chè trôi nước
Chiều chủ nhật. Cái lạnh lút cút luồn qua cửa sổ. Mùa thu đến muộn và đột ngột. Ba đứa ngồi nặn chè trôi nước. Gấu nhồi bột. Penguin mang mớ kinh nghiệm làm bánh bao hồi xưa ra xài, nặn viên trôi nước cũng hơi hơi giống cái bánh bao. Cũng lại con vịt bày trò, đầu tiên là bỏ viên bột vô cái khuôn đá cục, ấn một hồi rồi đập ra như bánh in, viên trôi nước có hình cái bông. Ba đứa khóai chí. Tới cái bông thứ ba thì vịt chán (bao giờ nó cũng mau chán như thế). Làm hình cánh cụt và con gấu đi!!! Trôi nước hình cánh cụt giống con ác điểu hơn, với hai con mắt đậu xanh vàng khè như con quái thú trong trò dragon fable mà mấy đứa cày bừa hổm rày. Con gấu nhìn hơi giống con ...heo, với cái bụng nhân đậu xanh tròn ủm ỉm.
Mẻ đầu tiên mang luộc. Nồi nước sôi đùng đùng, vịt thả trôi nước vào rồi quay lại híp mắt nặn cánh cụt với gấu, quay lại thì chúa ơi, bột đi đằng bột, nhân đi đằng nhân hết cả. Gấu nói vậy thì luộc không được rồi, mang hấp. Mẻ thứ hai, vịt trịnh trọng xếp từng viên, cả cánh cụt với gấu, cộng với mớ lủm chủm phải tranh đấu ghê lắm mới làm được (vì ngòai vịt ra hai tên kia chả thích lủm chủm) vô nồi hấp. Một hơi mở nắp nồi ra, nó bù lu bù loa. Tiêu rồi gấu ơi! Bột hấp lên chảy nhão ra hết. Chả còn cánh cụt với gấu. Chả còn lủm chủm. Chỉ còn một mớ bột chảy. May là vẫn còn vớt vát được mấy viên tròn tròn. Biết thế ta mang luộc, cẩn thận tí là được.
Nhưng mà ăn vẫn ngon. Ba đứa ăn xong, quẹt mỏ kêu no, rồi đứa nào đứa đó lại ôm cái máy. Chơi game. Đọc truyện. Như một kiểu an ủi cho những ngày trong tuần mệt mỏi. (cũng biết an ủi kiểu này thiếu khoa học và sai bét nhè, nhưng ai thèm quan tâm). Ngày đã chiều. Mai lại phải đi làm.
Cái lạnh vẫn lén lút chui vào đầy phòng.
Tối nay hy vọng mẹ online. Đã có chuyện để kể. Cho mẹ yên tâm và khóai chí vì con gái xa nhà vẫn được ăn uống dư thừa (và tròn ú).
Nhớ ông
Làm sao làm được cái điều nó từng nói với bé Hạnh: chừng nào chị về nhà, sẽ vòi ông kể chuyện đời ông. Mà tại sao bao nhiêu năm trời nó chưa từng lắng nghe ông kể chuyện. Để bây giờ nhìn ông, nhìn đôi mắt như có sương giăng, nó biết mình sẽ chẳng bao giờ nghe được những câu chuyện đó nữa rồi.
Chỉ biết ngày xưa ông đã phải lên tỉnh trọ học từ hồi lớp hai. Chỉ biết ngày xưa ông đỗ tiểu học xong rồi đi làm, mà làm rất giỏi, thư ký trong một ngân hàng, nuôi cả một gia đình. Chỉ biết ông lúc nào cũng đau đáu tiếc ngày xưa giá được học thêm nữa, chắc là còn được làm cao hơn (còn con cháu bây giờ có đủ điều kiện thì lại chẳng chịu siêng năng học hành gì cả). Chỉ biết bà ngày xưa nhà giàu, ông siêng năng quá, ông cố thương gả con gái cho.
Rồi thôi.
Có những điều, khi có thể thì lại không chú tâm đến, để rồi thành ra sự tiếc nuối cả đời.
