Cuộc sống vợ chồng không có chỗ cho sự lãng mạn?
Nghe mình hát "Có những niềm riêng làm sao nói hết", Gấu hỏi "biết ông nhạc sĩ sáng tác bài đó trong trường hợp nào không?"
Rồi ổng giải đáp "Trong một bữa mắc ... trên xe mà không xuống được"
Hai đứa cười hé hé.
Riết mình quen, tới nỗi nghe bài hát mà mẹ mèo rất thích "Nhật ký của mẹ", tới câu "Mẹ chợt tỉnh giấc và mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần", mình phán, bà này sinh mổ rùi.
Ặc ặc.
Có khi mình nhớ, hồi nào xa xưa đó, có người từng làm thơ, có người từng tặng hoa, có người từng đợi chờ, lại có người từng muốn mang mình đi tới cuối đất cùng trời, có người khi thấy một cảnh đẹp luôn ước có mình ở đó.
Nhưng mình đã bỏ chạy sạch.
Nên giờ đâu có lý gì ngồi đòi lãng mạn nữa chứ!
Hic hic.
Nỗi buồn, sự tự ti và mùa đông
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, June 20, 2012
/
Comments: (2)
Những nỗi buồn có lẽ do tự ti mà ra. Giống như khi một người nghĩ mình lùn thì tất cả những gì người khác nói liên quan đến chữ lùn, vô tình hay cố ý, đều gây ra một vết thương. Nhưng nếu người đó tin chắc là mình cao, thì dù kẻ khác có đến tận mặt mà hét "Đồ lùn!", anh ta cũng chỉ cười mặc kệ.
Dạo này mình dễ bị tổn thương, có phải do tự ti?
Mình không biết. Mình cũng không biết nếu một người lỡ lùn một chút, thì nên làm gì để tránh tự ti, khi mà người khác cứ hét vào mặt "đồ lùn!".
----------------
Mùa đông tới. Lạnh và lúc nắng lúc mưa. Không buồn. Dạo này mình không buồn vì trời mưa trời nắng. Giờ già rồi, thấy cái chuyện tự ngồi dòm trời mà buồn nó nhảm gì đâu. Vì không cần mình phải tự làm mình buồn, sẽ luôn có người cố gắng làm chuyện đó.
Nên nhiệm vụ của mình, là phải tự mình vui.
Mùa đông trong nhà mới. Cái lạnh bị nhốt ngoài trời, cố gắng thò những cái tua ngoe nguẩy của nó vào qua khe cửa. Cỏ vẫn còn xanh. Ngồi nhìn cỏ ướt sũng trong mưa, thấy lạ là bây giờ nhìn mưa mình chỉ cảm thấy sự sống đang thấm vào từng kẽ đất. Sau mưa, cây cối sẽ vụt lớn lên.
Bà hàng xóm tên là Bobby, có ghé qua nói chuyện một lần, bảo chào mừng you đến vùng này. Bobby tóc bạc trắng rồi, chắc cỡ gần 60, nhưng vẫn còn khoẻ mạnh lắm, tự mình đi bộ đến cây cầu cách đây 2km rồi lại về. Bà kể bà dọn tới vùng này 14 năm trước, là cái nhà thứ 3 dựng lên ở đây. Mình hỏi, chắc đáng sợ lắm ha. Bà nói ừ, lúc đó đường mới mở tới đây thôi, công viên còn chưa có, mé bên phải còn là đồng cỏ chăn bò. Mình tưởng tượng 14 năm trôi qua, từ khi con đường không có bóng người tới bây giờ xe cộ tấp nập, nhìn công viên trường học từ từ mọc lên, nhìn hàng xóm đến và đi. Bà có vẻ tự hào về 14 năm đó, mình thấy cũng thật tốt, khi người ta có thể tự hào về một quãng đời của mình.
Hồi nhỏ nghe mười năm thấy dài lượt thượt. Giờ nghĩ lại, từ hồi mình học lớp 12 tới giờ là 16 năm. Từ hồi tốt nghiệp đại học tới giờ là 11 năm. Mình đã làm được gì? Có đáng tự hào?
Thầy Phùng lớp 12 viết trả lời thăm hỏi của học trò trên Facebook, nhắc mình. Nói không biết cô trò giỏi nhất lớp ngày nào giờ có thành đạt không. Mình không muốn trả lời không thầy ơi, em đang thất nghiệp. Nên đành im lặng.
Cả đời chắc mình cũng không thể thành đạt đủ để xứng với cái danh hiệu nhất lớp ngày nào. Lớp học đó, giờ rất nhiều người làm được những chuyện mình chỉ có thể mơ.
Hồi xưa, mình rất xấu. Mình đã luôn tự ti vì mình xấu, tự ti đến nỗi bỏ qua nhiều niềm vui của quãng đời lẽ ra là rất đẹp và thơ mộng. Nhưng lúc đó, mình có thể tự hào vì mình học giỏi nhất lớp.
Giờ, mình vẫn xấu, còn xấu hơn xưa. Và mình có gì để tự hào?
Vậy mà vẫn còn có thể nhìn mùa đông, nhìn mưa lạnh, và không thấy buồn.
Vụ này có đáng để tự hào không?
Dạo này mình dễ bị tổn thương, có phải do tự ti?
Mình không biết. Mình cũng không biết nếu một người lỡ lùn một chút, thì nên làm gì để tránh tự ti, khi mà người khác cứ hét vào mặt "đồ lùn!".
----------------
Mùa đông tới. Lạnh và lúc nắng lúc mưa. Không buồn. Dạo này mình không buồn vì trời mưa trời nắng. Giờ già rồi, thấy cái chuyện tự ngồi dòm trời mà buồn nó nhảm gì đâu. Vì không cần mình phải tự làm mình buồn, sẽ luôn có người cố gắng làm chuyện đó.
Nên nhiệm vụ của mình, là phải tự mình vui.
Mùa đông trong nhà mới. Cái lạnh bị nhốt ngoài trời, cố gắng thò những cái tua ngoe nguẩy của nó vào qua khe cửa. Cỏ vẫn còn xanh. Ngồi nhìn cỏ ướt sũng trong mưa, thấy lạ là bây giờ nhìn mưa mình chỉ cảm thấy sự sống đang thấm vào từng kẽ đất. Sau mưa, cây cối sẽ vụt lớn lên.
Bà hàng xóm tên là Bobby, có ghé qua nói chuyện một lần, bảo chào mừng you đến vùng này. Bobby tóc bạc trắng rồi, chắc cỡ gần 60, nhưng vẫn còn khoẻ mạnh lắm, tự mình đi bộ đến cây cầu cách đây 2km rồi lại về. Bà kể bà dọn tới vùng này 14 năm trước, là cái nhà thứ 3 dựng lên ở đây. Mình hỏi, chắc đáng sợ lắm ha. Bà nói ừ, lúc đó đường mới mở tới đây thôi, công viên còn chưa có, mé bên phải còn là đồng cỏ chăn bò. Mình tưởng tượng 14 năm trôi qua, từ khi con đường không có bóng người tới bây giờ xe cộ tấp nập, nhìn công viên trường học từ từ mọc lên, nhìn hàng xóm đến và đi. Bà có vẻ tự hào về 14 năm đó, mình thấy cũng thật tốt, khi người ta có thể tự hào về một quãng đời của mình.
Hồi nhỏ nghe mười năm thấy dài lượt thượt. Giờ nghĩ lại, từ hồi mình học lớp 12 tới giờ là 16 năm. Từ hồi tốt nghiệp đại học tới giờ là 11 năm. Mình đã làm được gì? Có đáng tự hào?
