Gió

Hôm nay gió nhiều quá. Gió gào rít quanh nhà, làm mình nhớ khoảng thời gian ở Kyunghee, ngồi trong căn phòng trên tầng năm chung cư, nghe gió hú bên ngoài cửa sổ. Lúc đó hay nhớ đến truyện Đồi gió hú, nghĩ tới cảnh bàn tay xuất hiện trên cửa sổ thì thấy sợ sợ, lại nghĩ tới chuyện tình cảm của hai nhân vật chính thì thấy hay hay.

Trời nhiều mây đen, bay vùn vụt. Thoáng cái âm u như sắp mưa tới nơi, thoáng cái bị gió thổi qua mất, lại ánh xuống một mảng nắng ấm rực.

Hồi xưa mình thích gió. Những buổi đạp xe ở trường về, tới đầu cầu Kinh. Cây cầu đó dốc nhất trong những cây cầu mình từng đạp xe qua, mỗi lần rướn được lên tới đỉnh cầu là ngất ngư, nhưng ngay sau đó là gió ập tới, xóa hết nắng nóng và làm mát rượi cái lưng đầy mồ hôi của mình. Sau đó mình thả dốc không phanh xuống tận chợ. Sao hồi đó thả dốc cao tít, đường thì đầy xe, mà chả thấy sợ tí nào.

Giờ thì lúc nào cũng sợ. Sợ thả dốc. Sợ gió. Gió thốc lạnh ngắt làm mình rùng mình khi đi ra đường.

Thỉnh thoảng mình nhớ nhớ tiếc tiếc mình hồi xưa, chẳng sợ gì, chẳng ngại gì. Mưa thì không thèm mặc áo mưa, gió thì hí hửng đưa mặt ra đón. Người ta không thể sống qua hai lần tuổi mười tám hai mươi.

Mà như vậy có nghĩa là mình phải sống những ngày hiện tại cho thật tốt, vì người ta cũng không thể sống qua hai lần tuổi ba mươi.

Nhật ký mèo con - 17 tuần

Dạo này mèo con bị bỏ bê quá. Hồi xưa ở một mình, mẹ buồn nên nói chuyện với mèo con suốt. Giờ lại suốt ngày nói chuyện với ba, mèo con không được nhắc gì tới, lâu lâu mới được xoa xoa cho vài cái.

Mèo con im re, không đạp không máy gì cả, và to ù. Ai cũng nói sao mới 4 tháng mà thấy rõ bụng ghê. Mình cười he he, tại chị ăn nhiều mà. Mà mình ăn nhiều thiệt, tối nào cũng ních tới nổi no ú đi không nổi. Nhưng lúc đi khám thì phát hiện ra mình có 45kg - hầu như không tăng cân được bao nhiêu - và huyết áp thì thấp. Bác sĩ bảo ráng ăn nhiều vào (-_-!!)

Bên này đi khám không được siêu âm hay nội soi gì cả, thế là không nhìn thấy mèo con ngo ngoe. Mình muốn nhìn thấy mèo con quá chừng. Mình thích cái phòng khám bên Hàn, vô cái là nhìn thấy mèo con, nghe tiếng tim mèo con đập bịch bịch, nhìn cái đầu tròn tròn, cái tay cái chân nhỏ xíu, nghe cô bác sĩ nói "nhịp tim rất tốt, xương sống tốt, em bé phát triển hoàn hảo" cảm giác không còn gì sung sướng hơn.

Thôi kệ, cứ tin tưởng là mình cảm thấy khỏe mạnh bình thường, thì mèo con cũng khỏe.

Hạnh phúc

Hạnh phúc cứ đầy lên theo thời gian.

Bạn hỏi, có còn tiếc Hàn quốc không. Mình trả lời đã không thấy tiếc một chút nào hết khi vừa đặt chân đến Úc. Mặc dù mất công việc làm đãi ngộ rất tốt và một tương lai sự nghiệp có vẻ hứa hẹn. Mặc dù biết sẽ khó khăn hơn, sẽ tốn kém nhiều. Mặc dù biết sau này có khi mình xuống cấp thành bà nội trợ hoặc code dạo. Nhưng hiện tại thì vẫn thấy sung sướng vô cùng vô tận, ngay từ khi ôm chặt gấu ở sân bay.

Tự nhiên mình thành giống bà nội trợ chính hiệu, sáng thức dậy nấu đồ ăn sáng, chuẩn bị cơm hộp cho gấu mang theo. Chiều canh me sao cho thức ăn vừa chín cũng là lúc gấu về tới nhà bấm chuông binh boong. Mình ngạc nhiên sao mà mẹ mình với mẹ chồng mình than ở nhà buồn, mình chả thấy buồn tí xíu nào cả. Mình hạnh phúc thấy gấu ăn ngon. Mình hạnh phúc khi được tám chuyện với gấu, ôm tay gấu, nhổ tóc bạc cho gấu và những chuyện linh tinh khác. Mình hạnh phúc được làm nũng và được tỏ ra yếu đuối ngốc nghếch.

Mình còn hạnh phúc vì được lười biếng. He he, mình tự bào chữa cho bản thân là mình đã làm việc nhiều một thời gian dài, giờ nên nghỉ ngơi một chút. Nhưng mà cái "một chút" đó kéo dài tới mấy tuần, mình cũng tự biết là mình đang lười biếng. Phải làm việc thôi :P

Ừ làm việc thôi. Việc mặc dù kiếm được rất ít so với hồi trước, nhưng mà cũng giúp được cho gấu. Tối hôm qua mình xót cả ruột khi thấy gấu ngồi làm đến gần 2g sáng. Nên giờ mình ngồi làm việc, cũng thấy hạnh phúc.

Happy waiting mode

Lại cái truyện manga hôm bữa mình nói. Trong truyện có một cô bé rất khoái chờ đợi.

Mình vốn ghét chờ đợi. Hông tin cứ cho mình leo cây cỡ mười phút, xong dòm mặt là biết liền mình ghét cỡ nào. Lúc đọc truyện thấy cô bé nói "không sao đâu, tui thích chờ", xong ngay lập tức enter happy waiting mode, mình thấy hay hay.

25 tháng 1, bay sang Úc với gấu. Mọi chuyện bình thường tới lúc máy bay chuẩn bị cất cánh. Mọi người nghe hướng dẫn an toàn, thắt seatbelt, ngồi thẳng lưng, máy bay bắt đầu chạy u u ra đường bay, thì có thông báo "sorry quý khách, vì có error message nên tụi tui phải cho máy bay về lại gate để check, mong quý khách chờ khoảng nửa tiếng".

