Chuyện của số 1

Một, tiếng Anh là one, tiếng Hàn là il, tiếng Trung Quốc là nhất. Đơn giản nó chỉ là con số. Ít ỏi nhất trong tất cả các số. (dĩ nhiên, nó vẫn còn lớn hơn số không, nhưng điều đó không tính. Không nên so sánh giữa cái có và cái không có).

Một, cũng có nghĩa là đơn, là duy nhất. Khi người ta muốn nói về cái gì đó đơn độc lẻ loi, người ta nói "một...". Trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ. Những thứ cao ngạo là những thứ lẻ loi.

Có những thứ trên đời mình chỉ có thể có một. Chỉ có một người mẹ, một người ông, một người bà, ... để mà yêu thương. Chỉ có một trái tim, một cái đầu, một bộ óc.... để mà suy nghĩ, mà chứa đựng cả cuộc sống cả trăm điều vạn điều vào đó. Chỉ có một lần đầu tiên chui ra từ bụng mẹ để bắt đầu một cuộc thăng trầm. Chỉ có một lần được nghỉ ngơi một cách êm đềm nhất, bỏ hết những âu lo và cả những yêu thương lại phía sau.

Có những thứ trên đời tưởng chừng rất nhiều, nhưng xét cho cùng cũng chỉ có một. Thời gian là vô tận, nhưng mỗi khoảnh khắc chỉ trôi qua một lần. Chỉ có một ngày sinh nhật tuổi mười lăm, một ngày sinh nhật tuổi hai mươi... Chỉ có một lần bước chân vào trường tiểu học, một lần đầu tiên gặp một ai đó, một lần sau cùng chia tay ai đó... Dù là sau này có thể gặp rất nhiều lần đầu tiên nữa, nhưng đã là với người khác mất rồi.

Có những thứ trên đời rất nhiều, nhưng chỉ có thể chọn một. Người ta thường chọn món ăn xong rồi lại thèm món của người bên cạnh, vì một lần chỉ nên ăn một bữa ăn. Dạ dày con người thường hẹp. Trái tim con người vốn cũng rất hẹp, chỉ có thể chứa được một người.

-------------------------------------------
Hoàng Tử Bé chỉ có một. Trăm năm ngàn năm sẽ không bao giờ có một hoàng tử bé thứ hai. Hoa hồng của hoàng tử cũng chỉ có một. Dù trên thế gian có triệu triệu khu vườn, mỗi khu vườn có trăm ngàn đóa hồng giống hệt nhau, cuối cùng cũng chỉ có một đóa hồng cậu đã chăm sóc, đã yêu thương, đã giận hờn...

Thế gian thì vô cùng. Ước mơ thì vô tận. Hoàng tử bé đi chu du khắp các thiên hà cuối cùng vẫn đau đáu nhớ về cái hành tinh bé nhỏ của mình. Sự trở về khó khăn và đau đớn. Hoàng tử bé thật có quay về được không? Có phải bao giờ cũng trở về được đâu...

--------------------------------------------
Số một cũng có nghĩa là nhất. Có cái nhất, vì có nhiều. Có cái nhất, vì không thể đồng đều. Mặc dù không phải lúc nào cũng dễ quyết định cái nào là nhất. Có những cái nhất chỉ trong một khoảnh khắc, bước sang khoảng khắc khác đã phải nhường ngôi. Vị trí cao nhất thường là vị trí bấp bênh nhất.

Bạn yêu thương điều gì nhất trong đời?

--------------------------------------------
Cái làm cho tôi tò mò nhất từ bé đến giờ là lý thuyết về lỗ đen vũ trụ. Cái gì phía sau đó? Không ai biết. Đã rơi vào đó, không thứ gì, kể cả ánh sáng, có thể thoát ra.

Giả sử, chỉ là giả sử thôi, có ai đó đoan chắc với bạn, rơi vào lỗ đen vũ trụ bạn sẽ không chết, mà trở nên hạnh phúc nhất đời, cảm thấy được những niềm vui trên đời này không có, sống được một cuộc sống khác mà mỗi khoảnh khắc cũng đáng giá cả một cuộc đời. Chỉ có điều là vĩnh viễn không thể quay lại được. Bạn có bước vào đó không?