Thầy Phùng lớp 12 viết trả lời thăm hỏi của học trò trên Facebook, nhắc mình. Nói không biết cô trò giỏi nhất lớp ngày nào giờ có thành đạt không. Mình không muốn trả lời không thầy ơi, em đang thất nghiệp. Nên đành im lặng.
Cả đời chắc mình cũng không thể thành đạt đủ để xứng với cái danh hiệu nhất lớp ngày nào. Lớp học đó, giờ rất nhiều người làm được những chuyện mình chỉ có thể mơ.
Hồi xưa, mình rất xấu. Mình đã luôn tự ti vì mình xấu, tự ti đến nỗi bỏ qua nhiều niềm vui của quãng đời lẽ ra là rất đẹp và thơ mộng. Nhưng lúc đó, mình có thể tự hào vì mình học giỏi nhất lớp.
Giờ, mình vẫn xấu, còn xấu hơn xưa. Và mình có gì để tự hào?
Vậy mà vẫn còn có thể nhìn mùa đông, nhìn mưa lạnh, và không thấy buồn.
Vụ này có đáng để tự hào không?
Lỳ
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 15, 2012
/
Comments: (0)
Mẹ mình hay nói mình lỳ. Nhiều người cũng nói vậy.
Mình nghĩ mình nên sống sao cho xứng đáng với chữ lỳ đó :D
Quyết định
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, April 25, 2012
/
Comments: (0)
Mình nghĩ muốn được thì phải cho.
Nên mình sẽ cố gắng.
Nếu cố gắng của mình vô ích thì chọn biện pháp tiêu cực vẫn chưa muộn màng, dù là đợi đến khi roo con đủ lớn có khi tốn mười mấy năm. Dù sao mình cũng ko nghĩ mình sẽ hạnh phúc hơn ở một nơi khác.
Cứ vậy đi.
Thương
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, April 12, 2012
/
Comments: (0)
Mình than thở với bạn "Thằng Roo hư quá, hay la hét khóc lóc"
Bạn khuyên "Nó khóc đòi cái gì thì đánh lạc hướng bằng cái khác"
Mình ngồi nhớ coi Roo hay khóc đòi cái gì. Nó chẳng đòi đồ chơi, chẳng đòi ăn, chẳng đòi bú... Nó chỉ hay khóc đòi mẹ.
Vậy biết lấy gì đánh lạc hướng nó bây giờ?
Ngồi nghĩ cảnh nó khóc lại thấy thương. Nó khóc tức tưởi như muốn nói "Con đâu có muốn gì đâu, con chỉ muốn mẹ thôi mà!"
===================
Phải tâm niệm, bao giờ cũng sẽ có một cách để giải quyết vấn đề mà không gây đau khổ.
Bạn khuyên "Nó khóc đòi cái gì thì đánh lạc hướng bằng cái khác"
Mình ngồi nhớ coi Roo hay khóc đòi cái gì. Nó chẳng đòi đồ chơi, chẳng đòi ăn, chẳng đòi bú... Nó chỉ hay khóc đòi mẹ.
Vậy biết lấy gì đánh lạc hướng nó bây giờ?
Ngồi nghĩ cảnh nó khóc lại thấy thương. Nó khóc tức tưởi như muốn nói "Con đâu có muốn gì đâu, con chỉ muốn mẹ thôi mà!"
===================
Phải tâm niệm, bao giờ cũng sẽ có một cách để giải quyết vấn đề mà không gây đau khổ.
Cắn
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, March 29, 2012
/
Comments: (0)
Roo mọc răng, bạ đâu cũng cắn. Nhưng nó thích nhất là cắn những thứ trên người mẹ. Vòng ngọc trai, dây chuyền, dây nơ, nút áo...
Lúc nhỏ mẹ mặc kệ cho nó cắn, thấy vui vui. Càng ngày răng Roo càng bén, cắn càng khỏe. Mẹ sợ nó cắn đứt nút áo hay mặt dây chuyền rồi nuốt luôn thì khổ. Đành cất vòng cất dây chuyền, thay cái áo không nút không nơ.
Roo quen thói bò lên người mẹ. Không có gì để cắn, nó cắn ... bụng mẹ.
Mẹ la á á. Vừa đau, vừa tức cười, vừa thương Roo.
Lúc nhỏ mẹ mặc kệ cho nó cắn, thấy vui vui. Càng ngày răng Roo càng bén, cắn càng khỏe. Mẹ sợ nó cắn đứt nút áo hay mặt dây chuyền rồi nuốt luôn thì khổ. Đành cất vòng cất dây chuyền, thay cái áo không nút không nơ.
Roo quen thói bò lên người mẹ. Không có gì để cắn, nó cắn ... bụng mẹ.
Mẹ la á á. Vừa đau, vừa tức cười, vừa thương Roo.
Tưởng bở
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, March 03, 2012
/
Comments: (0)
Mình tưởng mình cũng biết chấp nhận lắm, nhưng mình lại bị tổn thương thật lâu và thật sâu vì những lời họ nói. Những điều mà thật ra mình cũng đã biết rồi.
Mình tưởng là cái mình đang có rất tốt đẹp, nhưng khi người ta hỏi "có như vậy không? có thế kia không?" mình ngỡ ngàng lắc đầu không không và không.
Mình tưởng là theo thời gian mình đã chín chắn lên rồi, đã hiểu nhiều lẽ đời rồi, giờ sau 8 năm lại thấy mình loay hoay với những câu hỏi cũ. Con đường mình đang đi có đúng? Thế nào là tình yêu?
Từ hồi Roo ra đời, mình thỉnh thoảng cảm thấy con dzịt hồi xưa biến mất, cùng với tất cả những kiêu hãnh nó từng có, những yêu thương nó từng nhận, những gì nó từng có thể làm... Chỉ còn mẹ thằng Roo, xấu xí, già cỗi, tẻ nhạt và thất bại.
Thỉnh thoảng cảm thấy hạnh phúc vì Roo con rất thương mẹ, thỉnh thoảng cảm thấy thật ra mình chỉ là một cái máy pha sữa kiêm nấu thức ăn kiêm thay tã. Thỉnh thoảng cảm thấy sao cũng được, chỉ cần nụ cười của con là đủ sung sướng cho một ngày. Thỉnh thoảng nhất là những lúc tối ngủ ngoài sofa, cảm thấy thật ra cuộc sống của mình giờ giống như một bức vẽ lớn mà chỉ có những nụ cười của nó là mấy chấm màu bé xíu trong góc thôi, còn lại là một màu trắng bong không-có-gì-hết.
Mình nghĩ theo lý thuyết thì mình phải là người cầm lấy bút màu và vẽ lên đó những gì mình thích. Nhưng ngay cả khi mình tự vẽ lên được thì cũng tẻ nhạt lắm. Hóa ra cái ý nghĩ một người có thể tự mình hạnh phúc cũng chỉ là tưởng bở mà thôi.
Mình tưởng là cái mình đang có rất tốt đẹp, nhưng khi người ta hỏi "có như vậy không? có thế kia không?" mình ngỡ ngàng lắc đầu không không và không.
Mình tưởng là theo thời gian mình đã chín chắn lên rồi, đã hiểu nhiều lẽ đời rồi, giờ sau 8 năm lại thấy mình loay hoay với những câu hỏi cũ. Con đường mình đang đi có đúng? Thế nào là tình yêu?
Từ hồi Roo ra đời, mình thỉnh thoảng cảm thấy con dzịt hồi xưa biến mất, cùng với tất cả những kiêu hãnh nó từng có, những yêu thương nó từng nhận, những gì nó từng có thể làm... Chỉ còn mẹ thằng Roo, xấu xí, già cỗi, tẻ nhạt và thất bại.