Chờ thì chờ. Mình nhớ lại cô bé trong truyện, bắt đầu tìm cách vô happy waiting mode bằng cách lôi báo ra đọc.

Nửa tiếng sau, có thông báo "Các kỹ sư đã xác định được chỗ trục trặc và đang sửa chữa, xin quý khách vui lòng đợi 30 phút nữa".

Mình lau mặt bằng khăn nóng, uống nước cam họ mang đến, và bắt đầu chuyển sang nghiên cứu duty-free catalog.

Nửa tiếng sau, "Các kỹ sư đã sửa xong lỗi hồi nãy, tuy nhiên trong quá trình test họ phát hiện ra một trục trặc khác".

Mình hỏi cô tiếp viên chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình lỡ chuyến bay connect đến Melb. Họ cam đoan sẽ có người giải quyết chuyển mình qua chuyến khác nếu cần. Thế là mình ngả lưng ghế, bắt đầu coi phim Megamind.

Nửa tiếng sau, phi công thông báo component cần thay thế đang trên đường vận chuyển từ nhà máy tới sân bay. Phim đang hay.

Một tiếng nữa, tiếp viên phục vụ thức ăn. Món bò khá ngon mặc dù mình không ăn được khoai tây. Mình ăn, uống, quẹt mỏ, rồi coi tiếp Megamind.

Xong Megamind, rất phê. Được phát một cái muffin để ăn vặt. Theo thông báo thì component đã vận chuyển tới nơi và chuẩn bị được lắp ráp. 3 cái ghế cùng hàng mình đều trống, nên dĩ nhiên mình dựng hết tay ghế lên và nằm dài ra ngủ.

Đang ngủ ngon lành thì có thông báo mới, hành khách sẽ được trả lại lên terminal để lát nữa tắt hệ thống điều hòa trong lúc sửa chữa. Dòm đồng hồ, hóa ra đã ngồi trên máy bay được 5 tiếng. Mình lưu luyến giã từ hàng ghế êm ái, trở lại lên terminal.

Mỗi người được phát một thẻ transit để lát nữa có thể board lại, và một phiếu ăn 12K won. Họ hẹn 1h sau quay lại. Mình chui vô cái lounge họ hướng dẫn để ngồi nghỉ, lên net báo cáo tình hình với gấu, chat chit với chị mèo. Xong mình quyết định đi xài cái phiếu ăn, mặc dù vẫn còn no no. Phát hiện ra foot court có bán phở. Một phiếu ăn đổi được tô phở cộng thêm cái bánh chocolate.

Ăn xong phở, mình vác bụng lặc lè quay lại gate. Bà con Hàn đang tập trung quanh bàn information, có vẻ nổi giận. Thông báo kế tiếp, vì thời tiết quá lạnh nên việc lắp đặt component gặp khó khăn, bà con chịu khó đợi 30 phút nữa. Mình lôi laptop ra vô net tiếp.

Có một cô người Hàn sống bên Úc cũng đi qua Melb giống mình. Hai đứa ngồi tám tít chuyện cuộc sống bên Úc và Hàn. Cổ nói tui ghét chờ đợi.

Mình nói ừ, hồi xưa tui cũng ghét. May mà cách đây ít bữa, tui đọc truyện kia có một nhân vật rất enjoy waiting.

======================================

Cũng phải báo cáo nốt là cuối cùng mình đến được Melb sau giờ dự kiến 11 tiếng. Thời gian delay đủ để mình enjoy thêm một cái bánh mì kẹp thịt, một free meal voucher ở sân bay Sing, một vòng shoping, một chầu massage chân bằng máy miễn phí.

Manga

Mê phim hoạt hình thì không nói làm gì. Mê truyện tranh thì cũng không nói làm gì nốt, vì có nhiều truyện tranh cả người lớn cũng thích, như Lucky Luke chẳng hạn. Nhưng mình còn khoái đọc manga nữa. Mà món này thì rất là hổ lốn, tốt có, xấu có, hay có, dở có.

Mới đọc xong một manga Nhật mà mình khá thích. Có nhiều idea đáng nhớ.

- Cái tự mình cố gắng để có được sẽ mang lại nhiều niềm vui hơn là được người khác mang cho (vụ này mình vô cùng thấm thía nhá, đã có nhiều lần chán bỏ ngang xương một việc mình thích chỉ vì có người khác nhảy vô làm giúp).

- Lâu lâu người ta sẽ gặp chuyện bực mình, giống như đi trên đường bằng phẳng tự nhiên lọt hố. Nhưng thường người ta bực mình vì cái hố, và quên mất là cả con đường trước đó họ đã rất thoải mái.
Nói cách khác, những thứ làm mình dễ chịu thì đầy chung quanh và dễ bị quên mất, còn thứ làm mình khó chịu thì nổi bật và hay được chú ý. Trong khi tỉ lệ giữa chúng nó là N >> M.

- Những hạnh phúc hiện tại có thể sẽ mất đi trong tương lai. Thay vì lo lắng, cố gắng tận hưởng ngày hôm nay càng nhiều càng tốt.

- Không nên nói "Hồi đó thật vui". Nên nói "Hồi đó cũng thật vui"

- Khi tham gia chạy marathon, có 2 cách chạy. Hoặc là chạy thật nhanh để về đích đầu tiên. Hoặc là chạy thật chậm, ngắm hoa ngắm cỏ, chào người này người khác, enjoy tất cả những thứ trên đường. Chọn cách nào cũng được, miễn là khi về tới đích mình thấy vui vẻ.

Còn nhiều cái khác nữa làm mình thích bộ manga này. Những nhân vật trong đó biết tận hưởng cuộc sống.

Những chuyện bực mình

Mấy bữa nay có vài chuyện bực mình.

Bực thằng em mình. Bực tới nỗi đầu muốn nổ tung ra, tới nỗi muốn sút cho nó một cái muốn văng tới đâu thì văng. Mình than thở ầm ĩ với gấu, xong thấy thằng em online, thế là gọi nó.

Sau đó thì xảy ra một màn rất là bi hài kịch. Nghĩa là một bên mình ngọt ngào như từ mẫu an ủi thằng em, một bên quay qua khóc lóc với gấu trời ơi em đang phải an ủi nó nữa nè trời.

Nhưng mà sau khi an ủi nó xong, thì mình gần hết bực.

Mình kết luận với gấu, mai mốt mà nổi điên lên với con cái, chắc là nên đi vô nhà tắm xả nước cho nguội bớt, xong đi ra nhe răng cười nói ngọt với nó.

