Trời không thương người tốt.
Con xin lỗi, vì đang sống phí sống hoài những ngày tháng mình đang có.
Con sẽ cố sống khác đi, có ích hơn.
Có được không?
Con chỉ làm được mỗi một điều đó thôi.
Mùa đông và tóc đóng băng
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, January 16, 2008
/
Comments: (0)
Mình có thói quen tắm vào sáng sớm rồi để tóc ướt đi lên cty.
Mùa đông, như sáng nay là -10 độ C. Đi được ít bước ra khỏi nhà thì thấy mái tóc mình bắt đầu nặng nặng. Y như rằng tóc đóng băng lại hết. Thành từng lọn nhỏ cứng queo, lúc đi nghe tụi nó va vào nhau lào xào.
Chả hiểu sao lại khoái cái cảm giác tóc bị đóng băng như vậy. Mặc dù chả tốt tí nào cho cả tóc và người. Tóc thì dễ hư. Người thì dễ bệnh.
Hồi xưa ở trường, mỗi lần Sid nhìn thấy tóc mình đóng băng là nó cười phá lên rồi ...bẻ thử. Nó khoái cái cảm giác bẻ túm tóc-băng gãy cái cụp.
Lúc đầu tiên mình đi chung với anh một ngày mùa đông lạnh thế này, anh cũng cười. Cũng tính bẻ thử tóc. Nhưng sau khi bẻ một nhánh tóc đầu tiên thì anh thôi, bảo làm vậy hư tóc hết. Và anh xuýt xoa lo mình lạnh, mình bệnh.
Mình vẫn thích cảm giác của mấy túm tóc cứng ngắc va vào nhau lao xao. Nhưng chắc hôm sau sẽ tắm buổi tối và đội nón ấm vào buổi sáng. Bắt đầu thích cái cảm giác ấm áp hơn là những trò nghịch ngợm trẻ con.
Chắc là mình già thật rồi ...
Mùa đông, như sáng nay là -10 độ C. Đi được ít bước ra khỏi nhà thì thấy mái tóc mình bắt đầu nặng nặng. Y như rằng tóc đóng băng lại hết. Thành từng lọn nhỏ cứng queo, lúc đi nghe tụi nó va vào nhau lào xào.
Chả hiểu sao lại khoái cái cảm giác tóc bị đóng băng như vậy. Mặc dù chả tốt tí nào cho cả tóc và người. Tóc thì dễ hư. Người thì dễ bệnh.
Hồi xưa ở trường, mỗi lần Sid nhìn thấy tóc mình đóng băng là nó cười phá lên rồi ...bẻ thử. Nó khoái cái cảm giác bẻ túm tóc-băng gãy cái cụp.
Lúc đầu tiên mình đi chung với anh một ngày mùa đông lạnh thế này, anh cũng cười. Cũng tính bẻ thử tóc. Nhưng sau khi bẻ một nhánh tóc đầu tiên thì anh thôi, bảo làm vậy hư tóc hết. Và anh xuýt xoa lo mình lạnh, mình bệnh.
Mình vẫn thích cảm giác của mấy túm tóc cứng ngắc va vào nhau lao xao. Nhưng chắc hôm sau sẽ tắm buổi tối và đội nón ấm vào buổi sáng. Bắt đầu thích cái cảm giác ấm áp hơn là những trò nghịch ngợm trẻ con.
Chắc là mình già thật rồi ...
Bỏ qua
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Đã viết một entry thiệt là dài, xong xóa nó đi hết và thay bằng entry này.
Chuyện gì qua cho nó qua.
Nhưng mà nè, đừng làm lại trò đó thêm bất cứ một lần nào nữa. Sức chịu đựng của một người có giới hạn thôi.
Chuyện gì qua cho nó qua.
Nhưng mà nè, đừng làm lại trò đó thêm bất cứ một lần nào nữa. Sức chịu đựng của một người có giới hạn thôi.
Hành phương Nam (thơ Nguyễn Bính)
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, January 01, 2008
/
Comments: (0)
...
Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Ðã dấy phong yên lộng bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !
...
Bài thơ dài, mà mình chỉ thích có bốn câu này. Đọc nó trong một truyện ngắn có thể gọi là hay.
Hôm nay đọc truyện ngắn, tìm được thêm một câu nữa mà mình thích:
“Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là niềm tin rằng chúng ta được yêu; được yêu vì chính chúng ta, đúng hơn là được yêu bất chấp bản thân chúng ta ra sao”
---V.HUGO ---
Vậy thì mình đang hạnh phúc lắm mà mình không biết ^^
Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Ðã dấy phong yên lộng bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !
...
Bài thơ dài, mà mình chỉ thích có bốn câu này. Đọc nó trong một truyện ngắn có thể gọi là hay.
Hôm nay đọc truyện ngắn, tìm được thêm một câu nữa mà mình thích:
“Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là niềm tin rằng chúng ta được yêu; được yêu vì chính chúng ta, đúng hơn là được yêu bất chấp bản thân chúng ta ra sao”
---V.HUGO ---
Vậy thì mình đang hạnh phúc lắm mà mình không biết ^^
Sân khấu
Posted by
Ugly duckling
on Monday, December 17, 2007
/
Comments: (0)
Lũ rũ lênh xênh áo mão
Ngựa trầm vó ải nam quan
Nước mắt lời ca tiễn người chén rượu
Sàn gỗ hoá thân thành chốn địa đàng
Hiện thực và mơ cách nhau một bức màn
Khi khép lại tất cả là hồi ức
Buồn vui chẳng biết đâu là thực
Những chuyện tình chưa chắc đã là không
Điêu Thuyền áo xanh, Đắc Kỷ áo hồng
Chiêu Quân ôm đàn Tây Thi giặt lụa
Tất thảy tình duyên xưa đều lỡ dở
Lặng một cung đàn vẫn rát tay đau
Lặng một cung đàn em đi về đâu
Hạng Võ hôm nay biệt Ngu Cơ khác
Thảng thốt thấy mình khóc người đi lạc
Đời vẫn thăng trầm làm sao gặp nhau
Ngựa trầm vó ải nam quan
Nước mắt lời ca tiễn người chén rượu
Sàn gỗ hoá thân thành chốn địa đàng
Hiện thực và mơ cách nhau một bức màn
Khi khép lại tất cả là hồi ức
Buồn vui chẳng biết đâu là thực
Những chuyện tình chưa chắc đã là không
Điêu Thuyền áo xanh, Đắc Kỷ áo hồng
Chiêu Quân ôm đàn Tây Thi giặt lụa
Tất thảy tình duyên xưa đều lỡ dở
Lặng một cung đàn vẫn rát tay đau
Lặng một cung đàn em đi về đâu
Hạng Võ hôm nay biệt Ngu Cơ khác
Thảng thốt thấy mình khóc người đi lạc
Đời vẫn thăng trầm làm sao gặp nhau
Văn Miếu
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, October 14, 2007
/
Comments: (0)
xanh rì ngói
lụm cụm rêu
thơm nghiêng ngả một góc chiều hoàng lan
gạch xưa chen với cỏ hoang
mắt rùa u uẩn thời gian luân trầm
mưa rơi
xao xác rì rầm
nghe như một tiếng thơ ngâm
mơ hồ
hồn sĩ tử
mộng cơ đồ
trăm năm thành khói hư vô
chạnh lòng
lụm cụm rêu
thơm nghiêng ngả một góc chiều hoàng lan
gạch xưa chen với cỏ hoang
mắt rùa u uẩn thời gian luân trầm
mưa rơi
xao xác rì rầm
nghe như một tiếng thơ ngâm
mơ hồ
hồn sĩ tử
mộng cơ đồ
trăm năm thành khói hư vô
chạnh lòng
Nằm mơ
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, June 07, 2007
/
Comments: (0)
Có người nằm mơ, thấy mình là con bướm.
Tỉnh dậy suy nghĩ mãi, không biết mình là người và mơ thấy hóa bướm, hay thật ra là bướm mà mơ thấy hóa người.
Cái gì là mơ, cái gì là thực, nhiều khi khó mà phân biệt được.
Nói vậy thui, chứ phân biệt được tất. Mơ thì lúc nào cũng khác nhau. Cuộc sống thực thì lúc nào cũng giống nhau.
Kể ra hay mơ như mình cũng vui. Đêm nào cũng nằm mơ. Mỗi giấc mơ là một câu chuyện. Có khi một giấc mơ là cả một cuộc đời. Có khi là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm trở. Có khi là một vùng đất lạ. Có khi là một cảm xúc thấu tận đáy tim.
Có lần mơ về nhà. Cả nhà tíu tít. Hạnh phúc.
Có lần mơ gặp lại ông bà vẫn trẻ như hồi xưa, hai cụ dắt nhau đi chơi cả ngày.
Có lần mơ gặp đại ca và đám bạn hồi đại học. Mừng đến nỗi chạy ùa đến ôm chầm lấy một đứa (chuyện này ngoài đời chả bao giờ làm, nếu có chắc là chạy đến thụi cho mỗi đứa một cái. Sao trong mơ mình nổi hứng thế không biết!). Tỉnh dậy, vẫn còn vui suốt ngày hôm sau.
Có lần mơ đi học khiêu vũ. Tình cờ ông thầy dạy khiêu vũ là người quen. Người quen đứng bên cửa sổ phòng học lắt hắt ánh chiều, xoè tay cho mình thấy một cái kẹp tóc của mình mà người đó đã giữ hơn mười năm (Thiệt ra hồi xưa mình có xài kẹp tóc đâu, hì hì. Và dĩ nhiên là bi giờ vẫn chả biết khiêu vũ tẹo nào).
Có lần mơ ...
Tỉnh dậy, nhận ra mình nằm mơ, vì lại thấy mình nằm trên cái giường con ghép bằng ba miếng nệm salon. Lại thấy mình mắt nhắm mắt mở đánh răng rửa mặt, lết lên cty cày cục cho xong thêm một ngày.
Con bướm mà mơ thấy thành người, thì có muốn mơ mãi không?
Con người mà mơ thấy thành bướm, thì có muốn mơ mãi không?
Tỉnh dậy suy nghĩ mãi, không biết mình là người và mơ thấy hóa bướm, hay thật ra là bướm mà mơ thấy hóa người.
Cái gì là mơ, cái gì là thực, nhiều khi khó mà phân biệt được.
Nói vậy thui, chứ phân biệt được tất. Mơ thì lúc nào cũng khác nhau. Cuộc sống thực thì lúc nào cũng giống nhau.
Kể ra hay mơ như mình cũng vui. Đêm nào cũng nằm mơ. Mỗi giấc mơ là một câu chuyện. Có khi một giấc mơ là cả một cuộc đời. Có khi là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm trở. Có khi là một vùng đất lạ. Có khi là một cảm xúc thấu tận đáy tim.
Có lần mơ về nhà. Cả nhà tíu tít. Hạnh phúc.
Có lần mơ gặp lại ông bà vẫn trẻ như hồi xưa, hai cụ dắt nhau đi chơi cả ngày.
Có lần mơ gặp đại ca và đám bạn hồi đại học. Mừng đến nỗi chạy ùa đến ôm chầm lấy một đứa (chuyện này ngoài đời chả bao giờ làm, nếu có chắc là chạy đến thụi cho mỗi đứa một cái. Sao trong mơ mình nổi hứng thế không biết!). Tỉnh dậy, vẫn còn vui suốt ngày hôm sau.
Có lần mơ đi học khiêu vũ. Tình cờ ông thầy dạy khiêu vũ là người quen. Người quen đứng bên cửa sổ phòng học lắt hắt ánh chiều, xoè tay cho mình thấy một cái kẹp tóc của mình mà người đó đã giữ hơn mười năm (Thiệt ra hồi xưa mình có xài kẹp tóc đâu, hì hì. Và dĩ nhiên là bi giờ vẫn chả biết khiêu vũ tẹo nào).
Có lần mơ ...
Tỉnh dậy, nhận ra mình nằm mơ, vì lại thấy mình nằm trên cái giường con ghép bằng ba miếng nệm salon. Lại thấy mình mắt nhắm mắt mở đánh răng rửa mặt, lết lên cty cày cục cho xong thêm một ngày.
Con bướm mà mơ thấy thành người, thì có muốn mơ mãi không?
Con người mà mơ thấy thành bướm, thì có muốn mơ mãi không?
Intolerable
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 22, 2007
/
Comments: (1)
Tui hông muốn phải chịu đựng
tui vẫn phải ráng chịu đựng
tui vốn hông giỏi chịu đựng
hóa ra lại rất giỏi
đang giỏi lên
sẽ tới lúc hết chịu nổi
$^&%^*&^*(&*(@!!! Mắc mớ chi thiên hạ cứ thích làm khổ mình, và làm khổ nhau ???
Và tui, tui có làm gì nên tội, mà bắt tui chịu ?
tui vẫn phải ráng chịu đựng
tui vốn hông giỏi chịu đựng
hóa ra lại rất giỏi
đang giỏi lên
sẽ tới lúc hết chịu nổi
$^&%^*&^*(&*(@!!! Mắc mớ chi thiên hạ cứ thích làm khổ mình, và làm khổ nhau ???
Và tui, tui có làm gì nên tội, mà bắt tui chịu ?
Thế nào là ghét
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, May 17, 2007
/
Comments: (0)
Thế nào là thương, thì mình có viết hẳn một bài (chưa post lên) cho nó rùi. Chưa post, vì thấy nó nhảm hehe. Nhưng mà nói chung người ta hay hỏi thế nào là thương, là iu. Cứ như là không có nó, thì không sống nổi vậy.
Mà không sống nổi thiệt.
Người ta hay nói "tui sống hông nổi với cái thằng hàng xóm của tui" hoặc "sống hông nổi với bà boss già ế chồng này". Nghĩa là cái sự ghét, làm cho người ta hết muốn sống, hehe...
Vậy thì thế nào là ghét?
Ghét, có hai dạng, ghét một cái gì đó và ghét một điều gì đó.
Hehe, bạn sẽ nói, giống nhau mà???
Ừm, bạn ghét một cái gì đó, nghĩa là ghét tất cả những thứ thuộc về nó.
