Đại khái dạo này mình hơi bị sến, hơi bị bịnh bán than. Mình phải bình tĩnh nhìn nhận một sự thật khách quan và đau lòng là khả năng lạc quan của mình đang xuống cấp. Phải chấn chỉnh lại thôi.
Roo con đi học hai buổi, tự nhiên lại dính mẹ như keo. Chắc nó sợ bị bỏ rơi. Lần nào vô lớp quay lưng đi chơi một lát là cũng thấy mẹ đâu mất. Mình khá hí hửng vì thấy nó cứ loanh quanh đi chơi, không khóc, không mè nheo gì. Nhưng mà giờ nghĩ lại, biết đâu nó đi loanh quanh dòm ngó để tìm mình? Bị bỏ lại như vậy giữa một nơi xa lạ với những người xa lạ có làm nó sợ hãi không? Cứ bị bỏ vậy hoài có làm tổn thương tâm hồn bé nhỏ của nó không? Sao mà giờ khi nó ôm mình, mình cảm thấy nó thật sự sợ hãi là nếu nó buông tay ra mình sẽ biến mất.
Cũng không biết phải làm cách nào. Họ nói là đừng nên bỏ đi, mà kiên nhẫn giải thích với nó, mẹ chỉ đi một lát thôi rồi sẽ quay lại. Nhưng mà từ lâu rồi chỉ cần nó nghe hai chữ "mẹ đi" là khóc lóc sống chết đòi bám mẹ. Haizz... Từ hồi làm mẹ, mới biết cái đám lý thuyết dạy con trẻ họ nói trên báo, trong sách cũng chỉ là lý thuyết. Giống như có một bà mẹ nói, hồi xưa tui không có đứa con nào và có cả đống lý thuyết về nuôi dạy tụi nó. Giờ tui có hai đứa, và không còn lý thuyết nào cả.
Ay ay, mới nói không sến, lại sến nữa rồi là seo là seo?
Đại khái là khi đụng vô ba vấn đề tình cảm, khó mà tránh cho khỏi sến một tí?
Hay là nếu tình cảm mà không sến một tí thì nó không giống tình cảm nữa?
Mình không biết. Mình vẫn nhớ hồi nhỏ mình không thể nói một câu chúc tết cho đàng hoàng, vì không quen nói những lời nghiêm chỉnh kiểu "con chúc ông sống lâu trăm tuổi". Giờ mình cũng hay chúc mừng, sinh nhật, đám cưới, này nọ. Lúc chúc mình nghĩ rất nghiêm túc xem mình ước gì cho họ. Và mình nói ra rất dễ dàng, chúc bạn mãi xinh đẹp, mong bạn hạnh phúc mãi. Đó không phải là sáo rỗng. Đó là một ước mong, của họ, của chính mình dành cho họ. Nếu thời gian quay lại, mình muốn đứng trước mặt ông bà và nói "con chúc ông / bà sống lâu trăm tuổi với con".
Ngày nhỏ không quen ngọt ngào, ngay cả nhìn trên ti vi họ khóc lóc hoặc ôm nhau cũng thấy giả giả, hoặc đơn giản thấy xa lạ. Tới lúc hiểu được một cái nắm tay ấm áp thế nào, một vòng ôm có ý nghĩa thế nào, thì có rất nhiều dịp đã bỏ lỡ mất. Tức cười là trước khi biết được cách biểu lộ tình cảm, trân trọng sự ngọt ngào, thì mình lại rất sến, sến thật sự. Tức là có thể nghe mưa rơi mà buồn, có thể nghe bài hát mà mơ mộng, có thể vì một người mà làm tất cả mọi thứ trừ việc thể hiện ra với người đó một chút ngọt ngào.
Nói loanh quanh, thực ra ban đầu tính nói là bây giờ mình cần, cần lắm một chút sến của ai đó, một chút ngọt ngào của ai đó. Hay nói đúng hơn là bây giờ mình đang ngủ không được nè, mình muốn ai đó đừng ngủ lăn quay vậy nữa mà hỏi mình em có sao không, có đau lắm không. Hoặc là muốn một cái nắm tay không qua quýt, một nụ hôn không qua quýt, một vòng ôm không qua quýt, như ngày xưa.
Nhưng mà nói tới đây, tự nhiên ý nghĩ trong đầu mình lại là, ờ, nếu biết là trong đời đã bỏ qua rất nhiều dịp để thổ lộ tình cảm vậy rồi, sao còn không đi mà nói với người ta một câu ngọt ngào?
Trước đây mình nghĩ mình giống như một con ốc sên đụng tí là co rụt lại, mình có thói quen nếu cảm thấy sợ bị tổn thương, sẽ trốn không ra nữa. Giờ mình nghĩ mình giống một con nhím, đụng tí là xù lông, tránh đau mình bằng cách làm đau người ta.
Mình không biết. Mình sợ tình cảnh này sẽ không bao giờ thay đổi. Mình sợ sẽ còn nhiều đêm mình ngồi nghe gió hú ngoài cửa sổ, nhìn bóng cây đen lắc lư, cảm giác cả cơn đau và mỏi mệt, có lẽ do thời tiết, có lẽ do tuổi tác. Ừ, mới ba mấy, mà cảm thấy già lắm rồi, chả còn tương lai, chả còn hy vọng gì.
Lại sến nữa rồi, ặc ặc.
Ờ, thôi từ giờ trở đi không nói chuyện sến nữa nha. Nói chuyện bình thường vui vẻ đi, ngày mai sẽ thử làm món thịt heo quay.
Ờ, than thở quái gì! Lo giặt đồ lo nấu ăn. Lo dọn nhà lo làm vườn. Lo nuôi thằng roo cho khôn cho lớn. Lo học hành ôn lại kiến thức. Lo đi kiếm việc làm đi! Lo lâu lâu gọi điện về nhà an ủi mẹ, người duy nhất thương mình không cần điều kiện gì ráo. Lo chơi với thằng roo, người vẫn còn thương mình trong một số điều kiện nhất định.
Lo ngủ đi, mai còn nhiều cái cần làm, muốn làm.
Mà ... giờ đói bụng rồi, làm sao đây ặc ặc?
Tự dưng muốn ăn món gì mặn lúc 5g sáng, đúng là hết thuốc.
Giờ mà nấu ăn nữa, 6g thằng roo dậy, là lại ngày mới rồi.
Hóa ra đêm ngắn tủn!
Than
Posted by
Ugly duckling
on Sunday, September 16, 2012
/
Comments: (4)
Cho tôi than mệt một chút có được không?