Thỉnh thoảng cảm thấy hạnh phúc vì Roo con rất thương mẹ, thỉnh thoảng cảm thấy thật ra mình chỉ là một cái máy pha sữa kiêm nấu thức ăn kiêm thay tã. Thỉnh thoảng cảm thấy sao cũng được, chỉ cần nụ cười của con là đủ sung sướng cho một ngày. Thỉnh thoảng nhất là những lúc tối ngủ ngoài sofa, cảm thấy thật ra cuộc sống của mình giờ giống như một bức vẽ lớn mà chỉ có những nụ cười của nó là mấy chấm màu bé xíu trong góc thôi, còn lại là một màu trắng bong không-có-gì-hết.
Mình nghĩ theo lý thuyết thì mình phải là người cầm lấy bút màu và vẽ lên đó những gì mình thích. Nhưng ngay cả khi mình tự vẽ lên được thì cũng tẻ nhạt lắm. Hóa ra cái ý nghĩ một người có thể tự mình hạnh phúc cũng chỉ là tưởng bở mà thôi.
Tủi thân
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, March 01, 2012
/
Comments: (1)
Mình từng tủi thân rất nhiều lần, vì cái này vì cái kia, vì cảm thấy mình thiệt thòi thế này, vì cảm thấy mình thiếu thốn thế kia. Nhiều khi vì một câu nói. Có khi vì một việc làm. Có khi vì người ta chả làm gì cả.
Nhưng giờ mình mới phát hiện ra, mình có tủi thân bao nhiêu thì cũng chẳng ai thương mình hơn đâu.
Nên thay vì tủi thân, mình phải tập thương mình.
Nhưng giờ mình mới phát hiện ra, mình có tủi thân bao nhiêu thì cũng chẳng ai thương mình hơn đâu.
Nên thay vì tủi thân, mình phải tập thương mình.
Down
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, February 21, 2012
/
Comments: (2)
Hôm nay tâm trạng mình thật tệ.
Có lẽ mình ko làm tốt bổn phận vợ và mẹ (mình ghét cái chữ bổn phận, nó làm mình cảm thấy con người ta sống chẳng còn gì là vui thú). Mình không phải type phụ nữ lúc nào cũng tất bật lo cho chồng cho con.
Và mình cũng biết một đứa con ra đời làm thay đổi rất nhiều thứ.
Và mình cũng biết nếu có gì không ổn, phần lớn là do mình.
Nhưng vẫn có những lúc tâm trạng mình thật tệ.
Có lẽ mình ko làm tốt bổn phận vợ và mẹ (mình ghét cái chữ bổn phận, nó làm mình cảm thấy con người ta sống chẳng còn gì là vui thú). Mình không phải type phụ nữ lúc nào cũng tất bật lo cho chồng cho con.
Và mình cũng biết một đứa con ra đời làm thay đổi rất nhiều thứ.
Và mình cũng biết nếu có gì không ổn, phần lớn là do mình.
Nhưng vẫn có những lúc tâm trạng mình thật tệ.
Chuyện Roo con (1)
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, February 18, 2012
/
Comments: (0)
Roo thấy mẹ ăn gì cũng đòi ăn. Hồi 4 tháng, mẹ hứa chừng nào 1 tuổi mẹ ăn gì sẽ cho Roo ăn đó. Giờ mới 7 tháng mà mẹ đã cầm lòng không đậu, thỉnh thoảng cũng cho Roo ăn tùm lum.
Mẹ ăn croissant, Roo xin xỏ, mẹ xé cho một vụn nhỏ. Hắn ta nuốt sạch rồi hí hửng bò lên níu áo mẹ xin thêm. Mẹ cho ăn cũng được 5-6 miếng thì không dám cho tiếp.
Mẹ ăn chocolate, Roo xin, mẹ cho liếm một phát, hắn hí hửng đi theo xin tiếp. Mẹ không cho nữa, thấy cái mặt hắn tội quá mẹ cũng không ăn chocolate nữa.
Mẹ ăn mận, Roo cũng xin. Mẹ cắt cho một lát, Roo ta cầm gặm bằng cả hai tay. Gặm một lúc thì làm rớt, mẹ quăng đi, hắn khóc toáng lên.
Mẹ ăn sấu hà nội, món này vừa chua vừa cay. Thấy hắn mon men lại xin, mẹ chơi ác cho liếm một phát cho biết mùi cay. Liếm xong cái mặt nhăn nhúm, vừa phun vừa ho, làm mẹ hối hận muốn chết. Phun xong ho xong, lại mon men xin tiếp :|
Mẹ ăn snack gà, Roo đang chơi walker cũng mò lại xin. Món này thì mẹ không dám cho ăn, nên chỉ cho liếm một cái cho biết mùi. Ảnh liếm xong khoái, xin ăn mà mẹ không cho nữa, phụng phịu xong rồi thôi. Hôm sau mẹ để chơi walker, đi xuống bếp có một phút, lên nhà đã thấy Roo ta lôi bịch snack của mẹ trên bàn xuống, làm vung vãi ra sàn một nửa, tay thì túm một cái snack ăn hết 1/3. Mẹ bó tay toàn tập.
Mẹ ăn croissant, Roo xin xỏ, mẹ xé cho một vụn nhỏ. Hắn ta nuốt sạch rồi hí hửng bò lên níu áo mẹ xin thêm. Mẹ cho ăn cũng được 5-6 miếng thì không dám cho tiếp.
Mẹ ăn chocolate, Roo xin, mẹ cho liếm một phát, hắn hí hửng đi theo xin tiếp. Mẹ không cho nữa, thấy cái mặt hắn tội quá mẹ cũng không ăn chocolate nữa.
Mẹ ăn mận, Roo cũng xin. Mẹ cắt cho một lát, Roo ta cầm gặm bằng cả hai tay. Gặm một lúc thì làm rớt, mẹ quăng đi, hắn khóc toáng lên.
Mẹ ăn sấu hà nội, món này vừa chua vừa cay. Thấy hắn mon men lại xin, mẹ chơi ác cho liếm một phát cho biết mùi cay. Liếm xong cái mặt nhăn nhúm, vừa phun vừa ho, làm mẹ hối hận muốn chết. Phun xong ho xong, lại mon men xin tiếp :|
Mẹ ăn snack gà, Roo đang chơi walker cũng mò lại xin. Món này thì mẹ không dám cho ăn, nên chỉ cho liếm một cái cho biết mùi. Ảnh liếm xong khoái, xin ăn mà mẹ không cho nữa, phụng phịu xong rồi thôi. Hôm sau mẹ để chơi walker, đi xuống bếp có một phút, lên nhà đã thấy Roo ta lôi bịch snack của mẹ trên bàn xuống, làm vung vãi ra sàn một nửa, tay thì túm một cái snack ăn hết 1/3. Mẹ bó tay toàn tập.
Về già
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, February 04, 2012
/
Comments: (2)
Chắc mình sắp già thiệt, vì hay nghĩ tới viễn cảnh lúc về già.
Mình hay nói lúc già mình thích về VN mua mảnh vườn giăng võng, mình với gấu hai đứa nằm đu đưa. Đào cái ao thả cá, trồng mấy cây ăn trái. Để cho Roo con thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, sống cuộc đời của nó như ý nó thích.
Gấu cũng ừ.
Chiều nay tự nhiên nhớ tới ba. Mẹ hay nói ba mày kỳ cục, ổng kêu mai mốt già về quê mua miếng đất ở với thằng Quang, sao vợ con mình không muốn ở chung lại muốn ở với cháu làm gì? Mình cũng ừ, thì ổng có lo gì cho con cái đâu, chỉ lo cho cháu, ở với nó là đúng rồi.
Những dấu ấn đen tối từ tuổi nhỏ mãi mãi không tan. Những ấm ức của mẹ mình cũng không bao giờ tan, nên mẹ nhắc hoài, dù bây giờ coi như đã chia tay hẳn rồi. Cũng không biết mẹ có từng mơ đến một tuổi già ba với mẹ ở chung một căn nhà, mắc hai cái võng?