Bạn ghét thằng cha hàng xóm. Ghét từ cái giọng hắn nói, cái tướng đủng đỉnh hắn đi. Ghét con chó của hắn, ghét cái cây nhà hắn. Ghét từ A đến Z.
Có một vài lần, mình đã từng ghét một cái gì đó. Cụ thể là ghét một người nào đó. Hỏi vì sao, biết chết liền á. Tự nhiên nghe giọng nói của nó cũng thấy khó chịu, thế thôi. Ui cái thời trẻ con!
Hoặc là ghét ăn chao và mọi thứ liên quan đến chao.
Nhưng mà cuối cùng, khám phá ra cái sự ghét một cái gì đó nó ấu trĩ. Vì mọi thứ đều có mặt tốt và mặt xấu của nó. Bi giờ thì có thể thoải mái ăn thịt dê nướng chấm chao, và đã hết ghét cái đứa vốn vẫn đối xử rất tử tế với mình.
Nhưng mà, vẫn hay ghét một điều gì đó. Ghét sự dối trá. Ghét sự bất công. Ghét thói nguyên tắc. Ghét a, b, c và d ...
Có một số thứ khác, cũng không biết là có phải ghét hay không, nhưng thật sự phát ngấy lên vì những điều đó. Cứ thấy nó diễn ra trước mặt mình, là muốn tung cước đá cho một phát, bắn đi chỗ khác cho khuất mắt.
Nhiều khi, thích mình giống như hồi xưa. Cái hồi khơi khơi ghét một đứa mà nó chả có lỗi gì với mình, và cũng không hề có tí ăn năn nào về cái sự ghét đó. Lúc đó, dễ sống biết bao!
Bi giờ, nhiều khi cảm thấy mình có trách nhiệm với cái này cái khác (cũng chả hiểu sao lại mang cái mớ trách nhiệm đó vào người nữa, trời ạ!), nên nhiều khi một cái gì đó đã có nhiều điều để mình ghét lắm rồi, mà vẫn còn phải lên lớp tư tưởng mình khá nhiều, để không dẫn đến chuyện ghét toàn thể nó.
Bạn sẽ hỏi tui, vậy cuối cùng, nói tới nói lui, thế nào là ghét?
Tui hông biết. Tui đang cần một cái định nghĩa đây. Nhưng trái với cái lúc tự hỏi thế nào là thương, để mình biết thương nhiều hơn, tui muốn biết thế nào là ghét, để không ghét nữa.
Dù sao đi nữa, cuộc sống này vẫn quá đẹp, để mà ghét bất cứ cái gì thuộc về nó, đúng không?
Mà không sống nổi thiệt.
Người ta hay nói "tui sống hông nổi với cái thằng hàng xóm của tui" hoặc "sống hông nổi với bà boss già ế chồng này". Nghĩa là cái sự ghét, làm cho người ta hết muốn sống, hehe...
Vậy thì thế nào là ghét?
Ghét, có hai dạng, ghét một cái gì đó và ghét một điều gì đó.
Hehe, bạn sẽ nói, giống nhau mà???
Ừm, bạn ghét một cái gì đó, nghĩa là ghét tất cả những thứ thuộc về nó.
Bạn ghét thằng cha hàng xóm. Ghét từ cái giọng hắn nói, cái tướng đủng đỉnh hắn đi. Ghét con chó của hắn, ghét cái cây nhà hắn. Ghét từ A đến Z.
Có một vài lần, mình đã từng ghét một cái gì đó. Cụ thể là ghét một người nào đó. Hỏi vì sao, biết chết liền á. Tự nhiên nghe giọng nói của nó cũng thấy khó chịu, thế thôi. Ui cái thời trẻ con!
Hoặc là ghét ăn chao và mọi thứ liên quan đến chao.
Nhưng mà cuối cùng, khám phá ra cái sự ghét một cái gì đó nó ấu trĩ. Vì mọi thứ đều có mặt tốt và mặt xấu của nó. Bi giờ thì có thể thoải mái ăn thịt dê nướng chấm chao, và đã hết ghét cái đứa vốn vẫn đối xử rất tử tế với mình.
Nhưng mà, vẫn hay ghét một điều gì đó. Ghét sự dối trá. Ghét sự bất công. Ghét thói nguyên tắc. Ghét a, b, c và d ...
Có một số thứ khác, cũng không biết là có phải ghét hay không, nhưng thật sự phát ngấy lên vì những điều đó. Cứ thấy nó diễn ra trước mặt mình, là muốn tung cước đá cho một phát, bắn đi chỗ khác cho khuất mắt.
Nhiều khi, thích mình giống như hồi xưa. Cái hồi khơi khơi ghét một đứa mà nó chả có lỗi gì với mình, và cũng không hề có tí ăn năn nào về cái sự ghét đó. Lúc đó, dễ sống biết bao!
Bi giờ, nhiều khi cảm thấy mình có trách nhiệm với cái này cái khác (cũng chả hiểu sao lại mang cái mớ trách nhiệm đó vào người nữa, trời ạ!), nên nhiều khi một cái gì đó đã có nhiều điều để mình ghét lắm rồi, mà vẫn còn phải lên lớp tư tưởng mình khá nhiều, để không dẫn đến chuyện ghét toàn thể nó.
Bạn sẽ hỏi tui, vậy cuối cùng, nói tới nói lui, thế nào là ghét?
Tui hông biết. Tui đang cần một cái định nghĩa đây. Nhưng trái với cái lúc tự hỏi thế nào là thương, để mình biết thương nhiều hơn, tui muốn biết thế nào là ghét, để không ghét nữa.
Dù sao đi nữa, cuộc sống này vẫn quá đẹp, để mà ghét bất cứ cái gì thuộc về nó, đúng không?
Sự tích Bánh cam hay truyện về tác giả của CQNB
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 08, 2007
/
Comments: (0)
Copy cái truyện ngắn của anh Tứ lên blog của mình, thì cũng nên có ít dòng giới thiệu về tác giả mới phải.
Cũng chẳng biết có bao giờ anh Tứ lên lang thang trên mạng không. Nếu có, và nếu anh đọc được cái blog này, hy vọng anh gọi cho Bánh cam, anh em mình làm một bữa cà phê hỉ.
Sao là Bánh cam á? Ừm, phải kể có đầu có đũa cái. Số là mùa hè năm một chín chín mấy chẳng nhớ, tự nhiên con vịt nổi hứng đi học võ. Trung tâm văn hóa gần nhà có môn Aikido. Ừa thì Aikido!
Sáng 5 giờ, hai chị em mắt nhắm mắt mở đèo nhau trên xe Chaly đến trung tâm. Leo vòng vèo lên cái cầu thang cũ. Phòng tập ở tầng trên cùng, phải đi xuyên qua chỗ học aerobic có mấy bà đang ẹo ẹo, nhìn qua phòng tập thể hình có mấy chú không thể hình gì ráo.
Phòng tập có một tấm nệm dày và rộng mênh mông, không biết tuổi thọ bao năm rồi. Một cái giá vũ khí (héhé). Hai cái phòng thay quần áo cũ kỹ nhưng không hôi lắm. Khoác cái áo võ, thắt cái đai lưng, thấy mình cũng oai phong như ai.
Học aikido trước hết là phải học té. Hai người tập với nhau, một người quăng, thì người kia phải búng chân lên theo đà quăng mà lộn một vòng, té cái rầm xuống nệm cho thật đẹp, nghe thật đã tai. Vì thứ nhất té vậy mình không đau. Nếu không lạng quạng cưỡng lại lực đòn dễ bị thương. Thứ hai là trình diễn nó đẹp.
Một trò cũng hấp dẫn nữa là chiêu lộn vòng. Nhìn mấy người đai xanh thực hiện thật đẹp mắt. Dùng tay làm tựa (tay phải co tròn đều, che đầu, rồi phóng người lên, lộn mèo qua chướng ngại vật).
Đai trắng bắt đầu tập lộn thì chỉ tập dưới đất thôi.
Đến đây, bắt đầu có người la làng, sao mà kể lể dài dòng vậy hả. Anh Tứ đâu? Bánh cam đâu?
Hì hì, thì tất cả mọi sự nó bắt đầu từ bài tập lộn vòng. Không biết con vịt lộn kiểu gì mà có một ông trong lớp dòm rồi phán một câu xanh rờn "em mà lộn gì, em lăn tròn tròn giống cái bánh cam"
Hic, tính ra ông đó giống cái bánh cam hơn Vịt mà! Ổng tròn ú, hổng biết tới bao nhiêu kg nữa. Đi tập sumo chắc là hợp hơn (hehe, sorry anh Tứ, em nói quá lên đó. Trả thù người vắng mặt héhé). Trắng và cao. Và một khuôn mặt không đoán được tuổi, lúc nào cũng nhe răng ra cười.
Từ đó, mình có thêm cái tên Bánh cam. Tập chiêu mới, ổng gọi, ê bánh cam ra tập chung với anh. Hic, bao nhiêu chiêu mình quên cả rồi, chỉ nhớ mỗi cái chiêu đó. Nó là một đòn phải hất tay từ dưới cằm đối phương đẩy ngược lên trên, để đối phương mất đà mà té xuống. Mình đẩy mãi ổng chả cục cựa gì. Tức mình la: tại anh nặng hơn em! Ổng cười hehe, tại em đánh không đúng. Không cần dùng sức tay, mà dùng sức thân người, vừa giơ tay vừa bước dấn lên, xoay người, cái đà đó người ta không gượng lại được.
Nói là làm, ổng thử, mình ráng cỡ nào cũng té. Té đau thảm.
Nhưng mà con gái mà đánh áp sát kiểu này lỗ quá, hehe.
Tập với anh Tứ thêm vài đòn nữa. Đòn nào cũng bị té đau, nhưng học được cách đánh sao cho hiệu quả, chả cần hoa mỹ gì hết.
Hỏi, anh từng học võ rồi à. Ừa. Hồi xưa có những buổi đi từ trường về nhà trọ, buổi tối, anh vừa đi vừa đánh tất cả những cây cột điện bên đường.
Vậy đó, mình cũng chả hỏi gì thêm. Không hiểu sao lúc đó mình không chú ý đến những người tròn tròn cho lắm. Ấn tượng về anh Tứ chỉ còn lại duy nhất một con đường đèn vàng hắt, vắng vẻ và lao chao gió, một người vừa đi vừa tập võ trên những cây cột điện. Đi về một căn phòng nhỏ, cô độc.
À, đừng nghĩ mình chế ra mấy chữ cô độc, vắng vẻ, và gió nhé. Đó là những chữ anh Tứ dùng khi nhắc đến "hồi xưa". Hồi xưa của anh. Muốn hỏi bây giờ anh làm gì, bao nhiêu tuổi, blah blah blah ... nhưng lại thôi.
Vậy mà không ngờ, khi con người tròn tròn và có vẻ võ biền đó đưa mình hai truyện ngắn "cho anh góp bài vô cái câu lạc bộ thơ văn gì đó của em" thì mình bị shock thực sự. Truyện không phải là hay. Mà là hay tuyệt.
Mình chắc là người đầu tiên được đọc Con quỷ nỗi buồn. Phải không anh Tứ?
Đọc xong, tự nhiên cũng buồn mênh mông. Thấy mình quá ấu trĩ và nông cạn trong đánh giá con người. Mức độ sâu sắc của một người, không phải dễ dàng mà biết được. Tâm hồn một người, không phải cứ nhìn là thấy được. Mà mình thì luôn vội vã với những kết luận.
Rồi Bánh cam nghỉ học võ. Vô năm học, không dậy sớm nổi nữa. Cũng không vừa đi học võ buổi sáng vừa chạy đến trường lúc 7g được. Nên nghỉ.
Cũng chẳng biết làm sao lại muốn kể về anh Tứ, khi mà ký ức đã mù mờ hết cả rồi. Chắc là hồi xưa đã từng biết nhiều hơn về anh, nhưng giờ thì chẳng nhớ ra nổi nữa. Cũng không biết anh đang làm gì, ở đâu, mấy vợ mấy con rồi. Và không biết anh còn viết truyện nữa không, khi mà Con quỷ nỗi buồn đã được truyền tay nhau trên mạng.
À, còn hai truyện nữa của anh, không ấn tượng như Con quỷ nỗi buồn, nhưng cũng tạo cho người đọc thứ cảm xúc dịu dàng và mênh mang, mơ hồ của những nỗi buồn, nỗi cô độc. Truyện "Hạnh phúc" và "Mặt trời và vịt con". Hai truyện này, chắc chỉ có bọn ASX là được đọc. Không có trên mạng, chẳng tìm thấy ở đâu.
Bánh cam bây giờ bị người ta gọi là vịt con. Thỉnh thoảng nhớ lại truyện Mặt trời và vịt con, thấy mình cũng giống như con vịt con trong truyện, con bé con hàng xóm bù xù xấu xí, ngồi im lặng bên anh ngắm hoàng hôn.
Hy vọng bây giờ, anh hạnh phúc với những hoàng hôn của mình, và đã bỏ lại con quỷ nỗi buồn của anh ở một góc xa nào đó.
Cũng chẳng biết có bao giờ anh Tứ lên lang thang trên mạng không. Nếu có, và nếu anh đọc được cái blog này, hy vọng anh gọi cho Bánh cam, anh em mình làm một bữa cà phê hỉ.
Sao là Bánh cam á? Ừm, phải kể có đầu có đũa cái. Số là mùa hè năm một chín chín mấy chẳng nhớ, tự nhiên con vịt nổi hứng đi học võ. Trung tâm văn hóa gần nhà có môn Aikido. Ừa thì Aikido!
Sáng 5 giờ, hai chị em mắt nhắm mắt mở đèo nhau trên xe Chaly đến trung tâm. Leo vòng vèo lên cái cầu thang cũ. Phòng tập ở tầng trên cùng, phải đi xuyên qua chỗ học aerobic có mấy bà đang ẹo ẹo, nhìn qua phòng tập thể hình có mấy chú không thể hình gì ráo.