------------

Chuyện thứ hai thì cũng hổng biết là bực, hay tự ái, hay buồn. Đại khái là do mình ngồi nhận xét, sao người Hàn qua nước mình thì khu phố của họ vẫn sạch đẹp y như bên Hàn, còn khu phố của người Việt bên Úc thì nhìn vẫn lem nhem (theo nguyên văn lời gấu thì nhìn giống mấy khu da đen nghèo trong phim), trong khi thật ra đó là một khu mắc mỏ, và mấy người Việt buôn bán ở khu phố đó so với mấy người Hàn ở VN có khi còn giàu hơn gấp mấy lần.

Em A ngồi cạnh chọt vô, kiu chị nói vậy rồi mai mốt qua đó nhớ đừng sống giống vậy hen, không người ta lại nói cho.

Mình nghe xong không trả lời gì. Vì đó vốn là một câu nói không phải để người ta trả lời.

Xong nghĩ nghĩ một hồi, lúc đi ra thang máy mình nói với em A "hồi nãy em làm chị hơi tự ái tí".

Thiệt ra nếu là người lạ chắc mình bỏ ngoài tai và không cảm thấy gì, rồi quên luôn. Nhưng em A thì mình rất quý, nên mình cảm thấy hơi bực, hoặc là hơi tự ái, hoặc là hơi tổn thương, hoặc là hơi buồn. Nói chung là không vui. Mình không muốn những cảm giác không tốt còn lại hoài. Nên quyết định nói cho em biết là em nói vậy mình không vui. Mình cũng không rõ mình muốn em phản ứng thế nào. Chỉ muốn mình sẽ có gì đó để mất đi cảm giác không vui đó.

Em cười he he, thì em nói vậy thôi ai thích nghĩ gì thì nghĩ.

Đại khái mình thấy, mình cố gắng vô ích.

----------

Lỡ đặt cái title là "Những chuyện bực mình", nên mình đang ráng nhớ coi còn chuyện bực mình nào để kể không.

Nghĩ một hồi không còn gì.

Hóa ra mình khá hạnh phúc :D

Vú sữa




Cứ gần tới tết là thèm vú sữa gần chit.

Mình chọn cái hình vú sữa này làm minh họa, không phải vì thích vú sữa tím hơn vú sữa hột gà, mà do hồi nhỏ mình hay ăn kiểu này. Tách làm đôi, bên trong mọng sữa và cơm, xong lấy muỗng khoét từng chút một. Phải ăn từ từ vì không có nhiều, ăn mau sẽ hết mất. Mặc dù người ta bảo không nên cạo sát vỏ quá, mấy trái vú sữa vẫn hay bị mình cạo sạch bách.

Bé Tuyền kể, hồi đó dẫn Bảo về quê, nhà có cây vú sữa. Ở quê thì ăn vú sữa chỉ lột ra cạp một hai cái, xong quăng xuống ao cho cá ăn. Bảo ta ăn sạch bách, ba bé Tuyền gọi con gái nói nhỏ nhỏ "Con kiu nó ăn in ít thôi, chừa cá ăn với".

Bà con cười he he. Mình hơi quê quê, tại gặp mình chắc cũng y chang vậy. :D

Lười làm chuyện tốt

Tự nhiên nhớ chùm cau. Cau đám cưới chị, xanh bóng, tròn lủm, đẹp hơn nhiều so với cau hồi xưa mình vẫn mua ngoài chợ về cho bà nhai trầu. Xong đám cưới, mình dòm mớ cau, hỏi giờ làm gì với nó đây hở mẹ. Mẹ mèo nói để mẹ coi có ai ăn trầu mẹ cho.

Thời này mà kiếm một bà già ăn trầu giữa cái thành phố hơn 7 triệu người này cũng hiếm như là đi tìm cây trong sa mạc. Vậy mà mẹ cũng kiếm ra được má của một cô nào đó, cho hơn phân nửa mớ cau. Còn một đám những trái cau rời, mẹ nói để coi còn ai không mẹ cho tiếp. Mình nói hay để con ra chợ cho bà bán trầu cau.

Lúc nói câu đó, mình nhớ những lần ra chợ mua trầu cau cho ngoại hồi xa lơ lắc. Bà cụ bán hàng già móm mém, ngồi tỉa cau giữa đám lá trầu, cau nguyên quả, hột cau khô, xác giấy, ... và những thứ linh tinh khác giờ không còn nhớ rõ. Nhìn bà như một chuyện cổ tích xưa. Nhờ hay đi mua trầu cho ngoại, mình hiểu sự khác nhau giữa lá trầu hôi với lá trầu vàng trong ca dao, hiểu thế nào là cau sáu bổ ba bổ mười, trầu têm cánh phượng. Từ hồi về nhà mới, không ở gần cái chợ đó nữa, ngoại răng yếu cũng không còn nhau trầu, tất cả cứ từ từ trôi vào dĩ vãng, thành khói thành mây bay đi.

Mẹ mèo ừ ừ, rồi bỏ mớ cau vô cái bịch nylon để đó cho mình. Nhưng lần nào ra khỏi nhà để đi đâu mình cũng quên, quên túi cau, quên cả việc mình nghĩ sẽ mang lại một niềm vui nho nhỏ gì đó cho bà cụ bán trầu chưa chắc còn hay mất. Đến ngày mình đi cũng không nhớ. Có thể túi cau cuối cùng bị mang đi quăng rác.

Mình luôn như vậy, nghĩ ra những chuyện có vẻ hay ho, nhưng lại lười làm. Như cái lần nghe nói có một xóm ghe nghèo khổ ngay chân cầu Bình Triệu, mình cũng muốn làm gì đó giúp họ. Nhỏ bạn trong lớp nói hay kiu họ làm hàng gia công, dán giấy vàng bạc cho nhà tui. Mình kêu ý hay đó. Rồi ngày tháng trôi, mình cứ chần chừ rồi quên mất lời hứa với cả xóm ghe nghèo và nhỏ bạn nhiệt tình. Còn lại một nỗi day dứt thỉnh thoảng lại cắn cho một nhát.

