Cái phòng làm việc nhỏ và lọt thỏm trên một con đường đông. Mấy chiếc máy tính xếp trên mấy cái bàn vòng quanh phòng, chừa một khoảng không gian trống và rộng ở giữa.
Thời sinh viên, tôi thỉnh thoảng ghé nơi đó, nên bây giờ ký ức của tôi về căn phòng đó không còn nhiều cho lắm. Chỉ nhớ hai khuôn mặt hay ngồi trước máy tính, có lần gật đầu chào bọn tôi với vẻ thản nhiên lành lạnh. Không nhớ nổi đã từng có nụ cười nào không. Không nhớ nổi có hay gật đầu chào không.
Tôi khi ấy bé nhỏ - à, tôi vẫn hay thấy mình bé nhỏ, đó là về nghĩa bóng, chứ tôi bây giờ thì già mất rồi. Những người trước mặt tôi, thành tựu của họ, hoặc suy nghĩ của họ, hoặc cách sống của họ, hay làm tôi thấy mình nhỏ đi. Như hai khuôn mặt trong căn phòng nhỏ hồi xưa. Hai cô gái. Khi ấy, tôi võ vẽ có vài truyện ngắn đăng báo, nhưng họ thì có rất nhiều truyện ngắn, rất nhiều bài đăng báo, nhiều giải thưởng nữa. Tôi ngưỡng mộ cả hai cái tên.
Hai khuôn mặt, một thì dài, hơi góc cạnh, cặp kính to phủ lên đôi mắt hẹp, nhìn có vẻ hơi khô khan. Hình như đó cũng là gương mặt lạnh lùng hơn. Một thì tròn, bầu bĩnh, đôi mắt to đen láy như mắt búp bê, cả khuôn mặt cũng giống một con búp bê xinh xắn.
Tôi hay nhầm lẫn hai người. Vì không quen, cũng vì cái tên. Hai cái tên đều đẹp, nhưng một cái nghe thật ngây thơ và dễ thương, một cái nghe chín chắn và nghiêm chỉnh. Tôi hay nghĩ cái tên trẻ con và dễ thương thì thuộc về khuôn mặt búp bê. Nhưng cuối cùng thì không phải.
Mười năm rồi. Tôi vẫn hay đọc truyện của hai người đó, vẫn tự hỏi truyện nào là của khuôn mặt nào. Trong truyện của hai người, đều có những cô gái trẻ xinh đẹp, hoặc duyên dáng, hoặc có sức hút kỳ lạ với người khác giới. Những chuyện tình trong truyện của họ đều mang vẻ gì đó lãng mạn và bay bổng đến kỳ lạ. Dĩ nhiên, cũng có khác nhau. Một trong hai người, truyện của chị mang lại cảm giác trong veo như nước mùa xuân, những cô gái tinh tế mỏng manh và nhẹ nhõm, làm cho người ta thương yêu không dừng được. Khi đọc những truyện đó, tôi hay tưởng tượng đến khuôn mặt búp bê.
Hôm nay mới biết, hóa ra phán đoán của tôi sai lầm. Những người con gái tinh tế, mỏng manh và khiến người ta phải thương yêu, không phải là do khuôn mặt búp bê viết ra. Nhân vật của búp bê, là những cô gái xinh đẹp và biết rõ thế mạnh xinh đẹp của mình.
Tự nhiên thấy mình dỏm ghê. Đơn giản vậy, tại sao mình phân biệt không được nhỉ?
Không phải chính mình chưa bao giờ có thể cho ra đời được một nhân vật xinh đẹp và tự tin sao? Không phải chính mình luôn đặt mơ ước vào những cái gì đó, không thật là đẹp, không thật hoàn hảo, nhưng vẫn có thể được đón nhận và yêu thương trong đời này sao?
Nhân vật, có khi là hóa thân của những giấc mơ.
Hay ảo tưởng?
Duyên - trích blog của Nghi
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, July 27, 2008
/
Comments: (0)
(Blog của Nghi thì ở đây nè )
“Nếu một ngày mà bạn không còn tình bạn hay tình yêu hay tình cảm nào, đó là vì đã hết duyên rồi, đừng tiếc nuối. Sự ấm áp, sự chân thành hóa thành sự e dè và xa cách. Có gặp thì cũng vui là vui gượng…
…
Trước đây tui có một cặp kẹp tóc mà tui yêu quý lắm lắm, trong một tích tắc tui để quên và mất luôn vì không nhớ rõ nó nằm ở đâu. Mất kẹp tóc, tui lật tung tất cả những nơi chốn tui đi qua, thiếu mất nó tui lồng lộn lên, trách cứ, mắng nhiếc bản thân như là tui đã làm mất một con người. Nhưng sau đó, hiểu ra rằng tui đã hết duyên với món đồ đó rồi và cần bắt đầu một cơ duyên mới với một bộ kẹp tóc mới, bây giờ tui cũng thích nó lắm.”
Cảm ơn Nghi!
“Nếu một ngày mà bạn không còn tình bạn hay tình yêu hay tình cảm nào, đó là vì đã hết duyên rồi, đừng tiếc nuối. Sự ấm áp, sự chân thành hóa thành sự e dè và xa cách. Có gặp thì cũng vui là vui gượng…
…
Trước đây tui có một cặp kẹp tóc mà tui yêu quý lắm lắm, trong một tích tắc tui để quên và mất luôn vì không nhớ rõ nó nằm ở đâu. Mất kẹp tóc, tui lật tung tất cả những nơi chốn tui đi qua, thiếu mất nó tui lồng lộn lên, trách cứ, mắng nhiếc bản thân như là tui đã làm mất một con người. Nhưng sau đó, hiểu ra rằng tui đã hết duyên với món đồ đó rồi và cần bắt đầu một cơ duyên mới với một bộ kẹp tóc mới, bây giờ tui cũng thích nó lắm.”
Cảm ơn Nghi!
Đi và ở
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, July 22, 2008
/
Comments: (0)
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn chưa quyết định được sắp tới sẽ làm gì, đi hay ở, về VN hay ở Hàn, hay tìm đường đi nước khác.
Hôm nay đọc lại câu chuyện cũ mình viết dở.
Cả một truyện, chỉ thấy có một câu là được.
"ở đâu thì cũng là một chỗ trong đời"
Chỗ nào có anh, thì chỗ đó sẽ hạnh phúc thôi.
Hôm nay đọc lại câu chuyện cũ mình viết dở.
Cả một truyện, chỉ thấy có một câu là được.
"ở đâu thì cũng là một chỗ trong đời"
Chỗ nào có anh, thì chỗ đó sẽ hạnh phúc thôi.
Những ngày dài
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, July 13, 2008
/
Comments: (0)
Cái tiếng loa gắt gỏng như tiếng mèo gào đêm trăng
Cái bộ mặt thờ ơ như góc tường phủ rêu xanh
Và cái miệng mình đóng băng
Không muốn nói!
Nhưng vẫn phải cười phải đùa phải hỏi
Nhưng chung quanh vẫn là thinh không
nặng chịch
tối sầm
Có phá vỡ được không?
những khúc mắc trong lòng
Có huyên thuyên để ngày trôi qua được không
Những ký ức xám xịt nhìn mình đe dọa
Những ám ảnh tối tăm vật vạ
Bóng ma ngày xưa
tan đi được không?