Rồi thì lại đã trở về với mùa đông, với xa xôi. Rồi thì đã khóc như chưa từng được khóc, khi có một, mà không, hai vì sao trôi qua đời. Bà cũng theo ông sau đó hơn nửa năm. Có khi nó nằm mơ, thấy hai ông bà trẻ lại như độ thất tuần lục tuần, dắt nhau đi chơi riêng cả ngày, về nhà vui vẻ hớn hở. Thức dậy nằm lơ mơ cười, ừ thì vất vả cả đời rồi, hy vọng ông bà đang hạnh phúc ở một góc trời nào đó.
vậy mà thỉnh thỏang nghe một câu vọng cổ, lại thấy nhói lòng. Bây giờ còn ai để ngồi với mình nghe tình anh bán chiếu, để còn biết thương biết say những khúc phượng cầu hòang, những điệu bảy điệu ba. Ngày còn nhỏ thì chỉ có cải lương để xem. Lớn lên, nhiều niềm vui, nhiều phim ảnh. Có những khi thương ông nên ngồi coi cải lương chung, rồi ghiền lúc nào không biết. Nhỏ em cũng ghiền. Nó hay mua đĩa nhạc về cho ông nghe, nghe rồi quen. Ông đi rồi, chắc chẳng còn ai mở cải lương. Những âm điệu ngày xưa chỉ còn văng vẳng bổng trầm đãi đưa trong nỗi nhớ.
Vậy mà khi có world cup thì lại nhớ. Nhớ cái cách ông ngồi coi đá banh, lọt thỏm trong cái ghế bố. Coi một lúc ông càu nhàu, mấy thằng này đá tệ quá, thôi ông đi uống nước cho tụi nó ghi bàn. Mà cũng hễ cứ ông đi là lại hay có bàn thắng thật. Nó la om lên, ông vội vã bước (chứ có chạy được đâu, chân ông khập khiễng từ một tai nạn xe năm nó còn nhỏ) lên nhà, coi pha chiếu lại, xúyt xoa tiếc. Bây giờ, nó coi chung với bạn bè (coi chứ có biết gì đâu, lâu lắm rồi không để ý cầu thủ nào đội nào nữa), thèm được ngồi với ông, thèm được đi lấy nước cho ông, để ông được ngồi yên mà chờ bàn thắng. Cả đời ông chưa từng ngồi yên.
Vậy mà nhớ cả cái chuyện hồi xưa sáng sáng ông hay gọi nó dậy bằng cách đá vào ống quyển, đau điếng. Nó bò dậy, càu nhàu, hôm nào cũng càu nhàu, hôm nào cũng bị đá. Ông đá riết chân con bầm hết rồi nè. Chân nó bầm thiệt, lúc nào cũng đầy những dấu xanh xanh, nhưng là do nó bất cẩn thành tính, lúc nào cũng có thể va đập vào thứ gì đó được. Bây giờ, thèm được ông đá cho một cái, mạnh cỡ nào cũng được, mạnh tới nỗi đau trào nước mắt càng tốt. Thèm khóc từ cái ngày nghe tin ông ra đi.
Mà đã khóc rồi đó chứ. Bữa đó nó khóc ngay tại bàn, nước mắt rớt ướt cái bàn phím. Rồi nó trốn vào phòng học trống, khóc tiếp. Phòng học có một bên kính trong suốt, nhìn ra sân khấu ngòai trời, đẹp mênh mông, nó thường thích mở hết rèm hoặc ít nhất là một góc để nhìn ra ngòai ngắm cảnh. Lúc đó, nó kéo kín rèm, ngồi co mình sau cái bục giảng, trong bóng âm u, gào thét rấm rứt. Mọi thứ dường như đã vỡ tan ra hết trong lòng.
Mà sao nỗi nhớ, khóc mãi vẫn không vơi?
Mà hình như cũng có. Mỗi lần nó khóc được, hình như có một góc nỗi đau được định hình, được nằm yên ổn lại. Sự mất mát cứ lửng lơ, quẩn quanh như một đám mây xám. Không rõ ràng, có khi không nhớ đến, không nhìn thấy, rồi một lúc bất chợt bước chân lạc vào trong đó, thấy mình lại quẩn quanh trong nỗi tiếc nuối, lại hụt hẫng nhớ ra, giờ thì không còn làm được gì hết cho ông nữa rồi.
