Than một cái coi, bữa giờ làm việc điên khùng. Tới mức mình đâm ra hay cười he he. Và hay vui vẻ một cách bất thường. Chắc là nếu miserable mà quá độ thì nó thành ra happy.
Hôm nay đọc một bài báo, tự nhiên hiểu tại sao hồi xưa họ đối xử với mình tệ quá. Bài báo nó nói về một loạt những triệu chứng chung chung của người trong hoàn cảnh đó, và nó đúng một cách kỳ lạ, không sai chữ nào hết. Nó làm mình hiểu ra là họ không cố ý gì, tại hoàn cảnh vậy thì người dễ thành ra vậy, và tại mình là người bên cạnh họ nên dĩ nhiên là mình phải chịu trận thôi. Nói chung là nên thông cảm, hoặc chạy ra xa xa là xong.
Cũng hôm nay, có vài việc lại làm mình nhớ tới một truyện mình đã đọc, ý nghĩa của nó là, nếu một người cho và một người nhận, thì người cho thường sẽ cảm thấy hài lòng hơn, và sẽ có thiện cảm với người nhận hơn (dĩ nhiên là cũng phải nhận một cách tử tế). Vậy nên thỉnh thoảng cũng nên biết nhận nữa.
Bình bình
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, June 10, 2010
/
Comments: (3)
Nguyễn Ngọc Tư nói: "Trong chúng ta có người rất sợ đáy sâu và đỉnh cao, nên chọn sống an toàn bình bình, nhạt nhòa, không tăm tích."
Có vẻ mình cũng sợ đáy sâu và đỉnh cao thiệt (vd như nhìn xuống vực thì sợ, leo lên cao thì chóng mặt), nên mình cũng khoái sống bình bình.
Sống bình bình có cái sướng của bình bình. Ngủ ngon, sáng dậy vừa nướng lăn nướng lóc vừa nghe chim hót. Ăn ngon, ăn toàn đồ bèo bèo như thịt luộc chấm nước mắm mà vẫn thấy ngon tê cả người. Lúc đi làm bỏ 1000 mua lon nước lạnh uống cũng thấy sung sướng đầy đủ lắm.
Thiệt ra thì cũng có một thời hoài bão ghê lắm. Có lần đi gặp mấy ông bạn lớn, khoe "Em vừa xin gia nhập Hội sinh viên". Mấy ổng trợn mắt "gia nhập làm gì?", thậm chí có ông nói "em có bị khùng không?". Mình đỏ mặt, thì chính là do nghe mấy ổng suốt ngày chê không có ai chịu làm (ý là nói mấy người trong Đoàn Hội chỉ giỏi nói), nên mình mới nảy ý muốn nhảy vô làm thử một cái gì đó.
Giờ thì mình cũng gia nhập vô hội chê, tức là lâu lâu ngồi chê chính phủ tham nhũng, chê đạo đức xã hội suy đồi, chê blah blah blah... cho sướng miệng, chứ chẳng còn mơ ước làm gì nữa. Lâu lâu nghĩ tới cảnh về già kiếm cái vườn trồng cây, giăng cái võng, nằm đu đưa trong sân gió, thấy cũng khoái. Chẳng còn muốn "làm gì đó cho xã hội tốt đẹp lên".
Cách đây vài năm, còn nghĩ lúc có đủ tiền mình muốn lên vùng cao dạy học cho mấy đứa nhỏ. Giờ nghĩ đến vùng cao, lại nghĩ đến muỗi, nắng nóng với WC thiên nhiên là thấy ngán.
Có vẻ mình sẽ sống "nhạt nhòa" như NNT nói, rồi sẽ chết và biến mất "không tăm tích".
Có vẻ mình cũng sợ đáy sâu và đỉnh cao thiệt (vd như nhìn xuống vực thì sợ, leo lên cao thì chóng mặt), nên mình cũng khoái sống bình bình.
Sống bình bình có cái sướng của bình bình. Ngủ ngon, sáng dậy vừa nướng lăn nướng lóc vừa nghe chim hót. Ăn ngon, ăn toàn đồ bèo bèo như thịt luộc chấm nước mắm mà vẫn thấy ngon tê cả người. Lúc đi làm bỏ 1000 mua lon nước lạnh uống cũng thấy sung sướng đầy đủ lắm.
Thiệt ra thì cũng có một thời hoài bão ghê lắm. Có lần đi gặp mấy ông bạn lớn, khoe "Em vừa xin gia nhập Hội sinh viên". Mấy ổng trợn mắt "gia nhập làm gì?", thậm chí có ông nói "em có bị khùng không?". Mình đỏ mặt, thì chính là do nghe mấy ổng suốt ngày chê không có ai chịu làm (ý là nói mấy người trong Đoàn Hội chỉ giỏi nói), nên mình mới nảy ý muốn nhảy vô làm thử một cái gì đó.
Giờ thì mình cũng gia nhập vô hội chê, tức là lâu lâu ngồi chê chính phủ tham nhũng, chê đạo đức xã hội suy đồi, chê blah blah blah... cho sướng miệng, chứ chẳng còn mơ ước làm gì nữa. Lâu lâu nghĩ tới cảnh về già kiếm cái vườn trồng cây, giăng cái võng, nằm đu đưa trong sân gió, thấy cũng khoái. Chẳng còn muốn "làm gì đó cho xã hội tốt đẹp lên".
Cách đây vài năm, còn nghĩ lúc có đủ tiền mình muốn lên vùng cao dạy học cho mấy đứa nhỏ. Giờ nghĩ đến vùng cao, lại nghĩ đến muỗi, nắng nóng với WC thiên nhiên là thấy ngán.
Có vẻ mình sẽ sống "nhạt nhòa" như NNT nói, rồi sẽ chết và biến mất "không tăm tích".
Coi phim
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Dạo này, hai đứa coi phim cũng hay tán nhảm nữa
***
Coi Cô Gái Đồ Long version mới:
- Đại hiệp Võ đang gì kỳ, sao lúc nguyên đám người bị truy sát thì đứng dòm hổng cứu, đợi còn sót lại một người cuối cùng ôm cây Đồ long đao thì nhảy ra cứu. Vậy mà còn nói là ta không quan tâm tới đao.
- Đó thấy chưa, người ta chit ổng xách đao về nhà ngay.
- Ặc, ban đầu nói ghê lắm, bắn có cái phi tiêu đã lăn đùng ra rồi
- Sao cổ có cả đám đệ tử đi theo mà không sai đệ tử mang ổng dìa Võ Đang, còn đi nhờ tiêu cục làm chi rồi dọa git cả nhà người ta
- Cô này có dzậy cũng git cả nhà người ta, ác wá chít phải rồi, tội nghiệp ông chồng bị vạ lây
- blah blah blah...
Kết quả hết tập 1, hai đứa dòm nhau lắc đầu, khỏi coi tập 2 nữa.
Hỏng lẽ hết tuổi coi phim kiếm hiệp rùi?
***
Coi Cô Gái Đồ Long version mới:
- Đại hiệp Võ đang gì kỳ, sao lúc nguyên đám người bị truy sát thì đứng dòm hổng cứu, đợi còn sót lại một người cuối cùng ôm cây Đồ long đao thì nhảy ra cứu. Vậy mà còn nói là ta không quan tâm tới đao.
- Đó thấy chưa, người ta chit ổng xách đao về nhà ngay.
- Ặc, ban đầu nói ghê lắm, bắn có cái phi tiêu đã lăn đùng ra rồi
- Sao cổ có cả đám đệ tử đi theo mà không sai đệ tử mang ổng dìa Võ Đang, còn đi nhờ tiêu cục làm chi rồi dọa git cả nhà người ta
- Cô này có dzậy cũng git cả nhà người ta, ác wá chít phải rồi, tội nghiệp ông chồng bị vạ lây
- blah blah blah...
Kết quả hết tập 1, hai đứa dòm nhau lắc đầu, khỏi coi tập 2 nữa.
Hỏng lẽ hết tuổi coi phim kiếm hiệp rùi?
