Tháng ba



Có gì mới khi tờ lịch chuyển tháng ba
Hình như phía tây một cơn bão tới
Bọn rau trong vườn nhao nhao mừng cơn mưa bao lâu mong đợi
Giấc ngủ vì mưa mà cũng hóa dịu dàng

Bên phía tây có người mong cơn bão tan
Bên phía đông có người mong nắng đừng quay lại
Bên phía xa xăm một phương nào đấy
Năm nay có còn tuyết trắng tháng ba?

Ở một phương nào đó rất xa
Những nụ đào ngủ suốt mùa đông vẫn còn đang chờ đợi
Thời gian là những đi và tới
Là những lê thê, là những miệt mài

Có gì để chờ trông ở phía trước rộng dài
Cái gì đó đừng giản đơn kiểu như ngày mưa lại mong ngày nắng
Chẳng lẽ lại vui vì cuộc sống giờ phẳng lặng
Nên chả biết nên mừng gì khi tờ lịch chuyển tháng ba

O

Roo nằm ôm cuốn sách, chỉ từng thứ một hỏi sis this. Mẹ trả lời bắt oải

Chỉ một hồi hết hình, ảnh chỉ tới từng chữ cái một.

Roo: sis this?
Mẹ: chữ mờ (M)
Roo: sis this?
Mẹ: chữ o (O)
...
Nói một hồi thấy có vẻ không ổn, mẹ quay qua hỏi bố, giờ nên dạy chữ cho nó bằng tiếng Anh hay tiếng Việt bi chừ. Bố kêu dạy tiếng Anh đi. Thế là:

Roo: sis this?
Mẹ: chữ em (M)
Roo: sis this?
Mẹ: chữ âu (O)
Roo: sis this? (tiếp tục chỉ chữ O)
Mẹ: chữ âu (O)
Roo: sis this? (tiếp tục chỉ chữ O)
Mẹ: chữ âu (O) ???? Hình như mình dạy tiếng Anh ảnh không chịu thì phải.
Roo: sis this? (tiếp tục chỉ chữ O)
Mẹ: chữ o (O)

Roo hài lòng chuyển sang chữ khác.

Mẹ: bố ơi Roo nó biết chữ O rồi. Em đọc kiểu khác nó không chịu.
Roo: ooooooooo

Hạn



Có lẽ lá đã vàng khô lay lắt rơi cuối gió
Có lẽ cỏ đã lụi tàn
Mùa nắng vừa rồi dài quá
Ta nghe đất cháy thở than

Hôm nay mưa lại rơi
Ngọn cỏ nảy mầm không còn là ngọn cỏ ngày hôm qua
Chiếc lá đâm chồi không còn là chiếc lá non tươi của một buổi sáng ngày nào rực nắng
Lòng người đã lặng
Là tĩnh tâm hay là những ước mơ đã không sống nổi qua mùa?

Hôm nay mưa lại rơi
Có muộn màng cho những lời cầu chúc hôm nào nắng khát?
Rừng xanh cũng cháy rồi
Mưa rơi ướt mèm tro bạc

Có lẽ mầm cây lại mọc
Có lẽ rừng lại xanh
Mùa sau rồi lại nắng
Giấc mơ về một mảnh đất mãi mãi xanh có lẽ không thành

Là tĩnh tâm hay là đã quen với những mùa nắng hạn đi qua
Mà sao khi nhớ về màu xanh ướt đất ướt trời
Nghe lòng lặng ngắt

What is this?

Roo con giờ có màn suốt ngày chỉ vô sách hỏi "sis this?"

Mẹ ráng dạy Roo nói "This is a car. Đây là một cái xe".