99,99% sẽ trả lời là không. Tôi cũng vậy, tôi trả lời không. Mặc dù cuộc sống bây giờ chỉ tạm bình thường.

Giả sử ngược lại, bạn rơi vào đó, người bạn yêu thương nhất sẽ được hưởng cuộc sống thần tiên ấy, niềm hạnh phúc bất tận ấy, bạn có bước vào không?

Tôi gật đầu. Nhưng rồi tôi phải suy nghĩ xem chọn ai để làm người được hưởng hạnh phúc ấy.

Thật khó. Hóa ra bạn không thể mang cả cuộc sống mà trao hết cho một người.

-------------------------------
Số 1, là duy nhất, là độc đoán, là bướng bỉnh, là cố chấp.

Mọi thứ bắt đầu ở nó. Nhưng không thể mãi là nó.

Có khi phải là nó. Có khi tự hỏi vì sao phải là nó.

Cuộc đời chứa đầy những số 1

Trăm ngàn triệu triệu số 1 chỉ tạo nên có một cuộc đời....

Linh tinh n+4

Sáng hôm nay vô cty thấy vắng hoe. Ngồi (tranh thủ) chơi bời nãy giờ vẫn chưa có một ai vào. Bà con hôm qua nhậu xong rồi ngủ khiếp quá hix hix ...

Từ hồi sang Hàn, mình nhậu nhẹt nhiều hơn. Tập thể dục thì ít. Nhan sắc xuống cấp như cái đồ thị y=1/x :(

huhu...

n+3

lại chờ đợi để rồi thất vọng ...

cái cảm giác đó ... mình mãi vẫn không chịu được.

Nhưng mà cũng đáng đời mình lắm .... :(

Bên kia cuộc đời

Đọc một truyện ngắn. Lại nhớ ông. Bao lâu rồi, thỉnh thoảng lại nhớ. Nhớ nhất là cái cách ông đá vào chân mình để gọi mình dậy đi học. Hồi xưa cáu vì chuyện đó biết bao. Bây giờ ... chắc trên đời này không còn ai gọi mình dậy theo kiểu đó nữa.

đừng khóc đừng khóc ...

ông đang làm gì bên kia cuộc đời?

Cho đến bây giờ, con vẫn còn ở xa quá. Nên mất mát vẫn chưa rõ rệt. Con sợ cái lúc trở về nhà. Ai còn nghe vọng cổ, nghe tình anh bán chiếu, nghe võ đông sơn giã biệt bạch thu hà? Ai thức nấu ấm nước cho bà lúc 5g sáng? ai xem world cup năm nay? ai ngồi trên cái ghế bố trông ra cửa? ai tưới cây mai ? ai giữ chùm chìa khóa có con dao xếp đã mấy chục năm trời? ai thu xếp giấy tờ hồ sơ của cả nhà? ai giữ cho con cái học bạ từ hồi lớp 1? rồi đây con trồng hoa phong lan nở hoa cho ai ngắm? con thành công cho ai vui ? con lấy chồng cho ai mừng ?

trong vali của con, còn một chồng tiền lẻ. Lúc con đi Hàn, ông cho để mang theo ra sân bay, phòng khi có cần làm gì. Ông đưa tiền lẻ để dễ tiêu.

con đi lâu quá, ông có chờ không? Sao ông nói với Hoa là ngồi chơi một lúc chờ con về? Những ngày đó, ông có tưởng là con chỉ đi đâu đó một lát rồi sẽ về ngay? mà con đi lâu quá ... mãi đến giờ con vẫn chưa về. ông có chờ không ?

gần năm tháng rồi phải không ông? hôm đó ngày sinh nhật Trúc. Con làm một cái bánh hình cây đàn. Con khoe với gấu ... và rồi ... Con trốn vào phòng khóc. Con cười toe toét trước mặt bạn bè. SN Trúc, con không muốn hắn mất vui. Con ngồi trên xe bus khóc. Bước xuống xe lại cười. Đi vượt lên trước mọi người thì khóc. Quay mặt lại đã cười.... Chưa bao giờ con biết mình có thể khóc vì buồn ...

