Những chuyến đi

Ngày đó, có lần ba nói, con có bao giờ nghĩ theo ngành báo không? Làm nghề báo tha hồ đi đây đi đó.

Mình nói không, con muốn kiếm tiền. Mười tám tuổi, mục tiêu đặt ra cho con đường sau này không hề có một tí bay bổng tuổi trẻ nào. Kết quả của mười tám năm luôn phải tính toán tiền nong trước khi làm một chuyện gì đó.

Nhưng câu nói đó của ba luôn quay lại với mình mỗi lần bạn rủ đi chơi, hoặc mỗi lần đi viết tin viết bài lẻ tẻ. Nó cũng quay lại khi mình ra trường và đi làm, phát hiện ra người đi làm cũng hay có cái gọi là business trip, nhưng thường chỉ dành cho dân marketing hay mấy ông sếp to, hoặc mấy chú làm kỹ thuật giỏi phải đi support khách hàng. Lúc đó, mình ngưỡng mộ mấy người suốt ngày được đi đây đi đó, mặc cho họ bảo chẳng có gì hay đâu, đi hoài mệt lắm.

Mình thích đi. Hồi sinh viên đã từng ước ao có đủ tiền để làm một chuyến đi dài từ Nam ra Bắc, ngủ bờ bụi cũng được, miễn là được đi được nhìn. Nhưng không đủ. Kinh phí khoảng một hai triệu đồng hồi đó là quá lớn đối với một đứa mỗi tháng kiếm được mấy trăm ngàn, dành dụm suốt học kỳ cũng chỉ đủ đóng tiền học.

Hồi đó cũng đã từng lang thang suốt một tháng mùa hè, từ Bến Tre về Củ Chi, lên Cát Tiên, rồi lại xuống Củ Chi. Hoặc cũng đã từng rong ruổi những ngày dài dưới Tây Ninh. Hồi đó, thấy mình như một chiếc lá, nhẹ tênh bay theo chiều gió, không vướng bận gì. Thậm chí thấy mình có thể đi tới cùng trời cuối đất, chỉ cần bên mình có một người.

Rồi cũng đi. Nhưng người bên mình thì ở lại. Chiếc lá ngày càng trở nên nặng nề hơn.

Bây giờ, cách cái tuổi lang bạt kỳ hồ ngày xưa cũng gần chục năm. Trở về nhà sau một chuyến đi, thấy mình mệt mỏi và buồn bã. Buồn vì đi một mình. Buồn vì đã không thể ở bên cạnh gấu trong những ngày nghỉ hiếm hoi. Buồn vì người ta đã không để mình lựa chọn cái mình muốn làm.

Bây giờ, đang phải tự hỏi với mình cái gì là quan trọng hơn. Là ở bên cạnh một người, hay là những hứa hẹn về tương lai. Mình mới ba mươi hai, cũng chưa đến lúc có thể không lo gì hết về tương lai. Nhưng mình đã bắt đầu tiếc những ngày hiện tại.

Mình hỏi gấu thích sống ở đâu nhất, gấu nói ở VN. Mình cũng nghĩ vậy. Hai đứa vẽ ra một tương lai lúc về già, sẽ về VN, mua một cái nhà nhỏ có vườn trái cây, giăng võng nằm đu đưa hóng gió. Nghĩ vậy thôi cũng thấy khoái rồi. Gấu nói, nhưng giờ không đi không được.

Vậy là vẫn còn phải đi. Và vẫn còn phải vừa đi vừa nghĩ, thật ra mình muốn cái gì nhất.

Không phải là muốn cái gì (vì hỏi vậy chắc trả lời cái gì cũng muốn quá), mà là muốn cái gì nhất thôi, mà cũng khó trả lời vậy sao ta?

Ốc sên

mang gánh nặng đi suốt cuộc đời
đi thật chậm
trên cái lưng mềm yếu là ký ức
là nỗi buồn niềm vui
là một mái nhà và những lo toan
là tình yêu và kỷ niệm
là những dằn vặt có lẽ người khác không biết đến
những quy tắc của người và của mình

ai cũng bảo chậm như sên
ừ thì có lẽ ...

Mệt

Mệt thiệt.

Bữa giờ chả hiểu sao bị mất hứng làm việc. Vẫn làm như điên. Nhưng nhìn mặt ông sếp hết cười nổi.

Bình thường thì chắc chả sao. Nhưng gấu sắp về VN, sắp "anh ở đầu sông em cuối sông" nên cũng muốn về sớm tí chơi với gấu. Cuối tuần cũng muốn đi shopping, dọn nhà, nấu ăn chung với nhau.

Cái "sớm tí" của mình là 8g, tức là trễ hơn 2 tiếng so với giờ ghi trong hợp đồng, và bằng giờ công ty thỏa thuận trong mail. Nhưng cuối cùng cũng impossible. Đi về nhà lúc 12g đêm, chỉ kịp dòm mặt nhau cái là lăn ra ngủ. Mà 12g thì cũng là sớm rồi.

Mình không nghĩ, đó là cuộc sống mà mình muốn sống.

======================

Nhiều khi nghĩ thấy mình dở. Có nhiều người làm việc cật lực để đạt được ước mơ của họ. Mình thì sao? Chẳng thấy ước mơ gì, chỉ đơn giản muốn đi làm kiếm ít tiền lương. Thích về sớm và thích nghỉ ngơi, chơi bời.

Như vậy chẳng tốt gì.

Mình có nên thay đổi?

Hỏi vậy thôi, chứ ai bảo là nên thì mình cũng chẳng muốn thay đổi.

======================

Hồi nhỏ, có học một bài thơ vẽ nên cuộc sống hạnh phúc lý tưởng của người dân trong chế độ xã hội chủ nghĩa:

"Bố tan ca đêm
Mẹ vào ca sáng
Bố về trong nắng
Áo thơm mùi dầu
Em ra đầu cầu
Giang tay đón bố"

Giờ nghĩ lại, thấy cứ "Bố tan ca đêm" mà mẹ lại "vào ca sáng" thì là địa ngục chứ thiên đường cái gì!

