Ngày gió

Nói chung là cuộc đời nhiều đổi thay
Nói chung là mỗi người rồi cũng phải đi qua những đường dâu bể
Đâu thực sự có gì bền đến thế
Trừ nỗi cô đơn

Rồi thì tóc người sẽ bạc nhiều hơn
Sẽ cười ha ha cả những khi muốn khóc
Sẽ học cách nói đùa và chửi tục
Sẽ biết yêu hơn chính bản thân mình

Ừ, sẽ chăm chút hơn chính bản thân mình
Khi nhận ra trên đời không có quá nhiều người yêu mình đến vậy
Có lẽ có phải không?
Thì có đấy
Nhưng cuối cùng rồi ai hiểu được ai đâu

Ai hiểu được đời
Ai hiểu được nhau
Tình yêu là cái bóng mơ hồ của giấc mơ mười tám tuổi
Khi đã đi qua hết thời nông nổi
Sẽ thấy phù du ngay cả trái tim mình

Người đã đi rất xa trên cuộc hành trình
Con ốc nhỏ năm xưa đã không còn lê theo mảnh vỏ
Chỉ có những ngày trời bỗng dưng nổi gió
Phải nhớ tự khoác áo cho mình và tự ủ ấm tay.

Mưa


Có lần
Xưa lắm
Trời mưa
Đường chưa đi hết
Người chưa hiểu người
Ướt vai em
Ướt vai tôi
Nghe trong tầm tã
Có lời thở than
Mịt mù là bóng thời gian
Vừa quay lưng đã thấy ngàn trùng xa
Có lần
Mưa lại nhạt nhòa
Có ai đó chợt hiểu ra
Muộn màng...



Back to blog

Sorry cái blog vì bỏ rơi nó quá lâu. Dạo này mình hơi bị say mê với chuyện nếu post cái gì đó lên FB thì sẽ có kha khá người chia sẻ. Nói chung là nhộn nhịp hơn rất nhiều so với "mình nói mình nghe" trên blog.

Nhưng mà hôm nay, bất chợt muốn mình nói mình nghe.

Đang down down down down down.

Cách đây cỡ mười ba năm, có một người bạn, trong lúc mình bế tắc chả biết phải làm sao, cho mình một lời khuyên. Sau khi nghe xong, mình cẩn thận nghĩ về chuyện mình có muốn sống suốt đời như thế không, và quyết định là không. Chưa bao giờ mình hết cảm ơn người bạn về lời khuyên đó.

Giờ lại phải nghĩ xem mình có muốn sống suốt đời như vậy không.

Câu trả lời là KHÔNG.

Giờ thì có hai con đường mình phải chọn.

Một là trở nên tích cực, dẹp tự ái và tự ti sang một bên.

Hai là phá bỏ hết và trả một cái giá thật to.

Dĩ nhiên là mình muốn chọn cách 1. Chỉ có điều không làm sao để "tích cực" được.

Trời ạ, ráng lên, mình cho mình một năm nữa để cố gắng.

Ha ha, nói xong câu này mới nhớ, mười ba năm trước, mình cũng luôn tự nói với mình là nên cố gắng, rồi mãi cuối cùng đã chọn cách thứ hai. Và cảm thấy kết quả vô cùng tuyệt vời!!!

...



Có một chiếc lá nửa đời trôi giạt
Có khóm lục bình lênh lênh phiêu bạt
Có con đò già thèm một bến trăng
Có cánh phù du mơ giấc vĩnh hằng

Có ghét có thương ngông nghênh một thuở
Có lẽ sau này chẳng ai nhớ nữa
Lâu lắm chưa từng uống lại cà phê
Sóng sánh màu đêm qua mãi không về

Lâu lắm chưa từng lại nghe bạn hát
Bao nhiêu vấn vương gửi vào khúc nhạc
Lâu lắm chưa từng nghe bạn đọc thơ
Một chút mong manh một chút dại khờ

Có lẽ bây giờ chính mình đã khác…

Thu



Thu rơi trên đường cũ
Lá phong
Lá phong
Đỏ hắt bao nhiêu năm?
Cây vốn chẳng bao giờ viễn xứ
Hiểu gì quan san chia cắt
Hiểu gì tiếng nhạn giữa trời trước cuộc thiên di
Năm này
Năm sau
Năm nữa
Mùa thu nhạn bay đi
Chiều tà cánh mỏi
Lá phong tràn ngập lối
Thềm đá xưa bậc thang xưa chìm trong tận sương mù
Bây giờ ai nhìn sườn núi thay màu?
Bây giờ ai hoảng hốt dõi theo bước mùa đi vội
Lá phong tràn ngập lối
Tịch liêu màu
Có ai từng hát khúc gì đâu?