Mưa và dù
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, May 23, 2010
/
Comments: (0)
Mùa này trời hay mưa. Mưa bên này thì ít khi lớn, cứ lâm râm lâm râm, đủ ướt tóc nếu đi ngoài mưa lâu quá. Nên thiên hạ toàn che dù. Đi ngoài đường, nhìn dù đủ màu đủ kiểu khá vui. Nhớ hồi xưa chú Saad trong lab có cái dù đỏ rực, mỗi lần mưa mà nhìn chú che dù thấy giống phim Ý.
Có bữa mình che dù đứng chờ xe bus, có cô bé chạy ù vô núp vào mái hiên ngay cạnh mình. Cô bé cũng chờ xe bus, miệng đeo khẩu trang, chắc đang bị cảm. Mình suy nghĩ mất một tí, nói chung vì dân Hàn rất ngại người lạ, nên cũng sợ nếu mình kêu cô bé che dù chung cổ lại tưởng mình bị les. Nhưng rồi cũng kêu thử, thấy cổ mừng rỡ cảm ơn, mình cũng mừng.
Bữa nay tới lượt mình quên mang dù. Cái xe bus thì chờ mãi không tới. Nói chung cũng chẳng hy vọng gì có người tử tế cho ké dù, vì thật ra không phải dân Hàn không tốt bụng, nhưng cái truyền thống việc ta ta lo hình như cũng đã thâm căn cố đế. Lên subway hay xe bus cũng ít khi thấy thanh niên đứng dậy nhường chỗ cho người già.
Đứng một hồi, dòm lên thấy hình như trên đầu mình cũng được che một góc dù. Dù của cô bé đằng sau. Tới lượt mình suy nghĩ coi có nên cảm ơn cổ không, vì thiệt tình không biết là cổ cố ý che cho mình, hay là do hai đứa đứng sát nhau, mà cái dù của cổ thì to.
Quay tới quay lui, liếc liếc, thấy cổ cũng không dòm mình, nghĩ giờ mà tự nhiên mình nói cảm ơn có khi cổ tưởng mình khùng, nên cuối cùng cũng không cảm ơn gì ráo. Nhưng thấy ấm áp hẳn ra.
Có bữa mình che dù đứng chờ xe bus, có cô bé chạy ù vô núp vào mái hiên ngay cạnh mình. Cô bé cũng chờ xe bus, miệng đeo khẩu trang, chắc đang bị cảm. Mình suy nghĩ mất một tí, nói chung vì dân Hàn rất ngại người lạ, nên cũng sợ nếu mình kêu cô bé che dù chung cổ lại tưởng mình bị les. Nhưng rồi cũng kêu thử, thấy cổ mừng rỡ cảm ơn, mình cũng mừng.
Bữa nay tới lượt mình quên mang dù. Cái xe bus thì chờ mãi không tới. Nói chung cũng chẳng hy vọng gì có người tử tế cho ké dù, vì thật ra không phải dân Hàn không tốt bụng, nhưng cái truyền thống việc ta ta lo hình như cũng đã thâm căn cố đế. Lên subway hay xe bus cũng ít khi thấy thanh niên đứng dậy nhường chỗ cho người già.
Đứng một hồi, dòm lên thấy hình như trên đầu mình cũng được che một góc dù. Dù của cô bé đằng sau. Tới lượt mình suy nghĩ coi có nên cảm ơn cổ không, vì thiệt tình không biết là cổ cố ý che cho mình, hay là do hai đứa đứng sát nhau, mà cái dù của cổ thì to.
Quay tới quay lui, liếc liếc, thấy cổ cũng không dòm mình, nghĩ giờ mà tự nhiên mình nói cảm ơn có khi cổ tưởng mình khùng, nên cuối cùng cũng không cảm ơn gì ráo. Nhưng thấy ấm áp hẳn ra.
Tu
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, May 20, 2010
/
Comments: (0)
Phật đản là ngày quốc lễ của Hàn. Cũng hơi khó hiểu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy khá công bằng, vì ngày Noel được nghỉ thì Phật đản cũng nên cho nghỉ luôn, không lại thành ra phân biệt đối xử giữa Mr. Chúa với Mr. Phật.
Tưởng bên này đạo Chúa chiếm phần lớn, nhưng hóa ra Phật đản họ cũng ăn mừng om sòm. Đèn lồng treo tung tăng khắp nơi. Ở gần nhà mình có cái building to, thấy họ treo đèn nhiều quá, nhìn lại mới hay tầng trên cùng có cái chùa.
Gọi là cái chùa, vì nó có cái bảng đề tên chùa, với nguyên chữ vạn to đùng trên nó, chứ còn lại thì chẳng có sơn son thiếp vàng, chẳng thấy chuông mõ lầu gác chi hết. Nó chỉ là một tầng của cái building, còn các tầng dưới thì có tiệm tạp hóa, tiệm ăn, massage, video, v.v... Nói chung là đủ món ăn chơi.
Nhìn nó lại nhớ tới một câu gì mình đọc hồi xưa, dịch nghĩa theo online game style thì có nghĩa là "Tu ở núi là tu chân sơ cấp, tu giữa chợ mới là tu chân cao cấp".
Tưởng bên này đạo Chúa chiếm phần lớn, nhưng hóa ra Phật đản họ cũng ăn mừng om sòm. Đèn lồng treo tung tăng khắp nơi. Ở gần nhà mình có cái building to, thấy họ treo đèn nhiều quá, nhìn lại mới hay tầng trên cùng có cái chùa.
Gọi là cái chùa, vì nó có cái bảng đề tên chùa, với nguyên chữ vạn to đùng trên nó, chứ còn lại thì chẳng có sơn son thiếp vàng, chẳng thấy chuông mõ lầu gác chi hết. Nó chỉ là một tầng của cái building, còn các tầng dưới thì có tiệm tạp hóa, tiệm ăn, massage, video, v.v... Nói chung là đủ món ăn chơi.
Nhìn nó lại nhớ tới một câu gì mình đọc hồi xưa, dịch nghĩa theo online game style thì có nghĩa là "Tu ở núi là tu chân sơ cấp, tu giữa chợ mới là tu chân cao cấp".
Mưa
Posted by
Ugly duckling
on Monday, May 17, 2010
/
Comments: (0)
Che cái dù vải loại dùng che nắng, nên mưa vẫn lọt qua.
Thấy mình giống mấy cái cây được tưới, mát rượi và phấn chấn.
Thấy mình giống mấy cái cây được tưới, mát rượi và phấn chấn.
Tiếp xúc thân mật
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (2)
Lúc nhỏ mình ít được mẹ ôm, lại càng không nhớ nổi có lúc nào được mẹ hun không. Mình lớn lên xa lạ với mấy vụ ôm, hun, nắm tay... mặc dù vẫn biết rất rõ là mẹ thương mình lắm. Nhớ có lần đi chợ với mẹ bị lạc, nếu vừa đi vừa nắm tay hay nắm áo mẹ, chắc là không lạc, nhưng nói chung hồi đó mình không có nhiều khái niệm về mấy vụ tiếp xúc như vậy.
Tới cái tuổi có người iu. Tự nhiên cảm thấy một cái nắm tay có ý nghĩa thế nào. Lúc đi chợ mình bắt đầu nghĩ tới chuyện nắm tay mẹ. Lúc nằm ngủ bắt đầu nghĩ tới chuyện ôm mẹ. Nghĩ tới thôi, chứ làm thì thấy thiệt khó khăn, có bữa mình nằm bên cạnh mẹ cả buổi tối nghĩ có nên thò tay qua ôm mẹ không, rồi cuối cùng kết luận "thôi ngủ, trời nóng quá sợ mẹ không thích".
