Nhớ
Bâng khuâng nơi góc ngoại thường ngồi
Buổi sáng tiếng rao hàng hối hả
Ấm nước cho bà và miếng trầu vôi
Bà không ăn trầu nữa lâu rồi
Tóc bạc trắng bay về nẻo khác
Câu Kiều xưa giờ đã không người
Chìm mải miết vào trong quên lãng
Nhớ khoảng gạch góc nhà dịu mát
Mảnh sân con những chậu cây con
Bên kia đời ông làm gì nhỉ
Có cây không trong cõi vô thường?
Con đi mãi đường xa vạn dặm
Một hôm nghe mất một góc đời
Có lúc giữa lối về chợt nhớ
Bài vọng cổ ngày nào giờ đã mồ côi
Nhớ câu mắng của bà kèm ánh mắt cười
Nhớ tay ông gầy đến từng đốt lẻ
Nhớ hương nguyệt quế mùa trăng
trời ơi con nhớ mẹ
...
RU ĐỜI ĐI NHÉ
Có khi mưa ngoài trời
là giọt nước mắt em .
Đã nương theo vào đời
làm từng nỗi ưu phiền ...
Ngoài phố mùa đông
Đôi môi em là đốm lửa hồng.
Ru đời đi nhé!
Cho ta nương nhờ lúc thở than
Chân đi nằng nặng hoang mang
Ta nghe tịch lặng rơi nhanh dưới khe im lìm.
Ru đời đi nhé!
Ôi môi ngon này giữa trần gian.
Ru từng chiếc bóng lênh đênh vào giấc ngủ ngon.
Cho tôi tay gối mong manh,
Cho tôi ôm lấy vai thon.
2
một lần rơi xuống bạc đầu còn thương
Chuyện nghe gió kể lại (tt)
3.
Chuyện của bông hoa khô
Truyền thuyết kể rằng có một loài hoa tiên mọc nơi vách núi. Lẫn trong mây mù. Nơi chỉ có loài chim mới chạm tới được. Ai hái được đóa hoa ấy tặng cho cô gái mình thương yêu sẽ được nàng yêu lại. Suốt đời.
Anh kiên quyết lên núi. Mặc mọi người khuyên can đe dọa. Nỗi đau của trái tim người nhiều khi khó chịu đựng hơn là những nguy hiểm bên ngoài. Những giấc mơ nhiều khi không thể nào nguôi ngoai.
Người con gái anh yêu đẹp nhất vùng. Trước ngày anh đi, nàng cuối cùng cũng đã nhận lời anh hẹn gặp. Tôi sẽ về và sẽ giành được trái tim em, anh hẹn.
- Em sẽ chờ, cô gái đáp lại.
Chỉ cần vậy thôi, anh thấy mình sẽ có thể lên được tới đỉnh trời.
- Tớ đi theo cho vui, người bạn gái hàng xóm giải thích đơn giản khi mang hành lý đứng chờ anh trên đường sáng hôm sau. Khi nào thấy nguy hiểm tớ sẽ quay về.
Chưa hề có việc gì họ chưa làm chung với nhau. Suốt từ những ngày thơ ấu. Nhưng đây không phải là một chuyến đi chơi.
Mặc anh nói thế nào, cô cứ nghênh mặt đi theo. Đến lúc nào đó cô cũng sẽ chán và quay về, anh nghĩ.
Họ đi. Rừng xanh thẳm. Đang mùa hoa ban nở trắng. Vách núi cheo leo mịt mờ sương.
Đêm, họ đốt một đống lửa sưởi ấm và tránh thú dữ. Ánh lửa bập bùng long lanh trong mắt người con gái.
- Khai thật với tớ đi, có phải cậu thương chàng nào đó rồi cũng muốn bắt chước tớ đi tìm hoa không?
Cô thoáng bối rối. Và cười. Ừa, cậu lại đoán đúng rồi.
- Cậu không phải đi, nếu tớ tìm được hai bông, sẽ cho cậu một.
- Vậy nếu chỉ có một bông?
- Ơ ...
Anh chững lại một giây. Chưa từng có gì anh chưa nhường nhịn cho cô, suốt từ những ngày thơ ấu. Nhưng đây là tình yêu.
Anh nhìn người bạn thân của mình. Tính tình cô, không anh hiểu bằng anh. Nếu đã yêu thương điều gì, cô có thể đi đến cùng trời cuối đất.
- Vậy nếu tìm được một bông, tớ sẽ cho cậu trước. Rồi tớ sẽ đi tìm tiếp. Cô ấy đã hứa sẽ chờ.
Người con gái lặng lẽ quay mặt nhìn lên đỉnh núi đen thẳm trong đêm.
Họ lại đi. Chắc không cần phải kể những gian lao nguy hiểm mà họ đã trải qua. Cũng may là có hai người.
Người con gái ngày càng tiều tụy hơn. Anh nhắc đi nhắc lại lời hứa sẽ nhường cho cô đóa hoa đầu tiên anh tìm thấy, nhưng cô kiên quyết không quay trở lại.
Cuối cùng một ngày họ nhìn thấy đóa hoa tiên tỏa ánh sáng rực rỡ bên kia một khe núi hẹp. Chỉ có cô lách qua được khe núi đó.
Anh bất lực đứng nhìn. Thắt cả ruột khi thấy cô mỏng mảnh chênh vênh như một nhánh cỏ trên trên vách đá cheo leo. May sao, cuối cùng không hiểu bằng sức mạnh nào cô đã lần được đến chỗ đóa hoa, cẩn thận hái nó bỏ vào túi và quay về.
Cô gục xuống đất khi vừa ra khỏi khe núi. Dường như không còn chút sức lực nào nữa.
- Đồ ngốc, anh muốn khóc.
- Chắc tớ không còn sức về nữa, cô cười. Cậu mang hoa này về đi.
- Điên à, tớ hứa cho cậu rồi. Để tớ đưa cậu về.
- Còn bông hoa của cậu?
- Tớ không cần nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn anh. Những sợi tóc ngắn lòa xòa như tơ trên khuôn mặt gầy gò. Dưới chân họ, mây trời làm thành một biển mênh mông.
- Tớ đùa cậu đấy, có chàng nào đâu! Tớ đi theo giúp cậu.
- ...
- Cậu mang hoa về đi, cô ấy đang chờ.
Anh cầm đóa hoa trên tay, nhìn những lớp cánh trắng như ngọc và ánh sáng rực rỡ của nó. Rồi vung tay ném đóa hoa xuống vực sâu. Người con gái kêu lên một tiếng.
- Cậu điên à? - cô như muốn khóc
Anh cúi xuống nhẹ nhàng xốc cô lên vai.
- Tớ không cần nữa, tớ đã tìm được bông hoa của mình rồi.
- ...
- Mình về thôi...
***
Kể cho anh nghe câu chuyện xong, cô đặt xuống bàn một đóa hoa.
"Tớ ngốc thật phải không, cậu chẳng phải người con trai ấy. Cậu không chung tình và can đảm như anh ta. Cậu chỉ thích chinh phục các cô gái, hết cô này đến cô khác.
Tớ biết, có một khoảng trống mẹ cậu đã để lại trong lòng cậu. Không thể nào lấp đầy.
Tớ biết, cậu coi mọi thứ đều phù du, đặc biệt là tình yêu.
Tớ biết, cậu không tin vào hạnh phúc.
Và tớ cũng biết, cậu không bao giờ để ý đến tớ.
Tớ cũng chả phải là người con gái trong truyện, để có thể đi tìm cho cậu một bông hoa tiên. Tớ cũng không tin vào truyền thuyết, nên tớ sẽ đi thật xa..."
Và cô đã đi đến một đất nước rất xa.
Đóa hoa trên bàn người con trai khô dần theo thời gian. Cho đến khi anh bỏ nó vào cái bình đựng những vật kỷ niệm.
"Đồ ngốc, cậu biết rằng tớ sợ tình yêu là phù du. Nên tớ đã cố giữ tình bạn của tụi mình. Để không mất cậu.
Nhưng có lẽ tớ cũng nên bắt chước anh chàng ấy, đi tìm lại bông hoa của mình."
Friends never say goodbye
With you along the road
And through it all there'd always be
Tomorrow's episode
Suddenly that isn't true
There's another avenue
Beckoning the great divide
Ask no questions, take no side
Who's to say who's right or wrong
Whose course is braver run
Still we are, have always been
Will ever be as one
What is done has been done for the best
Though the mist in my eyes might suggest
Just a little confusion about what I'll lose
But if I started over I know I would choose
The same joy the same sadness each step of the way
That fought me and taught me that friends never say
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye
Never say goodbye
...
Chuyện đi lòng vòng cuối năm
Nguyên một khu rộng như một trường đại học. Các tòa nhà được đánh số. Ra vào cổng phải đăng ký để được cấp thẻ (cũng giống như Samsung). Nhìn cũng khá bề thế, nhưng bên ngoài các tòa nhà thì cũ hơn samsung.
Daejeon rộng và có vẻ ... xấu xí. Đường sá không đan như mắc cửi giống seoul, và không đẹp đẽ nên thơ như suwon. Nghe các ông sếp nói chuyện nhảm, mình biết được một thông tin là một căn hộ trong khu nhà cao tầng, bên này họ gọi là apart, trong từ apartment, giá 60 ngàn $. Ông kia nghe tới đó thì ồ lên một tiếng, không biết là chê nó mắc hay rẻ, cũng không biết giá như vậy thì cao hay thấp so với các ngôi nhà loại khác. Một người đi làm ở Hàn trung bình lương khoảng 24 ngàn / năm, sống tằn tiện thì để dành được khoảng 15 ngàn, vậy thì 4 năm mới kiếm được một căn như vậy. Cũng khá so với VN, nếu đi làm lập trình viên như mình hồi xưa, thì phải hai chục năm mới kiếm được cái nhà tương đương ổ mèo.
