... tôi đã thấy
trên ngọn núi cao
có hai người
chỉ có hai người ...
=====================================
He he, bà con về VN hết cả.
Còn lại hai đứa làm ẩn sĩ Seoul.
Mơ nhảm
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, February 18, 2010
/
Comments: (0)
Mình nằm mơ thấy bạn X quyết định mở một cái shopping mall có kiến trúc rất lạ: bao gồm (1) một giàn tường cao quây tròn, (2) những cái kệ có cầu thang và (3) một loạt giá đỡ.
Bạn X nhờ 3 người bạn khác làm 3 phần đó.
Tới ngày ráp lại, phần nào cũng yếu ớt và dỏm, vì cứ nghĩ có thể dựa vào hai phần khác chắc chắn.
Kết quả cái shopping mall đổ sập, thiên hạ ào tới rinh hết hàng hóa đi.
Tỉnh dậy toát mồ hôi, suy nghĩ...
Bạn X nhờ 3 người bạn khác làm 3 phần đó.
Tới ngày ráp lại, phần nào cũng yếu ớt và dỏm, vì cứ nghĩ có thể dựa vào hai phần khác chắc chắn.
Kết quả cái shopping mall đổ sập, thiên hạ ào tới rinh hết hàng hóa đi.
Tỉnh dậy toát mồ hôi, suy nghĩ...
3 giai đoạn nghe một bài hát
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Giai đoạn 1: Đang có tâm trạng, nghe thấy phê
Giai đoạn 2: hết tâm trạng, nghe hết phê
Giai đoạn 3: chả có tâm trạng gì, lòng đang lặng như nước, tự nhiên nghe lại bài hát, thấy không còn gì phê hơn.
Giai đoạn 2: hết tâm trạng, nghe hết phê
Giai đoạn 3: chả có tâm trạng gì, lòng đang lặng như nước, tự nhiên nghe lại bài hát, thấy không còn gì phê hơn.
Thiệt và giả
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, February 16, 2010
/
Comments: (0)
Mình nhớ có lần hồi mười mấy tuổi, mình đi cái chùa gì ở đâu giờ quên mất. Trời nắng chang. Có một thằng bé nằm lả trên bậc cầu thang lên chùa. Một tên thanh niên mạnh khỏe đứng kế bên kêu réo "thằng nhỏ tội nghiệp lắm nè, cho nó tiền đi cô bác". Mình dòm mà tức, biết tỏng là bọn nó bắt đứa nhỏ nằm xin tiền, có cho thì cũng sẽ chui vào túi tên thanh niên đó, nên bỏ đi. Cũng nhiều người dòm rồi đi như mình, thằng nhỏ vẫn nằm, trời thì vẫn nắng chang.
Lúc đi về nghĩ lại kể ra mình dại. Có thể làm kiểu khác, ví dụ như dắt thằng nhỏ đi vô quán cho nó ăn món gì đó. Nhưng lúc đó chỉ thấy tức nghẹn họng, rồi thôi.
Ở VN lừa đảo nhiều quá, làm mình đâm ra đa nghi. Đi ngoài đường nhìn thấy người tàn tật đi xin tiền, cũng nghĩ hay là giả bộ. Mà giả bộ thiệt, đọc mấy bài báo về làng ăn xin, về cách làm sao để hóa trang cho giống què chân chột mắt, thấy mà oải. Chưa kể mấy vụ "con bị đổ bánh tiêu" hay "em ơi chị lỡ đường". Nhỏ em mình kể cuối năm nó ra đường bị gạt mất 10K. Gặp ông đó kể lỡ đường xin tiền về quê, nó cho 10K, ổng chê ít xin thêm, lúc đó mới giật mình nhớ ra bị gạt.
Mình mang cái tính đa nghi đó qua Hàn. Có lần ngồi trên subway, thấy ông ăn xin mù cầm gậy đi tới. Mình lúc đó đang đứng, thấy ông ăn xin đi tới thì dòm dòm và ... không né (vì muốn coi ổng mù thiệt hông). Lúc ổng quơ quơ gậy trúng mình, rồi lọc cọc đi vòng qua, thì mình mới thấy mình ác.
Bên này ít ăn xin, nhưng thỉnh thoảng vẫn có. Thường thì họ đi trên subway, tỉ lệ là khoảng vài tháng mình gặp một người ăn xin như vậy. Có người cũng có loa có nhạc, có người không, nhưng không van vỉ xin xỏ gì, chỉ đi chậm chậm dọc theo tàu, ai cho thì cho. Thỉnh thoảng mình thấy một vài người xin ở ga subway, trên cầu thang. Họ ngồi im tư thế quỳ, mặt gục xuống đường, nón trước đầu. Mình hay không cho mấy người đó (trừ mấy người nhìn rõ ra là người già), vì không hiểu sao không nhìn được mặt họ, mình vẫn không tin. Cái tính đa nghi ăn vào thâm căn cố đế rồi.
Thỉnh thoảng trên subway có người đi phát giấy, đại loại "ở quận X có một cái nhà tình thương Y, có khoảng mấy chục em bé cần giúp đỡ". Vụ này thì mình cũng không tin lắm, vì nghĩ người làm từ thiện họ có nhiều nguồn khác hơn là đi xin lòng vòng, nên thường thì giả vờ như không biết chữ Hàn để lờ tịt.
Hôm mồng một Tết, đi ăn chơi về. Đang ngồi subway thì có một cô đến phát cho mỗi người một tờ giấy ép plastic. Trên giấy có một cái hình (hình của cô đó), một ít thông tin đại loại tên cô đó, bệnh viện, tên bệnh... cùng với một đoạn viết tay kể là cổ bị bệnh tùm lum, chột một mắt, bại một tay với gì gì nữa mình không hiểu hết. Giấy photo trắng đen, chữ thì viết tay nên dĩ nhiên mình cũng chẳng tin mấy, nhưng nghĩ là đầu năm nên mình hỏi gấu có tiền không. Gấu rút ra mấy ngàn, mình nói 1 ngàn được rồi (tại có bị gạt thì 1 ngàn cũng chả tiếc đó mà).
Cô đó đi một vòng phát hết giấy thì quay lại thu thập (bên này họ bán rong hay xin tiền đều vậy, phát một vòng, xong quay lại thu, ai mua hoặc cho thì đưa tiền). Mình nhìn thấy cổ chột một mắt thiệt, đã hơi áy náy, nên kẹp tiền vào tờ giấy đưa cho lịch sự. Cổ nhận tiền, cám ơn, rồi đưa mình một hộp kẹo chewing gum. Hóa ra không phải cổ đi xin, mà là bán kẹo chewing gum. Hoặc có khi kẹo là để cảm ơn người ta giúp đỡ.
Mình cầm hộp kẹo và ngớ ra không biết làm sao nữa. Thấy xấu hổ vì sự đa nghi của mình. Thấy buồn vì chả biết từ lúc nào, mình không còn đơn giản giúp đỡ người khác, mà cứ chăm chăm ngó coi mình bị gạt hay không bị gạt.
Lúc đi về nghĩ lại kể ra mình dại. Có thể làm kiểu khác, ví dụ như dắt thằng nhỏ đi vô quán cho nó ăn món gì đó. Nhưng lúc đó chỉ thấy tức nghẹn họng, rồi thôi.
Ở VN lừa đảo nhiều quá, làm mình đâm ra đa nghi. Đi ngoài đường nhìn thấy người tàn tật đi xin tiền, cũng nghĩ hay là giả bộ. Mà giả bộ thiệt, đọc mấy bài báo về làng ăn xin, về cách làm sao để hóa trang cho giống què chân chột mắt, thấy mà oải. Chưa kể mấy vụ "con bị đổ bánh tiêu" hay "em ơi chị lỡ đường". Nhỏ em mình kể cuối năm nó ra đường bị gạt mất 10K. Gặp ông đó kể lỡ đường xin tiền về quê, nó cho 10K, ổng chê ít xin thêm, lúc đó mới giật mình nhớ ra bị gạt.
Mình mang cái tính đa nghi đó qua Hàn. Có lần ngồi trên subway, thấy ông ăn xin mù cầm gậy đi tới. Mình lúc đó đang đứng, thấy ông ăn xin đi tới thì dòm dòm và ... không né (vì muốn coi ổng mù thiệt hông). Lúc ổng quơ quơ gậy trúng mình, rồi lọc cọc đi vòng qua, thì mình mới thấy mình ác.
Bên này ít ăn xin, nhưng thỉnh thoảng vẫn có. Thường thì họ đi trên subway, tỉ lệ là khoảng vài tháng mình gặp một người ăn xin như vậy. Có người cũng có loa có nhạc, có người không, nhưng không van vỉ xin xỏ gì, chỉ đi chậm chậm dọc theo tàu, ai cho thì cho. Thỉnh thoảng mình thấy một vài người xin ở ga subway, trên cầu thang. Họ ngồi im tư thế quỳ, mặt gục xuống đường, nón trước đầu. Mình hay không cho mấy người đó (trừ mấy người nhìn rõ ra là người già), vì không hiểu sao không nhìn được mặt họ, mình vẫn không tin. Cái tính đa nghi ăn vào thâm căn cố đế rồi.