Như chung quanh không có ai nghe thấy
Như có người ngồi bên tôi lặng lẽ tự ngày xưa vậy
Để tôi khẽ khẽ than hôm nay tôi trúng gió và nhức mỏi thế nào
Tôi đã phải cười với người thương tôi vì sợ họ lo lắng thêm - ừ thì có được gì đâu
Tôi đã phải giấu người không thương tôi vì biết họ sẽ chỉ sợ tôi thêm phiền toái
Tôi đã phải làm như mình là siêu nhân không bao giờ biết mỏi
Cho tôi tựa đầu một phút có được không?
Cho tôi than buồn một chút có được không?
Rất nhanh thôi, như giọt nước rơi qua ngọn lá thấm vào lòng đất
Rất nhẹ thôi, như tiếng con chim gì kêu trong chiều nắng tắt
Tôi khẽ khẽ than hôm nay tôi cô độc thế nào
Cũng tưởng có người thì sẽ chẳng làm sao
Cũng tưởng mình chả cần những gì cao xa ấy
Cũng chẳng ngờ có lúc tháng ngày cứ trôi qua mỏi mòn như nước chảy
Cho tôi nhỏ vài giọt nước mắt có được không?
Chẳng ai có thể than với cái bóng của mình
Nên khi tôi cần - chỉ một chút thôi - người đừng bỏ đi như thế
Có được không?
Như chung quanh không có ai nghe thấy
Như có người ngồi bên tôi lặng lẽ tự ngày xưa vậy
Để tôi khẽ khẽ than hôm nay tôi trúng gió và nhức mỏi thế nào
Tôi đã phải cười với người thương tôi vì sợ họ lo lắng thêm - ừ thì có được gì đâu
Tôi đã phải giấu người không thương tôi vì biết họ sẽ chỉ sợ tôi thêm phiền toái
Tôi đã phải làm như mình là siêu nhân không bao giờ biết mỏi
Cho tôi tựa đầu một phút có được không?
Cho tôi than buồn một chút có được không?
Rất nhanh thôi, như giọt nước rơi qua ngọn lá thấm vào lòng đất
Rất nhẹ thôi, như tiếng con chim gì kêu trong chiều nắng tắt
Tôi khẽ khẽ than hôm nay tôi cô độc thế nào
Cũng tưởng có người thì sẽ chẳng làm sao
Cũng tưởng mình chả cần những gì cao xa ấy
Cũng chẳng ngờ có lúc tháng ngày cứ trôi qua mỏi mòn như nước chảy
Cho tôi nhỏ vài giọt nước mắt có được không?
Chẳng ai có thể than với cái bóng của mình
Nên khi tôi cần - chỉ một chút thôi - người đừng bỏ đi như thế
Có được không?
Cuối mỗi đoạn đường
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, September 01, 2012
/
Comments: (0)
Cuối mỗi đoạn đường đều có một chiếc gương
Khi ta đến chỉ gặp bóng mình trong đó
Từ xa cứ ngỡ là ai
Không còn đường để đi tới trước
Từ xa nhìn cứ ngỡ đường dài
Đứng lại hay quay lui?
Chân mỏi mệt rồi
Đã đi qua một đoạn đường rất dài rất dài
Dù cuối cùng cười với mình chỉ là chiếc bóng trong gương thì sao?
Dù tương lai chỉ là phản chiếu của những ngày đã qua thì sao?
Cuối mỗi đoạn đường đều có một chiếc gương
Chỉ để người bắt đầu đi ảo tưởng
Nhưng khi đứng trước gương, thất vọng, rã rời và giận dữ
Có ai lựa chọn đập vỡ chiếc gương để biết liệu sau đó còn có đường đi?
Vì sợ sau gương chỉ là bóng tối?
Hay vì chí ít người ta cũng đỡ cô đơn dù biết đó chỉ là chiếc bóng của mình?
Khi ta đến chỉ gặp bóng mình trong đó
Từ xa cứ ngỡ là ai
Không còn đường để đi tới trước
Từ xa nhìn cứ ngỡ đường dài
Đứng lại hay quay lui?
Chân mỏi mệt rồi
Đã đi qua một đoạn đường rất dài rất dài
Dù cuối cùng cười với mình chỉ là chiếc bóng trong gương thì sao?
Dù tương lai chỉ là phản chiếu của những ngày đã qua thì sao?
Cuối mỗi đoạn đường đều có một chiếc gương
Chỉ để người bắt đầu đi ảo tưởng
Nhưng khi đứng trước gương, thất vọng, rã rời và giận dữ
Có ai lựa chọn đập vỡ chiếc gương để biết liệu sau đó còn có đường đi?
Vì sợ sau gương chỉ là bóng tối?
Hay vì chí ít người ta cũng đỡ cô đơn dù biết đó chỉ là chiếc bóng của mình?
Ru
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, August 22, 2012
/
Comments: (0)
Ơi à ơi
Ngốc con bé bỏng
Xứ lạ quê người mẹ không có võng
Nên nằm giường ru con à ơi
Ơi à ơi
Con đường ngoài cửa sổ vắng thưa rồi
Thương con thèm người như con ong thèm mật
Mẹ sợ nắng sợ gió sợ mưa sợ cả những điều khó khăn vụn vặt
Mà biết đâu rằng con chỉ sợ cô đơn
Mà biết đâu con chỉ cần bước chân ra đường
Cười và nhìn và vẫy tay và ê a những từ chưa biết nói
Ngày lút cút trong nhà lẻ loi đến tội
Đêm về con mơ gì?
Ơi à ơi
Ngày hôm nay cuối cùng đã ra đi
Ngày mai sẽ tốt hơn con nhỉ
Ngốc con bé bỏng
Xứ lạ quê người mẹ không có võng
Nên nằm giường ru con à ơi
Ơi à ơi
Con đường ngoài cửa sổ vắng thưa rồi
Thương con thèm người như con ong thèm mật
Mẹ sợ nắng sợ gió sợ mưa sợ cả những điều khó khăn vụn vặt
Mà biết đâu rằng con chỉ sợ cô đơn
Mà biết đâu con chỉ cần bước chân ra đường
Cười và nhìn và vẫy tay và ê a những từ chưa biết nói
Ngày lút cút trong nhà lẻ loi đến tội
Đêm về con mơ gì?
Ơi à ơi
Ngày hôm nay cuối cùng đã ra đi
Ngày mai sẽ tốt hơn con nhỉ
Xì chét
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (3)
Xì chét nà. Tự nhiên thấy mình cứ lang thang lòng vòng chả biết làm gì, chả muốn làm gì, là biết xì chét gùi.
Nhớ tới blog của bạn. Vô blog của bạn, thì nhớ ra blog đóng cửa bữa rày.
Hì, dù sao cũng thấy dễ chịu hơn chút.
