Nghĩ trong đêm



Hình như có khe hở nào đó trong góc phòng, hay trên cửa sổ
Cứ nằm yên là nghe gió
Lạnh lạnh gây gây trườn lên chân lên lưng
Lén lút như mụ phù thủy trong những truyện cổ Andersen ngày xưa
Đang cố ăn cắp điều gì đó
Ủ chuột con tròn xoe vào chăn
Lần lữa không muốn ủ chính mình tròn xoe vào chăn
Sợ trong giấc ngủ chuột con lại lăn ra
Một mình bé nhỏ lạnh cóng dưới bàn tay mụ phù thủy già

Hình như lũ dế không còn kêu vang trong đêm vắng
Ừ nhỉ hết mùa thu
Cỏ mọc xanh và mưa ướt đầm lũ rũ
Lũ dế giờ đi đâu?
Hay chúng bận rộn dọn nhà tránh lụt
Không còn dám nằm khểnh trong cỏ uống sương nhìn trăng cao mà hát
Hay chúng qua mùa yêu đương
Bản tình ca vứt bỏ bên đường

Hình như đêm nay lại mưa
Mùa này mưa nhiều quá
Cô bé con ngày nào nằm nghe mưa mà lung tung nhớ
Bây giờ đã lớn lên chưa
Bây giờ tất cả đều là ngày xưa
Mà lâu quá chẳng còn gì để nhớ
Dù là mưa có gõ suốt đêm ngoài cửa
Cũng chẳng gợi lên được nỗi niềm chi

Thỉnh thoảng chẳng nghĩ gì
Tiếng chuột con ho lục khục vào đêm trắng
Thỉnh thoảng chẳng nghĩ gì
Ôm chuột con ấm mềm ngủ ngon đến sáng
Thỉnh thoảng chẳng nghĩ gì
Đọc truyện cho đến khi mắt và tim đều buồn ngủ rã rời
Để mặc vầng trăng một mình ngoài cửa sổ đếm chơi
Một ngày, một tháng, một năm…

Một ngày, một tháng, một năm
Mười năm
Hai mươi năm
Ngày nào đó mình tóc sương chân mỏi
Trăng còn lạnh không?

Thỉnh thoảng thấy đời hạnh phúc

Vậy cũng đủ rồi

Tigon

Có người nhắc hoa Tigon, lại còn up cái hình đẹp quá xá, làm mình nhớ hoa Tigon ngày xưa.

Ngày đó, trong cái xóm nhỏ nghèo đầy đất đỏ, có con nhóc suốt ngày đi tìm các ngóc ngách mới, các loại cây, loại hoa mới. Cái nhà ở ngay góc quẹo có giàn tigon phủ trên đầu cửa lớn, hoa hồng li ti quấn quýt.

Cái cây gì mà đẹp, lá xanh tươi non, hoa hồng như ráng mây chiều phơn phớt, những sợi tua lò xo mảnh uốn lượn nhìn như trong truyện tranh cổ tích hay vẽ mấy dây leo. Tò mò tìm hiểu, có người gọi dây tơ hồng, có người gọi hoa tigon.

Con bé không chấp nhận tên dây tơ hồng, mặc dù hồi đó đám cưới nào người ta cũng ráng gắn một mớ hoa tigon lên cổng chào lá dừa. Nó biết dây tơ hồng là cái dây leo màu vàng vàng dài dài hay quấn lên mấy cái cây trong xóm, ở nhờ ăn bám. Tigon là tigon, không phải bởi vì nó kiêm thêm chức năng trang trí đám cưới mà lại đổi tên cho nó.

Hồi đó có lần đọc bài hai sắc hoa tigon, cái gì mà hoa dáng như tim vỡ, nó về nhìn, chả thấy giống. Cái gì mà màu hoa trắng là chút lòng trong chẳng biến suy, màu hoa hồng như máu ứa, không giống tí nào cả. Màu tigon trắng dịu nhẹ, hiền lành như sương. Màu tigon hồng thì mềm mại dịu dàng, không buồn không gắt.

Ngày nào đi qua cũng ngắm, cũng hái hoa tigon. Hái một bông thôi. Có mấy trăm bông hoa treo trên đầu tường đó, nhưng vẫn không nỡ hái nguyên một nhánh. Hoa héo nhìn thương. Hoa tigon ép vào tập, như ngôi sao hồng nhỏ, như những ước mơ ngốc nghếch của cái thời còn chưa biết gì.

Tự nhiên nhìn hình hoa tigon, lại nhớ về hoa tigon trên bờ tường ngày trước. Quen thuộc như hôm qua mới nhìn xong. Mà xóm nhỏ giờ xa, cái thời ngốc nghếch cũng xa. Chớp mắt, đã hai mươi năm. Chợt nhớ lâu lắm rồi, mình không còn nhìn thấy ở đâu một hàng rào tigon hồng.