Qua Hàn. Đầu tiên rất shock trước cảnh mấy cô cậu đi bộ ngoài đường hoặc đứng ở bến xe mà ôm nhau chặt cứng, rồi kiss (lên má thôi) ngay trước mắt bàn dân thiên hạ. Vậy mà riết cũng quen. Mẹ qua Hàn chơi, đi subway, lúc xuống ga mẹ kể "hồi nãy có hai đứa nhỏ đóng phim trên subway ghê lắm!". Mình hỏi "Ghê là sao mẹ, tụi nó kiss nhau hả?". Mẹ nói "không, nhưng tụi nó ôm nhau". Mình với gấu cười he he thì thầm, mẹ mà thấy hai đứa mình "đóng phim" trên subway như mọi lần thì không biết sẽ nói sao.
Sống cũng đã nửa đời, lần đầu tiên mình thấy không ngượng ngùng (thiệt ra cũng có, nhưng vẫn có thể vượt qua được) khi nắm tay mẹ, ôm mẹ, hun mẹ. Thấy thiệt hạnh phúc.
=================================
Hôm bữa đi subway, tự nhiên nghĩ ra cái trò nhắm mắt lại coi nếu không nhìn thấy đường thì sẽ cảm thấy sao khi đi subway.
Nhắm một hồi, hiểu ra tại sao khi đến ga người ta thông báo bằng loa "Đã tới ga xxx, cửa ra bên tay phải, có khoảng cách nhỏ giữa sân ga với sàn tàu, xin cẩn thận lúc lên xuống". Khi mà không thấy gì hết, nghĩ tới chuyện bước chân từ tàu lên một cái sân ga mà mình không thấy được, không biết nó cách bao xa, tự nhiên cũng thấy sợ hãi.
Rồi lại nhớ tới bà nội. Bà nội hồi xưa khắc nghiệt với mẹ, không thương mấy đứa cháu gái. Mình và nhỏ em đều sợ bà nội. Bà bị lòa mắt vì bệnh tiểu đường, làm gì cũng sờ soạng hoặc nhờ ông nội giúp. Sau bà già và yếu đi, tính tình cũng hiền hơn trước, lúc tụi mình tới thăm bà, bà hay rờ đầu rờ mặt để coi giờ mình ra sao rồi. Bà cũng hay nhắc chuyện hồi xưa nhỏ em mình nắm tay dẫn bà đi khám bệnh, kỷ niệm đẹp đẽ giữa bà cháu cũng chỉ có một lần duy nhất đó thôi.
Nhắm mắt đứng trong subway, tự nhiên thấy thương bà nội. Khi người ta không thấy gì hết, thì tất cả những ấm áp còn lại đều đến từ tiếp xúc như nắm tay, chạm vào, ôm, ... Mà tụi mình hồi xưa sợ bà, toàn thấy bà là né.
Tự nhủ mai mốt mình có con, sẽ ôm nó nhiều nhiều, và sẽ dạy nó ôm bà nội với bà ngoại, hun bà, nói với bà "con thương bà lắm".
Hoặc không cần nói cũng được.
Tới cái tuổi có người iu. Tự nhiên cảm thấy một cái nắm tay có ý nghĩa thế nào. Lúc đi chợ mình bắt đầu nghĩ tới chuyện nắm tay mẹ. Lúc nằm ngủ bắt đầu nghĩ tới chuyện ôm mẹ. Nghĩ tới thôi, chứ làm thì thấy thiệt khó khăn, có bữa mình nằm bên cạnh mẹ cả buổi tối nghĩ có nên thò tay qua ôm mẹ không, rồi cuối cùng kết luận "thôi ngủ, trời nóng quá sợ mẹ không thích".
Qua Hàn. Đầu tiên rất shock trước cảnh mấy cô cậu đi bộ ngoài đường hoặc đứng ở bến xe mà ôm nhau chặt cứng, rồi kiss (lên má thôi) ngay trước mắt bàn dân thiên hạ. Vậy mà riết cũng quen. Mẹ qua Hàn chơi, đi subway, lúc xuống ga mẹ kể "hồi nãy có hai đứa nhỏ đóng phim trên subway ghê lắm!". Mình hỏi "Ghê là sao mẹ, tụi nó kiss nhau hả?". Mẹ nói "không, nhưng tụi nó ôm nhau". Mình với gấu cười he he thì thầm, mẹ mà thấy hai đứa mình "đóng phim" trên subway như mọi lần thì không biết sẽ nói sao.
Sống cũng đã nửa đời, lần đầu tiên mình thấy không ngượng ngùng (thiệt ra cũng có, nhưng vẫn có thể vượt qua được) khi nắm tay mẹ, ôm mẹ, hun mẹ. Thấy thiệt hạnh phúc.
=================================
Hôm bữa đi subway, tự nhiên nghĩ ra cái trò nhắm mắt lại coi nếu không nhìn thấy đường thì sẽ cảm thấy sao khi đi subway.
Nhắm một hồi, hiểu ra tại sao khi đến ga người ta thông báo bằng loa "Đã tới ga xxx, cửa ra bên tay phải, có khoảng cách nhỏ giữa sân ga với sàn tàu, xin cẩn thận lúc lên xuống". Khi mà không thấy gì hết, nghĩ tới chuyện bước chân từ tàu lên một cái sân ga mà mình không thấy được, không biết nó cách bao xa, tự nhiên cũng thấy sợ hãi.
Rồi lại nhớ tới bà nội. Bà nội hồi xưa khắc nghiệt với mẹ, không thương mấy đứa cháu gái. Mình và nhỏ em đều sợ bà nội. Bà bị lòa mắt vì bệnh tiểu đường, làm gì cũng sờ soạng hoặc nhờ ông nội giúp. Sau bà già và yếu đi, tính tình cũng hiền hơn trước, lúc tụi mình tới thăm bà, bà hay rờ đầu rờ mặt để coi giờ mình ra sao rồi. Bà cũng hay nhắc chuyện hồi xưa nhỏ em mình nắm tay dẫn bà đi khám bệnh, kỷ niệm đẹp đẽ giữa bà cháu cũng chỉ có một lần duy nhất đó thôi.
Nhắm mắt đứng trong subway, tự nhiên thấy thương bà nội. Khi người ta không thấy gì hết, thì tất cả những ấm áp còn lại đều đến từ tiếp xúc như nắm tay, chạm vào, ôm, ... Mà tụi mình hồi xưa sợ bà, toàn thấy bà là né.
Tự nhủ mai mốt mình có con, sẽ ôm nó nhiều nhiều, và sẽ dạy nó ôm bà nội với bà ngoại, hun bà, nói với bà "con thương bà lắm".
Hoặc không cần nói cũng được.
Tương lai
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, May 12, 2010
/
Comments: (0)
Đôi khi tương lai là một quả bóng bay
nhiều màu sắc
bay lên cao mãi
mang theo ước mơ
tay không còn với được
Đôi khi tương lai là bốn mùa
ta nhìn bốn mùa đi qua
biết sau nắng là mưa
biết sau cỏ hoa là héo tàn
và sau héo tàn lại là mùa hoa cỏ mới
biết tương lai luôn thay đổi
và cũng biết không có điều gì vĩnh hằng
Đôi khi tương lai là một chiếc thuyền
khi ta bước lên
không biết bên kia bờ là thảo nguyên hay hoang mạc
Đôi khi tương lai là bãi cát
ta viết lên những điều mình ước ao
để rồi sóng vùi lấp mất
những dấu chân để lại đằng sau rồi gió bôi xóa hết
nhưng ta vẫn đi
Vẫn chẳng biết được tương lai là gì
ta bước lên thuyền
ta đi trên cát
ta đuổi theo quả bóng tay
ta mỉm cười với bốn mùa trôi qua trước mắt
vẫn nắm chặt tay người ...
nhiều màu sắc
bay lên cao mãi
mang theo ước mơ
tay không còn với được
Đôi khi tương lai là bốn mùa
ta nhìn bốn mùa đi qua
biết sau nắng là mưa
biết sau cỏ hoa là héo tàn
và sau héo tàn lại là mùa hoa cỏ mới
biết tương lai luôn thay đổi
và cũng biết không có điều gì vĩnh hằng
Đôi khi tương lai là một chiếc thuyền
khi ta bước lên
không biết bên kia bờ là thảo nguyên hay hoang mạc
Đôi khi tương lai là bãi cát
ta viết lên những điều mình ước ao
để rồi sóng vùi lấp mất
những dấu chân để lại đằng sau rồi gió bôi xóa hết
nhưng ta vẫn đi
Vẫn chẳng biết được tương lai là gì
ta bước lên thuyền
ta đi trên cát
ta đuổi theo quả bóng tay
ta mỉm cười với bốn mùa trôi qua trước mắt
vẫn nắm chặt tay người ...