Kết quả giờ Roo chỉ vô cái xe nói: "this is a car"

Chỉ cái cây: "this is a cây"

Chỉ hình con bọ: "this is a bọ"

Chỉ hình con cừu: "this is baa"

Chỉ hình con cọp: "this is grrrrr"

Chỉ hình con chim: "this is quạc quạc"

Nhảm về Bao công:

Tự nhiên nói nhảm về Bao công:

- Dzịt: hổng nhớ cuối cùng ông Bao công ổng kết thúc sao ta? Chít già hay là bị tên gian thần nào đó xử?
- Gấu: Bao công kết thúc trong ... nhà hàng.
- Dzịt: ????!!
- Gấu: Bao công quyết định về hưu, mở tiệm bán bánh bao, tiếng Tàu gọi là bao tử. Bao tử của Bao công bán khác những hàng khác ở chỗ bánh bao của người ta thì trắng, bánh của ổng thì đen, cho nên người ta gọi là Bao Hắc Tử.
- Dzịt: =)) =)) =)) ặc ặc

Giận



Bạn tinh tế và nhẹ nhàng, nói chuyện với bạn luôn luôn giống như trò chuyện với một ông linh mục, tức là rất dễ nói ra những gì trong lòng, luôn được cảm thông.
Bạn cũng có nhiều tật xấu nho nhỏ, có nhiều khi làm mình bực bội. Như lúc bạn hẹn mình xong lại quên mất vì có một chuyện gì đó làm bạn buồn, mình thì chờ dài cổ và nổi giận.
Bạn cũng hơi ngốc nghếch, hơi lý tưởng hóa cuộc sống, hơi vô tâm, hơi… Nói chung, bạn không toàn vẹn.
Nhưng chơi lâu vậy rồi, mình vẫn thích gặp và nói chuyện với bạn. Thích cái không khí lúc ở bên cạnh bạn, như những lúc hai đứa đi ăn ốc, đi ăn lẩu, hay tám tít gì đó linh tinh cả buổi.
Bởi vì, bạn không bao giờ giận mình. Mỗi lần gặp bạn, chào đón mình luôn là một nụ cười.

***

Có một thời mình rất hay giận dỗi người khác, nạn nhân là mấy ông anh kết nghĩa. Lý do giận dỗi thì nhiều vô kể, từ lớn tới nhỏ, từ nghiêm trọng tới nhảm nhí. Mình lần đầu tiên giận dỗi người khác, lần đầu tiên cảm thấy thích thú vì có người sợ mình giận.
Bây giờ dòm lại, thiệt nhảm. Tự hỏi sao mấy ông anh vẫn còn quý mình sau khi bị mình giận nhiều lần vậy. Tự cảm thấy biết ơn.

***

Có một thời mình rất hay bị giận. Quanh đi quẩn lại hầu như vì một lý do duy nhất. Mà mình thì kiên quyết không nhượng bộ, vì không thể. Thế là tình hình cứ lặp đi lặp lại, thời gian chiến tranh lạnh ngày càng nhiều hơn.
Lần đầu tiên biết được hóa ra bị giận thiệt đáng sợ. Lúc đó mình nghĩ, nếu mình là đàn ông, và mỗi ngày về nhà đều bị vợ giận như vậy, mình sẽ li dị bà vợ đó ngay lập tức, còn hơn là kéo dài một cuộc sống chung căng thẳng.
Bây giờ dòm lại, hic, mình vẫn nghĩ mình không nhượng bộ được. Hoặc cũng có thể mình sai bét, bạn không hề giận mình vì cái lý do đó, và mình thì chưa bao giờ biết lý do thực cả.
Dù sao, cũng học được một thứ là giận dỗi làm cho cuộc sống rất mệt mỏi.

***

Bây giờ thỉnh thoảng mình cũng giận dỗi, nạn nhân là con gấu đáng thương. Có chuyện nhỏ, có chuyện to.
Tự nhiên một ngày nhớ ra những chuyện cũ, nhớ ra mình ghét bị giận tới mức nào.
Tự nhiên một ngày nhớ đến bạn, đột nhiên hiểu vì sao mình luôn thích gặp bạn, thích nói chuyện với bạn, thích chia sẻ linh tinh. Mặc dù bạn chẳng bao giờ cố gắng để mình vui, chẳng bao giờ cố giấu những vấn đề cá nhân sợ làm mình lo, chẳng bao giờ sợ làm mình đụng chạm một vết thương một nỗi buồn nào đó. Mặc dù bạn chẳng quá thương mình, và mình thì cũng thế, không thương bạn quá cái mức những người bạn thân thân bình thường.
Đơn giản vì bạn chẳng giận mình bao giờ.
Nói chuyện với người không giận mình, hóa ra là một thứ hết sức dễ chịu, mà giờ mình mới nhận ra.
Mình cũng không nên giận hờn ai nữa.