Đến một lúc nào đó, trở về, những cái cây ngòai sân ngày xưa ông tưới mỗi ngày, cái ấm nước mỗi sáng ông thức dậy nấu nước cho bà, cái ghế ông hay ngồi, cái góc tủ ngày xưa ông cất giấy tờ, ... chúng nó có còn nhớ ông?
Một lúc nào đó, trở về
mình có còn đủ nỗi nhớ để ngồi mở lại một bài vọng cổ?
Secret garden
bí mật tuổi thơ là những mảnh đồ chơi giấu trong hốc cây
không đứa trẻ nào không mơ một lần chạm tay vào kho tàng cổ tích
kho tàng trong giấc mơ mỗi người mỗi khác
đi suốt đời để chỉ gặp hư không
2.
con dế góc vườn khắc khoải ngóng trông
cô bé năm xưa chẳng bao giờ quay lại nữa
trò chơi trẻ con phai nhạt trong trí nhớ
con dế buồn
kéo mãi khúc nỉ non
tiếng vĩ cầm rơi một dải trăng mòn
Linh tinh n ...
The zoo có ba món quà của công ty. Ba cái hộp giống hệt nhau, tổng giá trị khoảng 90$, tổng số lượng là 36 món (nghe hoàng tráng wá, hehe) bao gồm 18 hộp cá, 12 hộp thịt, 6 chai dầu ăn. Ba đứa khui quà xong nhìn nhau, tự hỏi sẽ chọi mấy thứ này vô đầu ai cho nó đáng đồng tiền bát gạo.
Đang bối rối thì gặp ajossi chủ nhà đi thu tiền nước. May quá, mang ngay một hộp tặng bác cho nó hoành tráng. Nói chung cái vỏ nó cũng đẹp (!!!). Bác nhận quà có vẻ rất chi là xúc động. Chả biết khi bác khui quà thì có tính mang xuống quăng lại vô đầu the zoo không.
Hôm sau con vịt đi chợ. Lúc về nghe hai tên còn lại méc, hai đứa ở nhà mở cửa cho thoáng, cứ hết ajossi đi qua hỏi thăm một câu, tới ajuma đi qua thăm hỏi một câu, hiểu chít liền. Cuối cùng mệt quá phải đóng cửa lại.
He he, kết quả của cái vụ tặng quà đó mà ;)
Dream
hai bên đều là tôi
hai bên đều thua
một khóc
một cười
Tôi nằm mơ thấy một ván bài
bốn tay đều là tôi
một mải mê toan tính
một quá đam mê nên cả đời tay trắng
một hời hợt ham vui
một tung hê tất thảy lên trời
Tôi mơ thấy một vở kịch không lời
từng đoạn đời trôi đi trong câm lặng
thỉnh thoảng gặp lại nhau
khắc khoải nói bằng ánh mắt
Tôi mơ thấy chương cuối cùng cổ tích
Lọ lem đã xỏ chân vào hạnh phúc diệu kỳ
người đánh xe trở lại thành con cún nơi góc cửa
nhìn lọ lem khoác tay hoàng tử ra đi ...
From Tru Tiên
Nếu không có, phải chăng là bi ai?
Nếu có, thì phải từ bỏ tất cả!
...
Con đường phía trước, vẫn đen mịt mờ.
Nhưng có thể có người, đang ở tận cuối con đường ấy.
...
Là thất vọng, hay là chàng?
Nếu là chàng, thì sao đây?
...
Không ai biết, ở trước mặt là cái gì.
Nhưng ai bận tâm cơ chứ?
...
Chỉ một cái nhìn, trái tim như bị hằn một vết thương ...
...
Đừng lo tới ngày mai, có được không?
Thu
Chờ cây chuyển lá vàng.
Những ngọn đồi nơi ấy chắc giờ đã sắp nhuốm màu quan san. Xanh. Đỏ. Vàng. Những lá phong đỏ hắt như những bàn tay vẫy. Gọi ai? Đứa con gái ngày xưa đi rồi. Thỉnh thoảng quay về nhìn cỏ nhìn cây đau đáu thương kỷ niệm. Có một cây ngân hạnh rất to, đến mùa thu cả một góc trời vàng, cả một dải đất vàng. Gió lại mặc sức tung hoành. Phủ lá khô lên ký ức.
