Không cần hoa

Mơ thấy mình đứng trước một cái hội trường. Hôm nay là lễ tốt nghiệp. Mình nhìn thấy bạn nhận hoa từ người này người kia. Bạn nhìn quanh, có vẻ là đang chờ mình. Và mình thì không có hoa cho bạn.

Mình vắt giò lên cổ chạy đi kiếm mua hoa. Tiệm này có mà xấu và đắt quá. Chạy mãi chạy mãi. Cuối cùng trong một cái shop nhỏ cổ xưa, cô chủ quán lôi ra một bó hoa lấm tấm màu xanh da trời và xanh lá nhạt rất thanh nhã. Cô nói giá, không mắc không rẻ, hợp với bó hoa. Mình thích bó hoa lắm, nên mua luôn.

Mua xong thì nhớ ra là chỗ đó gần lớp mình (he he không gian trong mơ thiệt mắc cười), hôm nay lớp mình cũng tốt nghiệp. Mình có nhiệm vụ phải tham dự. Vội vã chạy vô lớp. Thầy giáo đang đứng trên bục gọi tên từng người lên nhận bằng và phần thưởng, thấy mình, thầy phát cho một ánh mắt lạnh lùng, kêu chờ đó đi, rồi gọi tiếp đứa khác.

Làm sao mà chờ được, mình còn muốn tặng hoa cho bạn. Mình lén lén lui ra sau rồi bỏ chạy một nước. Cố gắng tới chỗ hội trường của bạn cho kịp lúc. Mà sao đường xa ơi là xa. Mình chạy mãi, mệt rã rời cả người, chân bước không nổi nữa, vẫn chưa đến nơi.

Và khi đến nơi thì tất cả xong hết rồi, bạn đã nhận bằng xong và đi đâu mất. Mình đứng đó, tiếc nuối ngơ ngác.

***

Tỉnh dậy và nhận ra một điều, nếu người bạn đợi là mình, thì mắc gì cần có hoa.

Chả cần hoa đâu !

Lại đọc NNT

Dạo này đọc NNT xong là thấy bải hoải, vì độ ì, độ tàn lụi của những con người trong đó. Mới nhất là truyện Tro tàn rực rỡ, đọc xong nghĩ, haizz tội nghiệp bố mẹ cô Nhàn, nuôi đứa con vất vả bao nhiêu năm trời, nó lớn lên lấy chồng, sống khổ sống sở ngay trước mắt mình, rồi tự tử chết lãng xẹt. Mà có phải bọn họ đã không cố gắng đâu, ráng kêu nó bao lần bỏ thằng chồng dở hơi cho rồi, nắm níu chi không biết.

Ngay cả nhân vật chính của truyện cũng làm mình thấy oải. Cũng chả biết là thương anh chồng từ hồi nảo hồi nao, hay chỉ thương vì một lần ảnh nhìn mình đắm đuối (thiệt ra là do ổng tưởng người khác), mà chịu chấp nhận sống cả một đời sau bị bỏ rơi lủi thủi. Tự mình làm khổ mình thôi chứ ai làm. Ừ thì có một đứa con, rồi sao, sao phải cưới, sao phải sống, sao phải ráng chờ người đó dòm ngó tới mình, tự mình sống hạnh phúc không được sao?

Những con người đó, họ ráng níu kéo cái không thuộc về họ, nên khổ. Những con người đó, họ không thương chính mình, nên khổ. Họ cũng không thương những người đã sinh ra mình, vất vả nuôi mình qua tất cả những ngày cơ cực, những cơn bệnh, những thăng trầm cuộc đời. Họ sống cuộc đời của họ phí hoài và lãng nhách, vì nghĩ nó rẻ lắm. Ờ, đối với cha mẹ họ thì chẳng rẻ đâu, nuôi được một đứa con lớn lên là bạc trắng đầu.

Sao tự nhiên từ hồi có con, mình hay nghĩ, cái mình mơ ước nhất là nó lớn lên hạnh phúc. Sao cũng được, làm lớn làm bé, giàu nghèo giỏi dở gì cũng được, nhưng phải hạnh phúc.

Đọc truyện NNT, thấy con người như cỏ. Hồi xưa cỏ xanh mướt, nắng gió cỡ nào cũng ngời ngời vươn lên, mọc lan tràn, phủ xanh cả sỏi đá, mát dịu cả lòng. Giờ cỏ yếu ớt khô cằn không chịu nổi một cơn hạn, y như mấy cọng cỏ bên này, vàng khô hết cả rồi, chỉ chờ ngày nóng là cháy ầm ầm, rồi còn có tí tro tàn.

Dòm cỏ cháy thì cũng đẹp đó, mà thê lương, mà xong rồi chỉ còn cảm giác tiếc nuối và chán nản. Mình vẫn nhớ cảm giác ngày xưa khi nhìn cỏ xanh tuyệt đẹp căng đầy sức sống. Tiếc!

-----

Đang suy nghĩ có nên post mấy dòng vô comment cho Mrs Tư đọc chơi (mình không muốn gọi cô Tư, ai vô blog cũng bắt chước gọi cô Tư cho đúng kiểu Nam bộ). Muốn nói với Mrs là chị ơi, tui nghĩ vầy nè, nhưng mà ngại quá. Ngại Mrs bực mình, Mrs hay bực lắm, bực lên là chửi tè le.

Thì cũng đúng, cặm cụi viết rồi còn post cho đọc free, dzậy mà bay xúm vô nói này nói kia là seo?

