Cần

Mình cần một khát vọng. Cần một cái gì đó để ước mơ, và để cố gắng đạt được.

Chả hiểu sao dạo này hết muốn lập gia đình. Nếu nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ hết hồn. Đối với mẹ, hạnh phúc là những đứa con. Mày không lấy chồng rồi thì mai này già sống với ai hả con? Mình vốn cũng sợ sự cô độc, sợ lắm. Nên mình chả muốn sống lâu. Mà nếu phải sống lâu, thì sao đây? Sống một mình, vui được không?

Hạnh phúc là những đứa con. Một trăm người phụ nữ thì hết tám chục người nghĩ vậy. Rồi lại đi mãi cái vòng lẩn quẩn của một kiếp người.

Mình vốn không có can đảm để thay đổi. Không thỏa mãn với thực tại, nhưng cũng không dám thay đổi nó, thì sẽ là một tai họa.

Có lẽ mình thích sống một mình hơn. Có lẽ mình không biết yêu thương.

Hạnh phúc

Ba tuổi
Hạnh phúc là buổi tối nằm yên trong lòng bà vòi kể chuyện
là đốm nắng chiếu xuống từ trần nhà - đặt vào đó một chiếc cúc thủy tinh sẽ chiếu ra hàng trăm tia sáng bảy màu lấp lánh
là con búp bê tóc vàng trong tủ kính
mong được chạm tay một lần

Chín tuổi
hạnh phúc là khi ba đi khỏi nhà
là những buổi sáng làm xong hết việc nhà ngồi ru em ngủ
là một ngày Noel mẹ được cho một cây thông cũ
ba mẹ con xúm xít với những quả cầu
giấc mơ nhà nghèo không sống nổi đến hôm sau

mười lăm tuổi
hạnh phúc là được ai đó tặng cho một bông hoa
không có hoa cho những đứa con gái gầy gò tóc loe hoe
con búp bê tóc vàng vẫn nằm trong tủ kính
đứa con gái tóc hoe nhặt hoa phượng một mình
có nhiều điều vẫn chỉ là cổ tích

mười bảy tuổi
hạnh phúc là nhận được một tấm thiệp sau ngày Noel
khi mà hy vọng đã tắt
là bắt được một ánh mắt
(dù mình vội vã quay đi)
là bất chợt gặp một người trên đường đi
(mình đã đạp thật chậm suốt đường chỉ để chờ người đó)
rồi một hôm trời mênh mông gió
nhận ra mình vẫn chỉ là đứa con gái xấu xí dại khờ
quá nghèo không mua nổi giấc mơ

hai mươi mốt tuổi
hạnh phúc là được ai đó nắm tay dẫn đi dọc triền sông
nơi ấy hoa lau vẫn trắng bềnh bồng
đứa con gái hóa gió trời bay vụt mất
người đừng xót xa
đừng ngóng trông

hai mươi ba tuổi
hạnh phúc là một bờ vai rất ấm
là một tiếng yêu thốt lên từ sâu thẳm
như đã được đợi chờ suốt những mùa qua
hy vọng từ thuở ấy đi xa
hình như đã chưa hề quay trở lại
đứa con gái khoác hành trang đi mãi
đôi khi thèm một bến dừng

hai mươi bảy tuổi
nắng chiều sắp đổ ngoài sân
chẳng còn đứa con gái tóc loe hoe với giấc mơ cổ tích
mải miết đi trong đời thực
chẳng còn mơ một phép màu
con búp bê tóc vàng giờ ở nơi đâu
thèm về vườn cũ đếm lá thu
và khóc
hạnh phúc là chỉ một giây một khắc
mình được sống thực với mình

sắp hai tám tuổi rồi
bao giờ sẽ hết phiêu linh?

Mùa thu

những con kiến đưa đám ma con sâu
chúng đi thành một hàng dài, nhưng không ủ rũ và mệt mỏi
chúng chụm đầu nhau ríu rít
cuộc sống chỉ mới bắt đầu

Trên kia đã là mùa thu
lá vàng bay đầy trời cho một cơn mơ cuối
gió lạnh lắm rồi thì phải
không còn lá xanh cho những con sâu

không còn cơ hội để làm kén và mọc cánh
và bay lên trời cao
ra đi là giải thoát hay nuối tiếc?
con sâu nằm nhìn những đám mây
nghĩ ngợi điều gì?

