A shoulder to lean on

Chủ nhật, cô bạn Trung Quốc nài nỉ vịt cùng đi nhà thờ.
Cô TQ có anh bạn trai người Hàn, cũng là bạn thân của vịt. đi nhà thờ có bố cậu bạn đi kèm, nên cô bạn hãi không dám đi một mình. Vịt chối mãi đến khi nghe "for our future" thì đành chịu. Lỡ tương lai họ có bề gì lúc đó mình lại ân hận, hehe...
đi rồi về. Cô bạn mệt phờ dựa vai vịt ngủ. Con vịt ngồi im không dám nhúc nhích, mỗi đoạn đường gập ghềnh lại sợ cô bạn bị xóc không ngủ được.
Một bên đường là hồ, lặng sóng và mênh mông.
Cậu Hàn nhìn qua kính chiếu hậu, hỏi "What are you thinking?"
Vịt giật mình : "Nothing..."

------
Nếu không có ông bố đi theo, nếu cả ba tên đang ngồi trên xe bus, cô bạn sẽ không cần dựa vai vịt ngủ...
Từ hồi sang Korea, con vịt đã quen ngủ trên xe bus. Ghế thấp cao cỡ nào cũng có thể nghẹo cổ ngủ tỉnh bơ, không cần tựa vào ai...

------
Bao giờ mới gặp lại bờ vai thân thương ngày xưa?

Hôm pừ lơ sừ

Suwon chả có một cái chợ làm vốn. Cho nên mua sắm từ con cá đến cây kim đều phải vào siêu thị. Cứ mở tủ lạnh mà thấy "trống vắng chiều nay" thì bà con ta rủ nhau đi Homeplus.

Homeplus theo cô giáo tiếng Hàn giải thích thì vốn là cái siêu thị bán đồ giá rẻ, dân VN làm biếng nên gọi tắt là Home+, dân Hàn vốn chăm chỉ siêng năng nên gọi dông dài là Hôm pừ lơ sừ.

Home+ có một tầng bán thức ăn, một tầng bán nhu yếu phẩm, một tầng bán đồ gia dụng và quần áo không xịn lắm, một cho quần áo xịn. Ba trong số bốn tầng đó bọn SV chỉ dám bén mảng đến khi túi rủng rỉnh tiền học bổng. Nhu yếu phẩm thì nếu thiếu kinh nghiệm mua sắm cứ nhắm ngay chú nào made in Home+ mà tóm, đảm bảo giá rẻ nhất hội, chất lượng cũng tạm chấp nhận.

------------------------------------

Hai tám tết, ngồi gõ máy tính mãi cũng buồn nên dzịt quảy balô đi chợ. Chu choa là đông. Khí thế mua sắm tưng bừng. Số lượng nhân viên đứng chào mời giới thiệu sản phẩm cũng nhiều gấp đôi bình thường. Nhờ vậy mà sau khi đảo qua đảo lại mấy vòng dzịt đã nếm được vô số món họ nấu tại chỗ cho khách hàng nếm thử. Chắc cũng bù được số lượng đạm thiếu thốn bữa rày.

Cuối cùng cúng chọn được một bịch rau giảm giá, quýt giảm giá và bánh mì giảm giá. Hơi cũ một tẹo nhưng còn lâu mới quá đát. Lúc trả tiền, tội nghiệp chị thu ngân bối rối khi bị chìa cho một túi nylon toàn tiền xu. Hehe, chị thông cảm, em mổ heo làm tiệc cuối năm...


Chuyện linh tinh - 1

Lúc đi lên cầu thang, mình thấy có hai cha con đang chuẩn bị xuống thang.

Cô bé con khoảng 4-5 tuổi, trông rất xinh, mang đôi giày patin màu hồng. Loại giày chỉ có một hàng bánh xe, đi không khéo rất dễ ngã. Mình tự hỏi không biết cô bé sẽ xuống thang như thế nào với đôi giày patin đó.

Cô bé nhìn những bậc thang và kêu nho nhỏ vẻ hoảng sợ. Nhưng ông bố vẫn dắt tay con gái từ từ xuống thang. Cô bé con níu tay bố, đặt từng bước chân lập cập. đôi giày patin dài quá vướng vào bậc thang phía trên khiến cô nhóc suýt té mấy lần. Nhưng rồi họ cũng đã xuống hết lượt bậc thang đầu tiên.