Hùi xưa hình như cũng có vài người nói này kia, giờ ai còm men cũng khen. Chắc mấy người muốn nói gì đó khác thì đã biết điều im hết cả rùi.

Mà mình thì, cũng chả phải chê, Mrs viết vẫn sâu sắc lắm, nên mình vẫn khoái đọc. Chỉ là đọc xong cứ tiếc nuối hoài.

Quên

Mình học công nghệ thông tin, nhưng lại có thói quen không nhớ nổi những gì thuộc về thông tin.

Ví dụ như hai đứa em mình, nói ra thì quả thật xin lỗi tụi nó, nhưng mãi tới giờ mình vẫn không nhớ tụi nó đang làm ở công ty tên gì, số mấy đường nào.

Đối với hai đứa em mình còn vậy, nói chi tới người khác. Bởi thế nên nếu có ai hỏi mình về một người bạn nào đó đang làm gì ở đâu, mình sẽ trả lời rất hàm hồ. Thiệt tình xin lỗi các bạn, đơn giản là mấy chi tiết đó không cách nào tồn tại lâu trong đầu mình được.

Thay vào đó, mình nhớ bạn này hay cười, nụ cười rộng khoe hàm răng trắng bóc, hai má lúm đồng tiền, lúc bạn cười con mắt cũng nheo nheo cười theo. Mình nhớ bạn kia có cái cổ trắng bóc mịn màng, hầu như không thấy xương quai xanh, lúc đeo dây chuyền nhìn thiệt đẹp. Mình nhớ cái dáng bạn nọ ngồi, nhớ kiểu nói chuyện của bạn kia, nhớ cái dáng đi rất đặc biệt của bạn nọ.

Có một lần, mình nhận được một cú điện thoại, người trong điện thoại hỏi "nhớ ai không?". Giọng nói cũng không hẳn là thân quen, nhưng lại làm cho một ít cảm giác xưa cũ gì đó động đậy trong tâm trí. Mình hỏi mà cũng không dám tin lắm, phải T không. Trời ạ, phải! Nhỏ bạn hồi cấp 2. Gần hai chục năm không gặp rồi. Ngay cả khuôn mặt nhỏ trong ký ức mình cũng đã hơi mờ đi. Nhưng cảm giác lại dắt mình đi rất đúng hướng.

Lại nói về chuyện mình không nhớ nổi thông tin. Chuyện đó làm mình gặp nhiều khó khăn khi nói chuyện với người khác. Ví dụ như gặp lại bạn cũ. Sau màn hỏi han là bắt đầu tám về mấy đứa bạn khác. Mày nhớ nhỏ A không? Nhớ chứ! Giờ nó làm gì? .... (tắc tị!!!).

***

Có một thời gian cũng thấy chuyện mình không nhớ thông tin là cái gì đó cũng không tệ. Đó là khi đọc Hoàng Tử Bé.

"Những người lớn rất thích chữ số. Khi bạn nói chuyện với họ về một người bạn mới, không bao giờ họ hỏi bạn về cái cốt yếu đâu. Họ không bao giờ hỏi: "Giọng nói hắn ta thế nào? Hắn thích chơi trò gì? Hắn có sưu tầm bươm bướm không?" Họ chỉ hỏi bạn: "Hắn ta bao nhiêu tuổi? Hắn ta có mấy anh em? Hắn ta cân nặng bao nhiêu?" Thế đấy. Sau đó, họ cho vậy là họ hiểu hắn ta rồi. Nếu bạn nói với những người lớn: "Tôi có thấy một cái nhà gạch mầu hồng với hoa phong lữ trên cửa sổ, và chim bồ câu trên mái ..." họ chẳng làm thế nào mà hình dung nổi cái nhà ấy như thế nào đâu. Phải nói với họ: "Tôi đã thấy một cái nhà 10 vạn franc". Họ sẽ kêu ngay: "Ôi thật xinh đẹp làm sao.""

Chà, lúc đó thấy mình cũng chưa tới nỗi số hóa mọi vấn đề.

***

Nhưng mà, hôm nay, tự nhiên nhớ tới một người bạn cũ. Vẫn còn nhớ khi bạn cười đuôi mắt nhăn tít hiền hậu, mũi cũng nhăn, cái kiểu cười nhe răng giống như là "khì" một cái. Vẫn còn nhớ cử chỉ của bạn lúc nào cũng thong dong điềm tĩnh. Vẫn còn nhớ giọng Bắc của bạn ngọt ngọt, có lúc nghiêm khắc, có lúc lại hài hước. Vẫn còn nhớ đêm đó biển sáng rực ánh trăng, những con sóng nổ tung từng đợt trắng xóa dọc theo bờ, gió lao xao rừng dương đen thẫm, bạn đứng chắp hai tay sau lưng, tỉnh queo đứng nhìn biển, chờ nàng tiên cá lên trả lại đôi giày mình mang giấu dưới một gốc cây đổ.

Vậy đó, nhớ cũng nhiều chi tiết lắm, nhưng khi mình nghĩ tới chuyện search thử coi bạn có facebook hay trang cá nhân nào không, mình hoảng hồn nhận ra mình quên mất tên bạn rồi.

Không phải là nghề nghiệp hay công ty, mình quên luôn tên bạn, trời ơi!!