Chuyện đằng sau tấm lụa

Con bướm hỏi con sâu
Tại sao ngươi ăn lá, còn ta chỉ được phép bay và đẻ trứng

Con sâu hỏi con bướm
Tại sao mọi người khen ngươi đẹp và yêu thích ngươi, còn ta ai cũng chê bai và khinh ghét

***
Con nhộng chết non trong kén
Chưa một lần được thấy thế giới bên ngoài

Con bướm cả đời mỏi cánh
Thèm dừng bước trần ai

Con sâu quanh quẩn một đời
không đi hết đường gân lá

***
Ai cũng khen lụa tơ tằm đẹp quá
Đêm qua thoi cứa rát tay người

Viên sỏi

viên sỏi hình trái tim
mài từ đá suối
mát lạnh như một lời nhắn gửi
như nước từ ngàn chảy mãi về xuôi

ngày mai em đi rồi
mây giăng mắt người ở lại
con suối ôm vào lòng những viên đá cuội
một thời in dấu chân mềm

em mài chi viên sỏi hình trái tim
người miền núi đâu có gì ngoài nỗi nhớ
sao còn sợ không điều gì nhắc nhở
khi mỗi chiều tiếng suối lại gọi tên

hạt bắp vàng như một mảnh trăng lên
đom đóm tối nay thật nhiều ngoài cửa
thắp đèn đưa ai?
bóng tối lung linh vỡ
viên sỏi có mòn theo nước thời gian?

Mouse loves rice

Hehe, trước giờ cứ thấy cái lời bài Mouse loves rice nó hơi gượng gượng, hóa ra là do họ cố gắng dịch y chang cái lời tiếng hoa. Cũng giống như mấy bài hát của Hồng Nhung dịch qua tiếng Anh vậy.

Nhưng cái clip của bài hát thì dễ thương quá. Bà con xem thử ở đây hen

http://www.youtube.com/watch?v=sFdcvik0ZMI

Trời, ai mà yêu mình được như vậy, chắc người đó là chuột mình vẫn yêu lại được, hehe ...

chè trôi nước

Tự nhiên thèm chè trôi nước. Cái món ngày xưa ở nhà chỉ cần chạy ra đường mua một bịch hai ngàn là ăn ngán không hết, bây giờ cũng thành một nỗi thèm thuồng. Ba đứa đi chợ mua đồ nấu chè. Bột nếp mắc kinh khủng, một gói 400g giá bằng một kg gạo, tính ra tiền VN là 50ngàn. Đậu xanh mua ở tiệm Trung Quốc. Tiệm TQ gần nhà, bán đồ cho những người TQ xung quanh đó. Mà họ bán giá cũng phải chăng, rẻ hơn tiệm VN một chút, chả biết là do giá cả bên TQ rẻ hơn VN, hay là dân VN quen kiểu chém chặt nhau rồi.

Chiều chủ nhật. Cái lạnh lút cút luồn qua cửa sổ. Mùa thu đến muộn và đột ngột. Ba đứa ngồi nặn chè trôi nước. Gấu nhồi bột. Penguin mang mớ kinh nghiệm làm bánh bao hồi xưa ra xài, nặn viên trôi nước cũng hơi hơi giống cái bánh bao. Cũng lại con vịt bày trò, đầu tiên là bỏ viên bột vô cái khuôn đá cục, ấn một hồi rồi đập ra như bánh in, viên trôi nước có hình cái bông. Ba đứa khóai chí. Tới cái bông thứ ba thì vịt chán (bao giờ nó cũng mau chán như thế). Làm hình cánh cụt và con gấu đi!!! Trôi nước hình cánh cụt giống con ác điểu hơn, với hai con mắt đậu xanh vàng khè như con quái thú trong trò dragon fable mà mấy đứa cày bừa hổm rày. Con gấu nhìn hơi giống con ...heo, với cái bụng nhân đậu xanh tròn ủm ỉm.