Tại sao cho đến bây giờ, cái cảm giác mất mát vẫn chưa rõ rệt ?

Tại sao cho đến bây giờ, con vẫn khóc nhiều y như hôm ấy?

ông đang làm gì bên kia cuộc đời ?

Chuyện trên subway

Subway vào khoảng 6 giờ chiều ngày thứ bảy còn giống một hộp cá hơn là bản thân cái hộp cá mòi. Nó đứng ép sát vào một đầu băng ghế, cảm thấy mình bị xô đẩy từ cả hai phía. Những người tốt phước và nhanh chân kiếm được một chỗ ngồi thì đang thi nhau ngủ gà ngủ gật, mặc cho bao nhiêu cặp mắt ghen tị chung quanh đang mỏi mòn chờ họ thức giấc và xuống tàu, bỏ lại chỗ trống béo bở.

Nó thầm thở dài khi thấy bà cô đang ngồi ở đầu băng ghế ngủ say sưa, như để chứng tỏ là bà ta không hề có ý định rời tàu trước trạm cuối cùng. Lại đến một trạm nữa, đầu kia có một người đứng dậy. Và dĩ nhiên, ngay lập tức có một người chiếm chỗ.

Nó hơi ghen tị nhìn kẻ đó. Rồi giật mình nhìn kỹ lại lần nữa. Hóa ra hắn ta không đi một mình mà đi chung với một cô gái, và cô ta vẫn đang phải đứng, ô hô...

Gọi là hắn, vì cái mặt mất cảm tình không chịu nổi. Khoảng 30 tuổi. Tròn quay, hơi phị phị xệ xệ, trông không giống như người bị béo mỡ mà giống như có ai chơi ác bơm cho một ít nước vào khiến nó chảy nhão ra từ bên trong. Hoặc giống như một miếng bánh bao nguội đã bị nhúng nước. Hai con mắt híp cũng chảy xuống, nhìn dài dại, lại có vẻ ngu ngu.

Tả như vậy thì cũng hơi ác miệng. Chẳng qua là do nó có ác cảm với hắn ngay lập tức. Có ai đi cùng với bạn gái mà lại giành lấy chỗ ngồi trong khi bạn gái phải đúng không?

Ngồi xuống rồi, hai tay hắn bắt đầu hoạt động quanh vòng eo của cô. Cái mặt lò đờ ngước lên nhìn cô, càng có vẻ bệu xệu bệnh hoạn hơn. Vậy mà cô gái chỉ hơi gạt nhẹ tay hắn, rồi để yên, lại còn massage vai cho hắn nữa chứ. (hix, lúc này nó bắt đầu dòm kỹ xem thằng cha này có dấu hiệu gì của sự giàu có không mà sao có cô gái chịu lỗ như thế)

Có thêm người lên tàu. Một cặp choai choai ép nó dúi sâu thêm vào cái thanh sắt (không có thanh sắt chắc nó nhào luôn vào lòng bà cô đang ngủ). Nhìn sang bên kia, con heo yorkshire cũng đã ngủ, tay đã xuôi xuống, đầu hơi nghoẹo sang bên, hai mắt dĩ nhiên là nhắm tít, hai cái má càng xệ não nùng. Cô gái đứng vịn vào một trong những cái tay nắm treo dọc băng ghế cho hành khách có chỗ bám. Không biết cô đang nghĩ gì...

Người Hàn

Từ hồi sang Hàn đến giờ, thiệt tình mình rất có thiện cảm với người Hàn. Trong mắt mình, họ lễ độ và lịch sự, rất sẵn lòng giúp đỡ mình.

Khi bắt đầu ở Kosiwon, mình khám phá ra hình như mình là đứa duy nhất hay share đồ ăn với mấy người hàng xóm và chào hỏi lúc gặp nhau ở bếp. Họ sống cách biệt, cố gắng tránh hết mức để không đụng chạm nhau.