Cảm xúc

Tự nhiên đọc cái bài của bạn tui nói về tình iu, đại khái tui hiểu là nên tự mình iu chứ đừng đi học người khác iu, rồi tự nhiên nhớ ra một vụ khác, chả biết có liên quan tới tình iu thiệt hông. Kể bạn tui nghe chơi.

Rằng cái vụ đó, tên nó là cảm xúc.

Nói là không liên quan, cũng không hẳn, vì khi có cảm xúc đó người ta nghĩ là họ iu. Nói là có liên quan, cũng không rõ, vì rất rất rất nhiều người giương khẩu hiệu cảnh báo đừng lơ mơ lọt bẫy của mấy cảm xúc kiểu kiểu vậy, đó là hoocmon abcd gì đó, nó là trạng thái hưng phấn tinh thần gì gì đó, rồi sẽ qua đi, chứ không phải là tình iu thật sự.

Mấy bữa nay đọc một truyện mới, hài cười ặc ặc. Thỉnh thoảng lâu lắm mới có một đoạn tình củm lớt phớt. Mà tác giả cũng hay, tui cứ tưởng mình chai đá với mấy thể loại tình củm từ lâu lâu lắm, từ cái ngày bỏ hát nhạc tình ca chuyển qua hát nhạc chế, ai dè đọc mấy đoạn đó, nghe tim đau.

Sao tim lại đau? Mà đau sao?

À, ừ, không phải đau, mà là nghe tim co lại một cái, nghe hơi thở hụt đi một chút, có cái gì đó hơi hơi tê đi một lúc.

Cái cảm giác này, rất quen, rất xưa. Ngày xưa đã từng, giờ cũng không còn.

Giống cảm giác lúc mình ngồi trong phòng làm việc cuối tuần, chờ chờ chờ... và rồi một người nào đó cũng tửng tửng đi làm thứ bảy giống mình đẩy cửa bước vô.

Giống cảm giác lúc mình đau ngón tay, và người nào đó cầm ngón tay mình lên hỏi đau nhiều hông.

Giống cảm giác lúc mình lấy hết dũng khí dựa vô vai người nào đó, còn kêu "mệt quá cho mượn cái vai tí nha"

Giống cảm giác lúc người nào đó tự nhiên thò tay nắm tay mình...

Giống....

Là tổng hợp của mơ ước + lo lắng + sợ hãi + đợi chờ. Cái tổ hợp này nghe giống giống lúc đi thi, nhưng mà level phải cao hơn nhiều, mơ ước phải cháy bỏng kiểu như ước mình trúng vé số 100tr đô, lo lắng sợ hãi phải kiểu như đi thang dây qua vực thẳm trong đêm 30 không thấy tới ngón chân, đợi chờ phải như là cả một ngàn năm rồi mà thiệt ra mới có mấy phút, kiểu như chờ xe cấp cứu.

Èo, yêu cầu nó gắt gao rứa, cho nên đại khái càng càng càng khó đạt, cuối cùng thì cảm giác biến mất như bóng chim tăm cá, không những vậy còn là chim đã quay cá đã hấp, không còn đường quay về.

Vậy mà giờ đọc truyện lại có cảm giác đó, bạn tui coi, phải là quý giá chừng nào hông?

Tự nhiên tui hiểu cái cảm giác của mấy bà mấy cô khoái coi phim tình cảm. Chắc giống như tui, đọc đi rồi đọc lại một đoạn ngắn ngủn đó, cảm giác trái tim mình, óc mình, thần kinh mình lại rơi vào một trạng thái mà mình cứ tưởng chả bao giờ gặp lại.

Hei hei hei, đừng tưởng tui dễ bị truyện ảnh hưởng. Truyện Quỳnh Dao chữ nào chữ nấy chảy nước còn chưa làm gì được tui. Truyện tình cảm éo le lòng vòng của trung quốc hiện đại, manga, phim Hàn phim Hồng Kông các loại cũng chưa chắc làm gì được tui.

Tại cái truyện này, nhân vật ngốc nghếch quá chừng (ngốc như tui hồi xưa?). Tại cái truyện này, nhân vật đang đi qua cái cầu tổng hợp mơ ước + lo lắng + sợ hãi + đợi chờ mà tui đã qua từ lâu lắc?

Umm, không bàn là tại cái gì, do cái gì. Chỉ muốn kể cho bạn tui nghe, là tui tự nhiên thích đọc truyện đó quá. Giống như là tự nhiên đi ngang qua một khu phố lạ, khám phá ra nó có bán mấy món ăn vặt ngoài đường mà hồi nhỏ tui thích ghê gớm, giờ tưởng đã tuyệt chủng. Thế là cứ vòng qua vòng lại, ăn tới ăn lui.