------------------------

Bên này người ta chăm sóc trẻ con như vậy. Không ấp ủ nuông chiều như ở VN. đi trong siêu thị, thấy mấy đứa nhóc bé xíu bị ngã là chuyện bình thường. Ở VN, nếu một thằng bé ngã, mẹ nó sẽ ôm chầm lên mà xuýt xoa, còn chú nhóc thì sẽ nước mắt ngắn dài. Bên này, người mẹ chỉ nhìn, và cậu nhóc tự mình lồm cồm bò dậy, lại chạy tung tăng như không có gì xảy ra.

tiny things

Có những hạnh phúc bé như cây kim ...

vd như người bạn mua cho mình một lon nước, đúng cái loại duy nhất mà mình thích (trong vô số loại nước trong cái máy bán nước giải khát tự động).

vd như một lần tình cờ thấy trên bàn một người bạn hai viên đá thủy tinh mình tặng từ lâu lắm rồi...

snow and ice

Hôm nay đi họp ở một thành phố khác.

Buổi họp project giữa mấy cty. Thiên hạ nói toàn tiếng Hàn. Con dzịt ngồi ... ngủ. Gà gật một hơi dòm lên thấy giáo sư đang dòm ... mình. hix ...

Sau giờ giải lao, đang chuẩn bị gật tập hai thì cậu bạn Hàn huých tay chỉ ra ngoài. Tuyết rơi ... phòng họp trên tầng bảy, một mặt lắp kính. Nhìn ra thấy một trời tuyết bay mênh mông ...

tuyết rơi thì đẹp, nhưng đến tối khi nhiệt độ xuống dưới 0 thì mặt đường tráng một lớp vừa tuyết vừa băng trơn trợt. đi lên lab, leo mấy cái bậc thang đá đóng băng mà run lẩy bẩy. Hôm nọ ngã một lần nên hôm nay hơi trượt tí đã thót tim. đúng là "Once bitten, twice shy". Hay chỉ đơn giản mình là con vịt chết nhát ... :(

Chuyện nhí

không phải là chuyện nhỏ mà là chuyện nhí, chuyện bé tí nị, hehe ....

đi ăn với vợ chồng giáo sư. GS giải thích cái menu, mình thắc mắc sao cái nhà hàng chi nhìn sang rứa mà có mỗi hai món bò và cá. Khó cho cô bạn không ăn được cả bò lẫn cá, chưa biết chọn làm sao.

Tự dưng thấy GS lật cái menu sang một trang khác, và hỏi vợ (bằng tiếng Hàn), mấy món này thì sao.

GS phu nhân cũng trả lời (bằng tiếng Hàn): không không nó mắc lắm.

Một lúc sau, cô bạn quảng cáo với GS là mình đang học tiếng Hàn. Chả biết GS có nhột không, hehe...

Cũng cần giải thích chút là GS chỉ mời mấy đứa con gái ăn cơm thôi. Lab có 5 đứa con gái nên GS kham nổi, nếu mời cả con trai đến hai mươi người, GS chịu sao thấu.

Bún xào

Tự dưng ngồi đọc các bài viết về món ăn Việt Nam, lại nhớ món bún xào...

Cái món bình dân nhất trong số các món bình dân, và có lẽ chắc chỉ Sài Gòn mới có. Bất cứ một cái chợ nào cũng có ít nhất một hàng bún xào. Nhưng phổ biến nhất là những gánh bún bán rong, thường thấy ở những góc đường hoặc khu xí nghiệp. Giá cả cũng rất thoải mái, thường hai nghìn một phần bún có đậu phụ, nếu sang thì thêm một nghìn hai ba cái chả chay thơm thơm.

Nhưng tìm được một hàng bún xào ngon rất khó. Bún ngon trước tiên phải có nước chấm ngon. Nước chấm phải thật vừa ăn, có thể hơi mặn một tẹo cho thêm đậm đà, nhưng nhất định không được chua quá, không được lạt quá hay ngọt quá. Thêm vị ớt cay cay, nếu là thứ ớt tồi thì cũng có thể làm nước chấm bị chua và mất ngon. Mười gánh bún thì may ra chỉ được một gánh pha được thứ nước chấm ăn vào là muốn húp sạch mới thôi.