Khi con bước ra sân



Này là bàn chân nhỏ
Này là bầu trời cao
Này là mặt đất cứng
Này là cỏ lao xao

Con đường đến từ đâu
Xe đi về đâu nhỉ
Tíu tít trong rãnh nông
Bọn kiến đen bé tí

Con xòe tay chỉ chỉ
Đằng xa là cây cao
Bên này là chiếc lá
Hai đứa xanh như nhau

Én lượn qua trên đầu
Mắt tròn nhìn theo mãi
À cây này có trái
Cây kia lại có hoa

Cái gì vừa thổi qua
Mát mát trên má nhỏ
Cái gì ở tít xa
Chói mắt nhìn không rõ

Những bước chân trên cỏ
Đi vào cả giấc mơ
Mai lại ra sân nhé
Cả thế giới đang chờ

Ký ức



Có những ký ức tĩnh lặng dịu dàng
Như lá khô ngủ vùi trong khu vườn hoang có rất nhiều cây cao rủ bóng
Như lá sắp mục rã vùi chôn vào đất
Một ngọn gió thoáng qua lại khe khẽ lao xao

Ký ức con người như bầu trời sao
Ngoài những gì ta thấy là rất nhiều xa xôi và thăm thẳm
Có những ngôi sao chưa bao giờ tắt
Chỉ là chúng lấp lánh ở một góc nào đó khuất bên trời

Có ngôi sao làm chúng ta mỉm cười
Bằng cách kể thì thầm những mẩu vụn về hạnh phúc
Có ngôi sao ngày xưa từng là nỗi buồn quay quắt
Giờ cũng đã thành nụ cười điềm tĩnh vu vơ

Ký ức có khi chỉ sống trong những giấc mơ
Cũng giống sao trên trời chỉ sáng trong đêm tối
Khi ngày mới lên, nắng hồng vẫy gọi
Chúng quay về một thế giới rất riêng và ngủ giấc ngọt ngào

Đôi khi thức dậy từ một giấc chiêm bao
Thấy mình xa xưa, thấy mình ngốc nghếch
Thấy những mảnh đời tưởng chừng mãi mãi trôi qua mất
Vẫn lung linh mơ hồ trong một góc chẳng ai hay

Hoa hồng, hoa cúc, người Úc, người Hàn...

Hôm nay rảnh, lại ngồi nói chuyện linh tinh

Khu nhà này, hầu như nhà nào cũng có trồng hoa hồng. Đủ màu đủ kiểu. Riêng nhà mình chủ nhà trước trồng 6 cây hoa hồng, 2 đỏ 2 hồng 2 trắng, toàn những màu truyền thống. Hoa đỏ vốn là màu kiêu kỳ, nhưng tàn một chút đã thấy thảm thương. Hoa trắng vốn là màu sạch, nhưng bị héo một chút góc cánh là nhìn đã thấy hết sạch. Hoa hồng thì tươi tắn và dịu dàng, làm mọi thứ quanh nó cũng sáng lên một chút.

Những người chủ nhà luôn ráng tỉa sao cho cây hoa hồng có dạng như chùm pháo bông, nghĩa là một cái thân cao lên cỡ 1m, từ điểm 1m đó hoa nở tròn xoe ra chung quanh như một cục bông đường kính cỡ 30-40cm. Nhìn có vẻ không tự nhiên, nhưng hơi sang sang, giống mấy cây cảnh tỉa tròn trĩnh như chó bông Nhật.

Đầu xuân, hồng với cúc và đủ loại hoa khác nở đầy. Được một tuần, đi đâu cũng thấy hồng héo, xấu xí buồn bã. Cúc héo nhìn không ra, đài hoa tàn đã giấu vô đám lá xanh. Cuối một mùa hoa thì nhà nào trồng hồng còn xấu hơn nhà trồng cúc.

Rồi tất cả các loại hoa mùa xuân đều tàn dần, agapanthus nở. Loại hoa này có nơi bị coi như cỏ dại, vì nó mọc khỏe và dai. Nếu là cỏ dại thì nó là một loại cỏ dại lộng lẫy, với cọng hoa cao vút cong cong và chùm bông xanh nhạt bắn tung ra như một chùm pháo hoa; cái này mới thật giống pháo hoa, chỉ khác chỗ màu sắc của nó không sáng rực mà rất dịu dàng.

Hoa agapanthus nở, trời nóng, mùa hè. Chuột nhỏ thì vẫn bịnh. Đêm ngủ ho như cuốc, sáng ra chảy mũi xanh lè thật đáng thương. Bị dựng dậy sớm đi học, chuột nhỏ cứ hức hức đi theo bố mẹ đòi bồng vì buồn ngủ. Đi học bị cho ăn bánh mì nhiều, không thích uống nước, chuột nhỏ bị bón thảm thiết. Mẹ gói theo 2 quả đào to, gặp cô giáo năn nỉ cô cho nó ăn một quả sau mỗi bữa ăn. Sau khi các cô hỏi han, rồi hội ý, cũng đồng ý cho nó ăn đào mẹ mang theo, còn hỏi kỹ cho nó ăn thế nào, có lột vỏ không, cắt làm mấy... Mẹ mừng rơn, yên tâm đi làm. Cuối ngày về đón chuột nhỏ, hai trái đào còn nguyên. Cô giáo ca chiều ngơ ngác nói tao chả nghe cô giáo ca sáng bàn giao gì cả.

Bên này khi tiếp xúc với người Úc, hay bị hụt hẫng kiểu đó. Thấy họ thật nhiệt tình, thật thông cảm, thật dễ thương, cuối cùng hóa ra là không đáng tin. Họ yes yes nhưng rồi quên.