Để rồi có khi tự nhiên nhớ lại thế này, thấy xấu hổ ghê gớm, vì cái lười của mình đã để cho bao nhiêu chuyện tốt đẹp có thể làm được trôi qua. Lại nhớ cái lần buổi trưa ở nhà với mẹ mèo. Bữa đó đám cưới xong còn khá nhiều trái cây. Mình gọt bưởi, mẹ mèo thấy ông mài dao kéo đi ngang thì gọi vô xách đám dao ra mài. Trong lúc ông ta làm việc, mẹ mèo ngồi trông chừng, tiện thể hỏi chuyện bâng quơ. Mình vừa gọt bưởi vừa nghe ông mài dao kể chuyện gia đình bằng cái giọng chân chất của người lao động đầu tắt mặt tối, tự nhiên mềm lòng. Ngần ngừ một lát, rồi sắp một nửa trái bưởi lột sẵn ra dĩa mang xuống mời, nghĩ chắc không sao đâu, có nửa trái bưởi, chắc mẹ mèo không tiếc. Mẹ mèo thấy mình mang bưởi ra thì cười toe toe, mời nhiệt tình "anh ăn đi cho mát", xong rồi lại đi lòng vòng gom thêm mấy thứ trái cây nữa, tới lúc ông mài dao xong việc đưa ổng xách về cho con. Làm mình thấy xấu hổ vì đã ngại ngần, mà lại thương mẹ mèo thêm một chút.

Thức ăn và gia vị

Hôm qua đọc lại truyện Bá tước Monte Cristo trên vnthuquan.

Truyện đó hồi nhỏ mình đọc đi đọc lại nhiều lần, rất thích. Giờ đọc lại, mới phát hiện có nhiều tình tiết tưởng là luôn nhớ, nhưng đã quên.

Đọc một hồi, muốn kêu lên "Ơ chỗ này thiếu chi tiết!". Một hồi nữa thì nhận ra bản mình đang đọc chỉ là một bản rút gọn của truyện. Người rút gọn làm việc rất tốt, nội dung văn phong đều còn đầy đủ.

Nhưng mà những chi tiết mà mình nhớ rất rõ thì không còn đó nữa. Câu chuyện về thảm kịch tan nhà nát cửa của Haydeé, chuyện tình lãng mạn của tên cướp Luigi Vampa và Teresa, cuộc nói chuyện ngắn ngủi về bánh mì và muối, ... tất cả những chi tiết có vẻ không cần thiết đều bị cắt bỏ.

Mà bao nhiêu năm rồi, cả những tình tiết chính của truyện có cái mình cũng không còn nhớ, nhưng những chi tiết người ta cho là dư thừa đó, mình lại nhớ rất rõ.

Tự nhiên nghĩ, trong một tác phẩm văn học, hóa ra cái làm cho tác phẩm đó được người đọc nhớ rất lâu không phải là tình tiết hay là ý nghĩa nhân văn gì ráo, mà là những chi tiết nhỏ mà tác giả đã chú công chăm chút.

Giống như khi ăn món ăn, nguyên liệu dĩ nhiên quan trọng, nhưng gia vị nêm nếm vẫn là cái quan trọng nhất.

Tuyết mùa đông

Mùa đông này mình sợ tuyết, vì sợ té. Nhưng hôm nay, khi nhìn xuống cái sân phủ đầy tuyết trắng và chợt nghĩ có thể đó là lần cuối mình thấy tuyết ở Hàn, tự nhiên thấy lòng mềm đi vì một xúc động mơ hồ.

Thật ra tuyết chẳng có tội tình gì. Nó trắng và đẹp. Sau khi rơi xuống, tuyết trở nên lầy lội và đen thui thì cũng không phải do lỗi của nó. Ngày tuyết rơi đầu tiên của mùa đông bao giờ cũng làm mọi người háo hức. Mùa đông năm nay cũng vậy. Lúc tuyết bay đầy trời hôm đó, mấy đứa nhỏ trong cty nhảy ùa ra ban công chụp hình. Mình gặp cô Hàn chung cty, cổ hỏi you thích tuyết không? Mình nhìn tuyết bay như một cơn mưa trắng muốt chao đảo bềnh bồng ngoài lớp kính, nói cũng bình thường, nhưng mà nhìn thấy tuyết đầu mùa thì thích lắm. Cổ nói ừa, người Hàn cũng vậy, ai cũng nôn nao trong ngày tuyết rơi đầu tiên, dù đó có là mùa đông thứ mấy trong đời người đi nữa.

Hồi nhỏ mình đọc truyện, xem ảnh, một trong những thứ hay làm mình mơ mộng là đắp người tuyết. Mình hay nghĩ nếu là mình đắp một người tuyết, thì sẽ lấy cái gì để làm mũi, cái gì làm tay, cái gì làm mắt. Mình luôn nghĩ người tuyết mà mình đắp sẽ rất đẹp, có đủ cúc áo, nón và khăn choàng, có cả một cái chổi. Sang bên này, cũng có một hai lần cùng bạn bè đắp người tuyết, nhưng rất sơ sài, chỉ đặt hai cục tuyết lên nhau rồi thêm mắt mũi. Giờ nghĩ lại, mình hiểu ra đó không phải sự khác nhau giữa tưởng tượng và thực tế, mà là sự khác nhau giữa cái của mình và không phải của mình. Người ta chỉ chăm chút người tuyết đắp trong vườn nhà. Không ai chăm chút một người tuyết đắp giữa bãi tuyết công cộng trong một chuyến đi chơi, biết rằng ngay sau phút ngẫu hứng đó mình sẽ về và không còn liên hệ gì đến nó nữa.

Mỗi lần nhìn tuyết rơi là một lần nhớ mẹ mèo. Nghe nói ở Melb không có tuyết, chỉ có ở những vùng núi cao của Úc. Nhưng mình vẫn chắc là đây không phải là lần cuối cùng mình nhìn thấy tuyết. Chắc chắn rồi mình sẽ đi đến vùng có tuyết một lần nữa, không phải vì nhớ thương tuyết gì đâu, mà là để mẹ mèo nhìn thấy tuyết, chạm tay vào tuyết một lần. Để mẹ mèo không phải tiếc nuối gì trong đời. Để mình cũng không phải tiếc nuối gì trong đời.

Nhật ký mèo con - 11 tuần

3 tuần rồi không đi khám, chẳng biết mèo con giờ hình dáng thế nào rồi.

25/1 sẽ đi khỏi Hàn. Chấm dứt đúng 6 năm 11 tháng sống ở cái đất nước nửa quen nửa lạ này. Nói quen là do ở lâu quá nên quen luôn cái không khí lúc nào cũng có vẻ tất bật, quen mấy cái siêu thị mở cửa 24/7, quen bước ra đường là đầy ắp quán xá ăn nhậu đến 4g sáng, quen bốn mùa xuân hạ thu đông, quen luôn những khuôn mặt vui vẻ thân thiện. Còn nói lạ, là vẫn không sao ăn quen đồ ăn Hàn. Mèo con thì khỏi nói, mèo con ghét đồ ăn Hàn ra mặt, cứ mẹ ăn vào là phản đối. Từ hồi có mèo con, mình thấy hai bữa ăn canteen không khác gì nhai rơm.