Chỉ muốn kể cho bạn tui nghe, là tự nhiên tui nghĩ, hóa ra thật sự cảm xúc và tình iu không có liên quan gì tới nhau. Tại sao hả, vì tui đang có cảm xúc nè, nhưng mà là vì đọc truyện ặc ặc. Hóa ra đọc truyện có thể làm cho mình đau tim - đau một cách dễ chịu, khiến mình muốn đau hoài, còn ngoài đời tình iu khi đã trải qua chục năm thì hay làm mình đau lòng - tui không khoái kiểu đau này, nên cứ ráng ráng ráng luyện cho mình chai đi góc này, trơ đi góc kia, hy vọng đạt tới bản lĩnh trời sập cũng ngồi cười ha ha.

Chỉ muốn kể cho bạn tui nghe, là tự nhiên tui nghĩ, hóa ra cảm xúc và tình iu có cái gì đó liên quan gì tới nhau thiệt. Bởi vì sau khi có con, tui nghĩ, tui biết cái gì mới thật sự là iu rồi, cái gì là iu từ trong tim iu ra, iu từ sợi tóc tới ngón chân, từng ngày từng phút, từng giờ từng khắc. Nhưng mà giờ tui phát hiện ra, tình iu của tui với thằng Roo chắc chắn không bao giờ làm cho tui có những cảm xúc vậy hết. Vậy cho nên, có một cái gì đó rất khác giữa cái tình iu đẹp đẽ, thiêng liêng, cao cả mà mình có thể xây dựng, có thể cố gắng, có thể tích cực làm cho nó xuất hiện hoặc duy trì, với một thứ tình iu khác rất ngẫu nhiên, rất kỳ lạ, không lý giải được, không xây dựng được, không ngăn cản được, thứ tình iu có thể làm sinh cảm xúc, có thể làm tim người đau.

Mà nhân loại tiến hóa ngàn năm triệu năm, chắc cũng nhờ thứ tình iu có cảm xúc đó.

Nếu không có nó, thế giới này chắc khác. Chính phủ cứ mỗi ngày viết giấy gọi những anh những chị tới tuổi kết hôn, kêu về sống với nhau đi, học iu nhau cho tử tế vào. Cho học thêm một lớp dạy cách xây dựng và bồi dưỡng tình iu, phát thêm cuốn cẩm nang 101 bí kíp giữ gìn tình iu cao đẹp.

Ặc, viết tới đây tui giật mình, hóa ra chính phủ thì không cần làm, nhưng mà người người đang làm, nhà nhà đang làm. Iu nhau cưới nhau xong, sau ít lâu lại phải lên mạng google coi làm sao iu tiếp.

Vậy là iu, hay là không iu?

Tui lại loop nữa rùi :D

Đồng dao tuổi già



Rong chơi rong chơi nhìn đời mà hát
Dòng người như kiến lầm lũi nhọc nhằn
Có khi nhìn lên trên đầu nắng gắt
Trời có thương người người có thương nhau

À ơi nghĩa tình à ơi bể dâu
Đổi thay thì mau đậm sâu thì khó
Ngày mai gặp nhau lại thành kẻ chợ
Lướt qua một lần ai nhớ được ai

Rong chơi rong chơi đường đã quá dài
Có người bạn cũ chồn chân mỏi gối
Ngỡ ngàng ôm con quên đời chìm nổi
Hạnh phúc hóa ra đơn giản dịu dàng

Nhìn lên mệt nhoài nhìn xuống đa mang
Nghĩ xa lo âu nghĩ gần phiền lụy
Người có bình yên như người vốn nghĩ
Tình có lâu bền như ước mơ không

Chớp mắt nửa đời mấy bận viển vông
Chẳng biết long đong hay là tự tại
Quá khứ là tấm gương khi nhìn lại
Chỉ thấy bóng mình mỗi lúc một xa

Thời gian đi qua

Là trong hóa đục hay đục hóa trong
Là buồn hóa vui hay mưa hóa cầu vồng
Mưa là thật cầu vồng hư ảo
Năm tháng dài chỉ còn mông lung

Khi thu về trên những ngón tay mềm



Mùa đuổi nhau chóng mặt
Qua một đêm bất chợt ngày se lạnh
Tinh mơ trời tối đen
Biết mùa về sao vẫn chưa quen

Con đường dài những buổi sáng nắng vàng ươm giờ gầm gừ mây xám
Bàn tay co ro chẳng biết chúi vào đâu cho đủ ấm
Chiếc giường buổi tối bỗng nhiên ngổn ngang nệm chăn
Bàn tay buổi tối vẫn co ro một mình

Bầy dế kéo đàn thê thiết ngoài vườn
Có phải thu về trăng cũng lạnh?
Sáng tỉnh dậy bàng hoàng hơn
Giấc mơ đã không đủ ấm

Nhìn thu về trên những ngón tay mềm
Thấy chúng sao mà cô độc

======================================

Bản chỉnh sửa của bạn tui 

Mùa đuổi nhau chóng mặt
Qua một đêm bất chợt ngày se lạnh
Tinh mơ trời tối đen
Biết mùa về mà vẫn chưa quen?