Chuyện của em

Mình gặp em trong một lần đi siêu thị. Đang đi long nhong thì tự nhiên nghe tiếng trẻ con khóc ré lên. Bên này, nghe con nít khóc là hơi bị bất thường, vì thường bọn con nít Hàn rất ngoan và nghe lời ba mẹ. Dòm lại, thấy một cô gái nhỏ người, da ngăm ngăm, mặt tròn mắt to, tóc dài đen và dày, cặp nách một thằng nhóc đang khóc la ỏm tỏi.

Ghi chú tiếp là bên này cũng hiếm thấy người ta bế con nít bên hông. Bình thường họ bế trong cái địu đằng trước, đằng sau lưng hoặc đẩy xe, tụi nhỏ cứ thế nghẹo đầu ngủ ngon lành. Thành ra mình dòm dòm, rồi ...thôi. Tính bỏ đi chỗ khác thì cô gái bế thằng nhỏ xăm xăm đi tới chỗ mình "Chị ơi, phải chị người VN không?".

He he, lẽ ra mình phải nghĩ ra từ sớm cô nhỏ là người VN mới phải.

Em hỏi mình cái gì đó về món hàng nào đấy ở siêu thị, giờ mình quên mất tiêu rồi. Xong em liến thoắng hỏi mình chị làm gì bên này, chị lấy chồng Hàn hay đi làm. Ủa chị đi học hả, chị học gần đây hả. Nhà em cũng gần ngay đây nè, hay chị về nhà em chơi không, em làm bánh xèo cho chị ăn. Bánh xèo ngon lắm. Chị đừng lo ông xã em hiền lắm. Mà giờ ổng đi làm rồi. Chị về nhà em chơi hen, có mấy bước à.

Vậy là thành ra mình đi theo em về nhà chơi, không biết là vì thèm ăn bánh xèo VN hay vì tò mò. Em bế thằng nhỏ đi te te, lâu lâu nạt nó một tiếng nếu nó bày trò quấy khóc. Nhà em là một căn hộ nhỏ nửa tầng hầm, kiểu nhà bên này gọi là "pan-ji", nền thì thấp hơn mặt đất, ló cái cửa sổ lên trên. Trong nhà đồ đạc cũng bình thường, tủ nhỏ bàn nhỏ, có cái tủ lạnh hơi to to trong bếp. Em cho thằng nhỏ ngồi chơi với mình ở bàn nhỏ giữa bếp (kiểu bàn ngồi bệt xuống đất), còn em lôi bột ra làm bánh. Hóa ra bánh xèo của em là bánh xèo kiểu Hàn, tức là bột mì pha bột gạo, chiên với ít hành lá và hẹ, chấm nước tương ớt. Mình hồi đó thì ăn gì cũng thấy ngon. Vừa làm em vừa nói tía lia. Nói trời ơi lâu lâu mới gặp người Việt em mừng quá. Ở nhà có em với chồng với bà già chồng, mà em nói tiếng Hàn đâu có được bi nhiêu chị. Có bữa tức ổng quá em chửi ổng bằng tiếng Việt luôn.

Hóa ra em còn nhỏ xíu, mới 21 tuổi. Em nói, nhiều người lấy chồng bên này lắm chị, mà họ toàn sướng hơn em không hà. Có chị mới lấy chồng có một năm đã có tiền gửi về cho mẹ xây nhà rồi. Còn em lấy chồng cũng mấy năm rồi, mà mới đủ tiền cho mẹ em xây lại nhà hồi hè này. Em nghỉ rồi làm đó chị, chứ hồi trước em nhận mấy cái đồ điện về làm. Đó cái đám sau lưng chị đó, em nhận về quấn, mỗi tháng được cỡ tám trăm. Mà làm ba cái này cực lắm chị ơi. Giờ ông xã em đang kiếm cho em việc khác. Ừa tiền em đi làm được em để dành gửi về nhà, nhưng mà hồi có bầu thằng này em thấy nhà chồng em kẹt quá nên em cũng góp hết một mớ. Với lâu lâu cũng góp một ít, chứ không kỳ lắm chị. Thì cũng nhà chồng mình mà. Ổng cũng thương em lắm chị, hồi em có bầu, có bữa nửa đêm em đòi ăn trái cây, ổng chạy đi một hồi ổng bê về nguyên trái dưa hấu.

Mà chị thấy chồng em chị đừng cười nha, ổng già mà xấu lắm chị ơi. Nhưng mà thương vợ. Em thấy vậy được rồi. Ở nhà đi lấy chồng còn bị tụi nó đánh te tua. Ông này có khi em tức lên em chửi ổng cũng im. Có điều ổng hổng giàu. Mà kệ cũng được chị hỉ. Chị lấy chồng Hàn không chị, em làm mai cho. Mà em nói thiệt chị lấy chồng Hàn quách đi chị ơi, tụi con trai Việt nam tệ lắm.

Mình ngồi nhăn răng cười, không nói gì. Em không đẹp lắm, nhưng có duyên, má bầu bĩnh. Nói chuyện thì rặt kiểu miền tây, lâu lâu đệm mấy chữ. Em nấu ăn y kiểu Hàn, nhồi bột mì xong cán ra cắt bụp bụp quăng vào nồi là thành mì sợi. Em khoe biết làm kim chi, chị chồng chỉ em làm. Em nói huyên thuyên, thỉnh thoảng vô tình lặp lại luôn cái đã nói trước đó. Ngồi một bữa, nghe em xúi lấy chồng Hàn hết mấy lần.