Vậy là hai mẹ con trải qua gần một mùa đông của Hàn. Lạnh và sợ. Lần đầu tiên mình có cảm giác sợ mùa đông. Hồi trước cùng lắm mấy ngày lạnh chỉ hơi ngán ngán tí. Giờ thì sợ đủ thứ. Sợ bị cảm lạnh, vì nếu cảm lạnh sẽ không dám uống thuốc, mà lại lo virus tấn công mèo con. Sợ bị trượt té, mà mùa đông này tự nhiên tuyết quá trời tuyết. Sợ nhất là một bữa tối về nhà, thấy khói mịt mù, hóa ra là để quên nồi canh trên bếp điện, nó đun từ sáng tới tối thì thành than luôn, may không cháy nhà. Mình đứng hít khói trong nhà được một lát thì nhớ báo nói mấy thứ đồ ăn mà bị cháy thành than thì có nhiều chất gây ung thư, sợ mèo con bị ảnh hưởng, thế là hoảng lên, chạy ra hành lang. Ra hành lang thì lạnh. 11g tối, chả biết đi đâu. Đang rối trí, mém nữa thì gọi điện lung tung xin ngủ nhờ thì nhớ ra cái phòng bên cạnh mình còn trống, họ lại không khóa cửa. Thế là rón rén vào quét dọn, mang gối mền qua ngủ. Còn cái phòng của mình sau khi suy nghĩ mình quyết định mở cửa chính cửa sổ toang hoác suốt đêm cho bớt khói. May các chú Hàn ăn ở rất thành thật, nên hôm sau mò về vẫn không bị mất gì. Chỉ có cái mùi khói vẫn còn lưu luyến tới bây giờ vẫn chưa tan hết.

Người Hàn dễ thương

Gấu mèo nói, dân Úc người giàu thì vui vẻ thân thiện, người nghèo thì lạnh lùng cáu bẳn, chắc do stress. Bên Hàn thì ngược lại, người nghèo thì thân thiện, người giàu lại hơi chảnh chảnh.

Mà phải công nhận, mai mốt đi đâu chắc nhớ nước Hàn. Nhớ mấy người bán hàng lúc nào cũng cười toe toe, lịch sự tới nỗi không cách nào lịch sự hơn được nữa. Đi đâu cũng được phục vụ chu đáo. Mình đi vô ngân hàng làm cái thẻ Gaunmom, một dạng chế độ y tế support mấy bà bầu. Là đi xin đàng hoàng, tại cái đó free. Nếu ở VN thì chắc mệt. Bên này, vô tới nơi họ cúi rạp người chào, hướng dẫn lịch sự tử tế vô cùng, rất có cảm giác thượng đế.

Người Hàn còn dễ thương ở chỗ họ cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của họ, không lừa lọc, không gạt gẫm, không giả tạo. Bên này ít thấy trộm cắp, thiệt ra mấy vụ trộm cắp toàn mình thấy trên phim Hàn, chứ ngoài đời thì chưa hề. Có bữa cái phòng bị khói mù, mình mở cửa sáng đêm, chun qua phòng bên cạnh ngủ ngon lành. Nếu mà ở VN, sáng về chắc không còn tí đồ đạc. Có bữa mình ghé tiệm mua sinh tố, có anh Tây mua nước xong đưa tiền bo, cô bán hàng đỏ bừng mặt trả lại, dòm dễ thương.

Gấu nói, nước họ tiến bộ là phải. Ai cũng ráng tử tế dễ thương, thì xã hội trật tự văn minh là đúng thôi.

Nhật ký mèo con - 7 tuần rưỡi

Tính hỏng viết vì ... mắc cỡ. Hé hé, tự nhiên ba cái chuyện bầu bì, đâu có gì để khoe.

Nhưng mà con mèo con bảo mẹ viết đi mẹ, để mai mốt con đọc lại. Ừ thì viết.

Bắt đầu là một ngày đẹp trời tự nhiên ngồi tính ra thấy mình trễ hết mấy bữa. He he, lúc không để ý thì thấy cũng bình thường, để ý rồi tự nhiên thấy mình coi bộ khác khác à hen. Mình thỉnh thoảng chóng mặt nè (đâu khoảng 2 giây !!), mình thỉnh thoảng ớn cơm nè (sau khi ăn no tới tận cổ !!).

Tính chờ 2 tuần, ai dè mới một tuần thì hết chờ nổi. Tại lúc đó đang rất muốn sang Úc với gấu, mà lỡ gật đầu đồng ý với ông sếp là sẽ ở lại làm rồi, nên giờ muốn đi chỉ có thể vì một lý do duy nhất: tui có baby. Nên suốt ngày dụ dỗ con mèo con nằm đâu đó: mèo con ơi, ráng ...có mặt đi nha, để mẹ qua với ba.

Tới lúc thử, thấy nó ra hai vạch thiệt, có một đứa dòm vào gương cười một cách vô cùng ngốc nghếch "mèo con! mèo con! a ha! mèo con!"

Phản ứng của mọi người khi nghe mình báo tin là : "oops! thiệt hả?"

Mà không biết thì thôi đi, biết rồi là bắt đầu thấy mình có vẻ nghén ngót thật sự. Bắt đầu ớn đủ thứ mùi, đỉnh điểm là một bữa uống sữa xong mà cái mùi sữa làm mình tưởng tượng ra mùi cá chết. Bắt đầu ớn đồ ăn, đỉnh điểm là một bữa cơm có nguyên cái đùi gà hun khói, cả đám khoái chí gặm gạp, còn mình bỏ gần hết, đi lấy nước uống. Lúc trả khay cơm, cái ông mập mập đứng nhận khay la lên cái gì đó, mình tưởng ổng chửi mình vụ bỏ mứa đồ ăn, vội vã bỏ chạy. Chạy được mấy bước mới hiểu ra ổng la mình cái tội bỏ quên ly nước trong khay cơm.

Ở nhà dặn dò đủ thứ "Nhớ đừng ăn đậu phọng nghen con!" (vì vậy mà mình không dám ăn cục chocolate hạt dẻ của Chung, ai biết tụi nó họ hàng với nhau kiểu nào), "Nhớ đừng ăn rau ngót nghen con!" (mình trả lời "bên đây làm gì có rau ngót mà ăn mẹ ơi!"), "Nhớ đừng ăn rau răm nghen con!" (thôi rồi, bibi các món gỏi), "Nhớ đừng cúi người nghen con!" (rùi làm sao con mang giày đây mẹ?), "Nhớ đừng đưa tay cao nghen con!" (tính ra một ngày mình mở - đóng cửa sổ vài lần, lấy khăn lấy áo từ trên móc vài lần, móc cái vòi hoa sen lên xuống vài lần, chưa kể lâu lâu vươn vai, tất cả đều giơ tay quá đầu, nhón chân một tí, có tính là giơ tay cao hông ta???)