Con đường thật dài
Những sớm nắng vàng ươm giờ gầm gừ mây xám
Bàn tay co ro chẳng biết chúi vào đâu đủ ấm
Buổi tối chiếc giường bỗng ngổn ngang chăn nệm
Bàn tay vẫn một mình
Co ro

Ngoài vườn
Bầy dế kéo đàn thê thiết quá
Có phải thu về trăng cũng lạnh?
Sáng tỉnh dậy bàng hoàng
Giấc mơ cũng không hề đủ ấm

Thu về trên những ngón tay mềm
Cô độc.

Tám tháng ba



Tám tháng ba
Dòm người ta
Ôm lủ khủ
Quà với hoa

Dòm lại ta
Tay trống hoác
Người xơ xác
Oy cuộc đời

Quà đi đòi
Hoài chả có
Nhà mình khó
Chồng mình khô

Ôm con thơ
Buồn thấy oải
Ai biểu dại
Dòm người ta

Sáng nay ra
Trời ngập gió
Kệ cha nó
Tám tháng ba

Music, I love music

Sáng hai vợ chồng vừa chạy xe vừa nghe nhạc

Nghe bài Eternal Flame:
- Bữa nóng cháy rừng vừa rồi, mấy ông lính cứu hỏa mà nghe bài này chắc khóc tiếng Miên quá!

Nghe bài Promises don't come easy: "Then I woke up one day and found you've on your way, leaving nothing but my heart behind"
- Biết sao cái cô hát bài này đau khổ dữ vậy hông?
- Sao?
- Tại bị ảnh mang tiền bạc nhà cửa đi hết sạch rồi.

Nghe bài Saving all my love for you
- Hei hei, hình như là bồ nhí ha
- Ờ đúng rồi
- Vậy mà cũng la làng to dữ!
" You used to tell me, we'd run away together
Love gives you the right to be free
You said be patient, just wait a little longer..."

- Ngu quá! ông nào ngoại tình chả nói vậy!
" Cause tonight, is the night for feeling alright
We'll be making love the whole night through"

- (Gấu cảm thán) sung quá!

Oy âm nhạc lẽng mẹn của tui :D

Nhảm - vợ chồng luật sư

Q: vì sao hai vợ chồng luật sư sẽ không bao giờ cãi nhau?
























A: vì cả hai đều quen phải được trả tiền mới cãi.

Đất nước



Vì sao lại chọn sống ở một đất nước này mà không phải là một đất nước khác?

Vì sao, không biết nữa. Vì cái hộ chiếu có thể đi rất nhiều nơi mà không phải xin visa? Vì trường học tốt, bệnh viện tốt, giao thông tốt? Vì con nói được tiếng Anh? Vì các chế độ xã hội bảo đảm cho mình lỡ có thất nghiệp vẫn không chết đói? Hay vì cái gì khác?

Trừ vụ hộ chiếu ra, mấy cái khác có vẻ trật lất hết cả. Ở VN nếu có tiền, dễ học trường tốt hơn, dễ được chữa bệnh hơn. Giao thông thì hên xui, bên kẹt xe máy bên kẹt xe hơi, cũng rứa. Ở VN nếu có tiền, con đi học tiếng anh từ nhỏ thì cũng nói được tiếng Anh.

Cái vụ trợ cấp xã hội có vẻ hay ho. Nhưng mà qua rồi mới thấy, chính mình không cam tâm sống lay lắt bằng tiền trợ cấp. Cũng phải ráng đi làm để sống với người ta. Làm rồi thì … đóng thuế. Ờ mà thuế chỗ nào thì cũng cắt cổ như nhau. Quan nơi nào cũng xấu xí như nhau. Dân nơi nào cũng kêu ca như nhau.

Tự nhiên thấy cái vụ trợ cấp xã hội nó không còn quan trọng nữa. Nhưng vẫn thấy xót ruột khi nghĩ tới ở VN không có trợ cấp, người nghèo thì nghèo thảm thương. Rồi tự nhiên nghĩ người nghèo bên này thì sao hỉ, hình như mình chả quan tâm gì mấy.

Tha hương, là khi thấy mình sống ở một nơi mà lại chỉ quan tâm, chỉ xót ruột, chỉ cầu chúc tốt lành cho những người dân ở một đất nước khác.