Lúc mình về, em dúi cho mình củ khoai lang, nói mấy bữa trước em đi cuốc khoai với mẹ chồng em. Khoai ở đâu hả chị, thì nhà chồng em có miếng đất nhỏ họ chia ra trồng chung với mấy người trong khu á. Phần ai nấy trồng rồi thu hoạch thôi. Củ khoai em cho to khủng khiếp, to cỡ con mèo, mình với bé Hạnh cắt ăn mấy bữa mới hết.

Sau đó có lần mình rủ bé Hạnh qua nhà em chơi. Rồi lần khác gặp em ở sân trường, em kể xin được làm công nhật trong trường. Làm công nhật tức là đi nhổ cỏ, tỉa cây, mỗi đợt dăm ba ngày, làm ngày nào trả tiền ngày đó. Em đội cái nón lưỡi trai nhựa, quấn khăn, đeo bao tay cao su, không bao giờ mặc cảm gì hết, cứ thấy mình từ xa là gọi om sòm rồi nói cười te te. Có vẻ em tạo hình tượng tốt cho cô dâu việt nam hay sao đó mà mấy bà già đi làm công nhật với em cứ hỏi mình có muốn lấy chồng Hàn không, tui có thằng con còn chưa vợ nè (mô phật).

Em vẫn hay rủ mình qua nhà chơi, nhưng mình ậm ừ rồi quên mất. Gần ra trường công việc nhiều hơn, với lại thiệt tình mình ngán nghe em kêu chị lấy chồng Hàn đi, sướng thiệt mà chị.

Lúc mình gần ra trường thì gặp em ở căntin. Em khoe em xin vô làm được rồi. Làm ở đây tốt hơn nhiều đó chị. Rồi lại hồ hởi kêu mình ghé nhà chơi.

Mình ra trường cũng lâu rồi. Giờ thỉnh thoảng nghe bạn nhắc, nhỏ Trinh vẫn còn làm ở căntin. Nhỏ đó vui lắm, hay múc thêm đồ ăn cho anh em Việt nam.

***

Hôm nay đọc báo thấy có người than lấy chồng nước ngoài mà chồng không chịu cho gửi tiền về hàng tháng, chỉ đồng ý để năm gửi về hai lần, làm mình phải đi làm thêm cực nhọc, rồi dấu diếm tiền lương, vì vậy vợ chồng bất hòa. Tự nhiên nhớ em, nhớ cái nụ cười nhe răng hồn nhiên, nhớ cái kiểu em không bao giờ than thở, trách móc hay tủi thân hay tự ti. Nhớ cái lúc em nói thì dù sao cũng làm dâu, mình phải hùn vô lo một tí thôi chị.

Không biết còn gặp lại em không. Nhưng tự nhiên nghĩ, nếu có lúc gặp lại, mình vẫn muốn nghe em nói chị lấy chồng Hàn đi.

Vì như vậy nghĩa là em vẫn đang hạnh phúc.

Tiệm bánh

Ở ngay chỗ mình hay đứng chờ xe bus đi làm, có một tiệm bánh Pháp. Tên là Jean B... gì đó.

Mình hay tranh thủ lúc chờ xe để ngó vô tiệm. Khoái nhìn mấy ổ bánh mì mập ú họ xếp trên kệ dọc theo bức tường kính. Không hiểu sao cứ nhìn bánh mì là nghĩ tới những bữa ăn phương Tây, có dao và nĩa, bánh mì và bơ. Tiệm bánh có hai hàng kệ sát tường, một hàng trên chất bánh, hàng dưới dùng để tranh trí, nhưng cũng trang trí toàn bằng mô hình những giỏ bánh ngọt và lúa mạch, với những thứ lặt vặt toát lên cái vẻ châu Âu không thể nào lẫn đi đâu được.

Mình thích cái tiệm bánh, thích vẻ ấm cúng no đủ của nó và thích cả bánh ở đó, mặc dù mình chưa tự mua lần nào. Có một lần mình phụ Trúc build cái lib, xong đòi trả công, hôm sau ổng mua cho một cái bánh bông lan khá ngon. Một lần khác sinh nhật mình, VN team hùn tiền mua một ổ bánh kem thiệt to, vậy mà ăn sạch bong.

Sáng nay tiệm bánh đóng cửa. Trên cửa có cái thông báo tuyển nhân viên và khai trương, ký tên Angel-in-us. Giật mình nhìn kỹ lai thì thấy sau lớp kính đã phủ xuống những tấm rèm có nhãn hiệu Angel-in-us. Vậy là tiệm đã đổi chủ.

Cũng không hiểu sao những hàng ăn mình thích hay biến mất. Như tiệm roll Crazy Fish, như cái xe đẩy bán mề gà áp chảo hồi xưa mình, gấu với Phi hay ăn khuya, hay như xe bán bánh canh cua có món nước chấm độc chiêu đối diện NVH phụ nữ ngày trước. Mình vẫn hay nghĩ, nếu một tiệm ăn ngon mà biến mất thì tiếc ghê lắm, vì người ta không còn dịp thưởng thức món ngon như vậy nữa. Giống như bây giờ, mình không thể kiếm được tiệm nào có món Crunch roll ngon như của Crazy Fish, hay là món nước chấm trong vắt chua ngọt thơm thơm như của xe bánh canh cua nọ.

Còn cái tiệm bánh này, dọn đi mất rồi, thì cũng không hẳn mình không có chỗ mua bánh ngon như vậy. Có điều sự ấm áp kiểu Pháp an ủi mình mỗi lần đứng chờ bus sẽ không còn nữa.

Tồn tại và đánh đổi

Gấu nói, dạo này trên VNExpress có cuộc tranh cãi mới về chuyện sống ở Mỹ khổ hay sướng. Người nào ở VN sướng mà sang bên đó vất vả hơn thì kêu khổ. Người nào ở VN cũng đã khổ mà sang đó thấy dễ sống hơn thì kêu sướng. Nói chung, sướng khổ không phải do cuộc sống hiện tại, mà do cách mình so sánh nó với cuộc sống mà mình muốn.