Phòng tập có một tấm nệm dày và rộng mênh mông, không biết tuổi thọ bao năm rồi. Một cái giá vũ khí (héhé). Hai cái phòng thay quần áo cũ kỹ nhưng không hôi lắm. Khoác cái áo võ, thắt cái đai lưng, thấy mình cũng oai phong như ai.
Học aikido trước hết là phải học té. Hai người tập với nhau, một người quăng, thì người kia phải búng chân lên theo đà quăng mà lộn một vòng, té cái rầm xuống nệm cho thật đẹp, nghe thật đã tai. Vì thứ nhất té vậy mình không đau. Nếu không lạng quạng cưỡng lại lực đòn dễ bị thương. Thứ hai là trình diễn nó đẹp.
Một trò cũng hấp dẫn nữa là chiêu lộn vòng. Nhìn mấy người đai xanh thực hiện thật đẹp mắt. Dùng tay làm tựa (tay phải co tròn đều, che đầu, rồi phóng người lên, lộn mèo qua chướng ngại vật).
Đai trắng bắt đầu tập lộn thì chỉ tập dưới đất thôi.
Đến đây, bắt đầu có người la làng, sao mà kể lể dài dòng vậy hả. Anh Tứ đâu? Bánh cam đâu?
Hì hì, thì tất cả mọi sự nó bắt đầu từ bài tập lộn vòng. Không biết con vịt lộn kiểu gì mà có một ông trong lớp dòm rồi phán một câu xanh rờn "em mà lộn gì, em lăn tròn tròn giống cái bánh cam"
Hic, tính ra ông đó giống cái bánh cam hơn Vịt mà! Ổng tròn ú, hổng biết tới bao nhiêu kg nữa. Đi tập sumo chắc là hợp hơn (hehe, sorry anh Tứ, em nói quá lên đó. Trả thù người vắng mặt héhé). Trắng và cao. Và một khuôn mặt không đoán được tuổi, lúc nào cũng nhe răng ra cười.
Từ đó, mình có thêm cái tên Bánh cam. Tập chiêu mới, ổng gọi, ê bánh cam ra tập chung với anh. Hic, bao nhiêu chiêu mình quên cả rồi, chỉ nhớ mỗi cái chiêu đó. Nó là một đòn phải hất tay từ dưới cằm đối phương đẩy ngược lên trên, để đối phương mất đà mà té xuống. Mình đẩy mãi ổng chả cục cựa gì. Tức mình la: tại anh nặng hơn em! Ổng cười hehe, tại em đánh không đúng. Không cần dùng sức tay, mà dùng sức thân người, vừa giơ tay vừa bước dấn lên, xoay người, cái đà đó người ta không gượng lại được.
Nói là làm, ổng thử, mình ráng cỡ nào cũng té. Té đau thảm.
Nhưng mà con gái mà đánh áp sát kiểu này lỗ quá, hehe.
Tập với anh Tứ thêm vài đòn nữa. Đòn nào cũng bị té đau, nhưng học được cách đánh sao cho hiệu quả, chả cần hoa mỹ gì hết.
Hỏi, anh từng học võ rồi à. Ừa. Hồi xưa có những buổi đi từ trường về nhà trọ, buổi tối, anh vừa đi vừa đánh tất cả những cây cột điện bên đường.
Vậy đó, mình cũng chả hỏi gì thêm. Không hiểu sao lúc đó mình không chú ý đến những người tròn tròn cho lắm. Ấn tượng về anh Tứ chỉ còn lại duy nhất một con đường đèn vàng hắt, vắng vẻ và lao chao gió, một người vừa đi vừa tập võ trên những cây cột điện. Đi về một căn phòng nhỏ, cô độc.
À, đừng nghĩ mình chế ra mấy chữ cô độc, vắng vẻ, và gió nhé. Đó là những chữ anh Tứ dùng khi nhắc đến "hồi xưa". Hồi xưa của anh. Muốn hỏi bây giờ anh làm gì, bao nhiêu tuổi, blah blah blah ... nhưng lại thôi.
Vậy mà không ngờ, khi con người tròn tròn và có vẻ võ biền đó đưa mình hai truyện ngắn "cho anh góp bài vô cái câu lạc bộ thơ văn gì đó của em" thì mình bị shock thực sự. Truyện không phải là hay. Mà là hay tuyệt.
Mình chắc là người đầu tiên được đọc Con quỷ nỗi buồn. Phải không anh Tứ?
Đọc xong, tự nhiên cũng buồn mênh mông. Thấy mình quá ấu trĩ và nông cạn trong đánh giá con người. Mức độ sâu sắc của một người, không phải dễ dàng mà biết được. Tâm hồn một người, không phải cứ nhìn là thấy được. Mà mình thì luôn vội vã với những kết luận.
Rồi Bánh cam nghỉ học võ. Vô năm học, không dậy sớm nổi nữa. Cũng không vừa đi học võ buổi sáng vừa chạy đến trường lúc 7g được. Nên nghỉ.
Cũng chẳng biết làm sao lại muốn kể về anh Tứ, khi mà ký ức đã mù mờ hết cả rồi. Chắc là hồi xưa đã từng biết nhiều hơn về anh, nhưng giờ thì chẳng nhớ ra nổi nữa. Cũng không biết anh đang làm gì, ở đâu, mấy vợ mấy con rồi. Và không biết anh còn viết truyện nữa không, khi mà Con quỷ nỗi buồn đã được truyền tay nhau trên mạng.
À, còn hai truyện nữa của anh, không ấn tượng như Con quỷ nỗi buồn, nhưng cũng tạo cho người đọc thứ cảm xúc dịu dàng và mênh mang, mơ hồ của những nỗi buồn, nỗi cô độc. Truyện "Hạnh phúc" và "Mặt trời và vịt con". Hai truyện này, chắc chỉ có bọn ASX là được đọc. Không có trên mạng, chẳng tìm thấy ở đâu.
Bánh cam bây giờ bị người ta gọi là vịt con. Thỉnh thoảng nhớ lại truyện Mặt trời và vịt con, thấy mình cũng giống như con vịt con trong truyện, con bé con hàng xóm bù xù xấu xí, ngồi im lặng bên anh ngắm hoàng hôn.
Hy vọng bây giờ, anh hạnh phúc với những hoàng hôn của mình, và đã bỏ lại con quỷ nỗi buồn của anh ở một góc xa nào đó.
Rồi tất cả sẽ qua thôi
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Tự dưng phải ngồi viết blog. Vì tự dưng chả thể làm được cái gì khác. Network cty nó nổi điên lên từ sáng đến giờ. Gõ ping cũng lúc được lúc không, nói chi là làm việc. (Nói hổng chừng, cũng có phần công của mình trong cái sự nhiễu nhương về network này, vì mình stress test cái service). Vậy nên mình báo cho Chiên Xù là tui hông làm gì được trong tình hình này hết, và hí hửng ngồi chơi.
Dạo này bà con thấy mình không update blog. Thiệt ra mình viết cũng nhiều, nhưng toàn là mấy mẩu lặt vặt than buồn than chán với lại bế tắc. Tâm trạng mình bữa giờ nó đen thui như nồi nước phở về cuối, còn lại toàn xác tiêu với xương vụn. Chắc do cái project chết tiệt này. Mà cũng chắc do mình lại rơi vào một đợt suy nghĩ lung tung (cái vụ suy nghĩ lung tung của mình nó cũng có định kỳ ghê lắm hehe).
Viết xong không muốn post lên. Sợ bà con đọc xong rồi lại phải chạy đi an ủi. Hoặc là sẽ chán ùm lên mà chả thèm an ủi nữa. Cả hai thứ đó mình đều không khoái. Nên thôi vậy.
Cuối cùng cái blog cũng không làm được chức năng mình muốn. Hồi xưa có một mình, viết blog vì có những chuyện chả biết nói với ai. Nó trở thành một người bạn tâm sự, đại khái như vậy. Tự nhiên dạo này có cảm giác, viết blog là để bạn bè mình đọc. Cũng không nhiều nhặn gì, chỉ có một số người bạn thân, hoặc không thân lắm, nhưng có quan tâm đến mình. Tự nhiên thành ra mình có thêm một bộ mặt khác. Người ta có một bộ mặt, là để đưa ra với cuộc đời. Lúc buồn mà muốn người ta biết mình buồn thì khóc. Muốn người ta biết mình vui thì cười. Muốn bày tỏ gì thì nhờ cái mặt mà thể hiện điều đó. Nếu buồn vui mà không muốn cho người ta biết, thì cũng đành giấu vào trong, rồi đưa ra một bộ mặt lì lì vô cảm thôi. Cái blog của mình bây giờ cũng lì lì vô cảm. Nó thành khuôn mặt thứ hai, mà vẫn chẳng khác đi được với khuôn mặt thứ nhất. Thế có chán không hihi ...
Định là sẽ viết một cái blog vui vui, báo cho bà con biết là mình ổn cả, vẫn có khả năng sáng tác hài kịch được. Nhưng lại thành ra cái của này đây. Lại phải suy nghĩ xem có nên post nó lên không đây, trời ạ !!!
Dạo gần đây, mỗi lần mình có chuyện gì đó không ổn, mình nhớ lại một truyện Soul soup (gọi tắt của Chicken soup of the souls, ngôn ngữ Dzịt), cụ thể là sao thì quên mất rồi. Nhưng câu đố là: "làm sao để chỉ nói một câu, có thể khiến một người đang vui trở nên buồn, và một người đang buồn trở nên vui?". Câu trả lời là "Rồi tất cả sẽ qua thôi".
Rồi tất cả sẽ qua thôi, thật đó!
Mình có kinh nghiệm mà. Có nhiều chuyện tưởng chừng không thể qua nổi, mà cũng qua hết rồi.
Còn một câu tính nói, mà tự nhiên cái bài hát "Rain and tears" nó bắt đầu play, làm mình quên mất tiêu cái điều định nói.
Rain and tears
All're the same
But in the sun
You've got to play the game
When you cry
In winter time
You can pretend
It's nothing but the rain ...
À, nhớ ra rồi! Cái câu "Rồi tất cả sẽ qua thôi", nó làm mình nhớ một câu trong bài hát Những mùa hoa bỏ lại: "Rồi sẽ qua hết, đời cuốn trôi mãi..."
Trôi về đâu?
PS: cuối cùng cũng đang ngồi làm việc. Một cách rất khoa học. Khoa học sao á, tức là mình cần phải copy một file lên server để update cái service đang chạy, thì mình phải remote desktop vào server, nhấn phím tắt mở explorer, rồi ngồi chờ 10' cho nó phục hồi net, xong select folder, chờ thêm 10', click vào file, lại chờ 10', kéo nó sang chỗ mới, thêm 10', ... cứ thế đều đặn nhịp nhàng. Trong lúc chờ thì tranh thủ code, hoặc là báo cáo tình hình vô cái blog này héhé.
Dạo này bà con thấy mình không update blog. Thiệt ra mình viết cũng nhiều, nhưng toàn là mấy mẩu lặt vặt than buồn than chán với lại bế tắc. Tâm trạng mình bữa giờ nó đen thui như nồi nước phở về cuối, còn lại toàn xác tiêu với xương vụn. Chắc do cái project chết tiệt này. Mà cũng chắc do mình lại rơi vào một đợt suy nghĩ lung tung (cái vụ suy nghĩ lung tung của mình nó cũng có định kỳ ghê lắm hehe).
Viết xong không muốn post lên. Sợ bà con đọc xong rồi lại phải chạy đi an ủi. Hoặc là sẽ chán ùm lên mà chả thèm an ủi nữa. Cả hai thứ đó mình đều không khoái. Nên thôi vậy.
Cuối cùng cái blog cũng không làm được chức năng mình muốn. Hồi xưa có một mình, viết blog vì có những chuyện chả biết nói với ai. Nó trở thành một người bạn tâm sự, đại khái như vậy. Tự nhiên dạo này có cảm giác, viết blog là để bạn bè mình đọc. Cũng không nhiều nhặn gì, chỉ có một số người bạn thân, hoặc không thân lắm, nhưng có quan tâm đến mình. Tự nhiên thành ra mình có thêm một bộ mặt khác. Người ta có một bộ mặt, là để đưa ra với cuộc đời. Lúc buồn mà muốn người ta biết mình buồn thì khóc. Muốn người ta biết mình vui thì cười. Muốn bày tỏ gì thì nhờ cái mặt mà thể hiện điều đó. Nếu buồn vui mà không muốn cho người ta biết, thì cũng đành giấu vào trong, rồi đưa ra một bộ mặt lì lì vô cảm thôi. Cái blog của mình bây giờ cũng lì lì vô cảm. Nó thành khuôn mặt thứ hai, mà vẫn chẳng khác đi được với khuôn mặt thứ nhất. Thế có chán không hihi ...
Định là sẽ viết một cái blog vui vui, báo cho bà con biết là mình ổn cả, vẫn có khả năng sáng tác hài kịch được. Nhưng lại thành ra cái của này đây. Lại phải suy nghĩ xem có nên post nó lên không đây, trời ạ !!!
Dạo gần đây, mỗi lần mình có chuyện gì đó không ổn, mình nhớ lại một truyện Soul soup (gọi tắt của Chicken soup of the souls, ngôn ngữ Dzịt), cụ thể là sao thì quên mất rồi. Nhưng câu đố là: "làm sao để chỉ nói một câu, có thể khiến một người đang vui trở nên buồn, và một người đang buồn trở nên vui?". Câu trả lời là "Rồi tất cả sẽ qua thôi".
Rồi tất cả sẽ qua thôi, thật đó!
Mình có kinh nghiệm mà. Có nhiều chuyện tưởng chừng không thể qua nổi, mà cũng qua hết rồi.
Còn một câu tính nói, mà tự nhiên cái bài hát "Rain and tears" nó bắt đầu play, làm mình quên mất tiêu cái điều định nói.
Rain and tears
All're the same
But in the sun
You've got to play the game
When you cry
In winter time
You can pretend
It's nothing but the rain ...
À, nhớ ra rồi! Cái câu "Rồi tất cả sẽ qua thôi", nó làm mình nhớ một câu trong bài hát Những mùa hoa bỏ lại: "Rồi sẽ qua hết, đời cuốn trôi mãi..."