Gió băng qua mái hiên dịu dàng
xua ngột ngạt đi
Và những đóa bách hợp vẫn tỏa hương trong góc tối
thì thầm một câu chuyện diệu kỳ
May là còn một bàn tay ấm
xoa nhẹ cái đầu tấm tức
cho mình an ủi đôi khi
Cái bộ mặt thờ ơ như góc tường phủ rêu xanh
Và cái miệng mình đóng băng
Không muốn nói!
Nhưng vẫn phải cười phải đùa phải hỏi
Nhưng chung quanh vẫn là thinh không
nặng chịch
tối sầm
Có phá vỡ được không?
những khúc mắc trong lòng
Có huyên thuyên để ngày trôi qua được không
Những ký ức xám xịt nhìn mình đe dọa
Những ám ảnh tối tăm vật vạ
Bóng ma ngày xưa
tan đi được không?
Gió băng qua mái hiên dịu dàng
xua ngột ngạt đi
Và những đóa bách hợp vẫn tỏa hương trong góc tối
thì thầm một câu chuyện diệu kỳ
May là còn một bàn tay ấm
xoa nhẹ cái đầu tấm tức
cho mình an ủi đôi khi
Hạt giống
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, July 10, 2008
/
Comments: (0)
Dọn nhà cũng có một cái lợi. Đó là khi đóng gói đồ đạc, ta tìm ra được biết bao nhiêu thứ tưởng chừng đã thất lạc từ lâu.
Gấu moi từ đâu ra một túi hạt giống, có hạt giống rau muống, rau húng quế và hành. Hic, gói hạt giống mẹ gửi cho cách đây 2 năm, vịt đã mua ít đất về định trồng nhưng nó mất tăm. Vịt hí hửng bảo, để sang nhà mới sẽ trồng.
Sang nhà mới. Bạn Phi coi kỹ gói hạt giống rồi ... quăng "quá date một năm rồi ông!". Sid lùn cũng bảo, hạt lâu năm quá nó bị chết, không nảy mầm được nữa. Vịt thì tiếc, nên đi Emart nó đòi gấu mua chậu và đất. Mắc kinh khủng, 5$ một bịch đất, cái câu tấc đất tấc vàng coi bộ không sai hehe.
Gieo hạt rồi hồi hộp. Sáng chiều nào tưới cây vịt với gấu cũng nghiêng ngó coi nó có dấu hiệu sự sống nào không.
Cuối cùng thì cách đây 2 hôm, đã thấy 2 cái lá mầm xanh xanh bé tí, tròn xoe của rau quế ló lên. Đến chiều thì mầm rau quế đã lên xanh li ti đầy đất. Rau muống cũng đã lóc ngóc nảy mầm, mặc dù tỉ lệ có vẻ ít hơn. Cũng đúng, hạt rau quế được bảo quản trong bịch chân không, trong khi hạt rau muống bị quăng trong túi xốp.
Có nhiều kế hoạch cũng đã bị quăng vào góc lâu quá. Chắc là vịt cũng nên kiên quyết đi mua chậu, và trồng lại mấy cái hạt giống đó thôi.
Nếu không trồng, sẽ chẳng bao giờ biết được thật ra nó sẽ nảy mầm hay là không.
Gấu moi từ đâu ra một túi hạt giống, có hạt giống rau muống, rau húng quế và hành. Hic, gói hạt giống mẹ gửi cho cách đây 2 năm, vịt đã mua ít đất về định trồng nhưng nó mất tăm. Vịt hí hửng bảo, để sang nhà mới sẽ trồng.
Sang nhà mới. Bạn Phi coi kỹ gói hạt giống rồi ... quăng "quá date một năm rồi ông!". Sid lùn cũng bảo, hạt lâu năm quá nó bị chết, không nảy mầm được nữa. Vịt thì tiếc, nên đi Emart nó đòi gấu mua chậu và đất. Mắc kinh khủng, 5$ một bịch đất, cái câu tấc đất tấc vàng coi bộ không sai hehe.
Gieo hạt rồi hồi hộp. Sáng chiều nào tưới cây vịt với gấu cũng nghiêng ngó coi nó có dấu hiệu sự sống nào không.
Cuối cùng thì cách đây 2 hôm, đã thấy 2 cái lá mầm xanh xanh bé tí, tròn xoe của rau quế ló lên. Đến chiều thì mầm rau quế đã lên xanh li ti đầy đất. Rau muống cũng đã lóc ngóc nảy mầm, mặc dù tỉ lệ có vẻ ít hơn. Cũng đúng, hạt rau quế được bảo quản trong bịch chân không, trong khi hạt rau muống bị quăng trong túi xốp.
Có nhiều kế hoạch cũng đã bị quăng vào góc lâu quá. Chắc là vịt cũng nên kiên quyết đi mua chậu, và trồng lại mấy cái hạt giống đó thôi.
Nếu không trồng, sẽ chẳng bao giờ biết được thật ra nó sẽ nảy mầm hay là không.
Nhà mới
Posted by
Ugly duckling
on Monday, July 07, 2008
/
Comments: (0)
Những căn phòng nhỏ, nhưng nhiều gió và ánh sáng mặt trời. Cái ban công lót gạch đỏ, thành bằng đá xám, được chủ nhà xếp lên mấy chậu hoa. Có một sự dễ chịu kỳ lạ khi đặt chân lên sàn nhà nhẵn sạch, hơi man mát, khi ngồi trên thành ban công đá nhìn ngắm những bông hoa tím nhạt như khói nghiêng nghiêng dịu dàng, khi đứng trong bếp và ngọn gió bất chợt ùa vào khuấy tan cái nóng của ngày đầu hè.
Không còn những ngày đi làm về là lại thấy một cái gì đó bị tháo dỡ, lại thấy những đồ đạc của mình bị vứt lung tung vào xó, bị phủ đầy bụi - kết quả từ những cố gắng của chủ nhà để làm cho căn nhà cũ đẹp hơn lên, hòng kiếm một người thuê nhà mới. Không còn những buổi tối ngồi giữa đám đồ đạc ngổn ngang, nghe tiếp gõ đập ầm ầm ngoài bếp. Không còn những người khách đập cửa rầm rầm liên hồi để coi nhà ngay giữa bữa ăn. Không còn cảm giác bực bội và giận dữ, đến độ chính mình cũng muốn trở nên độc ác, hoặc chai lì ra.
Nhà mới vẫn chưa có nước nóng. Vẫn chưa có gas. Net xài chùa, ngắc ngoải lúc có lúc không. Nhưng vẫn là cảm giác sung sướng kỳ lạ khi ngồi bệt lên sàn nhà, khi quàng khăn tắm vào người sau một màn tắm nước lạnh, nghe da thịt tê tê vì cóng, khi nhìn ra cửa sổ và nghe mấy con sẻ líu tíu trên dây điện.
Ở đây, mình không phải là kẻ đang bị đuổi đi.
Hay rồi cũng sẽ bị đuổi đi? Không biết chừng, nhưng hy vọng sẽ không sớm quá.
