Nóng

Cuối mùa hè. Nóng dã man. Nhiệt độ khoảng 33, độ ẩm 82%, nên cảm thấy như là 38 độ. Không muốn ra đường.

Trời nóng nên người ta ăn mặc mát. Mấy bộ váy áo không tốn vải được bày bán giá trên trời. Đi home+ gặp cô bạn Trung Quốc mặc quần short ngắn hết cỡ đi chợ. Người Hàn cũng vậy, mặc đồ rất mát mẻ lên lab. Nhưng khi ra biển thì mặc hơi kín đáo, hehe.

Kem hạ giá khuyến mãi. ở đây họ hạ giá kem vào mùa hè, và lên giá kem vào mùa đông, chứ không tăng giá để bóp cổ quý khách hàng đang khát nước.

Jeju đảo - ngày 2

Jeju đón khách bằng một buổi sáng mưa tầm tã. 9g khai mạc hội nghị mà 10g cả bọn còn ngồi ăn sáng. Mua mì gói, lấy nước nóng của khách sạn, ngồi bàn của khách sạn, dòm cũng sang sang :D

Mấy cậu Pakistan phải đi mua dù. Đón taxi đến khách sạn Ramada dự conference. Khách sạn loại xịn chả biết mấy sao, có cái mặt tiền cong cong uốn lượn theo đường bờ biển. Hall trên lầu 2 bao bọc toàn kính, nhìn ra là biển mênh mông, không xanh mà xám xịt vì mưa. Người ta đang trong phòng hội nghị. Có 4 phòng hội nghị tất cả. Vịt lon ton chui vào một phòng. Có khoảng 6-7 bài báo được present trong một buổi, lác đác chưa tới chục người ngồi. Diễn giả nói xong, người dẫn chương trình hỏi "Do you have any quesion?"; bà con im re (chắc vẫn chưa tỉnh ngủ). Người dẫn chương trình bèn tự nêu một câu hỏi. Tình hình lặp lại cho mấy người sau. Vịt chán (và chả hiểu chi cả), quay ra ngoài. Có hai cái laptop để sẵn cho ai muốn xài Internet thì xài. Vịt online check mail và chat chit một tẹo, rồi rủ bé Nga đi chụp hình.

Khách sạn trang trí khá sang trọng. ấn tượng nhất là ba cái thang máy hình như tòa tháp Ả Rập, trang trí đèn rực rỡ, dòm tụi nó chạy lên chạy xuống cũng khá vui mắt. Còn thì cũng chẳng bằng được New World. Có một cái casino, người ta không cho vào. Đọc trên biển thì thấy thanh thiếu niên dưới 16 không được vào. Chả biết họ nghĩ mình dưới 16, hay là dòm cái mặt là biết không có đồng xu dính túi.

Trong khách sạn thì đẹp, đi ra ngoài dòm lên thấy trơ trụi. Toàn ban công là ban công, không có cây cỏ hoa hòe trang trí chi khác. sân khách sạn cũng trơ trụi, lèo tèo mấy luống hoa không được chăm sóc. Ngộ!

Đến giờ ăn trưa. Mỗi người được phát một cái vé ăn buffet. Dư mấy cái nên vịt và bé Nga cũng được ăn ké. Buffet quá chừng món, hai bàn đồ mặn, một bàn đồ ngọt. Vịt đi sắp hàng rất chi tích cực, món nào cũng nếm một chút, xong kết luận bọn Hàn nêm nếm dở ẹc. Chấm được một món hải sản xào lung tung với nhau (lâu quá mới được ăn tôm). Xong hai chị em đi lấy trái cây và đồ ngọt. Bánh ngọt đủ các loại, lấy mỗi thứ một miếng về nếm. Rút cục cũng chỉ chấm được một loại ăn như cái bánh flan nướng có chocolate. Mấy thứ khác ngọt quá nhấm một tẹo đã ớn.

Mấy cái vé buffet không thấy họ kiểm tra, không hiểu dùng để làm gì. Đến lúc bà con ăn xong đi ra ngoài rồi, thì để ý mới thấy người ta để vé lên bàn. Người phục vụ đi dọn và thu luôn vé. Trong nhóm VN và Pakistan có mấy người đã đi mất mà không biết phải để vé lại.

Buổi chiều lại đi chụp hình tập hai. Hưng present, kiu con vịt vào chụp hình. Chỉnh mãi mà hình vẫn chỉ lờ mờ, tại ánh sáng trong phòng quá tệ. Xong tranh thủ chạy qua bấm một tấm cho Maria, vừa đúng lúc người ta chấm dứt chương trình. Bà con kéo nhau ra bờ biển chơi. Buổi tối còn dự tiệc nên chưa về nhà vội. Bờ biển không có bãi tắm, chỉ có một bờ kè kéo dài ngút mắt. Bờ kè được trang trí bằng hình sò ốc cá cua đắp nổi khá đẹp, nổi bật lên trên nền biển bây giờ đã xanh trở lại sau khi mưa tạnh. Bàn bạc một lúc, cả bọn thống nhất đi xem bãi đá hình con rồng ngay gần đó, đuợc quảng cáo om sòm trên mấy tờ bướm, đại loại là theo truyền thuyết có một con rồng bị bắn rơi xuống bờ biển hóa thành một bãi đá. Cái hình chụp mỏm đá hình đầu rồng vươn lên đen nhánh trên nền trời hoàng hôn màu tím, sóng cuộn trắng nơi cổ rồng, nhìn cũng hay hay. Thế là đi.

Đi bộ. Ngang qua một chiếc cầu treo. Khung cảnh dưới cầu đẹp tuyệt, một dòng nước chảy từ biển vào, uốn mình giữa hai bờ đá cao vút, cây cối um tùm soi xuống mặt nước biếc xanh. Một bên cầu có một căn thủy tạ màu đỏ mái cong cong, nhìn như trong phim Tàu. Thi nhau đốt ...pin và memory (tại xài digital camera). Xong lội tiếp một khoảng thì thấy bà con rẽ vào một nơi nào đó. Hình như có cái bãi đá hơi giống giống trong hình chụp, nhưng sao nó bé tí teo thế này ???? Cái cục đá đầu rồng bé tẹo teo. Con rồng bị rơi xuống đây ngày xưa chắc là rồng nhí mới sinh :D Không có sóng, dòm quang cảnh chả có gì hấp dẫn, những mẩu đá rải rác đen thui như bùn, xấu xí hơn bất cứ bãi đá nào ở VN. Đúng là bó tay với công nghệ quảng cáo của Hàn. Vậy mà ở đây họ cũng dựng được thành một điểm du lịch, có lan can để ngắm cảnh, có một cái viễn vọng kính loại bỏ xu (500 won được vài phút) để ngắm trời, một cửa hàng đồ lưu niệm nhỏ và một cái tượng người cá xấu thê thảm. Có cả một dàn đèn pha lớn công suất cực to chiếu thẳng ra cái đầu rồng bé tí, về đêm chắc là chóa mắt phải biết.

Đi về khách sạn Ramada. Vẫn chưa đến giờ cơm. Mắt sụp xuống, vịt chui vào một góc khuất có mấy chiếc ghế bành khá êm, ngồi ... ngủ. Một lúc thì được kêu dậy ăn tiệc. Đói cồn cào mà phải ngồi chờ khoảng 7-8 vị lên "kính thưa...". May quá, trước khi lăn ra xỉu vì đói thì họ mang món khai vị ra. Món có cái tên rất kêu là cá hồi salad với gì gì đó, thực ra là hai mảnh lá cải non cỡ bằng hai cánh hoa sen nhỏ, mỗi lá đựng chừng một muỗng súp cá hồi sống bằm nhỏ. Chung quanh xếp vài mẩu rau và xịt ngoằn ngoèo ít tương mù tạt. Đành phải trấn an cái bụng đang kêu gào thảm thiết bằng cái món ăn mà bình thường chắc mình chả thèm đụng đũa (con vịt chả ưa cá sống). Ăn xong thì thấy mắt không hoa lên nữa, thoát khỏi nguy cơ ngất xỉu vì đói, nhưng bao tử vẫn rỗng không.