Chuyện Trương Chi
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, May 05, 2010
/
Comments: (0)
Mình với gấu hay tán nhảm, kiểu như vầy nè:
Dzịt: (hát hay hét không biết) "... đàn đêm thâu, trách ai khinh nghèo quên nhau..."
Gấu: toàn đổ oan không hè. Mị Nương đâu có chê Trương Chi nghèo đâu!
Dzịt: ờ người ta chê xấu chứ bộ. Nghèo còn có thể tha thứ, xấu thì never!!
Gấu: đồ háo sắc :P
Dzịt: ờ ai chả háo sắc. Ông Trương Chi còn háo sắc hơn, dzô gặp Mị Nương có chút đã tương tư tùm lum. Tự mình ăn dưa bở còn trách ai.
Gấu: ai bảo Mị Nương bán dưa bở :P
Dzịt: Mị Nương kiu tới gặp chứ đâu có nói gả cho Trương Chi đâu mà bán dưa bở. Con gái mừ, đứng xa xa nghe nhạc thì khoái, tới lúc gặp mặt vỡ mộng là chiện bình thường :-"
Gấu: dzậy là Trương Chi tự ăn dưa bở hả? @_@
Dzịt: chớ còn gì nữa :> Người ta mới kiu tới thôi đã tưởng này tưởng nọ chi rồi thất dzọng hông biết.
Gấu: Ờ có khi ảnh cố ý thổi sáo kua Mị Nương, mà cuối cùng failed nên mới thất dzọng đây >:P
Hai đứa: =))
Dzịt: (hát hay hét không biết) "... đàn đêm thâu, trách ai khinh nghèo quên nhau..."
Gấu: toàn đổ oan không hè. Mị Nương đâu có chê Trương Chi nghèo đâu!
Dzịt: ờ người ta chê xấu chứ bộ. Nghèo còn có thể tha thứ, xấu thì never!!
Gấu: đồ háo sắc :P
Dzịt: ờ ai chả háo sắc. Ông Trương Chi còn háo sắc hơn, dzô gặp Mị Nương có chút đã tương tư tùm lum. Tự mình ăn dưa bở còn trách ai.
Gấu: ai bảo Mị Nương bán dưa bở :P
Dzịt: Mị Nương kiu tới gặp chứ đâu có nói gả cho Trương Chi đâu mà bán dưa bở. Con gái mừ, đứng xa xa nghe nhạc thì khoái, tới lúc gặp mặt vỡ mộng là chiện bình thường :-"
Gấu: dzậy là Trương Chi tự ăn dưa bở hả? @_@
Dzịt: chớ còn gì nữa :> Người ta mới kiu tới thôi đã tưởng này tưởng nọ chi rồi thất dzọng hông biết.
Gấu: Ờ có khi ảnh cố ý thổi sáo kua Mị Nương, mà cuối cùng failed nên mới thất dzọng đây >:P
Hai đứa: =))
Heaven, Earth and Hell
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Heaven: holidays at home, with a PC and Internet
Earth: holidays at home, without a PC
Hell: holidays at home, with a PC and NO Internet
Earth: holidays at home, without a PC
Hell: holidays at home, with a PC and NO Internet
Vô cảm?
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 04, 2010
/
Comments: (2)
Hồi xưa, có lần mình tranh cãi với một người bạn miền Bắc.
Họ nói SG đông đúc và nóng nực, khó chịu. Mình nói SG dễ thương và hiền lành. SG của mình không có lá vàng mùa thu, nhưng có lá khô, lá bàng đỏ và hoa dầu xoay suốt những con đường gió. SG của mình có những người lao động nghèo nhưng hay cười, có ông sửa xe lạ hoắc bị thọt chân, câm điếc nhưng sẵn sàng chạy ra giữa đường giúp mình vác cái xe máy trở chứng vào lề sửa giùm hông lấy tiền, có gia đình hàng xóm bán bắp luộc với khoai mì, nghèo rớt nhưng vẫn hay chia cho con nít hàng xóm mỗi đứa một trái bắp ế đã nướng sẵn.
Xa SG, rồi quay lại, nỗi nhớ thì vẫn như xưa, nhưng thấy SG có nhiều cái lạ lẫm. Kẹt xe khắp nơi, cứ đi đường thấy một biển người chen chúc là oải. Không còn dám la cà ăn vặt như xưa, món nào hồi xưa mình thích giờ cũng đều đã chui vô blacklist của mấy bài báo tố cáo mất an toàn vệ sinh thực phẩm. Bờ kênh Nhiêu Lộc hồi xưa mình thích chạy ngang, cho có chút mát mẻ giữa lòng TP, giờ bị cây cỏ dại và người tàn phá.
Đi ngang hàng nước dừa, nhớ món dừa tắc hồi xưa mình đi làm về hay ghé uống, nhớ cả chị bán dừa hồi xưa có nụ cười hiền queo, thế là đập đập gấu "Gấu ơi dừa tắc". Gấu quay xe lại, vừa chạy được đến hàng dừa thì chị bán dừa đã nhanh nhẹn phạt đầu hai trái dừa xiêm. Hai đứa chưng hửng "tụi tui chưa gọi mà!". Chị bán hàng rất chi là ngây thơ vô số tội "thì thấy hai người nên tui nghĩ là gọi hai trái dừa". 6000 một trái, vừa uống vừa tức mình, ký ức tươi đẹp hồi xưa thì bị đập bể te be một cách tàn nhẫn.
Đi một chuyến trăng (dập) mật về, hai đứa kết luận, càng ra phía Bắc càng bị chặt chém nhiều hơn, dịch vụ cũng tệ hơn. Cũng may còn cái quán nhỏ ở Cẩm Nam, có dì bán hàng hiền ơi là hiền, với dĩa hến xúc vừa ngon vừa đầy, làm mình vẫn còn tin có những người dễ thương còn tồn tại.
Mới vừa rồi ngồi tám với đám em, mình than về VN thấy buồn. Buồn vì bị chặt chém, bị gạt gẫm, bị chèn ép, bị mất lòng tin vào những người nói cùng thứ tiếng với mình. Em cười hé hé, chuyện bình thường chị ơi, ở VN ai cũng vậy mà, tại đời sống khó khăn.
Tại em vô cảm, hay tại mình đi xa lâu quá rồi nên thành vô cảm? Hồi xưa sống, thấy cũng bình thường mà?
Họ nói SG đông đúc và nóng nực, khó chịu. Mình nói SG dễ thương và hiền lành. SG của mình không có lá vàng mùa thu, nhưng có lá khô, lá bàng đỏ và hoa dầu xoay suốt những con đường gió. SG của mình có những người lao động nghèo nhưng hay cười, có ông sửa xe lạ hoắc bị thọt chân, câm điếc nhưng sẵn sàng chạy ra giữa đường giúp mình vác cái xe máy trở chứng vào lề sửa giùm hông lấy tiền, có gia đình hàng xóm bán bắp luộc với khoai mì, nghèo rớt nhưng vẫn hay chia cho con nít hàng xóm mỗi đứa một trái bắp ế đã nướng sẵn.
Xa SG, rồi quay lại, nỗi nhớ thì vẫn như xưa, nhưng thấy SG có nhiều cái lạ lẫm. Kẹt xe khắp nơi, cứ đi đường thấy một biển người chen chúc là oải. Không còn dám la cà ăn vặt như xưa, món nào hồi xưa mình thích giờ cũng đều đã chui vô blacklist của mấy bài báo tố cáo mất an toàn vệ sinh thực phẩm. Bờ kênh Nhiêu Lộc hồi xưa mình thích chạy ngang, cho có chút mát mẻ giữa lòng TP, giờ bị cây cỏ dại và người tàn phá.