Nguyên liệu làm bún xào đơn giản vô cùng. Bún gạo, rau cải ngọt, giá, cà rốt xắt sợi. Toàn những thứ mát và nhẹ bụng, nên ăn không ngán bao giờ. Nhưng bún phải vừa mềm, không cứng không nát không chua. Rau giá cà rốt đêu phải xào vừa chín, còn giữ được màu bắt mắt. Rắc thêm một ít đậu phọng giã nhỏ cho thêm vị thơm thơm giòn giòn, và mấy lát đậu chiên. Chan nước chấm. Yummy ~~~

Cũng phải nói đến chả giò chay. Không hiểu sau ăn với bún xào người ta dùng chả chay mà không ăn chả mặn. Có lẽ ban đầu món này là món chay thì phải, vì nước chấm cũng là tương chứ không phải nước mắm như phần đông các món khác. Chả giò chay ngon phải được làm nhân thật khéo, thơm bùi vị tiêu, khoai lang, đậu xanh (và không biết những thức gì nữa, hihi), nhân nêm thật vừa, lớp bánh phải mỏng giòn. Không có vị ngọt của thịt nên nhất thiết phải thơm. Có gánh bán chả rất rẻ, nhưng ăn nhạt nhẽo chán ngắt.

Món bún xào gắn với nhiều kỷ niệm. Thuở lớp mười, buổi sáng hay chạy ra chợ mua một nghìn bún ăn là vừa no. Thỉnh thoảng chơi sang mua thêm hai cái chả nhâm nhi là đủ bắt đầu một ngày hạnh phúc. Năm lớp mười hai về nhà ngoại ở, hàng bún xào thành quá khứ. Cũng phải đến năm năm sau, khi đã ra trường đi làm, mẹ mới phát hiện ra một hàng bún xào ngon gần như ngày trước. Chủ nhật mẹ đi chợ hay mua về cho một phần. Mà cái hàng đó ngon quá nên hễ đi chợ khoảng tám giờ đã hết veo.

Rồi khi anh và em phát hiện ra một gánh bún rong có món chả khá ngon và nước chấm được coi là vừa miệng. Buổi sáng anh chở em đi làm hay ghé qua. Chị bán hàng trông nhỏ nhắn dễ thương, biết em thích ăn chả nên thỉnh thoảng vẫn dành lại hai cái khi mình đến muộn. Đến công ty hai đứa chia nhau một phần ăn, coi như có chút gia vị để bắt đầu một ngày.

Bây giờ ngồi nhớ món bún xào, không biết là nhớ món ăn hay nhớ những ngày thơ ấu cơ cực đã qua, nhớ tình thương bao la ân cần của mẹ. Cũng có thể là nhớ cái eo xèo của khu chợ chung cư cũ, nhớ những buổi sáng tinh sương hai đứa chở nhau dọc con kênh soi bóng bình yên, nhớ nụ cười hiền của chị bán hàng, nhớ cô bạn cùng cty và cùng cả tâm hồn ăn uống. Và cũng có thể là … nhớ anh lắm, anh biết không...

Lazy

Buổi sáng lười biếng, ăn rồi lại ôm cái máy tính ... Thậm chí chả buồn mở cửa sổ.
Cho nên căn phòng âm u ... cho nên cứ nghĩ là trời đất cũng đang lạnh lẽo và âm u như vậy.
Nhưng vừa thử nhìn ra ngoài ... Trời nắng rực rỡ.

Mùa đông chưa có tuyết cứ khô queo và trụi lủi. Những ngọn đồi trơ trụi, cây cối khẳng khiu. Lạnh đến tê nhức cả đầu.

Hôm thứ hai trời mưa. Có con vịt ngốc đứng chờ xe bus lâu quá chừng lâu dưới trời mưa. Lạ một nỗi chỉ thấy hơi cong cóng một chút. Những vòm cây trơ trụi không giúp được tí nào trong chuyện che mưa. Nhưng khi nhìn kỹ thì ... chao ơi là đẹp, những cành cây rắc đầy mưa long lanh như một vòm sương thủy tinh.

mọi chuyện dường như đều có thể ẩn chứa một điều gì đó tốt lành, nếu mình nhìn bằng đôi mắt khác...

Sunday night

Tonight is like every other Sunday nights. There's no one in my lab. But i don't feel lonely ...

Let the music heal your soul ... It was not the music but you healed my soul by your sweet love.