Mình cũng tò mò nên đọc thử một bài. Ngay khúc đầu, tác giả kể "Khi còn ở Việt Nam, tất cả những việc tôi phải làm là ăn và học; thi thoảng cuối tuần mới giúp dì và mẹ đi bán hàng". Đọc tới đó mình cười cái khì.

Nếu so sánh giữa chuyện "ăn và học" với chuyện đi làm, thì dĩ nhiên đi làm cực hơn. Nói vậy chẳng thà nói, sao hồi nhỏ tui sướng quá, chẳng làm gì chỉ cần ăn và ngủ, mà bây giờ tui khổ sở vậy nè trời.

Mình nghĩ, bây giờ mà cô đó muốn chẳng làm gì ngoài ăn và học thì ngay cả ở VN chắc cũng khó, trừ khi mẹ cổ đồng ý bán hàng nuôi cổ suốt đời. Tới một lúc nào đó, người ta sẽ phải tự lo cho mình. Nếu không tự lo được thì đói. Đó là quy luật tồn tại.

Bởi vậy, mình đọc mớ than vãn về chuyện phải đi làm đầu tắt mặt tối, phải trả một đống bill, phải tốn tiền thuốc men... thấy thiệt nhảm nhí. Bịnh thì phải uống thuốc. Xài điện thoại, xài điện, xài nước, xài gaz thì phải trả tiền bill. Muốn có tiền thì phải đi làm. Đến con cá còn phải lo kiếm ăn để tồn tại, nói gì con người.

Thật ra cổ cũng có thể chọn cách ... lên rừng sống, không tốn tiền nhà. Lượm củi về nấu, múc nước suối xài, khỏi xài PC, khỏi tốn tiền điện nước gaz internet. Đau bịnh thì ...kiếm lá thuốc. Lúc đó chắc cổ sẽ còn than nặng hơn bi giờ.

Mình nghĩ, khi người ta làm gì, tức là người ta có một mục tiêu, và đã quyết định đánh đổi một vài thứ khác vì mục tiêu đó. Chẳng có gì là free (trừ mấy cái free hug mình có thể kiếm được ngoài Myungdong). Quyết định qua Mỹ, tức là đánh đổi một môi trường này lấy một môi trường khác, đổi một tương lai này lấy một tương lai khác, một cuộc sống này lấy một cuộc sống khác.

Mà hình như trong suốt đời một người, bao giờ cũng phải lựa chọn và đánh đổi. Rất ít khi mình có thể có được mọi thứ một cách vẹn toàn. Mua đồ thì phải mất tiền. Rẽ trái thì không thể rẽ phải. Chỉ có hai tay, cầm thứ này lên sẽ phải bỏ thứ khác xuống.

Vấn đề là, một khi đã đánh đổi A lấy B, và cái được lựa chọn không hoàn toàn tốt, thì thế nào?

Marry nói: tớ vẫn thấy B tốt hơn A.

Fred nói: A tốt hơn, phải chi hồi đó tớ chọn A.

Jane nói: tớ thấy A với B đều có mặt tốt và xấu cả.

Marry là người lạc quan nhất và vui vẻ nhất. Fred là người khổ não nhất. Và Jane là người bình tĩnh nhất, nhưng không vui bằng Marry.

Mà thiệt ra, mình nghĩ tất cả bọn họ đều không đúng. Vì khi họ chọn, thì hai option đó là B và A. Sau một thời gian, B đã phát triển thành B', và A thì vì không được chọn, nên đã mãi mãi nằm lại vào quá khứ. Vào thời điểm họ kết luận, thật ra họ so sánh một cái có thật, khác nhiều ít với cái họ đã chọn, với một cái không còn có thật nữa.

Gọi điện thoại

Có hai cuộc gọi mà mình muốn gọi nhất, nhưng chưa làm.

Thứ nhất là gọi cho vợ Tài. Cách đây chừng 4-5 năm, một bữa đang làm việc thì mẹ gọi mình trên Yahoo, con ơi có đứa nói là vợ thằng Tài gọi cho con, báo thằng Tài nó mất rồi.

Mình nhớ bữa đó mình hớt hãi hỏi mẹ, sao nó mất vậy mẹ. Mẹ nói nghe kể nó bị viêm não. Vợ nó nhớ con là bạn thằng Tài, nên gọi cho con hay. Mẹ nói con đi Hàn rồi, nó cho số điện thoại nè.

Mình cẩn thận ghi số điện thoại vào cuốn sổ mình hay dùng, thầm nghĩ lát tối sẽ gọi. Mà hết card rồi, sẽ phải đi mua. Rồi thì tối đó bận hay sao đó mà cũng không mua card, tự hẹn hôm sau. Rồi sau đó, bữa thì không nhớ ra, bữa thì nhớ ra mà không có card sẵn, cũng có bữa nhớ ra, có card, nhưng cuốn sổ có ghi số điện thoại thì lại quăng đâu mất.

Mà cũng có lúc, cầm số điện thoại lên, nghĩ tới chuyện chạy ra đầu đường mua cái card, xong rồi quay số. Cũng dễ thôi mà! Bên kia Mai (hình như nhỏ tên là Mai, mình gặp có một lần nên không nhớ kỹ lắm) sẽ alo. Rồi mình sẽ nói Kim Anh đây nè, Mai nhớ không. Mai sẽ nói nhớ chứ. Rồi mình sẽ nói... Nghĩ tới đó, tự nhiên thấy không biết nói gì để giải thích cho chuyện cả mấy tháng rồi mình mới gọi điện. Chẳng lẽ nói mình quên? Chẳng lẽ nói mình bận? Chẳng lẽ nói mình quăng mất cuốn sổ? Chẳng lẽ nói mình lười đi mua card điện thoại? Lý do nào nghe cũng lạnh lùng đáng ghét như lý do nào. Mình sợ đối diện với lỗi lầm của mình. Mình sợ hiện ra trước mặt Mai một cách trần trụi, đáng ghét, vô tâm. Thế là mình lấy cớ gì đó, như là tối quá rồi chẳng hạn, để hẹn lại lần sau.

