháng không nhổ, đến lúc nhổ được mười mấy hai chục sợi, mẹ buồn than già rồi.
Đi học xa, nhiều khi nghĩ ở nhà chẳng biết ai nhổ tóc bạc cho mẹ. Dòm đầu đại ca có tóc bạc, mình nói để em nhổ cho. Đại ca cảm ơn, mình bảo em cảm ơn đại ca mới đúng, nhổ tóc cho đại ca em đỡ nhớ mẹ.
Vậy mà đi hết 6 năm trời. Mẹ sang chơi, mình lật tóc mẹ rồi nói thôi con không nhổ đâu. Nhổ nhiều quá tóc không mọc lại được, bị hói mất. Mẹ cũng ừ, mái tóc ngày xưa mẹ tự hào rất đen và dày giờ mỏng nhẹ, như bị thời gian bào mòn xác xơ. Mình dẫn mẹ đi siêu thị mua thuốc nhuộm.
Thấy thời gian vô tình. Có nhiều thứ chỉ cần bẵng đi một thoáng, là đã không thể làm nữa rồi.
Tình iu và nước lọc
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Nhóc em - rể - họ - tương lai - bên nhà chồng của mình (tức là xa tít tắp với không tới và cũng chưa biết rồi sẽ có họ hàng chi không với mình) hôm nay viết lên blog của hắn một bài sưu tầm, đại loại tình iu thơm như trà, đắng mà đậm đà như cà phê, ngọt ngào như sữa, nồng nàn như rượu vang, nhưng cuối cùng bản chất của tình iu là chân thành và mát rượi như nước lọc.
Thú thật là lúc nào mình đọc bài của nhóc này cũng hay cười he he. Cậu nhóc đang iu, nên rất lãng mạn và hơi sến tí. Nói tình iu là nước lọc thì cũng gần đúng bản chất của nó rồi đó, nhưng có điều nhóc ta quên mất, cho 100 người chọn giữa nước lọc với mấy thứ nước khác thì hết 99 người chọn thứ khác rồi. Nước lọc, chỉ là một chất chống khát cơ bản mà người ta uống khi nào họ không thể hoặc không muốn uống những thứ nước khác thôi.
Mình thì hình dung khái niệm "tình iu - nước lọc" theo kiểu này: nếu lấy hết phần thơm tho, ngọt ngào, cay đắng, nồng nàn, blah blah... ra khỏi một mối quan hệ, tức là mối quan hệ giờ thành một ly nước lọc không màu không mùi rồi, mà sau đó bạn vẫn còn muốn gìn giữ mối quan hệ đó, muốn ở bên cạnh người đó, muốn chăm sóc cho họ, quan tâm đến họ, thì bạn đang có nền tảng vững chắc cho một tình iu.
Nền tảng vững chắc thui nhé. Còn tình iu hả, he he, lúc đó thì cứ lấy cái nền tảng vững chắc đó mà pha nó thành trà sữa trân châu hay cà phê nước cam gì đó tùy thích. Đâu có ai iu mà không muốn thêm hương vị vào tình iu của mình đâu. Đã iu ai đó, thì phải muốn cho người đó được hưởng sự ngọt ngào, thơm tho, hay nồng nàn, hay thỉnh thoảng giận dỗi cắn đắng một tí,... chứ nhỉ.
Trừ phi đó là một người nhạt thếch như một ly nước lọc.
Thú thật là lúc nào mình đọc bài của nhóc này cũng hay cười he he. Cậu nhóc đang iu, nên rất lãng mạn và hơi sến tí. Nói tình iu là nước lọc thì cũng gần đúng bản chất của nó rồi đó, nhưng có điều nhóc ta quên mất, cho 100 người chọn giữa nước lọc với mấy thứ nước khác thì hết 99 người chọn thứ khác rồi. Nước lọc, chỉ là một chất chống khát cơ bản mà người ta uống khi nào họ không thể hoặc không muốn uống những thứ nước khác thôi.
Mình thì hình dung khái niệm "tình iu - nước lọc" theo kiểu này: nếu lấy hết phần thơm tho, ngọt ngào, cay đắng, nồng nàn, blah blah... ra khỏi một mối quan hệ, tức là mối quan hệ giờ thành một ly nước lọc không màu không mùi rồi, mà sau đó bạn vẫn còn muốn gìn giữ mối quan hệ đó, muốn ở bên cạnh người đó, muốn chăm sóc cho họ, quan tâm đến họ, thì bạn đang có nền tảng vững chắc cho một tình iu.
Nền tảng vững chắc thui nhé. Còn tình iu hả, he he, lúc đó thì cứ lấy cái nền tảng vững chắc đó mà pha nó thành trà sữa trân châu hay cà phê nước cam gì đó tùy thích. Đâu có ai iu mà không muốn thêm hương vị vào tình iu của mình đâu. Đã iu ai đó, thì phải muốn cho người đó được hưởng sự ngọt ngào, thơm tho, hay nồng nàn, hay thỉnh thoảng giận dỗi cắn đắng một tí,... chứ nhỉ.
Trừ phi đó là một người nhạt thếch như một ly nước lọc.
Hỏi thăm
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 11, 2010
/
Comments: (0)
Ừ thì mình biết mình không giỏi chat chit
Cho nên mình invisible suốt ngày. Lâu lâu có đứa bạn hỏi thăm, thường là "bà/mày sao rồi?" "tui/tao vẫn vậy, chả có gì mới, còn bà/ông/mày thì sao?"
Lũ bạn mình chắc chán ốm với cái "chả có gì mới" của mình. Mình cũng chán nữa là, cũng không biết bao lâu rồi thấy đời mình như con cua đi ngang.
Nhưng vẫn thấy cảm động khi lâu lâu có đứa bạn nhảy vào hỏi "mày sao rồi", để sau khi cập nhật status "chẳng có gì mới" của mình, hai đứa có thể tám tít một chút về chuyện này chuyện nọ. Có khi chỉ là chuyện nhảm như hôm qua nó mới đi ăn món gì, hoặc mới chửi bới ai đó.
Bởi vậy nên khi X online, sau một chuỗi những "sao rồi? thế nào? dạo này làm gì? kết quả gì chưa?" ... của mình và không có response - ngay cả "không có gì mới" cũng hông có, mình ngồi và tự kiểm lại, hình như là cũng lâu rồi những câu hỏi thăm của mình dành cho X không có response nào. Cũng chả biết là X ngán vì mình hông biết hỏi cái gì mới lạ hơn, hay X nghĩ mình không care. Hoặc cũng có thể, mối quan hệ đã giảm từ bạn bè xuống tới cái mức không-cần-phải-hỏi-thăm-nữa.
Cho nên mình đánh một cái dấu vào bộ nhớ: X - don't care anymore.
Cho nên mình invisible suốt ngày. Lâu lâu có đứa bạn hỏi thăm, thường là "bà/mày sao rồi?" "tui/tao vẫn vậy, chả có gì mới, còn bà/ông/mày thì sao?"
Lũ bạn mình chắc chán ốm với cái "chả có gì mới" của mình. Mình cũng chán nữa là, cũng không biết bao lâu rồi thấy đời mình như con cua đi ngang.
Nhưng vẫn thấy cảm động khi lâu lâu có đứa bạn nhảy vào hỏi "mày sao rồi", để sau khi cập nhật status "chẳng có gì mới" của mình, hai đứa có thể tám tít một chút về chuyện này chuyện nọ. Có khi chỉ là chuyện nhảm như hôm qua nó mới đi ăn món gì, hoặc mới chửi bới ai đó.
Bởi vậy nên khi X online, sau một chuỗi những "sao rồi? thế nào? dạo này làm gì? kết quả gì chưa?" ... của mình và không có response - ngay cả "không có gì mới" cũng hông có, mình ngồi và tự kiểm lại, hình như là cũng lâu rồi những câu hỏi thăm của mình dành cho X không có response nào. Cũng chả biết là X ngán vì mình hông biết hỏi cái gì mới lạ hơn, hay X nghĩ mình không care. Hoặc cũng có thể, mối quan hệ đã giảm từ bạn bè xuống tới cái mức không-cần-phải-hỏi-thăm-nữa.
Cho nên mình đánh một cái dấu vào bộ nhớ: X - don't care anymore.
Mùa đông
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, December 15, 2009
/
Comments: (4)
Ký ức về những mùa đông trước của mình mờ nhạt một màu xám. Dường như đó chỉ là những ngày dài lạnh buốt, xám trắng và lặng lẽ nối tiếp nhau đi qua. Thỉnh thoảng có một trận tuyết rơi trắng trời trắng đất, một mặt hồ đóng băng cứng lạnh, lũ vịt trời ngủ trên mặt băng, những tổ chim kachi như những chiếc rổ đen to tướng nổi rõ trên đồi cây trơ trụi.
Mùa đông này...
Buổi sáng hai đứa quấn lên người mấy ký quần áo, lúc cúc ra đường. Ré lên khi gió cắt vào mặt. Mấy cái đĩa hứng nước dưới những chậu cây bên hành lang đã đóng băng hết cả, chứng tỏ nhiệt độ đang âm. May mà vẫn có nắng vàng phủ nhè nhẹ lên mặt lên vai như một lời an ủi. Trời thì cao và xanh. Hàng cây hồi mùa hè treo đầy những chiếc lá lấp lánh lấp lánh, giờ vươn những cành nhánh trụi lốc, khẳng khiu và trắng lóa vì nắng lên trời.
Nó toe toét chỉ "gấu ơi cây đẹp quá". Cái màu trắng của cành khô trong nắng sớm in trên nền trời xanh nhạt như những bức tranh ở châu Âu. Cũng ngộ nghĩnh, một hàng cây nho nhỏ bình thường, cả năm chỉ có lá xanh, mùa thu thì lá không vàng mà cứ thế khô quắt đi rồi rụng, mùa đông thì trụi lủi, thế mà lúc nào cũng thấy đẹp.