Tính viết cái này để nói bạn biết, blog của bạn có khả năng làm giảm xì chét.
Nhớ tới blog của bạn. Vô blog của bạn, thì nhớ ra blog đóng cửa bữa rày.
Hì, dù sao cũng thấy dễ chịu hơn chút.
Tính viết cái này để nói bạn biết, blog của bạn có khả năng làm giảm xì chét.
Không được khỏe
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, August 15, 2012
/
Comments: (0)
Tính viết cái gì đó, muốn viết lắm. Nhưng mà viết rồi xóa, xóa rồi viết, rồi xóa.
Nhức cái đầu. Chả biết vì mắt kiếng mới nặng quá, vì nắng chiếu vô chỗ mình ngồi, hay vì cái gì nữa.
Thời tiết đảo điên. Bữa thì ấm và mưa. Bữa thì nắng và lạnh. Hôm qua nắng và mưa. Hôm nay nắng và gió kinh khủng.
Combo nào thì cũng không dám mang Roo con ra ngoài chơi, sợ nó bịnh. Tội nghiệp Roo con đứng bên cửa sổ nhìn ra công viên, đợi có người đi ngang. Có khi nó vẫy tay với các anh chị đi học về, mà anh chị thì xa quá không nhìn thấy Roo.
Roo con thèm người. Mình thì thèm thấy một Roo con vui vẻ chơi đùa ngoài sân, hoặc ở thư viện, chứ không phải là sau cửa kiếng và trong bốn bức tường.
Thôi ráng ít bữa. Giờ ông trời ổng đang không được khỏe.
-----------
À còn một chuyện dzui dzui. Hồi xưa coi phim thấy hay có mấy bài hát cầu mưa. Giờ bên này nghe bài hát cầu đừng mưa. Nó như dzầy:
Rain rain go away
Come again another day
Roo Roo wants to play
Rain rain go away.
Nhức cái đầu. Chả biết vì mắt kiếng mới nặng quá, vì nắng chiếu vô chỗ mình ngồi, hay vì cái gì nữa.
Thời tiết đảo điên. Bữa thì ấm và mưa. Bữa thì nắng và lạnh. Hôm qua nắng và mưa. Hôm nay nắng và gió kinh khủng.
Combo nào thì cũng không dám mang Roo con ra ngoài chơi, sợ nó bịnh. Tội nghiệp Roo con đứng bên cửa sổ nhìn ra công viên, đợi có người đi ngang. Có khi nó vẫy tay với các anh chị đi học về, mà anh chị thì xa quá không nhìn thấy Roo.
Roo con thèm người. Mình thì thèm thấy một Roo con vui vẻ chơi đùa ngoài sân, hoặc ở thư viện, chứ không phải là sau cửa kiếng và trong bốn bức tường.
Thôi ráng ít bữa. Giờ ông trời ổng đang không được khỏe.
-----------
À còn một chuyện dzui dzui. Hồi xưa coi phim thấy hay có mấy bài hát cầu mưa. Giờ bên này nghe bài hát cầu đừng mưa. Nó như dzầy:
Rain rain go away
Come again another day
Roo Roo wants to play
Rain rain go away.
Khi con cười
Posted by
Ugly duckling
on Monday, July 23, 2012
/
Comments: (1)
Khi con cười
Những giấc mơ hồi sinh
Mẹ thấy ngày hôm qua thật sự là dĩ vãng
Mẹ thấy ngày hôm nay nắng rạng
Ngọn cỏ vừa cắt xong đã lại đâm chồi
Khi con cười
Mẹ thôi nghĩ về cuộc đời
Về những bất công, những hiểu lầm, những loanh quanh tính toán
Dù con chưa biết hai cộng hai luôn luôn là bốn
Nhưng con biết yêu thương và không biết giả vờ
Đối với con trắng đen không lẫn lộn bao giờ
Nên người lớn sẽ phải xấu hổ nếu chơi trò hai mặt
Sẽ tự ăn năn nếu làm sai cả những điều nhỏ nhặt
Vì ánh mắt con luôn trong trẻo dõi nhìn
Khi con cười
Mẹ thôi cô độc một mình
Cũng như hồi xa xưa mẹ thủ thỉ sẻ chia với con lúc trong bụng mẹ
Cái đầu bé nhỏ chắc không hiểu nhiều đến thế
Nhưng tình yêu luôn là một lời an ủi dịu dàng
Mẹ biết con yêu mẹ từ những cái rất bình thường
Như khi con chia cho mẹ cái bánh chỉ còn một mẩu
Mẹ cất mẩu bánh vào lòng như cất từng vụn ngọt ngào quá khứ
Sau này mãi mãi mang theo
Khi con cười
Thế giới này đẹp biết bao nhiêu
Nên mẹ viết những dòng này chỉ để nhắc mình đừng làm con khóc.
Những giấc mơ hồi sinh
Mẹ thấy ngày hôm qua thật sự là dĩ vãng
Mẹ thấy ngày hôm nay nắng rạng
Ngọn cỏ vừa cắt xong đã lại đâm chồi
Khi con cười
Mẹ thôi nghĩ về cuộc đời
Về những bất công, những hiểu lầm, những loanh quanh tính toán
Dù con chưa biết hai cộng hai luôn luôn là bốn
Nhưng con biết yêu thương và không biết giả vờ
Đối với con trắng đen không lẫn lộn bao giờ
Nên người lớn sẽ phải xấu hổ nếu chơi trò hai mặt
Sẽ tự ăn năn nếu làm sai cả những điều nhỏ nhặt
Vì ánh mắt con luôn trong trẻo dõi nhìn
Khi con cười
Mẹ thôi cô độc một mình
Cũng như hồi xa xưa mẹ thủ thỉ sẻ chia với con lúc trong bụng mẹ
Cái đầu bé nhỏ chắc không hiểu nhiều đến thế
Nhưng tình yêu luôn là một lời an ủi dịu dàng
Mẹ biết con yêu mẹ từ những cái rất bình thường
Như khi con chia cho mẹ cái bánh chỉ còn một mẩu
Mẹ cất mẩu bánh vào lòng như cất từng vụn ngọt ngào quá khứ
Sau này mãi mãi mang theo
Khi con cười
Thế giới này đẹp biết bao nhiêu
Nên mẹ viết những dòng này chỉ để nhắc mình đừng làm con khóc.
Cảm xúc
Posted by
Ugly duckling
/
Comments: (0)
Bạn kiu mình ráng tìm lại cảm xúc để làm thơ lại. Tạm gạt qua một bên cái vụ mình có muốn làm thơ hay không, chỉ bàn vụ cảm xúc.