Món thứ hai mang ra hơi chậm. Bánh mì với súp gì đó có cái tên tiếng Latin cũng rất chi là hoa mỹ. hai mẩu bánh mì bốc hơi trước khi súp được dọn ra. Người ta dọn súp trong tách trà :D. Màu xanh nhạt nhạt điểm một chút kem bơ trắng bên trên, loãng nhách, vị nhạt nhạt... Không phải món khoái khẩu của vịt. Nhưng rồi nó cũng chui gần hết vào cái dạ dày trống.

Món mặn cuối cùng là thịt bò. Nhớ đến món thịt bò lần ăn ở khách sạn Caraven mà hoảng. Không ngờ thịt bò lần này khá chất lượng. Một miếng thịt to cỡ lòng bàn tay, dày khoảng 2 ngón tay, nướng chín ăn với sốt vang. Đủ no.

Những tiết mục ca nhạc dân tộc bắt đầu. Điệu múa đầu tiên, một cô khoảng ba mí mặc áo hanbok rực rỡ múa may trong tiếng đàn tiếng trống ò í e như nhạc đám ma Việt Nam. Điệu múa thứ hai vẫn ò í e, nhưng diễn tả sinh hoạt nông thôn, hai cô thôn nữ (cũng ba mí) mặc áo chẽn quần đùi trắng ngắn vừa qua mo. Chắc họ mặc vậy để đi đánh cá (hai cô mang cái gì đó như cái lưới sau lưng). Tiết mục thứ ba không có gì đặc sắc lắm, cũng lại là Hanbok và trống. Tiết mục thứ tư, hai bác già khoảng năm mí vừa gõ trống vừa hát dân ca, nghe hơi hơi giống hát bội, nhưng không trầm bổng du dương như bên mình mà cứ the thé rền rĩ như nhạc đám ma. Giọng hai bác còn tốt chán nên tai vịt ù hết cả. Khi hai bác hát xong, vịt đang mừng hết cỡ thì bà con chung quanh la om sòm "bis bis...". Hai bác cười vui vẻ nói bằng tiếng Hàn "Kwenchanayo" (nghĩa là đồng ý, em hát thêm lần nữa cũng được ạ). Hu hu ... ai cứu con với ...

Trong khi vịt ăn tráng miệng (món kem dâu phủ rượu khá thơm ngon, và hai miếng bánh cũng ngon như cái bánh được chấm điểm hồi trưa), thì ông Hưng gọi bánh mì thêm lần thứ ba. Chắc cô phục vụ choáng.

Về đến phòng thì đã 8g tối. Tắm xong, vịt quyết định tranh thủ đi một vòng xung quanh khách sạn để xem khu này thế nào. Nhìn trên bản đồ có một cái chợ và một khu tax-free. Vừa dòm bản đồ vừa đi, rõ là tác phong du lịch, hehe. Không thấy chợ đâu, chỉ thấy một cái grand mart hơi giống home+ nhưng bé hơn nhiều, nhìn tồi tàn. Lệt bệt mò đến khu tax-free. Khu này thì có vẻ sang trọng, nhưng đã đóng cửa. Còn lại chung quanh khu vực toàn là khách sạn, nhà hàng hải sản, quán ăn, bar, club, karaoke, sauna, shop quần áo trương bảng sale off to tướng nhưng giá trên trời. Chán nản đi về.

Đọc trên tờ bướm quảng cáo: Nhắc đến Jeju là người ta nghĩ đến núi Hala, và có người gọi Jeju bằng tên núi Hala. Thế thì mai đi Hala một chuyến.

Jeju đảo - ngày 1

Coi "Một cho tất cả" xong, khoái cái đảo Jeju quá, nên khi mấy người bạn chuẩn bị đi Jeju dự hội nghị thì vịt cũng khăn gói đi theo.

Đi train đến Mokpo. Khi ra ga thì thấy một đám đông cô bác đang trải chiếu ngồi trong station, trước quầy vé khoảng vài mét. Vịt với Hưng bảo nhau, phải họ đang biểu tình không? chắc vậy rồi, vì họ ngồi bệt dưới đất nhưng rất có quy củ, trước mặt cắm mấy cái bảng ghi chữ chi đó, bên cạnh lại có cả bàn nước uống và thức ăn, chung quanh có cảnh sát gác, chăng dây rất chi là lịch sự. Nghĩ bụng, dân Hàn nó đi biểu tình cũng khác người ta.

Một lát sau bé Nga ra đọc cái bảng, mới biết là họ đang xếp hàng chờ mua vé về quê dịp Chusok (Tết Trung Thu Hàn, họ ăn tết này rất to). Bó hand @_@

Train bên này chạy êm ru, ghế trống đầy nhóc. Nếu biết trước thì đã mua vé đứng, rẻ được ít ngàn, rồi cứ ghế nào trống thì ta leo vào ta ngồi.

Đến Mokpo. Đói bụng. Quán ăn đầy nhưng phải ngồi chờ ông Hưng soạn cho xong cái presentation gửi về cho người khác present chiều nay (vẫn cái tội nước tới chân mới lóp ngóp). Tranh thủ đi một vòng, mấy ajuma bán trái cây mời chào ghê quá. Đành vờ vịt "xin lỗi con hỏng biết tiếng Hàn" rồi chuồn thẳng, mang theo trái mận ajuma mời ăn thử :D Bé Nga đang cắn thì la lên oai oái: có sâu. Đúng là đồ miễn phí có khác :D

Kiếm được cái phòng PC cho Hưng gửi file về, thì gặp cái phòng quá tệ. Win 98, không đọc được cả USB. Hết giờ. Đành ra bến tàu, đi ngang mấy tiệm thấy họ cuốn kimpap mà bụng cứ réo ục ục.

------------------------------------------------------
Tập 2



Đi đến bến tàu mới thấy ban nãy không mua kim pap là sai lầm. Khu vực chung quanh bến cũng có nhiều quán ăn, nhưng toàn là quán hải sản giá trên trời. Tìm mãi một quán ăn mặn không ra. Cuối cùng đành ngậm ngùi quay về, hy vọng là lên phà có cái ăn.

Phà rất to. Dài n mét rộng m mét (quên mất số chính xác, sẽ update sau :D ). Vé mua là loại bình dân nhất nên được nhét vào một cái phòng công cộng. Phòng rộng cỡ 10x10m, trải thảm cách mặt đất khoảng 20cm, bốc lên một mùi ẩm mốc khó chịu. Mỗi nhóm chiếm một góc. Trần thấp và mấy cái cửa sổ kính không mở ra được, kiểu như cửa sổ phòng trên tàu. Có một cái tivi. Dòm kỹ thì cũng giống như cái hình họ chụp trong cuốn quảng cáo, nhưng mà trong hình sao nó đẹp thế.

Bụng sôi ục ục. Cái quầy hàng trên tàu chỉ bán một ít mì gói và ham. Một gói mì bình thường 600, ở đây bán 2000. Dã man !!! Ba người một cốc mì, lấy bánh mì sandwich chấm nước mì ăn thêm.

Chui ra ngoài trời kiếm ít không khí trong lành, trốn cái mùi ẩm mốc và mùi người, mùi giày vớ trong cabin. Gió lộng. Nắng chói mắt. Con phà đi ngang qua đủ thứ đảo to đảo bé. Cực Nam Hàn vốn là một vùng đảo dày đặc. Thỉnh thoảng thấy một ngọn đèn biển nhỏ nhô ra đầu một hòn đảo chỉ to bằng quả đồi. Khoảng hơn chục người, chủ yếu là khách du lịch và thanh niên chắc mới đi phà lần đầu, đang lòng vòng chụp hình. Phà có ba tầng, tầng nào cũng có ban công. Tầng dưới cùng ẩm ướt, tầng trên cùng lại quá nắng. Chỉ có ban công tầng 2 là mát rượi. Anh Bình lập tức chiếm một cái ghế dọc ban công tầng hai, lăn ra ... ngủ. Tầng 3 có một căn phòng nhỏ, để hai cái ghế, có thể ngồi đó ngắm biển rất tuyệt mà lại không sợ nắng, nhưng có hai cặp trung niên đã chiếm chỗ mất rồi.