Thỉnh thoảng trên subway có người đi phát giấy, đại loại "ở quận X có một cái nhà tình thương Y, có khoảng mấy chục em bé cần giúp đỡ". Vụ này thì mình cũng không tin lắm, vì nghĩ người làm từ thiện họ có nhiều nguồn khác hơn là đi xin lòng vòng, nên thường thì giả vờ như không biết chữ Hàn để lờ tịt.
Hôm mồng một Tết, đi ăn chơi về. Đang ngồi subway thì có một cô đến phát cho mỗi người một tờ giấy ép plastic. Trên giấy có một cái hình (hình của cô đó), một ít thông tin đại loại tên cô đó, bệnh viện, tên bệnh... cùng với một đoạn viết tay kể là cổ bị bệnh tùm lum, chột một mắt, bại một tay với gì gì nữa mình không hiểu hết. Giấy photo trắng đen, chữ thì viết tay nên dĩ nhiên mình cũng chẳng tin mấy, nhưng nghĩ là đầu năm nên mình hỏi gấu có tiền không. Gấu rút ra mấy ngàn, mình nói 1 ngàn được rồi (tại có bị gạt thì 1 ngàn cũng chả tiếc đó mà).
Cô đó đi một vòng phát hết giấy thì quay lại thu thập (bên này họ bán rong hay xin tiền đều vậy, phát một vòng, xong quay lại thu, ai mua hoặc cho thì đưa tiền). Mình nhìn thấy cổ chột một mắt thiệt, đã hơi áy náy, nên kẹp tiền vào tờ giấy đưa cho lịch sự. Cổ nhận tiền, cám ơn, rồi đưa mình một hộp kẹo chewing gum. Hóa ra không phải cổ đi xin, mà là bán kẹo chewing gum. Hoặc có khi kẹo là để cảm ơn người ta giúp đỡ.
Mình cầm hộp kẹo và ngớ ra không biết làm sao nữa. Thấy xấu hổ vì sự đa nghi của mình. Thấy buồn vì chả biết từ lúc nào, mình không còn đơn giản giúp đỡ người khác, mà cứ chăm chăm ngó coi mình bị gạt hay không bị gạt.
Tết
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
30 Tết xuống Hanyang nhậu nhẹt. Vui. Lần nào xuống đó cũng cười đau bụng từ đầu buổi tới cuối buổi. Mấy đứa nhỏ dễ thương hết sức. Tắc Ton gọi điện về nhà, vẫn cái giọng cà tửng, mình vừa nghe vừa cười lặc lè tới lúc nghe nó "Ôi giời, già gì mà già, mới 50 tuổi mà cứ làm như 70 ấy" thì mới biết cu cậu đang nói chuyện với ...ba nó. Tính bảo mấy năm sau em nhớ mồng một gọi điện cho chị, đầu năm nghe em chúc tết chắc cười đủ hên cả năm.
TA nhậu xong hiệp một thì leo lên giường nằm ôm con heo ủ rũ nhớ vợ. Bà con nhất trí chụp cho nó vài pô để mang về khoe cho vợ cảm động, đến lúc chụp xong dòm vào hình chỉ thấy mắt mũi lờ đờ (đang tạo dáng xa xăm), mặt mũi đỏ lừ, nhìn chỉ giống cu cậu đang xỉn (mà chắc xỉn thiệt)
Vịt xung phong nấu xôi. Đây là lần thứ hai nấu thử xôi vò (lần 1 thất bại thê thảm). Nếp hơi nhão, đậu xanh cũng nhão nhão. Tội nghiệp TA hì hụi ngồi băm đậu, xong vẫn không vò được xôi. Cái khó ló cái khôn, không trộn xôi được thì ta lôi nếp đậu với thịt kho ra làm ...bánh tét. Kết quả là có cả bánh tét với bánh chưng, màu trắng nhưng ăn cũng khá giống (hai đứa gói bánh thì cứ cắn một miếng lại la lên "giống bánh ở nhà quá", bà con đố ai dám cãi).
Tắc Ton làm thịt đông. Con gà được lựa rất chi là cẩn thận, phải là gà già mới đúng điệu. Có điều chắc gà sống hơi quá tuổi một tí, nên sau khi hầm cả buổi trời, thịt heo thì mềm rục rã mà gà thì vẫn dai. Ton nhà ta đành đổ ra hầm tiếp. Hầm đâu hai ba lượt, đến khi nhai vẫn chưa mềm.
Nói chung Tết đầy đủ cả, có nồi thịt kho với khổ qua dồn thịt, dưa giá rất ngon của bé Ngân. Có giò thủ của TA gói, với giò lụa. Có dưa chua và bánh tok. Tối nhậu xong, tới sáng lôi bánh tok (loại họ làm nguyên cục nếp dẻo) ra ăn với giò lụa và muối tiêu, khá giống bánh dày VN.
Chơi bài. Tình hình là chơi xong ai cũng hạnh phúc. Anh Quang hạnh phúc vì hốt gần hết sòng. TA hạnh phúc vì ... vợ gọi điện (trước khi vợ gọi thì cu cậu đang đỏ, nghe điện thoại cu cậu hét lên một tiếng thảm thiết "Ối giời vợ ơi là vợ", thế là từ lúc đó tiền cứ thế đi ra). Tắc Ton hạnh phúc vì "đen bạc" đồng nghĩa khả năng không bị ế bồ đến năm sau. Bé Ngân hạnh phúc vì mang hộp xu ra đổi tiền lẻ cho bà con chơi bài, cứ 9 xu 100 đổi tờ 1000 won, kết quả thu về rủng rỉnh. Gấu với Phương cũng hạnh phúc nốt vì thua bài te tua, chứng tỏ hai bx vẫn còn chưa ghét bỏ.
TA nhậu xong hiệp một thì leo lên giường nằm ôm con heo ủ rũ nhớ vợ. Bà con nhất trí chụp cho nó vài pô để mang về khoe cho vợ cảm động, đến lúc chụp xong dòm vào hình chỉ thấy mắt mũi lờ đờ (đang tạo dáng xa xăm), mặt mũi đỏ lừ, nhìn chỉ giống cu cậu đang xỉn (mà chắc xỉn thiệt)
Vịt xung phong nấu xôi. Đây là lần thứ hai nấu thử xôi vò (lần 1 thất bại thê thảm). Nếp hơi nhão, đậu xanh cũng nhão nhão. Tội nghiệp TA hì hụi ngồi băm đậu, xong vẫn không vò được xôi. Cái khó ló cái khôn, không trộn xôi được thì ta lôi nếp đậu với thịt kho ra làm ...bánh tét. Kết quả là có cả bánh tét với bánh chưng, màu trắng nhưng ăn cũng khá giống (hai đứa gói bánh thì cứ cắn một miếng lại la lên "giống bánh ở nhà quá", bà con đố ai dám cãi).
Tắc Ton làm thịt đông. Con gà được lựa rất chi là cẩn thận, phải là gà già mới đúng điệu. Có điều chắc gà sống hơi quá tuổi một tí, nên sau khi hầm cả buổi trời, thịt heo thì mềm rục rã mà gà thì vẫn dai. Ton nhà ta đành đổ ra hầm tiếp. Hầm đâu hai ba lượt, đến khi nhai vẫn chưa mềm.
Nói chung Tết đầy đủ cả, có nồi thịt kho với khổ qua dồn thịt, dưa giá rất ngon của bé Ngân. Có giò thủ của TA gói, với giò lụa. Có dưa chua và bánh tok. Tối nhậu xong, tới sáng lôi bánh tok (loại họ làm nguyên cục nếp dẻo) ra ăn với giò lụa và muối tiêu, khá giống bánh dày VN.
Chơi bài. Tình hình là chơi xong ai cũng hạnh phúc. Anh Quang hạnh phúc vì hốt gần hết sòng. TA hạnh phúc vì ... vợ gọi điện (trước khi vợ gọi thì cu cậu đang đỏ, nghe điện thoại cu cậu hét lên một tiếng thảm thiết "Ối giời vợ ơi là vợ", thế là từ lúc đó tiền cứ thế đi ra). Tắc Ton hạnh phúc vì "đen bạc" đồng nghĩa khả năng không bị ế bồ đến năm sau. Bé Ngân hạnh phúc vì mang hộp xu ra đổi tiền lẻ cho bà con chơi bài, cứ 9 xu 100 đổi tờ 1000 won, kết quả thu về rủng rỉnh. Gấu với Phương cũng hạnh phúc nốt vì thua bài te tua, chứng tỏ hai bx vẫn còn chưa ghét bỏ.