Buổi sáng bảo "building mới của mình nghèo quá, chẳng có đèn Noel". Trưa đi ăn cơm nhìn thấy những người thợ đang lúi húi treo từng dây đèn lên đám cây trước cửa. Chiều tối về, hai đứa hò reo, cây đầu tiên đã quấn đầy đèn sáng lung linh.
Gấu nói, mùa đông năm nay nhiều sự kiện ghê. Nhiều thiệt chứ! Hai mami sang, đi chơi Seoul, đi Jeju, đi chụp hình tá lả. Rồi thì kỷ niệm ngày cưới, hai đứa đi coi phim 2012, vịt mèo vừa coi vừa la á á như chơi trò chơi cảm giác mạnh. Coi phim xong thì đi shopping ở Myungdong, shop thì ít mà ăn vặt thì nhiều. Vừa đến Myungdong, thấy một anh chàng cầm cái bảng "Free Hug" to đùng, hóa ra phong trào này đến Hàn rồi. Xúi gấu nhảy vô ôm cái đi, gấu bảo không, nếu là cô xinh đẹp thì gấu mới ôm. Đi thêm vài bước lại gặp một bảng Free Hug, lần này là một cô rất xinh. Dzịt lại xúi gấu, gấu dĩ nhiên hông dám (hé hé). Đi mấy bước, dzịt quay lại, nhìn cô gái ôm cái bảng đứng giữa con đường gió lạnh và rất đông người qua lại. Ừ, sao lại không? Lúc Dzịt đến đứng trước mặt và mỉm cười, cô gái nhìn dzịt mất một hai giây mới cười toe, thả cái bảng xuống và thế là hai đứa ôm nhau rất chặt. Dzịt lùn, nên cằm nó áp vào vai cô gái, tự nhiên thấy dễ chịu vô cùng vì cảm giác êm êm từ chiếc áo len dài của cô, cảm giác ấm áp từ đôi cánh tay vòng qua người, cảm giác vùi mặt vào cái gì đó - mặc dù xa lạ, nhưng hết sức hiền lành và đáng yêu - giữa một ngày mùa đông lạnh giá. Buông ra, hai đứa lại cười toe toét rồi chia tay, đều cảm thấy ấm lên một chút.
Rồi thì công ty chuyển chỗ, chạy tới chạy lui, chia tay cái building cũ. Mặc dù mấy năm làm ở đó cũng chẳng có gì hấp dẫn, canteen thì dở ẹc, quán ăn thì đắt tiền, thang máy thì đông đúc, nhưng riết cũng quen. Giờ đi, bỗng dưng cũng thấy hơi tiếc tiếc, mà cũng chẳng biết mình tiếc cái gì. Building thì cái nào cũng giống cái nào. Building mới nhỏ và vắng hơn. Từ lớp kính trong văn phòng nhìn ra chỉ thấy kính của tòa nhà đối diện, làm nhớ đến cái phim ngắn có hai anh chị làm việc trong hai building đối diện nhau, làm quen bằng cách viết lên giấy rồi giơ lên cho người kia nhìn. Cũng ráng dòm thử, mà chả thấy bên kia có anh đẹp trai nào cả he he.
Mùa đông này...
Nói chung là lạnh, mà cũng không lạnh. Gấu mua cho rất nhiều áo ấm, mũ, găng tay, khăn choàng, tối ngồi đọc truyện còn lấy chăn quấn lại như cái chả giò.
Con cá năm ngoái đã già và chết, năm nay lại có một con cá khác, cũng to cỡ đó, béo ú cỡ đó, màu đỏ y như vậy, cũng ngủ lờ đờ suốt ngày. Một con cá mà khi dòm nó mình lại nhớ đến con cá cũ. Hình như, mọi thứ đều đặc biệt hơn nếu khi nhìn nó mình nhớ đến một cái gì đó khác. Giống như tuyết, bây giờ mỗi lần nhìn thấy tuyết, trong phim hay ngoài đời thực, đều nhớ mẹ mèo. Thèm dẫn mẹ mèo đi nơi nào có tuyết phủ, như Akita của Nhật chẳng hạn, mà chả biết có dịp nào không.
Chắc là sẽ có, dù sao thì cuộc sống vẫn còn dài và rộng, mỗi ngày lại một tươi sáng hơn. Giống như mình tự nhiên nhận ra mùa đông năm nay đã không còn màu xám buồn, mà là trời xanh nắng vàng và hàng cây trắng sáng như trong tranh.
Cty dọn nhà
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, December 13, 2009
/
Comments: (1)
Cty chuyển văn phòng. Dọn từ building to sang building nhỏ hơn, nằm sau lưng Emart. Hai đứa bảo nhau chắc bác Bự hết tiền mướn văn phòng giá cao, tội nghiệp bác.
Đáng thương nhất là chú trưởng phòng HC và chú vịt mẹ, chạy tới chạy lui bở hơi tai, chắc cuối tuần cũng phải vào cty tới khuya để coi sóc ba cái vụ lắp ráp partition, sắp xếp cái này cái nọ. Sáng nay, bọn developer yên vị cả rồi mà hai chú vẫn còn phải chạy lòng vòng.
Mấy ngày trời bị lạnh cóng. Bữa đầu tiên chuyển server sang trước, Xù đại ca phát hiện ra nguyên đám Hubb không gửi IP lên server được. Hình như có cái gì đó ngu ngu nên mấy cái hubb chỉ lấy IP dựa trên domain name một lần, domain bị đổi sang IP khác là nó hết connect được. Xù đại ca ngồi connect vô từng cái hubb bị ngu để reset lại. Connect chừng vài cái, Xù đại ca chán. Xui cái dzịt ngồi ngay cạnh, thế là bị Xù tóm bắt làm cái công việc hết sức là trời ơi đất hỡi đó.
Dzịt ngồi tính sơ sơ khoảng gần trăm cái hubb bị như vậy. Làm được chừng 10 cái thì ngán tới cổ, tay thì lạnh cóng, dzịt túm Xù hỏi có cách nào lẹ hơn không. Xù trả lời rất hồn nhiên "có, nhưng mày phải lấy được danh sách của các hubb bị ngu". Trời ạ, 5 phút. Giờ mới thấy thương mấy ông thầy dạy CSDL của mình.
Hôm nay thì sắp xếp gần xong cả, ngồi làm việc rồi mà tay vẫn lạnh cóng. Cả dãy có mỗi cái lỗ phun khí sưởi ngay trên đầu Xù. Dzịt hạ quyết tâm, nay mai nữa mà ta vẫn bị lạnh thì sẽ tăng nhiệt độ máy sưởi lên, thây kệ Xù bị nướng.
Hoa anh thảo bên cửa sổ
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, December 02, 2009
/
Comments: (4)
Mùa đông. Những bông hoa như những đốm lửa đỏ.
Gió rì rào khúc hát lạnh băng trên hàng cây đã rụng rất nhiều lá.
Chẳng bao lâu nữa khi nhiệt độ xuống thấp hơn, mọi thứ sẽ đóng băng. Cả cây cối. Cả sông hồ.
Hy vọng vẫn còn những đốm lửa bên cửa sổ.
Nhà cũng sẽ lạnh. Chỉ có hai con mèo cuộn vào nhau tìm hơi ấm.
Ngôi nhà có những mảnh tối rất nhỏ. Đôi lúc người đi lạc vào một mảnh tối. Hoang mang. Không biết đâu là đường đi.
Cựa mình một chút, lại bước ra ngoài ánh sáng.
Lúc cúc sưởi ấm cho nhau. Lúc cúc nói về những giấc mơ và những hoang mang.
Đôi khi, nói được về nỗi hoang mang, cũng là hạnh phúc.
Như một ngày đông xám, nhìn những đốm lửa đỏ trên bục cửa. Biết sự sống vẫn còn bền bỉ dịu dàng.
Như một ngày đông lạnh, rúc trong một vòng tay ấm, biết mình vẫn còn yêu và được yêu.
Vọng cổ
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, November 22, 2009
/
Comments: (0)
"Từ nay người có nhớ đến ta
hãy ngâm câu
Tuý ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi..."
Ừ thì vọng cổ
Ngày xưa
Giã biệt người
Biên cương lá rụng
Trương Chi cắm đò trên sóng
Tiếng ca bùi ngùi cho mảnh trăng say
Con nhớ hoài cái dáng ông lụi cụi guộc gầy
Cái ghế bố cũ ông ngồi nghe Tình anh bán chiếu
Tiếng nỉ tiếng non tiếng nào đồng điệu
Những khúc đời nào ông đã đi qua
Những điệu đờn kìm réo rắt trôi xa
Con nghe mãi cả một thời vẫn chẳng biết đâu là nhịp ba nhịp bảy
Chỉ biết có câu hát ngọt như dòng sông nước chảy
Như tình thương của ông từ thuở ấu thời
Chớp mắt vòng quanh đã nửa đời người
Có bữa tự dưng thèm nghe vọng cổ
Ông đi mất giữa một chiều lá đổ
Mang theo câu hát xưa rồi
hãy ngâm câu
Tuý ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi..."