Ban đầu thì thay phiên nhau canh đồ, ai cũng muốn lên boong chụp hình và kiếm tí gió. Nhưng rồi cũng chán, bà con lần lượt lăn ra ngủ. Báo free tha hồ lấy mang trải làm chiếu, có cái gối nho nhỏ hình vuông như trong phim Tàu. Con vịt ngồi ngoài trời một lúc thì gió lạnh dần, chịu hết nổi cũng vào khoang thu dọn một góc bên cửa sổ. Nhìn ra ngoài qua cái cửa kính đục đục cũng thấy biển. Dưới mặt nước xanh thỉnh thoảng có một đốm gì đó như chiếc lá hơi nhạt nhạt. Ban đầu tưởng là ... rác người ta vứt ra biển (bị ảnh hưởng bởi ấn tượng biển VN). Xong lại thấy không phải, rác gì mà giống nhau thế, thỉnh thoảng lại thấy một chú. Có thể do mắt bị hoa, hoặc là một loại cá nào đó. Con vịt dán mũi vào kính dòm một lúc thì mắt hoa lên thật, thế là thôi đi ngủ.

Ngủ dậy thì Maria đến nói chuyện (tội nghiệp Maria không ngủ được vì không quen nằm ngủ trước mặt con trai lạ, hehe). Hóa ra mấy cái đốm nhạt nhạt là sứa. Dòm kỹ lại, đúng là sứa thật. Màu hồng hồng, to bằng cỡ hơn đầu người (đó là nhìn từ cách khoảng 15m, nếu nhìn gần thì không biết nó to cỡ nào), bơi phập phồng sát mặt nước. Càng ngày sứa càng nhiều hơn. Rồi dày dặc, nhìn lại nhớ tới cánh đồng sứa trong phim Finding Nemo. Cũng phải hơn hai tiếng đồng hồ phà mới đi qua hết cái vùng nhiều sứa đó.

Càng đói hơn, vì mấy người xung quanh đang soạn đồ ăn ra xơi rất chi là khoan khoái. Cả bọn giờ nhìn bèo nhèo vì đói và chán. Cái mùi ẩm mốc cũng đã quen, bên ngoài giờ lạnh đến nỗi chả muốn ra ngoài nữa. May quá khi đã bèo nhèo hết cỡ thì thấy bên ngoài lấp lánh những dải đèn của tàu đánh cá đêm. Và rồi là những dải đèn của đất liền. Đã đến Jeju, hòn đảo du lịch nổi tiếng đẹp nhất và mắc mỏ nhất ở Hàn.

-----------------------------------------
Tập 3: Taxi và khách sạn.

Tại bến phà, có mấy chú taxi đang chờ, mời chào hướng dẫn rất chi là nhiệt tình. Thấy vịt đang choáng trước mớ bướm quảng cáo du lịch có đến năm chục loại khác nhau, một bác vội vã rút cho vịt một mớ, chắc là mấy chỗ nổi tiếng nhất, rồi bắt đầu hỏi đi đâu. Vờ vịt "Tui hỏng biết tiếng Hàn". Khi đi ra, mấy bác dong ngay taxi đến. Nhưng cả bọn không chịu lên, mà đứng vẫy taxi thường (chứ đi mấy chiếc taxi dù này thì tiền nào chịu nổi). Các bác nổi xung phàn nàn um sùm cũng bằng tiếng Hàn, may quá, ngôn ngữ loại này thì mình không hiểu thật.

Khách sạn nằm ở Jeju city, thành phố chính của jeju, phía bắc đảo. Cách bến phà 6000 tiền taxi (từ giờ khoảng cách sẽ được tính bằng ...tiền taxi, cho nó dễ hình dung)

Nhận phòng. Ấn tượng đầu tiên khi đi vào hành lang là mùi nước hoa xịt hành lang ngọt ngọt rất đậm như mùi kẹo bơ. Nếu nước hoa thường mà xịt đậm thế này chắc chết ngất, nhưng may quá nó là mùi kẹo, nên chả có vấn đề gì ngoài cái bao tử lại biểu tình dữ dội.

Phòng rộng rãi, một giường đơn, một giường đôi. Tủ lạnh, ti vi. Không có đèn neon. Chỉ có một tổ hợp phức tạp 4 cái đèn ngủ. Chắc để vậy cho nó lãng mạn. Tất cả đèn đóm tivi máy lạnh đều được điều khiển chung bằng một bảng công tắc nằm ngay đầu giường (về tiện lợi thì phải nói dân Hàn rất khá). Maria than vãn vì phòng tắm không có dầu gội đầu, kem đánh răng. Đúng ra cũng có một bộ để sẵn trên đầu tủ lạnh, chỉ phải tội họ tính 3000 won.

---------------------------

Tập 4: ăn tối

Các chú Pakistan và Maria đã đi ăn tối rồi mà ông Hưng vẫn còn ... tắm (quá chảnh và rắc rối :D). 20' sau khi đến mới bắt đầu đi kiếm ăn được. Mấy cửa hàng bán hải sản nhiều như rươi, ngoài cửa để mấy cái bể có ít con mực bơi tung tăng, bảng giá cũng tung tăng trên trời. Chu trình đi tìm, thấy, dòm bảng giá, le lưỡi, đi ... lặp lại khoảng hai chục phút nữa thì kiếm được một cửa hàng bán món súp xương hầm với giá bằng giá ở Suwon (5000 won). Bình thường món này chả dám ăn, vì nó mắc quá. Nhưng ở đây thì khen rẻ tấm tắc, rồi lao vào quán xơi.

Trước khi người ta mang món chính ra, các món phụ như kim chi và ớt, dưa leo bị dọn sạch bách. Lần đầu tiên sau một năm rưỡi thấy kim chi Hàn ngon dã man.

Xong đi lòng vòng. Vịt chui vào phòng PC chat hơn một tiếng và tranh thủ viết nhật ký, rồi về. Đi thám thính cái Good Mart nho nhỏ trước khách sạn, cũng chả good lắm ngoại trừ món dưa lê giảm giá 1000 / 4 trái. Trái cây ở jeju có vẻ rẻ. Gà vịt thì mắc hơn Suwon. Mọi thứ khác bình thường.

Tự nhiên nhớ

Cứ tự nhiên lại nhớ lung tung...

mà nếu control được cái đầu mình, muốn nhớ muốn quên gì chỉ cần click vài cái nút, thì sao nhỉ?

chắc thế giới này náo loạn lên, vì người ta quên lập trình cho cái sự nhớ, và lập trình lộn cho cái sự quên.

Accept

Người ta bảo bí quyết của hạnh phúc là biết chấp nhận

chấp nhận cái mình có như nó đang có

chấp nhận người bên cạnh mình với tất cả những xấu tốt của họ

chấp nhận rằng sẽ có những mất mát, những đổi thay, những điều không như ý muốn trong cuộc sống

chấp nhận chính mình

------------------------------------
Mình hay rơi vào trạng thái thất vọng, có lẽ do chưa biết chấp nhận.

cố thay đổi nó xem sao.

mà nếu cứ muốn thay đổi chính mình, tức là không biết chấp nhận bản thân rồi.

rối :D

I needed you, and you were there

Everything is good again. At least, I feel peaceful and happy now, when I sit here in an early morning and think about all I have in my life.

Well, I have mother and my family. Now i'm far away from them, but i'm working for them. So, I'm happy because I have someone to live for.