Mẻ đầu tiên mang luộc. Nồi nước sôi đùng đùng, vịt thả trôi nước vào rồi quay lại híp mắt nặn cánh cụt với gấu, quay lại thì chúa ơi, bột đi đằng bột, nhân đi đằng nhân hết cả. Gấu nói vậy thì luộc không được rồi, mang hấp. Mẻ thứ hai, vịt trịnh trọng xếp từng viên, cả cánh cụt với gấu, cộng với mớ lủm chủm phải tranh đấu ghê lắm mới làm được (vì ngòai vịt ra hai tên kia chả thích lủm chủm) vô nồi hấp. Một hơi mở nắp nồi ra, nó bù lu bù loa. Tiêu rồi gấu ơi! Bột hấp lên chảy nhão ra hết. Chả còn cánh cụt với gấu. Chả còn lủm chủm. Chỉ còn một mớ bột chảy. May là vẫn còn vớt vát được mấy viên tròn tròn. Biết thế ta mang luộc, cẩn thận tí là được.

Nhưng mà ăn vẫn ngon. Ba đứa ăn xong, quẹt mỏ kêu no, rồi đứa nào đứa đó lại ôm cái máy. Chơi game. Đọc truyện. Như một kiểu an ủi cho những ngày trong tuần mệt mỏi. (cũng biết an ủi kiểu này thiếu khoa học và sai bét nhè, nhưng ai thèm quan tâm). Ngày đã chiều. Mai lại phải đi làm.

Cái lạnh vẫn lén lút chui vào đầy phòng.

Tối nay hy vọng mẹ online. Đã có chuyện để kể. Cho mẹ yên tâm và khóai chí vì con gái xa nhà vẫn được ăn uống dư thừa (và tròn ú).

Nhớ ông

Những chiếc lá không vàng cho một mùa thu. Chỉ khô đi, và rụng. Đâu rồi màu lá vàng của mùa thu trước, đâu rồi cái sắc đỏ hắt của lá phong, rực lên như lửa chiều. Mùa thu trước, nó về, ngồi cạnh ông, nắm bàn tay chỉ còn da và xương của ông, chẳng biết nói gì, chẳng biết làm gì. Chẳng lẽ lại kể cho ông nghe về cái màu điêu tàn rực rỡ của mùa thu? Ông yếu lắm rồi, chỉ biết thều thào hỏi cháu về đấy à, về là ông vui rồi, cháu ráng học hành cho mẹ được nhờ. Rồi lại ngồi ngả đầu vào ghế, mệt mỏi, nghe nó khoe chuyện sắp được đi hội thảo châu Âu, chuyện làm được cái này cái kia. Khoe cho ông vui. Có biết bao nhiêu chuyện ông đã mong được nhìn thấy nó làm xong, mà nó thì nào đã làm được gì. Ông nghe, không biết có kịp ghi lại những gì vào bộ óc đã mỏi mòn. Trời ơi, làm sao kể được cho ông về ngọn gió hú quanh năm ngòai cửa căn phòng cheo leo, rền rĩ nỗi nhớ nhà trong bóng tối lạnh se sắt. Làm sao kể về những mùa hoa trải thảm như mây lạc xuống đời. Làm sao kể về nỗi cô độc. Và làm sao kể về nỗi nhớ, cái nỗi nhớ từng cuộn lên da diết mỗi khi bé Hạnh làm một món gì đó đơn giản, thô vụng, mang dáng dấp những món ăn ông làm ngày xưa.

Làm sao làm được cái điều nó từng nói với bé Hạnh: chừng nào chị về nhà, sẽ vòi ông kể chuyện đời ông. Mà tại sao bao nhiêu năm trời nó chưa từng lắng nghe ông kể chuyện. Để bây giờ nhìn ông, nhìn đôi mắt như có sương giăng, nó biết mình sẽ chẳng bao giờ nghe được những câu chuyện đó nữa rồi.

Chỉ biết ngày xưa ông đã phải lên tỉnh trọ học từ hồi lớp hai. Chỉ biết ngày xưa ông đỗ tiểu học xong rồi đi làm, mà làm rất giỏi, thư ký trong một ngân hàng, nuôi cả một gia đình. Chỉ biết ông lúc nào cũng đau đáu tiếc ngày xưa giá được học thêm nữa, chắc là còn được làm cao hơn (còn con cháu bây giờ có đủ điều kiện thì lại chẳng chịu siêng năng học hành gì cả). Chỉ biết bà ngày xưa nhà giàu, ông siêng năng quá, ông cố thương gả con gái cho.