Lại chuyện ETRI. Mình nhìn cái bảng ghi "P2P system research team", nghĩ trong bụng, ở cty tui cũng có một cái, thành viên có mình tui. Thấy nể ông sếp mình. Ổng có một phong thái tự tin khủng khiếp khi nói chuyện với người khác. Tính ra cty mình nhỏ như cây tăm, đứng bên cạnh ETRI sẽ giống con kiến đứng cạnh con voi, vậy mà ổng giao dịch ngang hàng. Ổng thoải mái tám với vice director, còn mấy người bình thường thì ổng còn tỏ ra hơi bề trên một chút.
Bà con trong cái "P2P system research team" đó nghe ổng nêu yêu cầu thì mặt nhăn mày nhó, than là khó lắm khó lắm, để tụi tui nghiên kíu coi sao rồi sẽ trả lời.
Ra về, mình hỏi, ông mơ lập được cty bự cỡ bi nhiu? Ổng nói cỡ 3000 người, trong đó có 30% PhD, 40% MS. Ặc ặc, giờ này buổi này mà còn quan trọng mấy vụ bằng cấp.
Được cái mấy ông sếp cty mình cũng dễ thương. Như hôm trước gấu về VN, đến tối việc vẫn chưa xong, 2 sếp một nhân viên ngồi làm. Hình như 11 hay 12g gì đó gấu về, nói là hai sếp đuổi về, ổng lo gấu không kịp chuẩn bị đi về VN. Tội nghiệp hai ông sếp ko biết code đến mấy giờ, trưa mai mới ló vô cty.
Sếp Xệ mình cũng dễ thương. Bác Xệ có kiểu vui là cười toe cười toét, đi hát karaoke thì nhún nhảy rất sung hoặc đứng cầm cái ...(hmm, cái gì quên mất tên rồi? nó giống cái chập cheng) đập đập nhìn như con khỉ đồ chơi người ta hay bán ở VN. Cứ dòm cái mặt ổng cười là mình thấy xả stress.
Nói tiếp chuyện hôm qua đi. Lúc về, sếp to ở lại vì nhà sếp ở Daejeon (chú thích thêm là mỗi ngày sếp đều ngồi tàu hỏa 2 tiếng và lái xe hơi 2 tiếng để đi từ Daejeon lên đây làm và về). Dã man !
Vậy là sếp to ở lại, mình và một ông sếp bé đi về. Ông này mới vô cty. 7g5 tàu chạy, 7g kém 3 phút taxi dừng gần ga. Đường đông nghẹt. Ổng nói, trễ rồi, phải chạy cho nhanh. Thế là vịt co cẳng ngắn ngủn chạy veo veo. Dòm lại thấy sếp nhỏ thở phì phò lệt bệt chạy theo, mặc dù cẳng sếp dài gấp rưỡi vịt. Hehe ...
Đi cùng một đoạn đường, khám phá được nhiều điều mới thú vị từ ông sếp nhỏ này. Tính tình ổng cũng khá phóng khoáng, chả câu nệ gì hết. Nhận xét về cái gì cũng thoải mái không sợ đụng chạm. Ổng nói về tình hình cty, nhận xét mọi người, những chuyện ổng muốn làm để sửa đổi nó... Mình cũng mong ổng làm được. Có lẽ sẽ ráng giúp ổng một tay bằng cách tự sửa đổi mình.
Thêm một điều nữa là ổng chả biết đường sá gì hết. Nên kết quả là lúc đi từ ga về thì lạc thê thảm. Đi lòng vòng mất gần hai tiếng, cuối cùng quay lại gần ga ( -_-;;; ). Đành gọi taxi, mất có 15 phút đã về đến cty. Hic ...
Về nhà, thấy ba phần quà to đùng của cty cho ba đứa. Ba hộp thịt xông khói cấp cao của Hàn, mỗi hộp phải hơn 2kg. Cty này nó tính đầu độc the zoo bằng thịt xông khói hay sao đó, huhu ...
Chocolate, có rất nhiều chocolate
Hôm nay cty mình ngập tràn chocolate.
Ngày valentine của Hàn không giống như ở VN. Ngày này chỉ có con gái tặng chocolate cho con trai thôi.
Hàn mừng Valentine theo kiểu Nhật. Tức là tất cả các ngày 14 đều quan trọng.
14-1 là Diary Day, người ta tặng nhau những cuốn nhật ký kể về chuyện tình cảm hai người.
14-2 là ngày con gái tặng chocolate cho con trai, gọi là Sweet Day. 14-3 là White Day, con trai tặng kẹo ngọt cho con gái (bất công hết sức, huhu ... Con gái thích chocolate hơn kẹo mà. Chắc chắn cái người lập ra tục lệ này là một "thằng").
14-3 là Black Day, tất cả những người single sẽ kéo nhau đi ăn mì chajang, một thứ mì đen thùi lùi, để kỷ niệm cho cái sự đen thui trong đường tình duyên của mình.
14-5 là Yellow and Rose day, những người không single tặng hoa hồng cho nhau.
14-6: Kiss Day. Dịch nôm na là ngày hun nhau, ặc ặc.
14-7: Silver Day
14-8: Green Day
14-9: Music and Photo Day
14-10: Wine Day
14-11: Orange and Movie Day
14-12: Hug Day.
Không biết mọi người có nhận thấy là kể một hồi mình oải tới nỗi không thèm giải thích họ làm cái gì trong mấy ngày 14 sau nữa.
Chính xác là dân Hàn họ cũng oải như vậy. Người ta giải thích rằng tập tục ngày 14 này là do mấy tên thương gia lập ra, để có cơ hội bán hàng vào mỗi tháng.
Nói chung, mỗi tháng mà mua một món tặng cho người iu thì cũng chả có gì là quá đáng.
Nhưng kẹt một nỗi, không chỉ người iu mới được tặng quà. Chính xác là mấy bữa rồi vịt đã phải đi lòng vòng mua chocolate, và tối hôm qua ngồi gói gần hai chục bịch, vẫn không đủ hôm nay tặng cho mấy người trong cty. Và chính xác là sáng nay trên bàn của mỗi người trong cty có ít nhất ba đến 5 chú chocolate các loại. Bà con mang chocolate đi phát um sùm.
Có nghĩa là dân bán hàng vớ bẫm.
Có nghĩa là túi tiền của mình móp xọp.
Cái chuyện tặng quà vào ngày 14 không-chỉ-cho-người-iu đã trở thành tập tục.
Bảo sao dân Hàn nhắc tới ngày 14 là oải cùng cực.
Chuyện nghe gió kể lại
Trong đáy bình có một ít tiền xu, một mảnh tách vỡ, một mẩu giấy gấp tư, một bông hoa khô và một hòn sỏi nhỏ. Chúng nằm trong đám bụi. Lặng lẽ.
Một buổi, có ngọn gió đi lạc vào nhà. Ngọn gió trẻ con thích thám hiểm. Nó chui vào mọi ngóc ngách, cuối cùng nó bay vào trong bình.
- Chào các anh chị, gió reo vi vút.
Những vật trong bình ngẩng đầu lên nhìn. Ký ức về những ngày tháng bên ngoài đã nhạt mờ. Thành ra như là lâu lắm rồi mới nhìn, mới mở miệng, tiếng nói cũng phải khó khăn mới thoát ra được.
Bông hoa khô lên tiếng đầu tiên, nó vốn quen thuộc với những ngọn gió kể từ khi mới ra đời.
- Chào em, hoa mỉm một nụ cười. Những vật trong bình lần đầu tiên thấy bông hoa cười kể từ khi rơi vào đây. Có cái gì đó thật đẹp, vời vợi mông lung, dù là của một sắc hương phai phôi.
Tự nhiên lòng ấm áp. Những vật khác cũng đua nhau lên tiếng chào ngọn gió trẻ con.
- Sao các anh chị lại sống trong này, ngọn gió tò mò.
Đúng là trẻ con! Những ngọn gió từng trải hơn không hỏi vậy. Chúng đã thấy nhiều số phận bị ném vào xó và lãng quên. Chúng chỉ nhìn và tỏ vẻ thông cảm, rồi bỏ đi.
Nhưng đôi khi người ta cần có người hỏi đến.
Có điều, chẳng biết trả lời sao. Vì mỗi câu trả lời có thể là một câu chuyện dài.
- Không sao, em thích nghe kể chuyện! Ngọn gió háo hức.
Vậy là những câu chuyện bắt đầu.
2. Chuyện của mảnh tách vỡ
Họ ngồi quanh bàn. Hai người lớn và một trẻ con.
Bữa cơm đạm bạc. Nhưng nóng hổi và ngập tiếng cười. Hai người lớn kể cho nhau nghe những chuyện ở công ty, nói chuyện bạn bè, chuyện gia đình. Đứa trẻ ngồi nghịch cái tách. Một cái tách nhỏ bằng gốm, trắng mịn, soi lên trời có thể nhìn thấy một mặt người phụ nữ tóc vấn cao được in chìm dưới đáy tách.
Người mẹ nhắc, đừng phá con nhé. Cái tách này quý lắm đấy.
Vì sao, đứa trẻ thắc mắc.
Người cha nheo mắt, vì nó là cái tách hạnh phúc. Nó chứa hạnh phúc của gia đình mình.
Anh chỉ giỏi trêu con thôi, người mẹ cười. Nó bé quá làm sao hiểu được.
Đúng là bé quá thì không hiểu được. Nhưng những cái đầu còn đơn giản của trẻ con đôi khi nhớ được điều gì đó rất lâu.
Nó cũng không hiểu vì sao ba mẹ cãi nhau. Không hiểu vì sao mẹ ra đi. Không hiểu vì sao ba ném cái tách hạnh phúc vào tường và ngồi lặng.
Nó chờ mãi. Mẹ vẫn chưa về.
Cái tách bị vỡ làm mấy mảnh. Ba nó gom các mảnh vỡ bỏ vào thùng rác. Nó lén nhặt lại, thử chắp lại bằng keo dán. Tin rằng nếu nó làm được, mẹ sẽ trở về.
Thiếu mất một mảnh.
Thùng rác đã bị mang đi đổ mất, mang theo mảnh còn thiếu.
Mẹ mãi vẫn không về.
Cuối cùng, cái tách vỡ bị quăng đi từ lúc nào không rõ. Nó quen với việc nhà không có mẹ.