Tết
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, February 03, 2010
/
Comments: (0)
Chính xác là cũng chẳng thèm bánh chưng. Nhưng thèm mở mắt dậy vào sáng mồng một, chiên bánh chưng, rồi ăn với thịt kho tàu và dưa món, giòn giòn mặn mặn béo béo.
Cũng chẳng thèm dưa hấu. Bên này dưa hấu tới mùa họ cũng bán đầy. Nhưng thèm ôm trái dưa xanh bóng mát rượi, dán giấy đỏ rồi đặt lên bàn thờ.
Cũng không thèm hoa mai hay chợ hoa. Bên này mùa xuân hoa đào nở rợp trời, đi chụp hình không hết. Thèm chở mẹ đi mua hoa. Thèm nghe mẹ tấm tắc mai nhà mình nở nhiều ghê. Thèm quay lại hồi nhỏ, tối 30 đi lảo rảo ngoài chợ coi có hàng nào dư bông bán rẻ để mua về chưng tết.
Cũng không thèm pháo. Giờ nhà nước cấm đốt pháo, giao thừa không còn bịt tai bịt mũi sặc sụa vì khói pháo bay khắp nhà. Sáng mồng một không còn xác pháo đỏ đầy sân đầy đường. Giờ, tối 30 thiên hạ đi coi pháo bông. Mẹ năm nào cũng cúng, rồi coi pháo bông trên ti vi. Có năm cái nhà trước mặt chưa xây thêm tầng, chạy lên ban công ngó thấy xa tít ở góc trời nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ. Ghét cái ông nhà nước, đốt pháo lúc người ta bận lo cúng kiếng, chắc cả đời mẹ chẳng có dịp đi coi pháo bông.
Cũng không thèm lì xì. Giờ già rồi, ở VN chắc phải lì xì sặc sừ. Bạn bè cả năm bận rộn không có dịp tới nhà nhau chơi, dịp Tết mà tới thì vui nhưng ... cháy túi. Nhớ cái hồi còn ông bà, mình cũng hăm mấy rồi, đi làm tiền rủng rỉnh, vậy mà tết vẫn được ông bà lì xì.
Cũng không thèm áo mới. Giờ áo mới hay áo cũ cũng là áo mình mua. Thèm mua cho mẹ áo mới, sáng mùng một rủ mẹ mặc áo đẹp đi chụp hình. Mẹ mà chụp hình thì cứ kêu con chụp xa xa, chụp gần nhìn mẹ già xấu lắm. Vậy mà nhiều lúc nhìn lại hình cũ cũng giật mình thấy thời gian đi nhanh.
Thèm dọn dẹp nhà cửa. Thèm may rèm cửa mới. Thèm bày mâm ngũ quả.
Mà giờ lấy chồng rồi. Tết chắc chỉ về chơi được một tí thôi. Mình chưa đón Tết ở nhà chồng bao giờ, nhưng chắc cũng giống ở nhà mình. Cũng dọn dẹp, cũng mua sắm, cũng cúng kiếng, cũng chúc Tết. Giao thừa mấy mẹ con cũng ngồi coi táo quân. Mình cũng sẽ rủ mẹ mèo mặc áo đẹp đi chụp hình.
Tết, chẳng thèm gì. Chỉ thèm có mặt ở đó để nhà thêm người phụ việc, thêm người cười giỡn. Để mẹ mèo không than trong điện thoại, nhà mình ít người quá, mẹ ngồi coi ti vi một mình buồn. Để có thể chạy qua nhà mình một tí, giúp được gì thì giúp, không thì ngồi với mẹ ngoài ban công, nghe mẹ kể chuyện này chuyện nọ như ngày xưa.
Vậy mà 6 cái Tết rồi, chẳng có lần nào ăn Tết ở VN.
Nhạc Hàn
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, January 31, 2010
/
Comments: (0)
Mới vừa từ bỏ ý định dịch một bài nhạc Hàn.
Hồi xưa nhớ có lần cậu bạn Hàn nói với mình, muốn học tiếng Hàn để dịch được nhạc Hàn thì khó lắm, vì nó giống một kiểu art. Mình ừ ừ tâm đắc, vì lúc đó mình cũng đang ngồi dịch thử nhạc Trịnh sang tiếng Anh, chỉ có thể kết luận được một chữ "bó hand".
Lúc sau này phát hiện hông phải dzậy. Giống như cái bài mình mới thử dịch nè, không phải bỏ nửa chừng do khó, mà do nó cũng cùng một mô típ "anh-đã-biết-ngay-từ-đầu-rằng-anh-không-nên-iu-em-nhưng-anh-vẫn-không-thể-thiếu-em-giờ-thì-em-đã-đi-xa-mà-anh-vẫn-không-thể-nào-quên-được-em".
Nói chung, trừ bỏ phần ngữ pháp ra, nếu đã học hết các cụm từ "ngay từ đầu", "bây giờ", "mãi mãi", "iu em", "nhớ em", "quên em", "muốn quên em", "muốn gặp em", "điên rồ", "ngốc nghếch", "khóc", "rơi lệ", "biệt ly"... thì dịch nhạc Hàn rất dễ.
Thiệt đó!
Hồi xưa nhớ có lần cậu bạn Hàn nói với mình, muốn học tiếng Hàn để dịch được nhạc Hàn thì khó lắm, vì nó giống một kiểu art. Mình ừ ừ tâm đắc, vì lúc đó mình cũng đang ngồi dịch thử nhạc Trịnh sang tiếng Anh, chỉ có thể kết luận được một chữ "bó hand".
Lúc sau này phát hiện hông phải dzậy. Giống như cái bài mình mới thử dịch nè, không phải bỏ nửa chừng do khó, mà do nó cũng cùng một mô típ "anh-đã-biết-ngay-từ-đầu-rằng-anh-không-nên-iu-em-nhưng-anh-vẫn-không-thể-thiếu-em-giờ-thì-em-đã-đi-xa-mà-anh-vẫn-không-thể-nào-quên-được-em".
Nói chung, trừ bỏ phần ngữ pháp ra, nếu đã học hết các cụm từ "ngay từ đầu", "bây giờ", "mãi mãi", "iu em", "nhớ em", "quên em", "muốn quên em", "muốn gặp em", "điên rồ", "ngốc nghếch", "khóc", "rơi lệ", "biệt ly"... thì dịch nhạc Hàn rất dễ.
Thiệt đó!
Up
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 25, 2010
/
Comments: (1)
Em nói, sao em thấy phim "Up" chả hay gì hết chị ơi, em coi được một đoạn chán quá nên tắt, coi Friends.
Chị cười cười, trêu "chắc em quá tuổi coi phim đó rồi". Em la làng, em còn nhỏ hơn chị hai tuổi mà. Lúc nói câu đó để trêu em, chị nghĩ "phim này chỉ dành cho trẻ con coi". Nhưng sau đó chị nghĩ, trẻ con mà không mơ mộng thì cũng không thích phim Up.
Trẻ con mà không mơ mộng thì sẽ tỏ ra không tin khi thấy ngôi nhà bay lên bằng ... cả ngàn quả bóng bay cột vào ống khói. Trẻ con mà thực tế một chút, sẽ bảo chuyện mấy con chó biết làm đủ thứ việc là chuyện xạo, cũng như cái vùng đất Paradise Falls và con chim thích ăn chocolat đó là xạo nốt.
Trẻ con mà chưa bao giờ làm những trò ngốc nghếch thì sẽ không thích thú khi thấy chú nhóc đeo quả bóng bay nhảy qua mấy cục đá, khe nứt trên đường, tưởng tượng mình đang ngồi khinh khí cầu đi thám hiểm, băng qua núi qua vực sâu. Trẻ con mà hết ngây thơ, sẽ coi cái chuyện thằng nhỏ cứ nằn nì ông cụ cho phép nó giúp ông làm bất cứ chuyện gì cũng được, để đạt phù hiệu "Giúp đỡ người già", và đi săn lùng con snipe tưởng tượng nào đó, là ngốc nghếch nhảm nhí.
Mà người lớn, thì cũng chẳng mấy ai còn thấy xúc động trước cảnh một cặp vợ chồng sống bình bình đạm đạm với nhau, trong căn nhà nhỏ xíu sơn màu ngộ nghĩnh, chia sẻ một giấc mơ phiêu lưu mãi không đạt được vì đời sống khó khăn, lúc đọc sách thì thò tay nắm tay nhau... Như em, thành đạt và giỏi giang, thích xài hàng hiệu, thích các gã trai giàu có sành điệu, làm sao em có thể có cảm giác gì trước một cuộc sống đơn giản như thế, những mơ mộng trẻ con như thế, để có thể khóc cười và phiêu lưu với các nhân vật trong phim. Để kết thúc phim lại ngồi cười và nghĩ, cuộc đời mình cũng chỉ cần hạnh phúc bình dị như vậy mà thôi.