Rồi thôi.

Có những điều, khi có thể thì lại không chú tâm đến, để rồi thành ra sự tiếc nuối cả đời.

Rồi thì lại đã trở về với mùa đông, với xa xôi. Rồi thì đã khóc như chưa từng được khóc, khi có một, mà không, hai vì sao trôi qua đời. Bà cũng theo ông sau đó hơn nửa năm. Có khi nó nằm mơ, thấy hai ông bà trẻ lại như độ thất tuần lục tuần, dắt nhau đi chơi riêng cả ngày, về nhà vui vẻ hớn hở. Thức dậy nằm lơ mơ cười, ừ thì vất vả cả đời rồi, hy vọng ông bà đang hạnh phúc ở một góc trời nào đó.

vậy mà thỉnh thỏang nghe một câu vọng cổ, lại thấy nhói lòng. Bây giờ còn ai để ngồi với mình nghe tình anh bán chiếu, để còn biết thương biết say những khúc phượng cầu hòang, những điệu bảy điệu ba. Ngày còn nhỏ thì chỉ có cải lương để xem. Lớn lên, nhiều niềm vui, nhiều phim ảnh. Có những khi thương ông nên ngồi coi cải lương chung, rồi ghiền lúc nào không biết. Nhỏ em cũng ghiền. Nó hay mua đĩa nhạc về cho ông nghe, nghe rồi quen. Ông đi rồi, chắc chẳng còn ai mở cải lương. Những âm điệu ngày xưa chỉ còn văng vẳng bổng trầm đãi đưa trong nỗi nhớ.

Vậy mà khi có world cup thì lại nhớ. Nhớ cái cách ông ngồi coi đá banh, lọt thỏm trong cái ghế bố. Coi một lúc ông càu nhàu, mấy thằng này đá tệ quá, thôi ông đi uống nước cho tụi nó ghi bàn. Mà cũng hễ cứ ông đi là lại hay có bàn thắng thật. Nó la om lên, ông vội vã bước (chứ có chạy được đâu, chân ông khập khiễng từ một tai nạn xe năm nó còn nhỏ) lên nhà, coi pha chiếu lại, xúyt xoa tiếc. Bây giờ, nó coi chung với bạn bè (coi chứ có biết gì đâu, lâu lắm rồi không để ý cầu thủ nào đội nào nữa), thèm được ngồi với ông, thèm được đi lấy nước cho ông, để ông được ngồi yên mà chờ bàn thắng. Cả đời ông chưa từng ngồi yên.

Vậy mà nhớ cả cái chuyện hồi xưa sáng sáng ông hay gọi nó dậy bằng cách đá vào ống quyển, đau điếng. Nó bò dậy, càu nhàu, hôm nào cũng càu nhàu, hôm nào cũng bị đá. Ông đá riết chân con bầm hết rồi nè. Chân nó bầm thiệt, lúc nào cũng đầy những dấu xanh xanh, nhưng là do nó bất cẩn thành tính, lúc nào cũng có thể va đập vào thứ gì đó được. Bây giờ, thèm được ông đá cho một cái, mạnh cỡ nào cũng được, mạnh tới nỗi đau trào nước mắt càng tốt. Thèm khóc từ cái ngày nghe tin ông ra đi.

Mà đã khóc rồi đó chứ. Bữa đó nó khóc ngay tại bàn, nước mắt rớt ướt cái bàn phím. Rồi nó trốn vào phòng học trống, khóc tiếp. Phòng học có một bên kính trong suốt, nhìn ra sân khấu ngòai trời, đẹp mênh mông, nó thường thích mở hết rèm hoặc ít nhất là một góc để nhìn ra ngòai ngắm cảnh. Lúc đó, nó kéo kín rèm, ngồi co mình sau cái bục giảng, trong bóng âm u, gào thét rấm rứt. Mọi thứ dường như đã vỡ tan ra hết trong lòng.

Mà sao nỗi nhớ, khóc mãi vẫn không vơi?