I have a bear. The loveliest bear in this world. I'm far away from him too, but the distance makes our heart closer. I'm happy because I have someone to love.

I have a penguin. Also far far away. But we share every thought and we always try to comfort each other. Sometimes, like now, I just want to be there with her to pull her tail, hehe ... I'm happy I have someone to care for.

I have a twin brother. His way of thinking is same to mine. My way of feeling is similar to his. I'm happy I have someone to understand without saying a word.

I have H. She said she missed me everytime we talked. I have someone to make me want to come back as soon as possible, to feel that I'm beloved wherever I am, whatever I do.

I have friends. Lots of friends. "Friends are like stars, you can't always see them but they are still there". Sometimes I wonder how big my heart is, coz i love each of them so much. Sometimes I wonder how small my heart is, coz i feel i don't love them as much as they love me. I'm happy ...

----------------------
Well, people always need something to rely on. "I needed you, and you were there". English is interesting, because it uses the same word "you" for both single and plural form. Now I think I know why. Because when you wanna say something to many people, you mean to say it to each of them.

feel bad

Một ngày thật tệ ...
không phải lần đầu tiên mình cảm thấy bị bỏ mặc
nhưng sao gần đây cảm thấy vậy rất rất nhiều, rất thường xuyên

Cái vỏ ốc cũ đang mời gọi mình chui vào.


Biết là chui vào đó cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ để gặm nhấm nỗi buồn một mình.
Nhưng bây giờ đã thấy mình yếu đuối lắm rồi...

Buổi hòa nhạc xuyên lục địa

Tối chủ nhật

Con vịt đang buồn. Cũng chả có chuyện gì đáng nói cho lắm, nhưng không hiểu sao cứ buồn linh tinh không dứt cả ngày trời. Rồi nhỏ bạn bên Belgium online và hỏi "Nghe nhạc không?"

Nghe chứ, sao lại không. Những bài hát từ bên kia đại dương luôn có cái gì đó an ủi hơn là nghe trực tiếp trên máy (dù chất lượng dở hơn, hehe). Và cái chức năng Call của YM beta sao mà hay thế, nghe cứ như một lần ở nhà nhấc máy điện thoại lên và nghe cô điện thoại viên 1080 thông báo có người tặng mình một bài hát. Bây giờ, không phải là một bài, mà là cả một chương trình.

Nhạc của nhóm AXN. Bài đầu tiên là Trái tim khắc tên anh và em. Mấy bài hát của nhóm này có khúc dạo đầu nghe như nhạc Hoa. Nhưng vịt thích nhạc Hoa, nên thích luôn mấy khúc dạo đầu của cái nhóm nhạc mới nghe lần đầu tiên này. Thì cũng đã một năm mù tịt nhạc Việt rồi còn gì.

Nhạc tình yêu. Tình yêu, sao mãi mãi là cái gì đó không thể hiểu nổi. Nhỏ nghe nhạc có buồn không? Nhất là bài Một ngày của Mỹ Tâm "Ngày không vui ... con sóng vẫn trôi muôn đời... Ngày không anh, ngày em nhớ anh. Nhìn đâu cũng ra đôi mắt anh.... Ngày buồn nghe trời gió ....". Hay mình thấy bài này hay là do cái buồn kỳ cục hôm nay?

Hết nhạc mới đến nhạc cũ. Phát hiện ra khi nghe qua Voice call thì chất giọng khoẻ và vang của Mỹ Tâm nghe được nhất. Mấy bài hát hồi cách đây ba năm thích như điên, bây giờ nghe lại vẫn thấy mênh mang thế nào. Nhắc một bài xưa, nhỏ bạn kiếm khắp các bài hát nó có cuối cùng cũng tìm ra được. Nó bảo, tui chưa thấy bài nào dở vậy. :D Thì có ai bảo nó hay đâu. Nhưng mà khi mình thích một cái gì đó thì thật không hiểu nổi tại sao lại thích.

Cái đầu đang từ từ giãn ra. Bỏ qua thôi, bỏ qua cho cả mình cũng được nhẹ nhàng. Những chuyện buồn phải chi như bài hát, thích thì tắt một phát là xong. Mà thật ra có khi tắt rồi đi ngủ nhưng lời nhạc vẫn còn vang vang trong đầu, chui cả vào giấc mơ ấy chứ. Chắc ngày xưa mấy cái dây thần kinh của mình bị đứt rồi bị nối lại bằng dây đàn, nên nó cứ hơi tưng tưng, mà đụng vào một tí là đã rung lên rồi mãi không chịu im lặng.

Cả một buổi tối không làm gì chỉ ôm cái headphone. Thương quá nhỏ bạn đầu kia chọn từng bài nhạc, và chịu đựng lùng bùng lỗ tai vì cái loa mở hết cỡ để bên đây mình có thể nghe nhạc rõ ràng. Bài này bà thích không? Thích... :D Thích thì tui không cho nghe nữa, chuyển bài khác :P hehe, bài nào cũng được. Music may be able to heal the soul, but now it's not music but you are healing my soul, u know...

Guitar và những chuyện linh tinh

Lâu lắm rồi mới có một buổi như thế. Ngồi quây quần bên nhau và hát. Tiếng đàn guitar bập bùng. Những ánh mắt lấp lánh. Gió thênh thang trôi qua những ngọn đồi.

Nhớ những ngày xưa. Cái thời sinh viên ngông nghênh điên rồ với quá nhiều giấc mơ không thực. Những ngày cả câu lạc bộ ngồi trên bãi cỏ trong sân B4 và hát. Anh Phương đàn guitar. Những đứa con trai khác trong câu lạc bộ cũng tập tành đàn, nhưng không ai đàn hay như anh được. Nhớ Đại ca. Sao mãi về sau em mới nhận ra Đại ca hát hay lạ, có nhiều khi ước ao được nghe lại Đại ca hát Giọt nắng bên thềm. Con vịt ngày xưa chỉ giỏi khóc, bắt nạt và giận hờn, và nhéo tai Đại ca. Bây giờ lớn rồi, có muốn bị ai cốc đầu cũng khó. Nhưng mà cái tiếng đàn hát hôm qua sao mà làm em thèm quay về ngày xưa thế không biết.

Nhớ biển Long Hải về đêm. Năm sáu đứa bắc ghế bố ra sát chân sóng. Một bên là biển âm trầm sóng. Một bên là trăng huyền hoặc. Cái đàn guitar vay được từ một đám nhậu. Gấu đàn. Cả đám hát nghêu ngao. Trong một khoảnh khắc, không còn công việc, không còn những toan tính thường ngày, không còn thấy mình ngày một cỗi cằn đi. Chỉ có một đám trẻ con đang nghêu ngao những giấc mơ xưa cũ.

Và hôm qua ... Có lẽ là ngày sinh nhật cuối cùng của vịt với những người bạn ở đây. Sinh nhật muộn và những lời chúc muộn. Và cái thói quen hay chạy xất bất xang bang của vịt làm nó không thưởng thức trọn vẹn được buổi tiệc. Khi mua bánh xong quay lại thì tiệc đã tan. Muốn kêu réo ai đó ngồi lại đàn hát thêm chút nữa, nhưng lại thôi. Rồi một lúc nào đó vịt rời Hàn, chắc sẽ nhớ mãi ...

Đà Lạt

Đêm sau mưa. Sương phủ mờ những tòa building và những ngọn đèn đường chập chùng. Đi với nhóc lên một ngọn đồi mà hai đứa chưa khám phá bao giờ. Xưởng ceramic nằm biệt lập giữa đồi thông, lối đi vòng vèo gập ghềnh và những gốc thông cao vút thẫm lên trời đêm. Hơi gió lành lạnh sương và những bụi hoa hồng. Chiếc cổng đắp men gốm và tòa nhà xưởng với những bậc thang nghiêng nghiêng xưa cũ. Cái cảm giác như đang ngồi trước một tòa biệt thự trên đồi Đà Lạt.