Chị cười cười, trêu "chắc em quá tuổi coi phim đó rồi". Em la làng, em còn nhỏ hơn chị hai tuổi mà. Lúc nói câu đó để trêu em, chị nghĩ "phim này chỉ dành cho trẻ con coi". Nhưng sau đó chị nghĩ, trẻ con mà không mơ mộng thì cũng không thích phim Up.
Trẻ con mà không mơ mộng thì sẽ tỏ ra không tin khi thấy ngôi nhà bay lên bằng ... cả ngàn quả bóng bay cột vào ống khói. Trẻ con mà thực tế một chút, sẽ bảo chuyện mấy con chó biết làm đủ thứ việc là chuyện xạo, cũng như cái vùng đất Paradise Falls và con chim thích ăn chocolat đó là xạo nốt.
Trẻ con mà chưa bao giờ làm những trò ngốc nghếch thì sẽ không thích thú khi thấy chú nhóc đeo quả bóng bay nhảy qua mấy cục đá, khe nứt trên đường, tưởng tượng mình đang ngồi khinh khí cầu đi thám hiểm, băng qua núi qua vực sâu. Trẻ con mà hết ngây thơ, sẽ coi cái chuyện thằng nhỏ cứ nằn nì ông cụ cho phép nó giúp ông làm bất cứ chuyện gì cũng được, để đạt phù hiệu "Giúp đỡ người già", và đi săn lùng con snipe tưởng tượng nào đó, là ngốc nghếch nhảm nhí.
Mà người lớn, thì cũng chẳng mấy ai còn thấy xúc động trước cảnh một cặp vợ chồng sống bình bình đạm đạm với nhau, trong căn nhà nhỏ xíu sơn màu ngộ nghĩnh, chia sẻ một giấc mơ phiêu lưu mãi không đạt được vì đời sống khó khăn, lúc đọc sách thì thò tay nắm tay nhau... Như em, thành đạt và giỏi giang, thích xài hàng hiệu, thích các gã trai giàu có sành điệu, làm sao em có thể có cảm giác gì trước một cuộc sống đơn giản như thế, những mơ mộng trẻ con như thế, để có thể khóc cười và phiêu lưu với các nhân vật trong phim. Để kết thúc phim lại ngồi cười và nghĩ, cuộc đời mình cũng chỉ cần hạnh phúc bình dị như vậy mà thôi.
Revolutionary Road
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, January 20, 2010
/
Comments: (0)
Lại chuyện coi phim. Thì cũng hai đứa rảnh quá mà, tối ăn uống xong lại rủ nhau mở rạp tại gia.
Cái phim sản xuất năm 2008 mà coi cứ như coi mấy vở kịch trên tivi hồi năm một chín tám mấy. Search thử wiki, hóa ra truyện được viết năm 1961, từ lúc đó người ta đã định làm thành phim, nhưng cứ lằng nhằng mãi đến giờ. Nghĩ cũng ngộ, một cái dự định, gần nửa thế kỷ mới xong, kết quả là một phim ... không hay mấy, đối với mình.
Phim giống kịch VN ở chỗ họ nói quá trời và cãi nhau quá trời. Mình nhớ hồi xưa coi kịch cũng rứa, các nhân vật thay nhau nói, cãi, chửi, quát tháo. Tâm lý thì cũng có tâm lý, nhưng nhiều khi cãi nhiều quá, chửi nhiều quá, thành ra ồn ào và mệt mỏi.
Nói gì thì nói, vẫn còn nhớ cái khoảng thời gian trên cái đài chiếu kịch do Thành Lộc, Việt Anh, Minh Trang, Hồng Đào... đóng. Nhiều vở hay cực kỳ, như Lôi Vũ, Một cuộc đời bị đánh cắp, Khuất Nguyên, ... Coi xong mà giờ vẫn còn nhớ cái cảnh đó như thế nào, nhân vật làm gì... Lâu rồi không được coi kịch kiểu đó nữa.
Phát hiện ra một chuyện khá thảm, là vốn Anh văn của hai đứa thuộc về ngôn ngữ của nửa thế kỷ trước. Hèn chi coi phim mới chả hiểu họ nói gì. Có lần xem Hitch, vừa coi phim, vừa xem script, vừa dò từ điển từng chữ, cuối cùng vẫn còn không hiểu lắm :|
Cái phim sản xuất năm 2008 mà coi cứ như coi mấy vở kịch trên tivi hồi năm một chín tám mấy. Search thử wiki, hóa ra truyện được viết năm 1961, từ lúc đó người ta đã định làm thành phim, nhưng cứ lằng nhằng mãi đến giờ. Nghĩ cũng ngộ, một cái dự định, gần nửa thế kỷ mới xong, kết quả là một phim ... không hay mấy, đối với mình.
Phim giống kịch VN ở chỗ họ nói quá trời và cãi nhau quá trời. Mình nhớ hồi xưa coi kịch cũng rứa, các nhân vật thay nhau nói, cãi, chửi, quát tháo. Tâm lý thì cũng có tâm lý, nhưng nhiều khi cãi nhiều quá, chửi nhiều quá, thành ra ồn ào và mệt mỏi.
Nói gì thì nói, vẫn còn nhớ cái khoảng thời gian trên cái đài chiếu kịch do Thành Lộc, Việt Anh, Minh Trang, Hồng Đào... đóng. Nhiều vở hay cực kỳ, như Lôi Vũ, Một cuộc đời bị đánh cắp, Khuất Nguyên, ... Coi xong mà giờ vẫn còn nhớ cái cảnh đó như thế nào, nhân vật làm gì... Lâu rồi không được coi kịch kiểu đó nữa.
Phát hiện ra một chuyện khá thảm, là vốn Anh văn của hai đứa thuộc về ngôn ngữ của nửa thế kỷ trước. Hèn chi coi phim mới chả hiểu họ nói gì. Có lần xem Hitch, vừa coi phim, vừa xem script, vừa dò từ điển từng chữ, cuối cùng vẫn còn không hiểu lắm :|
Linh tinh tháng 1
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 18, 2010
/
Comments: (0)
Mình có cảm giác Facebook giống như một cái bảng tin công cộng, nơi mọi người quăng lên đó thông tin mới nhất về mình và là nơi mình có thể theo dõi thông tin mới nhất của bạn bè. Còn blogspot, giống như một cuốn nhật ký cũ, nơi mình có thể ghi lại những thứ mà mình không muốn dán lên cái bảng tin công cộng kia.
Tháng 1, tháng lạnh nhất trong năm. Một vài người bạn chuẩn bị chia tay về VN. Sáng ra đi làm gặp anh Thành, ba anh em vừa đi lên cty vừa tám. Anh Thành mặc áo phao to xù, đội nón sù sụ, dòm vô trong nón chỉ thấy nụ cười. Cuộc đời cũng ngộ, hồi xưa mình quen cả anh Thành, cả TA, mà chưa bao giờ nghĩ tới hai người đó ráp vô nhau sẽ hợp như vậy. Cho tới khi họ bắt đầu iu nhau rồi, có một bữa ngủ lại nhà bé Ngân chung với TA và bé Danh, sáng ra, đang còn ngái ngủ thì nghe TA nói chuyện điện thoại với bạn, giọng rất nhẹ nhàng, mà lời lẽ cũng rất dịu dàng, mới nhớ tới cách anh Thành nói chuyện và nghĩ chắc không còn ai hợp với anh hơn.
Tối hôm qua mới coi Họa Bì. Cái phim cũ rích giờ mới coi, coi xong thấy nó ... dở tệ. Mà thiệt ra trước đó cũng từng nghe nói là nó không hay, nhưng vẫn tò mò. Đúng là mèo tò mò thì die. Mấy hôm trước cũng coi phim, không hiểu sao hai đêm liền đều là phim nói về mấy ông bà già ở Mỹ. Bữa đầu là phim Gran Torino, ông già cựu chiến binh sống cô độc sau khi vợ mất, con trai lâu lâu gọi điện, ổng hỏi mày lại muốn gì nữa đây, vợ mày khoắng hết đám nữ trang mẹ mày để lại rồi còn gì. Con trai nói đâu có, con hỏi thăm ba thôi, nói vài câu xong hỏi nhân tiện ba vẫn còn quen cái ông đó đó chứ. Ông già cúp máy cái rụp, nhăn nhó buồn. Bữa khác sinh nhật ông, con trai con dâu tới thăm tặng quà, xong nói con nghĩ ba sống trong cái nhà rộng này dọn dẹp cũng mệt, con mới tìm được nhà dưỡng lão tốt lắm. Bị ông già nổi khùng lên, họ vác quà cáp ra xe đi về.