Mà hình như cũng có. Mỗi lần nó khóc được, hình như có một góc nỗi đau được định hình, được nằm yên ổn lại. Sự mất mát cứ lửng lơ, quẩn quanh như một đám mây xám. Không rõ ràng, có khi không nhớ đến, không nhìn thấy, rồi một lúc bất chợt bước chân lạc vào trong đó, thấy mình lại quẩn quanh trong nỗi tiếc nuối, lại hụt hẫng nhớ ra, giờ thì không còn làm được gì hết cho ông nữa rồi.

Đến một lúc nào đó, trở về, những cái cây ngòai sân ngày xưa ông tưới mỗi ngày, cái ấm nước mỗi sáng ông thức dậy nấu nước cho bà, cái ghế ông hay ngồi, cái góc tủ ngày xưa ông cất giấy tờ, ... chúng nó có còn nhớ ông?

Một lúc nào đó, trở về

mình có còn đủ nỗi nhớ để ngồi mở lại một bài vọng cổ?

Secret garden

1.

bí mật tuổi thơ là những mảnh đồ chơi giấu trong hốc cây
không đứa trẻ nào không mơ một lần chạm tay vào kho tàng cổ tích
kho tàng trong giấc mơ mỗi người mỗi khác
đi suốt đời để chỉ gặp hư không

2.

con dế góc vườn khắc khoải ngóng trông
cô bé năm xưa chẳng bao giờ quay lại nữa
trò chơi trẻ con phai nhạt trong trí nhớ
con dế buồn
kéo mãi khúc nỉ non
tiếng vĩ cầm rơi một dải trăng mòn

Linh tinh n ...

1. Chuseok là Tết Trung thu của Hàn. Dân Hàn ăn tết này còn to hơn dân Việt với dân Tàu, đơn giản vì nó là ngày lễ ăn mừng thu hoạch, trước khi bắt đầu một mùa đông lạnh teo tóp. Ngày Tết âm lịch thì họ ăn mừng đơn giản hơn nhiều, chắc tại hồi xưa ngay giữa mùa đông thì chả có gì ăn chứ nói chi là tiệc tùng.
The zoo có ba món quà của công ty. Ba cái hộp giống hệt nhau, tổng giá trị khoảng 90$, tổng số lượng là 36 món (nghe hoàng tráng wá, hehe) bao gồm 18 hộp cá, 12 hộp thịt, 6 chai dầu ăn. Ba đứa khui quà xong nhìn nhau, tự hỏi sẽ chọi mấy thứ này vô đầu ai cho nó đáng đồng tiền bát gạo.
Đang bối rối thì gặp ajossi chủ nhà đi thu tiền nước. May quá, mang ngay một hộp tặng bác cho nó hoành tráng. Nói chung cái vỏ nó cũng đẹp (!!!). Bác nhận quà có vẻ rất chi là xúc động. Chả biết khi bác khui quà thì có tính mang xuống quăng lại vô đầu the zoo không.

Hôm sau con vịt đi chợ. Lúc về nghe hai tên còn lại méc, hai đứa ở nhà mở cửa cho thoáng, cứ hết ajossi đi qua hỏi thăm một câu, tới ajuma đi qua thăm hỏi một câu, hiểu chít liền. Cuối cùng mệt quá phải đóng cửa lại.
He he, kết quả của cái vụ tặng quà đó mà ;)

Dream

Tôi nằm mơ thấy một trận chiến
hai bên đều là tôi
hai bên đều thua
một khóc
một cười

Tôi nằm mơ thấy một ván bài
bốn tay đều là tôi
một mải mê toan tính
một quá đam mê nên cả đời tay trắng
một hời hợt ham vui
một tung hê tất thảy lên trời

Tôi mơ thấy một vở kịch không lời
từng đoạn đời trôi đi trong câm lặng
thỉnh thoảng gặp lại nhau
khắc khoải nói bằng ánh mắt

Tôi mơ thấy chương cuối cùng cổ tích
Lọ lem đã xỏ chân vào hạnh phúc diệu kỳ
người đánh xe trở lại thành con cún nơi góc cửa
nhìn lọ lem khoác tay hoàng tử ra đi ...