Như mình nói, dạo này cảm xúc của mình bị chai. Thiệt ra mình có hơi tự dối lòng. Cảm xúc thì có. Buồn, giận, chán chường, mệt mỏi, buông xuôi, đổ lỳ, quạu, ...
Những cảm xúc đó, làm thơ được không?
Mình nghĩ là không. Tại chúng nó không hề đẹp.
Mình biết là không đẹp, nên mình cố hết sức để gạt tụi nó qua một bên mà sống tiếp cho bình yên. Vậy nên đành phải tự bảo mình không có gì đâu, chả có gì buồn.
Khi nào mình thấy yêu đời trở lại, mình sẽ thử viết lại một cái gì đó hay hay, bạn ha!
Như mình nói, dạo này cảm xúc của mình bị chai. Thiệt ra mình có hơi tự dối lòng. Cảm xúc thì có. Buồn, giận, chán chường, mệt mỏi, buông xuôi, đổ lỳ, quạu, ...
Những cảm xúc đó, làm thơ được không?
Mình nghĩ là không. Tại chúng nó không hề đẹp.
Mình biết là không đẹp, nên mình cố hết sức để gạt tụi nó qua một bên mà sống tiếp cho bình yên. Vậy nên đành phải tự bảo mình không có gì đâu, chả có gì buồn.
Khi nào mình thấy yêu đời trở lại, mình sẽ thử viết lại một cái gì đó hay hay, bạn ha!
Mùa đông mưa
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, July 11, 2012
/
Comments: (0)
Chen lẫn trong những ngày nắng lạnh là những ngày mưa.
Nắng mùa đông thiệt dễ chịu, nhưng lừa phỉnh người. Mình trúng gió mấy lần trong những ngày nắng. Cứ thấy nắng thật vàng, gió thật lặng, thế là hí hửng chui ra ngoài trời. Một buổi thích thú vì cảm giác ấm áp tự do, đổi lại là một đợt trúng gió te tua. Vậy mà mình lại vẫn thích nắng, vẫn thích ra ngoài trời, coi bộ bản chất của mình là dễ bị cảm giác ấm áp lừa gạt.
Mưa mùa đông cũng dễ chịu, một kiểu khác. Trời âm u, lạnh lạnh, tê tê. Cảm giác cũng tê cứng. Không buồn, vì có mưa là cây cỏ sinh sôi, sáng mai ra sẽ lại thấy một búp non mới mọc lên. Không vui, vì ... có gì đâu mà vui? Nhìn mưa, biết chiều nay ta ở trong nhà. Biết lát nữa mình sẽ lại ôm Roo con ngồi chỉ chỏ "mưa kìa con". Biết Roo con ôm trong lòng rất ấm, và cái mặt cười te te của nó rất thương.
Mưa mùa đông dễ chịu vì hai ba bữa nữa sẽ không phải tưới cây, và cái bồn nước sau nhà sẽ đầy. Xứ gì mà nước mắc mỏ như điên. Nước uống được, mang tưới cây cứ có cảm giác như mang nước suối đi tưới. Lãng phí một cách vô duyên vô cớ. Giờ có mưa, giống như được vài xu rơi xuống từ trời.
Mưa mùa đông dễ chịu, vì trong lòng cũng đã dễ chịu. Không cần vui, chỉ cần không buồn là được. Không cần nắng, vì mưa cũng tốt. Mình đã nói, nắng chỉ lừa phỉnh người.
Ừ mà cũng chỉ có nắng mùa đông lừa phỉnh người. Sau mùa đông, lại đến mùa xuân. Hy vọng tới lúc đó nắng không còn làm mình bịnh, để mỗi lần ra nắng được thấy vui trọn vẹn.
Nắng mùa đông thiệt dễ chịu, nhưng lừa phỉnh người. Mình trúng gió mấy lần trong những ngày nắng. Cứ thấy nắng thật vàng, gió thật lặng, thế là hí hửng chui ra ngoài trời. Một buổi thích thú vì cảm giác ấm áp tự do, đổi lại là một đợt trúng gió te tua. Vậy mà mình lại vẫn thích nắng, vẫn thích ra ngoài trời, coi bộ bản chất của mình là dễ bị cảm giác ấm áp lừa gạt.
Mưa mùa đông cũng dễ chịu, một kiểu khác. Trời âm u, lạnh lạnh, tê tê. Cảm giác cũng tê cứng. Không buồn, vì có mưa là cây cỏ sinh sôi, sáng mai ra sẽ lại thấy một búp non mới mọc lên. Không vui, vì ... có gì đâu mà vui? Nhìn mưa, biết chiều nay ta ở trong nhà. Biết lát nữa mình sẽ lại ôm Roo con ngồi chỉ chỏ "mưa kìa con". Biết Roo con ôm trong lòng rất ấm, và cái mặt cười te te của nó rất thương.
Mưa mùa đông dễ chịu vì hai ba bữa nữa sẽ không phải tưới cây, và cái bồn nước sau nhà sẽ đầy. Xứ gì mà nước mắc mỏ như điên. Nước uống được, mang tưới cây cứ có cảm giác như mang nước suối đi tưới. Lãng phí một cách vô duyên vô cớ. Giờ có mưa, giống như được vài xu rơi xuống từ trời.
Mưa mùa đông dễ chịu, vì trong lòng cũng đã dễ chịu. Không cần vui, chỉ cần không buồn là được. Không cần nắng, vì mưa cũng tốt. Mình đã nói, nắng chỉ lừa phỉnh người.
Ừ mà cũng chỉ có nắng mùa đông lừa phỉnh người. Sau mùa đông, lại đến mùa xuân. Hy vọng tới lúc đó nắng không còn làm mình bịnh, để mỗi lần ra nắng được thấy vui trọn vẹn.
Lãng mạn
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, June 26, 2012
/
Comments: (1)
Cuộc sống vợ chồng không có chỗ cho sự lãng mạn?
Nghe mình hát "Có những niềm riêng làm sao nói hết", Gấu hỏi "biết ông nhạc sĩ sáng tác bài đó trong trường hợp nào không?"
Rồi ổng giải đáp "Trong một bữa mắc ... trên xe mà không xuống được"
Hai đứa cười hé hé.
Riết mình quen, tới nỗi nghe bài hát mà mẹ mèo rất thích "Nhật ký của mẹ", tới câu "Mẹ chợt tỉnh giấc và mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần", mình phán, bà này sinh mổ rùi.
Ặc ặc.
Có khi mình nhớ, hồi nào xa xưa đó, có người từng làm thơ, có người từng tặng hoa, có người từng đợi chờ, lại có người từng muốn mang mình đi tới cuối đất cùng trời, có người khi thấy một cảnh đẹp luôn ước có mình ở đó.
Nhưng mình đã bỏ chạy sạch.
