rồi cũng là trăng nơi đáy nước
hồ cầm gạt lệ chiêu quân
theo cánh nhạn bay em về phương bắc
nhìn nhau thôi cũng ngại ngần
lá đỏ rưng trời ngựa bước chồn chân
nghiêng bóng xế liêu xiêu thành quách cũ
quân vương khóc soi mình vào chén rượu
mang người thương đổi lấy cuộc yên bình
rồi cũng đổi dời những bận điêu linh
rồi nhụy cũng tàn rồi hoa cũng nát
có lẽ sắc hương quá dễ dàng phai nhạt
nên trên bàn cân luôn là phía nhẹ nhàng
tiếng hồ cầm lỡ một nhịp mang mang
đâu ai đổi giang san lấy người trong mộng
tình yêu chỉ là bóng trăng lồng lộng
lá lìa cành chạm mặt nước là tan
Café
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Cà phê SG luôn là nơi để nói chuyện với nhau. Có những buổi cà phê in rất đậm trong ký ức. Một chiều mưa tơi bời bên hiên của "Hình như là...", nhìn những khóm cây lã tã, hai đứa con gái ngồi co ro, bạn áp những bông hồng trên bàn lên má, và khóc kể về một chuyện tình đã nhạt. Một buổi tối đầy trăng trên gác lửng của cái quán càphê cũ kỹ, có một cây to mọc xuyên mái, cãi nhau vì một chuyện không đâu. Những vòng nước vẽ trên mặt bàn trong cái quán bên đường Hoàng Hoa Thám, khi mình nói lời từ chối một người. Cây mận ở quán Văn Nghệ có những quả màu xanh, trong ánh đèn đêm nhìn như một quả ngọc bích xanh óng dìu dịu tỏa sáng. Một buổi tối ngồi khóc trong Old friend, biết một thời ngốc nghếch đã qua. Và một cái quán toàn bằng gỗ, hôm đầu tiên gặp nhau sau gần hai năm xa cách, anh nắm tay mình ngồi ở đó, nghe nhạc tiền chiến và nhìn bóng lá tre đung đưa trong đêm.
Cà phê Hàn là ...cà phê, và không gì ngoài cà phê. Vào quán là để uống. Không hiểu sao không hề có cảm giác muốn ngồi quán, mặc kệ cái thứ họ mang ra cho mình ngon hay dở (nó ngon thì càng tốt), chỉ cần cái khung cảnh và (những) người bạn bên cạnh là đủ. Bên này, chỉ có hứng bước vào quán khi thấy thèm một ly nước thơm thơm có cream trắng trên mặt. Những cái quán có cửa kính, trang trí nhã nhặn, bàn ghế lịch sự kiểu Tây phương. Vào quán phải đến quầy chọn càphê, xong trả tiền ngay, rồi chờ họ đưa khay ra, nhận lấy và đi về bàn. Uống xong, tám xong, mang khay đi trả. Chủ khách cám ơn nhau. Rất chi là trật tự và lịch sự.
Cái quán mình thích uống tên là Holycino, làm cà phê rất ngon. Cream lâu tan và thơm, ngọt dịu. Những thức uống khác cũng ngon. Bánh ngọt giá vừa phải, cái muffin 1.5$ mềm xốp ba đứa chia nhau vẫn còn dư. Có lần thử quán Dunkin Donut, vốn bán món chính là bánh doughnut, cà phê là món kế tiếp, giá rẻ hơn Holycino. Mặc dù nó tự quảng cáo là cà phê ngon nhất thế giới, nhưng mình không uống hết được ly cà phê, cũng không múc hết được lớp kem quá béo.
Hôm qua Hưng nhỏ ghé chơi. Bốn đứa đi ăn Pizza, đi lòng vòng một hồi, rồi quyết định uống càphê. Holycino đông nghẹt, không còn bàn nào trống. Chạy qua S., vốn cũng nổi tiếng lắm. Cà phê mắc hơn, quán bài trí đẹp hơn, bánh ngọt cũng nhiều chủng loại hơn. Ăn thử một miếng bánh ngọt họ mang ra làm mẫu, khô queo. Cà phê ở đây có vẻ chuyên nghiệp. Phi và Hưng nhỏ chọn hai ly Epresso, nhỏ xíu xiu, có một chút cà phê chỉ bằng cỡ vài cc nằm dưới đáy ly. Nó nhấm thử một chút, đắng ngắt. Ly cà phê sành điệu chỉ là vài giọt nước nâu nâu đắng đắng dưới đáy ly, không hơn không kém.
Muôn đời nó vẫn không biết cà phê ngon hay dở là thế nào. Muôn đời nó vẫn đánh giá những quán cà phê dựa theo cảm hứng, theo tình cảm, theo sự hiện diện của những người bạn. Muôn đời với nó ly cà phê ngon sẽ là ly cà phê dễ uống, tốt nhất là ngọt vừa đủ, thơm dịu, cream ít béo lâu tan, tốt hơn nữa là không phải cà phê, mà là một thứ nước khác ngon hơn và không chóng mặt. Muôn đời nó thèm ngồi trong một quán cà phê càng cũ kỹ càng tốt, càng vắng càng tốt, mặc kệ cái thứ họ mang ra là thứ gì, chỉ cần hạnh phúc và bình yên.
Cà phê Hàn là ...cà phê, và không gì ngoài cà phê. Vào quán là để uống. Không hiểu sao không hề có cảm giác muốn ngồi quán, mặc kệ cái thứ họ mang ra cho mình ngon hay dở (nó ngon thì càng tốt), chỉ cần cái khung cảnh và (những) người bạn bên cạnh là đủ. Bên này, chỉ có hứng bước vào quán khi thấy thèm một ly nước thơm thơm có cream trắng trên mặt. Những cái quán có cửa kính, trang trí nhã nhặn, bàn ghế lịch sự kiểu Tây phương. Vào quán phải đến quầy chọn càphê, xong trả tiền ngay, rồi chờ họ đưa khay ra, nhận lấy và đi về bàn. Uống xong, tám xong, mang khay đi trả. Chủ khách cám ơn nhau. Rất chi là trật tự và lịch sự.
Cái quán mình thích uống tên là Holycino, làm cà phê rất ngon. Cream lâu tan và thơm, ngọt dịu. Những thức uống khác cũng ngon. Bánh ngọt giá vừa phải, cái muffin 1.5$ mềm xốp ba đứa chia nhau vẫn còn dư. Có lần thử quán Dunkin Donut, vốn bán món chính là bánh doughnut, cà phê là món kế tiếp, giá rẻ hơn Holycino. Mặc dù nó tự quảng cáo là cà phê ngon nhất thế giới, nhưng mình không uống hết được ly cà phê, cũng không múc hết được lớp kem quá béo.
Hôm qua Hưng nhỏ ghé chơi. Bốn đứa đi ăn Pizza, đi lòng vòng một hồi, rồi quyết định uống càphê. Holycino đông nghẹt, không còn bàn nào trống. Chạy qua S., vốn cũng nổi tiếng lắm. Cà phê mắc hơn, quán bài trí đẹp hơn, bánh ngọt cũng nhiều chủng loại hơn. Ăn thử một miếng bánh ngọt họ mang ra làm mẫu, khô queo. Cà phê ở đây có vẻ chuyên nghiệp. Phi và Hưng nhỏ chọn hai ly Epresso, nhỏ xíu xiu, có một chút cà phê chỉ bằng cỡ vài cc nằm dưới đáy ly. Nó nhấm thử một chút, đắng ngắt. Ly cà phê sành điệu chỉ là vài giọt nước nâu nâu đắng đắng dưới đáy ly, không hơn không kém.
Muôn đời nó vẫn không biết cà phê ngon hay dở là thế nào. Muôn đời nó vẫn đánh giá những quán cà phê dựa theo cảm hứng, theo tình cảm, theo sự hiện diện của những người bạn. Muôn đời với nó ly cà phê ngon sẽ là ly cà phê dễ uống, tốt nhất là ngọt vừa đủ, thơm dịu, cream ít béo lâu tan, tốt hơn nữa là không phải cà phê, mà là một thứ nước khác ngon hơn và không chóng mặt. Muôn đời nó thèm ngồi trong một quán cà phê càng cũ kỹ càng tốt, càng vắng càng tốt, mặc kệ cái thứ họ mang ra là thứ gì, chỉ cần hạnh phúc và bình yên.
Hàn ký - 1
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Tự nhiên nghĩ, nếu có một ngày về hẳn VN, không quay lại đây nữa, chắc tôi sẽ suốt đời khắc khoải nhớ những ngọn gió mùa đông buốt rát đuổi nhau trên đồi. Mùa đông. Tuyết. Băng. Gió hú thê thiết. Lạnh đến cứng đờ cả người. Tất cả chỉ có ở đây thôi.
Những ngày trôi qua giống hệt như nhau. Sáng cố đánh vật với chính mình để chui ra khỏi cái chăn ấm. Mắt nhắm mắt mở lê đến vòi nước rửa mặt. Có khi vừa hất cái chăn qua một bên đã gào lên một bài gì đó, thường thì là "Stair way to heaven", để tự đánh thức mình. And you know sometimes words have two meanings. Tôi thích câu này. Đôi khi lời nói có hai ý nghĩa. Đôi khi mọi suy nghĩ của chúng ta đều gây ngờ vực. Những suy nghĩ, những nghi ngờ, chúng chiếm đầy cái đầu nhỏ bé của tôi trong những ngày tháng này. Mà cuộc sống thì có cho mình nhiều thời gian để suy nghĩ đâu!
Mùa đông năm ngoái, tôi có một cái máy vi tính ở phòng để remote lên lab làm việc. Thế là có khi cả mấy ngày liền không đặt chân ra ngoài trời. Sáng ngủ dậy leo xuống ngồi vào máy. Trưa ngừng tay lôi thức ăn trong tủ lạnh ra, rồi lại ngồi vào máy. Tối leo từ bàn lên giường. Nếu không phải thỉnh thoảng ra hành lang lấy nước, chắc tôi không bước chân ra khỏi phòng. Được ít ngày như vậy, thế giới bên ngoài cửa sổ cũng trở thành lạ lẫm. Thế là cố gắng mỗi buổi lên lab và về, chỉ để giữ cái thói quen bước ra ngoài, nhìn ngắm chung quanh. Mà trường tôi thì đẹp như một bức tranh. Ngay cả trong mùa đông trơ trụi cây cành, những ngọn đồi vẫn đẹp một cách buồn bã và hoang hắt.
Bây giờ cũng gần như vậy. Giữa những lúc ngồi trước máy là thời gian đi từ nhà lên công ty và từ công ty về nhà, cộng thêm thời gian ăn và ngủ. Mới hai mươi tám tuổi đã thấy đời mình cũ mòn.