Không còn những ngày đi làm về là lại thấy một cái gì đó bị tháo dỡ, lại thấy những đồ đạc của mình bị vứt lung tung vào xó, bị phủ đầy bụi - kết quả từ những cố gắng của chủ nhà để làm cho căn nhà cũ đẹp hơn lên, hòng kiếm một người thuê nhà mới. Không còn những buổi tối ngồi giữa đám đồ đạc ngổn ngang, nghe tiếp gõ đập ầm ầm ngoài bếp. Không còn những người khách đập cửa rầm rầm liên hồi để coi nhà ngay giữa bữa ăn. Không còn cảm giác bực bội và giận dữ, đến độ chính mình cũng muốn trở nên độc ác, hoặc chai lì ra.
Nhà mới vẫn chưa có nước nóng. Vẫn chưa có gas. Net xài chùa, ngắc ngoải lúc có lúc không. Nhưng vẫn là cảm giác sung sướng kỳ lạ khi ngồi bệt lên sàn nhà, khi quàng khăn tắm vào người sau một màn tắm nước lạnh, nghe da thịt tê tê vì cóng, khi nhìn ra cửa sổ và nghe mấy con sẻ líu tíu trên dây điện.
Ở đây, mình không phải là kẻ đang bị đuổi đi.
Hay rồi cũng sẽ bị đuổi đi? Không biết chừng, nhưng hy vọng sẽ không sớm quá.
Tại sao con dzịt hông viết blog?
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, July 02, 2008
/
Comments: (0)
Bạn bè hay hỏi, sao mày hông viết blog nữa. Cười he he, đưa ra một lý do nhảm nhí nào đó. Rồi chính mình tự hỏi, tại sao vậy ta?
Dạo này, ngoài cái chuyện lâu lâu làm một bài thơ, chả biết bỏ đâu bây giờ nên quăng lên blog, còn thì không muốn viết gì hết.
Mà viết về cái gì bây giờ?
Bản thân? Đề tài hấp dẫn đối với ... bản thân. Tranh thủ tự tô vẽ kết hợp khoe khoang than thở và self-PR. Hình tui, số đo 3 dzòng và cân nặng của tui vào 0g hôm nay, tui dzui tui bùn tui đi chơi tui đi ... Con dzịt hồi xưa cũng khoái viết về mình. Viết tới viết lui, con dzịt cũng vẫn cứ là con dzịt. Mà dzịt thì chỉ có 1 đầu 1 mỏ 2 cánh 2 cẳng 1 đuôi, viết mãi cũng chỉ nhiêu đó thôi. Nên thôi tạm ngừng viết những gì liên quan tới dzịt. (bài này sẽ là bài cuối cùng liên quan tới dzịt, hy dzọng dzậy, hehe. Nhu cầu self-PR cũng còn cao cao).
Viết về những gì dzịt nghĩ? Hic, rất tiếc là càng già dzịt càng lú lẫn, suy nghĩ cũng trở nên lung tung. Có nhiều chuyện, một phút trước mình nghĩ nó là A, một phút sau đã thấy nó hình như là B. Nếu buồn buồn ngồi nghĩ nữa thì nó sẽ ra C, rồi D, E, F... Cái mớ tùm lum đó làm sao viết ra đây, hehe.
Viết về tình củm? Càng già tình củm nó cũng càng ổn định, nghĩa là hết hôm nay thương ngày mai ghét, mà là hôm nay thương ngày mai thương ngày mốt thương nhiều hơn xí, hôm nay mà ghét đứa nào thì mai mốt kia kìa càng ghét thêm. Mà viết về tình củm ngày nào cũng như ngày nấy thì người đọc chán ốm. Nên thôi. Chưa kể mấy vụ không ghét không thương (ghét không nên mà thương không nổi), nên nó lờ nhờ lạt phọt lạt phèo như nước ốc, có ráng thêm muối mắm vô cũng chẳng ra gì.
Viết về những thứ không liên quan đến bản thân, không có tí suy nghĩ và tình củm nào? Ặc ặc, chính mình cũng hổng khoái đọc mấy thứ đó mà.
Vậy nên con dzịt bó tay toàn tập trong chuyện viết blog, hé hé.
Dạo này, ngoài cái chuyện lâu lâu làm một bài thơ, chả biết bỏ đâu bây giờ nên quăng lên blog, còn thì không muốn viết gì hết.
Mà viết về cái gì bây giờ?
Bản thân? Đề tài hấp dẫn đối với ... bản thân. Tranh thủ tự tô vẽ kết hợp khoe khoang than thở và self-PR. Hình tui, số đo 3 dzòng và cân nặng của tui vào 0g hôm nay, tui dzui tui bùn tui đi chơi tui đi ... Con dzịt hồi xưa cũng khoái viết về mình. Viết tới viết lui, con dzịt cũng vẫn cứ là con dzịt. Mà dzịt thì chỉ có 1 đầu 1 mỏ 2 cánh 2 cẳng 1 đuôi, viết mãi cũng chỉ nhiêu đó thôi. Nên thôi tạm ngừng viết những gì liên quan tới dzịt. (bài này sẽ là bài cuối cùng liên quan tới dzịt, hy dzọng dzậy, hehe. Nhu cầu self-PR cũng còn cao cao).
Viết về những gì dzịt nghĩ? Hic, rất tiếc là càng già dzịt càng lú lẫn, suy nghĩ cũng trở nên lung tung. Có nhiều chuyện, một phút trước mình nghĩ nó là A, một phút sau đã thấy nó hình như là B. Nếu buồn buồn ngồi nghĩ nữa thì nó sẽ ra C, rồi D, E, F... Cái mớ tùm lum đó làm sao viết ra đây, hehe.
Viết về tình củm? Càng già tình củm nó cũng càng ổn định, nghĩa là hết hôm nay thương ngày mai ghét, mà là hôm nay thương ngày mai thương ngày mốt thương nhiều hơn xí, hôm nay mà ghét đứa nào thì mai mốt kia kìa càng ghét thêm. Mà viết về tình củm ngày nào cũng như ngày nấy thì người đọc chán ốm. Nên thôi. Chưa kể mấy vụ không ghét không thương (ghét không nên mà thương không nổi), nên nó lờ nhờ lạt phọt lạt phèo như nước ốc, có ráng thêm muối mắm vô cũng chẳng ra gì.
Viết về những thứ không liên quan đến bản thân, không có tí suy nghĩ và tình củm nào? Ặc ặc, chính mình cũng hổng khoái đọc mấy thứ đó mà.
Vậy nên con dzịt bó tay toàn tập trong chuyện viết blog, hé hé.
Bằng lăng
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Tự nhiên nhớ hoa bằng lăng
Nhớ cái màu tím gầy gò và hoang dại
Như con bé ngày xưa tóc còn chưa kẹp mái
Lơ ngơ nhìn hoa tím góc đường
Người ta ai cũng có một thời để học cách yêu thương
Như hoa bằng lăng có một thời diệu vợi
Mùa hoa cũ đi qua
Mùa hoa sau lại tới
Yêu thương đâu chỉ có một lần
Hoa chọn chi cái màu bâng khuâng
Rồi nép mãi cành cao mà nhớ
Những chiều thông thênh gió
Hoa có theo về phía cuối trời không?