Nó lớn lên, bướng bỉnh. Luôn cho rằng hạnh phúc không bền lâu.
Dọn nhà. Khiêng đồ.
Chân nó đạp phải một cái gì đó sắc cạnh nằm dưới gầm tủ, sát chân tường.
Cầm cái vật bám bụi đen xỉn lên, thấy sau lớp bụi thấp thoáng màu trắng ngọc.
Mảnh vỡ còn thiếu ngày xưa!
Nó ngồi giữa căn phòng đã gần trống không đồ đạc. Một giọt nước mắt tự rơi.
Cái sự sướng của cắt đầu
Hôm qua Penguin đi cắt tóc thử ở một chỗ gần nhà. Cắt xong có một số cái sự sướng.
- Penguin sướng vì cắt được cái đầu đẹp như ý muốn (mặc dù theo như cô thợ cắt tóc thì phải dài hơn mới đẹp).
- Bả cũng sướng vì kiếm được địa chỉ cắt tóc mới, đỡ phải vô chỗ cái thằng Ôm-e cắt xấu òm.
- Con vịt sướng vì từ giờ sẽ không bị bả kiu cắt tóc giùm (có dám cắt đâu, sợ cắt xong bả đè ra bắt đền thì tóc đâu mà trả!!).
- Cô chủ tiệm sướng vì dụ thêm được hai khách hàng mới, biết đâu là hai đứa VN đầu tiên, mở hàng cho một kỷ nguyên khách VN sau này.
- Ôm-e mà biết, chắc nó cũng sướng vì đỡ được hai thằng khách hàng cứ nhào vô là quơ tay quơ chân, cắt xong thì không biết khen một câu mà mặt nhăn mày nhó đi ra ngoài.
Hmm
Bảy nổi ba chìm với nước non
Vặn vẹo cái ... công tắc một hồi (chứ có biết làm gì khác đâu!), chạy lên kiếm ajossi chủ nhà, thì ajossi đi làm mất. Ajuma kiu mình, thôi mày nấu nước xài đỡ. Trời ơi, con phải đi làm mè!
Quẹt qua quẹt lại cái mặt một chút bằng thứ nước lạnh quéo, rồi vác cái mặt dơ lên cty rửa tiếp.
Sáng hôm sau, 5g sáng, 3 thằng còn đang ngáy khò khò thì ajossi gõ cửa. Ajossi chỉ cần vặn cái nút gì đó ở máy một phát là nó lại chạy ầm ầm. Quả là công lực thâm hậu!!!
10g, ajossi lại gõ cửa. Ba thằng vẫn còn say sưa giấc nồng. Lần này ajossi thông báo lát chiều sẽ có người đến sửa máy.
11g rưỡi, lại gõ cửa. Mắt nhắm mắt mở bò dậy lần ba. Sửa máy, hehe... Tốn hết 50 ngàn, nhưng hạnh phúc vì chắc mẩm từ nay đời ấm áp trở lại.
Ai dè sáng nay mở mắt, lại nghe gấu báo máy hư tiếp. Lại lên cty với một cái mặt dơ.
Tối nay về mà vẫn chưa sửa được máy là sẽ phải tắm nước lạnh, :((((((((((((((((((((
Xương rồng trăng (2)
Đằng đang tưới nước cho cái lá quỳnh - gọi vậy chứ không gọi là cây quỳnh được, vì mãi chẳng thấy nó mọc ra thêm cái gì cho giống một cái cây - thì Loan về. Quăng xe vào góc nhà, quăng giỏ vào một góc nhà khác, nó ngồi phịch xuống đất, thở ra. Than chán quá. Chán bọn khách hàng ngu xuẩn mà lại hay mè nheo.
Đằng ngẩng lên, cười. Có kem trong tủ kìa, ăn đi cho hạ nhiệt. Kem ở đâu ra? Loan sáng mắt mở tủ lạnh. Thì còn ai mang tới ngoài ông Phú của mày. Sao lại Phú của tao, ổng tới là để cưa cẩm mày đó chứ. Nếu cưa tao thì chắc tao đổ lâu rồi. Vậy mày đổ đi cho tao nhờ. Loan cười, không được, tao đổ rồi bỏ Lâm cho ai.
Loan ngồi ăn kem, nhìn Đằng bón thêm phân cho cái lá quỳnh, bảo, nó không lớn nổi đâu, để trong nhà thiếu nắng thiếu gió. Chứ để nó ở đâu bây giờ? Thử đặt ra ngoài hành lang xem, mami chủ nhà không la ầm ầm mới lạ! Loan bảo thôi mày đừng nhắc, nhắc tao lại chán. Chả biết bao giờ mới khá lên nổi. Cố sống cố chết bám lấy cái đất SG này, cũng chả khác cái lá quỳnh của mày là mấy. Biết bao giờ mới mọc rễ. Biết bao giờ mới có được mảnh đất cắm dùi. Mày nghĩ coi, đi học bao nhiêu năm, đi làm bao nhiêu năm, chả lẽ cuối cùng lại tay trắng về quê, lấy chồng sinh con.
Đằng nhìn Loan. Hai đứa biết nhau vậy mà cũng bốn năm rồi. So với con bé Loan sinh viên hay cười hay hát vô tư lự ngày xưa, Loan bây giờ nhiều trăn trở quá. Tự dưng nghĩ lại mình, cũng thấy buồn chênh vênh.
Đang ăn cơm tối, Loan à lên một tiếng, mày nhớ hôm nay là ngày gì không. Ngày gì? Con khỉ, không nhớ thiệt à, mày vô tâm vừa thôi chứ. Hôm nay Hoàng về. Lễ chào mừng tổ chức ở nhà văn hóa thanh niên. Đi không? Đi làm gì? Thì chúc mừng, mày có ấm đầu không đó? Thôi, đông người lắm, tao ghét chen chúc. Mày đi đi, nhớ xin vài cái chữ ký, để mai mốt bán đấu giá. Loan nhe răng cười, chắc phải vậy quá, hay mang về lộng kiếng đi, haha...
Loan đi rồi, Đằng ngồi vào máy. Rồi cứ ngồi đó nhìn cái desktop, không hiểu mình đang định làm gì nữa. Ngồi một lúc, đành đứng dậy lấy xe đi.
Đêm SG cuối tuần tấp nập người xe. Những quán nhậu sáng đèn ồn ào. Đi đâu bây giờ? Đằng chạy ngang nhà văn hóa thanh niên, nhìn vào, nhưng không dừng xe lại. Nhớ cái ngày Hoàng đi dự giải cấp thành phố. Nhớ cái lúc Hoàng thắng cuộc. Mừng muốn rơi nước mắt. Lúc đó mọi người xô ra chúc mừng sao mà đông vậy. Bắt tay chúc mừng Hoàng một cái, rồi Đằng thấy mình lọt thỏm trong một đám đông reo hò, cười nói. Bạn của Hoàng nhiều khủng khiếp, nhiều quá mức tưởng tượng. Có rất nhiều gương mặt Đằng không biết. Mọi người kéo nhau đi đâu đó ăn mừng. Hoàng la lên, mọi người tới đó trước nghen, Hoàng ghé về nhà chút rồi sẽ ra. Đằng đứng ngơ ngác một lúc, rồi quay đầu xe về nhà.
Từ lúc đó, Đằng bỏ luôn cái thói quen mỗi lần có chuyện gì, buồn bực hay căng thẳng, hay gặp khó khăn gì, là lại bấm điện thoại gọi Hoàng. Chỉ để nghe cái giọng miền Bắc ấm áp đủ sức làm đầu mình dịu lại.
Vậy mà Hoàng thắng giải liên tục, hết cấp khu vực miền Nam đến cấp toàn quốc. Rồi bây giờ thắng luôn giải đấu quốc tế, trở thành một người hùng mới.
Cái khoảng cách hồi xưa vốn đã không nhỏ, bây giờ càng vời vợi xa.
Đằng dừng xe lại bên đường. Muốn nói chuyện với ai đó quá, nói một câu thôi, không thì sẽ khóc mất. Hoặc là sẽ đến và chen chúc trong cái đám người chắc là đông như kiến ở nhà văn hóa, chỉ để nhìn thấy Hoàng. Mà nếu vậy thì sẽ càng cảm thấy buồn hơn, chứ có ích gì đâu.
Tiếng Khương vang lên trong máy điện thoại công cộng, có gì hông, tui đang nhậu với mấy thằng bạn. Đằng xui xị, cái đầu đầy ứ bỗng nhiên như cái bình bị đóng vô một cái nút bấc, không thoát ra được lời nào nữa. Thôi không có gì, nhậu tiếp đi. Không có gì thiệt hông, sao tui nghe giọng bà lạ lạ. Không thiệt mà, tính kêu ông đi uống cà phê chơi thôi. Nhậu đi, lộn xộn quá! Khương cười hehe, cúp máy. Đằng lẩn thẩn đút tay vào túi lấy tiền trả tiền điện thoại. Lò mò, lục lọi. Rồi lật túi trước túi sau. Rồi gãi đầu gãi tai. Rồi gọi điện lại cho Khương.
Mười lăm phút sau, Khương tới. Trả tiền điện thoại xong, Khương quay đầu xe. Bi giờ bà muốn đi đâu? Ông không về nhậu tiếp à? Nhậu chán rồi, đang kiếm cớ chuồn mà hông được. Coi như bà giải cứu tui. Cà phê hen?
Đằng mím môi chạy xe rề rề. Thôi, tui về. Sao vậy, không có gì kể cho tui nghe thiệt hả? Ừa. Không lẽ nói tiếp, cũng có, nhưng tui không muốn kể. Kể ra, có không nói tên thì Khương cũng sẽ biết ngay là ai. Đành nhe răng cười cợt, tự nhiên tui khùng khùng vậy thui. Vậy tui đi nhậu tiếp, hehe. Mà bà cầm tiền đi, con gái con đứa gì ra đường không mang đồng nào, xe hư hay hết xăng thì sao. Đằng le lưỡi. Thôi, ông nhậu vui vẻ.