Sinh nhật một người

(Tặng bạn tui)

Bạn nhớ gì trong sinh nhật một người
Cơn gió ngày xưa có còn cồn cào qua trảng vắng
Đêm ngày xưa dường như vẫn còn dư hơi lạnh
Nghe buôn buốt lòng những ký ức không tên

Một ngày nào đó bạn chợt giật mình hóa ra vẫn chưa quên
Nhưng đã có một người giữ được quyền ở bên người ấy
Đã có một người được làm tất cả những điều bạn đã từng ước ao đến vậy
Như thắp nến, mua hoa, và nắm chặt lấy tay người

Bạn nhớ gì trong sinh nhật một người
Có tiếc con đường ngày xưa mình bỏ lỡ
Vì quá nhiều ngốc nghếch ngại ngần được hay chăng chớ
Hay đơn giản vì người ngoảnh mặt bước chân qua?

Giấc mơ ngày nào đã lặng lẽ đi xa
Sao lại còn gõ nhói lòng bạn một hôm nào đó
Khi có người lơ đãng nhắc cho bạn nhớ
Rằng hôm nay sinh nhật một người …

Photobook

Áo

Ngày xưa người tặng cho người áo
Ăn gió nằm sương đỡ dãi dầu
Áo đem trả lại người đi mất
Mười năm biển đã hóa nương dâu

Xin lỗi bồ công anh

Xin lỗi bông hoa ngày xưa kiêu hãnh
Xin lỗi giấc mơ bay lên bầu trời
Có một thời không từng coi hoa như cỏ

Đã có một thời

Xin lỗi vì bây giờ người đổi khác rồi
Nhìn hoa thành cỏ dại
Xin lỗi vì những giấc mộng phai phôi
Giữa cuộc đời chảy mãi

Người vẫn thấy xôn xao khi nhìn hoa vàng nắng
Người vẫn muốn nhìn quả cầu tuyết bồng bềnh đu theo cơn gió lộng qua vườn
Khi nhổ hoa và biết một giấc mơ sẽ chết
Thấy dưới tay mình như có một vết thương

...

:D

Nhặt

Nhặt hoa trên những ngón tay
Nhặt ngây ngô ở những ngày xa xưa
Nhặt sao trong mắt trẻ thơ
Nhặt cơn gió đậu hững hờ trước hiên

Nhặt đời trôi nổi mông mênh
Cùng nhau nhặt nhạnh cũ mèm tháng năm
Nhặt trăng để có ngày rằm
Nhặt tay nhau để tay cầm lại tay

Nhặt mình từ một cơn say
Lơ ngơ nhìn mãi mới hay là mình
Nhặt tơ để chắp lại tình
Tơ bay vào gió linh đinh cuối trời

Nhặt tương tư đã quên rồi
Hóa ra chẳng thể cả đời nhớ nhau
Nhặt buồng cau nhặt nắm trầu
Em qua cổng ấy ngày sau đoạn đành

Nhặt câu hát cuối sân đình
Thương ai ai có biết mình thương ai
Nhặt bình minh thắp ngày mai
Ta đi nhặt tháng ngày dài lại đi.

Trồng cây

Mua vé số, là tin vào vận may
   Chả bao giờ trúng => vận may không dễ tin.

Cho mượn tiền, là tin vào con người
   Bị xù => Con người cũng không dễ tin.

Bữa đọc ở đâu đó : trồng một cái cây, là tin vào tương lai
   Mấy cái cây mới trồng nhà mình chit hoài :((

Xuân



Khi mùa xuân thò những nụ tầm xuân lên bậu cửa
Khe khẽ hát ca, khe khẽ thầm thì
Nghe khát vọng trở mình trong sợi gió
Giấc mơ nào từ những cuộc thiên di

Bầy ngỗng mùa thu ấy vội bay đi
Sáng nay có theo mùa quay trở lại?
Mang theo nắng một phương nào mê mải
Và câu chuyện đường dài làm quà tặng cho nhau