Tím chi cái màu bao dung
Ai cũng có những sai lầm của ngày xưa cũ
Hãy cứ dịu dàng soi vào quá khứ
Trước tiên mình phải thương mình
Cái màu mực lem nhem của thời học sinh
Cái màu ngây ngô của thời dễ vỡ
Tự nhiên sáng nay ngồi nhớ
Mắt một thời trong trẻo sương mai
Con bé ngơ ngẩn nhìn hoa
tóc vẫn chưa dài
Nhớ cái màu tím gầy gò và hoang dại
Như con bé ngày xưa tóc còn chưa kẹp mái
Lơ ngơ nhìn hoa tím góc đường
Người ta ai cũng có một thời để học cách yêu thương
Như hoa bằng lăng có một thời diệu vợi
Mùa hoa cũ đi qua
Mùa hoa sau lại tới
Yêu thương đâu chỉ có một lần
Hoa chọn chi cái màu bâng khuâng
Rồi nép mãi cành cao mà nhớ
Những chiều thông thênh gió
Hoa có theo về phía cuối trời không?
Tím chi cái màu bao dung
Ai cũng có những sai lầm của ngày xưa cũ
Hãy cứ dịu dàng soi vào quá khứ
Trước tiên mình phải thương mình
Cái màu mực lem nhem của thời học sinh
Cái màu ngây ngô của thời dễ vỡ
Tự nhiên sáng nay ngồi nhớ
Mắt một thời trong trẻo sương mai
Con bé ngơ ngẩn nhìn hoa
tóc vẫn chưa dài
Chí Phèo & Thị Nở
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, May 28, 2008
/
Comments: (3)
Lạc loài em, lạc loài anh
May nhờ một bát cháo hành thương nhau
Hẹn thề chưa nói một câu
Có không trọn những ngày sau cũng đành
Duyên là duyên của trời xanh
Người không tránh nổi đành hanh miệng đời
Khen chê rồi cũng rụng rơi
Còn lưu lại chút ngậm ngùi thế nhân
Rượu say mấy nẻo chồn chân
Điên hay tỉnh biết hồng trần ai say
Tỉnh ra chưa hẳn là hay
Hoang mang là rượu đắng cay là đời
Say nên chua chát nụ cười
Điên nên lời mới thật lời phải không?
Người theo đuổi những viển vông
Ta theo đuổi chút cay nồng thì sao?
Nửa đời tỉnh, nửa đời đau
Tưởng đâu say hết nửa sau của đời
Gặp em bỗng muốn làm người
Trăm năm chết một nụ cười cũng cam.
Đã sinh làm kiếp hồng nhan
Xấu cay cực xấu tình hoang hoải tình
Sắc hương là để người nhìn
Không hương không sắc chỉ mình với ta
Ngọc trong từ giữa trong ra
Người đời hâm mộ những hoa với hồng
Có rao bán một tấm lòng
Chỉ thành lạc giữa chợ đông mà buồn
Người mà có một lời thương
Xin đem hết những mật đường cho nhau
Không trầu cũng chẳng cần cau
Cỏ mềm làm gối trăng sao làm đèn
Không duyên mới đúng là duyên
Không mãi mãi cũng chẳng phiền mong manh
Lạc loài em, lạc loài anh
May nhờ một bát cháo hành thương nhau...
May nhờ một bát cháo hành thương nhau
Hẹn thề chưa nói một câu
Có không trọn những ngày sau cũng đành
Duyên là duyên của trời xanh
Người không tránh nổi đành hanh miệng đời
Khen chê rồi cũng rụng rơi
Còn lưu lại chút ngậm ngùi thế nhân
Rượu say mấy nẻo chồn chân
Điên hay tỉnh biết hồng trần ai say
Tỉnh ra chưa hẳn là hay
Hoang mang là rượu đắng cay là đời
Say nên chua chát nụ cười
Điên nên lời mới thật lời phải không?
Người theo đuổi những viển vông
Ta theo đuổi chút cay nồng thì sao?
Nửa đời tỉnh, nửa đời đau
Tưởng đâu say hết nửa sau của đời
Gặp em bỗng muốn làm người
Trăm năm chết một nụ cười cũng cam.
Đã sinh làm kiếp hồng nhan
Xấu cay cực xấu tình hoang hoải tình
Sắc hương là để người nhìn
Không hương không sắc chỉ mình với ta
Ngọc trong từ giữa trong ra
Người đời hâm mộ những hoa với hồng
Có rao bán một tấm lòng
Chỉ thành lạc giữa chợ đông mà buồn
Người mà có một lời thương
Xin đem hết những mật đường cho nhau
Không trầu cũng chẳng cần cau
Cỏ mềm làm gối trăng sao làm đèn
Không duyên mới đúng là duyên
Không mãi mãi cũng chẳng phiền mong manh
Lạc loài em, lạc loài anh
May nhờ một bát cháo hành thương nhau...
Kẹo mạch nha
Posted by
Ugly duckling
on Monday, March 03, 2008
/
Comments: (0)
Tự nhiên thèm kẹo mạch nha. Không phải mạch nha VN, thứ kẹo bán trong hộp giống lon sữa đặc có đường hiệu Ông Thọ, ăn ngọt ngắt và đầy mùi đường. Thèm kẹo mạch nha Hàn.
4 năm trời ở Hàn mình mới chỉ biết được một nơi bán kẹo mạch nha. Một nơi xa lắc xa lơ.
Bây giờ chả lẽ lại lên tận Soeraksan mua kẹo mạch nha? 1 tiếng rưỡi cho chuyến subway đến bến xe bus liên tỉnh Đông Seoul. 3 tiếng rưỡi đồng hồ ngồi trên xe bus đến Sokcho, cái tỉnh miền núi xa tít phía đông bắc nước Hàn. Bây giờ ở đó, chắc biển xám xịt lạnh cóng và tuyết vẫn còn trắng toát trên những đỉnh núi. Đến trạm cuối của Sokcho rồi, phải đón xe bus đi thêm chừng 20 phút mới đến chân núi Seoraksan.
Seoraksan dịch ra tiếng Hán là Tuyết Thạch Sơn. Bạn Hàn giải thích, người ta gọi vậy vì mùa đông những mỏm đá núi đều trắng xóa vì tuyết phủ. Nhưng dân Hàn không thích leo núi mùa đông. Seoraksan nổi tiếng vào mùa thu, với bạt ngàn những cây phong chuyển màu, cả một vùng đồi núi đỏ rực như lửa cháy. Nhắc tới Seoraksan, người ta nhắc tới lá phong thu.
The zoo đến Seoraksan cũng vào một ngày cuối thu. Mùa thu Seoul đến chậm hơn mùa thu phương Bắc, nên khi đặt chân đến núi chỉ thấy những cành cây đã bắt đầu trụi trơ trụi trốc, núi đã phủ màu xám, còn vương vất vài mảng đỏ vàng hắt hiu cuối mùa. The zoo buồn tiếc lơ ngơ đi qua cây cầu đá dẫn vào thác Biryung (thác Phi Long). Có một bà cụ ngồi giữa cầu, trong cái lạnh lay lắt cuối thu, bán mấy thanh kẹo vừng cứng còng. Thương tình bà cụ mời chào, dừng lại mua một thanh. Lần đó đến núi đã là 5g chiều, không còn kịp đi vào thác. Cũng ráng lắm nhưng khi trời sụp tối và rừng phủ mịt mờ không còn thấy lối leo tiếp, cái thác vẫn còn xa lắc. Đành mò mẫm đi về. Ngang qua cầu thì trăng đã lên, không còn thấy bà cụ ngồi đó nữa.