Rất lâu sau đó, Đằng thường tự hỏi, nếu đêm đó mình vào nhà văn hóa thì sao. Trong đầu dựng lên một kịch bản có vẻ cũng hay ho, rằng mình phát hiện không có tiền trả tiền xe, và cái người gần nhất có thể nhờ vả được sẽ là Hoàng. Nghĩ chơi chơi cho vui vậy thôi, chứ không dám nghĩ thêm, sợ mình tự thấy cái kịch bản vô duyên và rất có thể sẽ dẫn đến một kết cục làm buồn lòng hơn.
(còn tiếp)
Có lúc vui
ai cho con xít theo về chơi trống
mùa nắng mùa mưa mùa nào rất rộng
tỉnh một cơn say đời vẫn rất dài
ném bóng lên trời em đếm một hai
thoăn thoắt trong tay niềm vui trẻ dại
tách bảy tách ba rồi thì nhập lại
mãi mãi trong ngần ánh mắt ngày xưa
hoa dã quỳ vàng hắt một chiều mưa
em đừng đợi chờ kẻo rồi ướt áo
thuyền lật còn trôi đời say còn đạo
buồn thả đi rồi theo sông lênh đênh
Xương rồng trăng
Dù ai ngậm ngọc dỗ mình đừng xiêu...
(Ca dao)
Nhà có một hũ rượu to. Không ngâm rắn hổ, tắc kè, bìm bịp mà lại ngâm hoa quỳnh. Cụ nói, hoa quỳnh nở xong, vừa chớm tàn là ngắt lấy, thả vào rượu, vớt vát một chút hương. Đằng chưa một lần được ngắm hoa quỳnh nở, cứ ngồi trước hũ rượu ngắm mãi những cánh hoa mỏng manh trong trong như vải lụa, xấp xõa chơi vơi giữa sắc rượu vàng. Có vẻ gì đó ai oán tội tình, như cố níu kéo một sắc xuân mà không thành.
Cụ rót trà từ cái ấm con ra hai cái chén con. Ấm chén đều là loại gốm thô, màu đỏ gạch sậm, có hoa văn nâu, cả bộ đặt vừa trên một cái dĩa sành. Bộ ấm này xưa Đằng tặng sinh nhật cụ, cụ thích lắm. Có lần anh Quỳ uống rượu say, cãi vã gì đó với chị Mây, đá văng cái ấm vào tường. May không vỡ, nhưng gãy mất cái quai, cụ giận điên lên không nhìn mặt anh cả một tuần liền.
Trà khổ qua đắng ngậm ngùi. Lần đầu tiên Đằng uống, vào miệng chỉ muốn nhổ ra ngay. Giờ thì đã hơi quen quen, nhưng vẫn không thể chiêu quá hai ngụm. May mà cái chén con cũng chỉ chứa vừa hai ngụm trà con. Uống trà là để nói chuyện. Uống trà cũng để lấp chỗ trống khi không có chuyện gì để nói. Hoặc khi có những chuyện không muốn nói.
Cụ hỏi thăm. Đằng kể cụ nghe chuyện công việc, chuyện gia đình. Rồi hỏi ngược lại cụ. Thăm hỏi một hơi thì cũng phải đề cập đến một người không có mặt. Dạo này Thoại thế nào hở bác? Ôi dào cái thằng đó, vẫn lông bông lang bang, vẫn chẳng lớn được cháu à. Nó đi học việc ở công ty anh Thạnh đang làm. Làm việc gì hở bác? Mắt kính, kỹ thuật viên. Cũng là ngồi mài kính lắp tròng thay gọng thôi. Vậy cũng ổn mà bác! Ừ, ổn hơn xưa. Nó đang chơi với một con bé. Đằng cười, thấy nụ cười của mình rất tươi rất thật lòng. Hai bác vậy là sắp có dâu. Ông cụ nhìn ra cửa sổ, nơi có giàn hoa giấy trắng. Hoa giấy mà màu trắng, vốn đã mỏng lại càng thêm có vẻ mong manh. Dâu gì, ôi dào cái con bé ấy... Cụ bỏ lửng câu nói, lại châm trà. Đằng có nghe Hằng kể, cụ và bác gái không thích người yêu hiện giờ của Thoại. Thỉnh thoảng lại mang ra so sánh với Đằng. Trời ơi, cũng đã hai ba năm rồi! Cũng chỉ là một con bé nhan sắc tầm thường, tính khí tầm thường. Nếu tốt lành cao thượng thì đã đi tiếp con đường ngày xưa với Thoại. Tiếc gì cháu nữa bác ơi ...
Đằng lảng sang chuyện hoa quỳnh. Có lần cháu đi chơi với mẹ đến Phú Quốc. Đợt đó trường cho giáo viên đi chơi. Mẹ cháu thì hay mệt, nên không dám đi một mình. Cái khu gọi là resort mà cũng chẳng khá lắm bác à, thức ăn rất ít, tiện nghi cũng bình thường. Đến vào buổi chiều, tối Phú Quốc chả có gì chơi, ai cũng đi ngủ sớm. Cháu đã định ra ngoài chơi, nhưng cuối cùng lại thôi, ở lại trong phòng với mẹ. Sáng hôm sau rảnh rỗi đi quẩn quanh, phát hiện trong vườn có một cây hoa quỳnh. Mười mấy bông hoa nở tối hôm trước, lúc đó đã héo. Cháu đứng đó, nhìn mãi, tiếc mãi ...
Cụ cười. Vậy là không có duyên rồi. Hoa quỳnh muốn ngắm cũng phải có duyên. Cháu nghĩ cái ông chủ nhà trên lầu có tức không, ông ấy trồng hoa quỳnh, hoa lại sà xuống ban công tầng dưới mà nở. Không sao cháu ạ, đời còn dài. Bác cắt cho cháu một nhánh lá nhé. Cháu về giâm xuống đất, nó sẽ lên cây. Cháu nói sao, cách trồng giống xương rồng à? Ừa thì quỳnh nó thuộc họ xương rồng mà. Nước ngoài gọi là moon cactus, xương rồng trăng.
Đằng về, trong giỏ xe là nhánh lá quỳnh. Thấy mình chạy xe ra khỏi ngõ mà không nhìn lại nữa ngôi nhà có cây hoa giấy trắng lòa xòa quyện với những chiếc lá quỳnh dài cong cong từ ban công tầng trên rủ xuống.
***
Đằng giâm nhánh lá vào cái chậu nhỏ. Tưới nước mãi mà nó vẫn y như vậy, không có gì đổi thay. Loan gọi nó là "thằng cứng đầu". Có bữa Loan bảo, trong nhà có hai đứa con gái thì cả hai đều cứng đầu, thêm một cái cây cũng lỳ lợm nốt. Tội nợ cho ai dính vào cái nhà này. Đằng cười, mày lo dư thừa quá, đâu có ai dại dột.
Loan bảo, vậy mà có người dạt dột á, dại không phương cứu chữa. Tại mày không thèm thấy.
Nhắc tới Phú thì Đằng im. Im, vì chả biết nói gì. Không có ý kiến. Mà cũng chả muốn có ý kiến. Phú đến hoài. Đến nhà gặp Đằng thì lúng búng chào, mặt đỏ bừng lên. Ngồi nói chuyện với Loan. Ra về lại chào Đằng. Loan trêu, Đằng giơ tay lên trời, ông ấy nói chuyện toàn với mày, có nói với tao tiếng nào đâu mà mày vu oan giá họa. Cái máy vi tính hư, Đằng gỡ nó ra ngồi sửa thử, Phú cũng ngồi xuống, loay hoay cả buổi, mặt mũi càng lúc càng bối rối trông rất tội. Đằng nói thôi kệ nó, ba anh em mình đi uống nước đi, mới kéo được Phú ra khỏi cái công việc trời ơi đất hỡi.
Hôm sau Đằng gọi cho Vũ. Máy tính tui hư rồi, bắt đền ông á. Tiếng Vũ cười trong máy. Tui làm gì mà bà bắt đền tui. Thôi mang tới đây, tui sửa, tính tiền rẻ thôi. Đằng bỏ cái máy trước baga xe, chạy tới nhà Vũ. Vũ lọt tọt chạy ra, kêu trời ơi nhìn bà giống dân xe ôm lắm rồi đó. Vũ bỏ cái máy lên bàn. Bà để đây lát tui coi, chừng nào xong tui chở tới nhà cho. Đi kiếm thằng Khương nhậu cái coi. Lâu lắm rồi ba đứa không nhậu. Tửu lượng bà tới cỡ nào rồi? Đằng kêu trời ơi trời, ông nhậu rồi ai sửa máy cho tui. Vũ nghinh nghinh mặt, bà coi thường tui quá. Tui từng nhậu một trận, rồi lắp hai trăm cái máy trong vòng một ngày một đêm. Đằng le lưỡi, ông làm miểng văng vô mắt kính tui muốn bể rồi nè. Vũ cười hì hì. Đằng cũng cười, tự nhiên thấy ấm áp.
Đúng là lâu lắm rồi mới ngồi lại cái quán nhậu bên bờ sông. Trời Sài Gòn lúc hoàng hôn xanh thẫm như một khối ngọc. Sông thờ ơ sóng. Lục bình trôi mênh mông. Vũ hất ngược ly rượu vào cổ họng. Chắt lưỡi than buồn. Sao không gặp bao lâu rồi mà ông cũng vậy, lúc nào cũng than buồn. Ừa thì đâu có gì vui. Trời, tui muốn được như ông mà không được. Tiền bạc công việc nhà cửa người yêu, cái gì cũng có. Vũ cười he he. Sao biết tui có người yêu? Thì ông lúc nào chả có người yêu. Vũ cười kha kha. Bà toàn vu oan cho người xấu. Mà tui quen em này cũng ngộ lắm nha. Bữa đó trời mưa như trút, tui chạy xe mà hổng nhìn thấy cái gì. Tự nhiên thấy có cái xe ngã ra đường, dừng lại coi thử. Em bị lọt ổ gà. Tui đỡ giùm xe lên, thế là dính luôn. Khang cười hắc hắc. Mày lãng mạn quá coi chừng thành lãng xẹt. Tao dám cá em này còn xấu hơn em trước. Xấu cái đầu mày á. Chỉ nhìn sắc đẹp thôi thì tao có cả tá để chọn. Tao đâu có háo sắc như mày. Ừa thì tao háo sắc, ăn chơi, mai mốt già sẽ đàng hoàng, chăm lo vợ con. Đằng kêu oai oái, ông làm tui mắc nghẹn. Mai mốt hai ông có vợ đừng giới thiệu với tui, tui lỡ miệng kể quá khứ xấu xa của hai người ra thì đừng có theo oánh tui tội nghiệp.