Ừ thì vọng cổ
Ngày xưa
Giã biệt người
Biên cương lá rụng
Trương Chi cắm đò trên sóng
Tiếng ca bùi ngùi cho mảnh trăng say
Con nhớ hoài cái dáng ông lụi cụi guộc gầy
Cái ghế bố cũ ông ngồi nghe Tình anh bán chiếu
Tiếng nỉ tiếng non tiếng nào đồng điệu
Những khúc đời nào ông đã đi qua
Những điệu đờn kìm réo rắt trôi xa
Con nghe mãi cả một thời vẫn chẳng biết đâu là nhịp ba nhịp bảy
Chỉ biết có câu hát ngọt như dòng sông nước chảy
Như tình thương của ông từ thuở ấu thời
Chớp mắt vòng quanh đã nửa đời người
Có bữa tự dưng thèm nghe vọng cổ
Ông đi mất giữa một chiều lá đổ
Mang theo câu hát xưa rồi
New autumn
Posted by
Ugly duckling
on Monday, November 09, 2009
/
Comments: (0)
Giờ lại là mùa thu. Thanh thản nhìn lá rơi, tự nhiên nhớ ra cách đây mấy năm mình cũng từng thanh thản nhìn lá rơi như thế. Tự nhiên phát hiện ra khoảng trời của mình đã xanh trong lại từ lúc nào không rõ.
Từ khi mình chấp nhận dẹp bỏ những tham niệm của mình, và sống thật với mình.
Dù có phải đánh mất một số điều gì đó.
Từ khi mình chấp nhận dẹp bỏ những tham niệm của mình, và sống thật với mình.
Dù có phải đánh mất một số điều gì đó.
MAYA ANGELOU's best poem ever
Posted by
Ugly duckling
on Monday, November 02, 2009
/
Comments: (0)
Bé Vi gửi cho mình bài thơ này. Thank em >:D<
A WOMAN SHOULD HAVE ...
enough money within her control to move out
and rent a place of her own,
even if she never wants to or needs to...
something perfect to wear if the employer,
or date of her dreams wants to see her in an hour....
A WOMAN SHOULD HAVE ...
a youth she's content to leave behind....
a past juicy enough that she's looking forward to
retelling it in her old age....
a set of screwdrivers, a cordless drill, and a black lace bra...
o One friend who always makes her laugh... and one who lets her cry...
A WOMAN SHOULD HAVE .
a good piece of furniture not previously owned by anyone else in her family....
eight matching plates, wine glasses with stems,
and a recipe for a meal,
that will make her guests feel honored...
A WOMAN SHOULD HAVE ..
a feeling of control over her destiny...
how to fall in love without losing herself..
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
how to quit a job,
break up with a lover,
and confront a friend without;
ruining the friendship....
EVERY WOMAN SHOULD KNOW......
when to try harder... and WHEN TO WALK AWAY...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
that she can't change the length of her calves,
the width of her hips, or the nature of her parents..
that her childhood may not have been perfect...but it's over...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
what she would and wouldn't do for love or more...
how to live alone... even if she doesn't like it...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW.. .
whom she can trust,
whom she can't,
and why she shouldn't take it personally...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
where to go...
be it to her best friend's kitchen table...
or a charming Inn in the woods...
when her soul needs soothing...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
What she can and can't accomplish in a day...
a month...and a year...
A WOMAN SHOULD HAVE ...
enough money within her control to move out
and rent a place of her own,
even if she never wants to or needs to...
something perfect to wear if the employer,
or date of her dreams wants to see her in an hour....
A WOMAN SHOULD HAVE ...
a youth she's content to leave behind....
a past juicy enough that she's looking forward to
retelling it in her old age....
a set of screwdrivers, a cordless drill, and a black lace bra...
o One friend who always makes her laugh... and one who lets her cry...
A WOMAN SHOULD HAVE .
a good piece of furniture not previously owned by anyone else in her family....
eight matching plates, wine glasses with stems,
and a recipe for a meal,
that will make her guests feel honored...
A WOMAN SHOULD HAVE ..
a feeling of control over her destiny...
how to fall in love without losing herself..
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
how to quit a job,
break up with a lover,
and confront a friend without;
ruining the friendship....
EVERY WOMAN SHOULD KNOW......
when to try harder... and WHEN TO WALK AWAY...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
that she can't change the length of her calves,
the width of her hips, or the nature of her parents..
that her childhood may not have been perfect...but it's over...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
what she would and wouldn't do for love or more...
how to live alone... even if she doesn't like it...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW.. .
whom she can trust,
whom she can't,
and why she shouldn't take it personally...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
where to go...
be it to her best friend's kitchen table...
or a charming Inn in the woods...
when her soul needs soothing...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
What she can and can't accomplish in a day...
a month...and a year...
Chuyện đầu tóc
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, October 28, 2009
/
Comments: (0)
Hôm qua đi cắt tóc. Cũng phải cả năm rồi không cắt, tóc tai dài thậm thượt tới nỗi muốn đi đóng phim ma chắc chả cần hóa trang. Đi cắt tóc bên này thì dễ èm, vô tiệm nói "cắt tóc cho tui", xong chỉ cho họ mình muốn cắt ngắn cỡ chừng nào, rồi họ cứ vậy mà sáng tác kiểu gì đó thì sáng tác.
Vừa ngồi vừa lim dim. Phê! Ở VN hồi xưa có một tiệm cắt tóc quen, chỉ vì lần đầu tiên vô tiệm đó mình làm một giấc tới khi cắt xong, mấy cô thợ cười té re, xong nhớ mặt luôn. Cảm giác có người vọc cái đầu nó phê phê, đã đã.
Nhắc tới đây thì nhớ kinh nghiệm đau thương mấy lần đi gội đầu. Mẹ mình khoái món gội đầu, mình thì nói chung tiếc của (ở nhà gội cũng được dzị!) nên không đi. Có một lần chở ông xã Trinh (chứ hông phải ông xã gấu) đi uốn tóc. Ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ, ông xã kiu thôi vô gội đầu cho sảng khoái, giết thời gian, nhớ mẹ bảo gội ngoài tiệm đã lắm nên mình cũng muốn thử. Trời ạ cái cô thợ, người thì nhỏ sao móng tay dài thế không biết! Tội nghiệp cái đầu mình bị cào te tua tơi tả, đau méo mặt. Được cái gội xong cổ lấy máy sấy sấy đàng hoàng, nhìn cũng đẹp đẹp, tạm quên nỗi đau he he.
Lần 2 là đi ăn đám cưới anh Lâm ở DL. Sáng ra, gấu với Monkey xách máy đi làm phó nháy. Còn hai đứa mình với bé Bo ở nhà điệu đàng. Bé Bo rủ đi gội đầu, mình nghĩ tới cái màn bị cào đã ngán, nhưng nghĩ lại ở tiệm họ sấy tóc đẹp hơn mình tự sấy, nên gật. Hai đứa kéo nhau qua tiệm hớt tóc (thanh nữ) gần đó. Wow, cái tiệm nhỏ xíu tồi tàn mà đông khách ghê. Khách là một đám mấy ông sồn sồn cỡ ba chục bốn chục, ngồi đưa cái bản mặt phê càng cua cho hai cô thợ gội đầu, sấy tóc, ngoáy tai, blah blah... Có hai cái ghế gội đầu (thiệt ra ai đi rồi thì biết nó giống cái giường hơn hé hé) nằm cạnh nhau. Một ông khách sau khi đã xong xuôi nhu cầu tắm gội (quên, gội chứ hỏng tắm) và trao đổi những lời có cánh với cô thợ, lồm cồm bò xuống. Cô thợ kiu bé Bo lên. Tội nghiệp bé Bo vừa leo lên giường nằm cạnh (cái giường của) một ông khác, vừa nhăn nhó "Monkey mà biết chắc git em chit" (amiphòphò, monkey đọc xong mà có git em chit thì tha thứ cho chị nhé Bo!).
Mạn phép skip cái đoạn dzịt cũng bị cùng cảnh ngộ như bé Bo (sợ gấu git chit hé hé).
Kết quả là bữa đó lỗ sặc gạch, vì đầu thì không được sấy đẹp đẽ gì sất (hai đứa vừa được bò xuống giường là tá hỏa tự sấy tóc qua quýt cho khô rồi dzọt), lại còn bị cào đau te tái hơn lần đầu tiên. Hình như độ dài móng tay của mấy cô thợ tỉ lệ thuận với số lượng khách đàn ông thì phải.
***
Nói tiếp vụ hôm qua đi cắt tóc, cắt xong thì cô thợ cắt tóc lấy cây kẹp tóc ra cắm điện lên cho nóng. Vụ này ngoài tự điển, vì mấy lần trước cắt ở tiệm này toàn cắt xong là dzọt, thậm chí cũng không có sấy. Mình tự nhủ chắc cổ thấy tóc mình te tua quá, tính ép cho nó thẳng thẳng ra tí nhìn đỡ hơn (lần nào cắt ở tiệm này cũng nghe họ hỏi sao tóc mày hông chăm sóc gì thế, sao hông xài thuốc dưỡng tóc blah blah và blah blah). Ai dè ngồi gật gù thêm lát nữa thì phát hiện ra mình có cái đầu tóc quăn.
Hé hé, khoái chí xách đầu về khoe gấu. Dù biết nó chỉ quăn được vài ngày, nhưng vẫn khoái.
Ở Hàn, có dzụ sơ-vịt-sừ (service, tức là bonus, mấy người Hàn họ gọi dzậy). Đi nhậu thì được sơ-vịt-sừ quả đào hộp tráng miệng, mua 10 cái bánh thì sơ-vịt-sừ thêm một cái, giờ cắt tóc thì sơ-vịt-sừ thêm vụ tóc quăn, he he ...
Theo một bài báo gì đó mình đã đọc về mức độ thỏa mãn của khách hàng, thì cái vụ sơ-vịt-sừ ngoài mong đợi này lại làm khách hàng thấy sung sướng nhất.
Mua thuốc ở Hàn
Posted by
Ugly duckling
on Monday, October 26, 2009
/
Comments: (0)
Mua thuốc ở bên này là một chuyện cực hình, ít ra là đối với dzịt.