Vì tốn công ngồi xe hơn 500 cây số mà chưa thấy cái thác, nên mùa xuân sau đó the zoo lại cất công lên Seoraksan một lần nữa. Núi mùa xuân xanh (lại đi muộn nên hết sạch hoa đào : ). Bà cụ vẫn ngồi bán kẹo, lần này ở dưới chân cầu. Lại ghé định mua ủng hộ một thanh, thì bà cụ mời mua kẹo mạch nha.
Mua vì thấy ngộ ngộ (bên Hàn mà cũng có kẹo mạch nha ??). Mua vì nghĩ chắc nó khá hơn cây kẹo vừng cứng ngắc một tí. Bốn đứa ba cây kẹo (bạn Phi không ăn), đi long nhong, vừa liếm thử miếng đầu tiên đã giật mình nhìn nhau. Trời ơi ngon ghê!
Kẹo mạch nha đúng là mạch nha thật, vị ngọt rất thanh, rất dịu. Mùi thơm thơm của lúa non ngậm sữa.
Tự nhiên thấy ngậm ngùi. Nước mình có thiếu kẹo mạch nha đâu, mà tận đến khi đi đến một nước xa tít xa mù thế này mới được ăn kẹo mạch nha "thật". Chứ không phải thứ kẹo mạch nha đầy đường ở nhà.
Lúc ở thác ra, the zoo ghé mua cả một hộp kẹo. Mang về quết bánh phồng, chén có một bữa đã sạch trơn.
Bây giờ thèm kẹo, chẳng lẽ lại đi 500 cây số chỉ để mua một (hay mười, hehe) hộp kẹo?
Mà có khi trước khi về nước sẽ phải đi lần nữa thật. Nếu không sau này về VN rồi mà lại thèm ăn mạch nha đúng nghĩa, mạch nha làm từ lúa non chứ không phải từ đường cát, chẳng lẽ phải mua vé máy bay sang Hàn trở lại sao?
4 năm trời ở Hàn mình mới chỉ biết được một nơi bán kẹo mạch nha. Một nơi xa lắc xa lơ.
Bây giờ chả lẽ lại lên tận Soeraksan mua kẹo mạch nha? 1 tiếng rưỡi cho chuyến subway đến bến xe bus liên tỉnh Đông Seoul. 3 tiếng rưỡi đồng hồ ngồi trên xe bus đến Sokcho, cái tỉnh miền núi xa tít phía đông bắc nước Hàn. Bây giờ ở đó, chắc biển xám xịt lạnh cóng và tuyết vẫn còn trắng toát trên những đỉnh núi. Đến trạm cuối của Sokcho rồi, phải đón xe bus đi thêm chừng 20 phút mới đến chân núi Seoraksan.
Seoraksan dịch ra tiếng Hán là Tuyết Thạch Sơn. Bạn Hàn giải thích, người ta gọi vậy vì mùa đông những mỏm đá núi đều trắng xóa vì tuyết phủ. Nhưng dân Hàn không thích leo núi mùa đông. Seoraksan nổi tiếng vào mùa thu, với bạt ngàn những cây phong chuyển màu, cả một vùng đồi núi đỏ rực như lửa cháy. Nhắc tới Seoraksan, người ta nhắc tới lá phong thu.
The zoo đến Seoraksan cũng vào một ngày cuối thu. Mùa thu Seoul đến chậm hơn mùa thu phương Bắc, nên khi đặt chân đến núi chỉ thấy những cành cây đã bắt đầu trụi trơ trụi trốc, núi đã phủ màu xám, còn vương vất vài mảng đỏ vàng hắt hiu cuối mùa. The zoo buồn tiếc lơ ngơ đi qua cây cầu đá dẫn vào thác Biryung (thác Phi Long). Có một bà cụ ngồi giữa cầu, trong cái lạnh lay lắt cuối thu, bán mấy thanh kẹo vừng cứng còng. Thương tình bà cụ mời chào, dừng lại mua một thanh. Lần đó đến núi đã là 5g chiều, không còn kịp đi vào thác. Cũng ráng lắm nhưng khi trời sụp tối và rừng phủ mịt mờ không còn thấy lối leo tiếp, cái thác vẫn còn xa lắc. Đành mò mẫm đi về. Ngang qua cầu thì trăng đã lên, không còn thấy bà cụ ngồi đó nữa.
Vì tốn công ngồi xe hơn 500 cây số mà chưa thấy cái thác, nên mùa xuân sau đó the zoo lại cất công lên Seoraksan một lần nữa. Núi mùa xuân xanh (lại đi muộn nên hết sạch hoa đào : ). Bà cụ vẫn ngồi bán kẹo, lần này ở dưới chân cầu. Lại ghé định mua ủng hộ một thanh, thì bà cụ mời mua kẹo mạch nha.
Mua vì thấy ngộ ngộ (bên Hàn mà cũng có kẹo mạch nha ??). Mua vì nghĩ chắc nó khá hơn cây kẹo vừng cứng ngắc một tí. Bốn đứa ba cây kẹo (bạn Phi không ăn), đi long nhong, vừa liếm thử miếng đầu tiên đã giật mình nhìn nhau. Trời ơi ngon ghê!
Kẹo mạch nha đúng là mạch nha thật, vị ngọt rất thanh, rất dịu. Mùi thơm thơm của lúa non ngậm sữa.
Tự nhiên thấy ngậm ngùi. Nước mình có thiếu kẹo mạch nha đâu, mà tận đến khi đi đến một nước xa tít xa mù thế này mới được ăn kẹo mạch nha "thật". Chứ không phải thứ kẹo mạch nha đầy đường ở nhà.
Lúc ở thác ra, the zoo ghé mua cả một hộp kẹo. Mang về quết bánh phồng, chén có một bữa đã sạch trơn.
Bây giờ thèm kẹo, chẳng lẽ lại đi 500 cây số chỉ để mua một (hay mười, hehe) hộp kẹo?
Mà có khi trước khi về nước sẽ phải đi lần nữa thật. Nếu không sau này về VN rồi mà lại thèm ăn mạch nha đúng nghĩa, mạch nha làm từ lúa non chứ không phải từ đường cát, chẳng lẽ phải mua vé máy bay sang Hàn trở lại sao?
Cho tuổi 30 sắp đến
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (1)
Cũ mèm rồi cả những niềm đau
Những trăn trở những bồi hồi xưa lắc
Cũ mèm cả những ngày bất trắc
Những ngày vui và những ngày buồn.
Em bây giờ nhàn nhạt với yêu thương
Chẳng thèm giữ và chẳng thèm nắm lấy
Cái gì của mình hình như vẫn vậy
Cái gì xa rồi đã hóa hư vô
Ba mươi năm như một trò đùa
Anh chải tóc tìm ra vài sợi bạc
Có những giấc mơ lâu lắm rồi đi lạc
Anh tìm về cho em được không?
Bây giờ hình như chẳng có bão giông
Dù đôi lúc cuộc đời vẫn khó
Em quen lắm rồi những hay những dở
Những nhọc nhằn những đổ vỡ từ xưa
Những lo toan của cuộc sống bây giờ
Kéo em mải miết đi theo chúng
Có phút nào bên trời gió lộng
Em lại là em của ngày xưa không?
Có bao giờ lại tóc rối má hồng
Ngồi vắt vẻo trên cành trăng mười sáu
Rồi tan biến vào ngày xưa hư ảo
Để chẳng còn em mòn mỏi của bây giờ.