Mẹ nói, nếu là người Hàn, họ đồng ý với mình là họ sẽ làm. Bố ừ.

Lòng tin được xây dựng sau 7 năm trời sống ở Hàn. Lòng tin bị mất sau gần 2 năm sống ở Úc.

Đọc truyện NNT

Mình là fan của Nguyễn Ngọc Tư từ tập truyện đoạt giải đầu tiên. Hồi đó đọc xong ngẩn ngơ ngơ ngẩn tự hỏi mình, sao người ta sống tốt vậy, sao người ta đối với nhau tốt vậy.

Giờ đọc NNT, nghĩ, sao người ta sống tệ vậy, sao người ta đối với nhau ác vậy.

Cái gì đổi thay?

Chắc cũng giống như mình thay đổi, hồi nhỏ hay đọc Mực Tím đọc truyện cổ tích, đọc Những tâm hồn cao thượng. Giờ hay đọc báo mạng nhảm nhí, toàn tin người ta đánh đấm chém giết nhau.

Hồi nhỏ thấy ai cũng tốt. Giờ hay chặc lưỡi kêu đạo đức xã hội suy đồi, ghê quá ghê quá. Đi về VN dòm đâu cũng thấy giả với dỏm, lừa với gạt. Quên mất hồi xưa mình sống mười mấy năm cũng ăn quà vặt, cũng mua thịt mua cá mua rau, có chết chóc gì đâu. Quên mất hồi xưa mình ra đường có cái chân chống hay quên gạt, ai đi qua cũng nhắc. Nhiêu đó hồi xưa đủ thấy người đời tốt làm sao. Giờ quên hết rồi, không sống ở đó nữa, nên thành người khách đi qua đủng đỉnh kêu trời ơi ghê quá.

Mình cũng thay đổi, mắc gì trách NNT? Mắc gì đọc truyện xong ngồi nhớ tiếc cái trong veo tốt đẹp của những truyện ngắn ngày xưa cũ?

Giận

Mình nghĩ mình không rộng lượng, vì thỉnh thoảng những cơn giận vẫn trào lên trong lòng.

Phải làm sao?

Trong mơ có người hỏi thăm

Có người nắm tay, có người lo lắng, có người quan tâm, có người hỏi mình có sao không.

Tỉnh dậy thấy hạnh phúc, đủ để tiếp tục qua ngày.

Roo đi học

Roo con đi học, 2 ngày một tuần.

Bữa đầu tiên, khi tới lớp mẹ không đi liền mà ngồi chơi với Roo. Roo hí hửng với đám đồ chơi mới lạ, một lát quay qua quay lại đã thấy nó chạy tung tăng. Mẹ lén bỏ ra ngoài cửa, ngồi đợi coi nó có khóc lóc không. Kỳ lạ là Roo không khóc lóc gì cả. Lâu lâu mẹ lén lại dòm, thấy nó vẫn đang cầm đồ chơi đi lòng vòng. Tới giờ ăn cũng ngồi chung bàn bốc lấy bốc để gì đó. Mẹ ngồi ngoài phòng reception của trường (chỉ có một cái bàn với một cái sofa bé tí), nhấp nha nhấp nhổm, lén dòm Roo mỗi mười phút. Rồi về nhà, chỉ để lấy cái laptop lên vừa đọc sách vừa canh me Roo. Bữa đó 4g đón Roo về, hí hửng khoe mọi người Roo đi học ngoan lắm, ăn được ngủ được, lại chả khóc lóc gì cả.

Bữa thứ hai, bổn cũ soạn lại, mẹ lừa lúc Roo không để ý chạy mất. Ngồi một lát thấy ổn, mẹ về nhà. Lâu lâu gọi lên, họ báo Roo rất tốt, chơi vui vẻ. Nhưng chiều đó đi đón thì nghe cô kể Roo ói hết hai lần, coi như chả ăn uống được gì.

Rồi Roo con bịnh và nghỉ hai tuần liền.

Sau đó đi học lại thì tai họa bắt đầu. Roo con canh mẹ rất kỹ, dù chơi vẫn ráng ngồi lên chân mẹ, hoặc thò một tay ra sau đụng mẹ. Mẹ mà hơi động một chút là hắn quay sang ôm chân ngay, ra cái vẻ con nhất quyết không để mẹ trốn đi đâu cả. Cuối cùng mẹ cũng trốn được, ra tới cửa là nghe hắn khóc lóc ầm ĩ bên trong. Cô giáo ôm Roo hát twinkle twinkle star, chắc nghe quen nên hắn nín. Mẹ yên tâm về nhà. Về tới nhà, gọi lên hỏi, nghe tiếng đứa nào đang khóc lóc, cô nói nó vẫn upset, nhưng không sao đâu. Hỏi cô vậy nó có ói không, nó mà khóc là hay ói lắm đó. Cô nói ừa nó mới ói xong nè. Ặc ặc. Chiều hôm đó đón về một thằng ốm tong vì chả chịu ăn uống gì, thỉnh thoảng lại khóc nhè.

Bữa sau khi mẹ tới, tính ngồi chơi với Roo một lát thì cô giơ tay đón Roo. Hổng lẽ không đưa, nên mẹ đưa Roo cho cô rồi đi ra mà vẫn ngơ ngác không biết mình làm vậy có ổn không. Hỏi cô receptionist là tui nên ngồi lại chơi với con hay đi liền, cô nói mày làm kiểu gì thì nó cũng sẽ khóc, có đứa khóc một năm trời. Ặc ặc.