Đi ngang hàng nước dừa, nhớ món dừa tắc hồi xưa mình đi làm về hay ghé uống, nhớ cả chị bán dừa hồi xưa có nụ cười hiền queo, thế là đập đập gấu "Gấu ơi dừa tắc". Gấu quay xe lại, vừa chạy được đến hàng dừa thì chị bán dừa đã nhanh nhẹn phạt đầu hai trái dừa xiêm. Hai đứa chưng hửng "tụi tui chưa gọi mà!". Chị bán hàng rất chi là ngây thơ vô số tội "thì thấy hai người nên tui nghĩ là gọi hai trái dừa". 6000 một trái, vừa uống vừa tức mình, ký ức tươi đẹp hồi xưa thì bị đập bể te be một cách tàn nhẫn.
Đi một chuyến trăng (dập) mật về, hai đứa kết luận, càng ra phía Bắc càng bị chặt chém nhiều hơn, dịch vụ cũng tệ hơn. Cũng may còn cái quán nhỏ ở Cẩm Nam, có dì bán hàng hiền ơi là hiền, với dĩa hến xúc vừa ngon vừa đầy, làm mình vẫn còn tin có những người dễ thương còn tồn tại.
Mới vừa rồi ngồi tám với đám em, mình than về VN thấy buồn. Buồn vì bị chặt chém, bị gạt gẫm, bị chèn ép, bị mất lòng tin vào những người nói cùng thứ tiếng với mình. Em cười hé hé, chuyện bình thường chị ơi, ở VN ai cũng vậy mà, tại đời sống khó khăn.
Tại em vô cảm, hay tại mình đi xa lâu quá rồi nên thành vô cảm? Hồi xưa sống, thấy cũng bình thường mà?
Dễ chịu mỗi ngày
Posted by
Ugly duckling
on Monday, May 03, 2010
/
Comments: (0)
Dễ chịu lúc bước ra sân chuẩn bị đi làm, đi ngang qua đám cây cỏ của ajuma đang đâm lên xanh tốt. Ajuma trồng cây chả chuyên nghiệp gì cả, chậu thì ớt loe ngoe mọc chung với cỏ ba lá, chậu thì là một loại hoa tím gì đó mình không biết tên, cả đám đất bên hông nhà cũng lung tung đủ thứ hoa và cỏ dại. Nhưng mình thích kiểu trồng hoa của ajuma.
Dễ chịu lúc đi trên đường, may là sau đợt "tân trang" vừa rồi, họ vẫn còn chừa lại hàng cây ngân hạnh gần nhà. Lá ngân hạnh đang mọc xanh nõn, gió nhẹ mát rượi cả mắt lẫn người.
Dễ chịu lúc xuống subway. Buổi sáng người đi làm đông kinh khủng. Ra khỏi subway cái là ai nấy tự động nhập vào một hàng để lên cầu thang cuốn. Lên xong cầu thang, đến bến xe bus là hàng thứ hai. Xe cứ thế chạy hết chiếc này đến chiếc khác, người cứ tự động xếp hàng chẳng ai chen lấn ai. Xe hết chỗ, thì đứng lại chờ chiếc sau, ai vội thì lên xe đứng chút cũng được.
Dễ chịu lúc đi ăn trưa. Phải nói cái canteen này nấu cũng khá, mà lại hay tổ chức cái này cái nọ. Cuối tuần thứ sáu, tuần thì có buffet, tuần thì tổ chức bốc thăm làm sinh nhật cho những người sinh trong tháng, tuần thì trưng cầu dân ý xem thứ sáu nên làm món đặc biệt gì. Lâu lâu đang ngồi ăn, được mang thêm một dĩa service. Dân tình đi ăn cũng vui, mà chủ cũng thu bộn, ai nấy đều hạnh phúc.
Dễ chịu lúc đi làm về, đứng chờ ở ngã tư đường, hay được phát hạt dẻ. Ông chủ xe hạt dẻ khoảng bốn chục tuổi, mập mập, cứ lúc nào rảnh rỗi là múc một gáo hạt dẻ nướng đi phát cho đám người đang chờ qua đường mỗi người một hạt. Đêm lạnh lạnh, hạt dẻ nóng nóng bùi bùi, ăn vào khá sung sướng. Có người ăn xong thấy ngon mua một bịch, có người ăn free hoài áy náy cũng mua một bịch. Người bán người mua người qua đường đều vui.
Dễ chịu lúc đi trên đường, may là sau đợt "tân trang" vừa rồi, họ vẫn còn chừa lại hàng cây ngân hạnh gần nhà. Lá ngân hạnh đang mọc xanh nõn, gió nhẹ mát rượi cả mắt lẫn người.
Dễ chịu lúc xuống subway. Buổi sáng người đi làm đông kinh khủng. Ra khỏi subway cái là ai nấy tự động nhập vào một hàng để lên cầu thang cuốn. Lên xong cầu thang, đến bến xe bus là hàng thứ hai. Xe cứ thế chạy hết chiếc này đến chiếc khác, người cứ tự động xếp hàng chẳng ai chen lấn ai. Xe hết chỗ, thì đứng lại chờ chiếc sau, ai vội thì lên xe đứng chút cũng được.
Dễ chịu lúc đi ăn trưa. Phải nói cái canteen này nấu cũng khá, mà lại hay tổ chức cái này cái nọ. Cuối tuần thứ sáu, tuần thì có buffet, tuần thì tổ chức bốc thăm làm sinh nhật cho những người sinh trong tháng, tuần thì trưng cầu dân ý xem thứ sáu nên làm món đặc biệt gì. Lâu lâu đang ngồi ăn, được mang thêm một dĩa service. Dân tình đi ăn cũng vui, mà chủ cũng thu bộn, ai nấy đều hạnh phúc.
Dễ chịu lúc đi làm về, đứng chờ ở ngã tư đường, hay được phát hạt dẻ. Ông chủ xe hạt dẻ khoảng bốn chục tuổi, mập mập, cứ lúc nào rảnh rỗi là múc một gáo hạt dẻ nướng đi phát cho đám người đang chờ qua đường mỗi người một hạt. Đêm lạnh lạnh, hạt dẻ nóng nóng bùi bùi, ăn vào khá sung sướng. Có người ăn xong thấy ngon mua một bịch, có người ăn free hoài áy náy cũng mua một bịch. Người bán người mua người qua đường đều vui.
Chiện giáo sư
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, April 28, 2010
/
Comments: (0)
Sếp mới là một ông giáo sư, vụ này đã nói rồi. Điểm đáng nói là mấy ông gs Hàn có danh tiếng khá ẹ. Qua đây học, kiếm được ông gs nào cỡ trung bình là coi như VIP lắm rùi.
May là giáo sư này cũng khá thoáng trong suy nghĩ, và khá tếu. Ngoại trừ những câu nói đùa lâu lâu lại lặp lại ra, thì gs thỉnh thoảng cũng bật ra ít câu mới, nên anh em khá là relax. Gs cũng khoái ăn, lâu lâu nếu gs ghé vô lab dòm dòm rồi bảo "hong còn gì ăn hỉ" là hôm sau sẽ có bánh ngọt mới.
Hồi Gs phỏng vấn mình xong, nói với bé Tuyền "Tao hông khoái nó, nên tao sẽ tuyển nó". Cả mình với bé Tuyền đều hông hiểu ổng nói giỡn vế 1 hay vế 2. Nói chung là vế 2 đã thành hiện thực, nên lâu lâu mình cũng théc méc hông biết vế 1 có thực không.
Mới đây cả nhóm VN tốn hai ngày liên tục họp hành để finalize cái manual trước khi release cho khách hàng. Họp khá oải, nên bà con chất bánh và nước lên bàn để lâu lâu nhấm nháp đôi chút. Ăn tối xong, vô phòng họp, bé Tuyền kể vụ bài hát có 4 câu của Phi Thanh Vân "Em sống trong ước ao, em sống trong khát khao, làn da nâu, làn da nâu". Xong mở Youtube lên cho bà con thưởng thức bài đó với bản cover của Thành Lộc.