Trôi về đâu?
PS: cuối cùng cũng đang ngồi làm việc. Một cách rất khoa học. Khoa học sao á, tức là mình cần phải copy một file lên server để update cái service đang chạy, thì mình phải remote desktop vào server, nhấn phím tắt mở explorer, rồi ngồi chờ 10' cho nó phục hồi net, xong select folder, chờ thêm 10', click vào file, lại chờ 10', kéo nó sang chỗ mới, thêm 10', ... cứ thế đều đặn nhịp nhàng. Trong lúc chờ thì tranh thủ code, hoặc là báo cáo tình hình vô cái blog này héhé.
Con quỷ Nỗi Buồn
Posted by
Ugly duckling
on Friday, April 27, 2007
/
Comments: (0)
Con quỷ Nỗi Buồn - Dương Thiên Tứ
"Lối ngày xưa đầy nắng,Và ta khóc thật to..."
Con Quỷ Nỗi Buồn sống với anh sinh viên trên một căn gác nhỏ. Chỗ ngồi ưa thích của nó là cuối kệ sách bụi bặm, nơi đặt bình hoa cũ với những bông hoa đã úa tàn. Con Quỷ Nỗi Buồn sống những ngày sung sướng.
Người ta khi sinh ra không ai có nỗi buồn. Thế rồi từ cuộc sống, từ những người xung quanh và có khi từ ngay chính bản thân họ, Con Quỷ Nỗi Buồn sinh ra, lớn lên theo năm tháng, lớn lên theo nỗi buồn. Các Con Quỷ Nỗi Buồn có khuôn mặt, hình dáng, móng vuốt khác nhau. Con Quỷ Nỗi Buồn của bạn khác Con Quỷ Nỗi Buồn của tôi, Con Quỷ Nỗi Buồn của anh nhiều móng vuốt hơn Con Quỷ Nỗi Buồn của em.
Và bây giờ Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên đã sống những ngày hạnh phúc. Bởi vì anh sinh viên thường có những nỗi buồn riêng. Có khi giữa đêm khuya chợt thức giấc, anh sinh viên không thắp đèn mà cứ nằm mở mắt thật to trong tối, Con Quỷ Nỗi Buồn lại lẳng lặng đến đứng ở đầu giường của anh. Cũng có khi cả hai ngồi ngắm trời mưa ngoài cửa sổ và những bóng người vội vã đi trong mưa. Con Quỷ Nỗi Buồn thích nhất là khi anh sinh viên ra ngoài, anh thường dẫn nó cùng đi dạo trên những phố vắng đầy lá me bay... Tóm lại, Con Quỷ Nỗi Buồn trong câu chuyện của chúng ta sống thật hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc thường không kéo dài, cho dù đó là hạnh phúc của một Con Quỷ Nỗi Buồn. Một ngày giáp tết căn phòng của anh sinh viên có khách. Đó là một cô gái có dáng dấp người lớn và đôi mắt trẻ con, nụ cười của cô tràn ngập căn phòng tối tăm của anh sinh viên. Con Quỷ Nỗi Buồn đâm ra có ác cảm với cô gái, rồi nó ghét luôn Con Quỷ Nỗi Buồn đi theo cô- một con quỷ bé nhỏ và có vẻ nhút nhát. Nhưng những lần sau nó thấy Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái ốm yếu quá nên đâm ra thương hại, nó lân la làm quen :
- Đằng ấy trông xanh xao lắm, chắc cô chủ của đằng ấy lúc nào cũng vui vẻ phải không ?
Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái hóa ra lại dễ bắt chuyện :
- Không phải đâu, lúc trước mình cũng to béo như bạn. Song từ khi cô chủ của mình quen với cậu chủ của bạn thì mọi sự thay đổi, mình chẳng được chăm sóc nữa.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy ?
- Mình cũng chẳng biết nữa. Con Người gọi nó là Tình Yêu. Các cụ Quỷ Nỗi Buồn có ý kiến khác nhau về nó lắm. Có cụ cho rằng Tình Yêu làm cho các Con Quỷ Nỗi Buồn chúng mình thêm mập. Nhưng bạn thấy đó, một con quỷ trẻ như mình mà cứ tiếp tục gầy đi vì cái quỷ quái gọi là Tình Yêu...
Nó im lặng một chút, thở dài, rồi trái với vẻ niềm nở lúc đầu, nó nói tiếp, giọng buồn buồn :
- Cứ như thế chắc phải khăn gói ra đi mất! Có ngày bạn chẳng còn thấy mình đâu... Mà thôi, mình lại phải đi đây, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái hấp tấp chạy theo chủ, bỏ lại Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên đứng trầm ngâm một lúc lâu, quên cả chào con quỷ bạn tội nghiệp.
Những ngày sau đó Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên quan tâm đến cậu chủ của mình nhiều hơn. Nhưng anh sinh viên chỉ làm nó thêm lo lắng, anh vắng nhà liên tục, có đêm không quay về ngủ. Rồi những bó hoa, những nụ cười, những cuộc hẹn hò... Đến một ngày, cô gái quay lại không còn Con Quỷ Nỗi Buồn ốm yếu đi theo nữa. Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên bắt đầu nghĩ đến số phận của mình, bắt đầu tính đến những chuyến đi xa.
Một buổi trưa, Con Quỷ Nỗi Buồn nghe anh sinh viên trao đổi với bà chủ nhà về việc trả lại chỗ trọ. Anh sinh viên định dọn đến ở một nơi chỗ khác, thích hợp hơn căn gác bụi bặm một người này. Anh nói với bà chủ là sẽ dọn đi thật sớm rồi sau đó anh vội vã đến thư viện.
Con Quỷ Nỗi Buồn bất ngờ với tin đó. Nó ngồi bồi hồi một lúc lâu rồi rời khỏi nơi ẩn náu rón rén chui vào chăn của anh sinh viên. Tiếng nhạc dương cầm vẫn vọng ra từ chiếc cát xét cũ kỹ mà anh sinh viên quên tắt. Con Quỷ Nỗi Buồn lơ mơ ngủ.
Con Quỷ Nỗi Buồn thấy nó cùng anh sinh viên di trong một chiều thu trong sáng sau cơn mưa, xác lá tấp đầy hai bên vệ đường, không khí lành lạnh và ẩm ướt. Có ai đó gọi anh sinh viên ở cuối con đường, tiếng trong trẻo và quen thuộc. Anh sinh viên đáp lại rồi chạy theo tiếng gọi. Còn nó cố gắng theo kịp anh nhưng những bụi bờ đã giữ chân nó lại. Và cuối cùng, Con Quỷ Nỗi Buồn đã rơi lại một mình trên khúc quanh của con đường giữa hoàng hôn xuống chậm.
Con Quỷ Nỗi Buồn thức giấc thì đêm đã tràn vào căn phòng, băng cassette đang quay đến bài cuối, từng nốt nhạc lẻ loi rơi vào bóng tối. Con Quỷ Nỗi Buồn nhận thấy mình đã khóc trong mơ, nước mắt ướt đầm cả gối. Hóa ra nó chỉ là một con quỷ có tâm hồn yếu đuối, một con quỷ vô tích sự chẳng cần cho bất cứ ai. Nó lặng lẽ xuống giường thu dọn hành lý ra đi. Cũng chẳng có gì cả, chỉ vài nỗi buồn lặt vặt không đâu. Con người thật ra chẳng có bao nhiêu nỗi buồn, sở dĩ người ta buồn lâu như vậy vì người ta đã nghĩ tới nỗi buồn của mình thật nhiều lần.
Đến tận khuya anh sinh viên mới về nhà. Anh lăn ra giường đánh một giấc ngon lành, thỉnh thoảng lại mỉm cười trong mơ. Con Quỷ Nỗi Buồn đứng thật lâu ở đầu giường ngắm khuôn mặt bình thản của anh. Khi đồng hồ dưới nhà thong thả điểm mười hai tiếng chuông, Con Quỷ Nỗi Buồn khẽ khàng mở cửa và ra đi. Thật buồn cười cho nó, đi quanh quẩn về đâu nó cũng vẫn ở trong cuộc đời này.
Câu chuyện của chúng ta lẽ ra đã chấm dứt. Nhưng Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên không đi xa được bao nhiêu, nỗi nhớ đã giữ chân nó lại. Nó nhớ lúc nửa đêm, anh sinh viên và nó thức giấc vì một kỷ niệm nào đó chợt quay về gọi cửa. Nó nhớ những chiều mưa với những bóng người cô đơn không hiểu sao cứ nhạt nhoà sau cửa kính đẫm nước. Nó nhớ hai hàng cây trầm ngâm trút lá trên lối đi đầy bóng tối. Nó nhớ những ngày buồn bã mà hạnh phúc của riêng nó. Cuối cùng nó da diết nhớ chỗ ngồi đầy bụi với bình hoa đã úa tàn, nó chợt thấy rằng bao lâu nay ngồi ở chỗ ấy mà vẫn vô tình không biết đó là hoa gì. Có lẽ là hoa cúc, hoa hồng hay cũng có thể là một loại hoa dại không tên nào đó.
- Mình sẽ quay lại. Mà mình quay lại để làm gì ? - Con Quỷ Nỗi Buồn tự nhủ rồi lại nghĩ tiếp - Mình chỉ quay lại một lát thôi, xem những bông hoa đó là hoa gì rồi sẽ đi ngay.
Và Con Quỷ Nỗi Buồn của chúng ta đã quay lại, nhưng anh sinh viên thì dọn đi mất. Căn phòng đầy những mảnh giấy vụn, những đồ vật không còn dùng được, tường và sàn hoen ố, bám đầy bụi bặm.
Có ai đó đã viết : "Con Người đem lại linh hồn cho chỗ ở. Con Người ra đi chỗ ở cũng mất linh hồn". Linh hồn đã mất nhưng Con Quỷ Nỗi Buồn vẫn còn ở lại. Em cứ hỏi anh vì sao người ta buồn khi quay về chốn cũ ? Người ta đâu có buồn, người ta chỉ gặp lại Con Quỷ Nỗi Buồn mà họ vô tình đánh mất. Riêng anh, Con Quỷ Nỗi Buồn của anh đã ngồi lặng lẽ đâu đó trong kỷ niệm, đã đợi chờ anh, đợi chờ rất lâu mà anh vẫn không quay trở lại...
"Lối ngày xưa đầy nắng,Và ta khóc thật to..."
Con Quỷ Nỗi Buồn sống với anh sinh viên trên một căn gác nhỏ. Chỗ ngồi ưa thích của nó là cuối kệ sách bụi bặm, nơi đặt bình hoa cũ với những bông hoa đã úa tàn. Con Quỷ Nỗi Buồn sống những ngày sung sướng.
Người ta khi sinh ra không ai có nỗi buồn. Thế rồi từ cuộc sống, từ những người xung quanh và có khi từ ngay chính bản thân họ, Con Quỷ Nỗi Buồn sinh ra, lớn lên theo năm tháng, lớn lên theo nỗi buồn. Các Con Quỷ Nỗi Buồn có khuôn mặt, hình dáng, móng vuốt khác nhau. Con Quỷ Nỗi Buồn của bạn khác Con Quỷ Nỗi Buồn của tôi, Con Quỷ Nỗi Buồn của anh nhiều móng vuốt hơn Con Quỷ Nỗi Buồn của em.
Và bây giờ Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên đã sống những ngày hạnh phúc. Bởi vì anh sinh viên thường có những nỗi buồn riêng. Có khi giữa đêm khuya chợt thức giấc, anh sinh viên không thắp đèn mà cứ nằm mở mắt thật to trong tối, Con Quỷ Nỗi Buồn lại lẳng lặng đến đứng ở đầu giường của anh. Cũng có khi cả hai ngồi ngắm trời mưa ngoài cửa sổ và những bóng người vội vã đi trong mưa. Con Quỷ Nỗi Buồn thích nhất là khi anh sinh viên ra ngoài, anh thường dẫn nó cùng đi dạo trên những phố vắng đầy lá me bay... Tóm lại, Con Quỷ Nỗi Buồn trong câu chuyện của chúng ta sống thật hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc thường không kéo dài, cho dù đó là hạnh phúc của một Con Quỷ Nỗi Buồn. Một ngày giáp tết căn phòng của anh sinh viên có khách. Đó là một cô gái có dáng dấp người lớn và đôi mắt trẻ con, nụ cười của cô tràn ngập căn phòng tối tăm của anh sinh viên. Con Quỷ Nỗi Buồn đâm ra có ác cảm với cô gái, rồi nó ghét luôn Con Quỷ Nỗi Buồn đi theo cô- một con quỷ bé nhỏ và có vẻ nhút nhát. Nhưng những lần sau nó thấy Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái ốm yếu quá nên đâm ra thương hại, nó lân la làm quen :
- Đằng ấy trông xanh xao lắm, chắc cô chủ của đằng ấy lúc nào cũng vui vẻ phải không ?
Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái hóa ra lại dễ bắt chuyện :
- Không phải đâu, lúc trước mình cũng to béo như bạn. Song từ khi cô chủ của mình quen với cậu chủ của bạn thì mọi sự thay đổi, mình chẳng được chăm sóc nữa.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy ?
- Mình cũng chẳng biết nữa. Con Người gọi nó là Tình Yêu. Các cụ Quỷ Nỗi Buồn có ý kiến khác nhau về nó lắm. Có cụ cho rằng Tình Yêu làm cho các Con Quỷ Nỗi Buồn chúng mình thêm mập. Nhưng bạn thấy đó, một con quỷ trẻ như mình mà cứ tiếp tục gầy đi vì cái quỷ quái gọi là Tình Yêu...
Nó im lặng một chút, thở dài, rồi trái với vẻ niềm nở lúc đầu, nó nói tiếp, giọng buồn buồn :
- Cứ như thế chắc phải khăn gói ra đi mất! Có ngày bạn chẳng còn thấy mình đâu... Mà thôi, mình lại phải đi đây, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Con Quỷ Nỗi Buồn của cô gái hấp tấp chạy theo chủ, bỏ lại Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên đứng trầm ngâm một lúc lâu, quên cả chào con quỷ bạn tội nghiệp.
