Cuối đông



Mùa đông mòn dần như cục nước đá đặt trên tay
Mỗi ngày mặt trời sớm lên thêm một chút
Hình như những bầy chim lại lần lượt quay về trảng cỏ
Hoa vàng tỏa nắng bên đường

Mùa đông qua một cách rất bình thường
Vài cơn bệnh năm nào cũng đến
Nơi này không đủ lạnh để cảm thấy tay chân mặt mũi trái tim đều đã chết
Chỉ đủ cho người cóng róng co ro

Chỉ đủ cho mình chợt thấy lơ ngơ
Nhìn mùa đông đi qua để nhớ ra lại một năm chưa thấy tuyết
Những ngày qua ngày như nhau mỏi mệt
Nhớ tiếng cười trong gió rét năm nào

Nhớ có lần như cổ tích xôn xao
Mình ước có một người sẽ cầm tay mình nhét vào túi áo choàng người đó
Mùa đông sẽ không bao giờ lạnh nữa

Rồi mùa đi
Đi mãi
Cuốn theo mùa

Bây giờ bàn tay đã ấm hơn xưa
Từ khi biết tự mình ủ lấy mình
và thôi chờ đợi.

---------------------------------

Mình vẫn còn nhớ cái lần coi phim UP, hai ông bà già ngồi đọc sách trên hai cái ghế, lâu lâu thò tay nắm tay nhau. 
Hồi đó ngưỡng mộ biết bao, và cũng tự hào biết bao, vì tụi mình cũng giống vậy. Cứ nghĩ tới lúc trở thành hai ông bà già, chắc cũng sẽ như thế.
Chuyện đó giờ chỉ còn mình nhớ tới. 

Biển xưa



Lâu rồi không gặp biển
Ngồi nghe sóng rì rào kể chuyện
Những cổ tích lặng thầm giấu giữa ngàn khơi
Những khát vọng những bùi ngùi
Những con tàu mang ước mơ phiêu lưu về miền đất hứa
Những tình yêu xa xôi chẳng ai còn nhớ nữa
Nàng tiên cá thành bọt nước lên trời
Cổ tích vỡ vụn giữa đời
Chỉ có con bé con ngày xưa xót xa tiếc nuối
Những câu chuyện kể không có tuổi
Mà tóc người cứ bạc dần ra

Lâu rồi không ghé qua
Nghe gió biển cồn cào ru cả đời tiếc nuối
Bài hát người con gái làng chài nào hát mãi
Có người đi biển chưa về
Bài hát bên lửa trại một đêm đam mê
Có người nhìn người, có người lơ đãng
Bài hát sóng đôi ngồi bên bờ cát
Vu vơ nói về những chuyện đâu đâu
Cất lại trong lòng chi một chữ một câu
Để chỉ còn gió biết

Lâu rồi không về biển
Ngồi nghe mênh mông vô tận thét gào
Rừng dương một mảnh trăng cao
Tĩnh lặng và xôn xao gắn bó nhau cả đời không mỏi
Về để thấy mình thành mây ngàn gió núi
Thành cát vàng thành con còng gió lơ ngơ
Thành vầng trăng vằng vặc đêm xưa
Soi tất cả chỉ trừ bản thân mình góc khuất
Thành sợi rong tưởng lênh đênh trôi dạt
Cuối cùng vẫn mục nát bên bờ

Lâu rồi không nhớ biển ngày xưa…

Bầu trời bay qua



Có mây trắng bồng bềnh như kẹo bông dỗ trẻ con
Trẻ con giờ sợ hư răng không được ăn kẹo bông
Những cô gái xinh tươi cầm que kẹo được ai đó mua cho trong một ngày dạo chơi
Nếm vị ngọt nghĩ là tình yêu
Nếu tình yêu không ngọt thì sao?
Nếu kẹo bông không ngọt thì sao?
Thì sẽ là một đám mây trắng phiêu du qua bầu trời

Nghe "We all fall in love sometimes"



Những giọt nhạc lẫm đẫm làm ướt một buổi bình minh
Khi vị cà phê làm hoài nhớ điều gì đó
Điều gì không biết nữa
Lan tỏa mông lung trong mây xám lặng lờ
Người nhớ người
Người có nhớ người chưa
Có lẽ hôm nay mưa
Có lẽ mình yêu nhau nhỉ ?

Khi chúng ta hát lời hát chỉ để cho nhau nghe
Khi chúng ta bấm dây đàn và hình dung đến một người
Khi mây xám giăng ngang trời, và ta thèm một bàn tay cầm ô chứ không phải chỉ là một chiếc ô
Khi chúng ta đi trong mưa, ngốc nghếch, ấm áp và hạnh phúc
Là yêu rồi phải không?
Là yêu nhau phải không?