Tự nhiên nhớ tới ba mà giật mình, sao mơ ước của mình lúc về già cũng có vẻ xa cách và ích kỷ vậy? Chả lẽ mình cũng không muốn ở chung với con cháu?
Ừm thiệt ra không phải. Nói thật lòng là mình vẫn cảm thấy hạnh phúc hơn khi nghĩ đến một cái nhà có đủ ông bà con cháu, có mình, có gấu, có Roo và vợ con nó. Nhưng mình sợ. Mình sợ Roo bị nhiễm lối sống và suy nghĩ phương Tây. Mình sợ sự cô độc lạnh lùng dành cho những người già phương Tây mình hay thấy trong phim. Nên mình tự an ủi với một viễn cảnh khác ít tổn thương hơn.
Rồi lại nghĩ tới ba mình, có thật là ba mình chưa từng nghĩ đến một tương lai về già được ở chung với con cháu không? Hay là lại cũng tự xù lông lên như con nhím để tránh bị thương?
Mình hay nói lúc già mình thích về VN mua mảnh vườn giăng võng, mình với gấu hai đứa nằm đu đưa. Đào cái ao thả cá, trồng mấy cây ăn trái. Để cho Roo con thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, sống cuộc đời của nó như ý nó thích.
Gấu cũng ừ.
Chiều nay tự nhiên nhớ tới ba. Mẹ hay nói ba mày kỳ cục, ổng kêu mai mốt già về quê mua miếng đất ở với thằng Quang, sao vợ con mình không muốn ở chung lại muốn ở với cháu làm gì? Mình cũng ừ, thì ổng có lo gì cho con cái đâu, chỉ lo cho cháu, ở với nó là đúng rồi.
Những dấu ấn đen tối từ tuổi nhỏ mãi mãi không tan. Những ấm ức của mẹ mình cũng không bao giờ tan, nên mẹ nhắc hoài, dù bây giờ coi như đã chia tay hẳn rồi. Cũng không biết mẹ có từng mơ đến một tuổi già ba với mẹ ở chung một căn nhà, mắc hai cái võng?
Tự nhiên nhớ tới ba mà giật mình, sao mơ ước của mình lúc về già cũng có vẻ xa cách và ích kỷ vậy? Chả lẽ mình cũng không muốn ở chung với con cháu?
Ừm thiệt ra không phải. Nói thật lòng là mình vẫn cảm thấy hạnh phúc hơn khi nghĩ đến một cái nhà có đủ ông bà con cháu, có mình, có gấu, có Roo và vợ con nó. Nhưng mình sợ. Mình sợ Roo bị nhiễm lối sống và suy nghĩ phương Tây. Mình sợ sự cô độc lạnh lùng dành cho những người già phương Tây mình hay thấy trong phim. Nên mình tự an ủi với một viễn cảnh khác ít tổn thương hơn.
Rồi lại nghĩ tới ba mình, có thật là ba mình chưa từng nghĩ đến một tương lai về già được ở chung với con cháu không? Hay là lại cũng tự xù lông lên như con nhím để tránh bị thương?
Dân Tây họ nói
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Hàng xóm là người Ý, ông chủ nhà cũng là người Ý.
Ông chủ nhà lùn lùn, ốm ốm, rất siêng. Buổi trưa đang tính cho Roo ra sân chơi cho mát thì thấy ổng đang lò dò vô sân nhổ cỏ. Mình hơi mắc cỡ, vì lẽ ra đây là việc người thuê nhà phải làm. Mình tính trốn cho đỡ mắc cỡ, nhưng rồi cũng bế Roo con ra sân.
Ổng dòm Roo Roo, hỏi con mày chắc 6 tháng rồi hả, mình nói gần 7 tháng rồi. Ổng kêu dòm nó cũng khá đó, nó ngoan hông? Mình nói nó quậy lắm, hay khóc, hay hét lên nữa. Ổng nói vậy là hư hỏng mất rồi hả, chắc mày chiều nó quá, bồng bế suốt chứ gì?
Mình kể gấu nghe, gấu nói ừ dân Tây nó nói thẳng vậy đó.
Bà hàng xóm thì già rồi, mập lắm. Mỗi lần gặp nhau bà hỏi nhà mày có baby phải hông, mấy tháng rồi, lâu lâu tao nghe nó khóc. Mình nói uh nó còn hay la nữa chứ. Bả nói tao cũng có cháu cỡ tuổi đó, nó cũng vậy á, con nít đều như nhau cả. Rồi nhìn nhau cười và bibi. Lần sau gặp bà lại nói y như cũ.
Kể gấu nghe, gấu nói dân Tây vậy đó, hỏi chuyện cho có chứ chả nhớ gì đâu. Chắc vậy nên bên này gặp nhau cứ chào "Hi, how are you?", người kia cũng "Hi, how are you?". Hồi mẹ mập mới sang, ai chào vậy mẹ mập trả lời rất bài bản "I am fine, thank you. And you?". Được ít bữa mẹ mập nói giờ mẹ biết rồi Ti, mẹ đi siêu thị thấy họ chào nhau. chỉ hỏi chứ chẳng ai trả lời.
Ông chủ nhà lùn lùn, ốm ốm, rất siêng. Buổi trưa đang tính cho Roo ra sân chơi cho mát thì thấy ổng đang lò dò vô sân nhổ cỏ. Mình hơi mắc cỡ, vì lẽ ra đây là việc người thuê nhà phải làm. Mình tính trốn cho đỡ mắc cỡ, nhưng rồi cũng bế Roo con ra sân.
Ổng dòm Roo Roo, hỏi con mày chắc 6 tháng rồi hả, mình nói gần 7 tháng rồi. Ổng kêu dòm nó cũng khá đó, nó ngoan hông? Mình nói nó quậy lắm, hay khóc, hay hét lên nữa. Ổng nói vậy là hư hỏng mất rồi hả, chắc mày chiều nó quá, bồng bế suốt chứ gì?
Mình kể gấu nghe, gấu nói ừ dân Tây nó nói thẳng vậy đó.
Bà hàng xóm thì già rồi, mập lắm. Mỗi lần gặp nhau bà hỏi nhà mày có baby phải hông, mấy tháng rồi, lâu lâu tao nghe nó khóc. Mình nói uh nó còn hay la nữa chứ. Bả nói tao cũng có cháu cỡ tuổi đó, nó cũng vậy á, con nít đều như nhau cả. Rồi nhìn nhau cười và bibi. Lần sau gặp bà lại nói y như cũ.
Kể gấu nghe, gấu nói dân Tây vậy đó, hỏi chuyện cho có chứ chả nhớ gì đâu. Chắc vậy nên bên này gặp nhau cứ chào "Hi, how are you?", người kia cũng "Hi, how are you?". Hồi mẹ mập mới sang, ai chào vậy mẹ mập trả lời rất bài bản "I am fine, thank you. And you?". Được ít bữa mẹ mập nói giờ mẹ biết rồi Ti, mẹ đi siêu thị thấy họ chào nhau. chỉ hỏi chứ chẳng ai trả lời.
Mơ Tết
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, January 22, 2012
/
Comments: (0)
8 năm rồi mình không ăn Tết VN.
Có một bữa mình nằm mơ thấy Tết. Thấy mình chạy ra sân, ngoài sân có một gốc mai rất to đầy nụ. Chạy vô nhà, trong nhà có một cành mai và một cành đào to. Trong mơ mình ngồi đếm sẽ đi chúc Tết những ai những ai, loanh quanh cũng có mấy người bạn và gia đình.