Giữa lúc bà con đang cười lăn lóc nghe Thành Lộc hát "..làn da trâu, làn da con trâu" thì gs bước vô phòng họp.
Gs dòm cái bàn đầy đồ ăn nước uống, và nhạc xập xình, hỏi "tụi bay đang party hả?".
Cả đám cười lỏn lẻn...
Ổng hỏi "có cần tao mua thêm thứ gì hông? pizza hen?"
Bé Tuyền nói "giờ thì chưa, tụi tui còn no lắm, nhưng tối thì good :D".
Bữa sau họp tập hai. Gs ló vô phòng họp trước giờ ăn chiều, hỏi han ít câu rồi bảo, lát tao sẽ về liền sau khi ăn cơm xong, nên chắc không bibi tụi bay. Thôi bibi giờ luôn hen".
Hai bên chào nhau rất thắm thiết.
Cơm chiều xong, chui vô phòng họp, bé Huyền hỏi hôm nay không có nhạc khởi động hả.
Một bé nói coi chừng gs. Bé khác nói không sao đâu, gs nói ổng về luôn sau giờ cơm mà.
Nhưng mà kiếm không ra bài nào vui, cả đám mất hứng không nghe nhạc nữa, quay sang họp.
Được một tí thì gs ló đầu vô, vẻ mặt rất chi là ngây thơ vô số tội, hỏi "tụi bay có cần thêm beer hông?"
Cả đám làm vẻ mặt nghiêm chỉnh ra vẻ ta đây đang họp hành nghiêm túc mừ.
Gs đi rồi, dân VN nhìn nhau hú vía.
May là giáo sư này cũng khá thoáng trong suy nghĩ, và khá tếu. Ngoại trừ những câu nói đùa lâu lâu lại lặp lại ra, thì gs thỉnh thoảng cũng bật ra ít câu mới, nên anh em khá là relax. Gs cũng khoái ăn, lâu lâu nếu gs ghé vô lab dòm dòm rồi bảo "hong còn gì ăn hỉ" là hôm sau sẽ có bánh ngọt mới.
Hồi Gs phỏng vấn mình xong, nói với bé Tuyền "Tao hông khoái nó, nên tao sẽ tuyển nó". Cả mình với bé Tuyền đều hông hiểu ổng nói giỡn vế 1 hay vế 2. Nói chung là vế 2 đã thành hiện thực, nên lâu lâu mình cũng théc méc hông biết vế 1 có thực không.
Mới đây cả nhóm VN tốn hai ngày liên tục họp hành để finalize cái manual trước khi release cho khách hàng. Họp khá oải, nên bà con chất bánh và nước lên bàn để lâu lâu nhấm nháp đôi chút. Ăn tối xong, vô phòng họp, bé Tuyền kể vụ bài hát có 4 câu của Phi Thanh Vân "Em sống trong ước ao, em sống trong khát khao, làn da nâu, làn da nâu". Xong mở Youtube lên cho bà con thưởng thức bài đó với bản cover của Thành Lộc.
Giữa lúc bà con đang cười lăn lóc nghe Thành Lộc hát "..làn da trâu, làn da con trâu" thì gs bước vô phòng họp.
Gs dòm cái bàn đầy đồ ăn nước uống, và nhạc xập xình, hỏi "tụi bay đang party hả?".
Cả đám cười lỏn lẻn...
Ổng hỏi "có cần tao mua thêm thứ gì hông? pizza hen?"
Bé Tuyền nói "giờ thì chưa, tụi tui còn no lắm, nhưng tối thì good :D".
Bữa sau họp tập hai. Gs ló vô phòng họp trước giờ ăn chiều, hỏi han ít câu rồi bảo, lát tao sẽ về liền sau khi ăn cơm xong, nên chắc không bibi tụi bay. Thôi bibi giờ luôn hen".
Hai bên chào nhau rất thắm thiết.
Cơm chiều xong, chui vô phòng họp, bé Huyền hỏi hôm nay không có nhạc khởi động hả.
Một bé nói coi chừng gs. Bé khác nói không sao đâu, gs nói ổng về luôn sau giờ cơm mà.
Nhưng mà kiếm không ra bài nào vui, cả đám mất hứng không nghe nhạc nữa, quay sang họp.
Được một tí thì gs ló đầu vô, vẻ mặt rất chi là ngây thơ vô số tội, hỏi "tụi bay có cần thêm beer hông?"
Cả đám làm vẻ mặt nghiêm chỉnh ra vẻ ta đây đang họp hành nghiêm túc mừ.
Gs đi rồi, dân VN nhìn nhau hú vía.
Mơ
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, April 15, 2010
/
Comments: (0)
Có người đi tìm giấc mơ
Tìm suốt cả đời không thấy
Đến khi giật mình tỉnh dậy
Mới hay mình vẫn nằm mơ...
Tìm suốt cả đời không thấy
Đến khi giật mình tỉnh dậy
Mới hay mình vẫn nằm mơ...
New job
Posted by
Ugly duckling
on Monday, April 05, 2010
/
Comments: (0)
Tình hình là tới hôm nay mới rảnh ngồi viết blog báo cáo job mới. Nói dzậy là biết job mới ra làm sao rồi hỉ.
Nói chung là dzui. Tính luôn bé Hương về VN chưa qua, cả cty có 8 người VN. Trước khi mình vô cty này thì phòng 420 có 1 cô Hàn với 1 cậu Hàn. Mình vô xong, họ chạy sạch sẽ, thế là còn toàn người VN hú hí với nhau.
Ông sếp bên này là một ông giáo sư rất tự hào về khiếu hài hước của ổng. Ví dụ như ổng đã nói tới lần thứ 2 hay thứ 3 gì đó "ở cty này mọi người đều được đi trễ và về rất sớm", và khi mình bảo "Tui biết rồi, rất sớm vào ...buổi sáng" thì ổng cười khoái trá, lần nào cũng như lần nào.
Bữa đầu vô làm có tin vui, là cty sẽ đăng ký giùm mobile phone và support tiền phí 30 ngàn won / tháng. Lương lậu chưa biết sao, nhưng có ăn có điện thoại, vậy là không lo chết đói.
Văn phòng cty nằm trong khu research park của Seoul Univ, nên dĩ nhiên nó giống cái lab hơn cái cty. Phong cách làm dziệc cũng giống cái lab nốt, tức là mặc dù nói 10g sáng làm việc nhưng khoảng 11g mọi người mới lục tục đi vào, và có khi ở lại đến 2-3g sáng. Mình mới vào, việc chưa nhiều nên chuồn về sớm ("về sớm" ở đây là 11g đêm mới về tới nhà x_x). Trong lab thì chất đầy bánh ngọt với sữa, mì gói, phục vụ tận răng cho nhu cầu làm việc khuya của anh em. Kiểu này thì không đầy mấy ngày nữa, mình sẽ tròn như trái bóng :((
Nói chung là dzui. Tính luôn bé Hương về VN chưa qua, cả cty có 8 người VN. Trước khi mình vô cty này thì phòng 420 có 1 cô Hàn với 1 cậu Hàn. Mình vô xong, họ chạy sạch sẽ, thế là còn toàn người VN hú hí với nhau.
Ông sếp bên này là một ông giáo sư rất tự hào về khiếu hài hước của ổng. Ví dụ như ổng đã nói tới lần thứ 2 hay thứ 3 gì đó "ở cty này mọi người đều được đi trễ và về rất sớm", và khi mình bảo "Tui biết rồi, rất sớm vào ...buổi sáng" thì ổng cười khoái trá, lần nào cũng như lần nào.
Bữa đầu vô làm có tin vui, là cty sẽ đăng ký giùm mobile phone và support tiền phí 30 ngàn won / tháng. Lương lậu chưa biết sao, nhưng có ăn có điện thoại, vậy là không lo chết đói.