Biết bao giờ lại có dịp lên Đà Lạt penguin nhỉ? để ăn lại khúc bánh mì cay xé lưỡi bên bờ hồ gió lạnh run lập cập. Để ngắm mai anh đào nở trắng nền trời đêm dọc một con đường vắng. Để hai đứa lại cùng nhau đi mua dâu, đi lòng vòng chợ đêm. Hoặc chỉ để trùm chăn nằm cạnh nhau trong một đêm lạnh ngắt, nói chuyện những ngày qua ...

Why

Tại sao người ta lại cần đến sự quan tâm của người khác nhỉ ?

Tại sao người ta lại có thể buồn chỉ vì người khác không làm gì cả ?

Sinh nhật

Rồi cũng xong một ngày sinh nhật
cũng đầy đủ nụ cười và bánh và hoa
(tuy là hoa cắt trộm nhưng quá đẹp)
cũng tíu ta tíu tít nhận quà

rồi cũng xong một ngày sinh nhật
sinh nhật ta hay sinh nhật bên Hàn
bạn bè ở khắp nơi nên tính giờ lộn xộn
niềm vui chả cần phụ thuộc thời gian

một ngày dài online và chat
niềm vui cũng không phụ thuộc xa gần
gõ câu cảm ơn xong cười toe toét
dù người bên kia thấy mỗi cái icon

một ngày có những người không nhớ
và có người bảo chẳng bao giờ quên
sự vô tâm chỉ làm buồn một chút
lời hứa mà sai chắc đau mãi không yên

một ngày dịu dàng hơn vì có mẹ
mẹ bảo con mai nữa sẽ gửi quà
món quà con muốn bây giờ là về bên mẹ
ngồi nhổ tóc sâu và nghe năm tháng trôi qua

Food festival

1. Sáng thứ tư. Năm anh em bao gồm Đại ca Bự, Trúc, Hưng, bé Hạnh và vịt đi chợ Namun. Quái cái ông Trúc, hôm qua thì bỏ anh em đi home+ hai mình, hôm nay có bé Hạnh sao tự nhiên siêng thế.

Đến hàng thịt, giá thịt thì rẻ, giá xương thì trên trời. Tính toán mãi rồi quyết định mua mấy kg thịt bò loại rẻ nhất. Đang định mua thêm xương giá bò (5000/kg) thì nghe đại ca gọi "Xương ống 3000 một cái". Trời ạ, sao rẻ thế, kiểu này chắc phải mua vài cái về nấu cho sướng.

Đến khi tính tiền, hóa ra là 30 000 chứ không phải 3000. Bà con nhìn nhau mặt mày méo xẹo xót xa. Xin trả lại không được, kỳ kèo mếu máo mãi thì ông chủ bớt cho 5000. Thôi cũng được, mang về nấu cho nó ngọt nước (Nhưng cũng nhờ ống xương bất đắc dĩ này mà nồi phở đã thành công trên cả tốt đẹp ).

3. Rời chợ Namum, Đại ca Bự và vịt đáp xe đi cửa hàng bán đồ VN để mua gia vị phở. Đến nơi, tiệm đóng cửa, dán một miếng giấy to "Phượng đi vắng, gọi điện số ....". Tội nghiệp đại ca tốn mấy ngàn mua card, gọi điện chỉ nghe giọng Hàn léo nhéo báo máy ngoài vùng phủ sóng, trong vùng phủ chăn... Hai anh em ngồi méo mặt chờ. Hoá ra chị Phượng nhà ta đi tắm hơi, mãi đến 6 rưỡi mới thấy một em khác chạy về bán thay, ăn nói ngọt như đường nhưng bán thứ gì cũng đắt. Bịch bánh phở 4000, trong khi home+ có gần hai nghìn. Thôi về home+ mua bánh phở vậy.

Về home+, cái quầy chỗ để phở giờ trống lốc. Hết hàng. Huhu, làm sao bây giờ???? Hai anh em lếch thếch lội về qua cổng Kyung Hee thì vịt nảy ra ý kiến chạy vào quán Pho Hoa mua bánh phở. Đại ca Bự băn khoăn, biết họ có bán không. Ai dè họ bán thật. Giá 3000 một gói cũng chả đến nỗi. Quái họ làm gì có mấy gói phở mà lâu thế đại ca nhỉ. Hóa ra họ đang hì hụi xé cái địa chỉ bán phở ra, he he ...

Về đến bếp, bà con la om sòm, hai anh em đi đâu mà lâu ... Đại ca cười hehe, có đi đâu đâu, tại cái cô Phượng rắc rối tự dưng đi tắm hơi, không chịu chờ đại ca lên tắm hộ ...

Bà con đang cuốn chả giò, đã xong phân nửa nhân. Chiên đợt 1 xong thì giành nhau nếm. Huhu, nhạt quá đại ca Bình ạ. Lại không thơm. Không thơm thì cho thêm hành. Nhạt thì thêm muối. Nhiều thịt quá ăn chán thì thêm nấm mèo, cà rốt, giá. Vịt với bé Hạnh thêm một hồi, hai thau nhân đầy lại như cũ. He he, cứ thế này thì lợi thật, hay ta lại thêm nữa ^^

Lực lượng cuốn chả giò năm nay khá hùng hậu. Chủ nào chả nấy. Trọng Anh cuốn cái nào cái đó ốm tong teo. Trúc cuốn mập ù. Trung cuốn nhìn bèo nhèo. Cuốn chả của Hòa thì bụng phình lên còn hai đầu teo tóp.

Xong bà con về hết, còn hai chị em ở lại nấu phở. Nấu đến 3g thì bé Hạnh chịu hết nổi chạy về, còn vịt chiến đấu tiếp đến 5g sáng. Sáng hôm sau, bé Hạnh khai báo, hôm qua mãi đến khi chị về em mới ngủ được. Trời ạ, em có thao thức nhớ chú nào thì cũng ráng ngủ một tẹo, thức thế có phí không hả nhóc.

3. Ngày 19. Đến trưa mà vẫn chưa thấy lều chõng đâu cả. Ghé ngang sân bóng thấy bà con đang chuẩn bị vào trận cuối. Đại ca Thưa bảo thắng trận này vào chung kết, làm con vịt với cô em kết nghĩa của anh Cường ngồi cổ vũ om sòm. Bà con ta chơi hay thế, đá xong rồi, thắng vẫn còn hào hứng đòi rủ đội kia đá tiếp. Hoá ra là bị loại, huhu ...

4. Suốt buổi chiều hàng họ vắng teo vì khách đi hướng này đến thì gặp mấy chú Pakistan, khách đi từ hướng kia thì ghé vào hàng Trung Quốc và Bangladesh. Hòa với TA rao om sòm, phở ế đâyyyyyyy .....

Các giáo sư là khách hàng tiềm năng được chờ đợi và lôi kéo Mỗi khi ông giáo sư nào vào một hàng thì mấy hàng kia đứng nhìn xụng xịu vì tiếc. Mà kéo được giáo sư vào là một chuyện, tính tiền sao cho nghệ thuật lại là chuyện khác. Giáo sư Hong ăn xong hỏi how much, Đại ca Bự trả lời hết sức dịu dàng "It's up to you, professor". Bà con cười lăn lóc, ôi ôi, chuyên nghiệp đến thế là cùng.

Đến tối các chú Pakistan về, giá phở cũng được hạ xuống 3000/tô, thế là khách kéo vào nườm nượp. Bà con chạy vắt chân lên cổ (nhưng mỗi người cũng tranh thủ ăn được một lượng đáng kể ). Tội anh Cường đứng chiên chả giò rã chân, thỉnh thoảng lại năn nỉ vịt "Em gọi cho cô TQ giùm anh với...". Tội cả cô TQ cũng chờ mỏi cổ ở nhà "I want to kill him...". Hehe, so come here and kill him already

5. Cuối cùng cũng bán xong xuôi và nhậu xong xuôi. Phê và phờ. Bà con kéo nhau về. Nhớ đến đống bài tập lúc nhúc từ đầu tuần mà oải. Con vịt chống oải bằng cách kêu réo, bà con ơi, cuối tuần này ta lại đổ bánh xèo ... :D

Thiền học ký - phần hai

5g sáng. Giật mình thức dậy vì có cô nào đó để chuông điện thoại báo thức. Như mọi khi thì đã nướng tiếp cháy vàng lên mới thôi. Hôm nay nằm suy tư hai phút rồi quyết định bò dậy, không thì lát nữa bị dựng dậy cũng thế.