Đại khái là lâu lâu mình cũng tự tô vẽ cho mình một hoàn cảnh rất chi là bi kịch: bụng mang dạ chửa, ở một mình không ai chăm sóc, phải đi làm đến tận 9-10g tối, ăn đồ ăn Hàn không nuốt nổi, về nhà leo một cái dốc với 5 tầng lầu, chui vô một căn nhà ngộp mùi, ôm bụng đói đi ngủ... Đủ thê thảm thiết để mè nheo với con mèo con.

Nhưng mà mình có thể hình dung ra con mèo con dài 2cm, trong suốt như một con sứa nhỏ, tim đập bịch bịch, nằm co mình cười khì "mẹ chỉ giỏi than thở!"

Mà thiệt ra là dzầy. Sáng ra bé Tuyền với Bảo chạy xe qua tận đầu ngõ đón đi làm. Vô tới cty uống sữa có sẵn trong tủ, xong ngồi vừa làm vừa chơi. Cơm trưa cơm chiều có sẵn (giờ cũng bắt đầu ăn ngon miệng lại được rồi). Tối lẽ ra mình có thể về sớm, tại mình muốn chờ ông Trúc về để quá giang thôi. Về chơi bời chat chit rồi nằm khì ra ngủ, thế là hết một ngày.

Tính ra cũng sướng ha!

Thèm rau muống

Hôm nay đọc báo, thấy hình dĩa rau muống xào tỏi, tự nhiên lại thèm rau muống. Nhớ hồi mình về VN cách đây một tháng, suốt một tháng đó mình không ăn dĩa rau muống xào nào hết.

Ở bên này mà mua được bó rau muống thì mừng ghê lắm. Xào lên được một dĩa, ăn loáng cái hết. Nhớ hồi xưa mình với bé Hạnh rủ nhau trồng rau muống ở dọc đồi sau KTX. Thu hoặc được một nắm nhỏ, hai đứa bàn nhau xem nên luộc hay xào. Bé Hạnh thì muốn uống nước rau muống luộc vắt chanh. Mình thì muốn ăn rau xào. Cuối cùng thống nhất đầu tiên sẽ luộc, xong lấy rau ra xào, nước thì vắt chanh. Cả hai cùng khoái chí.

Về VN, cả tháng mẹ đi chợ không mua rau muống, mình cũng không để ý, tại nhiều thứ ngon lành quá. Nhưng lý do thực sự là mẹ không dám mua. Rau muống VN ai biết trồng ở đâu, kiểu gì. Trồng ở mấy cái kênh ngòi đen kịt? Hay là trồng ruộng xong bón loại thuốc gì đó mà 1 ngày dài thêm 10cm?

Người đi xa thèm rau cũng phải, nhưng ở VN, có khi người ta bán rau đầy chợ, mà vẫn phải nhịn thèm.

Tác dụng của báo chí

Quay lại làm việc sau một tháng ăn chơi thiệt khó. Nên mình đâm ra lười biếng, tranh thủ giờ làm ngồi tám ba cái chuyện linh tinh.

Chuyện linh tinh là chuyện cái Đại sứ quán Việt Nam ở Hàn. Cái DSQ này cho mình ăn quả đắng một lần rồi. Lần đó đi xin chứng cái giấy ủy quyền để gửi về VN cho người nhà làm lý lịch tư pháp giùm. Giải thích, năn nỉ, kể cả mò ra tiệm net in trang web của Sở Tư pháp VN về quy định muốn làm lltp từ nước ngoài thì cần làm giấy ủy quyền mang tới DSQ chứng thế nào, mang cho họ coi, cái thằng cha mặt choắt khoác complê kiểu cán bộ thời bao cấp đứng sau quầy vẫn ré lên bằng cái giọng Bắc chói lói "Thông tin trên đó không có giá trị, luật là gì, luật là những điều những người như tôi nói đây này (?!?)".

Mình hỏi, giờ hổng chứng cho tui, hổng lẽ tui phải bay về VN làm LLTP. Chả nói "thì phải về chứ sao!" %&*^%*(%^&*^*&(*

Bữa đó đi về, đang đi thang máy ở ga subway, nhìn cái ông phía trước cũng mặc bộ complê giống vậy, tướng cũng giống vậy, mình suy nghĩ nếu đúng là thằng chả mình có nên đẩy cái cho té dập mặt bõ ghét không.

Gần đây bé Tuyền đang băn khoăn không biết nên về VN làm lại passport hay là làm bên này. Về VN được cái rẻ, nhưng ngay dịp Tết, cũng hổng biết mấy đồng chí tính nghỉ Tết bao nhiêu ngày, có khi xui xui không kịp có passport mà sang lại. Làm bên này thì tiện, chỉ cần một ngày là xong, nhưng một ngày đó bao gồm: phải xin nghỉ một bữa, mò lên cái DSQ đông đúc lộn xộn như chuồng heo, xếp hàng dài cổ trong lúc các chú các cô ăn ngủ và tám vặt chưa thèm mở cửa làm việc, chịu đựng những lời mắng chửi ngẫu nhiên hoặc bắt bẻ vô cớ, đóng một khoản tiền phí cao một cách vô lý (bên VN 200K VND, bên này cũng 200K won, nhưng đồng won tỉ giá gấp 17 lần đồng VN), mà cũng không có biên lai thu tiền chi cả.

Chưa kịp quyết định thì nghe tin vui: có một tờ báo mạng đăng một bài tố cáo tình hình làm ăn quan liêu tắc trách của DSQ Hàn. Bà con gửi bài tố cáo rất dữ. Đồng chí phóng viên kể cũng có can đảm, dám trích dẫn một số những lời tố cáo, cuối bài còn vô cùng dũng cảm thêm vào một câu nhận xét cá nhân theo kiểu giơ cao vuốt khẽ "DSQ VN ở Hàn hơi bị thiếu tình người"

Sau bài đó là một tin vui khác, không official như cái bài báo kia (thiệt ra mấy tờ báo mạng không biết là có official không, nhưng ít ra cũng nhiều người công nhận). Mấy người bạn ở trường gửi link thông báo phí làm passport ở DSQ giảm từ 200K won xuống 70K won. Oh yeah yeah. Quả là sức mạnh của báo chí !!!

Ai cũng chúc mừng bé Tuyền kỳ này may mắn. Ít bữa sau, mình hỏi bé Tuyền "em làm passport chưa?"