Khương cười. Tui sẽ lấy bà, vậy là ổn. Đằng hếch mũi, ừa, năn nỉ tui đi, mang nhà lầu xe hơi gì đó ra dụ tui, may ra. Khương trề môi, bà đừng có mơ, con gái trên đời này chết hết tui mới lấy bà. Đằng độp lại, còn tui thì con trai chết hết tui cũng hông lấy ông. Vũ lăn ra cười, may là hai ông bà hông lấy nhau, không chắc cãi nhau tui nghe đầy hết lỗ tai.
Khương nói, mày đừng tưởng bả hiền. Bả đang khoái ai đó, mà tao tra hoài không chịu khai. Người gì lỳ thấy ớn. Vũ kề tai, thôi bà nói nhỏ tui nghe. Còn lâu á! Có nói ra hai ông cũng không biết. Hai cái mặt chụm lại nghi ngờ. Không biết thiệt hông? Đằng quả quyết gật đầu. Thấy mình xạo không chớp mắt.
Lại nhớ tới cái máy bị hư. Hai năm trước, Đằng cũng có một cái máy khác, cũng bị hư. Lúc đó Đằng cũng chở nó đi như vậy, tới nhà một người khác. Ngồi bó gối nhìn người đó cặm cụi gỡ máy ra coi, trong lòng có một cảm giác gì đó rất dịu dàng.
(còn tiếp)
Chuyện nhảm nhí
Lúc ra về, nó nheo mắt dòm dòm cái tên lấy xe đạp ngay cạnh xe nó cả nửa buổi, tự hỏi, thằng này quen quen, hình như nó lớp mình thì phải. Xong mới giật mình nhớ ra nãy giờ nó nghía hắn hơi bị kỹ. Vội vã hất cằm lên cao tít.
Buổi khám răng đầu tiên, cô nha sĩ của trường báo cho nó biết nó có bốn cái răng sâu và ba cái bị mất (hình như là chưa mọc, chứ nó có cảm thấy hàm răng mình lủng chỗ nào đâu?)
Đến lượt hắn, cô nha sĩ vừa báo "mất: 4 cái" là cả lớp cười cái ầm. Kỷ lục rồi. Xong cả bọn đi ăn bột chiên, mừng những đứa có răng sâu và cả những đứa không có.
Trong lớp, nó làm quen với một cô bạn tròn như một quả cầu bông lúc lắc, có mái tóc đen dài mượt và hai cái răng khểnh, hai cái lúm đồng tiền. Hai đứa rúc rích những chuyện không đâu.
Trong lớp, hắn có một lô bạn ở mấy dãy bàn cuối cùng, cười giỡn rất to và hay nói bậy. Dĩ nhiên hắn ít nói bậy nhất (theo như nó đánh giá).
Nó rất hay đi trễ, còn một phút là hết giờ quy định mới phóng cái ào vô trường. Mặc áo dài đạp xe mà có khi đua còn nhanh hơn xe máy.
Thỉnh thoảng lúc ra về, nó nhận ra cái dáng cao cao và chiếc xe đạp xanh của hắn nổi bật giữa đám đông. Nó vẫn không đeo kiếng trừ những lúc cần nhìn bảng. Ký ức của cái lần nhìn chăm chăm đầu tiên vẫn còn. Nó cười thầm.
Cái xe đạp của nó giở chứng liên tục. Ngày nào nó cũng đến trường với hai tay đen thui vì giữa đường phải gắn lại sên xe. Nó phải đi học sớm hơn một chút.
Kết quả tháng đầu tiên, nó không ngạc nhiên vì mình đứng nhất lớp. Trước giờ luôn là thế. Nhất là đây chỉ là một lớp thường, mùa hè vừa rồi nó toàn chơi bời, không thèm lên trường coi thông báo nên đã lỡ cơ hội thi tuyển vào lớp chuyên. Lúc đó thì tiếc lắm, nhưng càng ngày càng thấy dễ chịu khi học với một đám bạn suốt ngày tếu táo, cười giỡn, không ganh đua nhau.
Đến lượt cái chân chống xe đạp của nó hư, thường đổ kềnh ra mọi lúc mọi nơi.
Chắc các bạn biết trò chơi xếp domino thành một hàng dài liên tục, xong đẩy ngã một quân đầu tiên, quân đó ngã xuống đẩy ngã quân kế tiếp, cứ thế ngã hết một hàng dài.
Mấy cái xe đạp trong bãi xe trường nó cũng thế.
Nó vừa dựng xe xong, đã cẩn thận gạt một hòn đá nhỏ chống thêm cho cái chân chống lỏng lẻo, vừa quay lưng đã nghe tiếng đổ loảng xoảng. Tiếng này kéo tiếng khác, cả dãy xe đạp theo nhau nằm rạp xuống. Nó dở khóc dở cười.
Hắn từ đâu chạy đến, hai đứa loay hoay dựng lại đám xe ngã.
Nó lí nhí câu cảm ơn, hình như mặt đỏ bừng.
Một lần đó thôi. Lần khác nó cũng gặp tai nạn tương tự, nhưng là lúc ra về. Hắn đã đi trước, cái dáng cao cao và chiếc xe đạp xanh nổi bật. Không quay lại, nên không thấy nó đang loay hoay dựng xe một mình. Hắn chả bao giờ quay lại sau.
Một lần học chính trị, cả bọn ngồi nghe giảng thì ít mà nói nhảm thì nhiều. Một đứa bạn nói hai đứa tụi bay nhìn giống nhau. Nó và hắn nhìn nhau, nhe răng cười. Hai cái mặt dài dài. Hai cái thân ốm tong. Nó nghĩ đến vụ răng sâu và mất, cũng khá tương đương.
Dạo này khi đi học về, nó lúc thì cố lấy xe thật nhanh, dắt xe ra cổng thật nhanh. Lúc thì cố rềnh ràng, dắt xe thật chậm, đạp xe cũng thật chậm. Tùy thuộc vào chuyện hắn ra khỏi lớp trước hay sau nó. Nhưng cũng năm thì mười họa mới gặp hắn trên đường về.
Nhà nó cách trường ba mươi lăm phút đạp xe. Những khi nó đi trễ thì là hai mươi phút.
Nhà hắn cũng nằm trên đường nó đi học, gần một ngã tư. Ngã tư đó cách trường ba cái ngã tư khác.
Nếu gặp hắn trên đường về, nó đi chậm tít phía sau, đến khi cái bóng xe xanh quẹo trái.
Có khi cái xe xanh quẹo trái sớm trước một ngã tư. Nó thấy như mất một cái gì.
Mùa hè năm lớp mười, trường mở lớp dạy nghề. Nó chọn học may. Lớp dạy theo sách vở, sản phẩm rất chi là xấu xí. Bài đầu tiên là may mũi đơn. Bài cuối cùng là một bộ quần áo hoàn toàn không mặc được. Mùa hè trôi qua lúc nào không rõ. Hơn hai tháng không gặp hắn. Tóc nó dạo này dài thậm thượt.
Đầu năm lớp mười một, cả bọn đi làm vệ sinh trường. Nó vẫn không đeo kiếng, vẫn nhận ra ngay hắn giữa đám đông.
Hắn như cao hơn. Tóc vẫn chải kiểu cũ. Bọn bạn rúc rích chọc nhau. Trong lớp có vài cô chú ý hắn. Ngoài lớp hình như cũng có.
Năm nay nó đi học sớm hơn. Đi ngang cái ngã tư quen thuộc, chân đạp xe thường chậm lại. Có khi gặp hắn, hai đứa đi song song một đoạn đường. Nói những chuyện vô thưởng vô phạt.
Mặt nó thỉnh thoảng nổi mụn. Nhìn vào gương, nó thấy mình xấu xí. Ốm tong teo hơn bao giờ. Mặt mũi xấu hơn bao giờ. Cặp kính dày cộp đáng ghét. Lúc nó mặc áo dài, nhìn thẳng tưng như một khúc củi.
Những lúc thấy mình xấu, nó tránh mặt hắn.
Vài người trong những cô bạn xinh nhất lớp để ý hắn.
Số lần nó thấy mình xấu càng nhiều hơn.
"Tui ghét hắn", nó bảo, mỗi khi có người nhắc đến hắn.
Nó vẫn không đeo kính, vẫn có thể nhận ra hắn giữa đám đông.
Trong buổi học, nó không hề chú ý, vẫn luôn biết hắn đang làm gì.
Noel. Nó đi chọn thiệp. Rồi tặng cho bạn bè, trừ hắn.
Ngày 24. Nó đã nhận thiệp của tất cả bạn bè. Trừ hắn.
Buổi tối Giáng Sinh buồn mênh mông. Cái thiệp dành cho hắn vẫn để nguyên trong cặp.
Ngày 25 là chủ nhật. Có thư. Thiệp của hắn. Bưu điện phát trễ một ngày. Nó mừng suýt khóc.
Cái thiệp dành cho hắn vẫn nằm trong cặp.
Thiệp của hắn gửi chỉ có một dòng chúc mừng. Nó đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Hình như có một mùi thơm nhè nhẹ. Nó tự hỏi không biết là mùi giấy tự nhiên, hay là thiệp có tẩm nước hoa.(*)
Nó vẫn thất thường. Lúc đi ngang ngã tư vẫn đạp xe rất chậm. Có lúc gặp thì nói chuyện. Có lúc gặp thì lạnh mặt làm lơ.
Càng ngày hắn càng bị trêu với nhiều cô gái. Có những cô rất xinh.