Tưởng dậy sớm làm gì, hóa ra là để tập trung chắp tay đi lòng vòng sân. Xong tất cả tập trung xem nhà sư gõ trống, khánh, cá chép và đổ chuông (Viết đến đây thì nhớ ra trong cuốn giáo khoa có in hình cái chuông, lật ra xem xem lịch sử cái chuông có chi đặc biệt không. Hoá ra nó không viết về bản thân cái chuông mà là quảng cáo cơ sở làm chuông. Chả biết ở Hàn có thứ chi nó không quảng cáo :43: )

Cả cái chuyến đi học này cũng là để phục vụ quảng cáo. Mấy cô cậu phóng viên Hàn túc trực quay từng chi tiết một, xong lại phỏng vấn lung tung. Các sư cụ còn cho phép vài tên sinh viên lên gõ trống khua chuông, xem ra rất chi là "mời quý khách dùng thử sản phẩm".

Sau buổi thiền sáng (lúc này thì bà con ta tranh nhau thở than vì cái lưng và cái chân bị hành hạ hôm qua bây giờ đã bắt đâu biểu tình dữ dội), mọi người tập trung lên tham quan Baekdamsa trên núi Seoraksan. Đường lên núi cực đẹp, quanh co khúc khuỷu, một bên là suối cuồn cuộn chảy, một bên là rừng xanh ngút mắt. Thỉnh thoảng xe làm một cú ngoặt 30 độ như trong phim hành động Hollywood.

Chùa đây rồi. Bà con hớn hở vào tham quan chùa và ... lạy 108 cái tập hai. Con vịt ham chơi quá nên mới vào chùa đã xách máy ảnh chạy rông, thành ra tự nhiên may mắn không phải lạy. Đang chụp hình lòng vòng thì thấy bà con ta đang xì xụp trong điện, thấy cũng hơi áy náy, nên đứng ngoài chụp mấy pô ảnh. Điện thì cao, vịt thì lùn, lại đứng đằng sau mọi người. Có tấm bấm xong giật mình thấy toàn mo là mo, phải vội vàng xoá đi không nhỡ người khác nhìn vào ảnh chắc choáng.

Chùa chiền Hàn thì chán ùm, cái chùa nào cũng giống cái chùa nào. Màu xanh và đỏ pha với nhau, họa tiết ngoằn nghoèo nhưng không có gì đặc sắc. Mà nói chi chùa, ngay cả mấy cái cung điện cũng bé xíu tồi tàn, nhìn thấy mà thương cho vua chúa Hàn xưa.

Được cái núi rừng ngút ngàn đẹp tuyệt, dòng suối cạnh chùa cũng đẹp tuyệt vời, với một chiếc cầu đá dài hoành tráng. Những chiếc đèn lồng đủ màu khiến cho cảnh quan nhìn khá vui mắt. Bên dòng suối, người ta đắp rất nhiều "đá may mắn", những cột đá chồng lên nhau, mỗi một chồng đá là bao nhiêu ước mơ...

Trong chùa có một gian hàng bán ngói lưu niệm. Khách có thể mua một viên ngói đen truyền thống của Hàn, viết chữ lên đó. Những viên ngói sau đó sẽ được mang lợp mái chùa.Nghe cũng hay hay, xem ra họ rất rành tâm lý thích để lại vài dòng lưu niệm của du khách. (Muốn biết du khách thích viết chữ lưu niệm thế nào, cứ đến mấy điểm du lịch của Việt Nam, dòm lên tường, lên cây ... là sẽ rõ).


Vịt cũng khoái, hỏi thăm chú bán hàng thì nghe là chỉ tốn có một ngàn won. Thế thì rẻ chán, nhưng khổ cái không mang theo xu nào. Chạy tìm cậu bạn Hàn, cậu cũng chẳng mang tiền theo. Rõ chán. Chạy lăng quăng một lát thì gặp anh Cường. Thế là xin xỏ một ngàn rồi vắt chân lên cổ chạy vào mua ngói. Chú bán ngơ ngác khi thấy con vịt mặt mày hí hửng hộc tốc chạy lại chìa tờ một ngàn won. Thế là đến phiên vịt ngơ ngác... Cuối cùng thì cũng hiểu ra, giá một viên là 1 man chứ không phải một ngàn won. Rõ khổ cái tiếng Hàn chuối của vịt. Ngượng chín cả mặt, vịt xin lỗi xong rồi định tìm đường dzọt thì chú gọi lại, "Sơ vít sừ ... Sơ vít sừ...". Chú thương tình con vịt ngố nên giảm giá còn một ngàn won. ôi sao có những người Hàn dễ thương thế không biết.

Cuối cùng thì chữ đã viết xong, hình cũng đã chụp xong. Viên ngói của vịt sẽ nằm trên nóc chùa nào không biết, nhưng chắc chắn nó là viên ngói đặc biệt nhất, không những vì giá chỉ bằng 1/10 những viên khác mà còn vì nó mang trên mình một câu chuyện đẹp.

Thiền học ký

Cũng chả biết tại sao Vịt có hứng thú với chuyến đi học Thiền này thế. Cái máu ham chơi thì đã hẳn rồi. Nhưng một phần nghe cái chữ Thiền nó cũng hay hay. Dạo này ham chơi ham ăn quá, đi vô chùa học cách tịnh tâm một bữa xem có khá hơn được tí nào không.

Bà con ở nhà học thi hết, lên xe vịt không có đồng bọn, một mình ngồi một ghế. Lần lượt ban tổ chức (3 cô cậu người Hàn) ngồi vào làm quen. Nhí nhố một lát thì ai về chỗ nấy, vịt tranh thủ ghế trống lăn ra ngủ. Sướng. (Tự an ủi mình thế, chứ nhìn bà con GSP cười giỡn om sòm thấy cũng hơi thèm. Ai bảo mình kém giao tiếp chi)