***
Ba đứa có thói quen ăn vặt vào buổi tối. Lạnh và đói, lúc cúc đi về được gần đến nhà mà nghĩ đến một món ăn gì đó nóng và hơi cay cay thì không cầm lòng nổi. Trước đây thường ăn gà nướng, hoặc mề gà chiên, trong một quầy trước ngõ. Quầy là cái xe quây thêm hai tấm bạt xung quanh, treo đầy những bảng tên món ăn bằng bìa. Cô chủ gầy gầy, lúc nào cũng cười vui vẻ. Cây gà nướng một ngàn, loại cay hay không cay đều xé lưỡi như nhau, vừa đủ để thòm thèm. Được một thời gian, cái xe nhỏ biến mất. Chờ mãi không thấy quay lại nữa. Rồi người ta mang gỗ đến, dựng một cái mái hiên đẹp tuyệt kiểu cổ xưa. Căn nhà được trang trí lại thành một quán ăn cấp cao, có cái lò nướng to khủng bố kiểu cách quay quay những tảng thịt vàng ruộm. Chả biết cô chủ cái xe bán gà nhỏ ngày xưa giờ lưu lạc phương nào.
Tôi thích những người bán hàng rong hoặc buôn bán nhỏ của Hàn. Không có kiểu cân thiếu hoặc gạt gẫm khách hàng. Cũng không có chuyện chửi bới nếu bạn hỏi giá rồi không mua. (Nhưng tôi đã từng bị chửi bới và gạt gẫm bởi những người bán hàng trong một khu Digital Land rất to ở đây). Những người bán hàng nghèo, quần áo cũ kỹ. Họ rất hay cười và hỏi thăm. Họ cũng hay tặng thêm cho bạn những điều bất ngờ. Mua một túi bánh có thể được biếu thêm một cái. Mua túi rau được nhét thêm một hai búp. Có một cô bán bánh mà tôi chỉ mua có vài lần, bao giờ thấy tôi đi ngang cũng gọi vào cho uống nước và sưởi ấm. Có lần tôi và cậu bạn đi chơi rồi lạc đường đến một khu dân cư nhỏ xíu vắng hơ vắng hắt. Đói. Có một hàng quà nhỏ bên đường. Hai đứa ghé vào ăn lòng luộc, hai ngàn một đĩa. Hỏi đường, chị bán hàng chỉ tận tình. Hóa ra phải chờ bus khoảng mươi phút. Chị bán hàng bảo hai đứa cứ đứng chờ bên quầy cho ấm, rồi ra cái máy bán cà phê cạnh đó mua cà phê cho hai đứa uống. Chị trông xe bus đến, hỏi thăm bác tài xế, chờ cho hai đứa lên xe và vẫy tay chào.
Nói tiếp chuyện ăn vặt buổi tối. Gần đây ba đứa lại kiếm ra một món khác. Khoảng chiều chiều, có một bác đậu xe thịt nướng ngay ngã ba gần nhà, bán ở đó đến khoảng 11g tối. Thịt nướng chắc làm từ thịt xay và bột, quết thêm nước sốt mặn mặn ngọt ngọt cay cay, ăn rất giống nem nướng ở VN. Nướng bằng máy đàng hoàng, khoảng hai chục xâu thịt cắm quanh một cái giàn quay, bên dưới là lửa, thịt tự động quay vòng vòng và vàng ươm lên, người bán chỉ việc rút ra quết sốt. Ba đứa ăn được đến bữa thứ hai thì bác bán hàng quen mặt.
Có buổi chiều không muốn ăn cơm, bèn rủ nhau đi ăn thịt nướng. Giấc chiều, có một cô chắc là vợ bác kia, bán thay. Tối mười rưỡi về, bụng đã lại đói, thấy cái xe vẫn còn đó, thế là hăm hở lao vào chén mỗi đứa một cây nữa. Bác múc cho mỗi đứa một ly nước (họ có bán một món khác, mà tiếng Hàn gọi là chả cá, nhưng thật ra là những cây bột có tí xíu vị cá nấu trong nước có nêm gia vị. Thứ nước đó giống nước canh nóng nóng, thơm thơm, uống rất ngon). Ăn xong, cả bọn đứng chờ đèn xanh, vịt lại muốn xin thêm miếng nước. Quay lại xin, bác cho nước xong bảo, ăn thịt nướng nữa không bác cho một cây nhé. Vịt cười toe toét. Nhưng một tay đang cầm nước, tay kia đeo găng da dày cộp, lóng ngóng thế nào cây thịt nướng rơi bộp xuống đường. Chắc nhìn cái mặt vịt thảm lắm hay sao mà bác vội vã an ủi, không sao, không sao, để bác cho cây khác, mỗi đứa một cây. Thế là ba đứa cầm ba cây thịt nữa, lon ton chạy về nhà. Tổng cộng 10 cây trong một ngày.
Những ngày trôi qua giống hệt như nhau. Sáng cố đánh vật với chính mình để chui ra khỏi cái chăn ấm. Mắt nhắm mắt mở lê đến vòi nước rửa mặt. Có khi vừa hất cái chăn qua một bên đã gào lên một bài gì đó, thường thì là "Stair way to heaven", để tự đánh thức mình. And you know sometimes words have two meanings. Tôi thích câu này. Đôi khi lời nói có hai ý nghĩa. Đôi khi mọi suy nghĩ của chúng ta đều gây ngờ vực. Những suy nghĩ, những nghi ngờ, chúng chiếm đầy cái đầu nhỏ bé của tôi trong những ngày tháng này. Mà cuộc sống thì có cho mình nhiều thời gian để suy nghĩ đâu!
Mùa đông năm ngoái, tôi có một cái máy vi tính ở phòng để remote lên lab làm việc. Thế là có khi cả mấy ngày liền không đặt chân ra ngoài trời. Sáng ngủ dậy leo xuống ngồi vào máy. Trưa ngừng tay lôi thức ăn trong tủ lạnh ra, rồi lại ngồi vào máy. Tối leo từ bàn lên giường. Nếu không phải thỉnh thoảng ra hành lang lấy nước, chắc tôi không bước chân ra khỏi phòng. Được ít ngày như vậy, thế giới bên ngoài cửa sổ cũng trở thành lạ lẫm. Thế là cố gắng mỗi buổi lên lab và về, chỉ để giữ cái thói quen bước ra ngoài, nhìn ngắm chung quanh. Mà trường tôi thì đẹp như một bức tranh. Ngay cả trong mùa đông trơ trụi cây cành, những ngọn đồi vẫn đẹp một cách buồn bã và hoang hắt.
Bây giờ cũng gần như vậy. Giữa những lúc ngồi trước máy là thời gian đi từ nhà lên công ty và từ công ty về nhà, cộng thêm thời gian ăn và ngủ. Mới hai mươi tám tuổi đã thấy đời mình cũ mòn.
***
Ba đứa có thói quen ăn vặt vào buổi tối. Lạnh và đói, lúc cúc đi về được gần đến nhà mà nghĩ đến một món ăn gì đó nóng và hơi cay cay thì không cầm lòng nổi. Trước đây thường ăn gà nướng, hoặc mề gà chiên, trong một quầy trước ngõ. Quầy là cái xe quây thêm hai tấm bạt xung quanh, treo đầy những bảng tên món ăn bằng bìa. Cô chủ gầy gầy, lúc nào cũng cười vui vẻ. Cây gà nướng một ngàn, loại cay hay không cay đều xé lưỡi như nhau, vừa đủ để thòm thèm. Được một thời gian, cái xe nhỏ biến mất. Chờ mãi không thấy quay lại nữa. Rồi người ta mang gỗ đến, dựng một cái mái hiên đẹp tuyệt kiểu cổ xưa. Căn nhà được trang trí lại thành một quán ăn cấp cao, có cái lò nướng to khủng bố kiểu cách quay quay những tảng thịt vàng ruộm. Chả biết cô chủ cái xe bán gà nhỏ ngày xưa giờ lưu lạc phương nào.
Tôi thích những người bán hàng rong hoặc buôn bán nhỏ của Hàn. Không có kiểu cân thiếu hoặc gạt gẫm khách hàng. Cũng không có chuyện chửi bới nếu bạn hỏi giá rồi không mua. (Nhưng tôi đã từng bị chửi bới và gạt gẫm bởi những người bán hàng trong một khu Digital Land rất to ở đây). Những người bán hàng nghèo, quần áo cũ kỹ. Họ rất hay cười và hỏi thăm. Họ cũng hay tặng thêm cho bạn những điều bất ngờ. Mua một túi bánh có thể được biếu thêm một cái. Mua túi rau được nhét thêm một hai búp. Có một cô bán bánh mà tôi chỉ mua có vài lần, bao giờ thấy tôi đi ngang cũng gọi vào cho uống nước và sưởi ấm. Có lần tôi và cậu bạn đi chơi rồi lạc đường đến một khu dân cư nhỏ xíu vắng hơ vắng hắt. Đói. Có một hàng quà nhỏ bên đường. Hai đứa ghé vào ăn lòng luộc, hai ngàn một đĩa. Hỏi đường, chị bán hàng chỉ tận tình. Hóa ra phải chờ bus khoảng mươi phút. Chị bán hàng bảo hai đứa cứ đứng chờ bên quầy cho ấm, rồi ra cái máy bán cà phê cạnh đó mua cà phê cho hai đứa uống. Chị trông xe bus đến, hỏi thăm bác tài xế, chờ cho hai đứa lên xe và vẫy tay chào.
Nói tiếp chuyện ăn vặt buổi tối. Gần đây ba đứa lại kiếm ra một món khác. Khoảng chiều chiều, có một bác đậu xe thịt nướng ngay ngã ba gần nhà, bán ở đó đến khoảng 11g tối. Thịt nướng chắc làm từ thịt xay và bột, quết thêm nước sốt mặn mặn ngọt ngọt cay cay, ăn rất giống nem nướng ở VN. Nướng bằng máy đàng hoàng, khoảng hai chục xâu thịt cắm quanh một cái giàn quay, bên dưới là lửa, thịt tự động quay vòng vòng và vàng ươm lên, người bán chỉ việc rút ra quết sốt. Ba đứa ăn được đến bữa thứ hai thì bác bán hàng quen mặt.
Có buổi chiều không muốn ăn cơm, bèn rủ nhau đi ăn thịt nướng. Giấc chiều, có một cô chắc là vợ bác kia, bán thay. Tối mười rưỡi về, bụng đã lại đói, thấy cái xe vẫn còn đó, thế là hăm hở lao vào chén mỗi đứa một cây nữa. Bác múc cho mỗi đứa một ly nước (họ có bán một món khác, mà tiếng Hàn gọi là chả cá, nhưng thật ra là những cây bột có tí xíu vị cá nấu trong nước có nêm gia vị. Thứ nước đó giống nước canh nóng nóng, thơm thơm, uống rất ngon). Ăn xong, cả bọn đứng chờ đèn xanh, vịt lại muốn xin thêm miếng nước. Quay lại xin, bác cho nước xong bảo, ăn thịt nướng nữa không bác cho một cây nhé. Vịt cười toe toét. Nhưng một tay đang cầm nước, tay kia đeo găng da dày cộp, lóng ngóng thế nào cây thịt nướng rơi bộp xuống đường. Chắc nhìn cái mặt vịt thảm lắm hay sao mà bác vội vã an ủi, không sao, không sao, để bác cho cây khác, mỗi đứa một cây. Thế là ba đứa cầm ba cây thịt nữa, lon ton chạy về nhà. Tổng cộng 10 cây trong một ngày.
Mơ là thác đổ
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 15, 2007
/
Comments: (0)
Lâu quá mới lại bịa được một cái có vẻ giống như một truyện ngắn... ngủn.