Thỉnh thoảng nó giở lại cái thiệp, tự hỏi vì sao hắn gửi bưu điện mà không đưa tận tay.
Nhỏ bạn gần nhà dạo này đi xe máy. Nhỏ tình nguyện chở nó đi học. Thuyết phục mãi, mà nó cứ lắc đầu. Vẫn đến lớp với hai tay đen thui vì sửa lại dây sên. Cái chống xe dạo này đã ổn.
Cả lớp xôn xao vì cơn mưa đầu mùa. Cô bạn xinh xắn lẵng nhẵng theo hắn đòi mượn áo mưa, hắn phồng mang trợn má "không". Cô bạn đuổi hắn chạy lòng vòng trong lớp. Nó ngồi nhìn, im lặng. Mưa cũng lặng lẽ rơi.
Cuối giờ học, hắn đến chỗ nó "bạn có áo mưa không?". Nó lắc. Hắn chìa cái áo mưa. Nó tránh nhìn vào ánh mắt nheo nheo ấy, lắc đầu.
Cơn mưa hôm đó ấm.
Lớp đang thịnh trò kết họ hàng. Gọi nhau anh em, ba mẹ, ông bà… Dây mơ rễ má thế nào, nó gọi hắn bằng ông nội.
Những buổi sáng gặp trên đường, nó hào hứng gào lên “Ông nội ơi!”. Hắn làm bộ giật bắn mình. Rồi cười, vẫn ánh mắt nheo nheo như trêu chọc “ừa, cháu ngoan”.
Mùa hè. Nó đăng ký đi sinh hoạt Đoàn. Gặp hắn.
Trò chơi nối vòng tay lớn. Hắn đứng cạnh nó. Tay chìa ra, mắt lại nheo nheo như cười. Nó đưa tay. Ước gì bài hát không bao giờ chấm dứt. Nhưng bài hát chấm dứt và nó vội rút tay về.
Chỉ có mỗi một lần nắm tay đó.
Những buổi sinh hoạt, những lớp học tình thương làm mùa hè rộn rã. Mùa hè không muốn đi qua.
Cuối mùa hè có một ngày cắm trại. Khi hai đứa đạp xe về song song, hắn bảo, bữa cắm trại để ông chở cháu đi hen.
Đó là một ngày hè rất nhiều gió và nắng rất vàng. Nó hát nghêu ngao suốt đường về nhà.
Hôm cắm trại. Nó ngồi sau xe hắn, cẩn thận cách một quãng. Nói chuyện linh tinh, trên trời dưới đất. “Chừng nào ông nội có bà nội thì phải cho con biết hen!” “Để chi?” “Để ăn mừng chứ chi”. Hắn cười.
Trong buổi cắm trại, nó quen Hiền.
Nghe Hiền than mệt, nó sốt sắng “Vậy chừng nào về để bạn tui chở Hiền nghen, tui đạp xe được”.
Đường về. Cái xe máy đi chầm chậm cạnh cái xe đạp nhỏ. Lần đầu tiên nó đạp xe mini Nhật. Cố kiểu nào cũng không phóng ào ào như cái xe đạp cao kều cũ nát của nó được.
Trời đổ mưa. Ba người chỉ có một cái áo mưa. Nhường tới nhường lui.
Ghé lại dọc đường mua thêm hai cái áo mưa nhỏ. Nó lấy cớ bị ướt rồi, vẫn không chịu mặc áo mưa. Hắn cũng không chịu mặc áo mưa. Được một quãng, hai đứa đều ướt mèm. Nó xót ruột dừng xe lại khoác áo mưa vào.
Về đến trường, đứng cạnh nhau dưới mái hiên chờ cơn mưa qua…
***
Một buổi chiều năm lớp 12. Nó vẫn cong lưng trên cái xe cà tàng. Giọng quen thuộc vang lên bên cạnh. Nó ngước lên cười.
“Cháu tính thi vô trường nào?”. “Bách Khoa, còn ông nội?”. “Kiến trúc”. “Ông nội đang luyện thi vẽ phải không?” (hehe, chuyện này nó cũng biết luôn). “Ừa”.
Thêm một quãng đạp xe song song, gần đến cái ngã tư đáng ghét rồi.
“Cháu nè…”
“???”
“Thi vô Kiến trúc với ông nội không?”
Nó ngơ ngác mất mấy giây.
“Nhưng cháu không có học vẽ, hihi…”. Nó cười. Mọi sự liên quan đến luyện thi đều trở nên khó khăn so với túi tiền rất mực là còm của nó.
“Để ông nội dạy cho!”
Nó ngẩng lên nhìn vào đôi mắt nheo nheo ấy. Cả một đường về, vẫn còn thấy chơi vơi.
Nhưng hôm sau, nó lắc đầu. Nó đã chọn trường Bách Khoa rồi.
Có phải từ lúc đó, đã bắt đầu rẽ theo hai con đường khác?
-------------------------------------------------------------
(*) Sau này rất lâu, nó nghe hương thơm của Romano, thì thấy quen quen. Nhớ lại đã từng gặp mùi hương này từ xưa, xa lắm.
Bàn một chút về sự nhạy cảm
Ngày xưa, có một hoàng tử muốn cưới một nàng công chúa, nhưng công chúa phải cho ra công chúa, phải toàn thiện toàn mỹ. Hoàng tử bèn chu du khắp thiên hạ để kén vợ. Công chúa thì chẳng thiếu gì, nhưng nàng nào cũng có vài nhược điểm hoặc tật xấu. Thế là, một ngày kia, hoàng tử đành buồn rầu trở về nhà.
Đến tối, nổi lên một cơn giông tố kinh khủng. Mư ào ào như xối. Có tiếng gõ cửa lâu đài. Lão vương thân chinh ra mở cửa.Bên ngoài là một nàng công chúa, nhưng mưa gió đã làm cho nàng tiều tụy quá thể. Đầu tóc, quần áo nàng võng những nước và còn rỏ giọt từ mũi xuống giầy nàng. Nàng tự giới thiệu là nàng công chúa toàn thiện toàn mỹ mà hoàng tử đang chờ đợi.
Hoàng hậu nghĩ thầm: “Được, cứ để xem xem!” Rồi hoàng hậu vào buồng ngủ thắp đèn lên và nhét một hạt đậu xuống dưới đệm giường. Sau đó ngài đặt hai mươi cái đệm chồng lên trên cái đệm đã đặt trước. Đấy chính là cái giường dành cho công chúa.
Sáng ra, người ta hỏi thăm đêm qua nàng ngủ có yên giấc không.
Nàng đáp:
- Suốt đêm tôi không chợp mắt, vì nằm phải vật gì răn rắn, thâm tím cả mình mẩy.
Hoàng hậu bèn phán:
- Công chúa ra công chúa thật! Đây chính là nàng công chúa toàn thiện toàn mỹ, nằm trên hai mươi lần đệm nàng vẫn thấy đau vì một hạt đậu.
Hoàng tử cưới nàng làm vợ và hạt đậu được bày trong một phòng triển lãm, đến giờ vẫn vào xem được, vì chưa có ai lấy đi cả.
Chuyện tôi kể đến đây là hết và tôi xin cam đoan với các bạn là chuyện có thật đấy
Truyện này của Andersen. Phải nói là hồi xưa đọc chả hiểu gì sất. Cứ tự hỏi tại sao chàng hoàng tử lại cất công đi kiếm cho được một bà công chúa chảnh vậy làm gì.
Mới đây search thử từ “nhạy cảm” trên google, thì ra cái truyện này. Hóa ra người ta diễn dịch cái sự đau vì hạt đậu qua hai chục lần nệm đó thành ra sự nhạy cảm.
Cũng có nhiều người đánh giá cao sự nhạy cảm. Cái câu giới thiệu “nàng là một người con gái tinh tế và nhạy cảm” nghe quen quen, hehe.
Thú thiệt, tớ cũng là một đứa khá nhạy cảm, theo sự đánh giá của một số người quen. Hồi xưa thì cứ nghĩ vậy cũng tốt. Cho đến lúc làm cái bản tự đánh giá để gửi cho một công ty nọ, trong đó có phần nhược điểm bản thân, tớ chả dám ghi vào cái gì xấu (vd như lười, ghi vào là đảm bảo không qua nổi vòng loại), nên cuối cùng đành bỏ vào đó cái vụ too emotional, ý là tui hơi bị nhạy cảm, nhưng cũng là nhược điểm nhẹ thui. Ngay lúc đó có vẻ như tớ đã đánh giá cái vụ nhạy cảm là không tốt mấy rồi.
Ai dè lúc ông giáo sư đọc cái bản đánh giá, ổng hoảng hốt bắt tớ bỏ cái nhược điểm đó đi ngay lập tức. Theo ổng, “too emotional” trong công việc là rất rất xấu, nghĩa là mình có thể để cho cảm xúc của mình ảnh hưởng đến kết quả công việc.
Có thể trong công việc nó xấu thiệt. Vậy trong đời sống thì thế nào?
Thiệt tình là tớ cũng hổng muốn phê phán gì, vì như tớ đã nói, tớ bị đánh giá là khá nhạy cảm. Nghĩa là nếu phê phán, thì cái đứa bị phê trước tiên là tớ còn gì!
Nhưng tớ đã nhiều lần bị lãnh hậu quả đau thương cũng do cái sự nhạy cảm (quá mức) của mình mà ra. Tưởng tượng nhé, bạn có một người iu. Người iu bạn nói chung cũng thương và chăm sóc bạn ghê lắm. Nhưng vốn là con trai, hay ham việc và cũng hơi vô tâm một tẹo, có khi anh ta cắm đầu vào công việc hơi quá mức một tí, một tí xíu thôi. Có khi anh ta lơ đãng một tẹo thôi. Có khi anh ta im lặng để suy nghĩ cái gì đó. Có khi anh ta hơi bực mình chuyện gì đó. Và bạn, vì nhạy cảm quá mức, nên cảm nhận được tất cả những chuyện đó. Và bạn buồn, bạn lo, bạn nghĩ xem tại sao, bạn tìm cách giúp anh ta (dư thừa, hehe, con trai có problem thì chỉ cần được cho một khoảng không gian để suy nghĩ, và vài sự chăm sóc nho nhỏ), bạn tìm cách hỏi han, bạn rối tinh lên. Cũng có thể bạn không tới nỗi tích cực vậy, bạn giận dỗi, bạn làm mặt lạnh, bạn gây gổ, … Hmm, cuối cùng thì dù bạn phản ứng kiểu nào, chuyện bé cũng dễ xé thành chuyện to, bạn không vui, người iu bạn cũng thế.