Cũ mèm cả rồi những khát khao xưa
Em đã nhận không ra em rồi đấy!
Anh đánh thức đi để em tỉnh dậy
Kẻo cả đời mình chẳng nhận ra nhau...
Những trăn trở những bồi hồi xưa lắc
Cũ mèm cả những ngày bất trắc
Những ngày vui và những ngày buồn.
Em bây giờ nhàn nhạt với yêu thương
Chẳng thèm giữ và chẳng thèm nắm lấy
Cái gì của mình hình như vẫn vậy
Cái gì xa rồi đã hóa hư vô
Ba mươi năm như một trò đùa
Anh chải tóc tìm ra vài sợi bạc
Có những giấc mơ lâu lắm rồi đi lạc
Anh tìm về cho em được không?
Bây giờ hình như chẳng có bão giông
Dù đôi lúc cuộc đời vẫn khó
Em quen lắm rồi những hay những dở
Những nhọc nhằn những đổ vỡ từ xưa
Những lo toan của cuộc sống bây giờ
Kéo em mải miết đi theo chúng
Có phút nào bên trời gió lộng
Em lại là em của ngày xưa không?
Có bao giờ lại tóc rối má hồng
Ngồi vắt vẻo trên cành trăng mười sáu
Rồi tan biến vào ngày xưa hư ảo
Để chẳng còn em mòn mỏi của bây giờ.
Cũ mèm cả rồi những khát khao xưa
Em đã nhận không ra em rồi đấy!
Anh đánh thức đi để em tỉnh dậy
Kẻo cả đời mình chẳng nhận ra nhau...
3600
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, January 29, 2008
/
Comments: (0)
Trời không thương người tốt.
Con xin lỗi, vì đang sống phí sống hoài những ngày tháng mình đang có.
Con sẽ cố sống khác đi, có ích hơn.
Có được không?
Con chỉ làm được mỗi một điều đó thôi.
Con xin lỗi, vì đang sống phí sống hoài những ngày tháng mình đang có.
Con sẽ cố sống khác đi, có ích hơn.
Có được không?
Con chỉ làm được mỗi một điều đó thôi.
Mùa đông và tóc đóng băng
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, January 16, 2008
/
Comments: (0)
Mình có thói quen tắm vào sáng sớm rồi để tóc ướt đi lên cty.
Mùa đông, như sáng nay là -10 độ C. Đi được ít bước ra khỏi nhà thì thấy mái tóc mình bắt đầu nặng nặng. Y như rằng tóc đóng băng lại hết. Thành từng lọn nhỏ cứng queo, lúc đi nghe tụi nó va vào nhau lào xào.
Chả hiểu sao lại khoái cái cảm giác tóc bị đóng băng như vậy. Mặc dù chả tốt tí nào cho cả tóc và người. Tóc thì dễ hư. Người thì dễ bệnh.
Hồi xưa ở trường, mỗi lần Sid nhìn thấy tóc mình đóng băng là nó cười phá lên rồi ...bẻ thử. Nó khoái cái cảm giác bẻ túm tóc-băng gãy cái cụp.
Lúc đầu tiên mình đi chung với anh một ngày mùa đông lạnh thế này, anh cũng cười. Cũng tính bẻ thử tóc. Nhưng sau khi bẻ một nhánh tóc đầu tiên thì anh thôi, bảo làm vậy hư tóc hết. Và anh xuýt xoa lo mình lạnh, mình bệnh.
Mình vẫn thích cảm giác của mấy túm tóc cứng ngắc va vào nhau lao xao. Nhưng chắc hôm sau sẽ tắm buổi tối và đội nón ấm vào buổi sáng. Bắt đầu thích cái cảm giác ấm áp hơn là những trò nghịch ngợm trẻ con.
Chắc là mình già thật rồi ...
Mùa đông, như sáng nay là -10 độ C. Đi được ít bước ra khỏi nhà thì thấy mái tóc mình bắt đầu nặng nặng. Y như rằng tóc đóng băng lại hết. Thành từng lọn nhỏ cứng queo, lúc đi nghe tụi nó va vào nhau lào xào.
Chả hiểu sao lại khoái cái cảm giác tóc bị đóng băng như vậy. Mặc dù chả tốt tí nào cho cả tóc và người. Tóc thì dễ hư. Người thì dễ bệnh.
Hồi xưa ở trường, mỗi lần Sid nhìn thấy tóc mình đóng băng là nó cười phá lên rồi ...bẻ thử. Nó khoái cái cảm giác bẻ túm tóc-băng gãy cái cụp.
Lúc đầu tiên mình đi chung với anh một ngày mùa đông lạnh thế này, anh cũng cười. Cũng tính bẻ thử tóc. Nhưng sau khi bẻ một nhánh tóc đầu tiên thì anh thôi, bảo làm vậy hư tóc hết. Và anh xuýt xoa lo mình lạnh, mình bệnh.
Mình vẫn thích cảm giác của mấy túm tóc cứng ngắc va vào nhau lao xao. Nhưng chắc hôm sau sẽ tắm buổi tối và đội nón ấm vào buổi sáng. Bắt đầu thích cái cảm giác ấm áp hơn là những trò nghịch ngợm trẻ con.
Chắc là mình già thật rồi ...
Bỏ qua
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Đã viết một entry thiệt là dài, xong xóa nó đi hết và thay bằng entry này.
Chuyện gì qua cho nó qua.
Nhưng mà nè, đừng làm lại trò đó thêm bất cứ một lần nào nữa. Sức chịu đựng của một người có giới hạn thôi.
Chuyện gì qua cho nó qua.
Nhưng mà nè, đừng làm lại trò đó thêm bất cứ một lần nào nữa. Sức chịu đựng của một người có giới hạn thôi.
Hành phương Nam (thơ Nguyễn Bính)
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, January 01, 2008
/
Comments: (0)
...
Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Ðã dấy phong yên lộng bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !
...
Bài thơ dài, mà mình chỉ thích có bốn câu này. Đọc nó trong một truyện ngắn có thể gọi là hay.
Hôm nay đọc truyện ngắn, tìm được thêm một câu nữa mà mình thích:
“Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là niềm tin rằng chúng ta được yêu; được yêu vì chính chúng ta, đúng hơn là được yêu bất chấp bản thân chúng ta ra sao”
---V.HUGO ---
Vậy thì mình đang hạnh phúc lắm mà mình không biết ^^
Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Ðã dấy phong yên lộng bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !
...
Bài thơ dài, mà mình chỉ thích có bốn câu này. Đọc nó trong một truyện ngắn có thể gọi là hay.