Những huyền thoại đời trước kể lại đời sau
Có khi trong mùa xuân cụ già ngồi nhớ ngày mình là đứa trẻ
Sẽ kể cho cháu nghe cả cuộc đời dâu bể
Hay kể những cổ tích xa xưa không muốn bị chôn vùi

Mùa xuân sang vẫn lạnh đến ngậm ngùi
Cỏ vẫn xanh hoa thủy tiên vẫn nở
Mạnh mẽ tươi cười nhắc cho người nhớ
Thời gian xoay vần lại một năm trôi

Mùa xuân sang tóc lại bạc nữa rồi
Sáng nhìn nắng thấy lòng mình trẻ lại
Đi đi mãi đường vẫn còn xa mãi
Có khi dừng ngồi nghe cỏ lao xao

Có khi ngồi hát bài hát năm nào
Ánh mắt nụ cười vẫn còn quanh quẩn
Giữa mùa về lại thấy mình vẫn sống
Vẫn bồn chồn khát vọng những đường xa

Cuối đông



Mùa đông mòn dần như cục nước đá đặt trên tay
Mỗi ngày mặt trời sớm lên thêm một chút
Hình như những bầy chim lại lần lượt quay về trảng cỏ
Hoa vàng tỏa nắng bên đường

Mùa đông qua một cách rất bình thường
Vài cơn bệnh năm nào cũng đến
Nơi này không đủ lạnh để cảm thấy tay chân mặt mũi trái tim đều đã chết
Chỉ đủ cho người cóng róng co ro

Chỉ đủ cho mình chợt thấy lơ ngơ
Nhìn mùa đông đi qua để nhớ ra lại một năm chưa thấy tuyết
Những ngày qua ngày như nhau mỏi mệt
Nhớ tiếng cười trong gió rét năm nào

Nhớ có lần như cổ tích xôn xao
Mình ước có một người sẽ cầm tay mình nhét vào túi áo choàng người đó
Mùa đông sẽ không bao giờ lạnh nữa

Rồi mùa đi
Đi mãi
Cuốn theo mùa

Bây giờ bàn tay đã ấm hơn xưa
Từ khi biết tự mình ủ lấy mình
và thôi chờ đợi.

---------------------------------

Mình vẫn còn nhớ cái lần coi phim UP, hai ông bà già ngồi đọc sách trên hai cái ghế, lâu lâu thò tay nắm tay nhau. 
Hồi đó ngưỡng mộ biết bao, và cũng tự hào biết bao, vì tụi mình cũng giống vậy. Cứ nghĩ tới lúc trở thành hai ông bà già, chắc cũng sẽ như thế.
Chuyện đó giờ chỉ còn mình nhớ tới. 

Biển xưa



Lâu rồi không gặp biển
Ngồi nghe sóng rì rào kể chuyện
Những cổ tích lặng thầm giấu giữa ngàn khơi
Những khát vọng những bùi ngùi
Những con tàu mang ước mơ phiêu lưu về miền đất hứa
Những tình yêu xa xôi chẳng ai còn nhớ nữa
Nàng tiên cá thành bọt nước lên trời
Cổ tích vỡ vụn giữa đời
Chỉ có con bé con ngày xưa xót xa tiếc nuối
Những câu chuyện kể không có tuổi
Mà tóc người cứ bạc dần ra

Lâu rồi không ghé qua
Nghe gió biển cồn cào ru cả đời tiếc nuối
Bài hát người con gái làng chài nào hát mãi
Có người đi biển chưa về
Bài hát bên lửa trại một đêm đam mê
Có người nhìn người, có người lơ đãng
Bài hát sóng đôi ngồi bên bờ cát
Vu vơ nói về những chuyện đâu đâu
Cất lại trong lòng chi một chữ một câu
Để chỉ còn gió biết

Lâu rồi không về biển
Ngồi nghe mênh mông vô tận thét gào
Rừng dương một mảnh trăng cao
Tĩnh lặng và xôn xao gắn bó nhau cả đời không mỏi
Về để thấy mình thành mây ngàn gió núi
Thành cát vàng thành con còng gió lơ ngơ
Thành vầng trăng vằng vặc đêm xưa
Soi tất cả chỉ trừ bản thân mình góc khuất
Thành sợi rong tưởng lênh đênh trôi dạt
Cuối cùng vẫn mục nát bên bờ

Lâu rồi không nhớ biển ngày xưa…