Bữa sau nữa, mẹ nhất quyết dùng phương pháp êm ái. Mẹ ngồi chơi với Roo thật lâu thật lâu. Roo thì cũng canh mẹ thật kỹ thật kỹ. Đợi tới lúc Roo chơi có vẻ say sưa vui vẻ rồi, mẹ mới lẻn ra khỏi phòng rồi lén dòm vô coi ảnh làm sao. Roo lụm trái banh xong, quay lại không thấy mẹ đâu. Nó ngẩn ra, xong méo mặt, xong khóc lên, đi lạch bạch ra cửa, rồi cứ vậy đứng trước cửa gào khóc, thật lâu thật lâu... Mẹ ngồi ngoài, mấy lần muốn vô bồng Roo về luôn cho xong, nhưng cuối cùng lại thôi.

Kết luận, mẹ càng ở lại lâu thì Roo lại càng hy vọng nhiều hơn là mẹ sẽ không bỏ nó lại một mình. Và vì vậy, khi phát hiện mẹ bỏ đi rồi, nó càng đau khổ (?).

Hôm sau vô lớp mẹ đưa Roo luôn cho cô giáo, nói mẹ sẽ quay lại đón, rồi đi ra, mặc cho nó gào thét. Roo khóc chừng năm phút rồi nín.

Một điều trái khoáy là Roo mỗi lần bị mẹ bỏ lại đều khóc, nhưng sáng nào cũng bám cổ bố đòi đi theo. Từ hồi bắt đầu đi học, ảnh bám càng quyết liệt, sẵn sàng bibi mẹ để đi theo bố. Mẹ nói, vậy chắc nó thích đi học chứ không phải là ghét đi học đâu, bằng chứng là buổi chiều tới đón thấy nó đang chơi rất vui vẻ. Bố nói ừ, nó thích đi học, nhưng thích có mẹ trong lớp nữa mới được. Ặc ặc.

Làm mẹ

Hôm nay đọc một truyện nhảm. Đại khái giữa chừng cũng thấy nó nhảm nhảm rồi, mà lỡ đọc ráng đọc cho hết.

Có một chi tiết làm mình thấy hay hay, đó là nhân vật nữ chính có bầu, bị nghén thảm thiết, ăn vô là ói ra, nhưng vẫn ráng ăn một ngày bảy bữa để con trong bụng mạnh khỏe. Mình thấy phục vô cùng. Mình thấy áy náy vô cùng. Mình nhớ hồi có bầu Roo con, mình không để ý quá tới chuyện ăn uống, có thì ăn, không thì thôi, buổi trưa hay lười ăn tạm mì gói, buổi tối thì ít thức ăn nên chỉ ăn nhiều canh cho phình bụng, không ăn bữa phụ, kết quả là rất ốm, mà Roo con sinh non, lại bé bỏng như con chàng hiu, làm mình hối hận mãi tới giờ.

Đại khái là sau khi ngồi ăn năn thì mình đọc tiếp, và chưng hửng.

Bà mẹ vĩ đại trong truyện vì tưởng là chồng chết ở Kenya, nên sau khi sinh con xong thì bỏ nó cho ba mẹ chồng nuôi, một mình tới Kenya sống để tưởng nhớ chồng @_@. Hành động này được cả một cộng đồng mạng hâm mộ vì tình yêu tuyệt đẹp của họ -_-.

Làm mình nhớ tới mấy truyện mình đã đọc có những nhân vật nữ chính tuyệt vời và vĩ đại khác. Họ thường gặp rất nhiều trắc trở và đều cố gắng vượt qua một cách đáng ngưỡng mộ. Con họ thường rất ngoan và giỏi. Vấn đề là mình chưa thấy ai trong đó nuôi con trong mấy năm đầu tiên sau khi sinh nó ra cả. Đứa thì bà vú nuôi, còn mẹ thì vì đau buồn trong tình cảm (hiểu lầm) với ông chồng nên bỏ nó đi dìa quê cũ. Đứa thì bà ngoại nuôi, mẹ thì cố gắng đi học vì sinh con lúc có 16 tuổi, bị mọi người đàm tiếu nhưng vẫn ráng vươn lên, mỗi năm về gặp con một hai lần. Vân vân và vân vân.

Tự nhiên mình nghĩ, họ tuyệt vời như vậy, họ cao cả như vậy, sao họ dễ dàng bỏ đứa con mình sinh ra cho người khác chăm sóc như vậy?

Và mình cũng nghĩ, hay tại mình tầm thường quá, nên mới suốt ngày chăm chăm thay tã nấu cháo, lau dọn chùi rửa, không còn nghĩ gì cao xa hơn ngoài chuyện làm sao cho Roo con chịu ăn cơm, chịu uống nước, chịu ngồi bô, làm sao để nó biết nhặt đồ chơi bỏ vô thùng, làm sao để nó không bịnh, vân vân.

Rồi thỉnh thoảng mình nghĩ, mình có sai lầm không. Hình như làm mẹ không phải là vậy. Hình như mình khiến mình stress một cách vô lý vì tất cả những thứ đó. Lẽ ra mình nên đi làm và mỗi ngày đón nó về nhà thì hun hít ngọt ngào rồi cả nhà đi ngủ, như vậy mới bảo tồn hình ảnh một bà mẹ xinh đẹp dịu dàng yêu thương con, chứ không phải một bà mẹ đầu bù tóc rối, suốt ngày tất bật, có khi ngồi gào lên "mẹ điên rồi, mẹ điên thiệt rồi" như hóa dại.