Những lần nhớ ra của mình cứ thế thưa dần. Có một thời cuốn sổ bị lạc mất cỡ một năm. Tới lúc ngồi soạn cái thùng đồ cũ tìm ra được nó, mình ngồi nhìn cái địa chỉ một lúc mà ngẩn ngơ không biết làm gì cho phải. Gần hai năm rồi. Giờ gọi điện, mình sẽ nói gì để giải thích sự quên lãng suốt hai năm trời bây giờ?

Cũng thỉnh thoảng nằm mơ thấy Tài. Tỉnh dậy thấy buồn rã người. Mình nhớ cái lúc Tài giới thiệu Mai với mình. Giống kiểu giới thiệu một người thân nhất đời cho một người thân nhất đời khác. Hoặc giống kiểu giới thiệu một người tin cậy nhất đời cho một người tin cậy nhất đời khác.

Vậy mà mình phụ lòng tin của Tài, bằng cách bỏ lửng không thăm hỏi gì Mai vào ngay lúc khó khăn nhất đó.

Một bữa, quyết định mình sẽ không hèn nhát nữa. Mình sẽ gọi điện và xin lỗi Mai. Sẽ hỏi Mai dạo này thế nào, hai mẹ con có ổn không.

Tới lúc cầm số điện thoại lên, chợt nhớ 4-5 năm đã trôi qua. Trong thời gian đó, một người ở VN không biết đã đổi bao nhiêu số điện thoại rồi.

Cũng chẳng biết mình thật sự tin rằng Mai đã đổi số điện thoại, hay đơn giản là mình vẫn còn hèn nhát, nhưng mình đã không gọi thử. Cuốn sổ lại lạc mất lần nữa. Mình cũng không định tìm lại.

==================================

Người thứ hai mình muốn gọi điện là ba.

Hồi đó, mình và hai đứa em đều ủng hộ mẹ chia tay với ba, sau mấy chục năm trời chịu đựng. Ba gửi msg bên Yahoo, trách móc này nọ, dạng như tao không ngờ tụi bay lại ủng hộ mẹ bay làm chuyện xấu. Mình trước giờ mỗi lần thấy ba gọi đều trả lời, lúc đó bực quá lờ tịt luôn. Hai đứa kia cũng lờ tịt.

Vậy là ba mình cũng không online Yahoo nữa. Rồi em mình đổi số điện thoại, nó nói tại ba mình gọi nói này kia làm nó bực. Mình nói vậy đâu được, lỡ ba có gì cần thì sao liên lạc được. Nó nói biết vậy, mà giờ bực quá, thôi để ít bữa rồi ta gọi cho lại số, nói là số kia bị mất.

Xong rồi thôi, từ đó đến giờ ba không online, mình thì không gọi điện. Có lúc tự nhiên nhớ ra suốt mấy năm mình đi Hàn, mình chẳng bao giờ gọi điện cho ba. Toàn là gọi điện cho mẹ (cũng ít ghê lắm, tại mẹ biết xài Yahoo). Toàn là chat chit với mẹ, hỏi mẹ có khỏe không, có bị đau chân không, bị huyết áp không, nghe mẹ kể chuyện này chuyện khác. Toàn là nghe mẹ nói mẹ nhớ Ti quá, mẹ muốn Ti ở nhà mẹ nấu cho ăn. Lâu lắm ba mới online một lần, lúc mẹ vắng nhà. Mình hỏi ba khỏe không, ba nói ba cũng ổn, hỏi con khỏe không, xong rồi kể chuyện cần mình giúp đỡ. Mình dạ, ba để con gửi tiền về. Nói chuyện xong, ngồi nghe buồn chao buồn chát. Lẩn thẩn nghĩ nếu mình kể ba nghe chuyện bên này có thời gian mình thiếu tiền ăn tới mức nhìn đồ ăn họ quăng trong thùng rác cũng thèm, thì ba sẽ phản ứng thế nào. Rồi lại nghĩ nếu ba không cần mình, ba có online hỏi mình không.

Bây giờ, cả năm rưỡi đã trôi qua từ msg cuối cùng của ba, mình mới nhớ ra hồi xưa mình chả bao giờ gọi điện hỏi thăm ba cả. Mới nhớ ra mình cũng chẳng nói được những câu như con nhớ ba quá. Thỉnh thoảng muốn gọi điện cho ba hỏi thăm, nghĩ tới chuyện mình alo con nè ba, rồi ba sẽ trả lời thế nào. Sẽ bình thường hỏi Ti đó hả, khỏe không con, ba cũng ổn. Hay là sẽ trách móc tụi bay có nhớ gì đến tao đâu. Nghĩ tới chuyện bị trách móc, mình lại thôi. Mặc dù có khi coi phim thấy ông già cô độc đáng thương, tự nhiên nghĩ tới ba mình, về già không lẽ cũng vậy sao?

Giờ ngồi viết những dòng này, tự nhiên thấy tất cả những nỗi sợ của mình là vô nghĩa lý. Giả như bị trách móc đi nữa, cũng đúng thôi mà!

Quyết định gửi cho ba một offline msg, và hỏi số điện thoại từ nhỏ em.

Sống có ích

... thì sẽ được mọi người thương.

Nếu cùng lắm hổng có ai thương, thì ít ra mình cũng thương được mình ^^

Gió

Hôm nay trời muốn mưa, hơi âm u và nhiều gió. Đúng kiểu mình thích.

Mình lại sắp sửa Gone With The Wind, dịch ra tiếng việt là gió chiều nào ta ... bay chiều đó. Mấy cái kế hoạch có vẻ bị đảo lộn cả, thôi thì cứ mặc cho cuộc sống cuốn mình đi xem thử đến đâu.