Nhớ cái lần đầu tiên định đi mua thuốc, chính xác là chỉ tính mua mấy viên strepsil ngậm cho đỡ đau cổ, hay cái gì đó đại loại vậy. Ra tới tiệm thuốc mới tá hỏa khi phát hiện ra (một chuyện dĩ nhiên) rằng là tất cả những loại thuốc bên này đều có tên khác những loại thuốc ở VN, và đều là tên tiếng Hàn cả. Nếu tên tiếng nước khác nó cũng dịch ra tiếng Hàn tuốt tuột. Lúc đó còn chưa biết một chữ tiếng Hàn. Kết quả mấy ông dược sĩ không biết Strepsil là cái khỉ gì, mình thì cũng không tài nào nói cho mấy ổng hiểu được là mình cần kẹo ngậm, chứ không phải là thuốc trị viêm họng.
Mỗi lần đi mua thuốc là một màn đứng hoa tay múa chân. Đau đầu đau bụng thì đơn giản thôi, cứ nói "đầu tui đau" hay "bụng tui đau" là xong, họ tự cho thuốc. Nhưng có lần muốn mua chai oxy già, bó hand không biết nói sao cho họ hiểu. Tên tiếng Việt họ không biết, tên tiếng Hàn dzịt không biết, tên tiếng Anh thì ... có trời mới biết. Đành ngậm ngùi đi về.
Một lần nữa bị đau mỏ. Ở VN thì chỉ cần chạy ra mua mấy viên vitamin PP. Thế là dzịt chạy xuống hỏi vitamin PP, tại nghĩ tên vitamin thì ở nước nào chả giống nhau. Họ ngớ ra, chưa hề nghe thấy loại vitamin này bao giờ. Dzịt chạy lên search google, thấy loại vitamin đó có tên là Niacin, chạy xuống hỏi Niacin, cũng không ai biết. Search một hồi nữa, hóa ra nó còn có tên là vitamin B3. Chạy xuống lần 3, sau một lúc suy nghĩ ông dược sĩ hỏi "mày đau miệng hả". Dzịt mừng quá gật đầu, ổng lấy ra một vỉ thuốc cũng có thành phần tương tự vitamin B3. Trên vỉ thuốc ghi chữ thật to "Thuốc trị đau miệng". Trời ạ, ngậm một họng, biết vậy ta cứ nói quách ngay từ đầu là mua thuốc trị đau miệng có hơn không.
Viết cho chàng
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Thế là tụi mình đã chấm dứt chuỗi ngày vui vẻ cùng nhau. Nói trắng ra là em bỏ rơi chàng.
Dù là lúc chàng về với em thì chàng cũng đã qua tay nhỏ bạn em vài năm chứ chẳng còn gin như trước. Chính xác là lúc nhỏ đến ở chung với em thì chàng cũng đến theo để phục vụ cả hai người. Khổ thân chàng, đã xác xơ còn xác xơ hơn. Mặc dù chàng lo cho chúng em từng bữa ăn, nhưng chúng em vẫn thản nhiên mà nạo vét chàng đến hột cơm cuối cùng, còn càu nhàu chàng mỗi khi chàng nấu cơm khét. Mà chàng thì nấu cơm khét triền miên, cũng tại tuổi tác với sự đày đọa quá đáng mà ra cả. Chưa kể cái tật hay chảy nước tè le, để lâu cứ nhão nhoẹt cả ra.
Sau đó thì nhỏ bạn em ra đi với một gã mới, và chàng ở lại với em. Em vẫn chẳng đối xử với chàng tốt hơn, mặc dù em no cơm ấm cật đều nhờ chàng mà ra cả. Cho tới lúc qua nhà một nhỏ bạn khác chơi, nó cho em xem chàng bảnh bao của nó, và xúi em kiếm một chàng mới, thì em đã bắt đầu có tư tưởng thay lòng đổi dạ rồi.
Thế là bây giờ, em rước về nhà một gã Hàn xẻng, chẳng biết giỏi đến đâu nhưng được cái tốt mã, rẻ tiền và hứa hẹn đủ điều, rằng lúc nào em cần là được phục vụ nóng sốt ngon lành ngay. Em chả vương vấn tí nào mà nói lời chia tay với chàng Việt Nam già cả hom hem, cắt đứt tình nghĩa bao năm.
Vài dòng gọi là tưởng niệm, chàng ... nồi cơm điện của em ơi.
Thế là bây giờ, em rước về nhà một gã Hàn xẻng, chẳng biết giỏi đến đâu nhưng được cái tốt mã, rẻ tiền và hứa hẹn đủ điều, rằng lúc nào em cần là được phục vụ nóng sốt ngon lành ngay. Em chả vương vấn tí nào mà nói lời chia tay với chàng Việt Nam già cả hom hem, cắt đứt tình nghĩa bao năm.
Vài dòng gọi là tưởng niệm, chàng ... nồi cơm điện của em ơi.
Dạ cổ hoài lang (remix)
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, October 21, 2009
/
Comments: (2)
Đì là đì con bug
Nhắm mắt vác mouse lên đàng
Trùi ui code bao nhiêu hàng
Năm canh mơ màng
Ui code bao nhiêu hàng
Sao em đì được đây í a ...
Nhắm mắt vác mouse lên đàng
Trùi ui code bao nhiêu hàng
Năm canh mơ màng
Ui code bao nhiêu hàng
Sao em đì được đây í a ...
Tốt 100%
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, October 18, 2009
/
Comments: (2)
Hồi đó, coi phim gì á, giờ chả nhớ tên phim với nội dung phim nữa, chỉ còn nhớ ta đã không thích phim đó một chút nào, vì lý do: nhân vật chính quá tốt, tốt 100%.
Phim thì bản chất là chuyện không thật rồi, nên chẳng có chuyện nói tin hay không tin. Chỉ có điều một số phim xem xong thì xúc động tận đáy lòng, một số phim thì cứ thấy xạo và vô duyên gì đâu. Nhân vật thì quá tốt, quá hiền lành, quá lý tưởng, phản ứng tình tiết mẫu mực vô cùng. Cứ như một cái khuôn đúc sẵn.
Sau này, thỉnh thoảng bàn luận chuyện phim ảnh, chuyện đời với gấu mèo, khám phá ra hai đứa đều có một điểm chung là không thích (hay không tin?) cái gì 100% tốt. Kiểu kiểu như The Good, The Bad & The Ugly thì dĩ nhiên là khoái cái anh chàng nửa tà nửa chính hơn chú Người Tốt.
Có vẻ như vì cả hai đứa đều không tin vào thuyết hoàn hảo, hay đúng hơn, là đều tin vào thuyết tương đối "Mọi thứ đều không hoàn hảo". Cứ nghĩ cuộc sống cái gì cũng có mặt tốt và mặt xấu, chỉ cần mình quý cái mặt tốt của thứ đó là được.
Bởi vậy nên mới thương được tất cả những người mình đang thương. Bởi vậy nên mới thích được cuộc sống mình đang sống.
Mới đây, theo dõi một topic trên vnexpress, cũng lại là một vấn đề muôn thuở xoay quanh mấy ông chồng ngoại tình. Đại loại là giữa cuộc tranh cãi, thì có một cô kể chuyện của mình ngày xưa cũng iu một ông có vợ rồi, kiên quyết "anh chỉ được chọn một trong hai, em thà bỏ đi chứ không làm người bên lề", cuối cùng thì ông đó vì hết iu vợ + iu cô này quá + đủ thứ lý do, nên ổng li dị vợ và họ sống với nhau hạnh phúc, cố gắng tròn vẹn tình nghĩa và trách nhiệm với con riêng chồng và người vợ cũ.
Khoan nói chuyện ai đúng ai sai ở đây, vì họ cãi nhau cũng cả mấy tháng rồi có xong đâu. Cũng có người nói cổ làm vậy là đúng, hết iu rồi thì chia tay thôi chứ níu kéo chi mệt mỏi. Cũng có người nói cổ cướp giật chồng người, sẽ bị quả báo này nọ. Cho tới gần đây thì cổ bị giáng cho một đòn chí tử, vì vợ của ông kia (hay là một người tự xưng là vợ ông kia chả biết) lên tiếng.
Nói chung là rất hiền lành, rất nhu mì, rất cao thượng, rất chịu thương chịu khó, rất đau khổ, rất mạnh mẽ, rất tha thiết ... vân vân và vân vân. Từ chuyện ngày xưa hai người iu nhau chân thành thế nào, cùng nhau vượt khó ra sao, nàng làm vợ hiền dâu thảo, sống hạnh phúc không có lấy nửa ngày mâu thuẫn. Rồi đùng cái sụp đổ vì chồng khóc đòi li dị, thương chồng quá nên đành buông tay. Rồi con cái thương mẹ thế nào, chèo chống vất vả làm sao, nhà chồng thì vẫn ủng hộ, bản thân thì đau xót te tua nhưng vẫn cố gắng...
Trùi ui, ta nói, đúng kịch bản dễ sợ! Hoàn hảo dễ sợ!
Ta đọc xong, ban đầu ta sợ quá. Người ta bảo "nói ngọt lọt tới xương", cô này thì chắc là "nói ngọt cứa tới xương" thì đúng hơn. Hào quang tỏa sáng còn hơn Bồ Tát, còn cô tình địch kia thì bị đập cho bẹp lép, dìm xuống tới tận ... trung tâm trái đất.
Xong rồi ta lại tự hỏi, sao ta lại sợ? Sao ta không ngưỡng mộ và thông cảm với cổ, đặt cổ lên bệ cao mà xưng tụng như mấy người khác, mà lại ớn cả xương sống lên thế?
Vì ta không tin vào cái gì tốt 100%?
Lỡ trên đời cũng có cái tốt 100% thì sao hỉ?
Ta cũng chả biết, nếu có thứ tốt 100% thiệt, thì ta có khoái nổi thứ đó không nữa...
======================
Cái chủ đề này còn làm ta băn khoăn một chuyện khác nữa, là khả năng thông cảm của ta.