Nửa đêm thấy ta là thác đổ, tỉnh ra có khi còn nghe
Cô đã nằm rất lâu, nhắm mắt, nghe cái lạnh và màn đêm loang loãng những tia nắng bình minh đang bủa vây mình. Cố nhớ lại những chi tiết trong giấc mơ. Hình như có một ngôi nhà sàn (sao lại là nhà sàn nhỉ?). Anh ở trong đó. Trong mơ, cô không cần nhìn cũng biết anh có ở đó, cũng như trong hiện thực cô luôn biết được sự hiện diện của anh, luôn biết anh đang làm gì, ngay cả khi đang cười đùa ầm ĩ với một đám bạn khác và không hề đưa mắt nhìn về phía anh một lần.
Trong mơ, cô đã cố bình thản đi qua. Nhưng đôi chân lại tự nhiên đứng lại. Hình như cô ngồi xuống bậc cửa. Hình như là chung quanh ngôi nhà sàn đó nhiều gió lắm, gió hoang hoải xô vào lòng cô từng đợt sóng chênh chao. Cái nỗi đau đó, cái nỗi khao khát được dừng chân lại bên anh đó, có phải chỉ trong mơ mới hiện diện?
Cô kéo chăn trùm kín đầu. Mảnh chăn rất ấm. Sáng rồi, nhưng trời vẫn còn lạnh quá. Hơi lạnh đậm đặc tưởng như có thể thấy rõ hình dạng được, nếu vẽ vào truyện tranh thì sẽ thành những vệt cuồn cuộn mờ mờ toả ra từ bốn bức tường gạch, từ mặt đất, từ khung cửa sổ đẫm sương. Cô muốn nhớ lại những lời họ nói với nhau trong mơ, nhưng không thể nào nhớ nổi.
Chỉ nhớ cái cảnh cô bỏ chạy. Anh đã nói một câu gì đó làm cô đau quá. Hihi, cô mỉm cười nhạo mình trong bóng tối ấm áp của cái chăn, bỏ chạy, cứ như là kịch vậy. Cải lương! Sến! Vậy mà trong mơ cô đã bỏ chạy thật, chạy mãi, ngược về cuối con đường quanh co, hai bên là đồi, là rừng, xanh ngút ngàn xanh. Cô đã chạy đến khi ngôi nhà sàn xa khuất tầm mắt, cả thế giới cũng xa khuất tầm mắt, chỉ còn trước mặt và sau lưng là những tán cây xanh lao xao an ủi. Lúc đó cô dừng lại. Rồi cô có khóc không? Trời ơi, không nhớ nữa!
Cũng còn những cảnh sau đó, nhưng cô không nghĩ đến nữa. Đối với cô, giấc mơ chấm dứt kể từ khi cô bỏ chạy đi, xa khỏi anh.
Anh đã nói câu gì?
Cả ngày hôm đó, cô chẳng làm được chuyện gì ra hồn. Trong đầu chỉ có cái màu xanh trong vắt sâu thẳm của ngàn lá, và một nỗi đau không thành hình.
***
- Hôm qua tui mơ thấy bà.
Thằng bạn thân tí toét kể.
- Bà qua nhà tui ngủ. – Nó gõ một cái mặt ngầu vào cửa sổ chat – Con gái hư, tại sao lại qua nhà tui ngủ?
- Chắc tại nhà ông có máy lạnh?
- Đâu có, tui thấy bà nằm dưới đất.
Haha, cô cười.
Một lúc sau nó lại vặn:
- Nhưng tại sao bà lại qua nhà tui ngủ?
- Chắc do tui nhớ ông.
- %$^&&^&^(*!
- Haha …
Thằng bạn chí cốt. Nó đang tự hỏi tại sao lại nằm mơ vậy. Cũng như cô, mỗi lần thức giấc cũng hay tự hỏi sao mình lại nằm mơ thế này thế kia.
Không biết nó có bần thần nghĩ lại những tình tiết trong mơ. Có thấy nao lòng? Có thấy buồn buồn như mất đi một cái gì đó.
Mà sao hôm đó cô đã buồn nhiều vậy chứ? Khi mà trong đời thực, cô cũng đã khóc bỏ chạy đi, từ lâu lắm rồi, và anh đã không hề đưa tay giữ lại…
Nửa đêm thấy ta là thác đổ, tỉnh ra có khi còn nghe
Cô đã nằm rất lâu, nhắm mắt, nghe cái lạnh và màn đêm loang loãng những tia nắng bình minh đang bủa vây mình. Cố nhớ lại những chi tiết trong giấc mơ. Hình như có một ngôi nhà sàn (sao lại là nhà sàn nhỉ?). Anh ở trong đó. Trong mơ, cô không cần nhìn cũng biết anh có ở đó, cũng như trong hiện thực cô luôn biết được sự hiện diện của anh, luôn biết anh đang làm gì, ngay cả khi đang cười đùa ầm ĩ với một đám bạn khác và không hề đưa mắt nhìn về phía anh một lần.
Trong mơ, cô đã cố bình thản đi qua. Nhưng đôi chân lại tự nhiên đứng lại. Hình như cô ngồi xuống bậc cửa. Hình như là chung quanh ngôi nhà sàn đó nhiều gió lắm, gió hoang hoải xô vào lòng cô từng đợt sóng chênh chao. Cái nỗi đau đó, cái nỗi khao khát được dừng chân lại bên anh đó, có phải chỉ trong mơ mới hiện diện?
Cô kéo chăn trùm kín đầu. Mảnh chăn rất ấm. Sáng rồi, nhưng trời vẫn còn lạnh quá. Hơi lạnh đậm đặc tưởng như có thể thấy rõ hình dạng được, nếu vẽ vào truyện tranh thì sẽ thành những vệt cuồn cuộn mờ mờ toả ra từ bốn bức tường gạch, từ mặt đất, từ khung cửa sổ đẫm sương. Cô muốn nhớ lại những lời họ nói với nhau trong mơ, nhưng không thể nào nhớ nổi.
Chỉ nhớ cái cảnh cô bỏ chạy. Anh đã nói một câu gì đó làm cô đau quá. Hihi, cô mỉm cười nhạo mình trong bóng tối ấm áp của cái chăn, bỏ chạy, cứ như là kịch vậy. Cải lương! Sến! Vậy mà trong mơ cô đã bỏ chạy thật, chạy mãi, ngược về cuối con đường quanh co, hai bên là đồi, là rừng, xanh ngút ngàn xanh. Cô đã chạy đến khi ngôi nhà sàn xa khuất tầm mắt, cả thế giới cũng xa khuất tầm mắt, chỉ còn trước mặt và sau lưng là những tán cây xanh lao xao an ủi. Lúc đó cô dừng lại. Rồi cô có khóc không? Trời ơi, không nhớ nữa!
Cũng còn những cảnh sau đó, nhưng cô không nghĩ đến nữa. Đối với cô, giấc mơ chấm dứt kể từ khi cô bỏ chạy đi, xa khỏi anh.
Anh đã nói câu gì?
Cả ngày hôm đó, cô chẳng làm được chuyện gì ra hồn. Trong đầu chỉ có cái màu xanh trong vắt sâu thẳm của ngàn lá, và một nỗi đau không thành hình.
***
- Hôm qua tui mơ thấy bà.
Thằng bạn thân tí toét kể.
- Bà qua nhà tui ngủ. – Nó gõ một cái mặt ngầu vào cửa sổ chat – Con gái hư, tại sao lại qua nhà tui ngủ?
- Chắc tại nhà ông có máy lạnh?
- Đâu có, tui thấy bà nằm dưới đất.
Haha, cô cười.
Một lúc sau nó lại vặn:
- Nhưng tại sao bà lại qua nhà tui ngủ?
- Chắc do tui nhớ ông.
- %$^&&^&^(*!
- Haha …
Thằng bạn chí cốt. Nó đang tự hỏi tại sao lại nằm mơ vậy. Cũng như cô, mỗi lần thức giấc cũng hay tự hỏi sao mình lại nằm mơ thế này thế kia.
Không biết nó có bần thần nghĩ lại những tình tiết trong mơ. Có thấy nao lòng? Có thấy buồn buồn như mất đi một cái gì đó.
Mà sao hôm đó cô đã buồn nhiều vậy chứ? Khi mà trong đời thực, cô cũng đã khóc bỏ chạy đi, từ lâu lắm rồi, và anh đã không hề đưa tay giữ lại…
Màu của sự im lặng
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, January 14, 2007
/
Comments: (0)
Tết đến. Thần cảm xúc may áo mới cho các đứa con của mình.
Niềm vui đòi một chiếc áo vàng. Thần gom hết nắng bốn mùa trong năm nhuộm từng sợi vải. Niềm vui chạy tung tăng. Nắng xuân vàng lung linh hoa mai. Nắng hạ nóng rực giòn tan như một tiếng cười. Nắng thu ngọt như mật ong. Nắng mùa đông ấm như một nụ hôn trên má.
Nỗi buồn đòi một chiếc áo xanh. Thần đi nhặt ánh mắt của đại dương thăm thẳm, niềm u uẩn của rêu phong trên những mái nhà xưa. Nỗi buồn cầm chiếc áo trong tay, nó khóc.
Mộng mơ đòi một chiếc áo màu hồng. Khoác áo vào, nó bồng bềnh trôi dưới cơn mưa hoa anh đào tháng tư. Đôi má người thiếu nữ hồng rực lên khi hình bóng một người xuất hiện.
Thất vọng cười nhạo Mộng mơ. Nó chỉ thích áo màu xám. Thần cảm xúc mệt nhoài chạy theo những cơn giông, gom từng sợi mây xám nặng trĩu u uất.
Nồng nhiệt thì hăng hái chạy đi tìm những cánh hồng nhung mịn màng, hứng ánh mặt trời cháy rực cuối hoàng hôn. Nó dừng lại rất lâu để nghe câu chuyện cổ tích của hoa mào gà, và suýt nữa phỏng tay vì chắt ra trái tim nóng bỏng của ngọn lửa. Nó muốn một chiếc áo đỏ thắm nhất thế gian này.
Cứ thế, hết màu này đến màu khác. Những đứa con của thần cảm xúc mặc áo mới và tỏa đi khắp thế giới.
Khi không một màu sắc nào trong vũ trụ còn sót lại, thần cảm xúc thở phào nhẹ nhõm và định đi ngủ. Trời cũng đã tối rồi. Khi xoay lưng lại, trong ánh sáng chập choạng, thần nhìn thấy Lặng lẽ đang đứng sau lưng người, đợi chờ.
Lặng lẽ là đứa duy nhất đã không lên tiếng đòi màu áo nó muốn. Và thần cũng suýt nữa quên hẳn nó.
Không còn màu nào hết! Thần không biết nên thương hay nên trách. Và cuối cùng, thở dài, thần khoác lên người Lặng lẽ tấm áo vũ trụ đen thăm thẳm.
Bạn đừng ngạc nhiên nếu sự im lặng giống như bóng đêm. Có khi nó dịu dàng và bình yên. Có khi nó nặng nề đến ngạt thở. Có khi nó bủa vây người ta đến bức bối. Có khi nó sâu thẳm và lung linh những ánh sao trời.
Thực ra bản thân Lặng lẽ không tội tình gì hết. Nhưng người ta cứ hay mượn tấm áo bóng đêm của nó để che giấu những cảm xúc khác của họ.