Bữa sau coi The Savages. Hai người con trong phim này có thể nói cũng khá tử tế, bị ba đối xử tệ và bỏ rơi từ nhỏ nhưng đến lúc ông già bệnh tật cũng ráng thu xếp cho ông vào nursing house, thỉnh thoảng tới thăm. Nhưng coi xong vẫn nhớ cái lúc cô con gái đưa ông già từ bệnh viện đến nursing house, lúc lên máy bay, mấy người tiếp viên đặt ông già ngồi trên cái xe kéo, rồi kéo đi, nhìn giống cái túi mua hàng bên này họ hay kéo khi đi siêu thị hay cái vali xách tay nhỏ. Ông già ngồi co ro như cái túi, vẻ mặt hoang mang. Ông không biết mình đang bị đưa đi đâu.
Coi xong, cũng không muốn khóc mà nước mắt cứ chảy long tong. Nhớ ông ngoại, bà ngoại mình. Mà không hiểu sao nhớ nhất là bà ngoại gấu. Nhớ cái hồi hai đứa cưới xong, đi honeymoon ở Huế, bà dặn chụp giùm bà cái hình trường nữ sinh Đồng Khánh, chỗ hồi xưa bà học. Huế mưa sụt sùi, hai đứa chạy xe trùm áo mưa lụp xụp ướt át, thành ra chạy ngang cổng trường cũng không dừng lại. Gấu nói không sao đâu, hồi xưa bà có ra Huế chơi lại rồi, có mặc áo dài chụp hình trước cổng trường rồi. Một tuần ngắn ngủn ở nhà, rồi lại sang Hàn, rồi nghe tin bà mất, tự dưng thấy giống như ông ngoại, bà ngoại mà mình đã mất đi và tìm lại được giờ lại mất một lần nữa. Thấy có bao nhiêu thứ, hồi xưa mình không làm cho ông bà mình, tới lúc gặp bà ngoại đã tự nhủ sẽ làm nhiều, thiệt nhiều, cuối cùng vẫn không làm được gì cả.
Tự nhiên giờ nghĩ lại, hồi đó, sau khi mình đi honeymoon về, bà ngoại không nhắc gì vụ hình, vẫn tìm đủ mọi dịp để nói chuyện với mình, khoe mình hình ngày xưa, chuyện ngày xưa của ngoại. Có thật bà ngoại không buồn?
Iu người chung cty
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, January 13, 2010
/
Comments: (3)
Nhớ hồi còn nhỏ, hay nghe người ta nói iu ai thì iu, đừng iu người chung cty. Lúc đó cũng chả biết mô tê gì đâu, nhưng cũng gật gù "Chắc tại iu đồng nghiệp nhiều lời ra tiếng vào mệt chứ gì!"
Giờ ngẫm lại, người ta rất dễ fall in love với đồng nghiệp. Thì thử tưởng tượng, chỉ có hai người cùng cty mới có dịp cùng cắm đầu làm project tới xơ xác, rồi cùng thức khuya code cho kịp deadline, sáng ra mắt kèm nhèm dòm nhau cười. Cũng chỉ có hai người chung cty mới có dịp đi chơi tập thể chung, đi chung trên bãi biển ngắm trăng vừa mọc, tới tối tự dưng một đứa khoái lang thang bỏ đi đâu mất, làm đứa kia xách đèn pin chạy kiếm. Cũng chỉ có chung cty mới sinh ra cái màn cuối giờ làm rủ nhau đi đánh cầu lông, đánh một hồi thấy tội cái tên kia, mình đánh dở khủng khiếp mà cũng cứ ráng nêu cầu cho mình đập. Rồi tới lúc có chuyện rối như hẹ, chả biết kiếm ai, thì cũng lại túm ngay cái người làm chung cty ra đỡ giùm.
Lúc hai đứa mới thân nhau, gấu kiu hay để gấu kiếm cty khác, mình nổi giận, làm chung cty là xấu hả. Gấu lúng túng, hình như không. Mình làm tới, vậy bữa giờ có thấy gì không ổn không? Gấu gãi đầu, cũng không, thấy có vẻ thuận tiện thì đúng hơn. Dzậy sao đòi chuyển cty? Tại... Tại nghe người ta nói không nên chứ gì, mình gõ trúng tim đen. Gấu cười.
Mà tiện thiệt, đi chung, về chung. Chẳng đứa nào phải thắc mắc sao anh/em về trễ vậy, sao phải ở lại đêm. Chẳng đứa nào buồn vì đứa kia đi ăn với cty bỏ mình chèo queo. Chẳng đứa nào phải điều tra cty anh/em có cô nào/anh nào dụ dỗ không.
Cho tới giờ vẫn làm chung cty. Vẫn sáng đi làm chung, chiều về chung. Mùa đông lạnh thì vừa đi vừa lúc cúc dụi vào nhau cho đỡ lạnh. Gặp quãng đường đóng băng thì ôm cứng tay gấu. Trên đường về mua bịch bánh thì hai đứa ăn chung. Hỏi suốt ngày gặp nhau vậy chán không, gấu hỏi vậy dzịt chán không, dzịt lắc. Dzậy sao còn hỏi gấu? Hai đứa cười khì khì.
Giờ ngẫm lại, người ta rất dễ fall in love với đồng nghiệp. Thì thử tưởng tượng, chỉ có hai người cùng cty mới có dịp cùng cắm đầu làm project tới xơ xác, rồi cùng thức khuya code cho kịp deadline, sáng ra mắt kèm nhèm dòm nhau cười. Cũng chỉ có hai người chung cty mới có dịp đi chơi tập thể chung, đi chung trên bãi biển ngắm trăng vừa mọc, tới tối tự dưng một đứa khoái lang thang bỏ đi đâu mất, làm đứa kia xách đèn pin chạy kiếm. Cũng chỉ có chung cty mới sinh ra cái màn cuối giờ làm rủ nhau đi đánh cầu lông, đánh một hồi thấy tội cái tên kia, mình đánh dở khủng khiếp mà cũng cứ ráng nêu cầu cho mình đập. Rồi tới lúc có chuyện rối như hẹ, chả biết kiếm ai, thì cũng lại túm ngay cái người làm chung cty ra đỡ giùm.
Lúc hai đứa mới thân nhau, gấu kiu hay để gấu kiếm cty khác, mình nổi giận, làm chung cty là xấu hả. Gấu lúng túng, hình như không. Mình làm tới, vậy bữa giờ có thấy gì không ổn không? Gấu gãi đầu, cũng không, thấy có vẻ thuận tiện thì đúng hơn. Dzậy sao đòi chuyển cty? Tại... Tại nghe người ta nói không nên chứ gì, mình gõ trúng tim đen. Gấu cười.
Mà tiện thiệt, đi chung, về chung. Chẳng đứa nào phải thắc mắc sao anh/em về trễ vậy, sao phải ở lại đêm. Chẳng đứa nào buồn vì đứa kia đi ăn với cty bỏ mình chèo queo. Chẳng đứa nào phải điều tra cty anh/em có cô nào/anh nào dụ dỗ không.
Cho tới giờ vẫn làm chung cty. Vẫn sáng đi làm chung, chiều về chung. Mùa đông lạnh thì vừa đi vừa lúc cúc dụi vào nhau cho đỡ lạnh. Gặp quãng đường đóng băng thì ôm cứng tay gấu. Trên đường về mua bịch bánh thì hai đứa ăn chung. Hỏi suốt ngày gặp nhau vậy chán không, gấu hỏi vậy dzịt chán không, dzịt lắc. Dzậy sao còn hỏi gấu? Hai đứa cười khì khì.
Tóc bạc
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Hồi mình còn nhỏ, ông hay nhờ mình nhổ tóc bạc.
Bi giờ có tóc bạc rồi, mới biết tại sao mấy người có tóc bạc thích nhổ, mà đặc biệt thích nhờ con nít nhổ. Sợi tóc bạc nhổ ra đã ngứa, mà bàn tay con nít, như tụi con Mi con Tẻn em họ mình, thì nhỏ xíu và mềm nhẹ, rờ rờ trên đầu rất phê (mình toàn dụ hai đứa nhỏ chải tóc hoặc xoa đầu cho mình lúc về nhà chơi).
Ông giao hẹn, nhổ cho ông năm chục cọng tóc, thì sẽ cho tiền mua kẹo. Xong ông nằm ngủ liu riu. Mình hồi đó nhỏ mà ... gian, cứ nhổ lần ba bốn cọng một. Làm sao á, thì tóc ông sợi bạc nhiều lắm, cứ túm một túm, kéo hết sợi đen ra ngoài, là còn lại toàn sợi bạc. Thỉnh thoảng thấy ông ngủ gật, còn đếm ăn gian.
Rồi cũng tới lúc tóc ông bạc nhiều đến nỗi ông không gọi mình nhổ nữa, vì nhổ chắc hết bảy phần tóc. Ông già đi, chân yếu sau một tai nạn xe. Mình thì vẫn vậy, vô tư vô tâm nhận sự chăm sóc của ông, mà chẳng hề biết chăm ông cách nào cho phải.