Văn phòng cty nằm trong khu research park của Seoul Univ, nên dĩ nhiên nó giống cái lab hơn cái cty. Phong cách làm dziệc cũng giống cái lab nốt, tức là mặc dù nói 10g sáng làm việc nhưng khoảng 11g mọi người mới lục tục đi vào, và có khi ở lại đến 2-3g sáng. Mình mới vào, việc chưa nhiều nên chuồn về sớm ("về sớm" ở đây là 11g đêm mới về tới nhà x_x). Trong lab thì chất đầy bánh ngọt với sữa, mì gói, phục vụ tận răng cho nhu cầu làm việc khuya của anh em. Kiểu này thì không đầy mấy ngày nữa, mình sẽ tròn như trái bóng :((
Nhìn lại hình cũ...
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, March 23, 2010
/
Comments: (0)
...thấy mình hồi đó mập dã man rợ hic hic.
Hồi đó có lần monkey gọi mình trên YM
- mon: dzịt ui, từ hồi nhà ngươi đi tới giờ, lúc nào cũng thấy gấu set hình ngươi làm desktop
- mình: ... (xúc động đậy)
- mon: mà càng ngày cái mặt của ngươi càng lấp đầy cái màn hình
- mình: #%$$%&^*(##$#$#%%@@!@@@
Hồi đó có lần monkey gọi mình trên YM
- mon: dzịt ui, từ hồi nhà ngươi đi tới giờ, lúc nào cũng thấy gấu set hình ngươi làm desktop
- mình: ... (xúc động đậy)
- mon: mà càng ngày cái mặt của ngươi càng lấp đầy cái màn hình
- mình: #%$$%&^*(##$#$#%%@@!@@@
Mê tín?
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, March 21, 2010
/
Comments: (0)
- nói trước bước không qua
- cái tốt thường không được lâu (ngày vui ngắn chẳng tày gang)
Hình như mình mê tín, tại mình hay tin vào những điều này?
- cái tốt thường không được lâu (ngày vui ngắn chẳng tày gang)
Hình như mình mê tín, tại mình hay tin vào những điều này?
...
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, March 17, 2010
/
Comments: (2)
Chuyện một người con gái
Ước mơ đã nhiều
Trời cho không được mấy
Đến khi lấy chồng
Chỉ còn chút tiền
mang theo ...
Ước mơ đã nhiều
Trời cho không được mấy
Đến khi lấy chồng
Chỉ còn chút tiền
mang theo ...
Tuyết tháng 3
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Cũng gần cuối tháng 3 rồi, hoa "chào mùa xuân" đã bắt đầu lấm tấm vàng trên những sườn đồi. Thế mà lại có tuyết rơi.
Tuyết tháng 3 không giống tuyết mùa đông. Tuyết mùa đông như cơn giận của bà già ế chồng, lạnh cóng dai dẳng, đường sá ngập ngụa tuyết đen bẩn thỉu, xe cộ đi lại khó khăn, giao thông đình trệ. Tuyết tháng 3 như nỗi buồn trẻ con, rơi nhanh mà tan cũng nhanh, đường vẫn khô ráo, nắng vẫn vàng ươm, chỉ có những lớp tuyết xốp nằm lại trên bụi cây, trên nóc xe trắng muốt lấp lánh nắng.
Đi trên đường nhìn tuyết tháng 3, tự nhiên nhớ cái đoạn vĩ thanh của một truyện mình đang đọc. Truyện đó có một nhân vật tên là Tuyết, được tác giả xây dựng rất đẹp trai, iu cũng rất tha thiết, kết cục thì khá thê thảm. Tác giả mặc dù cũng thích nhân vật đó lắm, nhưng ngay từ đầu đã xếp số phận của anh ta vào bi kịch, nên sau cùng vẫn kiên trì vậy. Chỉ có điều tác giả bỗng tự hỏi, nếu có một thế giới khác, nơi mà những điều trong truyện thành hiện thực, thì không biết nhân vật Tuyết đó có giận mình không, mà sao tháng 3 rồi tuyết vẫn cứ rơi.
Mình nghĩ nhân vật có giận không thì không biết, nhưng người đọc thì chắc giận. Người đọc cũng có tình cảm với những nhân vật trong truyện, cũng luôn hy vọng họ có một kết cục tốt đẹp. Hồi nhỏ mình đã từng buồn biết bao khi đọc Andersen, vì nàng tiên cá cuối cùng không được hoàng tử yêu và đành tan thành bọt sóng, vì chàng thợ săn núi Alps cuối cùng cũng bị rơi vào tay bà chúa tuyết ngay trước lễ thành hôn, vì người mẹ, sau bao nhiêu nước mắt và nỗ lực để cứu đứa con trai bị thần chết bắt đi, đã phải chấp nhận số phận của nó. Hồi đó còn buồn cười nhất là đi thuê truyện hay lật ra dòm kết thúc, nếu là không có hậu thì không đọc.
Lớn lên, đỡ ngốc nghếch hơn, cũng đã biết chấp nhận cuộc đời có những chuyện không được vẹn toàn. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn khi thấy đâu đó, trong đời, trong truyện, có những người thật tốt mà cuối cùng không có được hạnh phúc lẽ ra họ đáng phải có.
Có lần mình đọc một truyện rất hay, kết thúc khá viên mãn, ngay cả những nhân vật phản diện cũng có một mặt nào đó đáng thương, và cuối cùng cũng đạt được hạnh phúc hoặc bình yên mà họ muốn. Kết truyện, tác giả tâm sự, lẽ ra ban đầu cũng chẳng định viết vậy đâu, nhưng rồi viết được phân nửa, tự nhiên sinh ra tình cảm với những nhân vật của mình, tự nhiên muốn họ có được kết cục tốt đẹp.
Mình thích tấm lòng của ông tác giả đó.
Tuyết tháng 3 không giống tuyết mùa đông. Tuyết mùa đông như cơn giận của bà già ế chồng, lạnh cóng dai dẳng, đường sá ngập ngụa tuyết đen bẩn thỉu, xe cộ đi lại khó khăn, giao thông đình trệ. Tuyết tháng 3 như nỗi buồn trẻ con, rơi nhanh mà tan cũng nhanh, đường vẫn khô ráo, nắng vẫn vàng ươm, chỉ có những lớp tuyết xốp nằm lại trên bụi cây, trên nóc xe trắng muốt lấp lánh nắng.
Đi trên đường nhìn tuyết tháng 3, tự nhiên nhớ cái đoạn vĩ thanh của một truyện mình đang đọc. Truyện đó có một nhân vật tên là Tuyết, được tác giả xây dựng rất đẹp trai, iu cũng rất tha thiết, kết cục thì khá thê thảm. Tác giả mặc dù cũng thích nhân vật đó lắm, nhưng ngay từ đầu đã xếp số phận của anh ta vào bi kịch, nên sau cùng vẫn kiên trì vậy. Chỉ có điều tác giả bỗng tự hỏi, nếu có một thế giới khác, nơi mà những điều trong truyện thành hiện thực, thì không biết nhân vật Tuyết đó có giận mình không, mà sao tháng 3 rồi tuyết vẫn cứ rơi.
Mình nghĩ nhân vật có giận không thì không biết, nhưng người đọc thì chắc giận. Người đọc cũng có tình cảm với những nhân vật trong truyện, cũng luôn hy vọng họ có một kết cục tốt đẹp. Hồi nhỏ mình đã từng buồn biết bao khi đọc Andersen, vì nàng tiên cá cuối cùng không được hoàng tử yêu và đành tan thành bọt sóng, vì chàng thợ săn núi Alps cuối cùng cũng bị rơi vào tay bà chúa tuyết ngay trước lễ thành hôn, vì người mẹ, sau bao nhiêu nước mắt và nỗ lực để cứu đứa con trai bị thần chết bắt đi, đã phải chấp nhận số phận của nó. Hồi đó còn buồn cười nhất là đi thuê truyện hay lật ra dòm kết thúc, nếu là không có hậu thì không đọc.