Đôi khi, bạn ngồi trong tĩnh yên, và chợt nghe như có một tiếng thở dài từ ngàn xưa vẳng lại.
Niềm vui đòi một chiếc áo vàng. Thần gom hết nắng bốn mùa trong năm nhuộm từng sợi vải. Niềm vui chạy tung tăng. Nắng xuân vàng lung linh hoa mai. Nắng hạ nóng rực giòn tan như một tiếng cười. Nắng thu ngọt như mật ong. Nắng mùa đông ấm như một nụ hôn trên má.
Nỗi buồn đòi một chiếc áo xanh. Thần đi nhặt ánh mắt của đại dương thăm thẳm, niềm u uẩn của rêu phong trên những mái nhà xưa. Nỗi buồn cầm chiếc áo trong tay, nó khóc.
Mộng mơ đòi một chiếc áo màu hồng. Khoác áo vào, nó bồng bềnh trôi dưới cơn mưa hoa anh đào tháng tư. Đôi má người thiếu nữ hồng rực lên khi hình bóng một người xuất hiện.
Thất vọng cười nhạo Mộng mơ. Nó chỉ thích áo màu xám. Thần cảm xúc mệt nhoài chạy theo những cơn giông, gom từng sợi mây xám nặng trĩu u uất.
Nồng nhiệt thì hăng hái chạy đi tìm những cánh hồng nhung mịn màng, hứng ánh mặt trời cháy rực cuối hoàng hôn. Nó dừng lại rất lâu để nghe câu chuyện cổ tích của hoa mào gà, và suýt nữa phỏng tay vì chắt ra trái tim nóng bỏng của ngọn lửa. Nó muốn một chiếc áo đỏ thắm nhất thế gian này.
Cứ thế, hết màu này đến màu khác. Những đứa con của thần cảm xúc mặc áo mới và tỏa đi khắp thế giới.
Khi không một màu sắc nào trong vũ trụ còn sót lại, thần cảm xúc thở phào nhẹ nhõm và định đi ngủ. Trời cũng đã tối rồi. Khi xoay lưng lại, trong ánh sáng chập choạng, thần nhìn thấy Lặng lẽ đang đứng sau lưng người, đợi chờ.
Lặng lẽ là đứa duy nhất đã không lên tiếng đòi màu áo nó muốn. Và thần cũng suýt nữa quên hẳn nó.
Không còn màu nào hết! Thần không biết nên thương hay nên trách. Và cuối cùng, thở dài, thần khoác lên người Lặng lẽ tấm áo vũ trụ đen thăm thẳm.
Bạn đừng ngạc nhiên nếu sự im lặng giống như bóng đêm. Có khi nó dịu dàng và bình yên. Có khi nó nặng nề đến ngạt thở. Có khi nó bủa vây người ta đến bức bối. Có khi nó sâu thẳm và lung linh những ánh sao trời.
Thực ra bản thân Lặng lẽ không tội tình gì hết. Nhưng người ta cứ hay mượn tấm áo bóng đêm của nó để che giấu những cảm xúc khác của họ.
Đôi khi, bạn ngồi trong tĩnh yên, và chợt nghe như có một tiếng thở dài từ ngàn xưa vẳng lại.
Thả gió cho mây ngàn bay
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, January 13, 2007
/
Comments: (0)
Dạo này thiệt tình là tâm trạng mình nó u tối, hehe. Không muốn viết blog, vì viết lên lại thấy nó buồn bã chán chường thế nào đó. Vì chuyện các mối quan hệ không vui vẻ, chắc là vậy. Ngột ngạt, chán chường. Có lúc tự hỏi mắc chi phải cảm thấy không vui vậy, mình trước giờ vốn yêu nói yêu ghét nói ghét, vung tay một cái là xong. Nhưng mà khó, khó thiệt. Chuyện bạn bè, đâu có giản đơn chỉ là chuyện nhấc lên đặt xuống. Đôi khi nghĩ, trời ạ, cứ nghĩ đơn giản như trên một blog khác có nói, một mối quan hệ đã đến hồi trục trặc cũng giống một mối duyên đã hết, có kéo nữa cũng gượng gạo khó xử. Cứ việc end nó đi mà bắt đầu một cái khác. Nhưng mà vẫn thấy không được. Còn trách nhiệm giữa người với người. Chỉ đơn giản là đi giữa đường, thấy người ta cần giúp mình cũng có thể giúp được, vậy thì sao lại muốn làm lơ một người bạn?
Tự nhiên hôm nay ngồi đọc linh tinh một hồi, thấy lòng mình nhẹ hẫng. Hình như có cái gì đó được giải quyết.
Nghĩa là vầy, mình còn nhiều thứ phải làm và muốn làm lắm. Vậy thì tập trung làm những gì mình muốn làm đi. Mấy chuyện nhỏ nhặt đừng có quan tâm nữa.
Giả sử như vầy hen, nhìn thấy cái mặt người ta hầm hầm, mình bực. Mình bực, cái mặt mình cũng chả vui gì. Có hai cách để giải quyết, một là tìm cách cho người ta hết hầm hầm, một là lơ đi. Làm lơ thì thấy mình tệ, đâm ra bực chính mình (hehe, vậy mà bây giờ vẫn làm lơ khá lắm rồi á. Xuống cấp dữ chưa! :P ). Giả sử mình bắt chuyện, và cái mặt hầm hầm kia không nói câu nào hết, vậy thì sao? Á, mình bực hơn nữa, và mặt mình chắc cũng khó coi thêm tí nữa. Vậy thì sao đây, é é ... Mình loop, và mình xì chét, hehe ...
Làm sao để đừng bực mình, câu hỏi đó ám ảnh mình một thời gian dài.
Nhưng nếu mình bận rộn một cái gì đó, và mình tập trung vào cái gì đó khác, mình sẽ không có thời gian để quan tâm coi người ta có hầm hầm hay không. Vậy là ổn chứ gì? Đằng nào thì cái người đó cũng đã nhiều lần khẳng định là cái sự hầm hầm của họ chả liên quan gì đến mình, mắc gì mình phải để ý rồi làm cho tình hình bi đát thêm lên!
Vậy, vấn đề hoàn toàn là do mình rảnh quá, nên sinh ra nhiều chuyện, đúng không?
Từ giờ trở đi, ráng tập trung làm những gì mình muốn làm, và đừng để bị loop vì những chuyện nhỏ nhặt (hoặc không nhỏ nhặt lắm) nữa hen !!!!
Có người hỏi tại sao mình xóa mấy cái blog không vui. Nhớ có lần đọc một chuyện, một anh chàng bị bạn tát cho một cái, bèn viết lên cát "hôm nay bạn tôi tát tôi một cái". Ít lâu sau, anh chàng đó rơi xuống nước được bạn kéo lên, anh viết lên đá "Hôm nay bạn tôi cứu tôi khỏi chết đuối". Anh bạn hỏi, sao lúc thì cậu viết trên cát, lúc cậu viết trên đá. Người bạn nói, vì những chuyện không vui giữa bạn bè nên để nó qua nhanh, còn những chuyện tốt đẹp thì nên nhớ lấy.
Blog cũng như là cái tảng đá kia. Lâu lâu mình sẽ coi lại, nên không muốn ghi lại mấy chuyện mà lúc đọc lại sẽ có cảm giác khó chịu. Cảm giác buồn thì ok thôi, nhưng mình sợ cái cảm giác khó chịu.
Sẽ giữ lại cái blog này. Để lâu lâu nếu bực mình sẽ coi lại nó, và tự nhắc mình tập trung vào những việc to hơn.
Tự nhiên hôm nay ngồi đọc linh tinh một hồi, thấy lòng mình nhẹ hẫng. Hình như có cái gì đó được giải quyết.
Nghĩa là vầy, mình còn nhiều thứ phải làm và muốn làm lắm. Vậy thì tập trung làm những gì mình muốn làm đi. Mấy chuyện nhỏ nhặt đừng có quan tâm nữa.
Giả sử như vầy hen, nhìn thấy cái mặt người ta hầm hầm, mình bực. Mình bực, cái mặt mình cũng chả vui gì. Có hai cách để giải quyết, một là tìm cách cho người ta hết hầm hầm, một là lơ đi. Làm lơ thì thấy mình tệ, đâm ra bực chính mình (hehe, vậy mà bây giờ vẫn làm lơ khá lắm rồi á. Xuống cấp dữ chưa! :P ). Giả sử mình bắt chuyện, và cái mặt hầm hầm kia không nói câu nào hết, vậy thì sao? Á, mình bực hơn nữa, và mặt mình chắc cũng khó coi thêm tí nữa. Vậy thì sao đây, é é ... Mình loop, và mình xì chét, hehe ...
Làm sao để đừng bực mình, câu hỏi đó ám ảnh mình một thời gian dài.
Nhưng nếu mình bận rộn một cái gì đó, và mình tập trung vào cái gì đó khác, mình sẽ không có thời gian để quan tâm coi người ta có hầm hầm hay không. Vậy là ổn chứ gì? Đằng nào thì cái người đó cũng đã nhiều lần khẳng định là cái sự hầm hầm của họ chả liên quan gì đến mình, mắc gì mình phải để ý rồi làm cho tình hình bi đát thêm lên!
Vậy, vấn đề hoàn toàn là do mình rảnh quá, nên sinh ra nhiều chuyện, đúng không?
Từ giờ trở đi, ráng tập trung làm những gì mình muốn làm, và đừng để bị loop vì những chuyện nhỏ nhặt (hoặc không nhỏ nhặt lắm) nữa hen !!!!
Có người hỏi tại sao mình xóa mấy cái blog không vui. Nhớ có lần đọc một chuyện, một anh chàng bị bạn tát cho một cái, bèn viết lên cát "hôm nay bạn tôi tát tôi một cái". Ít lâu sau, anh chàng đó rơi xuống nước được bạn kéo lên, anh viết lên đá "Hôm nay bạn tôi cứu tôi khỏi chết đuối". Anh bạn hỏi, sao lúc thì cậu viết trên cát, lúc cậu viết trên đá. Người bạn nói, vì những chuyện không vui giữa bạn bè nên để nó qua nhanh, còn những chuyện tốt đẹp thì nên nhớ lấy.
Blog cũng như là cái tảng đá kia. Lâu lâu mình sẽ coi lại, nên không muốn ghi lại mấy chuyện mà lúc đọc lại sẽ có cảm giác khó chịu. Cảm giác buồn thì ok thôi, nhưng mình sợ cái cảm giác khó chịu.
Sẽ giữ lại cái blog này. Để lâu lâu nếu bực mình sẽ coi lại nó, và tự nhắc mình tập trung vào những việc to hơn.