Cũng như là mình có một người bạn, vốn rất nhạy cảm về mấy chuyện tốt. Nhạy cảm về mấy chuyện tốt là sao hả? Thử tưởng tượng bạn thấy một người sắp bị ngã xuống sông, tiện tay kéo họ lại, còn họ thì cảm kích như điên, lẽo đẽo theo bạn cảm ơn suốt ngày.
Nói đến đây, có bạn sẽ giơ tay phát biểu: như vậy đúng hay sai không phải do cảm giác quá nhạy, mà do cách mình hành xử. Nếu bạn không xử sự sai lầm khi cảm thấy có problem nho nhỏ nào đó trong tình yêu, hoặc nếu cái người kia dù cảm kích ghê lắm nhưng không lẽo đẽo đi theo cám ơn, thì mọi việc ổn cả, đúng không?
Đúng vậy thật. Lại nhớ tới nàng công chúa hạt đậu. Nàng ta dễ thương, đúng không, cả đêm đau mình vì một hạt đậu, nhưng không rên rỉ tiếng nào. Nếu là nàng công chúa khác, giàu có, quyền uy, chắc mắng chửi om sòm.
Nhưng mà mệt quá, người thân và người hầu của nàng công chúa dễ thương này. Tưởng tượng đụng chuyện gì hơi sơ ý một chút, cũng bị nàng (nhỏ nhẹ hết sức) than “tui thâm tím cả người, tui không chợp mắt được” hoặc cái gì tương tự vậy, thì dù có thương nàng ta đến mấy, cuối cùng sẽ thấy như sống trong ác mộng.
Sống cạnh một người nhạy cảm, nếu bạn thích cách ứng xử của người đó, thì thật tuyệt. Bạn không cần phải nói nhiều. Giống như chỉ cần ho, là có ngay một cái áo ấm, một ly nước chanh, sung sướng hết chỗ nói.
Còn nếu bạn không thích, thì quả là một vấn đề. Khi mà chỉ cần một hành xử nào đó vô tình, một câu nói buột miệng, cũng đủ làm người kia vui như tết cả ngày, hoặc buồn như điên vài hôm, thì thật oải hết sức. Và nếu như khi buồn như điên hoặc vui như tết mà họ lại làm những điều bạn thấy là phát mệt (cái chữ “thấy là phát mệt” cũng bao hàm ý bạn là người khá nhạy cảm rồi đây), thì còn oải hơn.
Nói lung tung, chả biết kết luận gì. Hóa ra ông trời cũng khá thông minh, khi cho con gái thường nhạy cảm, và con trai thường kém nhạy cảm.
Chứ nếu hai người đều nhạy cảm mà sống với nhau, thì phải cẩn thận, nếu không muốn cả hai đều oải, hehe.
Chỉ số EQ, Emotional Intelligence, theo định nghĩa của Google: “The awareness of and ability to manage one's emotions in a healthy and productive manner” => người ta chỉ đánh giá cao khả năng QUẢN LÝ CẢM XÚC MỘT CÁCH LÀNH MẠNH VÀ MANG LẠI KẾT QUẢ TỐT thôi
Sen ngày xưa
Sư cụ có đôi bàn tay gầy và nhăn nheo, hơi phảng phất vài vệt đồi mồi. Một trong hai bàn tay đó ấn khẽ lên vai Nguyên lúc nó định nhổm dậy. "Con vẫn còn nóng lắm, cứ nằm yên". Chú tiểu bé hơn Nguyên, ốm choắt, lọt thỏm trong cái áo cà sa thùng thình. Chú chạy đi chạy lại lấy nước, lấy thuốc, nhúng khăn lau mặt cho Nguyên, mang cháo, khi không có việc gì cũng ngồi cạnh giương đôi mắt đen láy nhìn Nguyên nửa tò mò nửa thân thiết. Nguyên nghĩ thầm, kệ, đến đâu thì đến. Dân lang thang như nó, sợ nhất là bệnh. Không tiền mua thuốc, không ai lo. Giờ tự nhiên lại được chăm sóc, được ngủ ấm, không phải chạy đi làm việc, có nằm mơ cũng chẳng thể mơ được như thế. Nguyên vùi mình trong cái cảm giác bình yên. Cũng có lúc giật mình, sợ mình quen mất cái mùi hương trầm dịu dàng này, những tiếng bước chân khẽ khàng này, căn phòng ấm cúng này. Sợ rồi đây khi mình quay trở về với chợ, sẽ tiếc nuối những buổi tối nằm nghe chuông mõ và cái cảm giác bàn tay bé nhỏ của chú tiểu đặt lên trán mình, giống ông Từ Thức hồi cố thổ nhớ chuyện tiên cảnh như một giấc mơ tuyệt đẹp hoang đường.
Vì sợ, nên không dám kéo dài lâu giấc mơ. Sau ba ngày, Nguyên đến chào cảm ơn sư phụ. Ánh mắt trầm mặc của người nhìn thấu suốt nỗi buồn của nó. "Con đi đâu?". "Bạch thầy, chắc con lại ra chợ". "Buổi tối con cứ về đây ngủ, đừng ngại". Nguyên không ngại, nhưng mà tự nhiên nó không muốn nằm ngủ trong cái nhà kho cũ đó nữa. Từ nhà kho nhìn ra, bên kia khoảng sân buổi tối xao xác lá xà cừ và gió, ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ gian chính điện của chùa như xa thẳm mông lung. Ngày xưa thì không sao, nhưng giờ nó đã biết ánh đèn đó ấm áp thế nào. Nhìn ánh đèn đó từ một khoảng cách xa xôi, nó sẽ thấy lạnh lắm. Nó cúi đầu không đáp, cố gắng ngăn cơn buồn đang kéo rũ người nó xuống. "Con có thể ngủ chung phòng với tiểu Linh, ta nghĩ không có vấn đề gì". Chú tiểu giật giật tay áo nó và cười. Nó không nói được lời nào. Giấc mơ vẫn còn tiếp diễn.
Sân chùa rộng mênh mông và nhiều đất bỏ hoang. Khách đến cúng dường không nhiều. Bữa cơm tối của ba người không gì ngoài những thứ rau sư cụ trồng trên mảnh vườn nhỏ. Một buổi chiều hết việc về sớm, Nguyên lang thang trên mảnh sân lum xum cỏ dại, chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Nó lựa lời nói với sư cụ. Ban đầu sư cụ ngần ngừ. "Bạch thầy, đất có thể sinh ra rau trái nuôi sống con người. Bỏ đất hoang cũng là một cái tội. Nếu trồng được nhiều, có thể tặng bớt cho người không có". Sư cụ nhìn nó, ánh mắt vẫn hiền từ như hôm đầu tiên. "Con nhìn sự việc theo kiểu tục gia. Cây cỏ vạn vật tự sinh tự diệt, mảnh đất hoang không phải không có sinh linh. Nhưng nếu con nghĩ có thể làm được gì có ích, thì con cứ làm."
Vậy là Nguyên cùng tiểu Linh nhổ cỏ, xới đất, trồng rau. Sáng nó dậy sớm, tưới rau rồi ra chợ. Chiều về sớm dẫy cỏ, cuốc thêm đất. Mảnh vườn lên xanh. Nguyên lại suy nghĩ. Rồi nó ra chợ tìm Liên.
Từ đó mỗi ngày Liên đến chùa lấy rau mang ra chợ. Tiền bán rau lập ra một tủ thuốc cho bọn trẻ lang thang ngoài chợ. Cũng là để phòng khi có đứa cần sự giúp đỡ. Mọi chuyện Nguyên báo với sư cụ, người chỉ mỉm cười không tán đồng mà cũng không từ chối. Liên đến chùa giao tiền thường mang theo khi thì đậu hũ, khi thì hoa quả, rau trái mà chùa không có. Mâm cơm của nhà chùa có đỡ đạm bạc hơn xưa. Sư cụ có khi trầm ngâm. Tiếng mõ lốc cốc buổi canh khuya có khi vương vất một chút gì mơ hồ.
Linh bảo, để Linh dạy cho Nguyên và Liên học chữ. Mỗi buổi chiều khi Liên đến, ba đứa ngồi chụm đầu trên hành lang thông thênh gió, dựa lưng vào vách chùa loang lổ rêu phong. Liên hay cười, mắt đen như mắt Linh, có khi còn đen hơn. Nguyên hay thấy mình lắng nghe tiếng chuông chùa buổi chiều chầm chậm lan qua mảnh sân, loang trên mặt hồ thành từng gợn sóng, chầm chậm tản mác vào hư không. Những đóa sen trên mặt hồ trắng như mây, xô dạt vào nhau xao xác.
Hai năm. Cũng không biết Nguyên đã ở hẳn trong chùa tự lúc nào.
Hai năm. Là hơn sáu trăm hồi chuông chiều ngân nga trầm mặc.
Hai năm. Những đứa trẻ chợ có đứa đi về nơi khác, có đứa mới đến. Linh cao vượt hơn Liên, đã đọc hết sạch số sách ở chùa.
Một ngày, sư cụ gọi hai đứa vào phòng. Có một người muốn nhận nuôi một đứa trẻ.
"Tuy con không lớn lên ở chùa này, nhưng dạo này cũng coi như người nhà chùa. Ta có thể giới thiệu con cho bọn họ. Con có muốn ... ừa... một mái nhà không?"
"Con sẽ được nuôi dạy tử tế, sẽ được ăn học đàng hoàng".
"Con sẽ có một tương lai".