Tối qua nằm mơ thấy bạn. Lại nhớ tới hồi nhỏ xíu nhỏ xiu mình nằm mơ thấy chơi với một đứa bạn tên là gió. Suốt mười mấy năm mình đã đinh ninh đến một lúc nào đó mình sẽ có một đứa bạn có tên như vậy. Cho tới lúc bạn xuất hiện, mình tin là đã gặp được đứa bạn trong giấc mơ hồi xa xưa.

Trong mơ, vẫn là cảm giác ấm áp và tin cậy. Lúc tỉnh dậy, mình nghĩ tới việc cách đây ít ngày mình hỏi ý kiến của bạn về một dự định. Mình có kinh nghiệm là làm theo lời khuyên của bạn bao giờ thì cũng có kết quả tốt. Cái cảm giác tin cậy trong mơ làm mình rất muốn làm theo lời bạn một lần nữa.

Nhưng rút cục mình không làm theo. Nói đúng hơn, ý kiến của bạn là 60-40, và mình chọn phía 40.

Chiều nay, ăn cơm xong, đi bộ một vòng trên con đường rất nhiều gió, mình nghĩ, bạn vẫn ủng hộ mình, dù mình lựa chọn thế nào.

Mơ nhảm

Nằm mơ thấy mình vốn là con trai, thậm chí là tướng cướp biển, mà bị biến thành con gái.

Cướp biển biến thành con gái rồi thì thiệt thảm. Lang bạt đến một thị trấn kia, trọ trong một quán rượu (giống giống kiểu mở đầu của truyện Đảo châu báu ghê!). Thủ hạ cũ chia làm 2 phe, một phe trung thành, tìm cách giúp đỡ. Một phe phản bội, tìm cách lật đổ tiêu diệt cướp biển.

Thành con gái, cướp biển gặp ai cũng bị ăn hiếp. Cũng có người tốt bụng giúp đỡ (không nhớ nổi có phải là một anh đẹp trai không, nằm mơ nên hình ảnh không rõ ràng >.< ). Rồi bắt đầu cùng nhau chiến đấu chống lại bọn thủ hạ phản bội và những người xấu...

Nói chung là mơ rất nhảm, và rất giống phim, hé hé.

Lâu rồi mình không mơ kiểu này. Tỉnh dậy thấy khoái khoái. Giống như trong vòng 8 tiếng đồng hồ, mình đã sống một cuộc đời khác.

Lại linh tinh

Than một cái coi, bữa giờ làm việc điên khùng. Tới mức mình đâm ra hay cười he he. Và hay vui vẻ một cách bất thường. Chắc là nếu miserable mà quá độ thì nó thành ra happy.

Hôm nay đọc một bài báo, tự nhiên hiểu tại sao hồi xưa họ đối xử với mình tệ quá. Bài báo nó nói về một loạt những triệu chứng chung chung của người trong hoàn cảnh đó, và nó đúng một cách kỳ lạ, không sai chữ nào hết. Nó làm mình hiểu ra là họ không cố ý gì, tại hoàn cảnh vậy thì người dễ thành ra vậy, và tại mình là người bên cạnh họ nên dĩ nhiên là mình phải chịu trận thôi. Nói chung là nên thông cảm, hoặc chạy ra xa xa là xong.

Cũng hôm nay, có vài việc lại làm mình nhớ tới một truyện mình đã đọc, ý nghĩa của nó là, nếu một người cho và một người nhận, thì người cho thường sẽ cảm thấy hài lòng hơn, và sẽ có thiện cảm với người nhận hơn (dĩ nhiên là cũng phải nhận một cách tử tế). Vậy nên thỉnh thoảng cũng nên biết nhận nữa.

Bình bình

Nguyễn Ngọc Tư nói: "Trong chúng ta có người rất sợ đáy sâu và đỉnh cao, nên chọn sống an toàn bình bình, nhạt nhòa, không tăm tích."

Có vẻ mình cũng sợ đáy sâu và đỉnh cao thiệt (vd như nhìn xuống vực thì sợ, leo lên cao thì chóng mặt), nên mình cũng khoái sống bình bình.

Sống bình bình có cái sướng của bình bình. Ngủ ngon, sáng dậy vừa nướng lăn nướng lóc vừa nghe chim hót. Ăn ngon, ăn toàn đồ bèo bèo như thịt luộc chấm nước mắm mà vẫn thấy ngon tê cả người. Lúc đi làm bỏ 1000 mua lon nước lạnh uống cũng thấy sung sướng đầy đủ lắm.

Thiệt ra thì cũng có một thời hoài bão ghê lắm. Có lần đi gặp mấy ông bạn lớn, khoe "Em vừa xin gia nhập Hội sinh viên". Mấy ổng trợn mắt "gia nhập làm gì?", thậm chí có ông nói "em có bị khùng không?". Mình đỏ mặt, thì chính là do nghe mấy ổng suốt ngày chê không có ai chịu làm (ý là nói mấy người trong Đoàn Hội chỉ giỏi nói), nên mình mới nảy ý muốn nhảy vô làm thử một cái gì đó.

Giờ thì mình cũng gia nhập vô hội chê, tức là lâu lâu ngồi chê chính phủ tham nhũng, chê đạo đức xã hội suy đồi, chê blah blah blah... cho sướng miệng, chứ chẳng còn mơ ước làm gì nữa. Lâu lâu nghĩ tới cảnh về già kiếm cái vườn trồng cây, giăng cái võng, nằm đu đưa trong sân gió, thấy cũng khoái. Chẳng còn muốn "làm gì đó cho xã hội tốt đẹp lên".

Cách đây vài năm, còn nghĩ lúc có đủ tiền mình muốn lên vùng cao dạy học cho mấy đứa nhỏ. Giờ nghĩ đến vùng cao, lại nghĩ đến muỗi, nắng nóng với WC thiên nhiên là thấy ngán.

Có vẻ mình sẽ sống "nhạt nhòa" như NNT nói, rồi sẽ chết và biến mất "không tăm tích".