Tỉnh dậy mình nói với mẹ (lúc đó mẹ đang ở đây chăm Roo), con mới mơ thấy về VN ăn Tết. Mẹ nói Tết VN giờ chán òm, có gì vui đâu. Mình nói ờ sao trong mơ con cũng thấy hông có làm gì đặc biệt, nhưng mà lúc đó cảm thấy vui lắm.
Có một bữa mình nằm mơ thấy Tết. Thấy mình chạy ra sân, ngoài sân có một gốc mai rất to đầy nụ. Chạy vô nhà, trong nhà có một cành mai và một cành đào to. Trong mơ mình ngồi đếm sẽ đi chúc Tết những ai những ai, loanh quanh cũng có mấy người bạn và gia đình.
Tỉnh dậy mình nói với mẹ (lúc đó mẹ đang ở đây chăm Roo), con mới mơ thấy về VN ăn Tết. Mẹ nói Tết VN giờ chán òm, có gì vui đâu. Mình nói ờ sao trong mơ con cũng thấy hông có làm gì đặc biệt, nhưng mà lúc đó cảm thấy vui lắm.
Một năm qua
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Hôm nay Roo tự nhiên nhào lên ôm mặt mẹ nút chụt chụt vào hai bên cằm. Cũng chả biết là nó hun mẹ thiệt hay là tự nhiên muốn đổi khẩu vị, nhưng mẹ khoái tỉ đi khoe khắp nơi.
Từ hồi bà ngoại về VN, chỉ còn Roo ở nhà với mẹ, càng ngày càng bám mẹ dữ hơn. Nhiều khi ngồi chơi với bố mà mẹ bỏ đi ra ngoài pha sữa cũng tóe lên khóc. Kết được một cái luận là nếu muốn trở thành cả thế giới của một người nào đó, thì dễ nhất là sanh một đứa con. Và sẽ thấy cái vụ làm "cả thế giới" mặc dù cũng hạnh phúc đó, nhưng mà quá mệt.
Năm vừa qua mình hoàn toàn thất nghiệp, và chả đạt được thành quả gì hết ngoại trừ sản xuất một chú Roo. Loay hoay học cách chăm sóc cho một thằng người bé tí. Có sai lầm và có thành quả. Có mồ hôi và nước mắt. Có nụ cười và yêu thương.
Nhưng mình nghĩ, rồi đây mình sẽ già và có thể sẽ quên hết những năm khác của cuộc đời, kể cả những năm mà mình từng nghĩ là mình sẽ không thể nào quên được. Nhưng chắc mình sẽ không quên năm vừa qua, khoảng thời gian đầu tiên trong đời mình hoàn toàn jobless, hopeless, frustrated, nhưng cũng vô cùng hạnh phúc.
Từ hồi bà ngoại về VN, chỉ còn Roo ở nhà với mẹ, càng ngày càng bám mẹ dữ hơn. Nhiều khi ngồi chơi với bố mà mẹ bỏ đi ra ngoài pha sữa cũng tóe lên khóc. Kết được một cái luận là nếu muốn trở thành cả thế giới của một người nào đó, thì dễ nhất là sanh một đứa con. Và sẽ thấy cái vụ làm "cả thế giới" mặc dù cũng hạnh phúc đó, nhưng mà quá mệt.
Năm vừa qua mình hoàn toàn thất nghiệp, và chả đạt được thành quả gì hết ngoại trừ sản xuất một chú Roo. Loay hoay học cách chăm sóc cho một thằng người bé tí. Có sai lầm và có thành quả. Có mồ hôi và nước mắt. Có nụ cười và yêu thương.
Nhưng mình nghĩ, rồi đây mình sẽ già và có thể sẽ quên hết những năm khác của cuộc đời, kể cả những năm mà mình từng nghĩ là mình sẽ không thể nào quên được. Nhưng chắc mình sẽ không quên năm vừa qua, khoảng thời gian đầu tiên trong đời mình hoàn toàn jobless, hopeless, frustrated, nhưng cũng vô cùng hạnh phúc.
Tình cảm
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, January 08, 2012
/
Comments: (0)
Hôm nay, chat với thằng em mình, thấy nó lấy hình Roo làm profile picture của nó, tự nhiên thấy vui ghê lắm.
Nuôi thằng Roo mà mình cứ nhớ đến thời gian thằng em còn nhỏ. Lúc đó mỗi ngày mình sẽ đi chợ mua 50g thịt nạc dăm, một củ khoai tây, nửa củ dền, rồi về nấu nhừ nghiền ra bằng cái rây nhỏ đút cho thằng em ăn. Khi nó lớn lên biết đi, mỗi sáng dắt nó đi lòng vòng phơi nắng, nói chuyện líu lo.
Rồi thằng em lớn lên, trải qua những ngày xáo động khi mà ba mẹ mình cứ cãi nhau miết, nó thì được mang ra làm thứ để ba giữ không cho mẹ bỏ đi hẳn (dù là lâu lâu vẫn đuổi đi, nhưng giữ lại thằng em để mai mốt mẹ còn về). Mẹ về thăm, thấy nó ốm nhom lem luốc, lại không đành lòng. Cuộc hôn nhân kéo dài thêm hai mươi năm, còn thằng em cứ lớn lên và chả biết nó trở nên ngỗ nghịch từ hồi nào.
Có những lúc, mình đã rất buồn và lo, sợ nó không thành người được.
Mẹ thì hiền, chẳng bao giờ đánh nó. Cứ nó làm sai chuyện gì là mẹ dọa "để Ti về mẹ méc cho Ti đánh mày". Mình về mẹ méc, mình xách cây ra đét cho nó vài cái, nó hứa sẽ không tái phạm, rồi vẫn thế.
Có lần mình nói với mẹ, mẹ làm vậy hoài nó ghét con. Mẹ nói nhưng mẹ không trị được nó. Sau này, có khi mình nghĩ nếu được quay lại có thể mình sẽ cố gắng tìm một cách khác chứ không phải là roi vọt, nhưng đó là sau này, còn suốt từ nhỏ thì gia đình chỉ dạy cho mình cách dạy con nít bằng roi mà thôi.
Những lúc thằng em nói mai mốt nó lớn lên sẽ làm cảnh sát để bắt mình, mình buồn.
Những lúc nó tỏ ra thân thiết hơn với nhỏ em mình, mình thấy tủi thân.
Cái lần đầu tiên nó gọi mình trên YM để tâm sự chuyện tình củm, mình mừng không tả được.
Cái lần nó hứa tặng quà cưới cho mình, mình đã rất vui (mặc dù sau này nó quên mất :D)
Cái lần nó kiếm được công việc đầu tiên sau khi ra trường, mình ngồi cười he he.
Và bây giờ nó vẫn thỉnh thoảng gọi để hỏi công việc, hoặc chỉ để tâm sự. Nó không còn nhắc chuyện hồi nhỏ mình bồng nó lỡ tay làm rớt xuống đất. Và khi nó set hình thằng Roo làm profile pic, mình hạnh phúc.
Nuôi thằng Roo mà mình cứ nhớ đến thời gian thằng em còn nhỏ. Lúc đó mỗi ngày mình sẽ đi chợ mua 50g thịt nạc dăm, một củ khoai tây, nửa củ dền, rồi về nấu nhừ nghiền ra bằng cái rây nhỏ đút cho thằng em ăn. Khi nó lớn lên biết đi, mỗi sáng dắt nó đi lòng vòng phơi nắng, nói chuyện líu lo.
Rồi thằng em lớn lên, trải qua những ngày xáo động khi mà ba mẹ mình cứ cãi nhau miết, nó thì được mang ra làm thứ để ba giữ không cho mẹ bỏ đi hẳn (dù là lâu lâu vẫn đuổi đi, nhưng giữ lại thằng em để mai mốt mẹ còn về). Mẹ về thăm, thấy nó ốm nhom lem luốc, lại không đành lòng. Cuộc hôn nhân kéo dài thêm hai mươi năm, còn thằng em cứ lớn lên và chả biết nó trở nên ngỗ nghịch từ hồi nào.