Linh tinh đêm tháng 9

Đại khái dạo này mình hơi bị sến, hơi bị bịnh bán than. Mình phải bình tĩnh nhìn nhận một sự thật khách quan và đau lòng là khả năng lạc quan của mình đang xuống cấp. Phải chấn chỉnh lại thôi.

Roo con đi học hai buổi, tự nhiên lại dính mẹ như keo. Chắc nó sợ bị bỏ rơi. Lần nào vô lớp quay lưng đi chơi một lát là cũng thấy mẹ đâu mất. Mình khá hí hửng vì thấy nó cứ loanh quanh đi chơi, không khóc, không mè nheo gì. Nhưng mà giờ nghĩ lại, biết đâu nó đi loanh quanh dòm ngó để tìm mình? Bị bỏ lại như vậy giữa một nơi xa lạ với những người xa lạ có làm nó sợ hãi không? Cứ bị bỏ vậy hoài có làm tổn thương tâm hồn bé nhỏ của nó không? Sao mà giờ khi nó ôm mình, mình cảm thấy nó thật sự sợ hãi là nếu nó buông tay ra mình sẽ biến mất.

Cũng không biết phải làm cách nào. Họ nói là đừng nên bỏ đi, mà kiên nhẫn giải thích với nó, mẹ chỉ đi một lát thôi rồi sẽ quay lại. Nhưng mà từ lâu rồi chỉ cần nó nghe hai chữ "mẹ đi" là khóc lóc sống chết đòi bám mẹ. Haizz... Từ hồi làm mẹ, mới biết cái đám lý thuyết dạy con trẻ họ nói trên báo, trong sách cũng chỉ là lý thuyết. Giống như có một bà mẹ nói, hồi xưa tui không có đứa con nào và có cả đống lý thuyết về nuôi dạy tụi nó. Giờ tui có hai đứa, và không còn lý thuyết nào cả.

Ay ay, mới nói không sến, lại sến nữa rồi là seo là seo?

Đại khái là khi đụng vô ba vấn đề tình cảm, khó mà tránh cho khỏi sến một tí?

Hay là nếu tình cảm mà không sến một tí thì nó không giống tình cảm nữa?

Mình không biết. Mình vẫn nhớ hồi nhỏ mình không thể nói một câu chúc tết cho đàng hoàng, vì không quen nói những lời nghiêm chỉnh kiểu "con chúc ông sống lâu trăm tuổi". Giờ mình cũng hay chúc mừng, sinh nhật, đám cưới, này nọ. Lúc chúc mình nghĩ rất nghiêm túc xem mình ước gì cho họ. Và mình nói ra rất dễ dàng, chúc bạn mãi xinh đẹp, mong bạn hạnh phúc mãi. Đó không phải là sáo rỗng. Đó là một ước mong, của họ, của chính mình dành cho họ. Nếu thời gian quay lại, mình muốn đứng trước mặt ông bà và nói "con chúc ông / bà sống lâu trăm tuổi với con".

Ngày nhỏ không quen ngọt ngào, ngay cả nhìn trên ti vi họ khóc lóc hoặc ôm nhau cũng thấy giả giả, hoặc đơn giản thấy xa lạ. Tới lúc hiểu được một cái nắm tay ấm áp thế nào, một vòng ôm có ý nghĩa thế nào, thì có rất nhiều dịp đã bỏ lỡ mất. Tức cười là trước khi biết được cách biểu lộ tình cảm, trân trọng sự ngọt ngào, thì mình lại rất sến, sến thật sự. Tức là có thể nghe mưa rơi mà buồn, có thể nghe bài hát mà mơ mộng, có thể vì một người mà làm tất cả mọi thứ trừ việc thể hiện ra với người đó một chút ngọt ngào.

Nói loanh quanh, thực ra ban đầu tính nói là bây giờ mình cần, cần lắm một chút sến của ai đó, một chút ngọt ngào của ai đó. Hay nói đúng hơn là bây giờ mình đang ngủ không được nè, mình muốn ai đó đừng ngủ lăn quay vậy nữa mà hỏi mình em có sao không, có đau lắm không. Hoặc là muốn một cái nắm tay không qua quýt, một nụ hôn không qua quýt, một vòng ôm không qua quýt, như ngày xưa.
Nhưng mà nói tới đây, tự nhiên ý nghĩ trong đầu mình lại là, ờ, nếu biết là trong đời đã bỏ qua rất nhiều dịp để thổ lộ tình cảm vậy rồi, sao còn không đi mà nói với người ta một câu ngọt ngào?

Trước đây mình nghĩ mình giống như một con ốc sên đụng tí là co rụt lại, mình có thói quen nếu cảm thấy sợ bị tổn thương, sẽ trốn không ra nữa. Giờ mình nghĩ mình giống một con nhím, đụng tí là xù lông, tránh đau mình bằng cách làm đau người ta.

Mình không biết. Mình sợ tình cảnh này sẽ không bao giờ thay đổi. Mình sợ sẽ còn nhiều đêm mình ngồi nghe gió hú ngoài cửa sổ, nhìn bóng cây đen lắc lư, cảm giác cả cơn đau và mỏi mệt, có lẽ do thời tiết, có lẽ do tuổi tác. Ừ, mới ba mấy, mà cảm thấy già lắm rồi, chả còn tương lai, chả còn hy vọng gì.

Lại sến nữa rồi, ặc ặc.