Trắng. Những dải hoa cúc mùa thu trắng mênh mông. Lênh đênh trôi về cuối trời. Đứa con gái ngày xưa hay buồn lơ ngơ bây giờ đã đang hạnh phúc. Đất trời đừng buồn! Mùa thu đừng buồn!
Chán
Mỗi người (những người còn quan tâm đến mình) nghĩ là mình đang chán vì một lý do khác nhau. Còn mình? Mình chán mọi thứ.
Ngày dài, đêm ngắn.
Con đường mịt mùng. Đường nào cũng mịt mùng. Đi tiếp hay bỏ cuộc? Mình không biết. Cũng chả thấy thiết tha gì cái đích đến cuối cùng nữa, không muốn đi đến đó. Chỉ thương con đường vẫn còn muốn níu chân người.
Mùa thu nữa. Mãi mà vẫn chưa thấy đến! Những cái cây bên đường vàng lá nhìn xấu xí. Sao không như Suwon, sao không như Kyunghee, đứng trên đồi ngắm đất trời mênh mang thay màu.
Nhỏ hẹp quá, cuộc đời mình đang sống.
Chán quá.
Sao không thể làm cho bạn vui? Sao khi bạn nói đùa mình không cười được nữa? Sao khi bạn buồn mình không lo lắng nữa mà chỉ thấy chán nản. Đừng nói những câu như thế mãi, mình nghe nhàm rồi, hết muốn phản bác rồi.
Chán quá trời!
Gửi một tình yêu
Thơ: Từ Kế Tường
Anh chỉ có một chiều mưa thôi để nhớ
Một bờ vai một quán nhỏ đìu hiu
Anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
Mùa thu tan trong mắt em
Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Tình yêu mang khát vọng tuổi thơ
Anh chỉ có một chiều tóc em lộng gió
Ru đêm vào cơn mơ.
Anh chỉ có một hoàng hôn khép lại
Về ru anh mê mải cánh buồm xa
Anh chỉ có một vòng tay bé nhỏ
Vòng tay đưa anh về khát vọng xưa
Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Một chiều mưa bờ vai nhỏ mùa thu.
Cẳng vịt và chuyện bệnh viện Hàn
Đầu tiên ổng kiu hai cô bạn Hàn chạy lại định mang vịt đi. Dĩ nhiên con vịt chống trả quyết liệt với lập luận "Đỡ rồi mà, sắp lành rồi". Hai cô bạn bó tay lui ra. Một lúc sau sếp Hwang tới, bỏ ngoài tai đám lý lẽ cùn của vịt, ra lệnh "đi mau". Thế là lót tót lết theo sếp, với một cảm giác khá là kỳ cục khi nghĩ đến cảnh bác sĩ dòm chân vịt rồi bảo : sắp lành rồi còn mang đến đây chi???.
Cũng phải nói là vịt có một cái tật mà nó rất ghét nhưng không bỏ được, đó là sợ đau và hay bù lu bù loa. Cho nên khi Phi bảo, chân bà chỉ bằng một phần trăm chân tui hồi xưa thôi, là nó đồng ý hai trăm phần trăm. Bị đau một tí tẹo, nhưng vẫn nhăn nhó và đi tập tễnh. Vịt mà! Bây giờ báo hại bà con tưởng vịt bị đau ghê lắm, túm đi bác sĩ thế này thì có chết quê không chứ .... ( : )
Quái, cái bệnh viện ở đâu mà sếp dẫn đi bộ. "Bệnh nhân" đau chân mà bắt đi bộ là seo là seo? Mà tốc độ của sếp thì khỏi cần bàn, nhanh như gió cuốn.
Hóa ra bệnh viện nằm gần nhà, xa hơn một chút. Đi đến đó xong thì vịt an tâm hơn, vì chắc mẩm cái chân mình sau khi đi nó đã bết hơn một tí, đủ để bác sĩ không lăn ra cười và đuổi về.
Ngồi chờ. Hix sao mà lâu. Sếp với vịt bàn luận đủ thứ chuyện trên trời dưới đất rồi mà vẫn chưa thấy gọi vào phòng. Gần hết giờ làm. Sốt ruột quá sếp canh me cô y tá đi ra, chạy lại hỏi thì cổ dòm ông bác sĩ rồi bảo "Lần kế". Sếp quay lại bảo "Tao biết mà, nó thấy người nước ngoài nên hãi, cứ dồn mày ra đằng sau". Hehe ... Tội nghiệp.