Nhiều lần ta ngồi tự nhủ, thiệt ra cô (vợ cũ) nọ, với mấy bà vợ khác có cùng hoàn cảnh đã mất chồng hay là đang sợ mất chồng, thiệt ra cũng đáng thương lắm chứ. Nói cho cùng, họ có chửi bới, lên án, chì chiết, cay nghiệt, than khóc kiểu nào thì cũng do họ thương tâm mà ra thôi mà.
Nhưng hổng biết tại sao, ta vẫn cứ nghĩ "Một khi tình iu đã chấm dứt thì tốt nhất là không níu kéo".
Ta lạnh lùng quá rùi seo?
Nhớ hồi nhỏ, đọc truyện trên mấy báo như Mực Tím, hay có kịch bản mấy nhóc tự nhiên gia đình đang hạnh phúc thì ba mẹ chia tay, thế là đau khổ, nổi loạn, chống đối, tan vỡ, nói chung là rất chi là thê thảm.
Lúc ta đọc mấy truyện đó, ta hay nghĩ ba mẹ chia tay thì có chi đâu mà làm ầm ĩ. Cứ thử sống trong gia đình mà lâu lâu ba lại oánh mẹ một chặp xem, biết đâu tới lúc hai người chia tay lại còn mừng.
Lúc sau này, đọc manga có mấy nhân vật mặc dù hoàn cảnh cá nhân thì cũng rất te tua, nhưng khả năng thông cảm với người khác thì bao la vô cùng, ta mới thấy ta tệ.
Mà tới giờ, vẫn không khá lên được :(
Phim thì bản chất là chuyện không thật rồi, nên chẳng có chuyện nói tin hay không tin. Chỉ có điều một số phim xem xong thì xúc động tận đáy lòng, một số phim thì cứ thấy xạo và vô duyên gì đâu. Nhân vật thì quá tốt, quá hiền lành, quá lý tưởng, phản ứng tình tiết mẫu mực vô cùng. Cứ như một cái khuôn đúc sẵn.
Sau này, thỉnh thoảng bàn luận chuyện phim ảnh, chuyện đời với gấu mèo, khám phá ra hai đứa đều có một điểm chung là không thích (hay không tin?) cái gì 100% tốt. Kiểu kiểu như The Good, The Bad & The Ugly thì dĩ nhiên là khoái cái anh chàng nửa tà nửa chính hơn chú Người Tốt.
Có vẻ như vì cả hai đứa đều không tin vào thuyết hoàn hảo, hay đúng hơn, là đều tin vào thuyết tương đối "Mọi thứ đều không hoàn hảo". Cứ nghĩ cuộc sống cái gì cũng có mặt tốt và mặt xấu, chỉ cần mình quý cái mặt tốt của thứ đó là được.
Bởi vậy nên mới thương được tất cả những người mình đang thương. Bởi vậy nên mới thích được cuộc sống mình đang sống.
Mới đây, theo dõi một topic trên vnexpress, cũng lại là một vấn đề muôn thuở xoay quanh mấy ông chồng ngoại tình. Đại loại là giữa cuộc tranh cãi, thì có một cô kể chuyện của mình ngày xưa cũng iu một ông có vợ rồi, kiên quyết "anh chỉ được chọn một trong hai, em thà bỏ đi chứ không làm người bên lề", cuối cùng thì ông đó vì hết iu vợ + iu cô này quá + đủ thứ lý do, nên ổng li dị vợ và họ sống với nhau hạnh phúc, cố gắng tròn vẹn tình nghĩa và trách nhiệm với con riêng chồng và người vợ cũ.
Khoan nói chuyện ai đúng ai sai ở đây, vì họ cãi nhau cũng cả mấy tháng rồi có xong đâu. Cũng có người nói cổ làm vậy là đúng, hết iu rồi thì chia tay thôi chứ níu kéo chi mệt mỏi. Cũng có người nói cổ cướp giật chồng người, sẽ bị quả báo này nọ. Cho tới gần đây thì cổ bị giáng cho một đòn chí tử, vì vợ của ông kia (hay là một người tự xưng là vợ ông kia chả biết) lên tiếng.
Nói chung là rất hiền lành, rất nhu mì, rất cao thượng, rất chịu thương chịu khó, rất đau khổ, rất mạnh mẽ, rất tha thiết ... vân vân và vân vân. Từ chuyện ngày xưa hai người iu nhau chân thành thế nào, cùng nhau vượt khó ra sao, nàng làm vợ hiền dâu thảo, sống hạnh phúc không có lấy nửa ngày mâu thuẫn. Rồi đùng cái sụp đổ vì chồng khóc đòi li dị, thương chồng quá nên đành buông tay. Rồi con cái thương mẹ thế nào, chèo chống vất vả làm sao, nhà chồng thì vẫn ủng hộ, bản thân thì đau xót te tua nhưng vẫn cố gắng...
Trùi ui, ta nói, đúng kịch bản dễ sợ! Hoàn hảo dễ sợ!
Ta đọc xong, ban đầu ta sợ quá. Người ta bảo "nói ngọt lọt tới xương", cô này thì chắc là "nói ngọt cứa tới xương" thì đúng hơn. Hào quang tỏa sáng còn hơn Bồ Tát, còn cô tình địch kia thì bị đập cho bẹp lép, dìm xuống tới tận ... trung tâm trái đất.
Xong rồi ta lại tự hỏi, sao ta lại sợ? Sao ta không ngưỡng mộ và thông cảm với cổ, đặt cổ lên bệ cao mà xưng tụng như mấy người khác, mà lại ớn cả xương sống lên thế?
Vì ta không tin vào cái gì tốt 100%?
Lỡ trên đời cũng có cái tốt 100% thì sao hỉ?
Ta cũng chả biết, nếu có thứ tốt 100% thiệt, thì ta có khoái nổi thứ đó không nữa...
======================
Cái chủ đề này còn làm ta băn khoăn một chuyện khác nữa, là khả năng thông cảm của ta.
Nhiều lần ta ngồi tự nhủ, thiệt ra cô (vợ cũ) nọ, với mấy bà vợ khác có cùng hoàn cảnh đã mất chồng hay là đang sợ mất chồng, thiệt ra cũng đáng thương lắm chứ. Nói cho cùng, họ có chửi bới, lên án, chì chiết, cay nghiệt, than khóc kiểu nào thì cũng do họ thương tâm mà ra thôi mà.
Nhưng hổng biết tại sao, ta vẫn cứ nghĩ "Một khi tình iu đã chấm dứt thì tốt nhất là không níu kéo".
Ta lạnh lùng quá rùi seo?
Nhớ hồi nhỏ, đọc truyện trên mấy báo như Mực Tím, hay có kịch bản mấy nhóc tự nhiên gia đình đang hạnh phúc thì ba mẹ chia tay, thế là đau khổ, nổi loạn, chống đối, tan vỡ, nói chung là rất chi là thê thảm.
Lúc ta đọc mấy truyện đó, ta hay nghĩ ba mẹ chia tay thì có chi đâu mà làm ầm ĩ. Cứ thử sống trong gia đình mà lâu lâu ba lại oánh mẹ một chặp xem, biết đâu tới lúc hai người chia tay lại còn mừng.
Lúc sau này, đọc manga có mấy nhân vật mặc dù hoàn cảnh cá nhân thì cũng rất te tua, nhưng khả năng thông cảm với người khác thì bao la vô cùng, ta mới thấy ta tệ.
Mà tới giờ, vẫn không khá lên được :(
Hạnh phúc bình thường
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, October 13, 2009
/
Comments: (0)
Hôm nay đi xuống ETRI, nói chung không có gì đặc biệt ngoại trừ chuyện ngủ từng chặng suốt đường đi, lúc tỉnh dậy bò ra khỏi taxi đột nhiên tỉnh ngủ vì đám lá mùa thu rơi đầy mặt đất, và khí trời thu trong veo.
Lúc đi về, lại đi qua con đường dọc bờ sông hồi năm ngoái đã đi. Bên đường tràn ngập hoa chuồn chuồn màu trắng màu hồng rập rờn, cũng giống hệt cảnh mùa thu năm ngoái. Cỏ lau vẫn trắng lơ phơ dọc mé sông. Nhanh khủng khiếp, mới đó lại qua một năm.
Một năm hạnh phúc. Không hề có gì đặc biệt, không có gì mới. Nhưng mỗi phút của nó đều là vui vẻ hạnh phúc.
Mình ngồi trong xe, nhìn dải hoa chuồn chuồn mỏng manh lay động bên đường, thấy sung sướng hệt như lần đầu tiên nhìn thấy nó. Tự nhiên thấy lạ vì mình vẫn đang rất hạnh phúc mà không cần cố gắng gì hết, cũng không cần đổi thay gì hết. Vẫn hạnh phúc vì những thứ dịu dàng bé nhỏ bình thường.
Lúc đi về, lại đi qua con đường dọc bờ sông hồi năm ngoái đã đi. Bên đường tràn ngập hoa chuồn chuồn màu trắng màu hồng rập rờn, cũng giống hệt cảnh mùa thu năm ngoái. Cỏ lau vẫn trắng lơ phơ dọc mé sông. Nhanh khủng khiếp, mới đó lại qua một năm.
Một năm hạnh phúc. Không hề có gì đặc biệt, không có gì mới. Nhưng mỗi phút của nó đều là vui vẻ hạnh phúc.
Mình ngồi trong xe, nhìn dải hoa chuồn chuồn mỏng manh lay động bên đường, thấy sung sướng hệt như lần đầu tiên nhìn thấy nó. Tự nhiên thấy lạ vì mình vẫn đang rất hạnh phúc mà không cần cố gắng gì hết, cũng không cần đổi thay gì hết. Vẫn hạnh phúc vì những thứ dịu dàng bé nhỏ bình thường.