Ờ, thôi từ giờ trở đi không nói chuyện sến nữa nha. Nói chuyện bình thường vui vẻ đi, ngày mai sẽ thử làm món thịt heo quay.

Ờ, than thở quái gì! Lo giặt đồ lo nấu ăn. Lo dọn nhà lo làm vườn. Lo nuôi thằng roo cho khôn cho lớn. Lo học hành ôn lại kiến thức. Lo đi kiếm việc làm đi! Lo lâu lâu gọi điện về nhà an ủi mẹ, người duy nhất thương mình không cần điều kiện gì ráo. Lo chơi với thằng roo, người vẫn còn thương mình trong một số điều kiện nhất định.

Lo ngủ đi, mai còn nhiều cái cần làm, muốn làm.

Mà ... giờ đói bụng rồi, làm sao đây ặc ặc?

Tự dưng muốn ăn món gì mặn lúc 5g sáng, đúng là hết thuốc.

Giờ mà nấu ăn nữa, 6g thằng roo dậy, là lại ngày mới rồi.

Hóa ra đêm ngắn tủn!

Than

Cho tôi than mệt một chút có được không?
Như chung quanh không có ai nghe thấy
Như có người ngồi bên tôi lặng lẽ tự ngày xưa vậy
Để tôi khẽ khẽ than hôm nay tôi trúng gió và nhức mỏi thế nào
Tôi đã phải cười với người thương tôi vì sợ họ lo lắng thêm - ừ thì có được gì đâu
Tôi đã phải giấu người không thương tôi vì biết họ sẽ chỉ sợ tôi thêm phiền toái
Tôi đã phải làm như mình là siêu nhân không bao giờ biết mỏi
Cho tôi tựa đầu một phút có được không?

Cho tôi than buồn một chút có được không?
Rất nhanh thôi, như giọt nước rơi qua ngọn lá thấm vào lòng đất
Rất nhẹ thôi, như tiếng con chim gì kêu trong chiều nắng tắt
Tôi khẽ khẽ than hôm nay tôi cô độc thế nào
Cũng tưởng có người thì sẽ chẳng làm sao
Cũng tưởng mình chả cần những gì cao xa ấy
Cũng chẳng ngờ có lúc tháng ngày cứ trôi qua mỏi mòn như nước chảy
Cho tôi nhỏ vài giọt nước mắt có được không?

Chẳng ai có thể than với cái bóng của mình
Nên khi tôi cần - chỉ một chút thôi - người đừng bỏ đi như thế
Có được không?


Cuối mỗi đoạn đường

Cuối mỗi đoạn đường đều có một chiếc gương
Khi ta đến chỉ gặp bóng mình trong đó
Từ xa cứ ngỡ là ai

Không còn đường để đi tới trước
Từ xa nhìn cứ ngỡ đường dài

Đứng lại hay quay lui?
Chân mỏi mệt rồi
Đã đi qua một đoạn đường rất dài rất dài
Dù cuối cùng cười với mình chỉ là chiếc bóng trong gương thì sao?
Dù tương lai chỉ là phản chiếu của những ngày đã qua thì sao?

Cuối mỗi đoạn đường đều có một chiếc gương
Chỉ để người bắt đầu đi ảo tưởng
Nhưng khi đứng trước gương, thất vọng, rã rời và giận dữ
Có ai lựa chọn đập vỡ chiếc gương để biết liệu sau đó còn có đường đi?

Vì sợ sau gương chỉ là bóng tối?
Hay vì chí ít người ta cũng đỡ cô đơn dù biết đó chỉ là chiếc bóng của mình?

Ru

Ơi à ơi
Ngốc con bé bỏng
Xứ lạ quê người mẹ không có võng
Nên nằm giường ru con à ơi

Ơi à ơi
Con đường ngoài cửa sổ vắng thưa rồi
Thương con thèm người như con ong thèm mật
Mẹ sợ nắng sợ gió sợ mưa sợ cả những điều khó khăn vụn vặt
Mà biết đâu rằng con chỉ sợ cô đơn
Mà biết đâu con chỉ cần bước chân ra đường
Cười và nhìn và vẫy tay và ê a những từ chưa biết nói
Ngày lút cút trong nhà lẻ loi đến tội
Đêm về con mơ gì?


Ơi à ơi
Ngày hôm nay cuối cùng đã ra đi
Ngày mai sẽ tốt hơn con nhỉ





Xì chét

Xì chét nà. Tự nhiên thấy mình cứ lang thang lòng vòng chả biết làm gì, chả muốn làm gì, là biết xì chét gùi.

Nhớ tới blog của bạn. Vô blog của bạn, thì nhớ ra blog đóng cửa bữa rày.

Hì, dù sao cũng thấy dễ chịu hơn chút.

Tính viết cái này để nói bạn biết, blog của bạn có khả năng làm giảm xì chét.

Không được khỏe

Tính viết cái gì đó, muốn viết lắm. Nhưng mà viết rồi xóa, xóa rồi viết, rồi xóa.

Nhức cái đầu. Chả biết vì mắt kiếng mới nặng quá, vì nắng chiếu vô chỗ mình ngồi, hay vì cái gì nữa.

Thời tiết đảo điên. Bữa thì ấm và mưa. Bữa thì nắng và lạnh. Hôm qua nắng và mưa. Hôm nay nắng và gió kinh khủng.