Nên giờ đâu có lý gì ngồi đòi lãng mạn nữa chứ!
Hic hic.
Nghe mình hát "Có những niềm riêng làm sao nói hết", Gấu hỏi "biết ông nhạc sĩ sáng tác bài đó trong trường hợp nào không?"
Rồi ổng giải đáp "Trong một bữa mắc ... trên xe mà không xuống được"
Hai đứa cười hé hé.
Riết mình quen, tới nỗi nghe bài hát mà mẹ mèo rất thích "Nhật ký của mẹ", tới câu "Mẹ chợt tỉnh giấc và mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần", mình phán, bà này sinh mổ rùi.
Ặc ặc.
Có khi mình nhớ, hồi nào xa xưa đó, có người từng làm thơ, có người từng tặng hoa, có người từng đợi chờ, lại có người từng muốn mang mình đi tới cuối đất cùng trời, có người khi thấy một cảnh đẹp luôn ước có mình ở đó.
Nhưng mình đã bỏ chạy sạch.
Nên giờ đâu có lý gì ngồi đòi lãng mạn nữa chứ!
Hic hic.
Nỗi buồn, sự tự ti và mùa đông
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, June 20, 2012
/
Comments: (2)
Những nỗi buồn có lẽ do tự ti mà ra. Giống như khi một người nghĩ mình lùn thì tất cả những gì người khác nói liên quan đến chữ lùn, vô tình hay cố ý, đều gây ra một vết thương. Nhưng nếu người đó tin chắc là mình cao, thì dù kẻ khác có đến tận mặt mà hét "Đồ lùn!", anh ta cũng chỉ cười mặc kệ.
Dạo này mình dễ bị tổn thương, có phải do tự ti?
Mình không biết. Mình cũng không biết nếu một người lỡ lùn một chút, thì nên làm gì để tránh tự ti, khi mà người khác cứ hét vào mặt "đồ lùn!".
----------------
Mùa đông tới. Lạnh và lúc nắng lúc mưa. Không buồn. Dạo này mình không buồn vì trời mưa trời nắng. Giờ già rồi, thấy cái chuyện tự ngồi dòm trời mà buồn nó nhảm gì đâu. Vì không cần mình phải tự làm mình buồn, sẽ luôn có người cố gắng làm chuyện đó.
Nên nhiệm vụ của mình, là phải tự mình vui.
Mùa đông trong nhà mới. Cái lạnh bị nhốt ngoài trời, cố gắng thò những cái tua ngoe nguẩy của nó vào qua khe cửa. Cỏ vẫn còn xanh. Ngồi nhìn cỏ ướt sũng trong mưa, thấy lạ là bây giờ nhìn mưa mình chỉ cảm thấy sự sống đang thấm vào từng kẽ đất. Sau mưa, cây cối sẽ vụt lớn lên.
Bà hàng xóm tên là Bobby, có ghé qua nói chuyện một lần, bảo chào mừng you đến vùng này. Bobby tóc bạc trắng rồi, chắc cỡ gần 60, nhưng vẫn còn khoẻ mạnh lắm, tự mình đi bộ đến cây cầu cách đây 2km rồi lại về. Bà kể bà dọn tới vùng này 14 năm trước, là cái nhà thứ 3 dựng lên ở đây. Mình hỏi, chắc đáng sợ lắm ha. Bà nói ừ, lúc đó đường mới mở tới đây thôi, công viên còn chưa có, mé bên phải còn là đồng cỏ chăn bò. Mình tưởng tượng 14 năm trôi qua, từ khi con đường không có bóng người tới bây giờ xe cộ tấp nập, nhìn công viên trường học từ từ mọc lên, nhìn hàng xóm đến và đi. Bà có vẻ tự hào về 14 năm đó, mình thấy cũng thật tốt, khi người ta có thể tự hào về một quãng đời của mình.
Hồi nhỏ nghe mười năm thấy dài lượt thượt. Giờ nghĩ lại, từ hồi mình học lớp 12 tới giờ là 16 năm. Từ hồi tốt nghiệp đại học tới giờ là 11 năm. Mình đã làm được gì? Có đáng tự hào?
Thầy Phùng lớp 12 viết trả lời thăm hỏi của học trò trên Facebook, nhắc mình. Nói không biết cô trò giỏi nhất lớp ngày nào giờ có thành đạt không. Mình không muốn trả lời không thầy ơi, em đang thất nghiệp. Nên đành im lặng.
Cả đời chắc mình cũng không thể thành đạt đủ để xứng với cái danh hiệu nhất lớp ngày nào. Lớp học đó, giờ rất nhiều người làm được những chuyện mình chỉ có thể mơ.
Hồi xưa, mình rất xấu. Mình đã luôn tự ti vì mình xấu, tự ti đến nỗi bỏ qua nhiều niềm vui của quãng đời lẽ ra là rất đẹp và thơ mộng. Nhưng lúc đó, mình có thể tự hào vì mình học giỏi nhất lớp.
Giờ, mình vẫn xấu, còn xấu hơn xưa. Và mình có gì để tự hào?
Vậy mà vẫn còn có thể nhìn mùa đông, nhìn mưa lạnh, và không thấy buồn.
Vụ này có đáng để tự hào không?
Dạo này mình dễ bị tổn thương, có phải do tự ti?
Mình không biết. Mình cũng không biết nếu một người lỡ lùn một chút, thì nên làm gì để tránh tự ti, khi mà người khác cứ hét vào mặt "đồ lùn!".
----------------
Mùa đông tới. Lạnh và lúc nắng lúc mưa. Không buồn. Dạo này mình không buồn vì trời mưa trời nắng. Giờ già rồi, thấy cái chuyện tự ngồi dòm trời mà buồn nó nhảm gì đâu. Vì không cần mình phải tự làm mình buồn, sẽ luôn có người cố gắng làm chuyện đó.
Nên nhiệm vụ của mình, là phải tự mình vui.
Mùa đông trong nhà mới. Cái lạnh bị nhốt ngoài trời, cố gắng thò những cái tua ngoe nguẩy của nó vào qua khe cửa. Cỏ vẫn còn xanh. Ngồi nhìn cỏ ướt sũng trong mưa, thấy lạ là bây giờ nhìn mưa mình chỉ cảm thấy sự sống đang thấm vào từng kẽ đất. Sau mưa, cây cối sẽ vụt lớn lên.