Coi phim

Dạo này, hai đứa coi phim cũng hay tán nhảm nữa

***

Coi Cô Gái Đồ Long version mới:

- Đại hiệp Võ đang gì kỳ, sao lúc nguyên đám người bị truy sát thì đứng dòm hổng cứu, đợi còn sót lại một người cuối cùng ôm cây Đồ long đao thì nhảy ra cứu. Vậy mà còn nói là ta không quan tâm tới đao.

- Đó thấy chưa, người ta chit ổng xách đao về nhà ngay.

- Ặc, ban đầu nói ghê lắm, bắn có cái phi tiêu đã lăn đùng ra rồi

- Sao cổ có cả đám đệ tử đi theo mà không sai đệ tử mang ổng dìa Võ Đang, còn đi nhờ tiêu cục làm chi rồi dọa git cả nhà người ta

- Cô này có dzậy cũng git cả nhà người ta, ác wá chít phải rồi, tội nghiệp ông chồng bị vạ lây

- blah blah blah...

Kết quả hết tập 1, hai đứa dòm nhau lắc đầu, khỏi coi tập 2 nữa.

Hỏng lẽ hết tuổi coi phim kiếm hiệp rùi?

Mưa và dù

Mùa này trời hay mưa. Mưa bên này thì ít khi lớn, cứ lâm râm lâm râm, đủ ướt tóc nếu đi ngoài mưa lâu quá. Nên thiên hạ toàn che dù. Đi ngoài đường, nhìn dù đủ màu đủ kiểu khá vui. Nhớ hồi xưa chú Saad trong lab có cái dù đỏ rực, mỗi lần mưa mà nhìn chú che dù thấy giống phim Ý.

Có bữa mình che dù đứng chờ xe bus, có cô bé chạy ù vô núp vào mái hiên ngay cạnh mình. Cô bé cũng chờ xe bus, miệng đeo khẩu trang, chắc đang bị cảm. Mình suy nghĩ mất một tí, nói chung vì dân Hàn rất ngại người lạ, nên cũng sợ nếu mình kêu cô bé che dù chung cổ lại tưởng mình bị les. Nhưng rồi cũng kêu thử, thấy cổ mừng rỡ cảm ơn, mình cũng mừng.

Bữa nay tới lượt mình quên mang dù. Cái xe bus thì chờ mãi không tới. Nói chung cũng chẳng hy vọng gì có người tử tế cho ké dù, vì thật ra không phải dân Hàn không tốt bụng, nhưng cái truyền thống việc ta ta lo hình như cũng đã thâm căn cố đế. Lên subway hay xe bus cũng ít khi thấy thanh niên đứng dậy nhường chỗ cho người già.

Đứng một hồi, dòm lên thấy hình như trên đầu mình cũng được che một góc dù. Dù của cô bé đằng sau. Tới lượt mình suy nghĩ coi có nên cảm ơn cổ không, vì thiệt tình không biết là cổ cố ý che cho mình, hay là do hai đứa đứng sát nhau, mà cái dù của cổ thì to.

Quay tới quay lui, liếc liếc, thấy cổ cũng không dòm mình, nghĩ giờ mà tự nhiên mình nói cảm ơn có khi cổ tưởng mình khùng, nên cuối cùng cũng không cảm ơn gì ráo. Nhưng thấy ấm áp hẳn ra.

Tu

Phật đản là ngày quốc lễ của Hàn. Cũng hơi khó hiểu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy khá công bằng, vì ngày Noel được nghỉ thì Phật đản cũng nên cho nghỉ luôn, không lại thành ra phân biệt đối xử giữa Mr. Chúa với Mr. Phật.

Tưởng bên này đạo Chúa chiếm phần lớn, nhưng hóa ra Phật đản họ cũng ăn mừng om sòm. Đèn lồng treo tung tăng khắp nơi. Ở gần nhà mình có cái building to, thấy họ treo đèn nhiều quá, nhìn lại mới hay tầng trên cùng có cái chùa.

Gọi là cái chùa, vì nó có cái bảng đề tên chùa, với nguyên chữ vạn to đùng trên nó, chứ còn lại thì chẳng có sơn son thiếp vàng, chẳng thấy chuông mõ lầu gác chi hết. Nó chỉ là một tầng của cái building, còn các tầng dưới thì có tiệm tạp hóa, tiệm ăn, massage, video, v.v... Nói chung là đủ món ăn chơi.

Nhìn nó lại nhớ tới một câu gì mình đọc hồi xưa, dịch nghĩa theo online game style thì có nghĩa là "Tu ở núi là tu chân sơ cấp, tu giữa chợ mới là tu chân cao cấp".

Mưa

Che cái dù vải loại dùng che nắng, nên mưa vẫn lọt qua.

Thấy mình giống mấy cái cây được tưới, mát rượi và phấn chấn.

Tiếp xúc thân mật

Lúc nhỏ mình ít được mẹ ôm, lại càng không nhớ nổi có lúc nào được mẹ hun không. Mình lớn lên xa lạ với mấy vụ ôm, hun, nắm tay... mặc dù vẫn biết rất rõ là mẹ thương mình lắm. Nhớ có lần đi chợ với mẹ bị lạc, nếu vừa đi vừa nắm tay hay nắm áo mẹ, chắc là không lạc, nhưng nói chung hồi đó mình không có nhiều khái niệm về mấy vụ tiếp xúc như vậy.

Tới cái tuổi có người iu. Tự nhiên cảm thấy một cái nắm tay có ý nghĩa thế nào. Lúc đi chợ mình bắt đầu nghĩ tới chuyện nắm tay mẹ. Lúc nằm ngủ bắt đầu nghĩ tới chuyện ôm mẹ. Nghĩ tới thôi, chứ làm thì thấy thiệt khó khăn, có bữa mình nằm bên cạnh mẹ cả buổi tối nghĩ có nên thò tay qua ôm mẹ không, rồi cuối cùng kết luận "thôi ngủ, trời nóng quá sợ mẹ không thích".