Trăng nơi đáy nước
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, January 09, 2007
/
Comments: (0)
là cơn mơ
là ảo ảnh
có ai thử vớt chưa? chỉ cần chạm tay sẽ tan
có ai thử đập vỡ chưa? sau một khoảnh khắc sẽ liền
trớ trêu vậy đó, là hư vô, là ảo ảnh, là không thực, mãi mãi không thực, nhưng vẫn ở đó
dễ vỡ mà không bao giờ mất đi hẳn, cứ nằm đó, cười nhạo thách thức, mang mang miên miên
quay lưng đi, sau lưng như có một ánh mắt nhìn
đưa tay ra đi, cả một mặt ao đầy những mảnh trăng vỡ
có khi chẳng cần đưa tay ra, chỉ cần một cơn gió
là ảo ảnh
có ai thử vớt chưa? chỉ cần chạm tay sẽ tan
có ai thử đập vỡ chưa? sau một khoảnh khắc sẽ liền
trớ trêu vậy đó, là hư vô, là ảo ảnh, là không thực, mãi mãi không thực, nhưng vẫn ở đó
dễ vỡ mà không bao giờ mất đi hẳn, cứ nằm đó, cười nhạo thách thức, mang mang miên miên
quay lưng đi, sau lưng như có một ánh mắt nhìn
đưa tay ra đi, cả một mặt ao đầy những mảnh trăng vỡ
có khi chẳng cần đưa tay ra, chỉ cần một cơn gió
Tổng kết 10 năm
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 01, 2007
/
Comments: (0)
Mười tám tuổi
Có nghĩa là mười năm trước, ặc ặc.
Kinh dị, thời gian qua cái vèo.
Sáng nay biếng làm việc (lại biếng, blog con vịt dạo này hình như toàn chữ làm biếng). Lại ngồi đọc blog bà con. Ai cũng tổng kết năm. Dòm qua dòm lại, cả một năm qua chưa làm được gì nhiều. Thôi cho em tổng kết 10 năm hen, may ra được cái gì đó đáng kể.
18 tuổi, rất chi là hạnh phúc khi kiếm được công việc đầu tiên, dạy thêm một tuần hai buổi, một trăm nghìn một tháng. (giờ nghĩ lại thấy lúc đó bị bóc lột ghê quá, ặc ặc)
28 tuổi, tháng đi làm coi như 20 ngày đi, thì lương khoảng 100$/ngày. Vẫn la lối là nó bóc lột mình ghê quá, ặc ặc.
18 tuổi. Viết truyện ngắn đầu tiên. Thấy nó hay.
28 tuổi, ngồi cắn ... ngón tay (chứ toàn gõ bàn phím thì bút đâu mà cắn) mãi mà không ra được mẩu truyện nào. Nhìn lại ngày xưa thấy mình hay.
18 tuổi, thèm có người dẫn mình đi ăn kem Bạch Đằng. Đánh tiếng mãi chẳng ma nào thèm dẫn đi.
28 tuổi, vẫn chưa có ai dẫn mình đi ăn kem Bạch Đằng, huhu. Nếu có không biết có dám đi không, chỉ sợ nó dở quá thì tiêu tùng giấc mộng mười năm trời.
18 tuổi. Đài chiếu phim Hàn đầu tiên, Xúc cảm hay cảm xúc gì đó. Không thèm coi vì trái giờ. Trong khi bà con ta quay cuồng vì nó. Mãi đến giờ vẫn chưa coi hết cái phim đó.
28 tuổi. Thấy mình như sống trong phim Hàn. Cũng có cảnh đi dạo trong mùa thu, có cảnh chơi tuyết mùa đông, có cảnh ngồi uống soju trong cái lều bạt, chỉ thiếu nhạc background, héhé. Vẫn thèm một tình iu lãng mạn kiểu phim Hàn, dù là đã biết phim ảnh toàn nói xạo, bọn Hàn còn khô như ngói hơn dân Việt Nam.
18 tuổi. Thèm có ai đó tặng mình một bông phượng. Hay làm hoa hồng khô tặng mấy đứa bạn gái, thật ra là để tự an ủi mình, không ai tặng ta bông thì ta vẫn có thể mang bông tặng người khác, hehe...
28 tuổi. Tính ra trong 10 năm qua được nhận hoa mấy lần: 2 lần nhận bông hồng trắng (gói trong giấy báo, vì người ta chở mình đi chợ và mình thấy bông hồng trắng thì khoái wá đòi mua), 2 lần nhận một lẵng hoa hồng to đùng và một bó hoa cũng to đùng của một người mình chả khoái miếng nào, 1 lần nhận một bó hoa ngày 14-2 của anh, hoa hồng đỏ, trong khi anh biết mình khoái hoa màu trắng. Nếu tính thêm một bông hồng của cái tay mình chả khoái miếng nào, mà mình đã kiên quyết từ chối, thì tổng cộng được 6 lần. 6/10, cũng không tệ, hehe ...
18 tuổi. Nghe bài hát Làn sóng xanh đầu tiên. Làm nguyên bài thơ tặng cái người hát bài đó. Trích ra đây khổ cuối "... Muốn đứng lên lại sợ - tiếng hát rơi qua tay - sợ mình như chiếc lá - khô vụn rồi không hay". Lỡng mợn wé, héhé.
28 tuổi. Đã tìm được ca sĩ riêng. Một người chịu đàn cho mình nghe mọi lúc vui buồn, và có khả năng chịu đựng giọng ca hai ngàn watt của mình. Người tập cho mình khoái nhạc rock, khoái Stratovarius, nghe nhạc tiếng Anh, và người khi nói "bài này hay" thì mình cũng cảm thấy bài hát đó hay.
18 tuổi. Tóc ngắn như con trai. Không dám oánh nhau.
28 tuổi. Tóc dài, mặc đồ cũng dịu dàng hơn, chọn lựa hơn. Túm lại là chảnh hơn rất nhiều. Nhưng khoái oánh nhau.
18 tuổi. Nằm co mình rên rỉ mỗi buổi sáng, khi ông đá cho vài phát để gọi dậy.
28 tuổi. Nằm trùm chăn kín đầu mỗi buổi sáng, rên rỉ "phản đối chuyện đi làm". Thèm được ông đá cho một phát.
18 tuổi. Hẹn với một người bạn là năm hai mươi ba tuổi mình sẽ có việc làm tốt, nói tốt tiếng Anh và học thêm tiếng Pháp, giống như em trai của chị ấy.
28 tuổi. Đã có việc làm cũng tạm ổn. Nói tiếng Anh không tốt lắm, chỉ đủ cho giao tiếp lặt vặt và đủ tự tin đi xin học bổng. Đã thử học tiếng Pháp hồi hăm ba tuổi, nhưng bỏ sau bài đầu tiên. Biết ít câu tiếng Hàn. Không biết người bạn xưa giờ ra sao. Có một dạo thấy chị trên tivi. Chắc bây giờ đã thành giảng viên gạo cội của trường tổng hợp, hoặc đi nước ngoài rồi không chừng.
18 tuổi. Hăng hái với cái trò kết nghĩa huynh đệ. Luôn làm em. Có một lèo bốn ông anh.
28 tuổi. Mỗi ông anh một phương trời. Chẳng có tin của ai, trừ đại ca. Sắp có chị dâu. Hết hứng thú cái trò kết nghĩa. Nhưng vẫn thèm có một ông anh, giống như hồi xưa.
18 tuổi. Luôn miệng than buồn, dù trong lòng có khi chả buồn mấy. Thiếu khả năng chọc cười thiên hạ.
28 tuổi. Luôn miệng cười và chọc cười thiên hạ, dù trong lòng nhiều khi muốn khóc.
18 tuổi, nhìn đời màu hồng, nghĩ là ai cũng tốt.
28 tuổi, nhìn người ta và thấy điểm xấu. Sau đó tự an ủi mình "dù sao họ cũng có điểm tốt"
18 tuổi. Có một cuốn sổ tay, ghi tất cả số điện thoại, địa chỉ và ngày sinh của bạn bè. Nhớ tất cả, không cần mở sổ tay.
28 tuổi. Quên gần hết rồi. Sổ tay thì đã mất. Làm sao đây huhu ...
---------------
đang không biết viết gì tiếp, thì nhỏ bạn kiu qua YM. Và đây là mục cuối cùng.
18 tuổi. Vẫn còn nhớ một người.
28 tuổi. Vừa nhận được tin người ta chủ nhật tuần sau lấy vợ. May quá, không còn nhớ.
hehe...
Có nghĩa là mười năm trước, ặc ặc.
Kinh dị, thời gian qua cái vèo.
Sáng nay biếng làm việc (lại biếng, blog con vịt dạo này hình như toàn chữ làm biếng). Lại ngồi đọc blog bà con. Ai cũng tổng kết năm. Dòm qua dòm lại, cả một năm qua chưa làm được gì nhiều. Thôi cho em tổng kết 10 năm hen, may ra được cái gì đó đáng kể.
18 tuổi, rất chi là hạnh phúc khi kiếm được công việc đầu tiên, dạy thêm một tuần hai buổi, một trăm nghìn một tháng. (giờ nghĩ lại thấy lúc đó bị bóc lột ghê quá, ặc ặc)
28 tuổi, tháng đi làm coi như 20 ngày đi, thì lương khoảng 100$/ngày. Vẫn la lối là nó bóc lột mình ghê quá, ặc ặc.
18 tuổi. Viết truyện ngắn đầu tiên. Thấy nó hay.
28 tuổi, ngồi cắn ... ngón tay (chứ toàn gõ bàn phím thì bút đâu mà cắn) mãi mà không ra được mẩu truyện nào. Nhìn lại ngày xưa thấy mình hay.
18 tuổi, thèm có người dẫn mình đi ăn kem Bạch Đằng. Đánh tiếng mãi chẳng ma nào thèm dẫn đi.
28 tuổi, vẫn chưa có ai dẫn mình đi ăn kem Bạch Đằng, huhu. Nếu có không biết có dám đi không, chỉ sợ nó dở quá thì tiêu tùng giấc mộng mười năm trời.
18 tuổi. Đài chiếu phim Hàn đầu tiên, Xúc cảm hay cảm xúc gì đó. Không thèm coi vì trái giờ. Trong khi bà con ta quay cuồng vì nó. Mãi đến giờ vẫn chưa coi hết cái phim đó.
28 tuổi. Thấy mình như sống trong phim Hàn. Cũng có cảnh đi dạo trong mùa thu, có cảnh chơi tuyết mùa đông, có cảnh ngồi uống soju trong cái lều bạt, chỉ thiếu nhạc background, héhé. Vẫn thèm một tình iu lãng mạn kiểu phim Hàn, dù là đã biết phim ảnh toàn nói xạo, bọn Hàn còn khô như ngói hơn dân Việt Nam.
18 tuổi. Thèm có ai đó tặng mình một bông phượng. Hay làm hoa hồng khô tặng mấy đứa bạn gái, thật ra là để tự an ủi mình, không ai tặng ta bông thì ta vẫn có thể mang bông tặng người khác, hehe...
28 tuổi. Tính ra trong 10 năm qua được nhận hoa mấy lần: 2 lần nhận bông hồng trắng (gói trong giấy báo, vì người ta chở mình đi chợ và mình thấy bông hồng trắng thì khoái wá đòi mua), 2 lần nhận một lẵng hoa hồng to đùng và một bó hoa cũng to đùng của một người mình chả khoái miếng nào, 1 lần nhận một bó hoa ngày 14-2 của anh, hoa hồng đỏ, trong khi anh biết mình khoái hoa màu trắng. Nếu tính thêm một bông hồng của cái tay mình chả khoái miếng nào, mà mình đã kiên quyết từ chối, thì tổng cộng được 6 lần. 6/10, cũng không tệ, hehe ...