Những ngày sau đó Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên quan tâm đến cậu chủ của mình nhiều hơn. Nhưng anh sinh viên chỉ làm nó thêm lo lắng, anh vắng nhà liên tục, có đêm không quay về ngủ. Rồi những bó hoa, những nụ cười, những cuộc hẹn hò... Đến một ngày, cô gái quay lại không còn Con Quỷ Nỗi Buồn ốm yếu đi theo nữa. Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên bắt đầu nghĩ đến số phận của mình, bắt đầu tính đến những chuyến đi xa.
Một buổi trưa, Con Quỷ Nỗi Buồn nghe anh sinh viên trao đổi với bà chủ nhà về việc trả lại chỗ trọ. Anh sinh viên định dọn đến ở một nơi chỗ khác, thích hợp hơn căn gác bụi bặm một người này. Anh nói với bà chủ là sẽ dọn đi thật sớm rồi sau đó anh vội vã đến thư viện.
Con Quỷ Nỗi Buồn bất ngờ với tin đó. Nó ngồi bồi hồi một lúc lâu rồi rời khỏi nơi ẩn náu rón rén chui vào chăn của anh sinh viên. Tiếng nhạc dương cầm vẫn vọng ra từ chiếc cát xét cũ kỹ mà anh sinh viên quên tắt. Con Quỷ Nỗi Buồn lơ mơ ngủ.
Con Quỷ Nỗi Buồn thấy nó cùng anh sinh viên di trong một chiều thu trong sáng sau cơn mưa, xác lá tấp đầy hai bên vệ đường, không khí lành lạnh và ẩm ướt. Có ai đó gọi anh sinh viên ở cuối con đường, tiếng trong trẻo và quen thuộc. Anh sinh viên đáp lại rồi chạy theo tiếng gọi. Còn nó cố gắng theo kịp anh nhưng những bụi bờ đã giữ chân nó lại. Và cuối cùng, Con Quỷ Nỗi Buồn đã rơi lại một mình trên khúc quanh của con đường giữa hoàng hôn xuống chậm.
Con Quỷ Nỗi Buồn thức giấc thì đêm đã tràn vào căn phòng, băng cassette đang quay đến bài cuối, từng nốt nhạc lẻ loi rơi vào bóng tối. Con Quỷ Nỗi Buồn nhận thấy mình đã khóc trong mơ, nước mắt ướt đầm cả gối. Hóa ra nó chỉ là một con quỷ có tâm hồn yếu đuối, một con quỷ vô tích sự chẳng cần cho bất cứ ai. Nó lặng lẽ xuống giường thu dọn hành lý ra đi. Cũng chẳng có gì cả, chỉ vài nỗi buồn lặt vặt không đâu. Con người thật ra chẳng có bao nhiêu nỗi buồn, sở dĩ người ta buồn lâu như vậy vì người ta đã nghĩ tới nỗi buồn của mình thật nhiều lần.
Đến tận khuya anh sinh viên mới về nhà. Anh lăn ra giường đánh một giấc ngon lành, thỉnh thoảng lại mỉm cười trong mơ. Con Quỷ Nỗi Buồn đứng thật lâu ở đầu giường ngắm khuôn mặt bình thản của anh. Khi đồng hồ dưới nhà thong thả điểm mười hai tiếng chuông, Con Quỷ Nỗi Buồn khẽ khàng mở cửa và ra đi. Thật buồn cười cho nó, đi quanh quẩn về đâu nó cũng vẫn ở trong cuộc đời này.
Câu chuyện của chúng ta lẽ ra đã chấm dứt. Nhưng Con Quỷ Nỗi Buồn của anh sinh viên không đi xa được bao nhiêu, nỗi nhớ đã giữ chân nó lại. Nó nhớ lúc nửa đêm, anh sinh viên và nó thức giấc vì một kỷ niệm nào đó chợt quay về gọi cửa. Nó nhớ những chiều mưa với những bóng người cô đơn không hiểu sao cứ nhạt nhoà sau cửa kính đẫm nước. Nó nhớ hai hàng cây trầm ngâm trút lá trên lối đi đầy bóng tối. Nó nhớ những ngày buồn bã mà hạnh phúc của riêng nó. Cuối cùng nó da diết nhớ chỗ ngồi đầy bụi với bình hoa đã úa tàn, nó chợt thấy rằng bao lâu nay ngồi ở chỗ ấy mà vẫn vô tình không biết đó là hoa gì. Có lẽ là hoa cúc, hoa hồng hay cũng có thể là một loại hoa dại không tên nào đó.
- Mình sẽ quay lại. Mà mình quay lại để làm gì ? - Con Quỷ Nỗi Buồn tự nhủ rồi lại nghĩ tiếp - Mình chỉ quay lại một lát thôi, xem những bông hoa đó là hoa gì rồi sẽ đi ngay.
Và Con Quỷ Nỗi Buồn của chúng ta đã quay lại, nhưng anh sinh viên thì dọn đi mất. Căn phòng đầy những mảnh giấy vụn, những đồ vật không còn dùng được, tường và sàn hoen ố, bám đầy bụi bặm.
Có ai đó đã viết : "Con Người đem lại linh hồn cho chỗ ở. Con Người ra đi chỗ ở cũng mất linh hồn". Linh hồn đã mất nhưng Con Quỷ Nỗi Buồn vẫn còn ở lại. Em cứ hỏi anh vì sao người ta buồn khi quay về chốn cũ ? Người ta đâu có buồn, người ta chỉ gặp lại Con Quỷ Nỗi Buồn mà họ vô tình đánh mất. Riêng anh, Con Quỷ Nỗi Buồn của anh đã ngồi lặng lẽ đâu đó trong kỷ niệm, đã đợi chờ anh, đợi chờ rất lâu mà anh vẫn không quay trở lại...
In a sweet sea (theo nghĩa đen, ặc ặc)
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, April 24, 2007
/
Comments: (1)
Hôm nay cả buổi tối ngồi với thằng Cá. Hmm, đừng có tưởng bở. Ngồi debug, đúng hơn là làm tester cho cái ông ở đầu kia MSN debug. Ổng add thêm debug msg, rồi gửi lib, mình build, run, gửi log ngược lại cho ổng. Cứ vậy. Chán muốn chít. Còn thằng Cá làm gì hả? Nó ngồi nhắc "có msg trên cửa sổ MSN của mày kìa".
Viết cho nó coi cái tên mình bằng tiếng Hán. Nó dịch ra tiếng Anh là Brilliant. Chả biết nó dịch đúng hong, nhưng cứ coi là đúng đi héhé.
Oải quá, hông biết bao giờ mới chấm dứt cái màn test and fail này.
Mấy bữa rày béo ú. Sáng 10g ăn sáng. 12g ăn trưa. Xong nhón 3 cái bánh ngọt. Rồi ăn chiều. Tối ông trưởng phòng hỏi mày muốn ăn gì bữa khuya. Dạ ăn gì cũng được, thế là mì gói, bánh ngọt, hoành thánh, snack, potato chip và nước ngọt. Hôm qua thì ông trưởng phòng (một ông khác, sao mà lắm trưởng phòng thế không biết) vác đến một hộp chocolate và một thanh to đùng, gọi là hối lộ cho cái mặt mình bớt xụ. Hôm nay thằng Cá hỏi mày ăn kem không, còn cũng ông trưởng phòng đó thì lượn lờ rải chocolate củ hành đầy bàn mình, làm mình phải dispatch mớ đó qua mấy bàn khác.
Cái chương trình nó mà không chạy hoài, ở lại cty hoài, chắc mình tròn như cái lu.
Thằng Cá hỏi, mày bịnh hả, sao hôm nay hỏi ăn kem không lại lắc (bình thường mình hở ra là đòi kem nó). Không lẽ nói với nó là ông có thấy tui chìm trong đồ ngọt rồi hong.
Mình muốn về VN. Mình muốn ăn bún xào, ngủ trưa và uống nước dừa 1000 đồng dọc đường. Huhu... có ai chịu nuôi mình cho mình về VN hông :((
Viết cho nó coi cái tên mình bằng tiếng Hán. Nó dịch ra tiếng Anh là Brilliant. Chả biết nó dịch đúng hong, nhưng cứ coi là đúng đi héhé.
Oải quá, hông biết bao giờ mới chấm dứt cái màn test and fail này.
Mấy bữa rày béo ú. Sáng 10g ăn sáng. 12g ăn trưa. Xong nhón 3 cái bánh ngọt. Rồi ăn chiều. Tối ông trưởng phòng hỏi mày muốn ăn gì bữa khuya. Dạ ăn gì cũng được, thế là mì gói, bánh ngọt, hoành thánh, snack, potato chip và nước ngọt. Hôm qua thì ông trưởng phòng (một ông khác, sao mà lắm trưởng phòng thế không biết) vác đến một hộp chocolate và một thanh to đùng, gọi là hối lộ cho cái mặt mình bớt xụ. Hôm nay thằng Cá hỏi mày ăn kem không, còn cũng ông trưởng phòng đó thì lượn lờ rải chocolate củ hành đầy bàn mình, làm mình phải dispatch mớ đó qua mấy bàn khác.
Cái chương trình nó mà không chạy hoài, ở lại cty hoài, chắc mình tròn như cái lu.
Thằng Cá hỏi, mày bịnh hả, sao hôm nay hỏi ăn kem không lại lắc (bình thường mình hở ra là đòi kem nó). Không lẽ nói với nó là ông có thấy tui chìm trong đồ ngọt rồi hong.
Mình muốn về VN. Mình muốn ăn bún xào, ngủ trưa và uống nước dừa 1000 đồng dọc đường. Huhu... có ai chịu nuôi mình cho mình về VN hông :((
Thực tập điện tử
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, April 12, 2007
/
Comments: (0)
Mình có cái tật đi tới đâu đổ vỡ tới đó. Như chiều nay nè, mới đẩy cái ghế một phát thì cọng dây nối từ cái settopbox vô cổng com máy tính rớt xuống đất. Chưa tính tới sự tương quan (rất chi là huyền bí) giữa sợi dây và cái ghế, chỉ cần biết cọng dây nối với settopbox bằng một cái jack cắm. Vậy thì tại sao nó rớt?
Lụm lên thì hỡi ơi, lớp nhựa bọc ngoài các jack cắm đã gãy đôi lúc nào hỏng biết, chỉ còn trơ lại 4 cái chân, dĩ nhiên là chả bám được vô đâu.
Mình nghĩ, chắc kiếm miếng nhựa bọc khác gắn vô mấy cái chân là xong. Ngồi chờ ai đó bên hardware vô để hỏi xin cái miếng nhựa bọc khác, chờ hoài, chả thấy ai, sau một hồi chơi chán, bèn xách miếng nhựa chạy wa chỗ Chiên Xù.
Chiên Xù hỏi, cái này ở đâu ra. Mình chìa cái đầu cọng dây. Xù bảo theo tao, nó đi tới tủ đựng đồ của nhóm hardware lục lọi, miệng hỏi, mày có làm gì liên wan tới mạch bao giờ chưa.
Dĩ nhiên mình trả lời rồi. Nghĩ thầm, dù sao hồi xưa cũng đã từng học lớp thực tập điện tử, điểm hàn board toàn 9 với 10 không nhé :> (chảnh thấy ớn!)
Xù lôi ra một thứ gì đó không giống như cái miếng nhựa mình đang trông chờ cho lắm, biểu chắc là cái này, mày tự gắn vào nhé.
Mình lắc đầu "hình như hông phải". Nó bảo, đúng mà, tao hay thấy họ dùng cái này.
Dòm kỹ lại, thì ra đúng là nó thiệt. Nhưng không phải chỉ là miếng nhựa, mà là nhựa có sẵn chân để hàn vô mạch đàng hoàng.
Nghĩa là sao á? Nghĩa là mình phải tháo mấy cọng chân cũ ra, rồi gắn nguyên cái jack mới vào.
Chiên xù bỏ đi một nước. Mình vừa hơi ấm ức (vì nó thậm chí hỏng thèm chỉ mình mỏ hàn nằm đâu), vừa tự ái (tưởng tui làm không được à). Thế là dòm tới dòm lui, thấy một cái mỏ hàn. Kiếm lòng vòng, được một cái kềm và một cái nhíp. Chì cũng ngay đó, thế là ổn cả.
Mà hông ổn tí nào. Ngay khâu kéo mấy cái chân ra cũng đã có vấn đề. Một tay cầm cái đầu dây (thiệt ra cái đầu dây là một miếng board nhỏ), một tay cầm mỏ hàn, dzí vô, mấy cọng chân hỏng chịu rớt ra. (!!!)
Đổi chiến thuật. Vừa đặt mỏ hàn vô chì cho nó chảy ra, vừa gạt gạt cọng chân vô cạnh cái đế mỏ hàn, mong nó bị gạt rớt ra. Nó vẫn lì lợm bám lại.
Cuối cùng, đặt cái board xuống, một tay cầm nhíp, gắp vô cái chân. Một tay dzí mỏ hàn, chì vừa chảy thì rút nó ra. Thành công tốt đẹp, hehe.
Rút ra xong, phát hiện nó không giống như hồi xưa mình làm thực tập điện tử. Cụ thể là không có cái lỗ nào để gắn cái jack mới vô.
Lỗ, có 4 cái lỗ, nhưng bị chì bịt hết cả.
Chả biết làm cách nào lấy chì ra. Chọt tới chọt lui, đám chì vẫn ngoan cố bảo "tui thích nằm đây". Đành đặt cái jack mới vô chỗ, rồi dzí mỏ hàn vô bốn cái chân một lượt.
Chân nóng lên, chì chảy ra, ấn được vào lỗ. Khà khà ...
Ngồi loay hoay một hồi, chọt bên này một tí, ấn bên kia một tí, bốn cái chân cũng đã yên vị khá ngay ngắn. Cái board hơi bị sém một tí, nhưng chả sao. (Nó không hư luôn là may lắm rồi).
Hàn xong, mới nhớ ra hồi xưa dùng nhựa thông để lấy chì dư. Hồi nãy hông nghĩ ra.