From Tru Tiên

Cuộc đời này, có bao nhiêu chuyện, hoặc có bao nhiêu người, đáng cho mình từ bỏ tất cả?

Nếu không có, phải chăng là bi ai?

Nếu có, thì phải từ bỏ tất cả!

...

Con đường phía trước, vẫn đen mịt mờ.

Nhưng có thể có người, đang ở tận cuối con đường ấy.

...

Là thất vọng, hay là chàng?

Nếu là chàng, thì sao đây?

...

Không ai biết, ở trước mặt là cái gì.

Nhưng ai bận tâm cơ chứ?

...

Chỉ một cái nhìn, trái tim như bị hằn một vết thương ...

...

Đừng lo tới ngày mai, có được không?

Thu

Đó là khi người ta bắt đầu đợi chờ một điều gì đó. Như mơ hồ. Như ảo vọng. Một mùa hè xấu tính và bực bội qua rồi. Buổi sáng bước ra đường thấy gió, trong veo như là mắt người, dịu dàng như là mắt người, mát rượi như là mắt người, hun hút dài cũng như ánh mắt người. Gió bay đi xa xôi. Chờ đợi một điều gì mới sẽ đến.

Chờ cây chuyển lá vàng.

Những ngọn đồi nơi ấy chắc giờ đã sắp nhuốm màu quan san. Xanh. Đỏ. Vàng. Những lá phong đỏ hắt như những bàn tay vẫy. Gọi ai? Đứa con gái ngày xưa đi rồi. Thỉnh thoảng quay về nhìn cỏ nhìn cây đau đáu thương kỷ niệm. Có một cây ngân hạnh rất to, đến mùa thu cả một góc trời vàng, cả một dải đất vàng. Gió lại mặc sức tung hoành. Phủ lá khô lên ký ức.

Trắng. Những dải hoa cúc mùa thu trắng mênh mông. Lênh đênh trôi về cuối trời. Đứa con gái ngày xưa hay buồn lơ ngơ bây giờ đã đang hạnh phúc. Đất trời đừng buồn! Mùa thu đừng buồn!

Chán

Mở mắt thấy nặng nề. Giấc ngủ đã trôi qua nặng nề. Những giấc mơ nhập nhoạng. Chán!

Mỗi người (những người còn quan tâm đến mình) nghĩ là mình đang chán vì một lý do khác nhau. Còn mình? Mình chán mọi thứ.

Ngày dài, đêm ngắn.

Con đường mịt mùng. Đường nào cũng mịt mùng. Đi tiếp hay bỏ cuộc? Mình không biết. Cũng chả thấy thiết tha gì cái đích đến cuối cùng nữa, không muốn đi đến đó. Chỉ thương con đường vẫn còn muốn níu chân người.

Mùa thu nữa. Mãi mà vẫn chưa thấy đến! Những cái cây bên đường vàng lá nhìn xấu xí. Sao không như Suwon, sao không như Kyunghee, đứng trên đồi ngắm đất trời mênh mang thay màu.

Nhỏ hẹp quá, cuộc đời mình đang sống.

Chán quá.

Sao không thể làm cho bạn vui? Sao khi bạn nói đùa mình không cười được nữa? Sao khi bạn buồn mình không lo lắng nữa mà chỉ thấy chán nản. Đừng nói những câu như thế mãi, mình nghe nhàm rồi, hết muốn phản bác rồi.

Chán quá trời!

Kyung Hee

Gửi một tình yêu

Sáng tác: Phú Quang
Thơ: Từ Kế Tường

Anh chỉ có một chiều mưa thôi để nhớ
Một bờ vai một quán nhỏ đìu hiu
Anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
Mùa thu tan trong mắt em

Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Tình yêu mang khát vọng tuổi thơ
Anh chỉ có một chiều tóc em lộng gió
Ru đêm vào cơn mơ.

Anh chỉ có một hoàng hôn khép lại
Về ru anh mê mải cánh buồm xa
Anh chỉ có một vòng tay bé nhỏ
Vòng tay đưa anh về khát vọng xưa

Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Một chiều mưa bờ vai nhỏ mùa thu.