18 tuổi. Nghe bài hát Làn sóng xanh đầu tiên. Làm nguyên bài thơ tặng cái người hát bài đó. Trích ra đây khổ cuối "... Muốn đứng lên lại sợ - tiếng hát rơi qua tay - sợ mình như chiếc lá - khô vụn rồi không hay". Lỡng mợn wé, héhé.
28 tuổi. Đã tìm được ca sĩ riêng. Một người chịu đàn cho mình nghe mọi lúc vui buồn, và có khả năng chịu đựng giọng ca hai ngàn watt của mình. Người tập cho mình khoái nhạc rock, khoái Stratovarius, nghe nhạc tiếng Anh, và người khi nói "bài này hay" thì mình cũng cảm thấy bài hát đó hay.
18 tuổi. Tóc ngắn như con trai. Không dám oánh nhau.
28 tuổi. Tóc dài, mặc đồ cũng dịu dàng hơn, chọn lựa hơn. Túm lại là chảnh hơn rất nhiều. Nhưng khoái oánh nhau.
18 tuổi. Nằm co mình rên rỉ mỗi buổi sáng, khi ông đá cho vài phát để gọi dậy.
28 tuổi. Nằm trùm chăn kín đầu mỗi buổi sáng, rên rỉ "phản đối chuyện đi làm". Thèm được ông đá cho một phát.
18 tuổi. Hẹn với một người bạn là năm hai mươi ba tuổi mình sẽ có việc làm tốt, nói tốt tiếng Anh và học thêm tiếng Pháp, giống như em trai của chị ấy.
28 tuổi. Đã có việc làm cũng tạm ổn. Nói tiếng Anh không tốt lắm, chỉ đủ cho giao tiếp lặt vặt và đủ tự tin đi xin học bổng. Đã thử học tiếng Pháp hồi hăm ba tuổi, nhưng bỏ sau bài đầu tiên. Biết ít câu tiếng Hàn. Không biết người bạn xưa giờ ra sao. Có một dạo thấy chị trên tivi. Chắc bây giờ đã thành giảng viên gạo cội của trường tổng hợp, hoặc đi nước ngoài rồi không chừng.
18 tuổi. Hăng hái với cái trò kết nghĩa huynh đệ. Luôn làm em. Có một lèo bốn ông anh.
28 tuổi. Mỗi ông anh một phương trời. Chẳng có tin của ai, trừ đại ca. Sắp có chị dâu. Hết hứng thú cái trò kết nghĩa. Nhưng vẫn thèm có một ông anh, giống như hồi xưa.
18 tuổi. Luôn miệng than buồn, dù trong lòng có khi chả buồn mấy. Thiếu khả năng chọc cười thiên hạ.
28 tuổi. Luôn miệng cười và chọc cười thiên hạ, dù trong lòng nhiều khi muốn khóc.
18 tuổi, nhìn đời màu hồng, nghĩ là ai cũng tốt.
28 tuổi, nhìn người ta và thấy điểm xấu. Sau đó tự an ủi mình "dù sao họ cũng có điểm tốt"
18 tuổi. Có một cuốn sổ tay, ghi tất cả số điện thoại, địa chỉ và ngày sinh của bạn bè. Nhớ tất cả, không cần mở sổ tay.
28 tuổi. Quên gần hết rồi. Sổ tay thì đã mất. Làm sao đây huhu ...
---------------
đang không biết viết gì tiếp, thì nhỏ bạn kiu qua YM. Và đây là mục cuối cùng.
18 tuổi. Vẫn còn nhớ một người.
28 tuổi. Vừa nhận được tin người ta chủ nhật tuần sau lấy vợ. May quá, không còn nhớ.
hehe...
Beautiful day ^^
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Một ngày đẹp cho một người dễ thương
(Tất nhiên là khi dzịt còn nằm trên giường)
Phải bò dậy đi làm thì ngày hết đẹp
May mà người vẫn cứ dễ thương
hé hé ...
Sáng nay vô bà con chúc mừng năm mới nhiều quá hihi.
Hôm qua đã ăn mừng sinh nhật penguin bằng một bữa bánh bột lọc dai như bao nylon. Hôm nay sẽ ăn mừng cái ngày đầu tiên của 6 tháng trong năm tuổi gấu bằng tuổi dzịt, hehe...
(Tất nhiên là khi dzịt còn nằm trên giường)
Phải bò dậy đi làm thì ngày hết đẹp
May mà người vẫn cứ dễ thương
hé hé ...
Sáng nay vô bà con chúc mừng năm mới nhiều quá hihi.
Hôm qua đã ăn mừng sinh nhật penguin bằng một bữa bánh bột lọc dai như bao nylon. Hôm nay sẽ ăn mừng cái ngày đầu tiên của 6 tháng trong năm tuổi gấu bằng tuổi dzịt, hehe...
The zoo và những câu nói bất hủ trong năm
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, December 28, 2006
/
Comments: (2)
(vừa mới update cho nó chính xác một tí, hehe
+ "wé wé": từ cửa miệng của vịt được penguin phát huy đến mức cao nhất, dùng để phát biểu mọi cảm tưởng trong mọi tình huống : vui, buồn, kích động, hoảng sợ... và ặc ặc
+ "Tại cái lệ khí của tụi mình": ai đã từng đọc Tru Tiên chắc biết lệ khí là gì. Ai chưa từng đọc thì xin giải thích nôm na là nó giống như hung khí, nhưng ác hơn vài level. Thì hai bạn gấu và cánh cụt mới chân ướt chân ráo qua theo diện đoàn tụ sở thú là mùa thu bên này lá nó vàng không nổi, đi đâu cũng nghe than trời như bọng. Nam bắc Hàn thì suýt đánh nhau, làm bà con trong cty cứ nhấp nhổm sợ đi nghĩa vụ cả nút thì cty chỉ còn nước đóng cửa. Ba đứa ăn quán nào, ít lâu sau thấy quán đó dẹp tiệm. Mỗi lần có một quán quen dẹp tiệm là chỉ còn cách nhìn nhau thở dài "thì cũng tại cái lệ khí của tụi mình!... (he he)".
+ "...đâu mà...": Câu này dùng trong mọi trường hợp cần chê bai ai đó, và cần phải có song kiếm hợp bích. Giả dụ như vịt phát bóng trước: "gấu lùn", thì penguin sẽ đỡ và tâng bóng "lùn đâu mà lùn". Rồi cả hai đứa (tức là vịt và penguin, chứ không phải là con gấu đang ...e thẹn) hí hửng gào lên "QUÁ LÙN!!!".
Câu này chỉ cần thay chủ ngữ và tính từ, có khả năng làm thính giả tức điên trong mọi trường hợp.
+ "Tại sao Chúa bị đóng đinh?": xin lỗi trước mấy bạn Cờ rít xì tân, em cũng chả định báng bổ gì Ngài. Chỉ tại một bữa loay hoay dán cái dây trang trí Noel lên tường bằng băng keo hai mặt, dán lên nó rớt xuống, cuối cùng phải nảy ra sáng kiến lấy đinh đóng nó vô tường. Và tự nhiên nghiệm thu được một chân lý chói lòa: tại sao Chúa bị đóng đinh? Xin thưa, vì dán băng keo nó hỏng dính.
Chắc cũng còn nhiều, nhưng bi giờ chưa nhớ ra. Sẽ cập nhật tiếp khi nhớ, hehe.
+ "wé wé": từ cửa miệng của vịt được penguin phát huy đến mức cao nhất, dùng để phát biểu mọi cảm tưởng trong mọi tình huống : vui, buồn, kích động, hoảng sợ... và ặc ặc
+ "Tại cái lệ khí của tụi mình": ai đã từng đọc Tru Tiên chắc biết lệ khí là gì. Ai chưa từng đọc thì xin giải thích nôm na là nó giống như hung khí, nhưng ác hơn vài level. Thì hai bạn gấu và cánh cụt mới chân ướt chân ráo qua theo diện đoàn tụ sở thú là mùa thu bên này lá nó vàng không nổi, đi đâu cũng nghe than trời như bọng. Nam bắc Hàn thì suýt đánh nhau, làm bà con trong cty cứ nhấp nhổm sợ đi nghĩa vụ cả nút thì cty chỉ còn nước đóng cửa. Ba đứa ăn quán nào, ít lâu sau thấy quán đó dẹp tiệm. Mỗi lần có một quán quen dẹp tiệm là chỉ còn cách nhìn nhau thở dài "thì cũng tại cái lệ khí của tụi mình!... (he he)".
+ "...đâu mà...": Câu này dùng trong mọi trường hợp cần chê bai ai đó, và cần phải có song kiếm hợp bích. Giả dụ như vịt phát bóng trước: "gấu lùn", thì penguin sẽ đỡ và tâng bóng "lùn đâu mà lùn". Rồi cả hai đứa (tức là vịt và penguin, chứ không phải là con gấu đang ...e thẹn) hí hửng gào lên "QUÁ LÙN!!!".
Câu này chỉ cần thay chủ ngữ và tính từ, có khả năng làm thính giả tức điên trong mọi trường hợp.
+ "Tại sao Chúa bị đóng đinh?": xin lỗi trước mấy bạn Cờ rít xì tân, em cũng chả định báng bổ gì Ngài. Chỉ tại một bữa loay hoay dán cái dây trang trí Noel lên tường bằng băng keo hai mặt, dán lên nó rớt xuống, cuối cùng phải nảy ra sáng kiến lấy đinh đóng nó vô tường. Và tự nhiên nghiệm thu được một chân lý chói lòa: tại sao Chúa bị đóng đinh? Xin thưa, vì dán băng keo nó hỏng dính.
Chắc cũng còn nhiều, nhưng bi giờ chưa nhớ ra. Sẽ cập nhật tiếp khi nhớ, hehe.
Người quen
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, December 27, 2006
/
Comments: (0)
Thỉnh thoảng gặp lại một người.
Cái đầu mình vốn không khá về chuyện nhớ mặt người. Có thể là bạn cùng lớp cả mấy năm đại học vẫn quên tuốt luốt, thật ra là chưa bao giờ nhớ.
Nhưng một số người, một số chuyện, đã nhớ rồi là nhớ lâu, nhớ rõ.
Vậy đó, thế là thỉnh thoảng gặp lại một người. Dĩ nhiên là họ đã khác đi rồi, cũng phải ngờ ngợ một lúc mới nhận ra. Nhưng nhận ra rồi là tất cả data được truy xuất cái ào. Gặp thế nào, nói chuyện làm sao. Chia tay thế nào. Người đó đã gây cho mình những ấn tượng gì. Hồi ấy cũng nghĩ ấn tượng của họ đối với mình cũng khá sâu.
Rồi họ nói, mình nghĩ mãi không nhớ ra bạn tên gì.
Ô hô!
A ha ...
Tự nhiên nhớ lại những lúc mình nói một câu giông giống vậy, với người khác.
Tội cho những người khác đó, lúc ấy chắc tiu nghỉu như mèo cụt tai, giống như mình bây giờ.
Mà vẫn ti toe cười (lấp liếm), giống như mình bây giờ.
Mà nghĩ trong đầu thôi thà đừng bao giờ gặp lại, để còn nghĩ là họ nhớ mình mình nhớ họ, giống như mình bây giờ.