Hí hửng mang ra cắm, thì thấy vướng vướng. Hình như mình đặt cái jack cắm lộn mặt, nghĩa là thay vì nằm ở một bên board, ngược mặt với mấy con IRC (chíp, điện trở và tụ - ngôn ngữ Vịt) còn lại, thì nó nằm cùng mặt với đám kia luôn.
Kệ, vướng thì vướng, vẫn cắm vô được. Nằm cùng mặt thì càng đẹp, héhé.
Bật điện lên, cái settopbox im re.
Sao vậy trời????
Rút ra, bật điện, cái board chạy.
Cắm vô, lại im re.
Thôi rồi, chắc vịt gí mỏ hàn lâu wá làm nó chập một mớ mạch gì đó ở trỏng rồi!!! Hic...
Tính nói với Chiên Xù "I've destroyed something". Nhưng nghĩ tới cái mặt "tao biết mà" của nó, lại thôi. Kiên quyết mang cái đầu dây đi check lại.
Đi được nửa đường, tự nhiên thấy "mặt trời chân lý chói qua tim".
Trời ạ, cái jack cắm ngược mặt board, có nghĩa là cổng số 4 nó thành cổng số 1 và ngược lại. Ngược ngạo như vậy, nó không cháy luôn nguyên cái settopbox là may lắm, còn mong gì cho nó chạy. Ặc ặc.
Rút kinh nghiệm, lần này lo đi kiếm nhựa thông. Không có. Đành ngồi làm lại nguyên cái quy trình rất dế hồi nãy, bụng thì thắc mắc không hiểu người Hàn họ dùng cái gì để lấy chì dư khỏi mấy cái lỗ.
Cái board nhỏ hơi sém thêm tí nữa.
Mang ra cắm, nó chạy, hé hé.
Start cái settopbox xong, chả thèm làm việc với nó, mà ngồi ghi lại cái chuyện nhảm này.
Lụm lên thì hỡi ơi, lớp nhựa bọc ngoài các jack cắm đã gãy đôi lúc nào hỏng biết, chỉ còn trơ lại 4 cái chân, dĩ nhiên là chả bám được vô đâu.
Mình nghĩ, chắc kiếm miếng nhựa bọc khác gắn vô mấy cái chân là xong. Ngồi chờ ai đó bên hardware vô để hỏi xin cái miếng nhựa bọc khác, chờ hoài, chả thấy ai, sau một hồi chơi chán, bèn xách miếng nhựa chạy wa chỗ Chiên Xù.
Chiên Xù hỏi, cái này ở đâu ra. Mình chìa cái đầu cọng dây. Xù bảo theo tao, nó đi tới tủ đựng đồ của nhóm hardware lục lọi, miệng hỏi, mày có làm gì liên wan tới mạch bao giờ chưa.
Dĩ nhiên mình trả lời rồi. Nghĩ thầm, dù sao hồi xưa cũng đã từng học lớp thực tập điện tử, điểm hàn board toàn 9 với 10 không nhé :> (chảnh thấy ớn!)
Xù lôi ra một thứ gì đó không giống như cái miếng nhựa mình đang trông chờ cho lắm, biểu chắc là cái này, mày tự gắn vào nhé.
Mình lắc đầu "hình như hông phải". Nó bảo, đúng mà, tao hay thấy họ dùng cái này.
Dòm kỹ lại, thì ra đúng là nó thiệt. Nhưng không phải chỉ là miếng nhựa, mà là nhựa có sẵn chân để hàn vô mạch đàng hoàng.
Nghĩa là sao á? Nghĩa là mình phải tháo mấy cọng chân cũ ra, rồi gắn nguyên cái jack mới vào.
Chiên xù bỏ đi một nước. Mình vừa hơi ấm ức (vì nó thậm chí hỏng thèm chỉ mình mỏ hàn nằm đâu), vừa tự ái (tưởng tui làm không được à). Thế là dòm tới dòm lui, thấy một cái mỏ hàn. Kiếm lòng vòng, được một cái kềm và một cái nhíp. Chì cũng ngay đó, thế là ổn cả.
Mà hông ổn tí nào. Ngay khâu kéo mấy cái chân ra cũng đã có vấn đề. Một tay cầm cái đầu dây (thiệt ra cái đầu dây là một miếng board nhỏ), một tay cầm mỏ hàn, dzí vô, mấy cọng chân hỏng chịu rớt ra. (!!!)
Đổi chiến thuật. Vừa đặt mỏ hàn vô chì cho nó chảy ra, vừa gạt gạt cọng chân vô cạnh cái đế mỏ hàn, mong nó bị gạt rớt ra. Nó vẫn lì lợm bám lại.
Cuối cùng, đặt cái board xuống, một tay cầm nhíp, gắp vô cái chân. Một tay dzí mỏ hàn, chì vừa chảy thì rút nó ra. Thành công tốt đẹp, hehe.
Rút ra xong, phát hiện nó không giống như hồi xưa mình làm thực tập điện tử. Cụ thể là không có cái lỗ nào để gắn cái jack mới vô.
Lỗ, có 4 cái lỗ, nhưng bị chì bịt hết cả.
Chả biết làm cách nào lấy chì ra. Chọt tới chọt lui, đám chì vẫn ngoan cố bảo "tui thích nằm đây". Đành đặt cái jack mới vô chỗ, rồi dzí mỏ hàn vô bốn cái chân một lượt.
Chân nóng lên, chì chảy ra, ấn được vào lỗ. Khà khà ...
Ngồi loay hoay một hồi, chọt bên này một tí, ấn bên kia một tí, bốn cái chân cũng đã yên vị khá ngay ngắn. Cái board hơi bị sém một tí, nhưng chả sao. (Nó không hư luôn là may lắm rồi).
Hàn xong, mới nhớ ra hồi xưa dùng nhựa thông để lấy chì dư. Hồi nãy hông nghĩ ra.
Hí hửng mang ra cắm, thì thấy vướng vướng. Hình như mình đặt cái jack cắm lộn mặt, nghĩa là thay vì nằm ở một bên board, ngược mặt với mấy con IRC (chíp, điện trở và tụ - ngôn ngữ Vịt) còn lại, thì nó nằm cùng mặt với đám kia luôn.
Kệ, vướng thì vướng, vẫn cắm vô được. Nằm cùng mặt thì càng đẹp, héhé.
Bật điện lên, cái settopbox im re.
Sao vậy trời????
Rút ra, bật điện, cái board chạy.
Cắm vô, lại im re.
Thôi rồi, chắc vịt gí mỏ hàn lâu wá làm nó chập một mớ mạch gì đó ở trỏng rồi!!! Hic...
Tính nói với Chiên Xù "I've destroyed something". Nhưng nghĩ tới cái mặt "tao biết mà" của nó, lại thôi. Kiên quyết mang cái đầu dây đi check lại.
Đi được nửa đường, tự nhiên thấy "mặt trời chân lý chói qua tim".
Trời ạ, cái jack cắm ngược mặt board, có nghĩa là cổng số 4 nó thành cổng số 1 và ngược lại. Ngược ngạo như vậy, nó không cháy luôn nguyên cái settopbox là may lắm, còn mong gì cho nó chạy. Ặc ặc.
Rút kinh nghiệm, lần này lo đi kiếm nhựa thông. Không có. Đành ngồi làm lại nguyên cái quy trình rất dế hồi nãy, bụng thì thắc mắc không hiểu người Hàn họ dùng cái gì để lấy chì dư khỏi mấy cái lỗ.
Cái board nhỏ hơi sém thêm tí nữa.
Mang ra cắm, nó chạy, hé hé.
Start cái settopbox xong, chả thèm làm việc với nó, mà ngồi ghi lại cái chuyện nhảm này.
Đi
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, April 10, 2007
/
Comments: (0)
Hôm qua, lúc gấu chạy qua báo động "hình như cậu Mập nghỉ làm, thấy cậu đi lòng vòng chào bà con" mình vẫn còn chưa tin. Cuối cùng hóa ra cậu Mập nghỉ thiệt. Động trời hơn, cả Rù cũng nghỉ luôn.
Còn nhớ cái lúc vịt mới vào cty. Có một thằng nhóc mặt bụ sữa, (cũng khá đẹp trai ->>>> con vịt háo sắc hehe) ngồi ngay cạnh chỗ mới của vịt, trên bàn có một đống chocolate. Thấy vịt dòm dòm, nó rút một thanh đưa vịt. Đó là sau ngày 14-2 của Hàn, con trai dư chocolate đến nỗi chả biết làm gì.
Tới ngày 14-3 thì tình hình đảo ngược, vịt có một đống kẹo trong khi nó cực kỳ ghét ăn kẹo. Thế là mỗi ngày nó đi lòng vòng cho người này một ít, người kia một ít, không quên rút một nắm bỏ vô cái hộp của Rù, như tiếp tế chiến trường.
Mà tại sao lại gọi cái đứa đẹp trai và bụ sữa đó là Rù á? Vì thứ nhất nó chả sữa tí nào, 32 tuổi rồi nhé (mình cứ nghĩ nó 25, ặc ặc). Thứ hai là trừ những lúc nó cười, còn thì lúc nào cũng cắm đầu làm việc, mặt mày căng thẳng, vai gù lên, cổ rụt xuống. Làm được ít lâu, nó càng ngày càng xụi lơ xụi lắc, sáng mình vào cty thấy nó nằm rũ trên bàn ngủ, hoặc là lê cái bàn chải đi đánh răng, mặt mày rũ rượi. Không gọi là Rù (tên nó là Iroo) còn gọi là gì bi giờ.
Còn cậu Mập thì khỏi phải giải thích, chỉ cần cho biết vòng eo của cậu chắc cũng phải 1.5m. Cậu này hồi xưa đi học chắc rất khoái giật tóc con gái. Mỗi lần thấy mình đều không quên dứ dứ nắm đấm chào, hoặc giơ tay ra bóp cổ, ặc ặc.
Vậy đó mà bi giờ hai người nghỉ. Mỗi người vác một cái balô đi ra cửa cty. Mình chạy theo. Gấu cũng chạy theo. Dòm. Chào. Buồn hiu.
Mình chỉ giỏi khuyên thiên hạ thôi. Tới lúc gặp cái chuyện chia tay thiệt sự, cũng vẫn buồn.
Còn nhớ cái lúc vịt mới vào cty. Có một thằng nhóc mặt bụ sữa, (cũng khá đẹp trai ->>>> con vịt háo sắc hehe) ngồi ngay cạnh chỗ mới của vịt, trên bàn có một đống chocolate. Thấy vịt dòm dòm, nó rút một thanh đưa vịt. Đó là sau ngày 14-2 của Hàn, con trai dư chocolate đến nỗi chả biết làm gì.
Tới ngày 14-3 thì tình hình đảo ngược, vịt có một đống kẹo trong khi nó cực kỳ ghét ăn kẹo. Thế là mỗi ngày nó đi lòng vòng cho người này một ít, người kia một ít, không quên rút một nắm bỏ vô cái hộp của Rù, như tiếp tế chiến trường.
Mà tại sao lại gọi cái đứa đẹp trai và bụ sữa đó là Rù á? Vì thứ nhất nó chả sữa tí nào, 32 tuổi rồi nhé (mình cứ nghĩ nó 25, ặc ặc). Thứ hai là trừ những lúc nó cười, còn thì lúc nào cũng cắm đầu làm việc, mặt mày căng thẳng, vai gù lên, cổ rụt xuống. Làm được ít lâu, nó càng ngày càng xụi lơ xụi lắc, sáng mình vào cty thấy nó nằm rũ trên bàn ngủ, hoặc là lê cái bàn chải đi đánh răng, mặt mày rũ rượi. Không gọi là Rù (tên nó là Iroo) còn gọi là gì bi giờ.
Còn cậu Mập thì khỏi phải giải thích, chỉ cần cho biết vòng eo của cậu chắc cũng phải 1.5m. Cậu này hồi xưa đi học chắc rất khoái giật tóc con gái. Mỗi lần thấy mình đều không quên dứ dứ nắm đấm chào, hoặc giơ tay ra bóp cổ, ặc ặc.
Vậy đó mà bi giờ hai người nghỉ. Mỗi người vác một cái balô đi ra cửa cty. Mình chạy theo. Gấu cũng chạy theo. Dòm. Chào. Buồn hiu.
Mình chỉ giỏi khuyên thiên hạ thôi. Tới lúc gặp cái chuyện chia tay thiệt sự, cũng vẫn buồn.
Những người bán hàng rong trên tàu
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Ở VN không biết dạo này ra sao, chứ hồi xưa đi xe bus liên tỉnh rất hay gặp những người bán hàng rong. Phần đông quây lấy chiếc xe vừa vào bến, mời gọi đám hành khách đang giương cặp mắt lờ đờ ngái ngủ dòm ra mấy ô cửa sổ xe. Một số leo luôn lên xe, vừa rao ỏm tỏi vừa bán sách bói toán, tạp chí in đầy hình nghệ sĩ cải lương, thuốc gia truyền... Phải nói, trừ cái chuyện mua một bịch trà đá vì khát nước quá (và suốt sau khi uống cứ lo ngay ngáy hỏng biết họ đã bỏ cái gì vô bịch trà đó) thì mình chưa hề mua cái gì trên xe bao giờ.
Bên Hàn cũng có những người bán hàng rong trên tàu. Tàu đây là subway, chạy vòng vòng seoul, bao giờ cũng chật người. Đầu tiên, xuất hiện một ông mặc vest rất lịch sự (có đeo cravat không thì hỏng nhớ), kéo theo một cái ba lô xách tay cũng rất chi là hoành tránh, bước lên tàu. Đợi bà con yên vị cả rồi (ngồi hoặc đứng, tùy tình hình), ông mới hùng dũng bước ra giữa tàu và lớn tiếng "Xin chào bà con cô bác....". Sau đó là một bài diễn văn hết sức hùng hồn, vd như là nếu ổng bán bàn chải dùng để chải bụi áo khoác, thì phải có phần mở đề, giới thiệu hoàn cảnh thời gian, như là "bây giờ đang là mùa đông và tất cả chúng ta đều phải mặc áo khoác blah blah blah ..."; sau đó là chuyển tiếp và nêu vấn đề "... nhưng một khó khăn mà tất cả mọi người đều gặp phải là blah blah blah ..."; rồi đưa ra solution, tiếp đó là phần demo cũng rất chi là ngoạn mục, bằng cách lôi một mớ bụi và vụn vải sẵn trong hộp ra bôi lên tay áo, xong lấy bàn chải quệt một cái cho bụi đi hết, tay áo sạch tưng. Cuối cùng bao giờ cũng có phần kết luận và khuyến mãi "... cái này giá thị trường là xxx nhưng tui chỉ bán giá xxx/10... ".