Bé Tuyền nói "Không em tính về VN làm"

Mình ngạc nhiên "Ủa sao em không làm bên này cho tiện, chắc giờ dễ hơn rồi mà?"

"He he, hỏng có đâu chị. Mấy anh chị dưới trường kể đi làm passport cũng vẫn y như vậy, vẫn phải đóng 200K won, vẫn bị làm khó dễ. Có anh chị đó đi làm khai sinh cho con, đòi cái biên lai thu tiền để còn có bằng chứng, thế là họ bắt về mang con lên ... cho có bằng chứng. Mà đứa nhỏ mới sinh có mười mấy ngày, mùa đông lạnh đi tới đi lui, thấy cũng te tua thê thảm. Tụi em về VN làm cho chắc ăn, làm ở đây ai biết bị hành cỡ nào."

Hoa (1) - Hoa phượng




- Mẹ, cây phượng trong sân trường nở đẹp quá! Con muốn hái được một cành.
- Ừm...

Mẹ chẳng hỏi vì sao. Nó chẳng muốn nói vì sao.

Hôm qua, Hương kể "Năm ngoái tớ lỡ miệng nói mình thích hoa phượng, thế là Công leo lên cây hái tặng tớ một cành to. Kết quả Công bị bảo vệ tóm, còn tớ thì vác nguyên cành hoa to, ngại chết được!".

Công hay xuất hiện trong những câu chuyện của Hương kiểu kiểu như nhân vật nam chính lãng mạn của mấy phim Hàn. Nó tròn xoe mắt mỗi lần nghe Hương kể. Chưa từng có ai đối xử với nó như thế. Phải chi...

Nó cười đùa với Hương và Vân. Trong một góc mắt, vẫn nhìn thấy Quyền ở phía xa giữa đám con trai. Nó không đeo kính. Nó không thể nhìn rõ mặt người cách xa hơn 50cm. Nhưng nó luôn nhận ra Quyền trong đám đông, dù xa đến thế nào.

Giờ học, nó luồn tay trong hộc bàn xếp những ngôi sao tí hon bằng giấy bóng. Thi học kỳ xong rồi. Mặc dù cái bóng của thi tốt nghiệp với thi đại học vẫn còn treo lơ lửng, nhưng tụi học trò vẫn tranh thủ giờ rảnh bằng cách tán dóc và ăn vụng, viết lưu bút. Nó thì mơ ước sẽ làm được cái việc mà mười năm sau nó sẽ thấy sến vô cùng, tức là tặng cho người ta một hộp có 99 ngôi sao nhỏ.

Con gái có rất nhiều thứ để mơ mộng. Ví dụ như mơ có người leo lên cây hái cho mình một cành hoa. Thiệt ra thì nó không cần nhiều tới vậy, chỉ cần Quyền lụm đưa nó một cánh hoa, dám nó cũng sẽ mang về ép làm bảo vật.

Hoặc ví dụ như là trong một bữa chia tay nào đó, đưa cho người ta một cái lọ thủy tinh trong veo có 99 ngôi sao lấp lánh, nói "ráng thi tốt hen!".

Nhưng mà cuối cùng nó không đưa tặng. Cũng chả biết là nó sợ Quyền sẽ từ chối, hay sợ Quyền sẽ "cảm ơn nha" một cách thờ ơ. Cũng có thể là do cái bữa cuối cùng đó, học sinh ra về đông quá, lúc chen chúc trong bãi xe nó nhìn thấy bóng Quyền đằng trước nhưng cố mấy cũng không đuổi kịp. Lúc ra khỏi cổng trường, Quyền đã biến mất. Nó lủi thủi đạp xe, bỏ lại sau lưng ngôi trường có hai cây phượng cổ thụ rậm rì ngay cổng, mùa này hoa đỏ cháy lên như lửa.

Những ngày tiếp theo, nó lang thang ôn thi trong trường mẹ. Trường mẹ là trường cấp một, giờ học sinh nghỉ hết cả. Nguyên cái trường chỉ có nó với chú bảo vệ và gió. Làm con ông cháu cha cũng sướng, sáng đạp xe ngang chào chú bảo vệ, xong dựng xe ngay hành lang lớp học, chun vô phòng học trống không, lôi tập ra học bài. Trưa xách xe đi ghé quán bánh bột lọc nó thích, mua một dĩa bánh nhỏ, húp hết 1/4 hũ nước mắm, uống hết bình trà rồi vác cái bụng no ú về học tiếp. Nó tự cách ly mình khỏi đám sách báo ở nhà, khỏi cái ti vi, và nhất là khỏi cái nỗi nhớ vẫn thường hay nhoi nhói mỗi lần nó nhìn cái điện thoại. Có một người hứa gọi, nhưng đã không.

Trường mẹ cũng có cây phượng. Hình như trường nào cũng có. Chả hiểu sao mọi trường học đều phải có cây phượng, hay là để tụi trẻ con nhìn hoa mà biết mùa hè?

Những ngày lang thang đó, những khi sân trường nhiều gió quá và nó thì cảm thấy nỗi cô độc lao xao trong tiếng lá, nó tự làm mình ấm áp hơn bằng cách nhìn ra sân, nơi hoa phượng đã bắt đầu tàn, và nhớ đến một lần mẹ về nhà kể:

- Hôm nay mẹ dạy xong, mẹ kêu chú Long bảo vệ hái giùm mẹ một cành phượng. Tụi nó chọc bà già còn lãng mạn. Mẹ nói hái cho con tui, nó thích hoa phượng. Vậy mà cả đám nó cười quá trời.

Ngã ba



Trong cổ tích hồi nhỏ mình đọc, hay có cái vụ "Hoàng tử ra đi tìm công chúa. Chàng đi đến một ngã ba đường, và phân vân không biết đi đường nào. Có một cụ già bên đường..."

Rồi tiếp theo thì tùy theo style, thông thường thì sau một lúc thử thách, cụ già sẽ chỉ đường tốt cho hoàng tử tốt và đường xấu cho hoàng tử xấu. Ít khi thấy cụ già thiệt ra là một phù thủy độc ác nào đó cố tình chỉ sai đường. Mình nghĩ nếu mình là phù thủy độc ác, mình sẽ canh me ở mấy cái ngã ba. Tới đó rồi, ai cũng bí rì như ai, lúc đó tha hồ mà chỉ cho hoàng tử lọt vô bẫy để mần thịt.

Mình cũng vừa đứng trước ngã ba đường. Phân vân. Suy nghĩ. Hỏi người này người kia. Xong rồi nhắm mắt bước vài bước về một phía mà vẫn còn liên tục suy nghĩ có nên quay lại và chọn con đường kia không.