Đến lượt mẹ có tóc bạc. Mẹ cũng thích gọi mình nhổ tóc, mà mình cũng thích nhổ tóc cho mẹ. Ban đầu chỉ lác đác một hai sợi. Tóc bạc ngày một nhiều, có khi bẵng đi cả tháng không nhổ, đến lúc nhổ được mười mấy hai chục sợi, mẹ buồn than già rồi.
Đi học xa, nhiều khi nghĩ ở nhà chẳng biết ai nhổ tóc bạc cho mẹ. Dòm đầu đại ca có tóc bạc, mình nói để em nhổ cho. Đại ca cảm ơn, mình bảo em cảm ơn đại ca mới đúng, nhổ tóc cho đại ca em đỡ nhớ mẹ.
Vậy mà đi hết 6 năm trời. Mẹ sang chơi, mình lật tóc mẹ rồi nói thôi con không nhổ đâu. Nhổ nhiều quá tóc không mọc lại được, bị hói mất. Mẹ cũng ừ, mái tóc ngày xưa mẹ tự hào rất đen và dày giờ mỏng nhẹ, như bị thời gian bào mòn xác xơ. Mình dẫn mẹ đi siêu thị mua thuốc nhuộm.
Thấy thời gian vô tình. Có nhiều thứ chỉ cần bẵng đi một thoáng, là đã không thể làm nữa rồi.
Bi giờ có tóc bạc rồi, mới biết tại sao mấy người có tóc bạc thích nhổ, mà đặc biệt thích nhờ con nít nhổ. Sợi tóc bạc nhổ ra đã ngứa, mà bàn tay con nít, như tụi con Mi con Tẻn em họ mình, thì nhỏ xíu và mềm nhẹ, rờ rờ trên đầu rất phê (mình toàn dụ hai đứa nhỏ chải tóc hoặc xoa đầu cho mình lúc về nhà chơi).
Ông giao hẹn, nhổ cho ông năm chục cọng tóc, thì sẽ cho tiền mua kẹo. Xong ông nằm ngủ liu riu. Mình hồi đó nhỏ mà ... gian, cứ nhổ lần ba bốn cọng một. Làm sao á, thì tóc ông sợi bạc nhiều lắm, cứ túm một túm, kéo hết sợi đen ra ngoài, là còn lại toàn sợi bạc. Thỉnh thoảng thấy ông ngủ gật, còn đếm ăn gian.
Rồi cũng tới lúc tóc ông bạc nhiều đến nỗi ông không gọi mình nhổ nữa, vì nhổ chắc hết bảy phần tóc. Ông già đi, chân yếu sau một tai nạn xe. Mình thì vẫn vậy, vô tư vô tâm nhận sự chăm sóc của ông, mà chẳng hề biết chăm ông cách nào cho phải.
Đến lượt mẹ có tóc bạc. Mẹ cũng thích gọi mình nhổ tóc, mà mình cũng thích nhổ tóc cho mẹ. Ban đầu chỉ lác đác một hai sợi. Tóc bạc ngày một nhiều, có khi bẵng đi cả tháng không nhổ, đến lúc nhổ được mười mấy hai chục sợi, mẹ buồn than già rồi.
Đi học xa, nhiều khi nghĩ ở nhà chẳng biết ai nhổ tóc bạc cho mẹ. Dòm đầu đại ca có tóc bạc, mình nói để em nhổ cho. Đại ca cảm ơn, mình bảo em cảm ơn đại ca mới đúng, nhổ tóc cho đại ca em đỡ nhớ mẹ.
Vậy mà đi hết 6 năm trời. Mẹ sang chơi, mình lật tóc mẹ rồi nói thôi con không nhổ đâu. Nhổ nhiều quá tóc không mọc lại được, bị hói mất. Mẹ cũng ừ, mái tóc ngày xưa mẹ tự hào rất đen và dày giờ mỏng nhẹ, như bị thời gian bào mòn xác xơ. Mình dẫn mẹ đi siêu thị mua thuốc nhuộm.
Thấy thời gian vô tình. Có nhiều thứ chỉ cần bẵng đi một thoáng, là đã không thể làm nữa rồi.
Tình iu và nước lọc
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Nhóc em - rể - họ - tương lai - bên nhà chồng của mình (tức là xa tít tắp với không tới và cũng chưa biết rồi sẽ có họ hàng chi không với mình) hôm nay viết lên blog của hắn một bài sưu tầm, đại loại tình iu thơm như trà, đắng mà đậm đà như cà phê, ngọt ngào như sữa, nồng nàn như rượu vang, nhưng cuối cùng bản chất của tình iu là chân thành và mát rượi như nước lọc.
Thú thật là lúc nào mình đọc bài của nhóc này cũng hay cười he he. Cậu nhóc đang iu, nên rất lãng mạn và hơi sến tí. Nói tình iu là nước lọc thì cũng gần đúng bản chất của nó rồi đó, nhưng có điều nhóc ta quên mất, cho 100 người chọn giữa nước lọc với mấy thứ nước khác thì hết 99 người chọn thứ khác rồi. Nước lọc, chỉ là một chất chống khát cơ bản mà người ta uống khi nào họ không thể hoặc không muốn uống những thứ nước khác thôi.
Mình thì hình dung khái niệm "tình iu - nước lọc" theo kiểu này: nếu lấy hết phần thơm tho, ngọt ngào, cay đắng, nồng nàn, blah blah... ra khỏi một mối quan hệ, tức là mối quan hệ giờ thành một ly nước lọc không màu không mùi rồi, mà sau đó bạn vẫn còn muốn gìn giữ mối quan hệ đó, muốn ở bên cạnh người đó, muốn chăm sóc cho họ, quan tâm đến họ, thì bạn đang có nền tảng vững chắc cho một tình iu.
Nền tảng vững chắc thui nhé. Còn tình iu hả, he he, lúc đó thì cứ lấy cái nền tảng vững chắc đó mà pha nó thành trà sữa trân châu hay cà phê nước cam gì đó tùy thích. Đâu có ai iu mà không muốn thêm hương vị vào tình iu của mình đâu. Đã iu ai đó, thì phải muốn cho người đó được hưởng sự ngọt ngào, thơm tho, hay nồng nàn, hay thỉnh thoảng giận dỗi cắn đắng một tí,... chứ nhỉ.
Trừ phi đó là một người nhạt thếch như một ly nước lọc.
Thú thật là lúc nào mình đọc bài của nhóc này cũng hay cười he he. Cậu nhóc đang iu, nên rất lãng mạn và hơi sến tí. Nói tình iu là nước lọc thì cũng gần đúng bản chất của nó rồi đó, nhưng có điều nhóc ta quên mất, cho 100 người chọn giữa nước lọc với mấy thứ nước khác thì hết 99 người chọn thứ khác rồi. Nước lọc, chỉ là một chất chống khát cơ bản mà người ta uống khi nào họ không thể hoặc không muốn uống những thứ nước khác thôi.
Mình thì hình dung khái niệm "tình iu - nước lọc" theo kiểu này: nếu lấy hết phần thơm tho, ngọt ngào, cay đắng, nồng nàn, blah blah... ra khỏi một mối quan hệ, tức là mối quan hệ giờ thành một ly nước lọc không màu không mùi rồi, mà sau đó bạn vẫn còn muốn gìn giữ mối quan hệ đó, muốn ở bên cạnh người đó, muốn chăm sóc cho họ, quan tâm đến họ, thì bạn đang có nền tảng vững chắc cho một tình iu.
Nền tảng vững chắc thui nhé. Còn tình iu hả, he he, lúc đó thì cứ lấy cái nền tảng vững chắc đó mà pha nó thành trà sữa trân châu hay cà phê nước cam gì đó tùy thích. Đâu có ai iu mà không muốn thêm hương vị vào tình iu của mình đâu. Đã iu ai đó, thì phải muốn cho người đó được hưởng sự ngọt ngào, thơm tho, hay nồng nàn, hay thỉnh thoảng giận dỗi cắn đắng một tí,... chứ nhỉ.
Trừ phi đó là một người nhạt thếch như một ly nước lọc.
Hỏi thăm
Posted by
Ugly duckling
on Monday, January 11, 2010
/
Comments: (0)
Ừ thì mình biết mình không giỏi chat chit
Cho nên mình invisible suốt ngày. Lâu lâu có đứa bạn hỏi thăm, thường là "bà/mày sao rồi?" "tui/tao vẫn vậy, chả có gì mới, còn bà/ông/mày thì sao?"
Lũ bạn mình chắc chán ốm với cái "chả có gì mới" của mình. Mình cũng chán nữa là, cũng không biết bao lâu rồi thấy đời mình như con cua đi ngang.
Nhưng vẫn thấy cảm động khi lâu lâu có đứa bạn nhảy vào hỏi "mày sao rồi", để sau khi cập nhật status "chẳng có gì mới" của mình, hai đứa có thể tám tít một chút về chuyện này chuyện nọ. Có khi chỉ là chuyện nhảm như hôm qua nó mới đi ăn món gì, hoặc mới chửi bới ai đó.