Hôm nay đọc truyện ngắn, tìm được thêm một câu nữa mà mình thích:
“Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là niềm tin rằng chúng ta được yêu; được yêu vì chính chúng ta, đúng hơn là được yêu bất chấp bản thân chúng ta ra sao”
---V.HUGO ---
Vậy thì mình đang hạnh phúc lắm mà mình không biết ^^
Sân khấu
Posted by
Ugly duckling
on Monday, December 17, 2007
/
Comments: (0)
Lũ rũ lênh xênh áo mão
Ngựa trầm vó ải nam quan
Nước mắt lời ca tiễn người chén rượu
Sàn gỗ hoá thân thành chốn địa đàng
Hiện thực và mơ cách nhau một bức màn
Khi khép lại tất cả là hồi ức
Buồn vui chẳng biết đâu là thực
Những chuyện tình chưa chắc đã là không
Điêu Thuyền áo xanh, Đắc Kỷ áo hồng
Chiêu Quân ôm đàn Tây Thi giặt lụa
Tất thảy tình duyên xưa đều lỡ dở
Lặng một cung đàn vẫn rát tay đau
Lặng một cung đàn em đi về đâu
Hạng Võ hôm nay biệt Ngu Cơ khác
Thảng thốt thấy mình khóc người đi lạc
Đời vẫn thăng trầm làm sao gặp nhau
Ngựa trầm vó ải nam quan
Nước mắt lời ca tiễn người chén rượu
Sàn gỗ hoá thân thành chốn địa đàng
Hiện thực và mơ cách nhau một bức màn
Khi khép lại tất cả là hồi ức
Buồn vui chẳng biết đâu là thực
Những chuyện tình chưa chắc đã là không
Điêu Thuyền áo xanh, Đắc Kỷ áo hồng
Chiêu Quân ôm đàn Tây Thi giặt lụa
Tất thảy tình duyên xưa đều lỡ dở
Lặng một cung đàn vẫn rát tay đau
Lặng một cung đàn em đi về đâu
Hạng Võ hôm nay biệt Ngu Cơ khác
Thảng thốt thấy mình khóc người đi lạc
Đời vẫn thăng trầm làm sao gặp nhau
Văn Miếu
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, October 14, 2007
/
Comments: (0)
xanh rì ngói
lụm cụm rêu
thơm nghiêng ngả một góc chiều hoàng lan
gạch xưa chen với cỏ hoang
mắt rùa u uẩn thời gian luân trầm
mưa rơi
xao xác rì rầm
nghe như một tiếng thơ ngâm
mơ hồ
hồn sĩ tử
mộng cơ đồ
trăm năm thành khói hư vô
chạnh lòng
lụm cụm rêu
thơm nghiêng ngả một góc chiều hoàng lan
gạch xưa chen với cỏ hoang
mắt rùa u uẩn thời gian luân trầm
mưa rơi
xao xác rì rầm
nghe như một tiếng thơ ngâm
mơ hồ
hồn sĩ tử
mộng cơ đồ
trăm năm thành khói hư vô
chạnh lòng
Nằm mơ
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, June 07, 2007
/
Comments: (0)
Có người nằm mơ, thấy mình là con bướm.
Tỉnh dậy suy nghĩ mãi, không biết mình là người và mơ thấy hóa bướm, hay thật ra là bướm mà mơ thấy hóa người.
Cái gì là mơ, cái gì là thực, nhiều khi khó mà phân biệt được.
Nói vậy thui, chứ phân biệt được tất. Mơ thì lúc nào cũng khác nhau. Cuộc sống thực thì lúc nào cũng giống nhau.
Kể ra hay mơ như mình cũng vui. Đêm nào cũng nằm mơ. Mỗi giấc mơ là một câu chuyện. Có khi một giấc mơ là cả một cuộc đời. Có khi là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm trở. Có khi là một vùng đất lạ. Có khi là một cảm xúc thấu tận đáy tim.
Có lần mơ về nhà. Cả nhà tíu tít. Hạnh phúc.
Có lần mơ gặp lại ông bà vẫn trẻ như hồi xưa, hai cụ dắt nhau đi chơi cả ngày.
Có lần mơ gặp đại ca và đám bạn hồi đại học. Mừng đến nỗi chạy ùa đến ôm chầm lấy một đứa (chuyện này ngoài đời chả bao giờ làm, nếu có chắc là chạy đến thụi cho mỗi đứa một cái. Sao trong mơ mình nổi hứng thế không biết!). Tỉnh dậy, vẫn còn vui suốt ngày hôm sau.
Có lần mơ đi học khiêu vũ. Tình cờ ông thầy dạy khiêu vũ là người quen. Người quen đứng bên cửa sổ phòng học lắt hắt ánh chiều, xoè tay cho mình thấy một cái kẹp tóc của mình mà người đó đã giữ hơn mười năm (Thiệt ra hồi xưa mình có xài kẹp tóc đâu, hì hì. Và dĩ nhiên là bi giờ vẫn chả biết khiêu vũ tẹo nào).
Có lần mơ ...
Tỉnh dậy, nhận ra mình nằm mơ, vì lại thấy mình nằm trên cái giường con ghép bằng ba miếng nệm salon. Lại thấy mình mắt nhắm mắt mở đánh răng rửa mặt, lết lên cty cày cục cho xong thêm một ngày.
Con bướm mà mơ thấy thành người, thì có muốn mơ mãi không?
Con người mà mơ thấy thành bướm, thì có muốn mơ mãi không?
Tỉnh dậy suy nghĩ mãi, không biết mình là người và mơ thấy hóa bướm, hay thật ra là bướm mà mơ thấy hóa người.
Cái gì là mơ, cái gì là thực, nhiều khi khó mà phân biệt được.
Nói vậy thui, chứ phân biệt được tất. Mơ thì lúc nào cũng khác nhau. Cuộc sống thực thì lúc nào cũng giống nhau.
Kể ra hay mơ như mình cũng vui. Đêm nào cũng nằm mơ. Mỗi giấc mơ là một câu chuyện. Có khi một giấc mơ là cả một cuộc đời. Có khi là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm trở. Có khi là một vùng đất lạ. Có khi là một cảm xúc thấu tận đáy tim.
Có lần mơ về nhà. Cả nhà tíu tít. Hạnh phúc.
Có lần mơ gặp lại ông bà vẫn trẻ như hồi xưa, hai cụ dắt nhau đi chơi cả ngày.
Có lần mơ gặp đại ca và đám bạn hồi đại học. Mừng đến nỗi chạy ùa đến ôm chầm lấy một đứa (chuyện này ngoài đời chả bao giờ làm, nếu có chắc là chạy đến thụi cho mỗi đứa một cái. Sao trong mơ mình nổi hứng thế không biết!). Tỉnh dậy, vẫn còn vui suốt ngày hôm sau.
Có lần mơ đi học khiêu vũ. Tình cờ ông thầy dạy khiêu vũ là người quen. Người quen đứng bên cửa sổ phòng học lắt hắt ánh chiều, xoè tay cho mình thấy một cái kẹp tóc của mình mà người đó đã giữ hơn mười năm (Thiệt ra hồi xưa mình có xài kẹp tóc đâu, hì hì. Và dĩ nhiên là bi giờ vẫn chả biết khiêu vũ tẹo nào).
Có lần mơ ...
Tỉnh dậy, nhận ra mình nằm mơ, vì lại thấy mình nằm trên cái giường con ghép bằng ba miếng nệm salon. Lại thấy mình mắt nhắm mắt mở đánh răng rửa mặt, lết lên cty cày cục cho xong thêm một ngày.
Con bướm mà mơ thấy thành người, thì có muốn mơ mãi không?
Con người mà mơ thấy thành bướm, thì có muốn mơ mãi không?
Intolerable
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 22, 2007
/
Comments: (1)
Tui hông muốn phải chịu đựng
tui vẫn phải ráng chịu đựng
tui vốn hông giỏi chịu đựng
hóa ra lại rất giỏi
đang giỏi lên
sẽ tới lúc hết chịu nổi
$^&%^*&^*(&*(@!!! Mắc mớ chi thiên hạ cứ thích làm khổ mình, và làm khổ nhau ???