Tối hôm qua, một cô bạn hàng xóm gõ cửa phòng. Cứ nghĩ là lại bị than phiền cái màn gõ bàn phím (:"> bị ám ảnh luôn, mặc dù cái con bé hay than phiền bây giờ đi đâu mất rồi), nhưng không phải. Cô bạn hỏi mình có handphone không, để gọi cho ông quản lý. Cô để quên chìa khóa trong phòng. Xui xẻo mình cũng không có.

1 rưỡi sáng. Mấy phòng khác đóng cửa ngủ cả, mình cũng ngại gọi. Lấy xe chở cô bạn ra ngoài tìm cái phone box công cộng, thì nó bị hỏng. Cô bạn thử hỏi mượn máy của mấy người gặp trên đường, thì họ chỉ hỏi tới hỏi lui, hoặc chỉ đi chỗ khác và ... lờ đi không cho mượn. Mặc dù một cú điện thoại giá chừng 70won, không đủ mua cái bao nylon đựng đồ trong homeplus.

Lần đầu tiên mình thấy những người Hàn giống như đã nghe cảnh báo.

Chả lẽ họ chỉ lịch sự và nhiệt tình với người nước ngoài thôi sao ?

Vì sao con vịt thương gấu

Nghe mang máng giống như "vì sao con mèo rửa mặt...". Hehe, thực ra là do vịt đọc một mớ bài viết về tình iu trên trang hoa thủy tinh chấm còm, xong rồi tâm đắc quá mà ngồi kiểm lại trái tim mình xem sao.

1. Vì mọi người gọi vịt là vịt, con dzịt, dzịt ù, dzịt còm, chị dzịt ... Chỉ có mình gấu gọi vịt là vịt con. Bên cạnh gấu, lúc nào cũng có cảm giác mình giống như con nít (mặc dù đã già lắm rồi :D)

2. Vì vịt có thể khoe với gấu mình mới ăn một chén cơm, một cam một yaourt một sữa một bánh ngọt và một đám chocolat mà chỉ làm gấu hơi xanh mặt một tí (quen rồi hehe).

3. Vì khi mọi người đến nhà sếp nhậu rồi say mèm lăn lóc và nhè lung tung, thì con gấu lui cui dọn dẹp.

4. Vì khi con vịt buồn vì những chuyện trời ơi đất hỡi nào đó và không chịu kể cho gấu nghe, thì gấu bỏ một buổi tối ngồi đàn cho vịt nghe.

5. Vì ngay cả con vịt Donald xấu tính trong truyện tranh cũng không xấu tính bằng con vịt mà gấu hay hình dung: vừa lười (hay nằm ườn ra và ngáp oáp oáp, đi thì kéo chân lệt xệt), vừa ham ăn (mỗi tay cầm một cái bánh), vừa nóng tính (hay đỏ mặt tía tai), vân vân ... Nhưng gấu vẫn thương nó nhiều thiệt nhiều.

6. Vì con gấu thương và nhường nhịn mọi người trong nhà gấu. Làm ra tiền mà chả dám xài gì nhiều cho mình.

7. Vì con gấu thương bạn bè, và bạn bè thương gấu.

8. Vì con gấu biết nghe bà ngoại kể chuyện và nhớ nằm lòng mấy câu chuyện đó.

9. Vì nỗi nhớ dằng dặc về tuổi thơ của một con gấu con xinh xắn tóc xù.

10. Vì những ước mơ mà gấu đã bỏ qua để lo cho gia đình và cho vịt.

....
kể ra nữa chắc đến sáng mai cũng không hết ...

vì con gấu là con gấu. Không có linh tinh và hay thay đổi như con người :D Thêm nữa dạo này gấu thành động vật quý hiếm rồi, mang bán cũng được giá, hehe ... :-"

Linh tinh n+2

Con gái !... Sao cứ muốn giữ mãi những tình cảm người ta dành cho mình, mặc dù không thể đáp lại được?

Mình cũng là con gái nên mình hiểu.

Hiểu nhưng vẫn có ác cảm với người ấy.

Người đã phá nát điều gì, người có biết không?