Bà hàng xóm tên là Bobby, có ghé qua nói chuyện một lần, bảo chào mừng you đến vùng này. Bobby tóc bạc trắng rồi, chắc cỡ gần 60, nhưng vẫn còn khoẻ mạnh lắm, tự mình đi bộ đến cây cầu cách đây 2km rồi lại về. Bà kể bà dọn tới vùng này 14 năm trước, là cái nhà thứ 3 dựng lên ở đây. Mình hỏi, chắc đáng sợ lắm ha. Bà nói ừ, lúc đó đường mới mở tới đây thôi, công viên còn chưa có, mé bên phải còn là đồng cỏ chăn bò. Mình tưởng tượng 14 năm trôi qua, từ khi con đường không có bóng người tới bây giờ xe cộ tấp nập, nhìn công viên trường học từ từ mọc lên, nhìn hàng xóm đến và đi. Bà có vẻ tự hào về 14 năm đó, mình thấy cũng thật tốt, khi người ta có thể tự hào về một quãng đời của mình.
Hồi nhỏ nghe mười năm thấy dài lượt thượt. Giờ nghĩ lại, từ hồi mình học lớp 12 tới giờ là 16 năm. Từ hồi tốt nghiệp đại học tới giờ là 11 năm. Mình đã làm được gì? Có đáng tự hào?
Thầy Phùng lớp 12 viết trả lời thăm hỏi của học trò trên Facebook, nhắc mình. Nói không biết cô trò giỏi nhất lớp ngày nào giờ có thành đạt không. Mình không muốn trả lời không thầy ơi, em đang thất nghiệp. Nên đành im lặng.
Cả đời chắc mình cũng không thể thành đạt đủ để xứng với cái danh hiệu nhất lớp ngày nào. Lớp học đó, giờ rất nhiều người làm được những chuyện mình chỉ có thể mơ.
Hồi xưa, mình rất xấu. Mình đã luôn tự ti vì mình xấu, tự ti đến nỗi bỏ qua nhiều niềm vui của quãng đời lẽ ra là rất đẹp và thơ mộng. Nhưng lúc đó, mình có thể tự hào vì mình học giỏi nhất lớp.
Giờ, mình vẫn xấu, còn xấu hơn xưa. Và mình có gì để tự hào?
Vậy mà vẫn còn có thể nhìn mùa đông, nhìn mưa lạnh, và không thấy buồn.
Vụ này có đáng để tự hào không?
Lỳ
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, May 15, 2012
/
Comments: (0)
Mẹ mình hay nói mình lỳ. Nhiều người cũng nói vậy.
Mình nghĩ mình nên sống sao cho xứng đáng với chữ lỳ đó :D
Quyết định
Posted by
Ugly duckling
on Wednesday, April 25, 2012
/
Comments: (0)
Mình nghĩ muốn được thì phải cho.
Nên mình sẽ cố gắng.
Nếu cố gắng của mình vô ích thì chọn biện pháp tiêu cực vẫn chưa muộn màng, dù là đợi đến khi roo con đủ lớn có khi tốn mười mấy năm. Dù sao mình cũng ko nghĩ mình sẽ hạnh phúc hơn ở một nơi khác.
Cứ vậy đi.
Thương
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, April 12, 2012
/
Comments: (0)
Mình than thở với bạn "Thằng Roo hư quá, hay la hét khóc lóc"
Bạn khuyên "Nó khóc đòi cái gì thì đánh lạc hướng bằng cái khác"
Mình ngồi nhớ coi Roo hay khóc đòi cái gì. Nó chẳng đòi đồ chơi, chẳng đòi ăn, chẳng đòi bú... Nó chỉ hay khóc đòi mẹ.
Vậy biết lấy gì đánh lạc hướng nó bây giờ?
Ngồi nghĩ cảnh nó khóc lại thấy thương. Nó khóc tức tưởi như muốn nói "Con đâu có muốn gì đâu, con chỉ muốn mẹ thôi mà!"
===================
Phải tâm niệm, bao giờ cũng sẽ có một cách để giải quyết vấn đề mà không gây đau khổ.
Bạn khuyên "Nó khóc đòi cái gì thì đánh lạc hướng bằng cái khác"
Mình ngồi nhớ coi Roo hay khóc đòi cái gì. Nó chẳng đòi đồ chơi, chẳng đòi ăn, chẳng đòi bú... Nó chỉ hay khóc đòi mẹ.
Vậy biết lấy gì đánh lạc hướng nó bây giờ?
Ngồi nghĩ cảnh nó khóc lại thấy thương. Nó khóc tức tưởi như muốn nói "Con đâu có muốn gì đâu, con chỉ muốn mẹ thôi mà!"
===================
Phải tâm niệm, bao giờ cũng sẽ có một cách để giải quyết vấn đề mà không gây đau khổ.
Cắn
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, March 29, 2012
/
Comments: (0)
Roo mọc răng, bạ đâu cũng cắn. Nhưng nó thích nhất là cắn những thứ trên người mẹ. Vòng ngọc trai, dây chuyền, dây nơ, nút áo...
Lúc nhỏ mẹ mặc kệ cho nó cắn, thấy vui vui. Càng ngày răng Roo càng bén, cắn càng khỏe. Mẹ sợ nó cắn đứt nút áo hay mặt dây chuyền rồi nuốt luôn thì khổ. Đành cất vòng cất dây chuyền, thay cái áo không nút không nơ.
Roo quen thói bò lên người mẹ. Không có gì để cắn, nó cắn ... bụng mẹ.
Mẹ la á á. Vừa đau, vừa tức cười, vừa thương Roo.
Lúc nhỏ mẹ mặc kệ cho nó cắn, thấy vui vui. Càng ngày răng Roo càng bén, cắn càng khỏe. Mẹ sợ nó cắn đứt nút áo hay mặt dây chuyền rồi nuốt luôn thì khổ. Đành cất vòng cất dây chuyền, thay cái áo không nút không nơ.
Roo quen thói bò lên người mẹ. Không có gì để cắn, nó cắn ... bụng mẹ.
Mẹ la á á. Vừa đau, vừa tức cười, vừa thương Roo.
Tưởng bở
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, March 03, 2012
/
Comments: (0)
Mình tưởng mình cũng biết chấp nhận lắm, nhưng mình lại bị tổn thương thật lâu và thật sâu vì những lời họ nói. Những điều mà thật ra mình cũng đã biết rồi.
Mình tưởng là cái mình đang có rất tốt đẹp, nhưng khi người ta hỏi "có như vậy không? có thế kia không?" mình ngỡ ngàng lắc đầu không không và không.
Mình tưởng là theo thời gian mình đã chín chắn lên rồi, đã hiểu nhiều lẽ đời rồi, giờ sau 8 năm lại thấy mình loay hoay với những câu hỏi cũ. Con đường mình đang đi có đúng? Thế nào là tình yêu?