Combo nào thì cũng không dám mang Roo con ra ngoài chơi, sợ nó bịnh. Tội nghiệp Roo con đứng bên cửa sổ nhìn ra công viên, đợi có người đi ngang. Có khi nó vẫy tay với các anh chị đi học về, mà anh chị thì xa quá không nhìn thấy Roo.

Roo con thèm người. Mình thì thèm thấy một Roo con vui vẻ chơi đùa ngoài sân, hoặc ở thư viện, chứ không phải là sau cửa kiếng và trong bốn bức tường.

Thôi ráng ít bữa. Giờ ông trời ổng đang không được khỏe.

-----------

À còn một chuyện dzui dzui. Hồi xưa coi phim thấy hay có mấy bài hát cầu mưa. Giờ bên này nghe bài hát cầu đừng mưa. Nó như dzầy:

Rain rain go away
Come again another day
Roo Roo wants to play
Rain rain go away.

Khi con cười

Khi con cười
Những giấc mơ hồi sinh
Mẹ thấy ngày hôm qua thật sự là dĩ vãng
Mẹ thấy ngày hôm nay nắng rạng
Ngọn cỏ vừa cắt xong đã lại đâm chồi

Khi con cười
Mẹ thôi nghĩ về cuộc đời
Về những bất công, những hiểu lầm, những loanh quanh tính toán
Dù con chưa biết hai cộng hai luôn luôn là bốn
Nhưng con biết yêu thương và không biết giả vờ
Đối với con trắng đen không lẫn lộn bao giờ
Nên người lớn sẽ phải xấu hổ nếu chơi trò hai mặt
Sẽ tự ăn năn nếu làm sai cả những điều nhỏ nhặt
Vì ánh mắt con luôn trong trẻo dõi nhìn

Khi con cười
Mẹ thôi cô độc một mình
Cũng như hồi xa xưa mẹ thủ thỉ sẻ chia với con lúc trong bụng mẹ
Cái đầu bé nhỏ chắc không hiểu nhiều đến thế
Nhưng tình yêu luôn là một lời an ủi dịu dàng
Mẹ biết con yêu mẹ từ những cái rất bình thường
Như khi con chia cho mẹ cái bánh chỉ còn một mẩu
Mẹ cất mẩu bánh vào lòng như cất từng vụn ngọt ngào quá khứ
Sau này mãi mãi mang theo

Khi con cười
Thế giới này đẹp biết bao nhiêu
Nên mẹ viết những dòng này chỉ để nhắc mình đừng làm con khóc.


Cảm xúc

Bạn kiu mình ráng tìm lại cảm xúc để làm thơ lại. Tạm gạt qua một bên cái vụ mình có muốn làm thơ hay không, chỉ bàn vụ cảm xúc.

Như mình nói, dạo này cảm xúc của mình bị chai. Thiệt ra mình có hơi tự dối lòng. Cảm xúc thì có. Buồn, giận, chán chường, mệt mỏi, buông xuôi, đổ lỳ, quạu, ...

Những cảm xúc đó, làm thơ được không?

Mình nghĩ là không. Tại chúng nó không hề đẹp.

Mình biết là không đẹp, nên mình cố hết sức để gạt tụi nó qua một bên mà sống tiếp cho bình yên. Vậy nên đành phải tự bảo mình không có gì đâu, chả có gì buồn.

Khi nào mình thấy yêu đời trở lại, mình sẽ thử viết lại một cái gì đó hay hay, bạn ha!

Mùa đông mưa

Chen lẫn trong những ngày nắng lạnh là những ngày mưa.

Nắng mùa đông thiệt dễ chịu, nhưng lừa phỉnh người. Mình trúng gió mấy lần trong những ngày nắng. Cứ thấy nắng thật vàng, gió thật lặng, thế là hí hửng chui ra ngoài trời. Một buổi thích thú vì cảm giác ấm áp tự do, đổi lại là một đợt trúng gió te tua. Vậy mà mình lại vẫn thích nắng, vẫn thích ra ngoài trời, coi bộ bản chất của mình là dễ bị cảm giác ấm áp lừa gạt.

Mưa mùa đông cũng dễ chịu, một kiểu khác. Trời âm u, lạnh lạnh, tê tê. Cảm giác cũng tê cứng. Không buồn, vì có mưa là cây cỏ sinh sôi, sáng mai ra sẽ lại thấy một búp non mới mọc lên. Không vui, vì ... có gì đâu mà vui? Nhìn mưa, biết chiều nay ta ở trong nhà. Biết lát nữa mình sẽ lại ôm Roo con ngồi chỉ chỏ "mưa kìa con". Biết Roo con ôm trong lòng rất ấm, và cái mặt cười te te của nó rất thương.

Mưa mùa đông dễ chịu vì hai ba bữa nữa sẽ không phải tưới cây, và cái bồn nước sau nhà sẽ đầy. Xứ gì mà nước mắc mỏ như điên. Nước uống được, mang tưới cây cứ có cảm giác như mang nước suối đi tưới. Lãng phí một cách vô duyên vô cớ. Giờ có mưa, giống như được vài xu rơi xuống từ trời.

Mưa mùa đông dễ chịu, vì trong lòng cũng đã dễ chịu. Không cần vui, chỉ cần không buồn là được. Không cần nắng, vì mưa cũng tốt. Mình đã nói, nắng chỉ lừa phỉnh người.

Ừ mà cũng chỉ có nắng mùa đông lừa phỉnh người. Sau mùa đông, lại đến mùa xuân. Hy vọng tới lúc đó nắng không còn làm mình bịnh, để mỗi lần ra nắng được thấy vui trọn vẹn.