-----
PS:
1. Vừa viết cái này xong, quyết tâm ghê lắm, về tới nhà là lại giận rồi. Haizz, nhiều khi cơn giận cứ tự nó nhảy lên. Bị chọc mà. Thôi cố gắng, cố gắng. 
2. Đọc lại, tự nhiên muốn về VN để ăn ốc với bạn nữa. Mà nghĩ tới đó cái tự nhiên nghĩ giờ ăn ốc dễ đau bụng lắm. Trời ạ, thoái hóa rồi! Hồi xưa ăn ốc có bao giờ sợ đau bụng!

Tết xứ khác

Tết ở VN có mai vàng đào hồng, quất vàng vàng xanh xanh, đủ loại hoa đủ loại quả. Vậy nên mới thành mâm ngũ quả, mới thành chợ hoa.

Bên Hàn cũng ăn Tết, mà tội, Tết ngay mùa đông. Tuyết lạnh. Cây cối trụi lủi. Hoa bên đó tới tháng tư mới bắt đầu nở, Tết lấy đâu ra hoa. Họ cúng bằng canh rong biển với bánh bột :D May cũng có con gà.

Tết Úc thì chỉ có dân Việt dân Tàu xa xứ tổ chức. Ngoài chợ cũng đốt pháo cũng chợ tết om sòm. Dưa hấu, bánh chưng, hoa mai ... giả, chữ phúc lộc thọ, bao lì xì con nít, mứt kẹo. Thứ chi cũng có. Thứ chi cũng ... ít, tại đâu nhiều người mua, mà người mua thì cũng không mua nhiều. Mua chút ít coi như có Tết.

Tết Úc ngay mùa hè, mà mùa hè bên này thì nó không nắng tới cháy hết cây cối thì thôi, lấy đâu ra hoa mai hoa đào. Cũng có hội chợ Tết. Nóng như đổ lửa, bà con đi ngó tí đã ngáp ngáp như cá mắc cạn. Toàn hàng ăn, mà món ăn thì cũng là món Việt món Tàu theo kiểu bên này, chứ chả có nhiều hương vị quê hương đâu. Cứ tha hồ mà thèm, mà cũng chả biết thèm cái gì nữa. Giống như thiếu thiếu cái gì đó, mà lại chả biết là thiếu cái gì.

Bởi vậy có năm Tết, mình nằm mơ thấy về nhà, trong sân nhà là cả một rừng mai.

Quán


1.
Thỉnh thoảng nhớ về mưa trên hiên quán cũ
Nổ tung như khói
Mưa nơi ấy rơi như trút hết những gì có thể

Bàn gỗ ẩm lạnh mềm tay
Gió hắt hạt mưa vào chân trong một chiều mọi thứ đều ướt mèm xiêu bạt
Mình có gì kể cho nhau không?

Nếu ngày ấy kể cho bạn nghe về giấc mơ của mình thì sao?
Nếu ngày ấy có người hiểu giấc mơ của mình thì sao?

2.
Thỉnh thoảng nhớ mưa trên sân quán cũ
Cây nấm giả ướt lẫm đẫm, ngọn sỏi và chiếc lá khoai 
Mưa nơi ấy lê thê như câu chuyện dài

Bạn dụi mặt vào những cánh hồng trên mặt bàn
Nỗi buồn bạn kể giăng đầy không gian nhỏ
Một mối tình đã đi qua trước ngày hôm đó 

3.
Thỉnh thoảng nhớ về mưa trong lòng quán cũ
Như vạn vạn mũi châm run rẩy mặt hồ
Hai chiếc ghế và những câu chuyện vội vã để cập nhật hết những gì có thể
Thời gian bây giờ trôi nhanh hơn xưa

4.
Bây giờ cứ chớp mắt là lại một mùa mưa
Mà lâu quá chẳng thể về quán cũ

Bốn mùa như gió

Thích bài hát này từ cái hồi nghe một nhóm hát acappella. Không có nhạc, chỉ có lời hát dịu dàng ngân nga, thi thoảng chen vào tiếng chuông leng keng trong vắt. 