Nghe nói chùa nằm trên núi, cứ tưởng tượng sắp lên đến một cái như Thiếu Lâm Tự, bốn mặt là rừng, thâm nghiêm trầm mặc, chuông gõ binh boong. Khi xe đến nơi bà con cứ ngơ ngác hỏi nhau có đến nơi thật chưa hay chỉ dừng lại nghỉ ăn trưa, vì điểm đến thật sự không giống cái chùa tí nào. Kiểu kiến trúc nửa tân nửa cổ, toàn hình khối bằng đá nhìn lành lạnh nhưng được trang trí bằng khá nhiều chữ Tàu nên cũng có vẻ xưa xưa. Một dòng suối giả phía trước và một dòng suối thật ào ạt phía sau. Bốn phía là đồi, nhưng thỉnh thoảng xe cộ vẫn chạy veo veo. Một dàn chào đông đúc đang tập trung truớc của, mặc áo xam xám cũng hơi giông giống người nhà chùa. Chào gập lưng. Mỗi sinh viên được phát cho một cái thẻ tên và một cái áo jacket xám. Lên phòng cất ba lô xong, hí hửng mặc áo thấy rộng rinh, nhưng vẫn khoái vì cảm giác mình đang bắt đầu sự nghiệp đi tu (24h).
Ăn trưa. Rau rau và rau. Càng tốt, rau bên này mắc mỏ. Nhưng ăn xong thì thấy tôm, con nào con ấy to đùng, và cá, và mực... Quái chùa kiểu gì thế nhỉ??? Muốn ăn tiếp quá, nhưng tự bảo mình đã đi tu thì bớt tham sân si đi một tí, nên thôi theo bà con đi cất khay. Một lát sau nghe Tâm bảo lúc nãy ăn thêm tôm căng cả bụng, mới thấy hơi tiếc tiếc :D
Xong cơm trưa thì đến tiết mục đầu tiên : Thể dục thiền. Xếp ba hàng ngang, xoay tới xoay lui xem có đụng tay nhau không (chủ yếu là để dãn cái lưng một tẹo và tranh thủ ngó coi ai đứng xung quanh mình). Động tác đầu tiên, một tay lên trời một tay xuống đất, người vẹo lên như cái cung. Tâm kêu oái em no quá không uốn được. Động tác thứ hai rồi thứ ba. Lần lượt tất cả mọi người đều la oai oái, vì cái cô làm mẫu dẻo quá, làm theo muốn quẹo luôn mấy khúc xương. Tư thế cuối cùng, anh em Việt Nam khoái chi reo hò, Hàm mô công các chú ạ, một hai ba ta cùng chưởng... Máu võ lâm nổi lên mà có mấy cú chưởng thái cực eo eo nặng ẹo thì không đã tí nào, Tâm túm anh Cường biểu diễn thêm vài cú Taekwondo. Anh HA chụp hình xong rồi kêu om, Tâm ơi em đá vào cái gì thế...
Tiết mục thứ hai là giới thiệu chung về thiền và văn hóa Hàn. Bà con ngủ dặt dẹo trong phòng họp. Phải thừa nhận công nghệ quảng cáo của Hàn cực tốt, họ quảng cáo cái chi cũng hấp dẫn cực kỳ. Mấy cái cung điện cũ rích lè tè mà quay phim lên đẹp không chịu được. Khả năng trùng tu của họ cũng cực cao. Chả bù cho VN mình, di tích cảnh quan cung đình đền đài, cái chi cũng có mà cứ để cho nó mốc meo đi.
Đến mục học thiền. Giờ mới biết là mình sẽ chẳng đi đến chùa chiền gì sất, hay đúng hơn ở đây cũng có một cái hall giông giống cái chùa. Mỗi người ngồi lên một cái nệm. Được nghe giới thiệu về cách thức ra hiệu lệnh (bằng một cái gọi là joopy, như hai cái thước gỗ chập lại đánh vào lòng bàn tay nghe chách chách), về vái đứng và vái quỳ. Xong thực hành. Đầu gối xuống trước, tay phải, tay trái, gập xuống nào. Có tiếng cười rích rích, cái tư thế trán xuống đất mà mông lên trời này chắc bọn Tây chưa hề thử bao giờ. Mấy cô Hàn nhẹ nhàng nhắc, em ơi, thâm thấp cái bottom tí...
Thiền tập một. Thở ra thật dài và đừng thèm nghĩ đến chuyện hít vào (vì mình sẽ tự hít vào, không thì mặt mũi tím tái lăn đùng ra ngất ngay). Tất cả những tạp niệm thổi phù phù cho nó ra ngoài hết. Thấy cũng nhẹ nhàng hơn tí đỉnh. Thảo nào người ta buồn hay thở dài.
Nhắm mắt và chụm ngón tay. Ráng cảm nhận mạch đập ở đầu ngón tay nào. Thầy ơi sao em chả feeling gì ráo.
Xong mười lăm phút ráng làm rỗng đầu óc (thật ra là suy nghĩ lung tung), bà con tranh thủ vừa duỗi chân tay vừa than thở. Ôi ôi cái chân... Mới tập một thôi các anh chị ạ, ráng mà quen đi nhé.
Giờ ăn tối. Mỗi người được phát cho một bộ đồ ăn truyền thống nhà chùa, gồm có bốn cái tô lớn nhỏ lồng vào nhau, một cái khăn lót, một bộ đũa muỗng, tất cả cột bằng một cái khăn xám. Trên phủ một chiếc khăn trắng, ban đầu cứ tưởng là khăn ăn, sau mới té ngửa (vì sao thì bạn xem hồi sau sẽ rõ)

-----------------------------------------------
Tập 2: Công dụng mới của Kim chi

Trước bữa ăn, dĩ nhiên phải học cách ăn. Nhưng trước khi học cách ăn thì mọi người phải xếp sao cho tất cả các bộ đồ ăn theo hàng dọc thật thẳng không lệch centimetre nào (các chú Hàn nghĩ ra cách so theo vạch trên giấy trải sàn mới hoàn tất được khâu này). Mọi người chăm chú xem ông sư trong băng video gỡ dải băng, gập lại cẩn thận, xếp bốn cái tô ra khăn ăn theo thứ tự góc lượng giác 3, 1, 2, 4. Một người sẽ rót ít nước vào tô to nhất, dùng nước này tráng tô, xong đổ sang tô sau, lại tráng tô, lại đổ... đến cái tô bé nhất thì để luôn đó, khi ăn xong sẽ dùng nó mà rửa tô.
Cơm canh và các món ăn được phục vụ tuần tự. Muốn lấy bao nhiêu thì lấy nhưng phải ăn bằng hết, vì ăn xong phải tự rửa tô. Cách thức rửa tô như sau: trước khi ăn lấy một miếng kim chi nhúng vào canh ngoáy cho sạch ớt và gia vị, xong dán lên thành tô cơm. Khi ăn xong sẽ được phát một ít nước cơm (hay nước gì đục đục trăng trắng chả biết), dùng miếng kim chi đó mà tráng rửa thành tô, xong đổ cả kim chi và nước sang tô khác, lại rửa, lại tráng ... và sau cùng thì uống luôn nước đó và nhai cả kim chi (đến khâu này bà con la lên cùng một lượt, đầy vẻ hãi hùng). Xong lấy nước tráng tô đầu tiên để rửa lại các tô một lượt (rửa bằng tay). Nước tráng tô thì đổ vào một cái thùng (bà con thở phào, may quá cứ tưởng phải uống luôn nước này thì cả bọn đi súc ruột). Xong lấy khăn lau sạch tô, gói ghém như cũ và phủ khăn lên, mang cất (có ai giặt cái khăn đó không hả trời? Hay lần sau lại mang ra xài lại? :-&)
Màn phát cơm và thức ăn kéo dài hơn hai mươi phút. Bà con đói xanh mặt ngó nhau. Ăn xong thì quên sạch không biết nước nào tráng tô rồi uống, nước nào không, khá nhiều bà con lấy nước ban đầu ra tráng tô xong rồi nhắm mắt nhắm mũi ực luôn, xong mới thấy người ta lù lù mang nước gạo đến ... Tội nghiệp chú người Đức bên cạnh bị đau bụng từ trưa...
Buổi tối học thiền lần hai. Trước khi thiền là màn đọc kinh bằng tiếng Hàn (bà con nước ngoài cứ thế ngó nhau, riêng anh Cường thì nhắm mắt nhắm mũi cầu nguyện rất chi là thành khẩn). Tiếp đến là 108 cái lạy. Cái chú bị đau bụng kiên quyết không lạy, ngồi thương cảm ngó bà con xì xụp.