Linh tinh n+1

Đang làm việc liên quan đến podcast và RSS. Khám phá ra có thể làm những loại blog khác, chục lần hấp dẫn hơn cái blog truyền thống đơn giản này. Nghĩ nghĩ xem có nên chuyển không, rồi lại thôi. Giống như cái lần không muốn sếp thay cho cái màn hình 19inch, chỉ vì đã quen với cái màn hình cũ mèm 15inch. Hoặc giống cái lần không muốn chuyển vào lab chính tiện nghi hơn chỉ vì quyến luyến chỗ ngồi trong cái phòng lab dưới tầng hầm. Có vẻ như mình bao giờ cũng vậy, khó mà dứt được những cũ xưa đã thành thân thiết.

Vậy mà cuộc sống vẫn ầm ào trôi. Chưa kịp chớp mắt, đã có bao nhiêu thứ đổi thay rồi.

Đổi thay là ở cuộc sống bên ngoài. Còn cuộc sống của mình bây giờ đã thành một routine. Mà cũng lạ, những đứa bạn ra trường rồi cũng vậy, hỏi nhau "dạo này thế nào?" bao giờ cũng được đáp bằng một câu "cũng vậy". Cô bạn Pakistan đang sống với chồng bên TQ, cậu bạn đã về Pakistan, những người còn ở trường ... ai cũng bảo, cuộc sống chỉ là một vòng lặp đi lặp lại.

Dường như khi người ta lớn lên thì cuộc sống càng tẻ nhạt hơn hay sao?

Không phải vậy. Chắc chắn không phải vậy! Nhớ cái hồi mình còn bé xíu, mỗi ngày chỉ lòng vòng chơi quanh nhà, xem truyện, ăn rồi ngủ. Mà sao hồi đó có biết bao điều mới mẻ để mà khám phá. Mảnh thủy tinh tìm được trong gầm tủ là một viên kim cương của một kho tàng nào đó. Con đường đến nhà ngoại nếu đi vòng một chút, sẽ đi ngang một khu vườn xinh đẹp (thật ra là một cái sân nhỏ có một ít chậu cây). Những quyển sách biết nói, những chiếc lá cây biết hát, và anh hàng xóm mỗi chiều ngồi trước sân nhà vẽ những hình vẽ rất đẹp xuống đất cho cả đám trẻ con xúm xít trầm trồ là một nghệ sĩ tài hoa trong cổ tích.

Có lẽ nên nhìn mọi thứ bằng một con mắt khác. Không nên dùng con mắt mệt mỏi già nua (mới 27 tuổi đã thấy mình già lắm rồi) mà nhìn cuộc đời nữa.

linh tinh n

Penguin bảo có rảnh thì update cái blog, để mấy cái buồn bã đọc chán quá. Bao giờ bà cũng là động lực để tui update blog, hehe ....

Cũng chả biết nói gì vui. Từ ngày đi làm đến giờ thấy mình tệ hẳn đi. Ít nói chuyện với mọi người, ít tâm sự, mặt mày lúc nào cũng quạu đeo, đến sếp còn phải ngán. Cái gì cũng quên tuốt hết. Cứ về đến nhà là không còn nhớ được gì. Dĩ nhiên là không update blog nữa. Không ngờ áp lực công việc nó làm người ta thay đổi đến vậy.

Nhưng mà hình như mọi thứ đang tốt hơn lên một tí. Mấy bữa nay đất trời thay đổi. Mùa xuân cuối cùng cũng đang đến. Hoa nở khắp mọi nơi. Những hàng cây ngân hạnh đâm chồi, từng chùm lá con trông như những đóa hoa xanh nõn. Hoa anh đào làm thành từng quầng mây hồng nhạt mông lung trôi trên nền trời xanh trong trẻo của mùa xuân. Mộc lan trắng rực rỡ trong những buổi hoàng hôn nhập nhoạng.