Và tui, tui có làm gì nên tội, mà bắt tui chịu ?
tui vẫn phải ráng chịu đựng
tui vốn hông giỏi chịu đựng
hóa ra lại rất giỏi
đang giỏi lên
sẽ tới lúc hết chịu nổi
$^&%^*&^*(&*(@!!! Mắc mớ chi thiên hạ cứ thích làm khổ mình, và làm khổ nhau ???
Và tui, tui có làm gì nên tội, mà bắt tui chịu ?
Thế nào là ghét
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, May 17, 2007
/
Comments: (0)
Thế nào là thương, thì mình có viết hẳn một bài (chưa post lên) cho nó rùi. Chưa post, vì thấy nó nhảm hehe. Nhưng mà nói chung người ta hay hỏi thế nào là thương, là iu. Cứ như là không có nó, thì không sống nổi vậy.
Mà không sống nổi thiệt.
Người ta hay nói "tui sống hông nổi với cái thằng hàng xóm của tui" hoặc "sống hông nổi với bà boss già ế chồng này". Nghĩa là cái sự ghét, làm cho người ta hết muốn sống, hehe...
Vậy thì thế nào là ghét?
Ghét, có hai dạng, ghét một cái gì đó và ghét một điều gì đó.
Hehe, bạn sẽ nói, giống nhau mà???
Ừm, bạn ghét một cái gì đó, nghĩa là ghét tất cả những thứ thuộc về nó.
Bạn ghét thằng cha hàng xóm. Ghét từ cái giọng hắn nói, cái tướng đủng đỉnh hắn đi. Ghét con chó của hắn, ghét cái cây nhà hắn. Ghét từ A đến Z.
Có một vài lần, mình đã từng ghét một cái gì đó. Cụ thể là ghét một người nào đó. Hỏi vì sao, biết chết liền á. Tự nhiên nghe giọng nói của nó cũng thấy khó chịu, thế thôi. Ui cái thời trẻ con!
Hoặc là ghét ăn chao và mọi thứ liên quan đến chao.
Nhưng mà cuối cùng, khám phá ra cái sự ghét một cái gì đó nó ấu trĩ. Vì mọi thứ đều có mặt tốt và mặt xấu của nó. Bi giờ thì có thể thoải mái ăn thịt dê nướng chấm chao, và đã hết ghét cái đứa vốn vẫn đối xử rất tử tế với mình.
Nhưng mà, vẫn hay ghét một điều gì đó. Ghét sự dối trá. Ghét sự bất công. Ghét thói nguyên tắc. Ghét a, b, c và d ...
Có một số thứ khác, cũng không biết là có phải ghét hay không, nhưng thật sự phát ngấy lên vì những điều đó. Cứ thấy nó diễn ra trước mặt mình, là muốn tung cước đá cho một phát, bắn đi chỗ khác cho khuất mắt.
Nhiều khi, thích mình giống như hồi xưa. Cái hồi khơi khơi ghét một đứa mà nó chả có lỗi gì với mình, và cũng không hề có tí ăn năn nào về cái sự ghét đó. Lúc đó, dễ sống biết bao!
Bi giờ, nhiều khi cảm thấy mình có trách nhiệm với cái này cái khác (cũng chả hiểu sao lại mang cái mớ trách nhiệm đó vào người nữa, trời ạ!), nên nhiều khi một cái gì đó đã có nhiều điều để mình ghét lắm rồi, mà vẫn còn phải lên lớp tư tưởng mình khá nhiều, để không dẫn đến chuyện ghét toàn thể nó.
Bạn sẽ hỏi tui, vậy cuối cùng, nói tới nói lui, thế nào là ghét?
Tui hông biết. Tui đang cần một cái định nghĩa đây. Nhưng trái với cái lúc tự hỏi thế nào là thương, để mình biết thương nhiều hơn, tui muốn biết thế nào là ghét, để không ghét nữa.
Dù sao đi nữa, cuộc sống này vẫn quá đẹp, để mà ghét bất cứ cái gì thuộc về nó, đúng không?
Mà không sống nổi thiệt.
Người ta hay nói "tui sống hông nổi với cái thằng hàng xóm của tui" hoặc "sống hông nổi với bà boss già ế chồng này". Nghĩa là cái sự ghét, làm cho người ta hết muốn sống, hehe...
Vậy thì thế nào là ghét?
Ghét, có hai dạng, ghét một cái gì đó và ghét một điều gì đó.
Hehe, bạn sẽ nói, giống nhau mà???
Ừm, bạn ghét một cái gì đó, nghĩa là ghét tất cả những thứ thuộc về nó.
Bạn ghét thằng cha hàng xóm. Ghét từ cái giọng hắn nói, cái tướng đủng đỉnh hắn đi. Ghét con chó của hắn, ghét cái cây nhà hắn. Ghét từ A đến Z.
Có một vài lần, mình đã từng ghét một cái gì đó. Cụ thể là ghét một người nào đó. Hỏi vì sao, biết chết liền á. Tự nhiên nghe giọng nói của nó cũng thấy khó chịu, thế thôi. Ui cái thời trẻ con!
Hoặc là ghét ăn chao và mọi thứ liên quan đến chao.
Nhưng mà cuối cùng, khám phá ra cái sự ghét một cái gì đó nó ấu trĩ. Vì mọi thứ đều có mặt tốt và mặt xấu của nó. Bi giờ thì có thể thoải mái ăn thịt dê nướng chấm chao, và đã hết ghét cái đứa vốn vẫn đối xử rất tử tế với mình.
Nhưng mà, vẫn hay ghét một điều gì đó. Ghét sự dối trá. Ghét sự bất công. Ghét thói nguyên tắc. Ghét a, b, c và d ...
Có một số thứ khác, cũng không biết là có phải ghét hay không, nhưng thật sự phát ngấy lên vì những điều đó. Cứ thấy nó diễn ra trước mặt mình, là muốn tung cước đá cho một phát, bắn đi chỗ khác cho khuất mắt.
Nhiều khi, thích mình giống như hồi xưa. Cái hồi khơi khơi ghét một đứa mà nó chả có lỗi gì với mình, và cũng không hề có tí ăn năn nào về cái sự ghét đó. Lúc đó, dễ sống biết bao!
Bi giờ, nhiều khi cảm thấy mình có trách nhiệm với cái này cái khác (cũng chả hiểu sao lại mang cái mớ trách nhiệm đó vào người nữa, trời ạ!), nên nhiều khi một cái gì đó đã có nhiều điều để mình ghét lắm rồi, mà vẫn còn phải lên lớp tư tưởng mình khá nhiều, để không dẫn đến chuyện ghét toàn thể nó.
Bạn sẽ hỏi tui, vậy cuối cùng, nói tới nói lui, thế nào là ghét?
Tui hông biết. Tui đang cần một cái định nghĩa đây. Nhưng trái với cái lúc tự hỏi thế nào là thương, để mình biết thương nhiều hơn, tui muốn biết thế nào là ghét, để không ghét nữa.
Dù sao đi nữa, cuộc sống này vẫn quá đẹp, để mà ghét bất cứ cái gì thuộc về nó, đúng không?