Ông bác sĩ dòm chân vịt xong, sau một hồi nói chuyện hăng hái với sếp thì hí hoáy viết bệnh trạng (bằng tiếng Hàn, lại viết chữ bác sĩ, hiểu chít liền hehe ...). Sếp thì bảo, nó đòi mày phải nhập viện, nhưng tao can. Oái oái, nhập viện vì đau hai ngón chân à?
(thiệt ra thì cũng không phải là chỉ có hai ngón chân, hehe… Nhưng nội dung chủ đạo là vậy :D)
Kế đến là màn hành quyết. Bác sĩ lôi kẹp ra xử lý cái chân vịt. Huhu... dã man... quá dã man. Dòm mặt vịt thảm lắm hay sao mà nhìn sếp có vẻ sợ hãi, hehe. Cười toe toét một cái cho sếp có tinh thần nào. Oái oái… huhu …
Tiếp đó là màn băng bó. Băng xong kêu "xuống đi" thì vịt dòm đôi giày và cười hì hì. Bây giờ thì có nứt giày cũng không nhét nổi cái bàn chân đã bị bó một cục to đùng vào nhé. Cô y tá chạy đi, một lúc sau mang cho vịt một chiếc dép đặc dụng. Tạm miêu tả như vầy: màu đen, to đùng, có đế và gót nhưng không có quai, thay cho quai là hai miếng dán ngang qua bàn chân. Pro hen. ;)
Vịt hí hửng mang dép mới và đi cà nhắc (bây giờ thì không cà nhắc không được, vì nó đau và tê quá, sau màn xử lý của ông bác sĩ) vô phòng tiếp theo. Cô y tá kêu leo lên giường. Nó tự hỏi, bây giờ thì còn gì phải làm nữa mà lại phải leo lên giường, chả lẽ sếp đổi ý kêu nó nhập viện (???!!!). Sếp bảo, người ta sẽ xử lý thêm gì đó và chích cho mày một mũi. Rồi mặc cho nó kêu gào “tui không thích chích thuốc!! tui ghét chích thuốc!!”, sếp cười hihi đi ra.
Hồi xưa mà bị chích thuốc thì Vịt la to phải biết. Bây giờ thì chỉ kịp á lên một tiếng đã thấy xong rồi. Định đi ra, thì sếp hỏi ông bác sĩ “Hình như là còn phải làm gì nữa phải không?”. Ông ta dòm dòm. Hix, không biết ông bác sĩ này có ý định mở băng ra xử lý thêm không. May quá, ổng đi lấy một miếng đệm to và dày, dài dài, cắt đầu cắt đuôi, nhúng nước, xong rồi làm một cái đệm chân cho vịt. Cái đệm bọc lên đến hết bắp chân. Rồi ổng băng bó cẩn thận mấy lớp, băng xong nhìn y chang bị bó bột. Vịt nhìn sếp, sếp nhìn vịt, hai bên ráng nín cười. Vịt chờ bác sĩ đi rồi nói nhỏ với sếp: “chắc ổng tưởng là tui bị trật khớp”. Sếp cười hehe… Sếp cũng đang trật khớp, cũng đâu có băng bó nhiều vậy đâu.
Mua thuốc (thuốc uống cho 15 ngày, sáng trưa chiều, trung bình 4 viên rưỡi mỗi lần) rồi đi về. Lại cái màn cà nhắc đi về cty (có dừng lại giữa đường để ăn trưa). Về đến công ty, sếp dặn : bác sĩ nói mày không được đi lại nhiều. Trời ơi, vậy chứ nãy giờ ai bắt tui đi bộ?
Quote from "Con quỷ nỗi buồn"
Crystal
Dzịt mới đọc một truyện ngắn, tên là cây phalê. Truyện nói về tình yêu của một cô gái bé nhỏ.
Tự nhiên đọc xong lại nghĩ, nếu mở một cuộc thi chọn lựa chất liệu biểu trưng cho tình yêu, chắc mình sẽ bầu chọn phalê.