Từ hồi Roo ra đời, mình thỉnh thoảng cảm thấy con dzịt hồi xưa biến mất, cùng với tất cả những kiêu hãnh nó từng có, những yêu thương nó từng nhận, những gì nó từng có thể làm... Chỉ còn mẹ thằng Roo, xấu xí, già cỗi, tẻ nhạt và thất bại.
Thỉnh thoảng cảm thấy hạnh phúc vì Roo con rất thương mẹ, thỉnh thoảng cảm thấy thật ra mình chỉ là một cái máy pha sữa kiêm nấu thức ăn kiêm thay tã. Thỉnh thoảng cảm thấy sao cũng được, chỉ cần nụ cười của con là đủ sung sướng cho một ngày. Thỉnh thoảng nhất là những lúc tối ngủ ngoài sofa, cảm thấy thật ra cuộc sống của mình giờ giống như một bức vẽ lớn mà chỉ có những nụ cười của nó là mấy chấm màu bé xíu trong góc thôi, còn lại là một màu trắng bong không-có-gì-hết.
Mình nghĩ theo lý thuyết thì mình phải là người cầm lấy bút màu và vẽ lên đó những gì mình thích. Nhưng ngay cả khi mình tự vẽ lên được thì cũng tẻ nhạt lắm. Hóa ra cái ý nghĩ một người có thể tự mình hạnh phúc cũng chỉ là tưởng bở mà thôi.
Mình tưởng là cái mình đang có rất tốt đẹp, nhưng khi người ta hỏi "có như vậy không? có thế kia không?" mình ngỡ ngàng lắc đầu không không và không.
Mình tưởng là theo thời gian mình đã chín chắn lên rồi, đã hiểu nhiều lẽ đời rồi, giờ sau 8 năm lại thấy mình loay hoay với những câu hỏi cũ. Con đường mình đang đi có đúng? Thế nào là tình yêu?
Từ hồi Roo ra đời, mình thỉnh thoảng cảm thấy con dzịt hồi xưa biến mất, cùng với tất cả những kiêu hãnh nó từng có, những yêu thương nó từng nhận, những gì nó từng có thể làm... Chỉ còn mẹ thằng Roo, xấu xí, già cỗi, tẻ nhạt và thất bại.
Thỉnh thoảng cảm thấy hạnh phúc vì Roo con rất thương mẹ, thỉnh thoảng cảm thấy thật ra mình chỉ là một cái máy pha sữa kiêm nấu thức ăn kiêm thay tã. Thỉnh thoảng cảm thấy sao cũng được, chỉ cần nụ cười của con là đủ sung sướng cho một ngày. Thỉnh thoảng nhất là những lúc tối ngủ ngoài sofa, cảm thấy thật ra cuộc sống của mình giờ giống như một bức vẽ lớn mà chỉ có những nụ cười của nó là mấy chấm màu bé xíu trong góc thôi, còn lại là một màu trắng bong không-có-gì-hết.
Mình nghĩ theo lý thuyết thì mình phải là người cầm lấy bút màu và vẽ lên đó những gì mình thích. Nhưng ngay cả khi mình tự vẽ lên được thì cũng tẻ nhạt lắm. Hóa ra cái ý nghĩ một người có thể tự mình hạnh phúc cũng chỉ là tưởng bở mà thôi.
Tủi thân
Posted by
Ugly duckling
on Thursday, March 01, 2012
/
Comments: (1)
Mình từng tủi thân rất nhiều lần, vì cái này vì cái kia, vì cảm thấy mình thiệt thòi thế này, vì cảm thấy mình thiếu thốn thế kia. Nhiều khi vì một câu nói. Có khi vì một việc làm. Có khi vì người ta chả làm gì cả.
Nhưng giờ mình mới phát hiện ra, mình có tủi thân bao nhiêu thì cũng chẳng ai thương mình hơn đâu.
Nên thay vì tủi thân, mình phải tập thương mình.
Nhưng giờ mình mới phát hiện ra, mình có tủi thân bao nhiêu thì cũng chẳng ai thương mình hơn đâu.
Nên thay vì tủi thân, mình phải tập thương mình.
Down
Posted by
Ugly duckling
on Tuesday, February 21, 2012
/
Comments: (2)
Hôm nay tâm trạng mình thật tệ.
Có lẽ mình ko làm tốt bổn phận vợ và mẹ (mình ghét cái chữ bổn phận, nó làm mình cảm thấy con người ta sống chẳng còn gì là vui thú). Mình không phải type phụ nữ lúc nào cũng tất bật lo cho chồng cho con.
Và mình cũng biết một đứa con ra đời làm thay đổi rất nhiều thứ.
Và mình cũng biết nếu có gì không ổn, phần lớn là do mình.
Nhưng vẫn có những lúc tâm trạng mình thật tệ.
Có lẽ mình ko làm tốt bổn phận vợ và mẹ (mình ghét cái chữ bổn phận, nó làm mình cảm thấy con người ta sống chẳng còn gì là vui thú). Mình không phải type phụ nữ lúc nào cũng tất bật lo cho chồng cho con.
Và mình cũng biết một đứa con ra đời làm thay đổi rất nhiều thứ.
Và mình cũng biết nếu có gì không ổn, phần lớn là do mình.
Nhưng vẫn có những lúc tâm trạng mình thật tệ.
Chuyện Roo con (1)
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, February 18, 2012
/
Comments: (0)
Roo thấy mẹ ăn gì cũng đòi ăn. Hồi 4 tháng, mẹ hứa chừng nào 1 tuổi mẹ ăn gì sẽ cho Roo ăn đó. Giờ mới 7 tháng mà mẹ đã cầm lòng không đậu, thỉnh thoảng cũng cho Roo ăn tùm lum.
Mẹ ăn croissant, Roo xin xỏ, mẹ xé cho một vụn nhỏ. Hắn ta nuốt sạch rồi hí hửng bò lên níu áo mẹ xin thêm. Mẹ cho ăn cũng được 5-6 miếng thì không dám cho tiếp.
Mẹ ăn chocolate, Roo xin, mẹ cho liếm một phát, hắn hí hửng đi theo xin tiếp. Mẹ không cho nữa, thấy cái mặt hắn tội quá mẹ cũng không ăn chocolate nữa.
Mẹ ăn mận, Roo cũng xin. Mẹ cắt cho một lát, Roo ta cầm gặm bằng cả hai tay. Gặm một lúc thì làm rớt, mẹ quăng đi, hắn khóc toáng lên.