Tại sao lại phải lạy 108 cái? Sư thầy giải thích là do người ta có 108 khổ nạn hay nghiệp chướng gì đó, lạy một cái thì được giải bớt một phần. Vậy sau khi con lạy rồi có qua được midterm môn xác suất không thầy ơi?
Lạy xong ngồi xoải chân thở. Thiền xong một tập thì bắt đầu nằm vạ vật. Thiền xong tập nữa thì bà con xếp hàng ngồi đấm bóp cho nhau, thêm tập nữa, tập nữa ... ôi cái lưng .... ôi cái chân ... Mấy cô cậu nằm gác lên nhau rên rẩm. Cái chùa nhìn giống cái nhà ... gì đó (mô phật tha tội cho con)
Xong xuôi, các sư cụ an ủi bọn trẻ bằng cách cho ăn một bữa ttok và cam chuối cà chua (chắc là trái cây còn sót lại sau bữa tối). Dòm trái chuối nhớ lúc chiều, khi học về cuộc sống trong chùa, xong đến phần đặt câu hỏi, một cậu hùng hồn chỉ vào đĩa chuối trên bàn thờ Phật "Why ...banana?"
11g tan cuộc đi ngủ. 5g sáng phải dậy. Đi tu hóa ra khổ thế ... Mỗi phòng khoảng 10 người. Chăn mền tự lôi trong tủ ra. Mấy cô gái than vãn om lên vì không có phòng tắm. Trong lúc bà con chạy đi chạy lại thì vịt xách máy đi lang thang, nhưng tối quá chả chụp được gì. Thích quá cái tiếng nước rì rào của dòng suối về đêm. Xong leo lên văn phòng trung tâm ngồi check mail và ghi nhật ký đến 1g sáng.

Xe đạp ơi ...

Nghỉ lễ, mấy anh em kéo nhau đi tìm một cái chợ
Chợ thì chả thấy đâu, nhưng lại gặp một tiệm sale xe đạp. Bé Hạnh đang muốn mua một cái, nên tóm luôn một chú xe màu xanh da trời.
Cả bọn khoái chí thay nhau đạp xe. Con đường buổi chiều lộng gió, màu mùa xuân xanh rợp mắt. Nhìn Trúc chở bé Hạnh tự nhiên thấy nhớ ngày xưa. Cái hồi đi mùa hè xanh ở Củ Chi, papa mượn được một chiếc mini, thỉnh thoảng chở con đi lòng vòng. Một mùa hè đầy nắng gió và tiếng cười. Những đứa học trò lem luốc chộn rộn. Đêm sao băng và những giấc mơ...
Một thời sinh viên đi qua rồi. Một thời ngông nghênh lang bang cũng qua rồi. Thỉnh thoảng con vẫn nhắc với bé Hạnh về những ngày xa xưa đó. Về một cái thôn nằm heo hút cheo leo trên một góc rừng. Về con dốc "bà cố" với bọn vắt. Về những chiếc lồng đèn cho một đêm rằm...

Bây giờ chả đứa nào còn đi xe đạp. Bọn mình lớn hết rồi, bận rộn với những suy tính tương lai và gia đình, tình cảm... Thời gian thì không quay lại nữa. Mà con thì cũng chẳng muốn thời gian quay lại. Con đã đi một chặng đường quá dài để đến được ngày hôm nay. Nhưng chẳng hiểu sao trong cái buổi chiều thật nhiều gió và lá xanh này, con lại muốn ngồi sau xe đạp của papa một lần nữa, vui lại cái niềm vui trong veo ngày ấy một lần nữa...

Chuyện tình yêu

2g. Vịt đang đi về dorm thì gặp cô bạn TQ và cậu M ở cửa dorm. Bị túm lại nói chuyện.

Họ đang chuẩn bị chia tay nhau. Nhưng M vẫn còn nắm tay XH nói chuyện một lúc lâu. Và khi đã chia tay rồi, M đứng ở cửa nhìn theo cho đến khi hai đứa đi khuất.

Có lần vịt đọc một bài báo, nói rằng khi hai người chia tay nhau sau một buổi hẹn, nếu người con trai đứng lại nhìn theo người con gái, nghĩa là anh ta đang yêu.

Vậy nếu ngược lại, nếu người con trai vội vã bỏ đi, nghĩa là anh ta không yêu?

Người ta chê người Hàn khô khan. Nhưng cái kiểu biểu lộ tình yêu của họ xem ra không khô khan tí nào. Ít ra họ làm cho người kia biết được rằng mình đang được yêu nhiều lắm...

Và thật hạnh phúc quá chừng nếu biết được điều ấy

-----------------------------------
Thế gian có lẽ có hai loại hạnh phúc.

Cái loại hạnh phúc của người biết. Và loại hạnh phúc của người không biết.

Nếu có một cô gái chưa hề được người mình yêu nhìn theo thật lâu như vậy, mong cho cô ấy chưa đọc bài báo kia...

------------------------------------
Ai bảo giữa cái thời ngay cả bánh mì vẫn còn khó kiếm này, em lại cứ thích hoa hồng ...

You are my student

Meeting

Professor reminded each student about the "supervisor on paper" and "real supervisor".

He said to each student : remember, prof A.(B., C....) is your supervisor on paper, but i am your real supervisor. So don't worry.

My dear prof, you are our prof, that's why we are worried ...

Forgive & forget

Nhỏ bạn đang hết sức buồn bực : "bà coi, tui rủ tụi nó về nhà tui chơi. Ban đầu thống nhất rồi, xong tụi nó lại muốn đi Nha Trang. Khi không đi Nha Trang được nữa thì nói thôi về nhà tui, làm như nhà tui là cái trạm cuối cùng không đi đâu được nữa thì mới về..."

ừa, đôi khi người ta làm mình buồn chỉ vì sự vô tâm của họ. Mà những người bạn thân lại dễ làm mình buồn hơn. Với người lạ, người mình không yêu mến, mình không dễ bị thương tổn, và dễ bỏ qua mấy chuyện lặt vặt, tại sao vậy nhỉ?

Mình khuyên nhỏ, hay là bà bỏ qua cho tụi nó một lần. Coi như cho cả hai bên một cơ hội.

mấy hôm sau lễ gặp lại, nhỏ khoái chí kể : 'Về quê tui vui lắm. May mà nghe lời bà ..."

Tự mình cũng thấy khoái ... và nghĩ cũng may tối hôm bữa định giận nhỏ bạn cùng phòng, may mà sau lại thấy tội nó nên không giận nữa.
--------------------------------

Nhưng có những chuyện rất xa trong quá khứ, khi nghĩ lại vẫn còn buồn. Gặp lại người bạn đó vẫn cảm thấy không thân thiết được như xưa, mặc dù vẫn tay bắt mặt mừng

Mình vẫn chưa học được cách để tha thứ.

Hoặc là đã tha thứ rồi, nhưng chưa quên được.

Nhớ ra mình đọc ở đâu đó. Biết tha thứ thôi thì chưa đủ, phải biết quên.

Chuyện ở nhà thờ (xin lỗi dzợ Đậu :D)

Chuyện 1:

Vịt gặp ở nhà thờ một người da đen tên Osman. Ông mục sư tự hào giới thiệu, cậu Osman trước đây không tin vào Chúa, nhưng bây giờ thì tin lắm lắm. Osman gật lia lịa.
đến lúc người ta lôi bài học ra, mới biết Osman mới học có 3 bài. Vịt hơi thắc mắc không biết tại sao mới có 3 bài giảng mà đã làm cho một người "tin vào Chúa lắm lắm"
Cuối buổi, mục sư bảo, mọi người hãy cầu Chúa giúp cậu Osman giải quyết được khó khăn của cậu. Vịt chả biết cậu ta gặp khó khăn gì nhưng không tiện hỏi ngay lúc đó. Thế là lầm bầm khấn khứa : lạy chúa, con chả phải tín đồ gì sất, nên cũng không xin gì cho con. Nhưng nếu được thì ngài giúp giùm anh bạn này. Anh ta tin tưởng vào ngài lắm...
Sau đó, vịt biết được Osman đang không có tiền đóng học phí. Học phí bên Hàn thì mắc khỏi phải nói...
Tuần sau, thấy nhà thờ tổ chức quyên góp giúp Osman
Hai tuần sau, vịt lại bị kéo đến nhà thờ. Hỏi thăm thì Osman cười toe nói là đã giải quyết xong xuôi rồi.
Ngồi nghe giảng đạo. Đến đoạn "Chúng ta phải luôn luôn nghĩ đến Chúa 24/7", vịt nghe Osman phì cười. Rồi cậu vội vã nói : "right, exactly right"...