Giống như bài hát Bông hồng thủy tinh: "vì tình yêu kia mong manh như thủy tinh". Người viết bài hát đó chắc đâu chỉ có ý định chọn thủy tinh vì nó mong manh? Cái ánh sáng lung linh huyền hoặc của tình yêu, như phalê, đi theo người ta trong suốt cuộc đời. Vết cứa đau như phalê vỡ. Tiếng nói của dư âm vang ngân như một tiếng gõ vào thuỷ tinh, run rẩy và dụ hoặc, vang mãi, vang mãi cho đến khi chỉ còn như một tiếng thở dài...
Cải tạo blog
điều lệ 1: hôm nay mình vui.
điều lệ 2: nếu hôm nay mình không vui, coi điều 1.
:-"
Đ
Tự nhiên nhớ đến một chữ Đ thứ hai, nghĩa là đường. Có một lần, mình đặt ra một câu hỏi: nếu có hai con đường, đường thứ nhất bằng phẳng rộng rãi, dễ đi, biết được nơi mình đến là nơi nào. Con đường thứ hai là đường rừng, tối tăm khúc khuỷu, không biết có bao nhiêu nguy hiểm chực chờ, cũng không biết là sẽ dẫn đến đâu. Nếu đi con đường thứ nhất, người ta cứ cắm đầu đi mãi, đi mãi, ngày nào cũng như ngày đó, quang cảnh hai bên không đổi thay. Rồi cũng đến một nơi nào đó, có điều nơi đó cũng chỉ bình thường, là một chỗ nghỉ chân có thức ăn nước uống. Cùng lắm thì sau những tháng ngày lê bước chán nản và tẻ nhạt, người ta đến một miền đất trù phú nơi họ có thể dừng lại xây dựng một mái nhà nho nhỏ, an hưởng tuổi già.
Con đường thứ hai, bạn không bao giờ biết sau mỗi khúc quanh là gì. Bình yên hay sóng gió, là một dòng suối trong mát ngọt ngào hay một con thú dữ chực chờ. Bạn có thể có những khoảnh khắc hạnh phúc ngập tràn như khi đứng trước một ngọn thác đổ tung như khói xuống những mỏm đá xanh rêu. Bạn có thể cô độc và mệt nhoài, có thể bị thương, có thể mất mát. Thậm chí bạn không biết được, cuối đoạn đường đó, liệu điều gì đang đợi chờ.
Bạn sẽ đi con đường nào?
Tôi phải thú thật, tôi đang đi trên con đường dài nhạt nhẽo. Tôi đã cố gắng trồng hoa hai bên đường, đã cố gắng reo lên hạnh phúc mỗi lần nhìn thấy một cái cây, một bông cúc dại, một chỗ nghỉ chân đơn giản nơi người ta chen chúc nhau mới có được một cốc nước đỡ khát để tiếp tục cuộc hành trình.
Và cả đời tôi sẽ khắc khoải mơ về một con đường khác. Con đường băng qua rừng. Nơi mà mỗi ngọn cỏ là một giấc mơ phiêu lưu. Nơi cất giữ những bí mật, nơi có cả dịu dàng và dữ dội, hạnh phúc và đau xót.
Điều gì giữ chân tôi mãi trên con đường tẻ nhạt vô vị đó? Những người cùng đi với tôi, là gia đình, là bè bạn, là ... Con đường kia nếu muốn đi, tôi phải bỏ lại tất cả họ và đi một mình. Dù là tôi tìm được bạn đồng hành đi nữa, rất có khả năng tôi bị bỏ rơi chỉ sau vài đoạn ngắn thôi.
Tôi nhát cáy và tôi sợ cô đơn. Đành vậy....
-------------
Thỉnh thoảng bạn thấy tôi gào lên trời ơi chán quá chán quá.
Lúc đó bạn cứ cười vào mũi tôi đi. Cái con nhỏ cả đời ước ao thoát khỏi lối mòn, mà chân vẫn lầm lũi bước. Cả đời nhớ, cả đời mơ một cánh rừng.
N
nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi .... "
hay thiệt ha :)
X (II)
Ngày xưa ...