Mà phải một lúc lâu sau, mới lại bình thản qua cầu nước chảy, giống như mình bây giờ.
***
Tự nhiên giật mình, có rất nhiều người bạn, người quen... nằm ở những góc khác nhau trong ký ức của mình, chẳng phải lúc nào cũng nhớ đến, nhưng vẫn chưa mờ phai. Thỉnh thoảng lúc bất chợt nghĩ lại chuyện cũ, vẫn còn nghĩ, bây giờ mà gặp lại nhau, chắc vui vẻ thú vị lắm.
Có bao giờ lỡ gặp lại thiệt, sẽ lại không nhận ra nhau không?
Cái đầu mình vốn không khá về chuyện nhớ mặt người. Có thể là bạn cùng lớp cả mấy năm đại học vẫn quên tuốt luốt, thật ra là chưa bao giờ nhớ.
Nhưng một số người, một số chuyện, đã nhớ rồi là nhớ lâu, nhớ rõ.
Vậy đó, thế là thỉnh thoảng gặp lại một người. Dĩ nhiên là họ đã khác đi rồi, cũng phải ngờ ngợ một lúc mới nhận ra. Nhưng nhận ra rồi là tất cả data được truy xuất cái ào. Gặp thế nào, nói chuyện làm sao. Chia tay thế nào. Người đó đã gây cho mình những ấn tượng gì. Hồi ấy cũng nghĩ ấn tượng của họ đối với mình cũng khá sâu.
Rồi họ nói, mình nghĩ mãi không nhớ ra bạn tên gì.
Ô hô!
A ha ...
Tự nhiên nhớ lại những lúc mình nói một câu giông giống vậy, với người khác.
Tội cho những người khác đó, lúc ấy chắc tiu nghỉu như mèo cụt tai, giống như mình bây giờ.
Mà vẫn ti toe cười (lấp liếm), giống như mình bây giờ.
Mà nghĩ trong đầu thôi thà đừng bao giờ gặp lại, để còn nghĩ là họ nhớ mình mình nhớ họ, giống như mình bây giờ.
Mà phải một lúc lâu sau, mới lại bình thản qua cầu nước chảy, giống như mình bây giờ.
***
Tự nhiên giật mình, có rất nhiều người bạn, người quen... nằm ở những góc khác nhau trong ký ức của mình, chẳng phải lúc nào cũng nhớ đến, nhưng vẫn chưa mờ phai. Thỉnh thoảng lúc bất chợt nghĩ lại chuyện cũ, vẫn còn nghĩ, bây giờ mà gặp lại nhau, chắc vui vẻ thú vị lắm.
Có bao giờ lỡ gặp lại thiệt, sẽ lại không nhận ra nhau không?
Papa
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, December 26, 2006
/
Comments: (0)
Papa nghỉ lễ hai tuần. Con gái không có ai nói chuyện, buồn như mèo cắn.
Anh làm việc. Ngoài giờ làm việc, tức là giờ ăn trưa, và sau 12g, thì có thể nói mọi thứ trên đời. Trong giờ làm việc thì hai đứa im lặng ngồi gõ code, hoặc chat với người khác. Cả hai đều hay chat với người khác. Không phải là nhạt nhẽo gì nhau, mà thấy khi người ta nói trực tiếp được, thì nói qua YM nó thừa thãi sao đó. Mà không chừng là thói quen từ hồi hai đứa ở hai nơi khác nhau, ban đầu chat suốt, sau ít dần, cuối cùng một ngày chỉ được hai câu chào buổi sáng và buổi chiều. Cái thói quen ít chat với nhau nó kéo đến bây giờ?
Có nhiều chuyện, nói với ai cũng sợ họ thấy mình tệ. Cả với anh. Anh nhìn đời đôi lúc khá đơn giản, nói cho anh nghe, anh bảo chắc không phải vậy đâu. Papa thì khác, con gái có lần bảo chắc đầu papa đen đến nỗi không đen hơn được nữa rồi. Những mối lo sợ, ám ảnh, hoài nghi của con gái, papa hiểu. Người ta làm con gái sợ, papa cũng hiểu. Những vẩn đục của cuộc sống, papa gọi tên nó trước khi con gái chịu nhìn nhận. Những cái tệ của con gái, papa cũng hiểu nốt. Hiểu và rầy la một cách dễ chịu.
Bình thường có khi cả tháng trời không nói năng gì nhau. Rồi có gì đó buồn quá hay khó nghĩ quá, tìm không ra một cái phao nào nữa, là lại gửi msg. Cứ thấy im lặng là biết mọi việc bên kia đều ổn, đều tốt đẹp vui vẻ hết. Vậy đó, giống một cái phao cứu sinh, thuyền mà không trục trặc thì nó nằm mục trong khoang. Giông bão lên mới thấy cần thiết, cần ghê lắm.
Hồi xưa papa hay la lối con "đi chậm chậm lại coi, lúc nào cũng chạy". Con bảo vậy lúc nào con lấy chồng, chắc papa phải đứng sau lưng nhắc đi chậm lại. Từ đó tới giờ cũng bốn năm năm rồi. Con gái gần hai tám, gần băm, thấy mình già cốc đế. Chắc sẽ được uống rượu của papa trước. Cũng chả biết rồi có lấy chồng hay không, nếu có thì papa có về mà nhắc được hay không. Nhưng từ lâu lắm đã coi đó là một lời hứa.
Anh làm việc. Ngoài giờ làm việc, tức là giờ ăn trưa, và sau 12g, thì có thể nói mọi thứ trên đời. Trong giờ làm việc thì hai đứa im lặng ngồi gõ code, hoặc chat với người khác. Cả hai đều hay chat với người khác. Không phải là nhạt nhẽo gì nhau, mà thấy khi người ta nói trực tiếp được, thì nói qua YM nó thừa thãi sao đó. Mà không chừng là thói quen từ hồi hai đứa ở hai nơi khác nhau, ban đầu chat suốt, sau ít dần, cuối cùng một ngày chỉ được hai câu chào buổi sáng và buổi chiều. Cái thói quen ít chat với nhau nó kéo đến bây giờ?
Có nhiều chuyện, nói với ai cũng sợ họ thấy mình tệ. Cả với anh. Anh nhìn đời đôi lúc khá đơn giản, nói cho anh nghe, anh bảo chắc không phải vậy đâu. Papa thì khác, con gái có lần bảo chắc đầu papa đen đến nỗi không đen hơn được nữa rồi. Những mối lo sợ, ám ảnh, hoài nghi của con gái, papa hiểu. Người ta làm con gái sợ, papa cũng hiểu. Những vẩn đục của cuộc sống, papa gọi tên nó trước khi con gái chịu nhìn nhận. Những cái tệ của con gái, papa cũng hiểu nốt. Hiểu và rầy la một cách dễ chịu.
Bình thường có khi cả tháng trời không nói năng gì nhau. Rồi có gì đó buồn quá hay khó nghĩ quá, tìm không ra một cái phao nào nữa, là lại gửi msg. Cứ thấy im lặng là biết mọi việc bên kia đều ổn, đều tốt đẹp vui vẻ hết. Vậy đó, giống một cái phao cứu sinh, thuyền mà không trục trặc thì nó nằm mục trong khoang. Giông bão lên mới thấy cần thiết, cần ghê lắm.
Hồi xưa papa hay la lối con "đi chậm chậm lại coi, lúc nào cũng chạy". Con bảo vậy lúc nào con lấy chồng, chắc papa phải đứng sau lưng nhắc đi chậm lại. Từ đó tới giờ cũng bốn năm năm rồi. Con gái gần hai tám, gần băm, thấy mình già cốc đế. Chắc sẽ được uống rượu của papa trước. Cũng chả biết rồi có lấy chồng hay không, nếu có thì papa có về mà nhắc được hay không. Nhưng từ lâu lắm đã coi đó là một lời hứa.
Bạn cũ
Posted by
Ugly duckling
on Monday, December 25, 2006
/
Comments: (0)
Hôm nay lại nhận được một lời mời vào friend list yahoo 360
Không phải không muốn accept, nhưng cái blog 360 của mình chả có gì hết.
Vẫn không muốn bỏ cái blog cũ đã theo mình suốt mấy năm trời. Mặc dù nó chả post hình ảnh gì được (à, chính xác thì được, nhưng cực wá chả muốn xài), và customize thì cũng chả được gì nhiều. Chức năng thì "blog, blog và không gì ngoài blog". Nhưng nó đã và đang là một người bạn thật sự.
Sao không ai làm một cái blog có thể liên kết mọi thứ blog nhỉ :)
Không phải không muốn accept, nhưng cái blog 360 của mình chả có gì hết.
Vẫn không muốn bỏ cái blog cũ đã theo mình suốt mấy năm trời. Mặc dù nó chả post hình ảnh gì được (à, chính xác thì được, nhưng cực wá chả muốn xài), và customize thì cũng chả được gì nhiều. Chức năng thì "blog, blog và không gì ngoài blog". Nhưng nó đã và đang là một người bạn thật sự.
Sao không ai làm một cái blog có thể liên kết mọi thứ blog nhỉ :)
Cảnh Phúc cung
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, December 07, 2006
/
Comments: (0)
Lênh xênh cột xanh mái đỏ
Những đầu hồi cong cong tròn hoa ngũ sắc
Màu thiên nhiên tự mấy trăm năm xưa
Tấm lòng nghệ nhân còn mãi đến bây giờ
***
Cung điện cũng chỉ là nhà dọc dãy ngang
Từng chôn vùi bao nhiêu đời con gái
trong từng vuông bé xíu tồi tàn
mỗi người một tráp gỗ và đôi tấm vải.
***
Hồn người xưa có bao giờ quay lại
Nhìn thời gian phủ bóng điêu tàn
quân vương cũng đã là bóng quế
vay nợ tình trả lại giang san
Những đầu hồi cong cong tròn hoa ngũ sắc
Màu thiên nhiên tự mấy trăm năm xưa
Tấm lòng nghệ nhân còn mãi đến bây giờ
***
Cung điện cũng chỉ là nhà dọc dãy ngang
Từng chôn vùi bao nhiêu đời con gái
trong từng vuông bé xíu tồi tàn
mỗi người một tráp gỗ và đôi tấm vải.
***
Hồn người xưa có bao giờ quay lại
Nhìn thời gian phủ bóng điêu tàn
quân vương cũng đã là bóng quế
vay nợ tình trả lại giang san
Cần
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, November 26, 2006
/
Comments: (0)
Mình cần một khát vọng. Cần một cái gì đó để ước mơ, và để cố gắng đạt được.
Chả hiểu sao dạo này hết muốn lập gia đình. Nếu nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ hết hồn. Đối với mẹ, hạnh phúc là những đứa con. Mày không lấy chồng rồi thì mai này già sống với ai hả con? Mình vốn cũng sợ sự cô độc, sợ lắm. Nên mình chả muốn sống lâu. Mà nếu phải sống lâu, thì sao đây? Sống một mình, vui được không?
Hạnh phúc là những đứa con. Một trăm người phụ nữ thì hết tám chục người nghĩ vậy. Rồi lại đi mãi cái vòng lẩn quẩn của một kiếp người.
Mình vốn không có can đảm để thay đổi. Không thỏa mãn với thực tại, nhưng cũng không dám thay đổi nó, thì sẽ là một tai họa.