Mẹ ăn sấu hà nội, món này vừa chua vừa cay. Thấy hắn mon men lại xin, mẹ chơi ác cho liếm một phát cho biết mùi cay. Liếm xong cái mặt nhăn nhúm, vừa phun vừa ho, làm mẹ hối hận muốn chết. Phun xong ho xong, lại mon men xin tiếp :|
Mẹ ăn snack gà, Roo đang chơi walker cũng mò lại xin. Món này thì mẹ không dám cho ăn, nên chỉ cho liếm một cái cho biết mùi. Ảnh liếm xong khoái, xin ăn mà mẹ không cho nữa, phụng phịu xong rồi thôi. Hôm sau mẹ để chơi walker, đi xuống bếp có một phút, lên nhà đã thấy Roo ta lôi bịch snack của mẹ trên bàn xuống, làm vung vãi ra sàn một nửa, tay thì túm một cái snack ăn hết 1/3. Mẹ bó tay toàn tập.
Mẹ ăn croissant, Roo xin xỏ, mẹ xé cho một vụn nhỏ. Hắn ta nuốt sạch rồi hí hửng bò lên níu áo mẹ xin thêm. Mẹ cho ăn cũng được 5-6 miếng thì không dám cho tiếp.
Mẹ ăn chocolate, Roo xin, mẹ cho liếm một phát, hắn hí hửng đi theo xin tiếp. Mẹ không cho nữa, thấy cái mặt hắn tội quá mẹ cũng không ăn chocolate nữa.
Mẹ ăn mận, Roo cũng xin. Mẹ cắt cho một lát, Roo ta cầm gặm bằng cả hai tay. Gặm một lúc thì làm rớt, mẹ quăng đi, hắn khóc toáng lên.
Mẹ ăn sấu hà nội, món này vừa chua vừa cay. Thấy hắn mon men lại xin, mẹ chơi ác cho liếm một phát cho biết mùi cay. Liếm xong cái mặt nhăn nhúm, vừa phun vừa ho, làm mẹ hối hận muốn chết. Phun xong ho xong, lại mon men xin tiếp :|
Mẹ ăn snack gà, Roo đang chơi walker cũng mò lại xin. Món này thì mẹ không dám cho ăn, nên chỉ cho liếm một cái cho biết mùi. Ảnh liếm xong khoái, xin ăn mà mẹ không cho nữa, phụng phịu xong rồi thôi. Hôm sau mẹ để chơi walker, đi xuống bếp có một phút, lên nhà đã thấy Roo ta lôi bịch snack của mẹ trên bàn xuống, làm vung vãi ra sàn một nửa, tay thì túm một cái snack ăn hết 1/3. Mẹ bó tay toàn tập.
Về già
Posted by
Ugly duckling
on Saturday, February 04, 2012
/
Comments: (2)
Chắc mình sắp già thiệt, vì hay nghĩ tới viễn cảnh lúc về già.
Mình hay nói lúc già mình thích về VN mua mảnh vườn giăng võng, mình với gấu hai đứa nằm đu đưa. Đào cái ao thả cá, trồng mấy cây ăn trái. Để cho Roo con thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, sống cuộc đời của nó như ý nó thích.
Gấu cũng ừ.
Chiều nay tự nhiên nhớ tới ba. Mẹ hay nói ba mày kỳ cục, ổng kêu mai mốt già về quê mua miếng đất ở với thằng Quang, sao vợ con mình không muốn ở chung lại muốn ở với cháu làm gì? Mình cũng ừ, thì ổng có lo gì cho con cái đâu, chỉ lo cho cháu, ở với nó là đúng rồi.
Những dấu ấn đen tối từ tuổi nhỏ mãi mãi không tan. Những ấm ức của mẹ mình cũng không bao giờ tan, nên mẹ nhắc hoài, dù bây giờ coi như đã chia tay hẳn rồi. Cũng không biết mẹ có từng mơ đến một tuổi già ba với mẹ ở chung một căn nhà, mắc hai cái võng?
Tự nhiên nhớ tới ba mà giật mình, sao mơ ước của mình lúc về già cũng có vẻ xa cách và ích kỷ vậy? Chả lẽ mình cũng không muốn ở chung với con cháu?
Ừm thiệt ra không phải. Nói thật lòng là mình vẫn cảm thấy hạnh phúc hơn khi nghĩ đến một cái nhà có đủ ông bà con cháu, có mình, có gấu, có Roo và vợ con nó. Nhưng mình sợ. Mình sợ Roo bị nhiễm lối sống và suy nghĩ phương Tây. Mình sợ sự cô độc lạnh lùng dành cho những người già phương Tây mình hay thấy trong phim. Nên mình tự an ủi với một viễn cảnh khác ít tổn thương hơn.
Rồi lại nghĩ tới ba mình, có thật là ba mình chưa từng nghĩ đến một tương lai về già được ở chung với con cháu không? Hay là lại cũng tự xù lông lên như con nhím để tránh bị thương?
Mình hay nói lúc già mình thích về VN mua mảnh vườn giăng võng, mình với gấu hai đứa nằm đu đưa. Đào cái ao thả cá, trồng mấy cây ăn trái. Để cho Roo con thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, sống cuộc đời của nó như ý nó thích.
Gấu cũng ừ.
Chiều nay tự nhiên nhớ tới ba. Mẹ hay nói ba mày kỳ cục, ổng kêu mai mốt già về quê mua miếng đất ở với thằng Quang, sao vợ con mình không muốn ở chung lại muốn ở với cháu làm gì? Mình cũng ừ, thì ổng có lo gì cho con cái đâu, chỉ lo cho cháu, ở với nó là đúng rồi.
Những dấu ấn đen tối từ tuổi nhỏ mãi mãi không tan. Những ấm ức của mẹ mình cũng không bao giờ tan, nên mẹ nhắc hoài, dù bây giờ coi như đã chia tay hẳn rồi. Cũng không biết mẹ có từng mơ đến một tuổi già ba với mẹ ở chung một căn nhà, mắc hai cái võng?
Tự nhiên nhớ tới ba mà giật mình, sao mơ ước của mình lúc về già cũng có vẻ xa cách và ích kỷ vậy? Chả lẽ mình cũng không muốn ở chung với con cháu?
Ừm thiệt ra không phải. Nói thật lòng là mình vẫn cảm thấy hạnh phúc hơn khi nghĩ đến một cái nhà có đủ ông bà con cháu, có mình, có gấu, có Roo và vợ con nó. Nhưng mình sợ. Mình sợ Roo bị nhiễm lối sống và suy nghĩ phương Tây. Mình sợ sự cô độc lạnh lùng dành cho những người già phương Tây mình hay thấy trong phim. Nên mình tự an ủi với một viễn cảnh khác ít tổn thương hơn.
Rồi lại nghĩ tới ba mình, có thật là ba mình chưa từng nghĩ đến một tương lai về già được ở chung với con cháu không? Hay là lại cũng tự xù lông lên như con nhím để tránh bị thương?