Cái xóm nghèo, chỉ duy nhất có một nhà có tivi. Mà lại là nhà tôi, căn nhà tồi tàn thứ hai trong xóm (còn căn nhà tồi tàn nhất thì tôi sẽ kể sau). Nhà tôi từ xưa đến giờ mà có được món gì cũng nhờ mẹ tôi cả. Ba tôi không bao giờ mang tiền về nhà, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện góp một tay nuôi mấy đứa con mà ông cũng có phần sinh ra. Ông càng lạ lẫm và thù nghịch một cách đáng ngạc nhiên với chuyện mua đồ đạc trong nhà. Cứ mỗi lần mẹ tôi mua thứ gì về là đều có chiến tranh. Mẹ tôi thì dù vất vả đến thế nào, thỉnh thoảng cũng lại tha từ đâu đó về một món đồ, có khi là cái tủ lạnh cũ bé xíu người ta để lại với giá rẻ mạt, có khi là bộ bếp gaz bán trả góp. Đó là những thứ sau này, còn thứ đầu tiên mẹ tôi mang về nhà theo kiểu đó là một cái tivi.
Bây giờ một cái tivi như vậy chắc chỉ còn trong phòng triển lãm những sản phẩm xa xưa của hãng. Tivi trắng đen, to đùng (mặc dù cái màn hình bé xíu), nặng chịch, có mấy cái nút bấm nút xoay. Và như mọi thứ đồ cũ khác của thời đó, nó không chạy ổn định tí nào. Chuyện thỉnh thoảng đang coi phim mà cái màn hình biến thành một mớ sọc dọc sọc ngang là chuyện thường ngày ở huyện. Lúc đó thì giống như trong truyện của Aziz Nesin, ba tôi sẽ thử vặn vặn nó, xong rồi gõ nhẹ nhẹ, rồi đập bùm bùm, cuối cùng nếu vẫn không được thì cho nó vài cú đấm đá, và nói chung trong quá trình đó nó sẽ lại hiện hình đàng hoàng như cũ. Nó khởi động cũng chậm rì chậm rịt. Nếu mở tivi vào lúc 7g, thì tôi phải chờ đến khoảng 7 rưỡi cái màn hình mới bắt đầu trong và sắc nét lại, còn trước đó là cả một bầu trời muối tiêu và hột é.
Nhưng dù sao nó cũng là niềm vui của cả xóm tôi. Lúc đó đài chiếu phim Tây du ký. Cứ đến khoảng 8g45 là tôi chạy khắp xóm thông báo “sắp có phim rồi”. Đúng ra thì cũng không cần, vì cứ gần đến giờ là mọi người trong xóm tự động chạy sang nhà tôi, ngồi đầy cái phòng chất ngổn ngang những chồng áo mưa đang bấm nút dở dang, chăm chú theo dõi Tôn ngộ không tài giỏi và ông Tam tạng đẹp trai khờ khạo.
Dĩ nhiên là mọi người mê phim Tây du ký như điên, nên chuyện tôi đi thông báo có hơi dư thừa. Thực ra tôi chạy đi báo là để chắc chắn có một người sẽ sang nhà tôi xem phim. Một người mà sự vắng mặt sẽ gieo xuống một khoảng trống nho nhỏ nhưng mông lung kỳ lạ trong tâm thức mơ hồ của đứa con gái nhỏ ngày ấy.
------------------
hix, tự nhiên chán không muốn viết nữa
X
Sân nhà tôi. Cái mảnh sân cũ kỹ lúc nào cũng ngập lá mận rụng, dù ngày nào tôi cũng quét. Mùa hoa mận nở, những tua hoa trắng muốt rụng đầy sân, vương vất lên mặt cái hồ cá xi măng xanh thẫm màu rêu, lên cái ghế sắt màu xám tôi thường để gần dưới gốc cây, lên đầu lên tóc tôi và em tôi. Cả hai đứa lúc nào cũng tha thẩn quanh cây mận, mê mẩn như điên những bông mận xòe bung chùm tua trắng muốt như một đóa mặt trời, say sưa ngửi mùi lá mận thơm thơm như một trái mận xanh. Nhà tôi lúc đó nghèo khủng khiếp, nhưng mảnh sân của chị em tôi lại giàu. Cây mận ra trái rải rác quanh năm. Hồ cá có cả một hòn non bộ đắp bằng xi măng nằm sát tường, tuy xấu xí nhưng lại khá tự nhiên, có cả một cái chùa sứ và vài bức tượng người sứt mẻ, dây trầu bà vướng vít quẩn quanh. Hàng rào kẽm gai có trồng một dãy cây gì đó tôi không biết tên, lá tròn tròn dày như lá sống đời, có mủ trắng, thỉnh thoảng cũng có hoa, những bông hoa nhỏ xíu nhòn nhọn màu đỏ, trông như những con chim ruồi tí hon đậu chụm đầu trên cành.