Cẳng vịt và chuyện bệnh viện Hàn

Sau hai tuần lễ trình diễn thời trang tập tễnh rất ư là made in vịt xiêm, và quyết liệt từ chối mọi lời khuyên bảo đi bệnh viện của the zoo cũng như bà con trong cty, cuối cùng vào một buổi sáng thứ hai trời đẹp, ông trưởng phòng do đi sớm quá nên đang rảnh đã nghĩ ra chuyện bắt vịt đi bệnh viện.

Đầu tiên ổng kiu hai cô bạn Hàn chạy lại định mang vịt đi. Dĩ nhiên con vịt chống trả quyết liệt với lập luận "Đỡ rồi mà, sắp lành rồi". Hai cô bạn bó tay lui ra. Một lúc sau sếp Hwang tới, bỏ ngoài tai đám lý lẽ cùn của vịt, ra lệnh "đi mau". Thế là lót tót lết theo sếp, với một cảm giác khá là kỳ cục khi nghĩ đến cảnh bác sĩ dòm chân vịt rồi bảo : sắp lành rồi còn mang đến đây chi???.

Cũng phải nói là vịt có một cái tật mà nó rất ghét nhưng không bỏ được, đó là sợ đau và hay bù lu bù loa. Cho nên khi Phi bảo, chân bà chỉ bằng một phần trăm chân tui hồi xưa thôi, là nó đồng ý hai trăm phần trăm. Bị đau một tí tẹo, nhưng vẫn nhăn nhó và đi tập tễnh. Vịt mà! Bây giờ báo hại bà con tưởng vịt bị đau ghê lắm, túm đi bác sĩ thế này thì có chết quê không chứ .... ( : )

Quái, cái bệnh viện ở đâu mà sếp dẫn đi bộ. "Bệnh nhân" đau chân mà bắt đi bộ là seo là seo? Mà tốc độ của sếp thì khỏi cần bàn, nhanh như gió cuốn.

Hóa ra bệnh viện nằm gần nhà, xa hơn một chút. Đi đến đó xong thì vịt an tâm hơn, vì chắc mẩm cái chân mình sau khi đi nó đã bết hơn một tí, đủ để bác sĩ không lăn ra cười và đuổi về.

Ngồi chờ. Hix sao mà lâu. Sếp với vịt bàn luận đủ thứ chuyện trên trời dưới đất rồi mà vẫn chưa thấy gọi vào phòng. Gần hết giờ làm. Sốt ruột quá sếp canh me cô y tá đi ra, chạy lại hỏi thì cổ dòm ông bác sĩ rồi bảo "Lần kế". Sếp quay lại bảo "Tao biết mà, nó thấy người nước ngoài nên hãi, cứ dồn mày ra đằng sau". Hehe ... Tội nghiệp.

Ông bác sĩ dòm chân vịt xong, sau một hồi nói chuyện hăng hái với sếp thì hí hoáy viết bệnh trạng (bằng tiếng Hàn, lại viết chữ bác sĩ, hiểu chít liền hehe ...). Sếp thì bảo, nó đòi mày phải nhập viện, nhưng tao can. Oái oái, nhập viện vì đau hai ngón chân à?

(thiệt ra thì cũng không phải là chỉ có hai ngón chân, hehe… Nhưng nội dung chủ đạo là vậy :D)

Kế đến là màn hành quyết. Bác sĩ lôi kẹp ra xử lý cái chân vịt. Huhu... dã man... quá dã man. Dòm mặt vịt thảm lắm hay sao mà nhìn sếp có vẻ sợ hãi, hehe. Cười toe toét một cái cho sếp có tinh thần nào. Oái oái… huhu …

Tiếp đó là màn băng bó. Băng xong kêu "xuống đi" thì vịt dòm đôi giày và cười hì hì. Bây giờ thì có nứt giày cũng không nhét nổi cái bàn chân đã bị bó một cục to đùng vào nhé. Cô y tá chạy đi, một lúc sau mang cho vịt một chiếc dép đặc dụng. Tạm miêu tả như vầy: màu đen, to đùng, có đế và gót nhưng không có quai, thay cho quai là hai miếng dán ngang qua bàn chân. Pro hen. ;)

Vịt hí hửng mang dép mới và đi cà nhắc (bây giờ thì không cà nhắc không được, vì nó đau và tê quá, sau màn xử lý của ông bác sĩ) vô phòng tiếp theo. Cô y tá kêu leo lên giường. Nó tự hỏi, bây giờ thì còn gì phải làm nữa mà lại phải leo lên giường, chả lẽ sếp đổi ý kêu nó nhập viện (???!!!). Sếp bảo, người ta sẽ xử lý thêm gì đó và chích cho mày một mũi. Rồi mặc cho nó kêu gào “tui không thích chích thuốc!! tui ghét chích thuốc!!”, sếp cười hihi đi ra.