Bởi vậy nên khi X online, sau một chuỗi những "sao rồi? thế nào? dạo này làm gì? kết quả gì chưa?" ... của mình và không có response - ngay cả "không có gì mới" cũng hông có, mình ngồi và tự kiểm lại, hình như là cũng lâu rồi những câu hỏi thăm của mình dành cho X không có response nào. Cũng chả biết là X ngán vì mình hông biết hỏi cái gì mới lạ hơn, hay X nghĩ mình không care. Hoặc cũng có thể, mối quan hệ đã giảm từ bạn bè xuống tới cái mức không-cần-phải-hỏi-thăm-nữa.
Cho nên mình đánh một cái dấu vào bộ nhớ: X - don't care anymore.
Cho nên mình invisible suốt ngày. Lâu lâu có đứa bạn hỏi thăm, thường là "bà/mày sao rồi?" "tui/tao vẫn vậy, chả có gì mới, còn bà/ông/mày thì sao?"
Lũ bạn mình chắc chán ốm với cái "chả có gì mới" của mình. Mình cũng chán nữa là, cũng không biết bao lâu rồi thấy đời mình như con cua đi ngang.
Nhưng vẫn thấy cảm động khi lâu lâu có đứa bạn nhảy vào hỏi "mày sao rồi", để sau khi cập nhật status "chẳng có gì mới" của mình, hai đứa có thể tám tít một chút về chuyện này chuyện nọ. Có khi chỉ là chuyện nhảm như hôm qua nó mới đi ăn món gì, hoặc mới chửi bới ai đó.
Bởi vậy nên khi X online, sau một chuỗi những "sao rồi? thế nào? dạo này làm gì? kết quả gì chưa?" ... của mình và không có response - ngay cả "không có gì mới" cũng hông có, mình ngồi và tự kiểm lại, hình như là cũng lâu rồi những câu hỏi thăm của mình dành cho X không có response nào. Cũng chả biết là X ngán vì mình hông biết hỏi cái gì mới lạ hơn, hay X nghĩ mình không care. Hoặc cũng có thể, mối quan hệ đã giảm từ bạn bè xuống tới cái mức không-cần-phải-hỏi-thăm-nữa.
Cho nên mình đánh một cái dấu vào bộ nhớ: X - don't care anymore.
Mùa đông
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, December 15, 2009
/
Comments: (4)
Ký ức về những mùa đông trước của mình mờ nhạt một màu xám. Dường như đó chỉ là những ngày dài lạnh buốt, xám trắng và lặng lẽ nối tiếp nhau đi qua. Thỉnh thoảng có một trận tuyết rơi trắng trời trắng đất, một mặt hồ đóng băng cứng lạnh, lũ vịt trời ngủ trên mặt băng, những tổ chim kachi như những chiếc rổ đen to tướng nổi rõ trên đồi cây trơ trụi.
Mùa đông này...
Buổi sáng hai đứa quấn lên người mấy ký quần áo, lúc cúc ra đường. Ré lên khi gió cắt vào mặt. Mấy cái đĩa hứng nước dưới những chậu cây bên hành lang đã đóng băng hết cả, chứng tỏ nhiệt độ đang âm. May mà vẫn có nắng vàng phủ nhè nhẹ lên mặt lên vai như một lời an ủi. Trời thì cao và xanh. Hàng cây hồi mùa hè treo đầy những chiếc lá lấp lánh lấp lánh, giờ vươn những cành nhánh trụi lốc, khẳng khiu và trắng lóa vì nắng lên trời.
Nó toe toét chỉ "gấu ơi cây đẹp quá". Cái màu trắng của cành khô trong nắng sớm in trên nền trời xanh nhạt như những bức tranh ở châu Âu. Cũng ngộ nghĩnh, một hàng cây nho nhỏ bình thường, cả năm chỉ có lá xanh, mùa thu thì lá không vàng mà cứ thế khô quắt đi rồi rụng, mùa đông thì trụi lủi, thế mà lúc nào cũng thấy đẹp.
Buổi sáng bảo "building mới của mình nghèo quá, chẳng có đèn Noel". Trưa đi ăn cơm nhìn thấy những người thợ đang lúi húi treo từng dây đèn lên đám cây trước cửa. Chiều tối về, hai đứa hò reo, cây đầu tiên đã quấn đầy đèn sáng lung linh.
Gấu nói, mùa đông năm nay nhiều sự kiện ghê. Nhiều thiệt chứ! Hai mami sang, đi chơi Seoul, đi Jeju, đi chụp hình tá lả. Rồi thì kỷ niệm ngày cưới, hai đứa đi coi phim 2012, vịt mèo vừa coi vừa la á á như chơi trò chơi cảm giác mạnh. Coi phim xong thì đi shopping ở Myungdong, shop thì ít mà ăn vặt thì nhiều. Vừa đến Myungdong, thấy một anh chàng cầm cái bảng "Free Hug" to đùng, hóa ra phong trào này đến Hàn rồi. Xúi gấu nhảy vô ôm cái đi, gấu bảo không, nếu là cô xinh đẹp thì gấu mới ôm. Đi thêm vài bước lại gặp một bảng Free Hug, lần này là một cô rất xinh. Dzịt lại xúi gấu, gấu dĩ nhiên hông dám (hé hé). Đi mấy bước, dzịt quay lại, nhìn cô gái ôm cái bảng đứng giữa con đường gió lạnh và rất đông người qua lại. Ừ, sao lại không? Lúc Dzịt đến đứng trước mặt và mỉm cười, cô gái nhìn dzịt mất một hai giây mới cười toe, thả cái bảng xuống và thế là hai đứa ôm nhau rất chặt. Dzịt lùn, nên cằm nó áp vào vai cô gái, tự nhiên thấy dễ chịu vô cùng vì cảm giác êm êm từ chiếc áo len dài của cô, cảm giác ấm áp từ đôi cánh tay vòng qua người, cảm giác vùi mặt vào cái gì đó - mặc dù xa lạ, nhưng hết sức hiền lành và đáng yêu - giữa một ngày mùa đông lạnh giá. Buông ra, hai đứa lại cười toe toét rồi chia tay, đều cảm thấy ấm lên một chút.
Rồi thì công ty chuyển chỗ, chạy tới chạy lui, chia tay cái building cũ. Mặc dù mấy năm làm ở đó cũng chẳng có gì hấp dẫn, canteen thì dở ẹc, quán ăn thì đắt tiền, thang máy thì đông đúc, nhưng riết cũng quen. Giờ đi, bỗng dưng cũng thấy hơi tiếc tiếc, mà cũng chẳng biết mình tiếc cái gì. Building thì cái nào cũng giống cái nào. Building mới nhỏ và vắng hơn. Từ lớp kính trong văn phòng nhìn ra chỉ thấy kính của tòa nhà đối diện, làm nhớ đến cái phim ngắn có hai anh chị làm việc trong hai building đối diện nhau, làm quen bằng cách viết lên giấy rồi giơ lên cho người kia nhìn. Cũng ráng dòm thử, mà chả thấy bên kia có anh đẹp trai nào cả he he.
Mùa đông này...
Nói chung là lạnh, mà cũng không lạnh. Gấu mua cho rất nhiều áo ấm, mũ, găng tay, khăn choàng, tối ngồi đọc truyện còn lấy chăn quấn lại như cái chả giò.
Con cá năm ngoái đã già và chết, năm nay lại có một con cá khác, cũng to cỡ đó, béo ú cỡ đó, màu đỏ y như vậy, cũng ngủ lờ đờ suốt ngày. Một con cá mà khi dòm nó mình lại nhớ đến con cá cũ. Hình như, mọi thứ đều đặc biệt hơn nếu khi nhìn nó mình nhớ đến một cái gì đó khác. Giống như tuyết, bây giờ mỗi lần nhìn thấy tuyết, trong phim hay ngoài đời thực, đều nhớ mẹ mèo. Thèm dẫn mẹ mèo đi nơi nào có tuyết phủ, như Akita của Nhật chẳng hạn, mà chả biết có dịp nào không.
Chắc là sẽ có, dù sao thì cuộc sống vẫn còn dài và rộng, mỗi ngày lại một tươi sáng hơn. Giống như mình tự nhiên nhận ra mùa đông năm nay đã không còn màu xám buồn, mà là trời xanh nắng vàng và hàng cây trắng sáng như trong tranh.
Cty dọn nhà
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, December 13, 2009
/
Comments: (1)
Cty chuyển văn phòng. Dọn từ building to sang building nhỏ hơn, nằm sau lưng Emart. Hai đứa bảo nhau chắc bác Bự hết tiền mướn văn phòng giá cao, tội nghiệp bác.
Đáng thương nhất là chú trưởng phòng HC và chú vịt mẹ, chạy tới chạy lui bở hơi tai, chắc cuối tuần cũng phải vào cty tới khuya để coi sóc ba cái vụ lắp ráp partition, sắp xếp cái này cái nọ. Sáng nay, bọn developer yên vị cả rồi mà hai chú vẫn còn phải chạy lòng vòng.