Vấn đề là cái đường mình đã chọn, nó có vẻ sẽ đi được đến một nơi tốt hơn. Nhưng mà nó cũng xa hơn nữa, đi chả biết bao giờ mới tới. Mình sợ giữa đường mình mỏi, đành quay trở lại và bắt đầu lại từ đầu.

Hôm bữa ngồi nghĩ nghĩ, hay là cứ đi đi đừng suy nghĩ gì nhiều. Lỡ mà có phải quay lại thì coi như mình đã đi du lịch vậy.

Ừ thì du lịch, he he.

Những chuyến đi

Ngày đó, có lần ba nói, con có bao giờ nghĩ theo ngành báo không? Làm nghề báo tha hồ đi đây đi đó.

Mình nói không, con muốn kiếm tiền. Mười tám tuổi, mục tiêu đặt ra cho con đường sau này không hề có một tí bay bổng tuổi trẻ nào. Kết quả của mười tám năm luôn phải tính toán tiền nong trước khi làm một chuyện gì đó.

Nhưng câu nói đó của ba luôn quay lại với mình mỗi lần bạn rủ đi chơi, hoặc mỗi lần đi viết tin viết bài lẻ tẻ. Nó cũng quay lại khi mình ra trường và đi làm, phát hiện ra người đi làm cũng hay có cái gọi là business trip, nhưng thường chỉ dành cho dân marketing hay mấy ông sếp to, hoặc mấy chú làm kỹ thuật giỏi phải đi support khách hàng. Lúc đó, mình ngưỡng mộ mấy người suốt ngày được đi đây đi đó, mặc cho họ bảo chẳng có gì hay đâu, đi hoài mệt lắm.

Mình thích đi. Hồi sinh viên đã từng ước ao có đủ tiền để làm một chuyến đi dài từ Nam ra Bắc, ngủ bờ bụi cũng được, miễn là được đi được nhìn. Nhưng không đủ. Kinh phí khoảng một hai triệu đồng hồi đó là quá lớn đối với một đứa mỗi tháng kiếm được mấy trăm ngàn, dành dụm suốt học kỳ cũng chỉ đủ đóng tiền học.

Hồi đó cũng đã từng lang thang suốt một tháng mùa hè, từ Bến Tre về Củ Chi, lên Cát Tiên, rồi lại xuống Củ Chi. Hoặc cũng đã từng rong ruổi những ngày dài dưới Tây Ninh. Hồi đó, thấy mình như một chiếc lá, nhẹ tênh bay theo chiều gió, không vướng bận gì. Thậm chí thấy mình có thể đi tới cùng trời cuối đất, chỉ cần bên mình có một người.

Rồi cũng đi. Nhưng người bên mình thì ở lại. Chiếc lá ngày càng trở nên nặng nề hơn.

Bây giờ, cách cái tuổi lang bạt kỳ hồ ngày xưa cũng gần chục năm. Trở về nhà sau một chuyến đi, thấy mình mệt mỏi và buồn bã. Buồn vì đi một mình. Buồn vì đã không thể ở bên cạnh gấu trong những ngày nghỉ hiếm hoi. Buồn vì người ta đã không để mình lựa chọn cái mình muốn làm.

Bây giờ, đang phải tự hỏi với mình cái gì là quan trọng hơn. Là ở bên cạnh một người, hay là những hứa hẹn về tương lai. Mình mới ba mươi hai, cũng chưa đến lúc có thể không lo gì hết về tương lai. Nhưng mình đã bắt đầu tiếc những ngày hiện tại.

Mình hỏi gấu thích sống ở đâu nhất, gấu nói ở VN. Mình cũng nghĩ vậy. Hai đứa vẽ ra một tương lai lúc về già, sẽ về VN, mua một cái nhà nhỏ có vườn trái cây, giăng võng nằm đu đưa hóng gió. Nghĩ vậy thôi cũng thấy khoái rồi. Gấu nói, nhưng giờ không đi không được.

Vậy là vẫn còn phải đi. Và vẫn còn phải vừa đi vừa nghĩ, thật ra mình muốn cái gì nhất.

Không phải là muốn cái gì (vì hỏi vậy chắc trả lời cái gì cũng muốn quá), mà là muốn cái gì nhất thôi, mà cũng khó trả lời vậy sao ta?

Ốc sên

mang gánh nặng đi suốt cuộc đời
đi thật chậm
trên cái lưng mềm yếu là ký ức
là nỗi buồn niềm vui
là một mái nhà và những lo toan
là tình yêu và kỷ niệm
là những dằn vặt có lẽ người khác không biết đến
những quy tắc của người và của mình

ai cũng bảo chậm như sên
ừ thì có lẽ ...

Mệt

Mệt thiệt.

Bữa giờ chả hiểu sao bị mất hứng làm việc. Vẫn làm như điên. Nhưng nhìn mặt ông sếp hết cười nổi.

Bình thường thì chắc chả sao. Nhưng gấu sắp về VN, sắp "anh ở đầu sông em cuối sông" nên cũng muốn về sớm tí chơi với gấu. Cuối tuần cũng muốn đi shopping, dọn nhà, nấu ăn chung với nhau.

Cái "sớm tí" của mình là 8g, tức là trễ hơn 2 tiếng so với giờ ghi trong hợp đồng, và bằng giờ công ty thỏa thuận trong mail. Nhưng cuối cùng cũng impossible. Đi về nhà lúc 12g đêm, chỉ kịp dòm mặt nhau cái là lăn ra ngủ. Mà 12g thì cũng là sớm rồi.

Mình không nghĩ, đó là cuộc sống mà mình muốn sống.

======================

Nhiều khi nghĩ thấy mình dở. Có nhiều người làm việc cật lực để đạt được ước mơ của họ. Mình thì sao? Chẳng thấy ước mơ gì, chỉ đơn giản muốn đi làm kiếm ít tiền lương. Thích về sớm và thích nghỉ ngơi, chơi bời.

Như vậy chẳng tốt gì.

Mình có nên thay đổi?

Hỏi vậy thôi, chứ ai bảo là nên thì mình cũng chẳng muốn thay đổi.

======================

Hồi nhỏ, có học một bài thơ vẽ nên cuộc sống hạnh phúc lý tưởng của người dân trong chế độ xã hội chủ nghĩa:

"Bố tan ca đêm
Mẹ vào ca sáng
Bố về trong nắng
Áo thơm mùi dầu
Em ra đầu cầu
Giang tay đón bố"

Giờ nghĩ lại, thấy cứ "Bố tan ca đêm" mà mẹ lại "vào ca sáng" thì là địa ngục chứ thiên đường cái gì!