Sống lạc quan
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, October 08, 2009
/
Comments: (0)
Cái hồi ở chung với Maria, mình quen với chuyện lâu lâu lại thấy Maria ra giữa phòng, trải khăn xuống đất, quỳ hướng cửa sổ, thành kính cầu nguyện. Theo như Maria, một ngày cổ cầu nguyện hai ba lần vậy là ngoại đạo lắm rồi, theo luật là phải cầu tới 5 lần/ngày (hic, vậy còn thời gian đâu nữa mà làm cái khác).
Có lần hai đứa ngồi bàn luận về tôn giáo. Mình hỏi cổ cầu nguyện thì cầu cái gì. Maria bảo chủ yếu là cảm tạ thánh Ala. Mình bảo mình không thích đạo Thiên chúa (hông dám nói luôn cả đạo Hồi, sợ cổ ngại), vì cái gì cũng "Cảm tạ Chúa ban cho". Thì ai cũng phải cày le lưỡi mới có ăn, tiền cũng tiền mình kiếm, gạo cũng gạo mình mua, mà cứ phải cám ơn Chúa!!!
Maria cười, bảo thiệt ra cái vụ phải cảm ơn ngày 5 lần đó cũng có cái hay, là mỗi lần phải suy nghĩ ra xem phải cảm ơn vì cái gì. Ví dụ như cảm ơn vì đã có đủ ăn, đủ mặc, đã được cái này, đã được cái kia, vẫn còn đầy đủ người thân, vẫn còn lành lặn, vẫn còn được sống, ... Cảm ơn xong thì thấy mình cũng còn hạnh phúc chán.
Nghe cổ nói xong thì thấy cũng hay. Cái vụ bắt buộc phải cầu nguyện hóa ra cũng góp phần nhắc người ta nhớ tới một nguyên tắc sống cho hạnh phúc mà người ta hay quên mất. Hồi đó mình cũng bắt chước Maria, bằng cách cuối mỗi ngày ngồi liệt kê "5 điều vui vẻ trong ngày". Thấy hóa ra mình có nhiều cái vui vẻ hơn mình nghĩ.
Giờ hay gặp quá trời người thích bán than. Có người job xịn lương cao tít, nhà bự, vợ đẹp con xinh, lần nào gặp cũng thấy than thê thảm. Cái hồi khủng hoảng kinh tế, cty thì cứ hôm nay lo mai sụp, gần hết hợp đồng vẫn chưa thấy cty kêu ký lại, mình cũng muốn chuyển cty. Thế là gặp bạn bè cũng tính hỏi coi cty họ có muốn thuê người không, chưa kịp mở miệng đã nghe than tè le. Cuối cùng im re vì thấy coi bộ mình vẫn tốt chán, mặc dù tất cả những người than tè le đó không ai là lương không cao gấp đôi mình, cty to gấp 10 lần cty mình và không hề có dấu hiệu gì là sắp sụp cả.
Có lần hai đứa ngồi bàn luận về tôn giáo. Mình hỏi cổ cầu nguyện thì cầu cái gì. Maria bảo chủ yếu là cảm tạ thánh Ala. Mình bảo mình không thích đạo Thiên chúa (hông dám nói luôn cả đạo Hồi, sợ cổ ngại), vì cái gì cũng "Cảm tạ Chúa ban cho". Thì ai cũng phải cày le lưỡi mới có ăn, tiền cũng tiền mình kiếm, gạo cũng gạo mình mua, mà cứ phải cám ơn Chúa!!!
Maria cười, bảo thiệt ra cái vụ phải cảm ơn ngày 5 lần đó cũng có cái hay, là mỗi lần phải suy nghĩ ra xem phải cảm ơn vì cái gì. Ví dụ như cảm ơn vì đã có đủ ăn, đủ mặc, đã được cái này, đã được cái kia, vẫn còn đầy đủ người thân, vẫn còn lành lặn, vẫn còn được sống, ... Cảm ơn xong thì thấy mình cũng còn hạnh phúc chán.
Nghe cổ nói xong thì thấy cũng hay. Cái vụ bắt buộc phải cầu nguyện hóa ra cũng góp phần nhắc người ta nhớ tới một nguyên tắc sống cho hạnh phúc mà người ta hay quên mất. Hồi đó mình cũng bắt chước Maria, bằng cách cuối mỗi ngày ngồi liệt kê "5 điều vui vẻ trong ngày". Thấy hóa ra mình có nhiều cái vui vẻ hơn mình nghĩ.
Giờ hay gặp quá trời người thích bán than. Có người job xịn lương cao tít, nhà bự, vợ đẹp con xinh, lần nào gặp cũng thấy than thê thảm. Cái hồi khủng hoảng kinh tế, cty thì cứ hôm nay lo mai sụp, gần hết hợp đồng vẫn chưa thấy cty kêu ký lại, mình cũng muốn chuyển cty. Thế là gặp bạn bè cũng tính hỏi coi cty họ có muốn thuê người không, chưa kịp mở miệng đã nghe than tè le. Cuối cùng im re vì thấy coi bộ mình vẫn tốt chán, mặc dù tất cả những người than tè le đó không ai là lương không cao gấp đôi mình, cty to gấp 10 lần cty mình và không hề có dấu hiệu gì là sắp sụp cả.
45 lessons of life
Posted by
Ugly duckling
on Monday, October 05, 2009
/
Comments: (0)
(Written by Regina Brett, 90 years old, of The Plain Dealer, Cleveland, Ohio.)
(chôm từ FB của Yến)
1. Life isn't fair, but it's still good.
2. When in doubt, just take the next small step.
3. Life is too short to waste time hating anyone.
4. Your job won't take care of you when you are sick.
Your friends and parents will.
Stay in touch.
5. Pay off your credit cards every month.
6. You don't have to win every argument.
Agree to disagree.
7. Cry with someone.
It's more healing than crying alone.
8. It's OK to get angry with God.
He can take it.
9. Save for retirement starting with your first paycheck.
10. When it comes to chocolate, resistance is futile.
11. Make peace with your past so it won't screw up the present.
12. It's OK to let your children see you cry.
13. Don't compare your life to others.
You have no idea what their journey is all about.
14. If a relationship has to be a secret, you shouldn't be in it.
15. Everything can change in the blink of an eye.
But don't worry; God never blinks.
16. Take a deep breath.
It calms the mind.
17. Get rid of anything that isn't useful, beautiful or joyful.
18. Whatever doesn't kill you really does make you stronger.
19. It's never too late to have a happy childhood.
But the second one is up to you and no one else.
20. When it comes to going after what you love in life, don't take no for an answer.
21. Burn the candles, use the nice sheets, wear the fancy lingerie.
Don't save it for a special occasion.
Today is special.
22. Over prepare, then go with the flow.
23. Be eccentric now.
Don't wait for old age to wear purple.
24. The most important sex organ is the brain.
25. No one is in charge of your happiness but you.
26. Frame every so-called disaster with these words: 'In five years, will this matter?'
27. Always choose life.
28. Forgive everyone everything.
29. What other people think of you is none of your business.
30. Time heals almost everything.
Give time, time.
31. However good or bad a situation is, it will change.
32. Don't take yourself so seriously.
No one else does.
33. Believe in miracles.
34. God loves you because of who God is, not because of anything you did or didn't do.
35. Don't audit life..
Show up and make the most of it now.
36. Growing old beats the alternative - dying young.
37. Your children get only one childhood.
38. All that truly matters in the end is that you loved.
39. Get outside every day.
Miracles are waiting everywhere.
40. If we all threw our problems in a pile and saw everyone else's, we'd grab ours back.
41. Envy is a waste of time.
You already have all you need.
42. The best is yet to come.
43. No matter how you feel, get up, dress up and show up.
44. Yield.
45. Life isn't tied with a bow, but it's still a gift."
(chôm từ FB của Yến)
1. Life isn't fair, but it's still good.
2. When in doubt, just take the next small step.
3. Life is too short to waste time hating anyone.
4. Your job won't take care of you when you are sick.
Your friends and parents will.
Stay in touch.
5. Pay off your credit cards every month.
6. You don't have to win every argument.
Agree to disagree.
7. Cry with someone.
It's more healing than crying alone.
8. It's OK to get angry with God.
He can take it.
9. Save for retirement starting with your first paycheck.
10. When it comes to chocolate, resistance is futile.
11. Make peace with your past so it won't screw up the present.
12. It's OK to let your children see you cry.
13. Don't compare your life to others.
You have no idea what their journey is all about.
14. If a relationship has to be a secret, you shouldn't be in it.
15. Everything can change in the blink of an eye.
But don't worry; God never blinks.
16. Take a deep breath.
It calms the mind.
17. Get rid of anything that isn't useful, beautiful or joyful.
18. Whatever doesn't kill you really does make you stronger.
19. It's never too late to have a happy childhood.
But the second one is up to you and no one else.
20. When it comes to going after what you love in life, don't take no for an answer.
21. Burn the candles, use the nice sheets, wear the fancy lingerie.
Don't save it for a special occasion.
Today is special.
22. Over prepare, then go with the flow.
23. Be eccentric now.
Don't wait for old age to wear purple.
24. The most important sex organ is the brain.
25. No one is in charge of your happiness but you.
26. Frame every so-called disaster with these words: 'In five years, will this matter?'
27. Always choose life.
28. Forgive everyone everything.
29. What other people think of you is none of your business.
30. Time heals almost everything.
Give time, time.
31. However good or bad a situation is, it will change.
32. Don't take yourself so seriously.
No one else does.
33. Believe in miracles.
34. God loves you because of who God is, not because of anything you did or didn't do.
35. Don't audit life..
Show up and make the most of it now.
36. Growing old beats the alternative - dying young.
37. Your children get only one childhood.
38. All that truly matters in the end is that you loved.
39. Get outside every day.
Miracles are waiting everywhere.
40. If we all threw our problems in a pile and saw everyone else's, we'd grab ours back.
41. Envy is a waste of time.
You already have all you need.