Sau này, mỗi lần nhớ bài đó, mình hay nhớ lộn cái câu cuối cùng. Nguyên bản của nó là "còn lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười". Mắc chi nhớ thành "còn lại trong cõi thiên thu hình dáng một người".

Thế là cảm thấy nó hơi hơi giống như Thơ tình cuối mùa thu của Xuân Quỳnh "chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại".

Lúc nghe lại thì hóa ra chả giống tí nào. Bài này thiền hơn, chung chung hơn, nói về cuộc sống hơn là tình yêu.

Nhưng mà vẫn cảm thấy, bốn mùa qua đi, năm tháng qua đi, còn lại là tình yêu thôi.

Không cần hoa

Mơ thấy mình đứng trước một cái hội trường. Hôm nay là lễ tốt nghiệp. Mình nhìn thấy bạn nhận hoa từ người này người kia. Bạn nhìn quanh, có vẻ là đang chờ mình. Và mình thì không có hoa cho bạn.

Mình vắt giò lên cổ chạy đi kiếm mua hoa. Tiệm này có mà xấu và đắt quá. Chạy mãi chạy mãi. Cuối cùng trong một cái shop nhỏ cổ xưa, cô chủ quán lôi ra một bó hoa lấm tấm màu xanh da trời và xanh lá nhạt rất thanh nhã. Cô nói giá, không mắc không rẻ, hợp với bó hoa. Mình thích bó hoa lắm, nên mua luôn.

Mua xong thì nhớ ra là chỗ đó gần lớp mình (he he không gian trong mơ thiệt mắc cười), hôm nay lớp mình cũng tốt nghiệp. Mình có nhiệm vụ phải tham dự. Vội vã chạy vô lớp. Thầy giáo đang đứng trên bục gọi tên từng người lên nhận bằng và phần thưởng, thấy mình, thầy phát cho một ánh mắt lạnh lùng, kêu chờ đó đi, rồi gọi tiếp đứa khác.

Làm sao mà chờ được, mình còn muốn tặng hoa cho bạn. Mình lén lén lui ra sau rồi bỏ chạy một nước. Cố gắng tới chỗ hội trường của bạn cho kịp lúc. Mà sao đường xa ơi là xa. Mình chạy mãi, mệt rã rời cả người, chân bước không nổi nữa, vẫn chưa đến nơi.

Và khi đến nơi thì tất cả xong hết rồi, bạn đã nhận bằng xong và đi đâu mất. Mình đứng đó, tiếc nuối ngơ ngác.

***

Tỉnh dậy và nhận ra một điều, nếu người bạn đợi là mình, thì mắc gì cần có hoa.

Chả cần hoa đâu !

Lại đọc NNT

Dạo này đọc NNT xong là thấy bải hoải, vì độ ì, độ tàn lụi của những con người trong đó. Mới nhất là truyện Tro tàn rực rỡ, đọc xong nghĩ, haizz tội nghiệp bố mẹ cô Nhàn, nuôi đứa con vất vả bao nhiêu năm trời, nó lớn lên lấy chồng, sống khổ sống sở ngay trước mắt mình, rồi tự tử chết lãng xẹt. Mà có phải bọn họ đã không cố gắng đâu, ráng kêu nó bao lần bỏ thằng chồng dở hơi cho rồi, nắm níu chi không biết.

Ngay cả nhân vật chính của truyện cũng làm mình thấy oải. Cũng chả biết là thương anh chồng từ hồi nảo hồi nao, hay chỉ thương vì một lần ảnh nhìn mình đắm đuối (thiệt ra là do ổng tưởng người khác), mà chịu chấp nhận sống cả một đời sau bị bỏ rơi lủi thủi. Tự mình làm khổ mình thôi chứ ai làm. Ừ thì có một đứa con, rồi sao, sao phải cưới, sao phải sống, sao phải ráng chờ người đó dòm ngó tới mình, tự mình sống hạnh phúc không được sao?