Có những lúc, mình đã rất buồn và lo, sợ nó không thành người được.
Mẹ thì hiền, chẳng bao giờ đánh nó. Cứ nó làm sai chuyện gì là mẹ dọa "để Ti về mẹ méc cho Ti đánh mày". Mình về mẹ méc, mình xách cây ra đét cho nó vài cái, nó hứa sẽ không tái phạm, rồi vẫn thế.
Có lần mình nói với mẹ, mẹ làm vậy hoài nó ghét con. Mẹ nói nhưng mẹ không trị được nó. Sau này, có khi mình nghĩ nếu được quay lại có thể mình sẽ cố gắng tìm một cách khác chứ không phải là roi vọt, nhưng đó là sau này, còn suốt từ nhỏ thì gia đình chỉ dạy cho mình cách dạy con nít bằng roi mà thôi.
Những lúc thằng em nói mai mốt nó lớn lên sẽ làm cảnh sát để bắt mình, mình buồn.
Những lúc nó tỏ ra thân thiết hơn với nhỏ em mình, mình thấy tủi thân.
Cái lần đầu tiên nó gọi mình trên YM để tâm sự chuyện tình củm, mình mừng không tả được.
Cái lần nó hứa tặng quà cưới cho mình, mình đã rất vui (mặc dù sau này nó quên mất :D)
Cái lần nó kiếm được công việc đầu tiên sau khi ra trường, mình ngồi cười he he.
Và bây giờ nó vẫn thỉnh thoảng gọi để hỏi công việc, hoặc chỉ để tâm sự. Nó không còn nhắc chuyện hồi nhỏ mình bồng nó lỡ tay làm rớt xuống đất. Và khi nó set hình thằng Roo làm profile pic, mình hạnh phúc.
Bà ngoại về VN
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, December 28, 2011
/
Comments: (0)
Ngoại sắp về VN rùi.
Cô bán thịt gần nhà in một tấm hình bà ngoại với Roo, đề tặng, ép plastic đàng hoàng mang tặng ngoại.
Mấy người quen cứ hỏi khi nào ngoại sang lại.
Mấy người bạn ở VN thì trông ngoại về còn hơn trông bồ.
Ngoại Roo cool ghê ta!
Cô bán thịt gần nhà in một tấm hình bà ngoại với Roo, đề tặng, ép plastic đàng hoàng mang tặng ngoại.
Mấy người quen cứ hỏi khi nào ngoại sang lại.
Mấy người bạn ở VN thì trông ngoại về còn hơn trông bồ.
Ngoại Roo cool ghê ta!
Không thích buồn
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, December 04, 2011
/
Comments: (0)
Mình hết thích những câu chuyện buồn.
Mình nhận ra điều đó khi đọc một truyện ngắn có kết thúc buồn. Hồi còn bé tí và thích truyện cổ tích, mình cũng chỉ thích đọc truyện có hậu. Lớn lên thì khác đi, truyện buồn cũng đọc, đọc xong thấy nao nao. Rồi tự nhiên đến một lúc nào chả biết, mình cảm thấy mệt mỏi khi đọc một câu chuyện toàn những người những cảnh rũ buồn.
Tự hỏi tại sao người ta viết truyện buồn nhiều hơn truyện vui. Vì trên đời có nhiều cảnh buồn hơn? Vì làm người đọc buồn thì dễ hơn làm người đọc vui?
Nếu nhìn quanh thấy buồn quá, sao không ráng mỉm cười?
Mình nhận ra điều đó khi đọc một truyện ngắn có kết thúc buồn. Hồi còn bé tí và thích truyện cổ tích, mình cũng chỉ thích đọc truyện có hậu. Lớn lên thì khác đi, truyện buồn cũng đọc, đọc xong thấy nao nao. Rồi tự nhiên đến một lúc nào chả biết, mình cảm thấy mệt mỏi khi đọc một câu chuyện toàn những người những cảnh rũ buồn.
Tự hỏi tại sao người ta viết truyện buồn nhiều hơn truyện vui. Vì trên đời có nhiều cảnh buồn hơn? Vì làm người đọc buồn thì dễ hơn làm người đọc vui?
Nếu nhìn quanh thấy buồn quá, sao không ráng mỉm cười?
Chuyện đơn giản
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (3)
Nếu một người không thương mình thì đơn giản là vì họ không phải là mẹ của mình.
Tự nhiên nghĩ, mong được yêu thương cũng giống như mong cái cây mình chăm bón sẽ nở bông. Đại khái là thường thì có nhân có quả, chịu khó tưới tắm rồi thì bông cũng nở. Nhưng cũng tùy, có khi là cây xương rồng, tưới nhiều quá nó die. Có khi là cây thiên tuế, lâu lắm mới nở bông một lần. Có khi là phù dung, nở đó rồi tàn đó. Có khi là cây gì đó mà nó chả có bông.
Mà thường thì giống như mấy cây hồng mẹ mình hay trồng hồi trước, lúc mới mua về bông nhiều ơi là nhiều, đẹp ơi là đẹp. Xong rồi cứ từ từ nó ít dần đi, hiếm hoi tàn lụi, mặc dù mình với mẹ cũng tưới nước bón phân rất kỹ. Do nhà nghèo không có miếng đất để trồng cây. Trồng trong chậu không hợp.
Vậy nên cứ bình thản mà sống, còn người ta có thương mình hay không là chuyện của người ta rồi.
Tự nhiên nghĩ, mong được yêu thương cũng giống như mong cái cây mình chăm bón sẽ nở bông. Đại khái là thường thì có nhân có quả, chịu khó tưới tắm rồi thì bông cũng nở. Nhưng cũng tùy, có khi là cây xương rồng, tưới nhiều quá nó die. Có khi là cây thiên tuế, lâu lắm mới nở bông một lần. Có khi là phù dung, nở đó rồi tàn đó. Có khi là cây gì đó mà nó chả có bông.
Mà thường thì giống như mấy cây hồng mẹ mình hay trồng hồi trước, lúc mới mua về bông nhiều ơi là nhiều, đẹp ơi là đẹp. Xong rồi cứ từ từ nó ít dần đi, hiếm hoi tàn lụi, mặc dù mình với mẹ cũng tưới nước bón phân rất kỹ. Do nhà nghèo không có miếng đất để trồng cây. Trồng trong chậu không hợp.
Vậy nên cứ bình thản mà sống, còn người ta có thương mình hay không là chuyện của người ta rồi.
Nước chảy xuôi
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, October 08, 2011
/
Comments: (1)
Mình hay càu nhàu mẹ lo cho thằng em quá đáng. Lo tới nỗi nó đi học phải chạy theo thắt khăn quàng, bữa nào không thắt nó quên. Lo tới nỗi bây giờ nó đi làm rồi cũng không góp được đồng nào đi chợ, thậm chí không tự để dành tiền đi học anh văn được. Ngay cả cái hồi nó đi học luyện thi đại học còn phải chở đi từng ngày.
Mẹ chống chế, tại nó tay lái yếu, đi cứ hay tông nọ tông kia, mẹ mới lo.
Mình la trời trời, còn con thì sao? Tới bây giờ tay lái con cũng còn yếu đây nè! Mà cái hồi con mới biết chạy xe được mấy bữa, mẹ đã kêu con chạy ra đầu ngã tư Hàng Xanh mua đồ, chạy ngược chiều sát lề thấy xe đông sợ gần chết (thiệt ra giờ nghĩ lại, lúc đó sợ là do mình bị cận, chạy xe ngược chiều đèn lóa mắt chả thấy gì). Rồi còn nữa, mùa hè đó con tập chạy xe, đầu năm mẹ đã cho con tự chạy từ Cầu Sơn lên Hai Bà Trưng học, sao mẹ không lo?