42. The best is yet to come.
43. No matter how you feel, get up, dress up and show up.
44. Yield.
45. Life isn't tied with a bow, but it's still a gift."
Health check
Posted by
Ugly duckling
on Monday, September 28, 2009
/
Comments: (0)
Đi kiểm tra sức khỏe tổng quát. Nó bắt điền một cái form dài 4 trang bằng tiếng ... Hàn.
Vịt vận dụng hết lượng IQ có giới hạn của nó ra để ... đoán. Đại loại là nó hỏi có hút thuốc không, bao nhiêu gói một tuần, nhậu bao nhiêu chai một ngày (câu hỏi này chắc chỉ có ở Hàn), nhậu bao nhiêu ngày một tuần (vịt phải kìm chế ý muốn trả lời nhậu 10 chai/ngày, 7 ngày/tuần). Hỏi mày vận động bao nhiêu lần/tuần, vịt thành thật trả lời zero. Hỏi mày có bịnh hoạn gì không, vịt trả lời không (ko lẽ ghi vào "tui mà biết thì tui đi khám làm gì!!!!"). Cái gì không hiểu nó hỏi gì thì check luôn vô "không biết" (may quá có cái option đó).
Rùi cũng đi đo chiều cao, cân nặng, huyết áp, thử máu, thử từa lưa...
Hôm qua nhận được kết quả. Kết luận về tình trạng của vịt là: "Thiếu vận động (ở mức nguy hiểm)".
Ặc ặc ...!!! Cái đó thì không cần khám ta cũng biết mà!
Vịt vận dụng hết lượng IQ có giới hạn của nó ra để ... đoán. Đại loại là nó hỏi có hút thuốc không, bao nhiêu gói một tuần, nhậu bao nhiêu chai một ngày (câu hỏi này chắc chỉ có ở Hàn), nhậu bao nhiêu ngày một tuần (vịt phải kìm chế ý muốn trả lời nhậu 10 chai/ngày, 7 ngày/tuần). Hỏi mày vận động bao nhiêu lần/tuần, vịt thành thật trả lời zero. Hỏi mày có bịnh hoạn gì không, vịt trả lời không (ko lẽ ghi vào "tui mà biết thì tui đi khám làm gì!!!!"). Cái gì không hiểu nó hỏi gì thì check luôn vô "không biết" (may quá có cái option đó).
Rùi cũng đi đo chiều cao, cân nặng, huyết áp, thử máu, thử từa lưa...
Hôm qua nhận được kết quả. Kết luận về tình trạng của vịt là: "Thiếu vận động (ở mức nguy hiểm)".
Ặc ặc ...!!! Cái đó thì không cần khám ta cũng biết mà!
Tiếc của
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, September 24, 2009
/
Comments: (0)
Vừa tốn 250$ tiền lười.
Tiếc vàng cả mắt. Vậy mà vẫn còn ráng tự an ủi "thôi kệ, dù sao cũng được một khoảng thời gian nhàn nhã sung sướng".
Đúng là AQ :P
Tiếc vàng cả mắt. Vậy mà vẫn còn ráng tự an ủi "thôi kệ, dù sao cũng được một khoảng thời gian nhàn nhã sung sướng".
Đúng là AQ :P
Documentation
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, September 23, 2009
/
Comments: (3)
Chuyện là, ngày xửa ngày xưa có cái project X.
Prj do 2 đồng chí A và B làm. Dzịt hông có biết tí gì trong đó.
A làm server, và không viết document, lý do: "lười quá!"
B làm client, cũng không viết document, lý do: hông biết viết
Rồi một ngày đẹp trời, cả A và B lần lượt ra đi về ... cty khác.
Một ngày đẹp trời nữa, Xù đại ca gọi dzịt "có khách hàng cần cái document của prj X. Thôi thì hai đứa kia nó đi hết cả rồi, mày chịu khó đọc code rồi viết document vậy..."
Ta đọc, ta đọc ...
Prj do 2 đồng chí A và B làm. Dzịt hông có biết tí gì trong đó.
A làm server, và không viết document, lý do: "lười quá!"
B làm client, cũng không viết document, lý do: hông biết viết
Rồi một ngày đẹp trời, cả A và B lần lượt ra đi về ... cty khác.
Một ngày đẹp trời nữa, Xù đại ca gọi dzịt "có khách hàng cần cái document của prj X. Thôi thì hai đứa kia nó đi hết cả rồi, mày chịu khó đọc code rồi viết document vậy..."
Ta đọc, ta đọc ...
Mưa, ho, bực mình
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, September 20, 2009
/
Comments: (3)
Nhìn thì tưởng tại mưa nên ho, tại ho nên bực mình. Nhưng thiệt ra chả liên quan gì tới nhau.
Ho thì ho cả mấy tháng rồi he he. Tội nghiệp bác Bự, lâu lâu bác đi qua đi lại, kiu mày nên cẩn thận sức khỏe, rồi lại kiu mày đi khám bệnh đi, mày uống thuốc đi. Gần đây nhất, cty kiu đi khám sức khỏe tổng quát. Cả cty có 2 thằng VN đi, nên mình nghĩ dám thấy mình ho hoài nên bác kiu phòng hành chính đăng ký cho mình đi khám coi có bị H1N1 không he he.
Mà thiệt ra lý do đơn giản hơn. Mình nghĩ mình sẽ hết ho nếu tắt cái máy lạnh thổi ngay đầu mình.
===================
Bực mình thì nói chung từa lưa lý do. Càng thèm học thiền hay yoga gì đó, cho nó bình tâm tĩnh trí. Lúc bực, làm cái gì cũng không được tốt.
Không biết nếu học thiền có thành ra giống trong cái bài listening của ông A.J Hoge không, cuối cùng cạo đầu vô núi ở he he. Mà nghĩ chứ sống vậy cũng sướng, không phải lo chuyện gì.
==================
Mưa thì vẫn là my favourite. Vẫn làm mình thấy thoải mái.
Có điều giờ đi mưa thấy ướt và lạnh.
Già rùi he he ...
Hồi xưa, thích người ta nhìn mình tốt đẹp. Bây giờ, lâu lâu enjoy cái vụ mấy người không ưa mình nhìn mình xấu. Cũng giống đi xem phim hài.
Ví dụ như cái hình profile trên facebook. Tấm hình con ếch đó là VA gửi cho. VA nhìn nó khoái, mình nhìn cũng khoái, gấu nhìn cũng cười he he. Nói chung nó giống giống mình, và ngộ nghĩnh.
Kết quả là có người nhảy vô í kiến, mình copy ra đây coi chơi :D bảo lưu luôn mấy lỗi chính tả vì lười sửa.
B: ma cai avatar cua Ka
B: co nhiu y nghia nhi?
Dzit : y nghia gi dau, ba.n to gui cho, no noi thay con do' giong to
B: ai gui cho KA cai hinh do xem ra cung co nhieu an y
B: tot co xau cung co
B: ke ca chửi đểu cung 4 có
Dzit : khong dau, ba.n ga'i tha^n cua to
B: tui ko binh luan thm
B: nhung cai avatar do thiet la ...có nhieu cai de nói
Dzit : to cung thay no giong to
Dzit : luoi bieng
B: tu suy ngam di
B: nhieu cai hay lem
Dzit : e`, to cha thich suy ngam, to thich no la duoc roi
B: thâm nho la ở cái chố
B: nguoi bi... ma ko biet
...
Hé hé, kết quả là lâu lâu mình muốn bắt chước thiên hạ đổi hình avatar ào ào cho dzui, nhưng cuối cùng lại thôi. Khoái để cái hình con ếch, để ai nghĩ mình tốt thì nhìn thấy tốt, ai nghĩ mình xấu thì nhìn thấy xấu, cho mọi người đều vui lòng.
(Note thêm là trong mắt đồng chí B này thì vịt đã hoàn toàn bị Hàn quốc làm biến chất, trở thành khô cằn, lạnh lùng, vô tình, bỏ bê gia đình, thờ ơ với xã hội, tệ bạc với chính mình, v.v và v.v... nói chung là suy thoái cả về tâm hồn lẫn thể chất. Nên đồng chí í nhìn hình con ếch mà suy ra được đủ thứ "thâm nho" thì cũng đúng, hé hé :D )
Ho thì ho cả mấy tháng rồi he he. Tội nghiệp bác Bự, lâu lâu bác đi qua đi lại, kiu mày nên cẩn thận sức khỏe, rồi lại kiu mày đi khám bệnh đi, mày uống thuốc đi. Gần đây nhất, cty kiu đi khám sức khỏe tổng quát. Cả cty có 2 thằng VN đi, nên mình nghĩ dám thấy mình ho hoài nên bác kiu phòng hành chính đăng ký cho mình đi khám coi có bị H1N1 không he he.
Mà thiệt ra lý do đơn giản hơn. Mình nghĩ mình sẽ hết ho nếu tắt cái máy lạnh thổi ngay đầu mình.
===================
Bực mình thì nói chung từa lưa lý do. Càng thèm học thiền hay yoga gì đó, cho nó bình tâm tĩnh trí. Lúc bực, làm cái gì cũng không được tốt.
Không biết nếu học thiền có thành ra giống trong cái bài listening của ông A.J Hoge không, cuối cùng cạo đầu vô núi ở he he. Mà nghĩ chứ sống vậy cũng sướng, không phải lo chuyện gì.
==================
Mưa thì vẫn là my favourite. Vẫn làm mình thấy thoải mái.
Có điều giờ đi mưa thấy ướt và lạnh.
Già rùi he he ...
Hồi xưa, thích người ta nhìn mình tốt đẹp. Bây giờ, lâu lâu enjoy cái vụ mấy người không ưa mình nhìn mình xấu. Cũng giống đi xem phim hài.