Những con người đó, họ ráng níu kéo cái không thuộc về họ, nên khổ. Những con người đó, họ không thương chính mình, nên khổ. Họ cũng không thương những người đã sinh ra mình, vất vả nuôi mình qua tất cả những ngày cơ cực, những cơn bệnh, những thăng trầm cuộc đời. Họ sống cuộc đời của họ phí hoài và lãng nhách, vì nghĩ nó rẻ lắm. Ờ, đối với cha mẹ họ thì chẳng rẻ đâu, nuôi được một đứa con lớn lên là bạc trắng đầu.

Sao tự nhiên từ hồi có con, mình hay nghĩ, cái mình mơ ước nhất là nó lớn lên hạnh phúc. Sao cũng được, làm lớn làm bé, giàu nghèo giỏi dở gì cũng được, nhưng phải hạnh phúc.

Đọc truyện NNT, thấy con người như cỏ. Hồi xưa cỏ xanh mướt, nắng gió cỡ nào cũng ngời ngời vươn lên, mọc lan tràn, phủ xanh cả sỏi đá, mát dịu cả lòng. Giờ cỏ yếu ớt khô cằn không chịu nổi một cơn hạn, y như mấy cọng cỏ bên này, vàng khô hết cả rồi, chỉ chờ ngày nóng là cháy ầm ầm, rồi còn có tí tro tàn.

Dòm cỏ cháy thì cũng đẹp đó, mà thê lương, mà xong rồi chỉ còn cảm giác tiếc nuối và chán nản. Mình vẫn nhớ cảm giác ngày xưa khi nhìn cỏ xanh tuyệt đẹp căng đầy sức sống. Tiếc!

-----

Đang suy nghĩ có nên post mấy dòng vô comment cho Mrs Tư đọc chơi (mình không muốn gọi cô Tư, ai vô blog cũng bắt chước gọi cô Tư cho đúng kiểu Nam bộ). Muốn nói với Mrs là chị ơi, tui nghĩ vầy nè, nhưng mà ngại quá. Ngại Mrs bực mình, Mrs hay bực lắm, bực lên là chửi tè le.

Thì cũng đúng, cặm cụi viết rồi còn post cho đọc free, dzậy mà bay xúm vô nói này nói kia là seo?

Hùi xưa hình như cũng có vài người nói này kia, giờ ai còm men cũng khen. Chắc mấy người muốn nói gì đó khác thì đã biết điều im hết cả rùi.

Mà mình thì, cũng chả phải chê, Mrs viết vẫn sâu sắc lắm, nên mình vẫn khoái đọc. Chỉ là đọc xong cứ tiếc nuối hoài.

Quên

Mình học công nghệ thông tin, nhưng lại có thói quen không nhớ nổi những gì thuộc về thông tin.

Ví dụ như hai đứa em mình, nói ra thì quả thật xin lỗi tụi nó, nhưng mãi tới giờ mình vẫn không nhớ tụi nó đang làm ở công ty tên gì, số mấy đường nào.

Đối với hai đứa em mình còn vậy, nói chi tới người khác. Bởi thế nên nếu có ai hỏi mình về một người bạn nào đó đang làm gì ở đâu, mình sẽ trả lời rất hàm hồ. Thiệt tình xin lỗi các bạn, đơn giản là mấy chi tiết đó không cách nào tồn tại lâu trong đầu mình được.

Thay vào đó, mình nhớ bạn này hay cười, nụ cười rộng khoe hàm răng trắng bóc, hai má lúm đồng tiền, lúc bạn cười con mắt cũng nheo nheo cười theo. Mình nhớ bạn kia có cái cổ trắng bóc mịn màng, hầu như không thấy xương quai xanh, lúc đeo dây chuyền nhìn thiệt đẹp. Mình nhớ cái dáng bạn nọ ngồi, nhớ kiểu nói chuyện của bạn kia, nhớ cái dáng đi rất đặc biệt của bạn nọ.