Có lẽ mình thích sống một mình hơn. Có lẽ mình không biết yêu thương.
Chả hiểu sao dạo này hết muốn lập gia đình. Nếu nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ hết hồn. Đối với mẹ, hạnh phúc là những đứa con. Mày không lấy chồng rồi thì mai này già sống với ai hả con? Mình vốn cũng sợ sự cô độc, sợ lắm. Nên mình chả muốn sống lâu. Mà nếu phải sống lâu, thì sao đây? Sống một mình, vui được không?
Hạnh phúc là những đứa con. Một trăm người phụ nữ thì hết tám chục người nghĩ vậy. Rồi lại đi mãi cái vòng lẩn quẩn của một kiếp người.
Mình vốn không có can đảm để thay đổi. Không thỏa mãn với thực tại, nhưng cũng không dám thay đổi nó, thì sẽ là một tai họa.
Có lẽ mình thích sống một mình hơn. Có lẽ mình không biết yêu thương.
Hạnh phúc
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (2)
Ba tuổi
Hạnh phúc là buổi tối nằm yên trong lòng bà vòi kể chuyện
là đốm nắng chiếu xuống từ trần nhà - đặt vào đó một chiếc cúc thủy tinh sẽ chiếu ra hàng trăm tia sáng bảy màu lấp lánh
là con búp bê tóc vàng trong tủ kính
mong được chạm tay một lần
Chín tuổi
hạnh phúc là khi ba đi khỏi nhà
là những buổi sáng làm xong hết việc nhà ngồi ru em ngủ
là một ngày Noel mẹ được cho một cây thông cũ
ba mẹ con xúm xít với những quả cầu
giấc mơ nhà nghèo không sống nổi đến hôm sau
mười lăm tuổi
hạnh phúc là được ai đó tặng cho một bông hoa
không có hoa cho những đứa con gái gầy gò tóc loe hoe
con búp bê tóc vàng vẫn nằm trong tủ kính
đứa con gái tóc hoe nhặt hoa phượng một mình
có nhiều điều vẫn chỉ là cổ tích
mười bảy tuổi
hạnh phúc là nhận được một tấm thiệp sau ngày Noel
khi mà hy vọng đã tắt
là bắt được một ánh mắt
(dù mình vội vã quay đi)
là bất chợt gặp một người trên đường đi
(mình đã đạp thật chậm suốt đường chỉ để chờ người đó)
rồi một hôm trời mênh mông gió
nhận ra mình vẫn chỉ là đứa con gái xấu xí dại khờ
quá nghèo không mua nổi giấc mơ
hai mươi mốt tuổi
hạnh phúc là được ai đó nắm tay dẫn đi dọc triền sông
nơi ấy hoa lau vẫn trắng bềnh bồng
đứa con gái hóa gió trời bay vụt mất
người đừng xót xa
đừng ngóng trông
hai mươi ba tuổi
hạnh phúc là một bờ vai rất ấm
là một tiếng yêu thốt lên từ sâu thẳm
như đã được đợi chờ suốt những mùa qua
hy vọng từ thuở ấy đi xa
hình như đã chưa hề quay trở lại
đứa con gái khoác hành trang đi mãi
đôi khi thèm một bến dừng
hai mươi bảy tuổi
nắng chiều sắp đổ ngoài sân
chẳng còn đứa con gái tóc loe hoe với giấc mơ cổ tích
mải miết đi trong đời thực
chẳng còn mơ một phép màu
con búp bê tóc vàng giờ ở nơi đâu
thèm về vườn cũ đếm lá thu
và khóc
hạnh phúc là chỉ một giây một khắc
mình được sống thực với mình
sắp hai tám tuổi rồi
bao giờ sẽ hết phiêu linh?
Hạnh phúc là buổi tối nằm yên trong lòng bà vòi kể chuyện
là đốm nắng chiếu xuống từ trần nhà - đặt vào đó một chiếc cúc thủy tinh sẽ chiếu ra hàng trăm tia sáng bảy màu lấp lánh
là con búp bê tóc vàng trong tủ kính
mong được chạm tay một lần
Chín tuổi
hạnh phúc là khi ba đi khỏi nhà
là những buổi sáng làm xong hết việc nhà ngồi ru em ngủ
là một ngày Noel mẹ được cho một cây thông cũ
ba mẹ con xúm xít với những quả cầu
giấc mơ nhà nghèo không sống nổi đến hôm sau
mười lăm tuổi
hạnh phúc là được ai đó tặng cho một bông hoa
không có hoa cho những đứa con gái gầy gò tóc loe hoe
con búp bê tóc vàng vẫn nằm trong tủ kính
đứa con gái tóc hoe nhặt hoa phượng một mình
có nhiều điều vẫn chỉ là cổ tích
mười bảy tuổi
hạnh phúc là nhận được một tấm thiệp sau ngày Noel
khi mà hy vọng đã tắt
là bắt được một ánh mắt
(dù mình vội vã quay đi)
là bất chợt gặp một người trên đường đi
(mình đã đạp thật chậm suốt đường chỉ để chờ người đó)
rồi một hôm trời mênh mông gió
nhận ra mình vẫn chỉ là đứa con gái xấu xí dại khờ
quá nghèo không mua nổi giấc mơ
hai mươi mốt tuổi
hạnh phúc là được ai đó nắm tay dẫn đi dọc triền sông
nơi ấy hoa lau vẫn trắng bềnh bồng
đứa con gái hóa gió trời bay vụt mất
người đừng xót xa
đừng ngóng trông
hai mươi ba tuổi
hạnh phúc là một bờ vai rất ấm
là một tiếng yêu thốt lên từ sâu thẳm
như đã được đợi chờ suốt những mùa qua
hy vọng từ thuở ấy đi xa
hình như đã chưa hề quay trở lại
đứa con gái khoác hành trang đi mãi
đôi khi thèm một bến dừng
hai mươi bảy tuổi
nắng chiều sắp đổ ngoài sân
chẳng còn đứa con gái tóc loe hoe với giấc mơ cổ tích
mải miết đi trong đời thực
chẳng còn mơ một phép màu
con búp bê tóc vàng giờ ở nơi đâu
thèm về vườn cũ đếm lá thu
và khóc
hạnh phúc là chỉ một giây một khắc
mình được sống thực với mình
sắp hai tám tuổi rồi
bao giờ sẽ hết phiêu linh?
Mùa thu
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
những con kiến đưa đám ma con sâu
chúng đi thành một hàng dài, nhưng không ủ rũ và mệt mỏi
chúng chụm đầu nhau ríu rít
cuộc sống chỉ mới bắt đầu
Trên kia đã là mùa thu
lá vàng bay đầy trời cho một cơn mơ cuối
gió lạnh lắm rồi thì phải
không còn lá xanh cho những con sâu
không còn cơ hội để làm kén và mọc cánh
và bay lên trời cao
ra đi là giải thoát hay nuối tiếc?
con sâu nằm nhìn những đám mây
nghĩ ngợi điều gì?
chúng đi thành một hàng dài, nhưng không ủ rũ và mệt mỏi
chúng chụm đầu nhau ríu rít
cuộc sống chỉ mới bắt đầu
Trên kia đã là mùa thu
lá vàng bay đầy trời cho một cơn mơ cuối
gió lạnh lắm rồi thì phải
không còn lá xanh cho những con sâu
không còn cơ hội để làm kén và mọc cánh
và bay lên trời cao
ra đi là giải thoát hay nuối tiếc?
con sâu nằm nhìn những đám mây
nghĩ ngợi điều gì?
Chuyện đằng sau tấm lụa
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, November 19, 2006
/
Comments: (0)
Con bướm hỏi con sâu
Tại sao ngươi ăn lá, còn ta chỉ được phép bay và đẻ trứng
Con sâu hỏi con bướm
Tại sao mọi người khen ngươi đẹp và yêu thích ngươi, còn ta ai cũng chê bai và khinh ghét
***
Con nhộng chết non trong kén
Chưa một lần được thấy thế giới bên ngoài
Con bướm cả đời mỏi cánh
Thèm dừng bước trần ai
Con sâu quanh quẩn một đời
không đi hết đường gân lá
***
Ai cũng khen lụa tơ tằm đẹp quá
Đêm qua thoi cứa rát tay người
Tại sao ngươi ăn lá, còn ta chỉ được phép bay và đẻ trứng
Con sâu hỏi con bướm
Tại sao mọi người khen ngươi đẹp và yêu thích ngươi, còn ta ai cũng chê bai và khinh ghét
***
Con nhộng chết non trong kén
Chưa một lần được thấy thế giới bên ngoài
Con bướm cả đời mỏi cánh
Thèm dừng bước trần ai
Con sâu quanh quẩn một đời
không đi hết đường gân lá
***
Ai cũng khen lụa tơ tằm đẹp quá
Đêm qua thoi cứa rát tay người
Viên sỏi
Posted by
Ugly duckling
on Monday, November 13, 2006
/
Comments: (0)
viên sỏi hình trái tim
mài từ đá suối
mát lạnh như một lời nhắn gửi
như nước từ ngàn chảy mãi về xuôi
ngày mai em đi rồi
mây giăng mắt người ở lại
con suối ôm vào lòng những viên đá cuội
một thời in dấu chân mềm
em mài chi viên sỏi hình trái tim
người miền núi đâu có gì ngoài nỗi nhớ
sao còn sợ không điều gì nhắc nhở
khi mỗi chiều tiếng suối lại gọi tên
hạt bắp vàng như một mảnh trăng lên
đom đóm tối nay thật nhiều ngoài cửa
thắp đèn đưa ai?
bóng tối lung linh vỡ
viên sỏi có mòn theo nước thời gian?
mài từ đá suối
mát lạnh như một lời nhắn gửi
như nước từ ngàn chảy mãi về xuôi
ngày mai em đi rồi
mây giăng mắt người ở lại
con suối ôm vào lòng những viên đá cuội
một thời in dấu chân mềm
em mài chi viên sỏi hình trái tim
người miền núi đâu có gì ngoài nỗi nhớ
sao còn sợ không điều gì nhắc nhở
khi mỗi chiều tiếng suối lại gọi tên
hạt bắp vàng như một mảnh trăng lên
đom đóm tối nay thật nhiều ngoài cửa
thắp đèn đưa ai?
bóng tối lung linh vỡ
viên sỏi có mòn theo nước thời gian?
Mouse loves rice
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, November 04, 2006
/
Comments: (0)
Hehe, trước giờ cứ thấy cái lời bài Mouse loves rice nó hơi gượng gượng, hóa ra là do họ cố gắng dịch y chang cái lời tiếng hoa. Cũng giống như mấy bài hát của Hồng Nhung dịch qua tiếng Anh vậy.
Nhưng cái clip của bài hát thì dễ thương quá. Bà con xem thử ở đây hen
http://www.youtube.com/watch?v=sFdcvik0ZMI
Trời, ai mà yêu mình được như vậy, chắc người đó là chuột mình vẫn yêu lại được, hehe ...
Nhưng cái clip của bài hát thì dễ thương quá. Bà con xem thử ở đây hen
http://www.youtube.com/watch?v=sFdcvik0ZMI
Trời, ai mà yêu mình được như vậy, chắc người đó là chuột mình vẫn yêu lại được, hehe ...