Mẹ nói, thì hồi đó nghèo quá nên đành vậy đó mà!
Cứ vậy, nửa giỡn nửa thiệt, có khi vui miệng mình cũng chọc, sao mẹ lo cho hai đứa kia không có ai nấu cho ăn, không ai giặt đồ cho, mà mẹ không lo cho con?
Mẹ nói, sao không lo, cái hồi Ti đi Hàn mẹ sợ gần chết, sợ Ti đói Ti bệnh. Mà giờ tại lo nên mẹ mới lặn lội qua tới đây nè, chứ già rồi lưng đau chân đau gần chết, ham hố gì đi chơi đâu con!
Mình nghe vậy giật mình. Ngậm ngùi được một thoáng rồi lại quên. Lại vô tư vô tâm chê món này mặn, món kia ngán. Lại cằn nhằn mẹ "Sao con nói để đồ đó con phơi mà mẹ chạy ra chi rồi gió lạnh bịnh", nhưng sáng nào cũng ngủ lăn quay để mẹ lụi cụi mang đồ đi giặt. Tự bào chữa cho mình là bận trông con, để mẹ loay hoay nấu ăn giặt giũ rửa chén, nhiều lúc làm biếng chơi với thằng nhỏ cũng mang xuống "ngoại ơi ngoại ơi". Mẹ đang ngồi đọc truyện hoặc nghe nhạc hoặc nói chuyện với bạn bè, lại vui vẻ chơi với nó để mình nằm khểnh trốn con một lát.
Nói túm lại, mình tự bào chữa cho mình bằng lời của mẹ mỗi lần mình cằn nhằn càu nhàu sao mẹ cứ lui cui nấu cơm suốt ngày "Thì mẹ rảnh cũng đâu biết làm gì đâu, chán muốn chết!". Để tự cho mình cái quyền nằm ình ra cho mẹ chăm sóc. Để bớt áy náy khi lâu lâu có chuyện gì đó làm mình nổi nóng lên "dính đạn" sang mẹ. Mà toàn những chuyện lo lắng vu vơ, như thằng nhỏ có ít cứt trâu xù xì trên góc trán, mình lo cuống ngồi search coi nó có phải bị chàm không. Mẹ cười bảo chàm gì mà chàm, không phải đâu, không sao đâu. Mình la "mẹ thì lúc nào cũng không sao đâu". Mẹ lặng lẽ đi về phòng. Mình biết lại sai rồi, nhưng trốn câu xin lỗi.
Mà tất cả những lần mẹ nói "Không sao đâu" đúng là rồi không sao thiệt. Dù sao mẹ cũng đã nuôi ba đứa con, còn mình thì mới tập tọe làm mẹ được mấy tháng, con hắt xì cái cũng lo, con khóc lóc tí cũng sợ. Những lúc hai mẹ con ngồi nói chuyện này chuyện nọ, mẹ nói trời ơi, ba cái linh tinh đó lo làm chi, như tụi con hồi xưa mới đáng lo kìa. Ti hồi đó bị suyễn, thỉnh thoảng nửa đêm tự nhiên thở khọt khẹt khọt khẹt, mẹ hoảng hồn kêu xích lô bế vô bệnh viện. Đã sợ mà còn nhìn thấy người ta cấp cứu rên la tùm lum, làm mẹ run cầm cập. Con cười he he. Nhưng hiểu. Giờ có con rồi, mới hiểu suốt mấy chục năm trời đó mẹ đã lo lắng cho mình thế nào. Hiểu nhưng vẫn quên. Cũng không phải quên hẳn, lâu lâu nhớ ra lại ráng làm cái gì đó để an ủi mẹ, an ủi cái sự áy náy của mình, rồi lâu lâu lại quên và thấy mình lại làm sai cái gì đó nữa rồi.
Mẹ thích nấu ăn và vẫn hay nấu ăn nhiều. Bữa ăn đầy ú thịt cá, ba tháng mình tăng ba ký. Tới bữa cơm mình giương khẩu hiệu "tăng rau giảm thịt". Mẹ nói ừ để mẹ nấu nhiều rau. Rau nhiều lên nhưng thịt vẫn vậy, mình vẫn mập lên từng ngày, thiệt ra còn là vì ăn quá nhiều mấy thứ chè với bánh ngọt mẹ làm. Có bữa mẹ nhắc lát nhớ ăn chè, mình nổi quạu la lên bộ con là heo sao mà mới ăn xong đó giờ ăn tiếp, con sắp mập thành heo rồi nè. Mẹ cười gượng, nói kêu ăn mà cũng la nữa. Con còn ráng nói ai biểu kêu con ăn miết chi, đàn bà con gái ai chả thích mi nhon, mẹ thì đòi xuống ký mà sao mẹ cứ nói con mập mới đẹp!
Rồi có bữa ép thằng nhỏ uống sữa mà không được (thằng nhỏ ba tháng cái lâu lâu không chịu bú bình), ngồi nghĩ nghĩ tự nhiên hiểu tại sao mấy bà mẹ hay muốn con mình ăn nhiều một chút, tại sao mẹ đi qua bên này thương hai đứa kia ở nhà ăn cơm hộp riết, tại sao mẹ suốt ngày nghĩ nấu món này món khác, trong khi mình cứ bảo mẹ làm gì cũng được, đơn giản thôi, tụi con cũng không quan trọng chuyện ăn uống. Ừ thì bảy tám năm rồi, số lần về được nhà ăn cơm mẹ nấu đếm trên đầu ngón tay. Mẹ sang được bên này sáu tháng, chắc là từ trước khi đi rất lâu đã ngồi tính miết coi sang đó sẽ nấu cho con ăn những thứ gì để bù đắp lại bảy tám năm đó và cả những năm tháng sau này.
Mẹ hay than nhớ ông bà ngoại. Con cũng nhớ ông bà ngoại, cái nhớ thêm vào xót xa tiếc nuối, vì suốt một tuổi thơ được ông bà chăm sóc, chưa kịp làm gì thì ông bà đã đi mất về bên kia trời. Mẹ an ủi, thì bao giờ chả vậy, nước chảy xuôi.
Ừ thì nước chảy xuôi, mà con lại là một cục đá không biết cách lội ngược dòng. Cho nên lâu lâu nghĩ hay là tranh thủ mẹ còn ở đây, ôm mẹ vài cái, xoa đầu cho mẹ lúc mẹ nhức, hay đấm lưng cho mẹ lúc mẹ đau, nhưng lại thôi khi mẹ nói không cần đâu mẹ uống thuốc là hết. Cho nên lúc nghe mẹ kể thằng em có phòng riêng mà không chịu ngủ, cứ hay chạy qua đòi ngủ chung, mặc dù mẹ với nhỏ em nằm trên giường nó nằm đất, lâu lâu thò tay lên ôm bụng mập của mẹ, tự nhiên mình thấy mình mới là thua kém thằng em (mà trước giờ mình nghĩ nó hơi tệ) hàng vạn dặm.
Mẹ chống chế, tại nó tay lái yếu, đi cứ hay tông nọ tông kia, mẹ mới lo.
Mình la trời trời, còn con thì sao? Tới bây giờ tay lái con cũng còn yếu đây nè! Mà cái hồi con mới biết chạy xe được mấy bữa, mẹ đã kêu con chạy ra đầu ngã tư Hàng Xanh mua đồ, chạy ngược chiều sát lề thấy xe đông sợ gần chết (thiệt ra giờ nghĩ lại, lúc đó sợ là do mình bị cận, chạy xe ngược chiều đèn lóa mắt chả thấy gì). Rồi còn nữa, mùa hè đó con tập chạy xe, đầu năm mẹ đã cho con tự chạy từ Cầu Sơn lên Hai Bà Trưng học, sao mẹ không lo?