Phần sau thì hơi giống bên VN, là ông mang đi phát cho mỗi người một cái, rồi đi lòng vòng coi có ai mua không, không thì thu lại. Cũng có khi họ không phát, chỉ chờ coi có ai mua không thui. Mà theo mình như vậy tốt hơn, vì mình đã gặp một lần, ông bán hàng phát cho cô ngồi cạnh mình, rồi quên lấy lại. Ổng đi qua toa khác, còn cô này hơi ngẩn ra một tí rồi ... ngồi im và cười. Mình thì nhấp nhổm hổng biết có nên rượt theo kiu ông kia lại không, nếu kiu thì có tỏ ra xấu chơi (với cô bên cạnh) và có bị nói là nhiều chuyện không. Gấu bảo thôi đừng để ý. Nhưng cả bữa đó chỉ thắc mắc không biết ông ta bán bao nhiêu cái mới lời được bằng giá một cái. Thấy mình cũng hơi hèn hèn...
Đồ bán trên tàu phần lớn là đồ Trung Quốc. Đồ TQ bên này tràn ngập. Trên mạng, ở chợ, trên tàu... Mà chắc do họ quảng cáo và demo hấp dẫn lắm hay sao mà nhiều khi mình cũng muốn mua thử. Có lần mua 1000won (giá tiền một cây kem) được một vỉ kim cỡ năm chục cây các loại, và một chục ống chỉ màu. Kim thì hai năm trời mới xài có mấy cây. Chỉ thì hầu như vẫn còn nguyên, vì màu nó cứ chõi với màu vải sao đó. Lần khác thấy họ bán cái "máy may" cầm tay, tra chỉ vào bấm bấm. Ông bán hàng xách một miếng vải demo, vừa đi lòng vòng vừa bấm tanh tách, đường chỉ đều tăm tắp. Mình khoái wá rinh ngay một chú (2000won). Về, hí hửng xỏ chỉ vào và bấm, thì hỡi ơi chỉ đi đằng chỉ, vải đi đằng vải. Bực, nhưng được một bữa ngồi nghiên cứu xem làm cách nào nó xỏ chỉ móc vào nhau được khi mình bấm, cũng khá ngoạn mục hehe ...
Hoa đào năm trước
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, March 31, 2007
/
Comments: (0)
Sáng nay đi dọc đường, nhìn thấy mấy bông đào đầu tiên nở trên cành.
Mà kỳ cục, không có cái cảm giác như cách đây hai năm, lúc đi trên lab về, băng qua núi. Giữa con đường núi quanh co và lum xum cây cỏ, giữa ngọn gió nửa lạnh nửa không ẩm ương của một ngày tháng tư, đột nhiên thấy hoa đào nở.
Những bông đào đầu tiên. Bắt đầu cho một bạt ngàn hoa phủ ngập những ngọn đồi, những con đường Kyung hee. Hồng tươi. Non tơ. Mỏng mảnh. Run rẩy nhẹ nhàng trên cành. Giữa cơ man là những nụ đào tròn căng cũng đang nhu nhú cái chỏm cánh hồng ra ngoài. Lúc đó mình đứng lặng nhìn một lúc, rồi suýt nữa thì nhảy lên, vừa chạy lon ton xuống đồi vừa thấy sung sướng cứ như mình cũng sắp biến thành gió mất.
Chắc là tại con đường mình đi sáng nay nhiều người, nhiều xe quá. Chắc tại trời hôm nay sau mưa, xám xịt và ủ rũ. Chắc tại giữa những ngôi nhà cao tầng không có cái ngọn gió vẫn thường quẩn quanh trên đồi trường mình. Chắc tại hai cây đào dù có cao, dù có to thì vẫn cứ chìm lỉm giữa bao nhiêu kiến trúc nhà cửa xe cộ và cả biển người xung quanh.
Nói sao đến mùa đào nở là dân Hàn xúm xít nhau vào Kyunghee ngắm hoa. Dù hoa đào ở đâu cũng có.
Mình cũng chuẩn bị về trường thôi!
Mà kỳ cục, không có cái cảm giác như cách đây hai năm, lúc đi trên lab về, băng qua núi. Giữa con đường núi quanh co và lum xum cây cỏ, giữa ngọn gió nửa lạnh nửa không ẩm ương của một ngày tháng tư, đột nhiên thấy hoa đào nở.
Những bông đào đầu tiên. Bắt đầu cho một bạt ngàn hoa phủ ngập những ngọn đồi, những con đường Kyung hee. Hồng tươi. Non tơ. Mỏng mảnh. Run rẩy nhẹ nhàng trên cành. Giữa cơ man là những nụ đào tròn căng cũng đang nhu nhú cái chỏm cánh hồng ra ngoài. Lúc đó mình đứng lặng nhìn một lúc, rồi suýt nữa thì nhảy lên, vừa chạy lon ton xuống đồi vừa thấy sung sướng cứ như mình cũng sắp biến thành gió mất.
Chắc là tại con đường mình đi sáng nay nhiều người, nhiều xe quá. Chắc tại trời hôm nay sau mưa, xám xịt và ủ rũ. Chắc tại giữa những ngôi nhà cao tầng không có cái ngọn gió vẫn thường quẩn quanh trên đồi trường mình. Chắc tại hai cây đào dù có cao, dù có to thì vẫn cứ chìm lỉm giữa bao nhiêu kiến trúc nhà cửa xe cộ và cả biển người xung quanh.
Nói sao đến mùa đào nở là dân Hàn xúm xít nhau vào Kyunghee ngắm hoa. Dù hoa đào ở đâu cũng có.
Mình cũng chuẩn bị về trường thôi!
Hoa vàng
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, March 29, 2007
/
Comments: (0)
"Em đến bên đời
Hoa vàng rực rỡ
Nào dễ chóng phai
Trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua
Cơn đau mịt mờ ... "
Mắc mớ gì phải là hoa màu vàng hen?
Nhưng mà đúng là cái màu hoa vàng nó ám ảnh hay sao á. Mấy bài thơ bài hát mình thích, hay có màu đó.
"Hoa cúc vàng nhà ai
thả từng chùm
hoài nhớ
áo em vàng... "
(thơ của Đỗ Trung Quân, được phổ nhạc thành bài Khúc mưa)
Rồi nữa:
"Một hôm thấy nắng vàng quen quá
Quen như là ngày xưa
Sao em đùa dai thế
Để hồn tôi cửa mục gió lùa
Một hôm thấy nắng vàng đâu đó
Một hôm thấy nắng vàng trải dọc ven đường
Ồ! Chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng
Lộng lẫy niềm nhớ thương"
(thơ của Đỗ Trung Quân)
Bài thơ làm mình nhớ hoa dã quỳ Đà Lạt. Lần đầu tiên nghe mấy chữ hoa dã quỳ là khi đọc truyện ngắn trên MT, truyện một cậu bé ngày nào cũng mang một bông dã quỳ tặng cho một cô bé. Đọc xong, tự hỏi dã quỳ nó như thế nào. Rồi cũng gặp, khi lên Đà Lạt. Cái hình ảnh "dã quỳ một ngày thu hết nắng - lộng lẫy niềm nhớ thương" tả chính xác hoa quỳ mình thấy ven đường Đà Lạt, rực rỡ, kiêu hãnh, mà hoang hắt.
Sao tự nhiên nói lảm nhảm ta? Chắc rảnh wá khùng rồi!
Tại tự nhiên trong đầu cứ ong ong mấy câu "em đến bên đời - hoa vàng một đóa - một thoáng hương bay - bên trời phố hạ - nào có ai hay - ta gặp tình cờ - như là cơn gió - em còn cứ mãi bay đi..."
Hồi xưa có một lần thất vọng nhất, mình làm một bài thơ, cũng có cái màu hoa đó:
"...Đành nhận về mình lối rẽ
Buồn thì cũng một lần mưa
Chị vẫn đi con đường ấy
Vẫn vàng hoa cúc ngày xưa"
Yến cũng có một bài thơ hoa vàng:
"Hoa hướng dương quanh phòng của chị
có nở vàng từ độ Hạ đi? .... "
Hướng dương với dã quỳ hình như cùng họ ? KHU có đủ quỳ và hướng dương. Có một bụi hướng dương mọc ngay cạnh cái đồng hồ to gần cổng. Chiều cuối mùa hè, mưa, đi về ngang đó, thấy mưa lất phất lay phay phủ lên bông hướng dương một lớp mơ hồ.
Có người bảo màu vàng là màu phản bội. Mình chả thấy vậy, mấy người thích hoa màu vàng có vẻ thường nhớ lâu và nhớ nhiều. Có người bảo màu vàng mạnh mẽ, mình cũng hông thấy vậy luôn. Mặc vô một cái áo vàng, đi ra phố, tỏ ra mạnh mẽ, chỉ để che cái lớp bên trong yếu xìu thui à.
Thui hong nói lung tung nữa. Nói cho cùng, mình cũng đâu có khoái hoa vàng đâu!
Tại cái cty kia, nói sáng hôm wa release lib cho mình integrate, cuối cùng tới giờ vẫn không chịu release, làm mình chờ wài hổng có gì làm nên tửng rùi hehe...
----
Gõ cái title "hoa vàng", tự nhiên nhớ Hoàng Kim Giáp. Phim gì tệ, Củng Lợi già wá rùi, mà kết cục cũng chết hết trơn y như mấy cái phim TQ dạo này họ hay làm để me mấy giải thưởng quốc tế. Chả hiểu sao họ lấy đâu ra vàng để trang bị cả một đội quân choé vậy nữa. Chắc hổng phải vàng thiệt, mà là vàng mạ. Chứ nếu là vàng thiệt, ông vua chỉ cần ra lệnh cho lính, giết được chú nào sẽ cho giữ cái giáp của chú đó, là lính đánh hăng say hết biết.
Coi phim đó, chỉ thương cái chú nhị hoàng tử. Lúc chú thấy mẹ đang thêu mà tay run lên, vội vã đỡ lấy cây kim thêu giúp mẹ đường chỉ cuối. Trời, con trai đó nha, mà làm được vậy với mẹ, đời có mấy ai đâu.
Hoa vàng rực rỡ
Nào dễ chóng phai
Trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua
Cơn đau mịt mờ ... "
Mắc mớ gì phải là hoa màu vàng hen?
Nhưng mà đúng là cái màu hoa vàng nó ám ảnh hay sao á. Mấy bài thơ bài hát mình thích, hay có màu đó.
"Hoa cúc vàng nhà ai
thả từng chùm
hoài nhớ
áo em vàng... "
(thơ của Đỗ Trung Quân, được phổ nhạc thành bài Khúc mưa)
Rồi nữa:
"Một hôm thấy nắng vàng quen quá
Quen như là ngày xưa
Sao em đùa dai thế
Để hồn tôi cửa mục gió lùa
Một hôm thấy nắng vàng đâu đó
Một hôm thấy nắng vàng trải dọc ven đường
Ồ! Chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng
Lộng lẫy niềm nhớ thương"
(thơ của Đỗ Trung Quân)
Bài thơ làm mình nhớ hoa dã quỳ Đà Lạt. Lần đầu tiên nghe mấy chữ hoa dã quỳ là khi đọc truyện ngắn trên MT, truyện một cậu bé ngày nào cũng mang một bông dã quỳ tặng cho một cô bé. Đọc xong, tự hỏi dã quỳ nó như thế nào. Rồi cũng gặp, khi lên Đà Lạt. Cái hình ảnh "dã quỳ một ngày thu hết nắng - lộng lẫy niềm nhớ thương" tả chính xác hoa quỳ mình thấy ven đường Đà Lạt, rực rỡ, kiêu hãnh, mà hoang hắt.
Sao tự nhiên nói lảm nhảm ta? Chắc rảnh wá khùng rồi!
Tại tự nhiên trong đầu cứ ong ong mấy câu "em đến bên đời - hoa vàng một đóa - một thoáng hương bay - bên trời phố hạ - nào có ai hay - ta gặp tình cờ - như là cơn gió - em còn cứ mãi bay đi..."
Hồi xưa có một lần thất vọng nhất, mình làm một bài thơ, cũng có cái màu hoa đó:
"...Đành nhận về mình lối rẽ
Buồn thì cũng một lần mưa
Chị vẫn đi con đường ấy
Vẫn vàng hoa cúc ngày xưa"
Yến cũng có một bài thơ hoa vàng:
"Hoa hướng dương quanh phòng của chị
có nở vàng từ độ Hạ đi? .... "
Hướng dương với dã quỳ hình như cùng họ ? KHU có đủ quỳ và hướng dương. Có một bụi hướng dương mọc ngay cạnh cái đồng hồ to gần cổng. Chiều cuối mùa hè, mưa, đi về ngang đó, thấy mưa lất phất lay phay phủ lên bông hướng dương một lớp mơ hồ.
Có người bảo màu vàng là màu phản bội. Mình chả thấy vậy, mấy người thích hoa màu vàng có vẻ thường nhớ lâu và nhớ nhiều. Có người bảo màu vàng mạnh mẽ, mình cũng hông thấy vậy luôn. Mặc vô một cái áo vàng, đi ra phố, tỏ ra mạnh mẽ, chỉ để che cái lớp bên trong yếu xìu thui à.
Thui hong nói lung tung nữa. Nói cho cùng, mình cũng đâu có khoái hoa vàng đâu!
Tại cái cty kia, nói sáng hôm wa release lib cho mình integrate, cuối cùng tới giờ vẫn không chịu release, làm mình chờ wài hổng có gì làm nên tửng rùi hehe...