Hồi xưa mà bị chích thuốc thì Vịt la to phải biết. Bây giờ thì chỉ kịp á lên một tiếng đã thấy xong rồi. Định đi ra, thì sếp hỏi ông bác sĩ “Hình như là còn phải làm gì nữa phải không?”. Ông ta dòm dòm. Hix, không biết ông bác sĩ này có ý định mở băng ra xử lý thêm không. May quá, ổng đi lấy một miếng đệm to và dày, dài dài, cắt đầu cắt đuôi, nhúng nước, xong rồi làm một cái đệm chân cho vịt. Cái đệm bọc lên đến hết bắp chân. Rồi ổng băng bó cẩn thận mấy lớp, băng xong nhìn y chang bị bó bột. Vịt nhìn sếp, sếp nhìn vịt, hai bên ráng nín cười. Vịt chờ bác sĩ đi rồi nói nhỏ với sếp: “chắc ổng tưởng là tui bị trật khớp”. Sếp cười hehe… Sếp cũng đang trật khớp, cũng đâu có băng bó nhiều vậy đâu.

Mua thuốc (thuốc uống cho 15 ngày, sáng trưa chiều, trung bình 4 viên rưỡi mỗi lần) rồi đi về. Lại cái màn cà nhắc đi về cty (có dừng lại giữa đường để ăn trưa). Về đến công ty, sếp dặn : bác sĩ nói mày không được đi lại nhiều. Trời ơi, vậy chứ nãy giờ ai bắt tui đi bộ?

Quote from "Con quỷ nỗi buồn"

"Con người thật ra cũng chẳng có nhiều nỗi buồn. Sở dĩ người ta buồn lâu như vậy, là vì họ đã nghĩ đến nó rất nhiều lần."

Crystal

Mỗi loại chất liệu mang lại một thứ cảm giác khác nhau. Gỗ chứa đựng những âm vang bí ẩn của rừng già, cái cảm giác mát lạnh của suối nguồn, nét xưa cũ của thời gian, sự mộc mạc của thiên nhiên. Sắt giá lạnh như một vị chúa tể hà khắc. Nhựa màu mè và giản đơn như những đứa trẻ con. Còn phalê? Trong vắt như nước từ trời, chất phalê mang lại cảm giác như ánh mắt của một người đang yêu nhìn bạn, nó xuyên thấu, mát rượi, nó lung linh huyền hoặc, nó rọi ánh sáng vào tim mình.

Dzịt mới đọc một truyện ngắn, tên là cây phalê. Truyện nói về tình yêu của một cô gái bé nhỏ.

Tự nhiên đọc xong lại nghĩ, nếu mở một cuộc thi chọn lựa chất liệu biểu trưng cho tình yêu, chắc mình sẽ bầu chọn phalê.

Giống như bài hát Bông hồng thủy tinh: "vì tình yêu kia mong manh như thủy tinh". Người viết bài hát đó chắc đâu chỉ có ý định chọn thủy tinh vì nó mong manh? Cái ánh sáng lung linh huyền hoặc của tình yêu, như phalê, đi theo người ta trong suốt cuộc đời. Vết cứa đau như phalê vỡ. Tiếng nói của dư âm vang ngân như một tiếng gõ vào thuỷ tinh, run rẩy và dụ hoặc, vang mãi, vang mãi cho đến khi chỉ còn như một tiếng thở dài...

Cải tạo blog

hehe, phải cải tạo blog thôi. Dạo này không biết sao than vãn ghê quá.

điều lệ 1: hôm nay mình vui.

điều lệ 2: nếu hôm nay mình không vui, coi điều 1.

:-"