Mẹ nói, thì hồi đó nghèo quá nên đành vậy đó mà!
Cứ vậy, nửa giỡn nửa thiệt, có khi vui miệng mình cũng chọc, sao mẹ lo cho hai đứa kia không có ai nấu cho ăn, không ai giặt đồ cho, mà mẹ không lo cho con?
Mẹ nói, sao không lo, cái hồi Ti đi Hàn mẹ sợ gần chết, sợ Ti đói Ti bệnh. Mà giờ tại lo nên mẹ mới lặn lội qua tới đây nè, chứ già rồi lưng đau chân đau gần chết, ham hố gì đi chơi đâu con!
Mình nghe vậy giật mình. Ngậm ngùi được một thoáng rồi lại quên. Lại vô tư vô tâm chê món này mặn, món kia ngán. Lại cằn nhằn mẹ "Sao con nói để đồ đó con phơi mà mẹ chạy ra chi rồi gió lạnh bịnh", nhưng sáng nào cũng ngủ lăn quay để mẹ lụi cụi mang đồ đi giặt. Tự bào chữa cho mình là bận trông con, để mẹ loay hoay nấu ăn giặt giũ rửa chén, nhiều lúc làm biếng chơi với thằng nhỏ cũng mang xuống "ngoại ơi ngoại ơi". Mẹ đang ngồi đọc truyện hoặc nghe nhạc hoặc nói chuyện với bạn bè, lại vui vẻ chơi với nó để mình nằm khểnh trốn con một lát.
Nói túm lại, mình tự bào chữa cho mình bằng lời của mẹ mỗi lần mình cằn nhằn càu nhàu sao mẹ cứ lui cui nấu cơm suốt ngày "Thì mẹ rảnh cũng đâu biết làm gì đâu, chán muốn chết!". Để tự cho mình cái quyền nằm ình ra cho mẹ chăm sóc. Để bớt áy náy khi lâu lâu có chuyện gì đó làm mình nổi nóng lên "dính đạn" sang mẹ. Mà toàn những chuyện lo lắng vu vơ, như thằng nhỏ có ít cứt trâu xù xì trên góc trán, mình lo cuống ngồi search coi nó có phải bị chàm không. Mẹ cười bảo chàm gì mà chàm, không phải đâu, không sao đâu. Mình la "mẹ thì lúc nào cũng không sao đâu". Mẹ lặng lẽ đi về phòng. Mình biết lại sai rồi, nhưng trốn câu xin lỗi.
Mà tất cả những lần mẹ nói "Không sao đâu" đúng là rồi không sao thiệt. Dù sao mẹ cũng đã nuôi ba đứa con, còn mình thì mới tập tọe làm mẹ được mấy tháng, con hắt xì cái cũng lo, con khóc lóc tí cũng sợ. Những lúc hai mẹ con ngồi nói chuyện này chuyện nọ, mẹ nói trời ơi, ba cái linh tinh đó lo làm chi, như tụi con hồi xưa mới đáng lo kìa. Ti hồi đó bị suyễn, thỉnh thoảng nửa đêm tự nhiên thở khọt khẹt khọt khẹt, mẹ hoảng hồn kêu xích lô bế vô bệnh viện. Đã sợ mà còn nhìn thấy người ta cấp cứu rên la tùm lum, làm mẹ run cầm cập. Con cười he he. Nhưng hiểu. Giờ có con rồi, mới hiểu suốt mấy chục năm trời đó mẹ đã lo lắng cho mình thế nào. Hiểu nhưng vẫn quên. Cũng không phải quên hẳn, lâu lâu nhớ ra lại ráng làm cái gì đó để an ủi mẹ, an ủi cái sự áy náy của mình, rồi lâu lâu lại quên và thấy mình lại làm sai cái gì đó nữa rồi.
Mẹ thích nấu ăn và vẫn hay nấu ăn nhiều. Bữa ăn đầy ú thịt cá, ba tháng mình tăng ba ký. Tới bữa cơm mình giương khẩu hiệu "tăng rau giảm thịt". Mẹ nói ừ để mẹ nấu nhiều rau. Rau nhiều lên nhưng thịt vẫn vậy, mình vẫn mập lên từng ngày, thiệt ra còn là vì ăn quá nhiều mấy thứ chè với bánh ngọt mẹ làm. Có bữa mẹ nhắc lát nhớ ăn chè, mình nổi quạu la lên bộ con là heo sao mà mới ăn xong đó giờ ăn tiếp, con sắp mập thành heo rồi nè. Mẹ cười gượng, nói kêu ăn mà cũng la nữa. Con còn ráng nói ai biểu kêu con ăn miết chi, đàn bà con gái ai chả thích mi nhon, mẹ thì đòi xuống ký mà sao mẹ cứ nói con mập mới đẹp!
Rồi có bữa ép thằng nhỏ uống sữa mà không được (thằng nhỏ ba tháng cái lâu lâu không chịu bú bình), ngồi nghĩ nghĩ tự nhiên hiểu tại sao mấy bà mẹ hay muốn con mình ăn nhiều một chút, tại sao mẹ đi qua bên này thương hai đứa kia ở nhà ăn cơm hộp riết, tại sao mẹ suốt ngày nghĩ nấu món này món khác, trong khi mình cứ bảo mẹ làm gì cũng được, đơn giản thôi, tụi con cũng không quan trọng chuyện ăn uống. Ừ thì bảy tám năm rồi, số lần về được nhà ăn cơm mẹ nấu đếm trên đầu ngón tay. Mẹ sang được bên này sáu tháng, chắc là từ trước khi đi rất lâu đã ngồi tính miết coi sang đó sẽ nấu cho con ăn những thứ gì để bù đắp lại bảy tám năm đó và cả những năm tháng sau này.
Mẹ hay than nhớ ông bà ngoại. Con cũng nhớ ông bà ngoại, cái nhớ thêm vào xót xa tiếc nuối, vì suốt một tuổi thơ được ông bà chăm sóc, chưa kịp làm gì thì ông bà đã đi mất về bên kia trời. Mẹ an ủi, thì bao giờ chả vậy, nước chảy xuôi.
Ừ thì nước chảy xuôi, mà con lại là một cục đá không biết cách lội ngược dòng. Cho nên lâu lâu nghĩ hay là tranh thủ mẹ còn ở đây, ôm mẹ vài cái, xoa đầu cho mẹ lúc mẹ nhức, hay đấm lưng cho mẹ lúc mẹ đau, nhưng lại thôi khi mẹ nói không cần đâu mẹ uống thuốc là hết. Cho nên lúc nghe mẹ kể thằng em có phòng riêng mà không chịu ngủ, cứ hay chạy qua đòi ngủ chung, mặc dù mẹ với nhỏ em nằm trên giường nó nằm đất, lâu lâu thò tay lên ôm bụng mập của mẹ, tự nhiên mình thấy mình mới là thua kém thằng em (mà trước giờ mình nghĩ nó hơi tệ) hàng vạn dặm.
Bùn tình đời
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Mình nói "chán hè!". Gấu nói "Chán gì đâu, cũng là nằm trong dự đoán.". Mình nói "Ừ thì gấu đoán vậy, nhưng em thì vẫn có chút xíu hy vọng".
Tình củm ruột rà với người dưng, còn khác nhau chút hy vọng đó thôi.
Mà cũng thất vọng sao?
Tình củm ruột rà với người dưng, còn khác nhau chút hy vọng đó thôi.
Mà cũng thất vọng sao?