Đỗ quyên bắt đầu khoe những sắc màu khác nhau trên sườn đồi. Mỗi màu sắc có một dáng vẻ riêng. Đỗ quyên trắng hoa to nhất, hoa trắng lá xanh nhạt, nhìn mong manh và dịu dàng. Đỗ quyên đỏ hoa nhỏ nhất, lá cũng thẫm hơn, vẽ thành những mảng sắc nét, như một cô gái cá tính mạnh. Cứ nhìn hoa đỗ quyên đỏ lại nhớ lâu đài trong truyện Rebecca, được miêu tả với những cây đỗ quyên hoa đỏ rực phủ đầy bờ tường. Quả thực cái màu đỗ quyên đỏ lộng lẫy và kiêu sa. Mặc dù mình thích màu trắng, và nhìn hoa trắng lúc nào cũng thấy sang cả lắm, nhưng màu hoa đỏ cũng làm mình ấn tượng vô cùng.

Chán nhất là đỗ quyên hồng, hồng nhạt hồng đậm gì cũng không đẹp lắm, mà lại nhiều, nhiều nhất trong các loại màu. Có lẽ vì nó hơi ngả sang tím cà, nhìn không tươi, chụp hình lại bị chói, nên mình mất cảm tình.

Đó là nói về đỗ quyên dại, hay mình thường gọi là đỗ quyên núi, có 5 cánh, giản đơn, cành lá loe hoe, phủ đầy các sườn đồi. Còn đỗ quyên kiểng bán ở các hàng hoa thì ôi thôi, đẹp đến nỗi nhìn vào là muốn bê ngay một chậu. Cả thân cành lá hoa đều có vẻ sang trọng, có thể nói chỉ ngắt một cành cắm vào chậu cũng thành bonsai.

---------------------------------------
Tự dưng nổi hứng nói một hơi dài về hoa đỗ quyên. Chắc là vì hồi ở VN, mình thích nó lắm mà không dám bỏ tiền mua một chậu.

Nói chuyện khác. Trong hai tháng vừa qua cũng có nhiều chuyện, lúc thấy định viết lên blog, nhưng rồi lại quên mất. Bây giờ trong đầu chỉ còn lại một chuyện, mà lại là chuyện nhảm nhất. Đó là một buổi tối khi mình đang đạp xe về nhà, đang chờ sang đường (bên này sang đường là phải đứng ngay vạch zebra crossing, chờ đèn xanh dành cho người qua đường, chứ không chạy qua bất cứ chỗ nào như ở VN).
Bên kia đường, cũng có ba người đang chờ. Đường thì vắng. Đợi một lúc, một người có vẻ mất kiên nhẫn, nói to gì đó rồi đi luôn sang, mặc kệ đèn vẫn còn đỏ. Nhìn dáng điệu, mình biết ông này say rồi. Hai người kia cản không được, nên quay sang nói với nhau, ra vẻ chê trách ông kia.
Đèn xanh, mình chạy qua đến nơi vẫn thấy hai người mải chê người kia, không chú ý đèn, xanh rồi mà vẫn chưa chịu đi. Nhìn gần mới biết, họ đều say cả.

Chuyện nhảm thôi. Nhưng tự nhiên làm mình có một ấn tượng gì đó, không rõ ràng, nhưng vẫn nhớ đến nó hoài.
Bây giờ ngồi viết cái này, mới nghĩ ra, có lẽ lúc đó mình nhận ra một điều, là con người ta ai cũng như nhau, đều nghĩ là mình tỉnh, nhưng có khi đang say mà không biết. Có khi chê người ta vội, mà không biết là mình đang tụt hậu. Có khi chê người ta sai, mà không biết trên đời có nhiều cách sai khác nhau. Có khi bận nói mà quên làm. Có khi mải theo nguyên tắc mà quên thực tế.

Liệu mình đang sống đây, có tỉnh táo thực sự mà đi đúng đường, làm đúng việc, hành xử đúng lúc hay không?

Lo lắng

Một đêm với những giấc mơ chập chờn nặng nề ... Có lúc tỉnh dậy tự nghĩ tại sao mình lại mơ như thế, và kết luận là do mình đang cảm thấy bị công việc dồn ép.

Hai năm trời chơi bời, kết quả là bây giờ mình tụt hậu vô cùng.

Ráng lên ráng lên nhóc ....!