My sadness has gone. My stress has gone. Now I can cope with anything.

What can I do...

... to smile
... when all of my smiles are on my face, not in my heart.

... to forget
... when i have a special ability to remember every tiny things, and my mind is not a hard disk so i can easily press delete.

... to go on
... when all i want to do is turning back. The happy sets are behind.

... to work
... when i can't focus on anything. Oh my... now i don't want to work at all ...

... to be happy
... what is the happiness ? it's just something we feel inside, rite ? What can i do when i have tried to do many things and then the feeling is still the same ?



fall color Posted by Hello

way to space center Posted by Hello

autumn
 Posted by Hello

reflexion Posted by Hello

Meditation Square


»ç»öÀÇ ±¤Àå Posted by Hello

colors of momiji


°¡À»ÀÇ Àü¼³ Posted by Hello

Facts

You can't be alone unless you want to be alone.

The true freedom is not free from anything else but ourselves.

dandelion



Một năm ở đây có rất nhiều mùa hoa đi qua. Khi băng tan, những cành cây vẫn còn khô cong chưa đâm chồi thi` hoa fosythia nở đầu tiên, viền cái màu lơ thơ vàng lên ven đường. Rồi một mùa xuân rực rỡ với anh đào, mộc lan, đỗ quyên, hồng, cẩm chướng... Mùa hè với những giàn hoa đậu tím và lạc tiên. Giữa hè, Rose of Sharon (một loại dâm bụt) nở khắp các hàng rào. Rồi thì hướng dương và cúc quỳ, cúc dại đủ màu và lan đất tím xanh, thạch thảo, cúc cánh bướm vàng rực, cúc cánh chuồn đỏ mượt như nhung... Mãi đến cuối mùa thu vẫn còn hoa nở.

Có lẽ trong số đó bồ công anh là loài hoa bình thường nhất. Nở quanh năm chỉ trừ mùa đông. Mọc lẫn trong cỏ. Khi hoa nở trông như một bông cúc vàng, nhỏ bé nhưng cứng cáp. Rồi khi những cánh hoa rụng hết, đài hoa bung ra thành một quả cầu lông trắng, bao gồm hàng trăm cái dù lông bé tẹo. Và hoa chờ một cơn gió thổi qua để những chiếc dù nương theo mà bay lên trời xanh ...

Có người gọi bồ công anh là dấu chân của nắng, vì cái màu rực vàng điểm xuyết trên đồng cỏ xanh.

Có ai nghĩ đó là một loại hoa bé nhỏ nghèo nàn mà kiêu hãnh. Loại hoa duy nhất có thể trút hết mình vào gió mà lang thang khắp bốn phương. Loại hoa duy nhất không cần sắc hương, không cần bàn tay chăm sóc, tự mình nuôi một giấc mơ, tự mình gỡ bỏ những buộc ràng để bay lên khỏi mặt đất này ...

Posted by Hello

Momiji

Thương ai hở momiji
một năm hai lần lá đỏ
nhớ ai nên nỗi ngậm ngùi
sao không vô ưu như cỏ

gom hết sắc màu của gió
thắp lên hơi lạnh của trời
lá đỏ như bàn tay vẫy
gọi gì khi tháng ngày trôi

trông gì giữa những phai phôi
dốc hết lòng miên miết cháy
chuyện xưa thì cũng xưa rồi
cổ tích thôi đừng thức dậy

chao xuống trong chiều thu ấy
mong manh một sắc nắng tàn
momiji ơi đừng khóc
kẻo buồn đỏ cả thời gian …




đồng dao mùa thu ...

Rồi thì em đi mất
Mùa thu ngơ ngác vàng
Chỗ ngồi em rêu phủ
Hương tóc còn chưa tan

Em đi chi mà vội
Băng qua cả cõi người
Bây giờ nơi cuối đất
Tôi ôm đàn hát chơi

Rằng thôi thế thì thôi
Mắc mớ chi mà nhớ
Mắc mớ chi nụ cười
Buồn như bong bóng vỡ

đâu có ai mắc nợ
Tình yêu trả lại rồi
Trả hết đêm dịu ngọt
Trả hết ngày yên vui

Trả gió thốc qua trời
Trả mùa rưng rức nhớ
Hoa thạch thảo ngậm ngùi
Tím giữa chiều nắng lỡ ...