Ngày về xóm, tôi chín tuổi. Gầy tong teo như một con ngỗng ốm. Chuột Nhắt thì thấp lùn, bé xíu như một con chuột chính hiệu có đôi mắt đen láy láu lỉnh. Lúc đó tôi chưa đeo kính và còn rất mơ hồ về cặp mắt cận của mình. Có những buổi sáng khi tôi mở mắt nhìn lên trần nhà đầy những lỗ tràn nắng, tôi không tự hỏi tại sao tất cả những đốm nắng cứ tròn xoe tua ra một cách kỳ lạ, mà cứ nằm nhìn – giống kiểu người ta hay căng mắt nhìn vô mấy cái hình nổi ba chiều, hoặc nói theo cách hơi khoa học là ráng chỉnh cái tiêu cự của mắt mình ra xa xa một tí, cho những đốm mặt trời đó càng lúc càng xoe tua ra thêm. Chơi ngốc vậy nên khi tôi bắt đầu đeo kính (và bắt đầu sớm nhất lớp), thì cặp kính của tôi đã dày cộm một cách thê thảm.
Hai chị em cách nhau hai tuổi. Bất cứ người nào mới gặp hai đứa, đều có thể chỉ ra chính xác đứa nào chị đứa nào em, vì dĩ nhiên hai cái chiều cao chênh lệch tự nó khai báo rầm rĩ lên sự thật đó. Nhưng nếu người đó nhìn tụi tôi chơi với nhau một lúc nữa thì sẽ bắt đầu hoài nghi. Còn nếu dòm lâu lâu, rồi càng suy nghĩ tới lui, thì chín phần mười sẽ quay sang một cái kết luận trái ngược 180 độ: Chuột Nhắt là chị tôi mới đúng. Cũng chả có gì lạ, tôi thì ngờ nghệch từ cặp mắt đến từng cử chỉ, Chuột Nhắt thì lanh lợi, chạy tới chạy lui nhanh phong phóc, giọng nói cũng rõ ra là đầy quyền uy. Hai đứa gần bằng tuổi nhau, lại chơi với nhau từ bé nên chả thèm xưng chị em gì sất, cứ thế mày tao. Mẹ tôi hăm dọa la lối mãi cộng với sức mạnh vĩ đại của cây roi mới chuyển được kiểu xưng hô mày tao của chị em tôi thành “ta” với “nhà ngươi”, nghe như phim kiếm hiệp Hồng Kông, mà cũng chả có tôn ti hơn được tí nào.
Từ bé tôi đã khù khờ. Khi chơi trò mẹ con, dĩ nhiên tôi làm con còn Chuột Nhắt làm mẹ. Các trò khác cũng tương tự. Tôi còn nhát gan và sợ đau một cách khủng khiếp. Mỗi lần tôi bị ngã và trầy da, mẹ tôi phải một tay bông gòn chấm sẵn thuốc đỏ, một tay cố gắng tóm lấy tôi lúc đó đang cố gắng chui vào tận góc giường để trốn (tôi không bỏ chạy được vì đau) và hét toáng lên như một cái còi. Còn chuyện mang vết thương của tôi ra rửa nước thì đừng hòng, chưa từng có ai làm được. Có lần lúc Chuột Nhắt khoảng 4 tuổi (và tôi lên 6, dĩ nhiên), tôi tròn xoe mắt thán phục nhìn Chuột Nhắt đi đâu về với cái đầu gối trầy xước đầy cát, nó lạnh lùng dí đầu gối vào vòi nước rửa sạch, không thèm nhăn mặt lấy một cái. Ngay lúc đó, tôi bắt đầu nể phục nhỏ em bé choắt của mình, và cái sự nể phục đó chỉ càng tăng lên theo thời gian.
(còn tiếp)
M
kể lể chi những đau lòng
ký ức như một trò đánh đố
quên được không ? không quên được không?
cười là thua khóc cũng là thua
quên là mất nhớ là cũng mất
thương là mơ mà đau là thực
mưa mùa này hay mưa mùa sau
rồi người còn có nhớ gì nhau ?