Những điều ước

Hồi bé đọc truyện hay thấy ba điều ước. Lúc đó hay nghĩ mình sẽ ước gì ... Điều ước thứ nhất là được xinh đẹp hơn (từ nhỏ đã thấy chán cái chuyện mình xấu xí như một con vịt). Hai điều ước còn lại để dành ... thế nào cũng sẽ có lúc cần trong đời

Lớn lên một chút và bắt đầu biết những điều ước là không thực. Lúc nào đi chùa (có một hai lần trong năm) hoặc thắp nhang ông địa và bàn Phật (cái này thường xuyên hơn) cũng chắp tay cầu cho mẹ khỏe mạnh bình yên. Trăm lần như một, dù cho mình có đang để ý một cậu bạn nào, đang thi cử, đang .... gì gì đi nữa, thì sao cũng được, mình thất bại cũng được, chỉ cần mẹ khỏe mạnh bình yên, hạnh phúc. Nhưng mẹ không hạnh phúc, không khỏe mạnh cũng chẳng bình yên. Càng ngày càng ít muốn cầu nguyện, bắt đầu có cảm giác nếu mình ước mong một điều gì đó bằng cả trái tim, điều đó sẽ không thành. Cũng phải mất một thời gian dài mới thấy là những điều ước rồi có lẽ vẫn thành hiện thực, chỉ là không giống lắm cái cách mình trông chờ nó.

Lớn lên thêm một chút nữa và yêu lần đầu tiên. Khi bước vào chùa thấy mình vẫn đang cầu cho mẹ. Nhận ra hình như mình chưa thật sự yêu.

Rồi cái "chưa thật sự yêu" cũng đi qua và gặp anh ... Lần đầu tiên trong một đêm xem pháo hoa một mình, khi trong đầu vang lên điều ước "cầu cho hai đứa mình mãi mãi hạnh phúc", giật mình thấy mẹ bị bỏ rơi. Không suy nghĩ gì hết, chỉ tự nhiên bật ra cái ước mơ mãi mãi được ở bên cạnh một người...

Và giao thừa năm nay. Có một sự lựa chọn khi chuẩn bị điều ước mà mình sẽ nhẩm trong đầu vào thời khắc chuyển qua năm mới.

Không phải mẹ. Không phải anh. Mà là P. Xin lỗi mẹ, xin lỗi anh. Những điều cầu chúc cho hai người xin để lại sau. Có một người khác cần biết bao một chút hạnh phúc trong cuộc sống.

New year wishes

Wish I know how to love and express my love

Wish I know how to understand and what to say

Wish I know how to work and how to play

Wish I know how to listen, and how to talk

Wish I know how to think and what to do

Wish I know more about you and your pain and your happiness

Wish I love you more and more, my family, my sweetheart and my friends

Wish I never change

Wish I never stop

Wish I never forget anyone

Wish I can make myself go forward

Wish I can make myself stand

Wish I can give more than I can

Giao thừa

Thức ăn thì ê hề.

Không thể nào gọi điện về nhà được. Hình như là nghẽn mạch. Cứ thắc thỏm biết mẹ và gấu đang chờ. Biết thế thì đã dặn mẹ online rồi.

Đầu năm, không muốn nói đến chữ buồn. Nhưng mà ....

Hạnh phúc có, ấm áp có, lặng lẽ có, nhớ nhung có, lo lắng có, buồn cũng có...

Chắc sẽ không bao giờ quên được cái giao thừa này....

Mâu thuẫn

Cái mình muốn làm thì mình thấy không nên, vì nó tốn thời gian

Cái mình nên làm thì thiệt tình không muốn

Thời gian vẫn mất ...

Stupid cupid

Đó là tên một bài hát mà mình rất ... ghét. Vì mấy band nhạc hải ngoại hay hát, nhảy nhót í éo trông chán ngắt.

Nhưng mà cái ông thần tình iu thì đúng là stupid thật. Trong số 10 mũi tên ổng bắn ra chắc có ít nhất 3 mũi lộn địa chỉ, 4 mũi yếu xìu nên nó dính có một tí rồi rơi mất, 2 mũi tẩm thêm thuốc độc, làm người ta đau.