----
Gõ cái title "hoa vàng", tự nhiên nhớ Hoàng Kim Giáp. Phim gì tệ, Củng Lợi già wá rùi, mà kết cục cũng chết hết trơn y như mấy cái phim TQ dạo này họ hay làm để me mấy giải thưởng quốc tế. Chả hiểu sao họ lấy đâu ra vàng để trang bị cả một đội quân choé vậy nữa. Chắc hổng phải vàng thiệt, mà là vàng mạ. Chứ nếu là vàng thiệt, ông vua chỉ cần ra lệnh cho lính, giết được chú nào sẽ cho giữ cái giáp của chú đó, là lính đánh hăng say hết biết.
Coi phim đó, chỉ thương cái chú nhị hoàng tử. Lúc chú thấy mẹ đang thêu mà tay run lên, vội vã đỡ lấy cây kim thêu giúp mẹ đường chỉ cuối. Trời, con trai đó nha, mà làm được vậy với mẹ, đời có mấy ai đâu.
Đi
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, March 27, 2007
/
Comments: (0)
Hôm nay trong bữa cơm trưa, nhắc đến chuyến du lịch Síp hồi xưa.
Sau bữa trưa, tráng miệng bằng một truyện ngắn. Cũng là bối cảnh châu Âu.
Blog của Yến nhắc lại cái ước mơ đi nhiều. Yến nói, năm nay sẽ cố đi nhiều.
Hồi đầu năm.
Mình ngồi viết ra những mục tiêu muốn làm trong năm nay.
1. Trả nợ.
2. Về VN
3. Đi du lịch đâu đó.
Mới tới đó thui, chưa kịp viết điều thứ tư nữa, thì nghĩ lại, và gạch bỏ đi du lịch. Dành tiền trả nợ.
Xong rồi nghĩ tới nghĩ lui, thêm vào "Về VN (có thể bỏ luôn)".
Thế là hỏng có hứng viết tiếp nữa.
Thấy buồn ...
Sau bữa trưa, tráng miệng bằng một truyện ngắn. Cũng là bối cảnh châu Âu.
Blog của Yến nhắc lại cái ước mơ đi nhiều. Yến nói, năm nay sẽ cố đi nhiều.
Hồi đầu năm.
Mình ngồi viết ra những mục tiêu muốn làm trong năm nay.
1. Trả nợ.
2. Về VN
3. Đi du lịch đâu đó.
Mới tới đó thui, chưa kịp viết điều thứ tư nữa, thì nghĩ lại, và gạch bỏ đi du lịch. Dành tiền trả nợ.
Xong rồi nghĩ tới nghĩ lui, thêm vào "Về VN (có thể bỏ luôn)".
Thế là hỏng có hứng viết tiếp nữa.
Thấy buồn ...
Sự chia tay
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Mình bi giờ nhìn cái sự mà thiên hạ gọi là tan tác bằng ít nhiều vô cảm. Sống hết gần 1/3 đời rùi (thì tử vi nói mình thọ 90 tuổi lận mà) nên thấy nhiều sự ra đi, nhiều chia tay wá, đâm ra bi giờ nhìn cái gì cũng nghĩ "ừa đời nó vậy đó, có lúc hợp rùi sẽ có lúc tan"
Hồi xưa, có nhiều nhân viên làm cho một cty cả đời. Có nhiều cặp sống với nhau tới răng long đầu bạc. Chả biết cái người nhân viên đó có hạnh phúc không. Chả biết cái cặp đó có cắn đắng nhau không. Như mẹ mình đó, tính ra cũng là dạy ở một trường gần cả đời, sống với một người gần cả đời rồi đó chứ. Dạy thì vui, nhưng than thở cũng nhiều. Được cái mẹ mình dễ chấp nhận, và giỏi xoay sở. Đồng lương chít đói mà mẹ nuôi tụi mình no đủ được tới giờ.
Vậy nên mình thấy phục mẹ wá trời. Như mình bi giờ, có chuyện gì uất ức là ngay lập tức nghĩ đến chuyện cuốn gói ra đi. Bị stress một cái là muốn phá cho tanh bành, rồi ra sao thì ra.
Cuối cùng rồi cũng có những cái khiến mình không đi, không phá. Nhưng mà hình như con người mình nó vậy á, coi cái chuyện ra đi là một chuyện thường ngày. Đến rồi đi, vậy thui. Chả có gì kéo dài được cả đời (trừ một tình yêu mà mình cũng muốn lắm, nhưng chắc không mơ thấy nổi, vì cái người đó đã tuyên bố với mình là đến ngày nào đó chắc cũng còn tình nghĩa thui. Nhưng thui, vụ đó tính sau). Cho nên có những chuyện tan tác, mỗi người một ngả, bà con nhìn mà đau lòng, mình thấy bình thường. Thì đâu có gì to lớn, ở không được nữa thì đi thui.
Ở không được nữa thì đi thui, mình đã nói câu này suốt từ nhỏ đến lớn với một người, mà mãi đến giờ người đó mới chịu đi, và đã tìm thấy hạnh phúc ở cái sự tự do đó.
Cái gì cũng không bền lâu, tình cảm cũng không bền lâu. Mình không tin ở cái gọi là "dù không gặp nhau nhưng vẫn thân thiết như cũ". Làm sao như cũ được khi mà không còn gì chung để nói? Ừa, cái này cũng không lý giải nổi. Mình có nhiều, nhiều lắm, những người bạn mà trong lòng mình vẫn coi họ thân thiết như ngày xưa, nhưng khi gặp trên cửa sổ chat chả biết nói cái gì ngoài mấy câu thăm hỏi quẩn quanh. Mà chắc cũng khó gặp lại để mà đi cà phê cà pháo, vì ai cũng có gia đình hết cả rồi. Như vậy, nghĩa là vẫn như ngày xưa, hay không như ngày xưa? Lâu lâu có người tự nhiên nói chuyện thân thiết được, tự nhiên tâm sự với nhau, trời ơi mừng muốn chết.
Vậy nên người ta sợ cái sự tan tác. Cho dù sự tan tác chỉ là đơn giản mỗi người bước đi trên một con đường riêng của mình. Vẫn còn có thể gọi điện, email, chat chit. Vẫn còn gặp nhau được bất cứ lúc nào để nhậu khắp các quán đặc sản Sài Gòn và tám chuyện đời. Vì cái xa này, nó hay dẫn theo cái xa kia.
Vậy nên người ta buồn khi phải chia tay nhau (ở đây nói chuyện chia tay giữa bạn bè bình thường thui nhé. Chuyện tình iu, hôm khác nói vậy). Và mình, cái đứa mặc dù chia sẻ nhưng vẫn nhìn sự việc theo kiểu "Ừa đời nó thế, trước sau gì cũng phải tan thôi" thấy hơi ăn năn, vì nghĩ vậy nên mình không thấm được, không chia được cái nỗi buồn của bạn.
Mấy người bạn của tui ơi, cho tui nhắc lại cái bài hát này đã post lên ít bữa trước, tại tự nhiên nói linh tinh mà lại nhớ đến bài đó.
Nghe xong, rồi bớt buồn nha. Thay vào đó, lên kế hoạch nhậu hàng tuần hay hàng tháng, và phát cho nhau một cái tín hiệu tương tự như cái Huyền thiết lệnh của ông gì đó trong kiếm hiệp, ý nghĩa là "bất cứ khi nào mày cần đến tao, thì tao sẽ sẵn sàng".
"Cũng không có nhiều thứ tớ đã chia sẻ với cậu dọc đường
Và qua tất cả mọi điều, luôn có một tập tiếp theo cho ngày mai
Đột nhiên như không thực, có một con đường khác
Đang vẫy gọi sự chia ly ..."
ừm vậy đó, thì nó luôn thế mà. Người ta bên nhau suốt một thời gian dài, rồi đột nhiên một con đường khác hiện ra. Dù sao cũng không phải là bạn trăm năm, đâu có đi chung mãi được, phải không?
"Cái gì đã làm đều đã được làm cho điều tốt đẹp nhất
Mặc dù màn sương trong mắt tớ để lộ một ít hoang mang về những gì tớ sẽ đánh mất
Nhưng nếu bắt đầu lần nữa, tớ vẫn sẽ chọn
Cũng niềm vui ấy, cũng nỗi buồn ấy trên mỗi bước đường
Đã đấu tranh với tớ và đã dạy tớ rằng
Bạn bè chẳng bao giờ nói chia tay..."
Tin tui đi mà, hai ba năm nữa, mười năm nữa, vài chục năm nữa, có thường gặp nhau hay là không gặp, thì vẫn coi nhau như người bạn ngày xưa. Thì khi gặp lại, vẫn có thể tám ngút trời. Vậy á!
Hồi xưa, có nhiều nhân viên làm cho một cty cả đời. Có nhiều cặp sống với nhau tới răng long đầu bạc. Chả biết cái người nhân viên đó có hạnh phúc không. Chả biết cái cặp đó có cắn đắng nhau không. Như mẹ mình đó, tính ra cũng là dạy ở một trường gần cả đời, sống với một người gần cả đời rồi đó chứ. Dạy thì vui, nhưng than thở cũng nhiều. Được cái mẹ mình dễ chấp nhận, và giỏi xoay sở. Đồng lương chít đói mà mẹ nuôi tụi mình no đủ được tới giờ.
Vậy nên mình thấy phục mẹ wá trời. Như mình bi giờ, có chuyện gì uất ức là ngay lập tức nghĩ đến chuyện cuốn gói ra đi. Bị stress một cái là muốn phá cho tanh bành, rồi ra sao thì ra.
Cuối cùng rồi cũng có những cái khiến mình không đi, không phá. Nhưng mà hình như con người mình nó vậy á, coi cái chuyện ra đi là một chuyện thường ngày. Đến rồi đi, vậy thui. Chả có gì kéo dài được cả đời (trừ một tình yêu mà mình cũng muốn lắm, nhưng chắc không mơ thấy nổi, vì cái người đó đã tuyên bố với mình là đến ngày nào đó chắc cũng còn tình nghĩa thui. Nhưng thui, vụ đó tính sau). Cho nên có những chuyện tan tác, mỗi người một ngả, bà con nhìn mà đau lòng, mình thấy bình thường. Thì đâu có gì to lớn, ở không được nữa thì đi thui.
Ở không được nữa thì đi thui, mình đã nói câu này suốt từ nhỏ đến lớn với một người, mà mãi đến giờ người đó mới chịu đi, và đã tìm thấy hạnh phúc ở cái sự tự do đó.
Cái gì cũng không bền lâu, tình cảm cũng không bền lâu. Mình không tin ở cái gọi là "dù không gặp nhau nhưng vẫn thân thiết như cũ". Làm sao như cũ được khi mà không còn gì chung để nói? Ừa, cái này cũng không lý giải nổi. Mình có nhiều, nhiều lắm, những người bạn mà trong lòng mình vẫn coi họ thân thiết như ngày xưa, nhưng khi gặp trên cửa sổ chat chả biết nói cái gì ngoài mấy câu thăm hỏi quẩn quanh. Mà chắc cũng khó gặp lại để mà đi cà phê cà pháo, vì ai cũng có gia đình hết cả rồi. Như vậy, nghĩa là vẫn như ngày xưa, hay không như ngày xưa? Lâu lâu có người tự nhiên nói chuyện thân thiết được, tự nhiên tâm sự với nhau, trời ơi mừng muốn chết.
Vậy nên người ta sợ cái sự tan tác. Cho dù sự tan tác chỉ là đơn giản mỗi người bước đi trên một con đường riêng của mình. Vẫn còn có thể gọi điện, email, chat chit. Vẫn còn gặp nhau được bất cứ lúc nào để nhậu khắp các quán đặc sản Sài Gòn và tám chuyện đời. Vì cái xa này, nó hay dẫn theo cái xa kia.
Vậy nên người ta buồn khi phải chia tay nhau (ở đây nói chuyện chia tay giữa bạn bè bình thường thui nhé. Chuyện tình iu, hôm khác nói vậy). Và mình, cái đứa mặc dù chia sẻ nhưng vẫn nhìn sự việc theo kiểu "Ừa đời nó thế, trước sau gì cũng phải tan thôi" thấy hơi ăn năn, vì nghĩ vậy nên mình không thấm được, không chia được cái nỗi buồn của bạn.
Mấy người bạn của tui ơi, cho tui nhắc lại cái bài hát này đã post lên ít bữa trước, tại tự nhiên nói linh tinh mà lại nhớ đến bài đó.
Nghe xong, rồi bớt buồn nha. Thay vào đó, lên kế hoạch nhậu hàng tuần hay hàng tháng, và phát cho nhau một cái tín hiệu tương tự như cái Huyền thiết lệnh của ông gì đó trong kiếm hiệp, ý nghĩa là "bất cứ khi nào mày cần đến tao, thì tao sẽ sẵn sàng".
"Cũng không có nhiều thứ tớ đã chia sẻ với cậu dọc đường
Và qua tất cả mọi điều, luôn có một tập tiếp theo cho ngày mai
Đột nhiên như không thực, có một con đường khác
Đang vẫy gọi sự chia ly ..."
ừm vậy đó, thì nó luôn thế mà. Người ta bên nhau suốt một thời gian dài, rồi đột nhiên một con đường khác hiện ra. Dù sao cũng không phải là bạn trăm năm, đâu có đi chung mãi được, phải không?
"Cái gì đã làm đều đã được làm cho điều tốt đẹp nhất
Mặc dù màn sương trong mắt tớ để lộ một ít hoang mang về những gì tớ sẽ đánh mất
Nhưng nếu bắt đầu lần nữa, tớ vẫn sẽ chọn
Cũng niềm vui ấy, cũng nỗi buồn ấy trên mỗi bước đường
Đã đấu tranh với tớ và đã dạy tớ rằng
Bạn bè chẳng bao giờ nói chia tay..."
Tin tui đi mà, hai ba năm nữa, mười năm nữa, vài chục năm nữa, có thường gặp nhau hay là không gặp, thì vẫn coi nhau như người bạn ngày xưa. Thì khi gặp lại, vẫn có thể tám ngút trời. Vậy á!