Ví dụ như cái hình profile trên facebook. Tấm hình con ếch đó là VA gửi cho. VA nhìn nó khoái, mình nhìn cũng khoái, gấu nhìn cũng cười he he. Nói chung nó giống giống mình, và ngộ nghĩnh.
Kết quả là có người nhảy vô í kiến, mình copy ra đây coi chơi :D bảo lưu luôn mấy lỗi chính tả vì lười sửa.
B: ma cai avatar cua Ka
B: co nhiu y nghia nhi?
Dzit : y nghia gi dau, ba.n to gui cho, no noi thay con do' giong to
B: ai gui cho KA cai hinh do xem ra cung co nhieu an y
B: tot co xau cung co
B: ke ca chửi đểu cung 4 có
Dzit : khong dau, ba.n ga'i tha^n cua to
B: tui ko binh luan thm
B: nhung cai avatar do thiet la ...có nhieu cai de nói
Dzit : to cung thay no giong to
Dzit : luoi bieng
B: tu suy ngam di
B: nhieu cai hay lem
Dzit : e`, to cha thich suy ngam, to thich no la duoc roi
B: thâm nho la ở cái chố
B: nguoi bi... ma ko biet
...
Hé hé, kết quả là lâu lâu mình muốn bắt chước thiên hạ đổi hình avatar ào ào cho dzui, nhưng cuối cùng lại thôi. Khoái để cái hình con ếch, để ai nghĩ mình tốt thì nhìn thấy tốt, ai nghĩ mình xấu thì nhìn thấy xấu, cho mọi người đều vui lòng.
(Note thêm là trong mắt đồng chí B này thì vịt đã hoàn toàn bị Hàn quốc làm biến chất, trở thành khô cằn, lạnh lùng, vô tình, bỏ bê gia đình, thờ ơ với xã hội, tệ bạc với chính mình, v.v và v.v... nói chung là suy thoái cả về tâm hồn lẫn thể chất. Nên đồng chí í nhìn hình con ếch mà suy ra được đủ thứ "thâm nho" thì cũng đúng, hé hé :D )
Mad blogspot ?
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, September 16, 2009
/
Comments: (0)
Lần thứ 2 phải reset lại pass.
Vấn đề là mình chả bao giờ đổi pass cả. Nhưng 2 lần liên tiếp rùi khi log vào blogspot nó lại báo pass sai. Thử kiểu gì cũng không được và đành phải reset pass.
Blogspot bị khùng rồi hu hu ... Lần sau log vô mà bị nữa chắc phải đổi nhà.
Vấn đề là mình chả bao giờ đổi pass cả. Nhưng 2 lần liên tiếp rùi khi log vào blogspot nó lại báo pass sai. Thử kiểu gì cũng không được và đành phải reset pass.
Blogspot bị khùng rồi hu hu ... Lần sau log vô mà bị nữa chắc phải đổi nhà.
Nhìn bằng đôi mắt cũ
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, September 13, 2009
/
Comments: (0)
Có vẻ, con người ta hay yên tâm với những thứ cũ kỹ và không thay đổi.
Mình cũng vậy. Mình thích cái cảm giác khi quay về một nơi nào đó và thấy nó vẫn thế, hay là gặp một ai đó và thấy họ vẫn giống như ngày xưa. Gần đây, thỉnh thoảng có cảm giác sao đó, không hẳn là buồn hay thất vọng, mà chỉ là hơi chán chán, khi thấy một hai người bây giờ khác hồi xưa quá.
Nhưng thật ra, mình cũng tự biết là không phải họ khác hồi xưa. Thật ra, lúc đó cũng đã như vậy rồi. Một người thích nổi tiếng, thích hoạt động rầm rộ, thích sự chú ý thì ngay từ xưa cũng đã thích, ví dụ như tự đề cử làm lớp trưởng, hơi tự cao, thích lên đứng trước đám đông... Chỉ là lớn lên, thì môi trường khác, cường độ dĩ nhiên mạnh hơn, người ta bộc lộ rõ ràng hơn.
Cho nên, cái suy nghĩ "bạn khác xưa nhiều quá" thật ra là một suy nghĩ tự đánh lừa mình. Chẳng qua, mình đang tìm một lý do để giải thích cho cái cảm giác không thoải mái hiện tại. Chẳng qua, chính là mình không thích một mặt của người đó, vậy thôi.
Ngồi tự hỏi, có phải mình đang nhìn mọi thứ bằng đôi mắt cũ, để rồi trở nên cố chấp, cổ hủ hoặc không công bằng. Rồi nhớ ra là ngược lại thì đúng hơn. Mình thay đổi nhiều so với ngày xưa, cái nhìn đối với sự vật cũng thay đổi nhiều. Có nhiều cái ngày xưa cực ghét, bây giờ mình lại nhìn một cách bao dung hơn, thông cảm hơn. Có nhiều cái ngày xưa thích, giờ thấy nó cũng bình thường. Có nhiều cái ngày xưa không quan tâm, giờ lại đâm ra thích, hoặc đâm ra ghét.
Và sáng nay, lại bị cùng một người nhắc lại cái câu mà họ cứ nói hoài "you thay đổi nhiều quá!"
Ừ, thì cậu đang nhìn tớ với đôi mắt cũ.
Tớ chẳng quan tâm :D
Và chẳng cần :P
Người đàn ông em yêu
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, September 10, 2009
/
Comments: (2)
Ngọt ngào như thể ... chuối tiêu
Dịu dàng như thể lụa điều phủ gương
Rằng thương thì hết dạ thương
Rằng theo nhau mấy dặm trường cũng theo
Cần chi lội suối trèo đèo
Dựa vai một phút là xiêu một đời
Bão giông thì có mặt trời
Lúc buồn đã có nụ cười của anh
Mặc cho biển hóa dâu xanh
Gom ngày gom tháng để dành cho nhau
Mùa đi rồi lại mùa sau
Cỏ xanh qua hết dãi dầu lại xanh
Cả đời em cảm ơn anh
Những lời không nói sợ thành gió bay
Bàn tay nắm một bàn tay
Có đi hết mấy đời này cũng đi...
The curious case of Benjamin Button
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, September 06, 2009
/
Comments: (0)
Dạo này, hai đứa thích những thứ bình yên.
Xem The curious case of Benjamin Button. Có khá nhiều ý kiến trái ngược chung quanh phim này. Mình với gấu thì thích lắm.
Chiếc đồng hồ quay ngược. Chẳng là gì hết, thời gian vẫn trôi. Chỉ là một thứ lặng lẽ đi ngược lại quy luật vốn có. Một người với một cuộc đời chảy ngược.
Kỳ lạ nhất, là sự bình thản. Bình thản sống cuộc đời kỳ quái của mình sao cho trọn vẹn nhất, tốt đẹp nhất. Bình thản chấp nhận mọi thứ như nó vốn có, không oán trách, không nổi loạn, không giận dữ, không bất cần. Không buộc tội ai, không ghét bỏ ai.
Phim làm từ một truyện cùng tên, nhưng nội dung lại trái ngược nhau. Mình thích phim hơn. Thậm chí tự hỏi ông biên kịch nào mà tài đến vậy, từ một cốt truyện bình thường có thể viết ra một kịch bản phim hay như vậy.
Trong truyện, Benjamin sinh ra với thể chất của một ông già và tâm hồn của một ông già. Rồi trẻ lại dần, tâm hồn cũng trẻ lại dần. Benjamin trong truyện lúc nhỏ tuổi (thật ra là ông già) thì khó tính, gắt gỏng và tỏ ra hiểu biết, lúc lớn lên hơn một ít (thật ra là một lão trung niên) thì yêu và lập gia đình với một cô "thích yêu người có tuổi vì họ đối xử với phụ nữ tốt hơn", lúc vẻ ngoài trở thành một chàng trai trẻ thì chán cô vợ già, suốt ngày tiệc tùng khiêu vũ, sau đó trở thành trẻ con và chơi bóng, rồi chơi đồ chơi con nít.
Trong phim, Benjamin cũng sinh ra với thể chất của một ông già - thậm chí là một ông già 90 tuổi sắp chết. Nhưng tâm hồn lại là một đứa trẻ, với cách nói chuyện ngây thơ và suy nghĩ đơn giản. Mình thích cái lúc Benjamin gặp Daisy lần đầu. Hai đứa trẻ chơi với nhau, cùng nghe kể chuyện, cùng đòi "đọc nữa đi", và bị thu hút vào nhau theo một kiểu rất ư là con nít. Sau đó, ông già bên ngoài thì trẻ lại, đứa con nít bên trong thì lớn lên, bắt đầu thích những cuộc phiêu lưu. Rồi yêu lần đầu tiên, cái kiểu tình yêu bồng bột của thanh niên mới lớn. Rồi ra trận. Rồi yêu lần thứ hai, đằm thắm và sâu sắc đúng kiểu một người đã trưởng thành. Rồi lập gia đình. Rồi có con. Và khi cảm thấy chuyện mình ngày càng trẻ lại sẽ là một gánh nặng cho vợ và con sau này thì lặng lẽ bỏ đi. Ngay cả khi Benjamin bề ngoài đã thành một cậu bé nhỏ xíu, bị chứng bệnh quên hết mọi thứ, thì tâm hồn vẫn là một ông già thật sự. Cái lúc cậu bé leo lên nóc nhà ngồi nhìn ra xa, mình nghĩ đến một ông già đã lãng trí và quên tất cả, nhưng vẫn còn mang máng đâu đó nỗi nhớ về những ngày tháng phiêu bạt của đời mình.
Xem xong phim, thấy cuộc đời như một dòng chảy lặng lẽ và sâu thẳm. Người ta sống vì những điều đáng sống. Nghịch cảnh thì sao? Bị chối bỏ thì sao? Khác người thì sao? Hiểu lầm thì sao? Chẳng có gì là quan trọng, khi người ta sống đúng với chính mình, bình thản, chân thành và yêu thương.