Thỉnh thoảng thương mấy đứa bạn mình vô cùng. Và muốn bóp cổ cái tên bắn cung vô tội vạ kia chit ngắc cho rồi.

Nhưng mà hông có hắn liệu người ta có hạnh phúc không?

Thử nghen ^^

Locations of visitors to this page

Into the west

Mình có một cái playlist thông minh ^^

Nó luôn tự động chọn được những bài hát mình thích. Có khi chỉ cần nghĩ trong đầu "Bi giờ mình muốn nghe bài này" là nó tự động nhảy đến bài đó.

Bây giờ là Into the west. Cứ như là muốn giải thích vì sao A kiss at the end of the rainbow hay thế mà không được giải Oscar.

Phải xem xong tập 3 của LOTR rồi mới cảm được hết bài này. Cái cảm giác như đã đi qua một cuộc chiến tranh, với tất cả những khốc liệt, mất mát, đau thương, đen tối của nó. Đã hết cả sức lực và tâm trí. Bây giờ thì ... "Ngả xuống đi mái đầu nhỏ mệt mỏi rã rời. Đêm đang xuống. Bạn đã đi đến cuối cuộc hành trình. Giờ thì ngủ đi, và mơ về những người đã đến...". Dịu dàng như một lời an ủi, một vòng tay đỡ nâng. Qua rồi, tất cả qua hết rồi, bạn đang đi về một bến bình yên.

Bài hát có tông màu xám và trắng. Lạnh và dịu, trong veo, thỉnh thoảng lấp lánh sáng. Giọng hát và tiếng guitar cũng có cùng một màu như vậy.

Có đi qua những mất mát, đau buồn và những khoảnh khắc khốc liệt nhất, người ta mới hiểu được trọn vẹn sự bình yên...

Into The West

Lay down, your sweet and weary head.
Night is falling.
You have come to journey’s end.
Sleep now,and dream of ones who came before.
They are calling, from across the distant shore.

Why do you weep?
What are these tears upon your face?
Soon you will see.
All of your fears will pass away.
Safe in my arms, you’re only sleeping.
What can you see,on the horizon?
Why do the white gulls call?
Across the sea,a pale moon rises.
The ships have come,to carry you home.

And all will turn, to silver glass.
A light on the water.
All souls pass.

Hope fades,
Into the world of night.
Through shadows falling,
Out of memory and time.
Don’t say,
We have come now to the end.
White shores are calling.
You and I will meet again.

And you’ll be here in my arms,
Just sleeping.
What can you see,on the horizon?
Why do the white gulls call?

Across the sea,a pale moon rises.
The ships have come,to carry you home.

And all will turn, to silver glass.
A light on the water.
Grey ships pass
Into the West.

Nghe nhạc

Hôm nay ngồi lục trong đám nhạc kiếm một bài vui vui để gửi cho nhóc. Không dám gửi nhạc buồn nữa, sợ nhóc lại buồn khờ người ra.

Tìm mỏi cả mắt. Sao những bài mình thích toàn buồn xo không nè trời? Cả những bài về tình iu dạng lạc quan (nghĩa là không có you left me hay cái gì tương tự vậy) cũng có âm điệu da diết thế nào.

Phải đổi gu nghe nhạc thôi.

Nhưng mà phải công nhận, nghe nhạc buồn vẫn thích :">

----------------------------------

Cái list nhạc đang chuyển đến bài A kiss at the end of the rainbow.

Thật lạ, lần đầu nghe bài này là trong đêm trao giải Oscar. Hai người biểu diễn tạo cho mình một ấn tượng rất đậm về một tình yêu đã đứng tuổi, dịu dàng ngọt ngào. Cuối bài, họ kiss nhau ^.^

Chưa từng xem cái movie đó, nên chưa biết cái cảm giác của bài hát khi lồng vào phim nó thế nào. Nhưng bây giờ mỗi khi nghe lại bài này lại thấy nó dịu dàng thế nào ấy. Như một câu chuyện cổ tích kết thúc có hậu.

An empty space in the sky

Rồi cuộc sống vẫn tiếp diễn, chẳng có gì đổi thay

Chỉ là đâu đó trên bầu trời, có một vì sao đã tắt ...