Năm trôi tháng trôi, bình minh có khi vẫn lượn lờ mây xám
Mây có khi vẫn chực chờ rơi xuống
Sân ga vẫn còn buồn ngủ trong mưa
Sao lâu rồi người không hát bài hát xưa?
Tuổi đã già hay ước mơ đã tắt?
Hay là vì nỗi nhớ vẫn cồn cào mỗi khi tiếng nhạc hóa thành mưa rơi vào đất
Mà chỉ còn có nhớ mà thôi …

Có phải vì ai đó đã đi rồi? …

Nghĩ trong đêm



Hình như có khe hở nào đó trong góc phòng, hay trên cửa sổ
Cứ nằm yên là nghe gió
Lạnh lạnh gây gây trườn lên chân lên lưng
Lén lút như mụ phù thủy trong những truyện cổ Andersen ngày xưa
Đang cố ăn cắp điều gì đó
Ủ chuột con tròn xoe vào chăn
Lần lữa không muốn ủ chính mình tròn xoe vào chăn
Sợ trong giấc ngủ chuột con lại lăn ra
Một mình bé nhỏ lạnh cóng dưới bàn tay mụ phù thủy già

Hình như lũ dế không còn kêu vang trong đêm vắng
Ừ nhỉ hết mùa thu
Cỏ mọc xanh và mưa ướt đầm lũ rũ
Lũ dế giờ đi đâu?
Hay chúng bận rộn dọn nhà tránh lụt
Không còn dám nằm khểnh trong cỏ uống sương nhìn trăng cao mà hát
Hay chúng qua mùa yêu đương
Bản tình ca vứt bỏ bên đường

Hình như đêm nay lại mưa
Mùa này mưa nhiều quá
Cô bé con ngày nào nằm nghe mưa mà lung tung nhớ
Bây giờ đã lớn lên chưa
Bây giờ tất cả đều là ngày xưa
Mà lâu quá chẳng còn gì để nhớ
Dù là mưa có gõ suốt đêm ngoài cửa
Cũng chẳng gợi lên được nỗi niềm chi

Thỉnh thoảng chẳng nghĩ gì
Tiếng chuột con ho lục khục vào đêm trắng
Thỉnh thoảng chẳng nghĩ gì
Ôm chuột con ấm mềm ngủ ngon đến sáng
Thỉnh thoảng chẳng nghĩ gì
Đọc truyện cho đến khi mắt và tim đều buồn ngủ rã rời
Để mặc vầng trăng một mình ngoài cửa sổ đếm chơi
Một ngày, một tháng, một năm…

Một ngày, một tháng, một năm
Mười năm
Hai mươi năm
Ngày nào đó mình tóc sương chân mỏi
Trăng còn lạnh không?

Thỉnh thoảng thấy đời hạnh phúc

Vậy cũng đủ rồi

Tigon

Có người nhắc hoa Tigon, lại còn up cái hình đẹp quá xá, làm mình nhớ hoa Tigon ngày xưa.

Ngày đó, trong cái xóm nhỏ nghèo đầy đất đỏ, có con nhóc suốt ngày đi tìm các ngóc ngách mới, các loại cây, loại hoa mới. Cái nhà ở ngay góc quẹo có giàn tigon phủ trên đầu cửa lớn, hoa hồng li ti quấn quýt.

Cái cây gì mà đẹp, lá xanh tươi non, hoa hồng như ráng mây chiều phơn phớt, những sợi tua lò xo mảnh uốn lượn nhìn như trong truyện tranh cổ tích hay vẽ mấy dây leo. Tò mò tìm hiểu, có người gọi dây tơ hồng, có người gọi hoa tigon.

Con bé không chấp nhận tên dây tơ hồng, mặc dù hồi đó đám cưới nào người ta cũng ráng gắn một mớ hoa tigon lên cổng chào lá dừa. Nó biết dây tơ hồng là cái dây leo màu vàng vàng dài dài hay quấn lên mấy cái cây trong xóm, ở nhờ ăn bám. Tigon là tigon, không phải bởi vì nó kiêm thêm chức năng trang trí đám cưới mà lại đổi tên cho nó.

Hồi đó có lần đọc bài hai sắc hoa tigon, cái gì mà hoa dáng như tim vỡ, nó về nhìn, chả thấy giống. Cái gì mà màu hoa trắng là chút lòng trong chẳng biến suy, màu hoa hồng như máu ứa, không giống tí nào cả. Màu tigon trắng dịu nhẹ, hiền lành như sương. Màu tigon hồng thì mềm mại dịu dàng, không buồn không gắt.

Ngày nào đi qua cũng ngắm, cũng hái hoa tigon. Hái một bông thôi. Có mấy trăm bông hoa treo trên đầu tường đó, nhưng vẫn không nỡ hái nguyên một nhánh. Hoa héo nhìn thương. Hoa tigon ép vào tập, như ngôi sao hồng nhỏ, như những ước mơ ngốc nghếch của cái thời còn chưa biết gì.

Tự nhiên nhìn hình hoa tigon, lại nhớ về hoa tigon trên bờ tường ngày trước. Quen thuộc như hôm qua mới nhìn xong. Mà xóm nhỏ giờ xa, cái thời ngốc nghếch cũng xa. Chớp mắt, đã hai mươi năm. Chợt nhớ lâu lắm rồi, mình không còn nhìn thấy ở đâu một hàng rào tigon hồng.