Có một lần, mình nhận được một cú điện thoại, người trong điện thoại hỏi "nhớ ai không?". Giọng nói cũng không hẳn là thân quen, nhưng lại làm cho một ít cảm giác xưa cũ gì đó động đậy trong tâm trí. Mình hỏi mà cũng không dám tin lắm, phải T không. Trời ạ, phải! Nhỏ bạn hồi cấp 2. Gần hai chục năm không gặp rồi. Ngay cả khuôn mặt nhỏ trong ký ức mình cũng đã hơi mờ đi. Nhưng cảm giác lại dắt mình đi rất đúng hướng.

Lại nói về chuyện mình không nhớ nổi thông tin. Chuyện đó làm mình gặp nhiều khó khăn khi nói chuyện với người khác. Ví dụ như gặp lại bạn cũ. Sau màn hỏi han là bắt đầu tám về mấy đứa bạn khác. Mày nhớ nhỏ A không? Nhớ chứ! Giờ nó làm gì? .... (tắc tị!!!).

***

Có một thời gian cũng thấy chuyện mình không nhớ thông tin là cái gì đó cũng không tệ. Đó là khi đọc Hoàng Tử Bé.

"Những người lớn rất thích chữ số. Khi bạn nói chuyện với họ về một người bạn mới, không bao giờ họ hỏi bạn về cái cốt yếu đâu. Họ không bao giờ hỏi: "Giọng nói hắn ta thế nào? Hắn thích chơi trò gì? Hắn có sưu tầm bươm bướm không?" Họ chỉ hỏi bạn: "Hắn ta bao nhiêu tuổi? Hắn ta có mấy anh em? Hắn ta cân nặng bao nhiêu?" Thế đấy. Sau đó, họ cho vậy là họ hiểu hắn ta rồi. Nếu bạn nói với những người lớn: "Tôi có thấy một cái nhà gạch mầu hồng với hoa phong lữ trên cửa sổ, và chim bồ câu trên mái ..." họ chẳng làm thế nào mà hình dung nổi cái nhà ấy như thế nào đâu. Phải nói với họ: "Tôi đã thấy một cái nhà 10 vạn franc". Họ sẽ kêu ngay: "Ôi thật xinh đẹp làm sao.""

Chà, lúc đó thấy mình cũng chưa tới nỗi số hóa mọi vấn đề.

***

Nhưng mà, hôm nay, tự nhiên nhớ tới một người bạn cũ. Vẫn còn nhớ khi bạn cười đuôi mắt nhăn tít hiền hậu, mũi cũng nhăn, cái kiểu cười nhe răng giống như là "khì" một cái. Vẫn còn nhớ cử chỉ của bạn lúc nào cũng thong dong điềm tĩnh. Vẫn còn nhớ giọng Bắc của bạn ngọt ngọt, có lúc nghiêm khắc, có lúc lại hài hước. Vẫn còn nhớ đêm đó biển sáng rực ánh trăng, những con sóng nổ tung từng đợt trắng xóa dọc theo bờ, gió lao xao rừng dương đen thẫm, bạn đứng chắp hai tay sau lưng, tỉnh queo đứng nhìn biển, chờ nàng tiên cá lên trả lại đôi giày mình mang giấu dưới một gốc cây đổ.

Vậy đó, nhớ cũng nhiều chi tiết lắm, nhưng khi mình nghĩ tới chuyện search thử coi bạn có facebook hay trang cá nhân nào không, mình hoảng hồn nhận ra mình quên mất tên bạn rồi.

Không phải là nghề nghiệp hay công ty, mình quên luôn tên bạn, trời ơi!!

Khi con bước ra sân



Này là bàn chân nhỏ
Này là bầu trời cao
Này là mặt đất cứng
Này là cỏ lao xao

Con đường đến từ đâu
Xe đi về đâu nhỉ
Tíu tít trong rãnh nông
Bọn kiến đen bé tí

Con xòe tay chỉ chỉ
Đằng xa là cây cao
Bên này là chiếc lá
Hai đứa xanh như nhau

Én lượn qua trên đầu
Mắt tròn nhìn theo mãi
À cây này có trái
Cây kia lại có hoa

Cái gì vừa thổi qua
Mát mát trên má nhỏ
Cái gì ở tít xa
Chói mắt nhìn không rõ

Những bước chân trên cỏ
Đi vào cả giấc mơ
Mai lại ra sân nhé
Cả thế giới đang chờ