Nguyên nhìn Linh. Linh học giỏi. Linh đã lớn, cao, gần hết cái vẻ loắt choắt khi xưa. Linh ham hiểu biết, hay cười hay chạy nhảy. Linh có khi than không còn sách đọc.
Nó chắp tay, cúi đầu "Bạch thầy, xin cho con được ở lại chùa... "
***
"Vậy mà cuối cùng anh cũng không ở lại chùa?" - tôi nhấp một ngụm trà, hỏi người chủ nhà có khuôn mặt trầm tĩnh. Trà mang hương sen, dịu ngọt huyền mặc. Khu vườn nhà anh thiết kế kiểu Nhật Bản, thanh tịnh kỹ lưỡng, góc vườn cũng một hồ sen nhỏ, mùa này sen trắng lao xao.
"Thì chắc anh cũng thấy, tôi vốn không có thiền căn. Thầy mất rồi, sợi dây mỏng manh duy nhất nối tôi với cửa thiền cũng đứt. Chờ Hội phái người khác đến tiếp quản chùa xong là tôi ra đi."
"Còn Linh? Anh có tin tức gì của cậu ấy không?"
"Hồi xưa lúc mới đi Linh hay viết thư về. Lúc thầy mất tôi có gửi thư, không biết Linh có nhận được không. Khi tôi rời chùa cũng phiêu bạt một thời gian dài. Lúc sau này có đi tìm Linh, nhưng họ đã chuyển nhà, tôi mất liên lạc luôn từ đó."
"Còn Liên?"
Trong một thoáng tôi thấy mắt anh như có khói phủ.
"Liên bỏ đi sau khi Linh đi được khoảng một năm. Nói là sẽ lên thành phố tìm Linh... "
Gió, lại gió ào qua cửa. Tiếng phong linh theo gió lanh canh. Những bông sen trắng ngoài kia lại xô dạt vào nhau. Cái bóng người chủ nhà theo ánh chiều hắt lên vách tường lặng lẽ. Về đâu rồi, đóa sen trắng của mười mấy năm xưa?
"Anh biết không, lúc lâm chung, thầy nói với tôi, người cứ nghĩ cả đời mình nhất tâm tu đạo, kinh văn thông suốt, ai ngờ cuối đời lại thấy mình vẫn còn nhiều tạp niệm, vẫn còn lẫn lộn hoài nghi. Không còn chắc chắn như xưa về những lẽ đúng sai hay dở. Như từ chuyện tôi trồng rau, bán lấy tiền là chuyện phàm tục, nhưng mang tiền giúp bọn trẻ lại là chuyện tốt, như thầy xa lánh trần tục đêm ngày kinh kệ chắc gì cứu khổ cứu nạn được chúng sinh? Như thầy đã lưỡng lự khi quyết định để tôi hay Linh đi theo người ta. Nghe theo lựa chọn của tôi mà vẫn không biết là tôi thật tình muốn vậy hay chỉ muốn nhường cho bạn, không biết thầy chấp nhận tôi ở lại là đúng hay sai... Anh biết tôi nói gì không? Tôi nói, thầy ơi, vạn vật sinh linh cũng như cỏ cây, tự sinh tự diệt. Thầy thương chúng con thành ra không còn tâm vô tạp niệm. Nhưng chúng con cũng là một loài cây cỏ mà thôi, chỉ khác chút là tự có quyết định của mình. Không không sắc sắc, sắc tức thị không, đúng sai gì cũng như nhau... Thầy cười, rồi thanh thản mà đi. Nhưng tôi lúc đó nói vậy, mãi sau này vẫn thấy mình không thể nào đúng sai gì cũng như nhau, không thể sắc sắc không không được. Cứ tự hỏi ngày xưa nếu tôi đi mà không phải Linh, nếu tôi giữ Liên lại, hoặc nếu tôi đi với Liên tìm Linh, thì mọi thứ có tốt hơn không?"
Dường như có một tiếng chuông vọng lên không thành tiếng, ngân nga đâu đó trong thẳm sâu tiềm thức.
Bịnh
Nhận project xong thì hôm sau đi chơi. Mang cái doc theo (dày có 50 trang) cho nó sang, chứ có thèm đọc gì đâu. Chả hình dung nổi cái project này nó làm gì.
Đi chơi hai ngày, được nghỉ hai ngày. Ngày nghỉ đầu tiên tỉnh dậy vào 11g trưa, ăn cơm đến 1g, đi Yongsan mua cái ổ cứng mới cho penguin đến 4g, về trang điểm (ặc ặc) đến 5g, đi ăn thôi nôi (con của) chú trưởng nhóm hành chánh đến tối. Trong lúc ăn, Vàng Hoe trưởng nhóm soft 2 bảo gần đây có cái hồ, tụi mày nên tới coi. Thế là ăn xong cũng tí tởn đi coi. Đến nơi mới thấy cái hồ bé tẹo như cái hồ công viên Hoàng Văn Thụ. Nhưng lỡ đến rồi, 3 đứa lết một vòng quanh hồ. Xong hứng lên đi Lotte World ngó thử coi nó thế nào. Đến lúc này thì hai bộ cẳng rất lâu không vận động của penguin và vịt bắt đầu biểu tình thê thảm (thiệt ra là do tụi nó ngu lâu, lẽ ra phải biểu tình từ sáng hôm trước lúc leo núi). Vịt ta lại điệu đàng mặc váy, mang vớ, khoác một cái áo choàng mỏng, nên lẽ dĩ nhiên là mấy con virus cảm cúm không dại gì mà không xông vào trú tạm.
Về nhà. Ngủ. Sáng ra ngạc nhiên quái sao mình mở mắt không lên. Cứ tưởng là thói quen dậy muộn cuối tuần, nên cứ thế ngủ tiếp đến 1g rưỡi trưa, xong nhớ ra có lớp tiếng Hàn, nên ráng bò dậy đập penguin dậy đi học.
Vô đến lớp thì bắt đầu sốt.
Hai tiếng đồng hồ ngồi chịu trận. Về nhà là lăn đùng ra, trùm chăn hai ba lớp. Đáng ghét con gấu không cho mình mở quạt nóng, trong khi cả người đang lạnh run cầm cập (gấu thứ tội chửi bới, amen ... ).
Sáng hôm sau vác cái mặt sốt khờ căm lên cty. Lão trưởng nhóm tên là Chiên Xù, vốn tính tình sắt đá, nghe mình ho hen um sùm vẫn không thèm động lòng, bắt mình start cái project. Viết design doc, thứ năm phải xong. Trong khi mình chưa hề có một khái niệm gì về nó, ặc ặc. Hỏi vậy muốn tui viết detail cỡ nào, nó bảo, giống cái doc của thằng Feelink (một cty khác, chính là cái doc 50 trang mình vác đi chơi mà chưa hề đọc).
Ba ngày liền vừa ho hen, vừa sụt sịt, chạy vòng vòng trong cty từ sáng đến khuya, vác cái document (viết rất chuối, và bằng tiếng Hàn) của thằng Feelink đi hỏi Chiên Xù (thỉnh thoảng được trả lời bằng tiếng Anh), túm một thằng nhóc khác hỏi nó về mấy module trong system (được giải thích rất kỹ lưỡng bằng ... tiếng Hàn). Có lúc mệt đến nổi khùng, tự hỏi quái sao mình ho tới ho lui vô mặt nhiều thằng vậy mà tụi nó không lăn ra bịnh rồi chết hết cho mình nhờ?!?
Bi giờ là chiều thứ năm. Giao document, Chiên Xù nói sao mày làm chi tiết wá vậy. Vậy chớ ai kiu tui viết giống thằng Feelink. Chiên Xù tỉnh bơ "Không phải tao".
Chắc phải tập trung hết sức tàn bóp cổ lão chết chung cho đỡ tức!!!
PS: Bổ sung : Chiên Xù bảo "để tao đọc qua cái doc của mày rồi sẽ discuss". Mình ngồi viết blog, ngủ một giấc, đọc blog, đi lấy sữa uống, .... vẫn chưa thấy lão nói gì. Dòm qua: lão đang ngủ. Ặc ặc...
Pan's labyrinth
Con người ta ai cũng có một thời làm trẻ nhỏ. Một thời tin những câu chuyện thần tiên. Rồi người ta lớn lên, và đối diện với cuộc sống nhiều sóng gió, những câu chuyện ngày xưa trở thành những hoang đường.
Ofelia, cô bé con trong phim, nàng công chúa của vương quốc dưới lòng đất, đã tin vào cổ tích bất chấp thực tại tàn khốc xung quanh. Và bộ phim dường như đã đánh thức một phần trẻ con ngủ sâu trong tâm hồn mỗi người. Cái phần trẻ con ấy háo hức dõi theo câu chuyện cổ, dõi theo nàng công chúa trên đường tìm về vương quốc của mình. Trong khi phần người lớn lại khắc khoải trước hiện thực đẫm máu lửa chiến tranh. Cả đến khi câu chuyện kết thúc, người ta vẫn còn bị phân làm hai nửa. Nửa trẻ con tin vào một kết thúc tốt đẹp. Nửa người lớn thẫn thờ trước kết cục đau lòng. Hay một điều là hạnh phúc và nỗi đau, thành công và mất mát, vui mừng và xa xót, tại cái thời điểm phim kết thúc ấy, hòa quyện với nhau chặt đến mức người ta lặng đi, trái tim như cũng muốn ngừng.
Điệu hát ru trong phim cũng là một sound track tuyệt đẹp. Có lẽ tương đương với bài "The steward of gondor" trong phim Lord of the rings, do nhân vật Pippin hát cho vua Dethenor nghe, khi bên ngoài cuộc chiến bắt đầu, ngút trời khói lửa. Trong "Pan's labyrinth", điệu hát ru không lời ấy cứ như một làn khói lững lờ trôi trong không trung, nối kết các nhân vật, nối kết trái tim của những con người trong thế giới người lớn và trẻ con, những người tin và không tin vào cổ tích, nối kết hai thế giới hiện thực và thần thoại. Bài hát như một lời thì thầm an ủi, như một vòng tay ấm. Dịu dàng, và mênh mang.