Mấy ngày trời bị lạnh cóng. Bữa đầu tiên chuyển server sang trước, Xù đại ca phát hiện ra nguyên đám Hubb không gửi IP lên server được. Hình như có cái gì đó ngu ngu nên mấy cái hubb chỉ lấy IP dựa trên domain name một lần, domain bị đổi sang IP khác là nó hết connect được. Xù đại ca ngồi connect vô từng cái hubb bị ngu để reset lại. Connect chừng vài cái, Xù đại ca chán. Xui cái dzịt ngồi ngay cạnh, thế là bị Xù tóm bắt làm cái công việc hết sức là trời ơi đất hỡi đó.
Dzịt ngồi tính sơ sơ khoảng gần trăm cái hubb bị như vậy. Làm được chừng 10 cái thì ngán tới cổ, tay thì lạnh cóng, dzịt túm Xù hỏi có cách nào lẹ hơn không. Xù trả lời rất hồn nhiên "có, nhưng mày phải lấy được danh sách của các hubb bị ngu". Trời ạ, 5 phút. Giờ mới thấy thương mấy ông thầy dạy CSDL của mình.
Hôm nay thì sắp xếp gần xong cả, ngồi làm việc rồi mà tay vẫn lạnh cóng. Cả dãy có mỗi cái lỗ phun khí sưởi ngay trên đầu Xù. Dzịt hạ quyết tâm, nay mai nữa mà ta vẫn bị lạnh thì sẽ tăng nhiệt độ máy sưởi lên, thây kệ Xù bị nướng.
Hoa anh thảo bên cửa sổ
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, December 02, 2009
/
Comments: (4)
Mùa đông. Những bông hoa như những đốm lửa đỏ.
Gió rì rào khúc hát lạnh băng trên hàng cây đã rụng rất nhiều lá.
Chẳng bao lâu nữa khi nhiệt độ xuống thấp hơn, mọi thứ sẽ đóng băng. Cả cây cối. Cả sông hồ.
Hy vọng vẫn còn những đốm lửa bên cửa sổ.
Nhà cũng sẽ lạnh. Chỉ có hai con mèo cuộn vào nhau tìm hơi ấm.
Ngôi nhà có những mảnh tối rất nhỏ. Đôi lúc người đi lạc vào một mảnh tối. Hoang mang. Không biết đâu là đường đi.
Cựa mình một chút, lại bước ra ngoài ánh sáng.
Lúc cúc sưởi ấm cho nhau. Lúc cúc nói về những giấc mơ và những hoang mang.
Đôi khi, nói được về nỗi hoang mang, cũng là hạnh phúc.
Như một ngày đông xám, nhìn những đốm lửa đỏ trên bục cửa. Biết sự sống vẫn còn bền bỉ dịu dàng.
Như một ngày đông lạnh, rúc trong một vòng tay ấm, biết mình vẫn còn yêu và được yêu.
Vọng cổ
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, November 22, 2009
/
Comments: (0)
"Từ nay người có nhớ đến ta
hãy ngâm câu
Tuý ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi..."
Ừ thì vọng cổ
Ngày xưa
Giã biệt người
Biên cương lá rụng
Trương Chi cắm đò trên sóng
Tiếng ca bùi ngùi cho mảnh trăng say
Con nhớ hoài cái dáng ông lụi cụi guộc gầy
Cái ghế bố cũ ông ngồi nghe Tình anh bán chiếu
Tiếng nỉ tiếng non tiếng nào đồng điệu
Những khúc đời nào ông đã đi qua
Những điệu đờn kìm réo rắt trôi xa
Con nghe mãi cả một thời vẫn chẳng biết đâu là nhịp ba nhịp bảy
Chỉ biết có câu hát ngọt như dòng sông nước chảy
Như tình thương của ông từ thuở ấu thời
Chớp mắt vòng quanh đã nửa đời người
Có bữa tự dưng thèm nghe vọng cổ
Ông đi mất giữa một chiều lá đổ
Mang theo câu hát xưa rồi
hãy ngâm câu
Tuý ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi..."
Ừ thì vọng cổ
Ngày xưa
Giã biệt người
Biên cương lá rụng
Trương Chi cắm đò trên sóng
Tiếng ca bùi ngùi cho mảnh trăng say
Con nhớ hoài cái dáng ông lụi cụi guộc gầy
Cái ghế bố cũ ông ngồi nghe Tình anh bán chiếu
Tiếng nỉ tiếng non tiếng nào đồng điệu
Những khúc đời nào ông đã đi qua
Những điệu đờn kìm réo rắt trôi xa
Con nghe mãi cả một thời vẫn chẳng biết đâu là nhịp ba nhịp bảy
Chỉ biết có câu hát ngọt như dòng sông nước chảy
Như tình thương của ông từ thuở ấu thời
Chớp mắt vòng quanh đã nửa đời người
Có bữa tự dưng thèm nghe vọng cổ
Ông đi mất giữa một chiều lá đổ
Mang theo câu hát xưa rồi
New autumn
Posted by
Ugly duckling
on Monday, November 09, 2009
/
Comments: (0)
Giờ lại là mùa thu. Thanh thản nhìn lá rơi, tự nhiên nhớ ra cách đây mấy năm mình cũng từng thanh thản nhìn lá rơi như thế. Tự nhiên phát hiện ra khoảng trời của mình đã xanh trong lại từ lúc nào không rõ.
Từ khi mình chấp nhận dẹp bỏ những tham niệm của mình, và sống thật với mình.
Dù có phải đánh mất một số điều gì đó.
Từ khi mình chấp nhận dẹp bỏ những tham niệm của mình, và sống thật với mình.
Dù có phải đánh mất một số điều gì đó.
MAYA ANGELOU's best poem ever
Posted by
Ugly duckling
on Monday, November 02, 2009
/
Comments: (0)
Bé Vi gửi cho mình bài thơ này. Thank em >:D<
A WOMAN SHOULD HAVE ...
enough money within her control to move out
and rent a place of her own,
even if she never wants to or needs to...
something perfect to wear if the employer,
or date of her dreams wants to see her in an hour....
A WOMAN SHOULD HAVE ...
a youth she's content to leave behind....
a past juicy enough that she's looking forward to
retelling it in her old age....
a set of screwdrivers, a cordless drill, and a black lace bra...
o One friend who always makes her laugh... and one who lets her cry...
A WOMAN SHOULD HAVE .
a good piece of furniture not previously owned by anyone else in her family....
eight matching plates, wine glasses with stems,
and a recipe for a meal,
that will make her guests feel honored...
A WOMAN SHOULD HAVE ..
a feeling of control over her destiny...
how to fall in love without losing herself..
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
how to quit a job,
break up with a lover,
and confront a friend without;
ruining the friendship....
EVERY WOMAN SHOULD KNOW......
when to try harder... and WHEN TO WALK AWAY...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
that she can't change the length of her calves,
the width of her hips, or the nature of her parents..
that her childhood may not have been perfect...but it's over...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
what she would and wouldn't do for love or more...
how to live alone... even if she doesn't like it...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW.. .
whom she can trust,
whom she can't,
and why she shouldn't take it personally...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
where to go...
be it to her best friend's kitchen table...
or a charming Inn in the woods...
when her soul needs soothing...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
What she can and can't accomplish in a day...
a month...and a year...
A WOMAN SHOULD HAVE ...
enough money within her control to move out
and rent a place of her own,
even if she never wants to or needs to...
something perfect to wear if the employer,
or date of her dreams wants to see her in an hour....
A WOMAN SHOULD HAVE ...
a youth she's content to leave behind....
a past juicy enough that she's looking forward to
retelling it in her old age....
a set of screwdrivers, a cordless drill, and a black lace bra...
o One friend who always makes her laugh... and one who lets her cry...
A WOMAN SHOULD HAVE .
a good piece of furniture not previously owned by anyone else in her family....
eight matching plates, wine glasses with stems,
and a recipe for a meal,
that will make her guests feel honored...
A WOMAN SHOULD HAVE ..
a feeling of control over her destiny...
how to fall in love without losing herself..
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
how to quit a job,
break up with a lover,
and confront a friend without;
ruining the friendship....
EVERY WOMAN SHOULD KNOW......
when to try harder... and WHEN TO WALK AWAY...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
that she can't change the length of her calves,
the width of her hips, or the nature of her parents..
that her childhood may not have been perfect...but it's over...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
what she would and wouldn't do for love or more...
how to live alone... even if she doesn't like it...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW.. .
whom she can trust,
whom she can't,
and why she shouldn't take it personally...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
where to go...
be it to her best friend's kitchen table...
or a charming Inn in the woods...
when her soul needs soothing...
EVERY WOMAN SHOULD KNOW...
What she can and can't accomplish in a day...
a month...and a year...