Lớn lên, đỡ ngốc nghếch hơn, cũng đã biết chấp nhận cuộc đời có những chuyện không được vẹn toàn. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn khi thấy đâu đó, trong đời, trong truyện, có những người thật tốt mà cuối cùng không có được hạnh phúc lẽ ra họ đáng phải có.
Có lần mình đọc một truyện rất hay, kết thúc khá viên mãn, ngay cả những nhân vật phản diện cũng có một mặt nào đó đáng thương, và cuối cùng cũng đạt được hạnh phúc hoặc bình yên mà họ muốn. Kết truyện, tác giả tâm sự, lẽ ra ban đầu cũng chẳng định viết vậy đâu, nhưng rồi viết được phân nửa, tự nhiên sinh ra tình cảm với những nhân vật của mình, tự nhiên muốn họ có được kết cục tốt đẹp.
Mình thích tấm lòng của ông tác giả đó.
Tình yêu vĩ đại
Posted by
Ugly duckling
on Monday, March 08, 2010
/
Comments: (0)
Sáng nay ngồi trả lời mail một nhỏ bạn, tự dưng thấy bình lặng dễ chịu lạ lùng. Có thể do nhỏ bạn đó vốn là một người trầm lặng dịu dàng, nên lúc mình viết mail cho nhỏ, tự nhiên lời lẽ cũng nhẹ nhàng, mà viết ra những lời nhẹ nhàng tự nhiên cũng làm mình thấy bình yên.
Hôm qua lại thức đến khuya đọc một truyện của Minh Hiểu Khê. Dạo này truyện MHK bán chạy, trên mạng cũng nhiều, mình đọc cũng được một mớ. Dù là đã qua cái tuổi đó rồi, vẫn thấy không có gì lạ khi mà MHK lại chiếm được cảm tình của độc giả tuổi teen. Những nhân vật trong truyện trẻ trung, xinh đẹp (gấu hay nói mình háo sắc, cô này còn háo sắc gấp trăm lần mình, nhân vật nam của cổ toàn xinh đẹp cỡ gấp 10 lần Vitas hay Orlando Bloom), yêu hết mình. Cái thứ tình yêu lãng mạn tới mức siêu thực, yêu điên yêu cuồng, yêu sống yêu chết, yêu khắc cốt ghi tâm, yêu tới nỗi làm ra được những điều không thể, hồi mình còn nhỏ cũng mơ mộng muốn được như thế.
Mà cái người làm mình vỡ mộng đầu tiên là gấu. Có lần hồi hai đứa mới quen nhau, hỏi gấu "lỡ mà mai mốt vịt hết thương gấu thì gấu làm sao?". Câu trả lời lý tưởng của mình phải là một phát biểu lãng mạn như phim kiểu kiểu "vịt có quên gấu thì gấu vẫn thương vịt suốt đời", hay là cụ thể hơn nữa như tên bồ bạn mình nói với nó "thì anh sẽ đi trồng hoa hồng, trồng một vườn hoa thiệt to, rồi cứ tới valentine anh cắt hoa đi phát không cho những người yêu nhau" (thiệt ra cái tên lãng mạn đó còn tưởng tượng cả tới cái cảnh hắn đi phát hoa hồng - hoa hồng phải để cuống dài cả mét - và nhìn thấy nhỏ bạn mình đi với chồng con, thế là đứng chết lặng, hoa rơi hết xuống đất).
Gấu hả, lúc đó gấu trả lời "thì gấu cũng hết thương vịt chứ sao".
Ặc ặc ... (sụp đổ thê thảm).
Gấu thấy cái mặt bất mãn của mình, còn cười he he "hổng lẽ mình đã hết thương người ta, còn cứ muốn người ta phải khổ vì mình?"
Nghĩ tới nghĩ lui, thấy đúng thiệt. Nhưng vẫn tức :D.
Trong truyện MHK, nhân vật còn iu kinh dị hơn thằng bạn của mình, đại loại "em có không iu anh thì anh cũng mãi mãi iu em, mãi mãi đi theo bảo vệ chăm sóc em, sẵn sàng chết vì em" blah blah.
Cái tình iu đó dễ làm cho tuổi teen mơ mộng và thèm khát.
Cái tình iu đó, nói sao nhỉ, chỉ có trong phim với truyện. Trong đời thường, có muốn chết vì em cũng khó lắm thay, đâu phải bữa nào cũng có xe tông vô em để anh lao ra cứu. Đời thường em sáng đi làm chiều về, ăn uống no đủ, chả có người xấu nào hại em để anh bảo vệ, cũng chả có problem nào để anh nhào ra giải quyết giùm cho.
Cũng phải kể lại phần kết của chuyện thằng bạn mình. Giờ nhỏ bạn mình cũng chia tay nó lâu rồi, mà nó cũng không trồng cây hoa hồng nào. Nó đã có vợ và hai con.
Hôm qua lại thức đến khuya đọc một truyện của Minh Hiểu Khê. Dạo này truyện MHK bán chạy, trên mạng cũng nhiều, mình đọc cũng được một mớ. Dù là đã qua cái tuổi đó rồi, vẫn thấy không có gì lạ khi mà MHK lại chiếm được cảm tình của độc giả tuổi teen. Những nhân vật trong truyện trẻ trung, xinh đẹp (gấu hay nói mình háo sắc, cô này còn háo sắc gấp trăm lần mình, nhân vật nam của cổ toàn xinh đẹp cỡ gấp 10 lần Vitas hay Orlando Bloom), yêu hết mình. Cái thứ tình yêu lãng mạn tới mức siêu thực, yêu điên yêu cuồng, yêu sống yêu chết, yêu khắc cốt ghi tâm, yêu tới nỗi làm ra được những điều không thể, hồi mình còn nhỏ cũng mơ mộng muốn được như thế.
Mà cái người làm mình vỡ mộng đầu tiên là gấu. Có lần hồi hai đứa mới quen nhau, hỏi gấu "lỡ mà mai mốt vịt hết thương gấu thì gấu làm sao?". Câu trả lời lý tưởng của mình phải là một phát biểu lãng mạn như phim kiểu kiểu "vịt có quên gấu thì gấu vẫn thương vịt suốt đời", hay là cụ thể hơn nữa như tên bồ bạn mình nói với nó "thì anh sẽ đi trồng hoa hồng, trồng một vườn hoa thiệt to, rồi cứ tới valentine anh cắt hoa đi phát không cho những người yêu nhau" (thiệt ra cái tên lãng mạn đó còn tưởng tượng cả tới cái cảnh hắn đi phát hoa hồng - hoa hồng phải để cuống dài cả mét - và nhìn thấy nhỏ bạn mình đi với chồng con, thế là đứng chết lặng, hoa rơi hết xuống đất).
Gấu hả, lúc đó gấu trả lời "thì gấu cũng hết thương vịt chứ sao".
Ặc ặc ... (sụp đổ thê thảm).
Gấu thấy cái mặt bất mãn của mình, còn cười he he "hổng lẽ mình đã hết thương người ta, còn cứ muốn người ta phải khổ vì mình?"
Nghĩ tới nghĩ lui, thấy đúng thiệt. Nhưng vẫn tức :D.
Trong truyện MHK, nhân vật còn iu kinh dị hơn thằng bạn của mình, đại loại "em có không iu anh thì anh cũng mãi mãi iu em, mãi mãi đi theo bảo vệ chăm sóc em, sẵn sàng chết vì em" blah blah.
Cái tình iu đó dễ làm cho tuổi teen mơ mộng và thèm khát.
Cái tình iu đó, nói sao nhỉ, chỉ có trong phim với truyện. Trong đời thường, có muốn chết vì em cũng khó lắm thay, đâu phải bữa nào cũng có xe tông vô em để anh lao ra cứu. Đời thường em sáng đi làm chiều về, ăn uống no đủ, chả có người xấu nào hại em để anh bảo vệ, cũng chả có problem nào để anh nhào ra giải quyết giùm cho.
Cũng phải kể lại phần kết của chuyện thằng bạn mình. Giờ nhỏ bạn mình cũng chia tay nó lâu rồi, mà nó cũng không trồng cây hoa hồng nào. Nó đã có vợ và hai con.