Qua Hàn. Đầu tiên rất shock trước cảnh mấy cô cậu đi bộ ngoài đường hoặc đứng ở bến xe mà ôm nhau chặt cứng, rồi kiss (lên má thôi) ngay trước mắt bàn dân thiên hạ. Vậy mà riết cũng quen. Mẹ qua Hàn chơi, đi subway, lúc xuống ga mẹ kể "hồi nãy có hai đứa nhỏ đóng phim trên subway ghê lắm!". Mình hỏi "Ghê là sao mẹ, tụi nó kiss nhau hả?". Mẹ nói "không, nhưng tụi nó ôm nhau". Mình với gấu cười he he thì thầm, mẹ mà thấy hai đứa mình "đóng phim" trên subway như mọi lần thì không biết sẽ nói sao.

Sống cũng đã nửa đời, lần đầu tiên mình thấy không ngượng ngùng (thiệt ra cũng có, nhưng vẫn có thể vượt qua được) khi nắm tay mẹ, ôm mẹ, hun mẹ. Thấy thiệt hạnh phúc.

=================================

Hôm bữa đi subway, tự nhiên nghĩ ra cái trò nhắm mắt lại coi nếu không nhìn thấy đường thì sẽ cảm thấy sao khi đi subway.

Nhắm một hồi, hiểu ra tại sao khi đến ga người ta thông báo bằng loa "Đã tới ga xxx, cửa ra bên tay phải, có khoảng cách nhỏ giữa sân ga với sàn tàu, xin cẩn thận lúc lên xuống". Khi mà không thấy gì hết, nghĩ tới chuyện bước chân từ tàu lên một cái sân ga mà mình không thấy được, không biết nó cách bao xa, tự nhiên cũng thấy sợ hãi.

Rồi lại nhớ tới bà nội. Bà nội hồi xưa khắc nghiệt với mẹ, không thương mấy đứa cháu gái. Mình và nhỏ em đều sợ bà nội. Bà bị lòa mắt vì bệnh tiểu đường, làm gì cũng sờ soạng hoặc nhờ ông nội giúp. Sau bà già và yếu đi, tính tình cũng hiền hơn trước, lúc tụi mình tới thăm bà, bà hay rờ đầu rờ mặt để coi giờ mình ra sao rồi. Bà cũng hay nhắc chuyện hồi xưa nhỏ em mình nắm tay dẫn bà đi khám bệnh, kỷ niệm đẹp đẽ giữa bà cháu cũng chỉ có một lần duy nhất đó thôi.

Nhắm mắt đứng trong subway, tự nhiên thấy thương bà nội. Khi người ta không thấy gì hết, thì tất cả những ấm áp còn lại đều đến từ tiếp xúc như nắm tay, chạm vào, ôm, ... Mà tụi mình hồi xưa sợ bà, toàn thấy bà là né.

Tự nhủ mai mốt mình có con, sẽ ôm nó nhiều nhiều, và sẽ dạy nó ôm bà nội với bà ngoại, hun bà, nói với bà "con thương bà lắm".

Hoặc không cần nói cũng được.

Tương lai

Đôi khi tương lai là một quả bóng bay
nhiều màu sắc
bay lên cao mãi
mang theo ước mơ
tay không còn với được

Đôi khi tương lai là bốn mùa
ta nhìn bốn mùa đi qua
biết sau nắng là mưa
biết sau cỏ hoa là héo tàn
và sau héo tàn lại là mùa hoa cỏ mới
biết tương lai luôn thay đổi
và cũng biết không có điều gì vĩnh hằng

Đôi khi tương lai là một chiếc thuyền
khi ta bước lên
không biết bên kia bờ là thảo nguyên hay hoang mạc

Đôi khi tương lai là bãi cát
ta viết lên những điều mình ước ao
để rồi sóng vùi lấp mất
những dấu chân để lại đằng sau rồi gió bôi xóa hết
nhưng ta vẫn đi

Vẫn chẳng biết được tương lai là gì
ta bước lên thuyền
ta đi trên cát
ta đuổi theo quả bóng tay
ta mỉm cười với bốn mùa trôi qua trước mắt
vẫn nắm chặt tay người ...

Chuyện Trương Chi

Mình với gấu hay tán nhảm, kiểu như vầy nè:

Dzịt: (hát hay hét không biết) "... đàn đêm thâu, trách ai khinh nghèo quên nhau..."

Gấu: toàn đổ oan không hè. Mị Nương đâu có chê Trương Chi nghèo đâu!

Dzịt: ờ người ta chê xấu chứ bộ. Nghèo còn có thể tha thứ, xấu thì never!!

Gấu: đồ háo sắc :P

Dzịt: ờ ai chả háo sắc. Ông Trương Chi còn háo sắc hơn, dzô gặp Mị Nương có chút đã tương tư tùm lum. Tự mình ăn dưa bở còn trách ai.

Gấu: ai bảo Mị Nương bán dưa bở :P

Dzịt: Mị Nương kiu tới gặp chứ đâu có nói gả cho Trương Chi đâu mà bán dưa bở. Con gái mừ, đứng xa xa nghe nhạc thì khoái, tới lúc gặp mặt vỡ mộng là chiện bình thường :-"

Gấu: dzậy là Trương Chi tự ăn dưa bở hả? @_@

Dzịt: chớ còn gì nữa :> Người ta mới kiu tới thôi đã tưởng này tưởng nọ chi rồi thất dzọng hông biết.

Gấu: Ờ có khi ảnh cố ý thổi sáo kua Mị Nương, mà cuối cùng failed nên mới thất dzọng đây >:P

Hai đứa: =))

Heaven, Earth and Hell

Heaven: holidays at home, with a PC and Internet

Earth: holidays at home, without a PC

Hell: holidays at home, with a PC and NO Internet